tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30191513
Tiểu thuyết
23.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

   Lý Trọc vỗ trán mình, nói một cách đáng tiếc:


Mẹ kiếp, sao em không nghĩ ra?


 


          Dọc đường, Lý Trọc cứ tràn trề hứng thú nghĩ câu thành ngữ. Trên đường đi, Lý Trọc chép miệng chửi tổng cộng mười bẩy cái “mẹ kiếp!”, cũng không nghĩ ra câu thành ngữ. Tống Cương cũng vắt óc nghĩ thay em, đã đi về đến nhà, cũng không nghĩ ra. Sau khi bước vào trong nhà, Tống Cương vội vàng dở quyển từ điển thành ngữ đã từng dùng khi học phổ thông trung học. Ngồi trên giường dở đọc mãi, Tống Cương mới hỏi Lý Trọc một cách thăm dò:


Có phải“ Muốn bắt cố tình thả lỏng”?


Đúng! – Lý Trọc reo lên – Ý em định nói chính là “Muốn bắt cố tình thả lỏng”.


 


          Tối hôm ấy, Lý Trọc kéo Tống Cương khêu đèn đánh đêm, bàn bạc làm thế nào giải mã, áp dụng được câu thành ngữ “ muốn bắt cố tình thả lỏng” đối với Lâm Hồng. Khi bàn đến  chuyện chiến tranh trên giấy, Tống Cương lập tức tỏ ra tràn  đầy tài hoa. Tống Cương  đã từng đọc nửa quyển sách “ Tôn tử binh pháp” rách bươm. Tống Cương nhắm mắt nhớ lại một lượt nửa quyển phép dùng binh trong đầu, lại mở mắt phân tích một lượt địch tình Lâm Hồng. sau đó khen kế“ muốn bắt cố tình thả lỏng” đối với Lâm Hồng, thật là cao sâu khôn lường. Tống Cương nói:


“Muốn bắt cố tình thả lỏng”, hay ghê gớm lắm, tiến có thể công, lui có thể giữ.


           Tiếp theo, Tống Cương bê quyển từ điển thành ngữ đọc đi đọc lại. Sau khi tìm được năm thành ngữ khác trong đó, Tống Cương đắc ý dơ năm ngón tay, bảo Lý Trọc:


Phải dùng năm chiến thuật mới giải mã được“ muốn bắt cố tình thả lỏng” đối với Lâm Hồng.


Năm chiến thuật ư? – Lý Trọc thích thú hỏi.


 


            Tống Cương bẻ cong từng ngón tay nói: Một là bắn tin, nói lòng vòng, hai là nói thẳng, bập ngay vào vấn đề chính, ba là áp sát quân dưới thành, bốn là luồn sâu sau lưng địch, năm là bám thắt lưng địch, đánh lui từng bước, đánh đổ từng bộ phận, tiến tới đánh đổ hoàn toàn.


 


            Tống Cương giải thích với Lý Trọc, hai chiến thuật đầu đã dùng rồi. Hôm qua  đã sai mấy thằng nhóc đi hò hét. Đấy là bắn tin, nói lòng vòng. Hôm nay Lý Trọc thân chinh gặp mặt bày tỏ. Đây là nói thẳng, bập luôn vào chủ đề. Chiêu thứ ba, thế nào gọi là áp sát quân dưới thành? Có nghĩa là không thể cứ đi mãi một mình, Lý Trọc phải dẫn toàn thể nhân viên Xưởng phúc lợi cùng đi, để Lâm Hồng biết thế nào là phong thái của Xưởng trưởng Lý Trọc. Chiêu thứ tư, luồn sâu vào địch hậu, Tống Cương bảo đây là chiến dịch then chốt. Thành công hay thất bại đều ở đây.


 


          Lý Trọc sáng mắt lên hỏi:


Làm thế nào để luồn sâu sau lưng địch?


Đến nhà Lâm Hồng --  Tống Cương nói – Luồn sâu địch hậu là đến thăm gia đình cô ấy, chinh phục bố mẹ cô ấy. Đây gọi là muốn bắt giặc, phải bắt vua trước.


 


          Lý Trọc gật đầu lia lịa. Anh ta hỏi:


Thế còn bám thắt lưng địch, đánh đổ từng bước, đánh lui từng bộ phận, tiến tới đánh đổ hoàn toàn là thế nào?


Ngày nào cũng theo đuổi cô ấy, đã làm thì làm cho đến nơi đến chốn,đã cưa thì  cưa cho bằng đổ. – Tống Cương nói.


 


          Lý Trọc đập bàn đánh bốp một tiếng, nói bô bô với Tống Cương:


Anh Tống Cương, anh thật xứng đáng là quân sư quạt mo của em.


 


           Đã nói là làm, buổi chiều hôm sau, Lý Trọc đem quân áp sát dưới thành. Lý Trọc dẫn mười bốn trung thần thọt ngố mù điếc, nghênh ngang diễu qua phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi. Rất đông dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi đã nhìn tận mắt cảnh tượng náo nhiệt lúc bấy giờ. Họ cười đau cả bụng, cười khản cả cổ. Lý Trọc cứ lo hai thằng què đi chậm quá tụt lại phía sau, đã cho hai người đi trước tiên. Thế là cả đội hình đi cầu hôn, khi hành quân về phía trước rời rạc, loạc choạc và  trục trặc liên tục. Hai anh chàng què dẫn đầu, một anh què chân trái, một anh què chân phải, cứ đi, đi mãi, một anh đi ra tận mép ngoài cùng bên trái đường phố, một anh đi tận ra mép ngoài cùng  bên phải đường phố, khiến ba anh chàng dở hơi đi đằng sau đâm ra lưỡng lự, bước sang bên trái mấy bước, lại quay trở về, bước sang bên phải mấy bước. Ba anh dở hơi tay khoác tay ra vẻ đồng tâm hợp lực, lúc đi sang trái khi đi sang phải, làm cho bốn anh mù chống gậy trúc dò đường va nhau choáng váng, ngã quay lơ ra đất, lại lồm cồm bò dạy, chỉ có một anh vẫn đi lên phía trước, còn hai anh kia quay về phía sau, một anh đi ra mép đường bị cây ngô đồng chắn lối, chiếc gậy trúc trong tay anh ta  cứ chọc chọc chỉ chỉ vào cây ngô đồng, luôn mồm gọi:


  xưởng trưởng, Lý xưởng trưởng, đây là chỗ nào?


 


           Lý Trọc bận toát mồ hôi, vừa dìu hai anh mù đi về phía sau quay người lại, thì anh mù đi đúng đường về phía trước lại bị ba anh dở hơi va ngã. Trong khi anh mù ở chỗ cây ngô đồng vẫn ra rả kêu cứu. May mà còn có năm anh điếc, Lý Trọc vung tay dậm chân chỉ huy bọn họ, bảo họ không đi thành một hàng, đi tách ra từng người, một người đi dắt anh mù trước cây ngô đồng về, hai người trông nom cẩn thận ba anh dở hơi phía trước, còn hai anh nữa khẩn trương đi giúp anh mù ngã ra đất. Như nhẩy múa trên đường phố, Lý Trọc chạy lên chạy xuống chỉ huy năm anh chàng điếc, vừa chỉ huy, vừa còn chỉ vào tai mình, nói với dân chúng bên đường phố:


Năm người này bị điếc.


 


          Lý Trọc lúng ta lúng túng chỉ huy đội ngũ cầu hôn. Anh ta phát hiện đầu mối của vấn đề là hai anh chàng thọt đi trên cùng. Anh ta chạy vọt  đi,  bảo hai anh thọt đổi chỗ cho nhau, để anh thọt traí đi bên phải, anh thọt phải đi bên trái. Hai anh chàng thọt không đi tách ra nữa, họ thọt vào với nhau, đi mấy bước sẽ va nhau, tách ra rồi, đi mấy bước lại va nhau. Lý Trọc tiếp tục nhẩy múa trên phố, hoa chân múa tay chỉ huy năm anh điếc. Năm anh điếc cũng biết sứ mệnh của mình. Hai anh đi bên trái đội hình, ba anh đi bên phải đội hình. Y như hiến binh, năm anh điếc duy trì đội hình.


 


          Đội ngũ cầu hôn, cuối cùng hết trục trặc.Lý Trọc lau mồ hôi nhễ nhại trên mặt, đứng trước đám dân chúng cười rộ lên từng chặp bên hè phố, vẫy tay chào họ y như lãnh đạo đi thị sát. Dân chúng trên đường phố  nhao nhao hỏi, đội ngũ kỳ quặc quái gở này đi đâu? Lý Trọc hết sức thành khẩn nói với họ, anh ta dẫn toàn thể công nhân Xưởng phúc lợi, áp sát Xưởng dệt kim, tuyên bố với em Lâm Hồng tình yêu của mình  dạt dào như sóng dậy ngút trời, nguy nga như núi rừng trùng trùng điệp điệp. Lý Trọc nói:


Tôi phải làm cho em Lâm Hồng biết, tình yêu của tôi đối với em cao hơn núi, sâu hơn biển.


 


          Đây là kỳ quan xưa nay của thị trấn Lưu chúng tôi. Dân chúng chạy đi đồn tin kháo nhau, đàn ông đàn bà, người già trẻ con đang lăng quăng trên phố cùng quay đầu đi đến Xưởng dệt kim. Nhân viên bán hàng của rất nhiều cửa hiệu cũng xin nghỉ, đông hơn nữa là công nhân từ các nhà máy lỉnh ra, người trên phố lớn càng ngày càng đông. Dân chúng của thị trấn Lưu chúng tôi, chen chúc xô đẩy, y như sóng bao quanh xoáy nước, bao vây đội ngũ cầu hôn của Lý Trọc, ùn ùn kéo đến Xưởng dệt kim.


 


           Ông già gác cổng Xưởng dệt kim mừng vui hớn hở, trước mắt ông toàn người là người. Ông cứ cảm động  thốt lên mãi. Ông bảo, sau đại cách mạng văn hoá, chưa bao giờ chỉ trong chốc lát đã trông thấy người đông như kiến cỏ thế này. Sau đó ông nói một câu hóm hỉnh:


Tôi cứ tưởng Mao chủ tịch đến.


 


          Có người  nói một cách tỉnh khô, không hề có cảm giác dí dỏm:


Mao chủ tịch qua đời đã mấy năm.


Tôi biết -- Ông già gác cổng cụt hứng nói – Ai chả biết Mao chủ tịch- Người đã chết?


 


           Đội ngũ cầu hôn của Lý Trọc đứng ở cổng Xưởng dệt kim. Lý Trọc bảo mười bốn trung thần xếp thành hai hàng. Hàng trước là hai anh chàng thọt, bốn anh mùvà hai anh điếc biết nói. Hàng sau là ba anh chàng ngớ ngẩn và ba anh điếc không biết nói. Lý Trọc đã luyện tập hẳn một buổi sáng trong phân xưởng của Xưởng phúc lợi.. Anh ta hướng dẫn tám anh què mù điếc ở hàng đằng trước tập hô đồng thanh, bảo ba anh điếc không biết nói ở hàng đằng sau tập vỗ tay thật kêu. Còn ba anh dở hơi, Lý Trọc rút kinh nghiệm khi ông Đào Thanh đến thăm xưởng lần trước, biết băng đóng dày ba thước không phải chỉ lạnh một ngày, biết đến lúc cần hô “Lâm Hồng”, các vị nhà ta lại hô thành “Lý xưởng trưởng”. Lý Trọc bỏ ra cả một buổi sáng dạy ba anh dở hơi dơ hai tay bịt mồm như thế nào. Lý Trọc lo nhất là chuyện ba anh chàng dở hơi này. Đã đứng ở cổng Xưởng dệt kim, Lý Trọc còn bắt ba anh này tập ba lần bịt chặt mồm. Lý Trọc dơ hai tay lên cạnh mồm một cái, sáu bàn tay của ba anh dở hơi lập tức nhất loạt dơ lên bịt mồm. Lý Trọc cẩn thận kiểm tra từng người. Vô cùng hài lòng, Lý Trọc nói với ba anh:


Bịt tốt lắm, kín như bưng.


 


          Lúc này tiếng người sôi động. Lý Trọc quay về hướng dân chúng đông nghìn nghịt. Hai cánh tay  anh ta dơ lên, lại hạ mạnh xuống, giống như nhạc trưởng lừng danh thế giới Callaian, hai cánh tay Lý Trọc dơ lên bảy lần, bỏ xuống bảy lần, tiếng ồn của dân chúng cuối cùng đã lắng xuống, chỉ còn lại những âm thanh lẻ tẻ dập dờn. Lý Trọc dơ ngón tay trỏ lên mép, huýt  sáo quay một vòng. Quay một trăm tám mươi độ, người Lý Trọc chao đi suýt ngã. Cuối cùng quần chúng im phăng phắc. Lý Trọc nói với đám đông:


Mọi người phối hợp một chút, được không?


Được ! -- Đám đông đồng thanh trả lời.


 


          Lý Trọc hài lòng gật gật đầu. Tiếng nói của quuần chúng lại nổi lên rời rạc. Lý Trọc vội vàng để ngón tay lên miệng huýt sáo,  quay người lại.


 


          Tiếng còi tan ca vẫn chưa nổi lên. Lưu xưởng trưởng của Xưởng dệt kim là một con ma thuốc lá  có tiếng tăm của thị trấn Lưu chúng tôi. Ông Lưu vừa hút thuốc, vừa dẫn mấy người đi ra cổng. Nghe nói Lý Trọc đã kéo quân áp sát dưới thành, gần như dẫn dân chúng cả thị trấn đến. Lưu xưởng trưởng hơn ba mươi tuổi, mỗi ngày hút ba bao thuốc, từ sáng đến tối không lúc nào dời thuốc. Vừa hút thuốc vừa đi ra, trông thấy đám đông đen ngòm như mây đen, Lưu xưởng trưởng giật mình nghĩ bụng, tay Lý Trọc đúng là một tên khốn nạn không hơn không kém. Lưu xưởng trưởng ma thuốc và Lý xưởng trưởng thường xuyên đi họp với nhau. Họ là người quen cũ. Từ rất xa, Lưu xưởng trưởng ma thuốc đã vẫy tay chào Lý Trọc, sốt sắng gọi:


Lý xưởng trưởng, Lý xưởng trưởng...


 


          Đi đến bên Lý Trọc, Lưu xưởng trưởng ma thuốc  quên điếu thuốc lá thơm sắp cháy đến ngón tay, khe khẽ trách anh ta:


Lý xưởng trưởng, anh làm gì vậy? Anh xem này, bịt kín hết cổng rồi, công nhân tan tầm về nhà thế nào ?


 


          Lý Trọc cười hì hì nói:


Lưu xưởng trưởng, chỉ cần anh bảo Lâm Hồng ra một lát, chúng tôi nói với cô ấy một hai câu, tôi lập tức rút lui, thu quân trở về.


 


          Lưu xưởng trưởng biết đành phải thế. Lúc này anh ta vẩy mạnh tay phải, quăng đầu mẩu thuốc lá đã cháy đến ngón tay. Anh ta gật gật đầu, lại rút  điếu khác châm lửa. Sau khi rít mạnh một hơi, quay người sai một nhân viên dưới quyền đi gọi Lâm Hồng.


 


           Mười phút sau, Lâm Hồng xuất hiện. Cô nắm chặt hai tay cúi đầu bước tới. Chân cô cứng đơ y như thọt. Sự xuất hiện của Lâm Hồng,  khiến dân chúng ầm ầm  trỗi dạy như núi gọi biển gào. Lý Trọc lo lắng quay người đi, đứng trước đám đông, lại một lần nữa hết dơ cánh tay lên, lại hạ cánh tay xuống nhiều lần, như nhạc trưởng Callaian. Tiếng hô hét của quần chúng dần dần lắng xuống. Lý Trọc quay đầu nhìn, Lâm Hồng đã đi đến gần, vội vàng vẫy tay với mười bốn trung thần dưới quyền. Khi tay trái anh ta bịt mồm, tay phải vẫy lên trời một cách hào hùng, ba anh chàng ngớ ngẩn ở hàng sau lại phản ứng nhanh nhất, lập tức dơ tay bịt miệng mình, rồi đến ba anh điếc hàng đằng sau vỗ tay như điên. Sau đó tám chàng què mù điếc hàng đằng trước bắt đầu đồng thanh hô to:


Lâm Hồng! Lâm Hồng! Lâm Hồng!


 


          Quần chúng đen ngòm như mây đen cũng hô theo:


Lâm Hồng! Lâm Hồng! Lâm Hồng!


 


          Tám chàng què mù điếc hô tiếp:


Mời chị đến Xưởng phúc lợi làm đệ nhất phu nhân! Mời chị đén Xưởng phúc lợi làm đệ nhất phu nhân....


 


           Đám đông chí cha chí choé. Tám chàng què mù điếc hét đến bốn lần, quần chúng mới nghe rõ. Quần chúng ầm ĩ lên như núi hét biển gào. Quần chúng biết gạn đục khơi trong, giữ cái tinh hoa bỏ chỗ rườm rà, tự động cải biên khẩu hiệu. Quần chúng  chỉ hô có bốn chữ:


Đệ nhất phu nhân! Đệ nhất phu nhân! Đệ nhất phu nhân!


 


           Lý Trọc mắt sáng long lanh, xúc động hét to:


Tiếng hô của đồng bào cao lắm! Tiếng hô của đồng bào to lắm…


 


           Lâm Hồng cúi đầu bước đến, lúc này cô đã ngẩng lên, vô cùng  sửng sốt đứng lại, nhìn đám đông đen ngòm, cô quay lại. Lúc này đã sẩy ra chuyện bất ngờ. Một trong ba chàng dở hơi  vốn đã bịt mồm tử tế, khi ngẩng lên nhìn Lâm Hồng, đã trông thấy sắc đẹp trần gian. Anh chàng ngớ ngẩn này lập tức không làm chủ được bản thân, dẩy mạnh anh chàng mù trước mặt, dang hai tay đuổi Lâm Hồng. Nước dãi chảy dề dề, anh ta luôn miệng nói:


Cô em, ôm nào, cô em, ôm nào...


 


          Đầu tiên dân chúng  tỏ ra kinh ngạc, những tiếng xôn xao bàn tán to nhỏ nổi lên trầm bổng, tiếp theo bùng lên những tiếng cười lớn như máy bay ném bom oanh tạc. Lý Trọc không ngờ giữa chừng đã lòi ra một thằng ngố máu gái. Anh ta luôn mồm chửi “đ. mẹ” , xông đi kéo thằng ngố máu gái, khẽ quát:


Mẹ kiếp !Thằng dở hơi máu gái này, mày quay về cho tao.


 


           Gã cố sức dẫy khỏi tay Lý Trọc, tiếp tục kêu, đuổi Lâm Hồng:


Cô em, ôm nào…


 


           Lý Trọc xông ra một lần nữa. Lần này Lý Trọc ôm chặt anh chàng ngớ ngẩn,  khẽ nói lý với anh ta:


Lâm Hồng không thể ôm mày. Lâm Hồng phải ôm tao. Lâm Hồng ôm tao là đệ nhất phu nhân, ôm mày là phu nhân dở hơi...


 


           Sau khi bị Lý Trọc ôm chặt, anh chàng dở hơi máu gái không thể  đi đuổi Lâm Hồng. Điên tiết lên, gã nhằm trúng mắt traí Lý Trọc đấm một phát. Đấm  đến nỗi Lý Trọc kêu oai  oái. Tay phải Lý Trọc túm chặt lưng áo gã. Tay trái vung lia lịa nói với mười ba trung thần  đang đứng:


Mau mau giữ  lấy nó.


 


          Bị Lý Trọc giữ chặt lưng áo, anh chàng dở hơi máu gái không biết tại sao không đuổi được Lâm Hồng ở phía trước.Hai tay gã vung loạn xạ, y như người chết đuối . Mười ba trung thần loạc choạc chạy lên. Năm anh điếc chạy lên trước nhất. Hai anh dở hơi còn lại ngó ngó nghiêng nghiêng bám theo sau. Hai anh thọt, một trái một phải tập tễnh lê tới. Bốn anh mù cũng biết sảy ra chuyện gì, chống gậy lộc cộc dò đường, thong thả đi đến. Năm trung thần điếc và hai trung thần què dưới quyền Lý Trọc đồng tâm hợp lực ấn anh chàng dở hơi máu gái ra đất. Hai trung thần không máu gái đứng cạnh hà hà cười nhăn nhở. Bốn trung thành mù đứng  thành một hàng, giống như bốn người duy trì trật tự, đồng loạt gõ gậy trúc lên mặt đất một cách nghiêm chỉnh. Sau khi anh chàng dở hơi máu gái bị ấn ngã ra đất, mồm cứ kêu như lợn bị chọc tiết:


          -  Cô em, ôm nào…


 


            Cuộc cầu hôn áp sát quân dưới thành của Lý Trọc đành phaỉ kết thúc qua quýt. Tay trái Lý Trọc bịt mắt trái, chỉ huy mười ba trung thần kéo anh chàng dở hơi máu gái về Xưởng phúc lợi. Hai anh thọt tiếp tục đi trước mở đường. Năm anh điếc và hai anh dở hơi lôi anh chàng nghố máu gái đi lên  trước.Bốn anh mù bám theo sau. Khi bị kéo đi về, anh chàng nghố máu gái  vẫn luôn mồm nói “ cô em” và “ ôm nào”.Khi gã nói, nước bọt bắn  phì phì, khiến  năm anh điếc kéo gã cứ phải luôn luôn lau nước dãi trên mặt. Hai chàng dở hơi còn lại cũng  đầy mặt nước dãi. Hai anh này không biết nước dãi đến từ đâu, ngẩng lên nhìn trời xanh một cách hiếu kỳ, không hiểu sao mặt mình ướt rượt.


 


          Dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi xôn xao bàn luận. Ai cũng bảo chỗ hấp dẫn lớn nhất chiều nay không phải là Lý Trọc và Lâm Hồng, mà là Lý Trọc và anh chàng dở hơi máu gái, nhất là quả đấm búa bổ của gã vào Lý Trọc, khiến mắt trái Lý Trọc sưng thành một quả táo xanh, đau nhức tới mức Lý Trọc  vừa đi vừa nghiến răng nghiến lợi, nhăn như bị. Dân chúng thị trấn Lưu cứ cười hì hì hà hà, nói thao thao bất tuyệt, không ngờ gã dở hơi dưới quyền Lý Trọc lại phản thùng  quay lưỡi giáo đâm một nhát, đánh Lý Trọc thành thằng chột. Đúng là tục ngữ nói không sai, vì đàn bà thọc hai dao vào bạn. Câu tục ngữ này quả là một chân lý bền vững không gì phá vỡ nổi, áp dụng vào anh chàng ngớ ngẩn  cũng hoàn toàn đúng đắn. Sau đó quần chúng cứ nghĩ ngợi miên man, họ bảo, nếu anh chàng Lý Trọc lại đeo một cái chụp màu đen lên mắt trái sưng tím, sẽ trở thành tên cướp biển châu Âu.


 


           Sang ngày thứ ba sau khi dẫn đại quân áp sát dưới thành, mắt trái vẫn  còn đang sưng tím, Lý Trọc đã luồn sâu sau lưng địch, đến thăm nhà Lâm Hồng. Lần này anh ta bảo ông anh  thân chinh đi cùng. Lý Trọc nói sẵn sàng cần  đến quân sư quạt mo Tống Cương. Một khi lại có tình huống bất ngờ, Tống Cương sẽ lập tức hiến kế hay. Lý Trọc dơ ba ngón tay, đòi hỏi Tống Cương tối thiểu hiến ba diệu kế để anh ta chọn. Thế là một cao một lùn, một giống quan văn,một giống quan võ, sải bước đi trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi.


 


          Trên đường đi, Lý Trọc cứ hì hì cười suốt. Anh ta cảm thấy Tống Cương bảo mình vào sau lưng địch, chinh phục bố mẹ Lâm Hồng, đúng là một chiêu cao tay sáng suốt. Dọc đường Lý Trọc cứ khen Tống Cương. Anh ta dơ ngón tay cái bảo ông anh:


Bắt giặc phải bắt vua trước, đúng là một kế hiểm độc của ông anh.


 


          Tống Cương kẹp nách một quyển tạp chí văn học, đi bên thằng em, nơn nớp lo âu.Trông điệu bộ vững tin của Lý Trọc, trong lòng Tống Cương thấp thỏm không yên. Năm chiến thuật anh nêu cho thằng em, ba chiến thuật đầu đều đã thất bại. Chiến thuật thứ tư luồn sâu địch hậu, cũng e lành ít  dữ nhiều. Đến cổng nhà Lâm Hồng, Tống Cương e ngại dừng chân, bảo Lý Trọc, em vào một mình, anh đứng đợi bên ngoài. Lý Trọc không đồng ý, bảo hai anh em cùng vào, tại sao anh không vào? Lý Trọc kéo Tống Cương đi theo. Tống Cương cứ gỡ ra lùi lại, bảo mình xấu hổ.


Việc quái gì phải xấu hổ? – Lý Trọc nói ngay trước cổng gia đình Lâm Hồng – Có phải anh đi cầu hôn đâu mà sợ? Anh ở bên em quan sát thôi mà.


 


          Tống Cương đỏ mặt, khẽ bảo:


Nói nho nhỏ thôi. Ở bên cạnh xem em cầu hôn, anh cũng xấu hổ.


Anh đúng là nhát gan – Lý Trọc bất lực lắc lắc đầu – Anh chỉ có thể làm quân sư quạt mo.


 


          Sau đó Lý Trọc hết sức nghênh ngang đắc chí, đi vào sân chung của gia đình Lâm Hồng. Trong sân có những mấy gia đình. Khi Lý Trọc nghênh ngang đi vào, trong sân không có ai, ba cánh cửa chính đang mở. Lý Trọc cười sang sảng cất tiếng:


Chào bác trai, chào bác gái, chào hai bác!


 


           Lý Trọc xồng xộc bước vào một gia đình, trông thấy hai vợ chồng trẻ ngồi trước bàn, ngạc nhiên nhìn mình, anh ta vội vàng xua tay, cười sang sảng nói:


Vào nhầm nhà!


 


           Lý Trọc cười sang sảng bước vào cửa một gia đình khác. Lần này anh ta vào đúng nhà. Bố mẹ Lâm Hồng đều ở bên trong. Hai ông bà không biết Lý Trọc. Trông thấy một anh chàng thô lùn bước vào, bên trái một tiếng “ chào bác trai”, bên phải một tiếng “chào bác gái”, bố mẹ Lâm Hồng nhìn nhau, ông đưa mắt hỏi bà, bà đưa mắt hỏi ông:“ Người này là ai?”. Đứng giữa nhà, Lý Trọc nhìn trái nhìn phải, cười khà khà hỏi:


Lâm Hồng đi vắng phải không ạ?


 


          Bố mẹ Lâm Hồng cùng gật đầu một lúc. Mẹ Lâm Hồng nói:


Em nó đi phố rồi.


 


          Lý Trọc gật gật đầu. Hai tay xỏ túi quần, đi vào nhà bếp, nghiêng nghiêng ngó ngó. Bố mẹ Lâm Hồng nghĩ bụng,  người này là ai? Ông bà vừa đưa mắt hỏi nhau, vừa đi theo vào bếp. Lý Trọc đi đến bên bếp than quả bàng, cúi xuống mở chiếc hộp giấy đựng than quả bàng trên đất, trông thấy xếp đầy than, ngẩng lên nói với bố Lâm Hồng:


Bác trai vừa mua than quả bàng hôm qua phải không?


 


          Chẳng bảo đúng chẳng bảo sai, bố Lâm Hồng gật gật đầu, lại lắc lắc đầu nói:


Mua hôm kia!


 


           Lý Trọc gật gật đầu tỏ vẻ đã biết . Đi đến trước lải gạo, mở nắp gỗ ra xem, thấy đựng đầy gạo, quay lại hỏi:


Bác trai mới mua gạo hôm qua phải không?


 


          Lần này bố Lâm Hồng lắc đầu trước, sau đó lại gật đầu. Ông đáp:


Gạo mua hôm qua.


 


           Lý Trọc rút tay phải khỏi túi quần, xoa xoa cái  đầu trọc, hăng hái nói với bố mẹ Lâm Hồng:


Từ nay trở đi, những việc nặng nhọc như mua than, mua gạo, cháu sẽ đảm nhiệm hết, hai bác khỏi phải vất vả.


 


          Cuối cùng, mẹ Lâm Hồng đã không nín nhịn nổi, hỏi Lý Trọc:


Cậu là ai?


Hai bác không biết cháu.—Lý Trọc ngạc nhiên kêu lên, vẻ mặt ấy hình như giống  người Trung Quốc vẫn chưa biết Bắc Kinh. Lý Trọc vỗ ngực nói -  Cháu là Lý xưởng trưởng Xưởng phúc lợi. đaị danh cháu là Lý Quang, biệt hiệu là Lý Trọc...


 


           Lý Trọc chưa dứt lời, bố mẹ Lâm Hồng đã sa sầm nét mặt. Thì ra con người này  ngày xưa đã nhòm trộm mông con gái mình trong nhà vệ sinh. Bây giờ  cũng chính con người này đã khiến con gái ông bà tức lộn ruột, khóc hết lần này đến lần khác. Tên lưu manh khét tiếng ở thị trấn Lưu, lại còn dám vác mặt đến. Bố mẹ Lâm Hồng phẫn nộ, xồn xồn thét tướng lên:


Cút! Cút! Cút đi!


 


          Bố Lâm Hồng vớ luôn chiếc cán chổi sau cửa. Mẹ Lâm Hồng cầm luôn cái chổi lông gà. Hai ông bà vụt chan chát vào đầu Lý Trọc. Lý Trọc dơ tay che cái đầu trọc của mình, lao mấy bước như mũi tên, chuồn ra cửa. Khi chuồn ra sân, nghe thấy động tĩnh, đàn bà đàn ông mấy gia đình khác kéo hết ra xem.


 


           Bố mẹ Lâm Hồng tức giận đến nỗi toàn thân run rẩy. Lý Trọc thừ mặt không hiểu ra làm sao, anh ta dơ hai tay lên như đầu hàng, liên tiếp giải thích với bố mẹ Lâm Hồng:


Hiểu lầm, hoàn toàn là hiểu lầm, cháu không bảo mấy thằng bé hô “giao hợp”, có một kẻ thù giai cấp đã phá hoại....


 


          Bố mẹ Lâm Hồng đồng thanh quát:


Cút đi! Cút đi!


Đúng là hiểu lầm – Lý Trọc tiếp tục giải thích – Còn thằng dở hơi máu gái bất thình lình lao ra giữa chừng, cháu cũng đành bó tay...


 


           Lý Trọc vừa nói, vừa quay sang nói với bà con láng giềng nhà Lâm Hồng đổ ra xem:


Ai cũng bảo anh hùng khó qua cửa người đẹp, thằng dở hơi cũng khó qua cửa người đẹp.


 


          Bố mẹ Lâm Hồng vẫn đang quát:


Cút xéo!


 


           Cán chổi của bố Lâm Hồng vụt đen đét vào vai Lý Trọc. Chổi lông gà của mẹ Lâm Hồng vung đi vung lại trước sống mũi Lý Trọc. Lý Trọc có vẻ nhăn nhó, vừa tránh đòn, vừa nói với bố mẹ Lâm Hồng:


Không nên thế, sau đây đều là người một nhà, hai bác là bố mẹ vợ của cháu, cháu là con rể của bố mẹ, bố mẹ làm thế, sau này sống với nhau thế nào?


Vớ vẩn! – Bố Lâm Hồng quát tướng, chiếc cán chổi  đập vào vai Lý Trọc.


Đồ thối tha! – Mẹ Lâm Hồng nói to, chiếc chổi lông gà cũng vụt vào đầu Lý Trọc.


 


          Lý Trọc vội vàng chuồn ra phố lớn, chạy một mạch hơn mười mét, trông thấy bố mẹ Lâm Hồng đứng ở cổng, không đuổi đánh nữa, Lý Trọc cũng đứng lại, vẫn còn muốn giải thích tiếp. Lúc này trước mặt dân chúng đầy phố, bố Lâm Hồng dơ cán chổi chỉ vào Lý Trọc mắng:


Mày là con cóc muốn xơi thịt thiên nga!


Nói cho mày biết – Mẹ Lâm Hồng dơ cái chổi lông gà chỉ vào Lý Trọc nói     -  Con gái ta là một bông hoa tươi, không đời nào lại cắm lên đống cứt trâu như mày.


 


          Lý Trọc nhìn đám dân chúng vui mừng trên đau khổ của người khác, nhìn bố mẹ Lâm Hồng tức tối thở hổn hà hổn hển, lại nhìn ông anh Tống Cương đứng đó thấp thỏm không yên. Lý Trọc vẫy tay một cái, Tống Cương bám theo sau lưng. Hai anh em đi trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi. Lý Trọc luôn luôn cho rằng, mình là một nhân vật, không phải chọn một trong một nghìn, cũng là chọn một trong số trăm, nào ngờ ở chỗ bố mẹ Lâm Hồng lại thành một con cóc và một đống phân trâu. Khi bước đi, Lý Trọc cảm thấy thất bại thảm hại, dọc đường anh ta cứ chửi mát:


Mẹ kiếp! – Lý Trọc nói với Tống cương – Anh hùng cũng có lúc sa cơ lỡ vận.


 


          Bị cái nhục bố mẹ Lâm Hồng xỉ vả là con cóc và đống cứt trâu, Lý Trọc thiểu não suốt một tuần lễ. Sau bảy ngày, trái tim cầu hôn của Lý Trọc như tro tàn bùng cháy, lại hăng hái theo đuổi Lâm Hồng. Anh ta dùng chiêu cuối cùng Tống Cương vạch ra --  Bám thắt lưng địch mà đánh, đánh lui từng bước, đánh đỏ từng bộ phận, tiến tới đánh đổ hoàn toàn. Anh ta bắt đầu theo đuổi Lâm Hồng trên đường phố. Anh ta bảo ông anh đi theo. Khi Lâm Hồng xuất hiện trên phố lớn, giống như một kẻ si tình kiêm vệ sĩ, anh ta đi bên cạnh Lâm Hồng, cho đến khi đưa Lâm Hông về đến cổng. Khi Lâm Hồng tủi hổ đến mức khóc xướt mướt, tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, Lý Trọc lại tràn đầy sốt sắng, nói huyên thiên không biết dừng.  Với danh nghĩa là chồng chưa cưới, anh ta còn giới thiệu Tống Cương với Lâm Hồng. Lý Trọc nói với cô:


Đây là Tống Cương em tai anh. Khi chúng mình cưới nhau,Tống Cương sẽ đi phù rể.


 


          Là người yêu kiêm vệ sĩ, chỉ cần trông thấy trên phố có tay đàn ông nào nhìn chằm chằm vào Lâm Hồng, Lý Trọc liền dơ quả đấm hằm hằm doạ:


-          Nhìn cái đ. gì, còn nhìn nữa ông sẽ táng cho một quả.


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »