tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29849642
Tiểu thuyết
21.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

   Lý Trọc sải bước đi liền. Nhà văn Lưu nằm sóng xoài bên cây ngô đồng trên phố, mặt đầy máu. Dân chúng đi qua đi lại xúm vào xem, chỉ vào nhà văn Lưu nằm trên đất, xôn xao bàn tán. Lý Trọc nhằm trúng năm giác quan của nhà văn Lưu đấm hai mươi tám quả như búa bổ. Đánh nhà văn Lưu bất tỉnh nhân sự, nằm liệt tại chỗ. Cho mãi đến lúc mấy công nhân xưởng kim khí đi làm qua đó, trông thấy trưởng phòng Lưu bị đánh bê bết máu trên mặt, hai con mắt cứ đảo lên đảo xuống, mép nhếch ra, cười ngây dại, đã vội vội vàng vàng khiêng anh ta vào bệnh viện.


 


           Nằm trên giường của phòng khám khẩn cấp trong bệnh viện, nhà văn Lưu cứ nhất quyết khảng định kẻ đánh anh ta là Lý Đạt, chứ không phải Lý Trọc.  Mấy công nhân xưởng kim khí không biết nói thế nào, hỏi anh ta:


Lý Đạt nào?


 


          Nhà văn Lưu ho rũ rượi. Mồm hộc máu tươi, nói:


Chính là thằng cha Lý Đạt trong “Truyện Thuỷ Hử ”, chứ còn ai vào đấy. 


 


           Mấy công nhân hết sức kinh ngạc. Họ bảo gã Lý Đạt không phải ở thị trấn Lưu, mà ở trong sách. Nhà văn Lưu gật đầu nói, thì  chính cái thằng cha Lý Đật trong sách đã nhảy ra đánh anh ta một trận nên thân. Mấy công nhân không nhịn nổi cười. Họ cười hỏi anh ta: Tại sao Lý Đạt từ trong sách nhẩy ra đánh anh? Nhân thể,  nhà văn Lưu toang toác chửi Lý Đạt mấy câu. Anh ta bảo thằng cha ấy là chúa tể qua loa đại khái, hữu dũng vô mưu, khắp người toàn cơ bắp,  nung núc những thịt là thịt, thịt mọc lấn cả vào óc. Thằng cha Lý Đạt chúa tể qua loa đại khái, nhận được tình báo sai, đi nhầm chỗ, đánh nhầm người. Cuối cùng nhà văn Lưu tiếp tục ho rũ rượi, tiếp tục nôn ra máu, giọng vo ve như muỗi kêu:


Lý Trọc đâu phải đối thủ của ta.


 


          Mấy công nhân xưởng kim khí nghĩ bụng, toi đời rồi. Họ điệu bác sĩ đến thăm dò xem,  liệu trưởng phòng Lưu của họ có bị đánh thành kẻ dở hơi mắc bệnh tâm thần? Bác sĩ xua tay bảo, vẫn chưa đến nông nỗi ấy, trưởng phòng Lưu chỉ bị  người ta đánh thành chứng hồi ức có tính chất ngông cuồng. Bác sĩ bảo:


Yên chí, cứ ngủ một giấc, tỉnh lại là khỏi.


 


          Lý Trọc tuyên bố, kẻ ăn đòn tiếp theo là nhà thơ Triệu. Tin này đồn đến tai nhà thơ Triệu. Nhà thơ Triệu giận tái mặt. Mũi anh ta cứ phập phồng khịt  ra năm sáu tiếng liền, như đánh rắm. Nhà thơ Triệu rất hiếm nói tục nói bậy, không nhịn nổi, buột mồm chửi một câu:


Thằng lỏi con khốn kiếp.


           Nhà thơ Triệu kể với dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi, nhớ lại ngày ấy, hay nói một cách khác, mười một, mười hai năm về trước, thằng Lý Trọc này ăn của anh ta bao nhiêu cái rê chân. Thằng Lý Trọc này vừa khóc vừa gào, vừa  ngã lộn cổ  như trồng cây chuối, ngã liền tù tì nửa dãy phố. Nhà thơ Triệu tuyên bố Lý Trọc là cặn  bã, là xỉ  người, mười bốn tuổi đã mò vào nhà vệ sinh nhòm trộm mông đàn bà, bị nhà thơ Triệu bắt sống, sau đó ôm hận trong lòng,  luôn luôn tìm cơ hội trả thù. Nhà thơ Triệu hồi tưởng lại cảnh tượng tưng bừng náo nhiệt khi túm cổ áo Lý Trọc dong đi diễu phố năm nào. Sắc mặt anh ta tái nhợt đã trở nên tươi tắn hồng hào, giọng nói cũng sang sảng. Có người bảo, Lý Trọc cũng định đánh cho nhà thơ Triệu phải lòi ra bản sắc của nhân dân lao động. Nhà thơ Triệu lại tái mặt lần nữa. Anh ta tức giận đến nỗi giọng cứ run bần bật. Anh ta bảo:


Tôi đánh hắn trước, các người cứ xem xem, trước hết tôi sẽ nện thằng cha nhân dân lao động này thành một phần tử trí thức. Đánh cho hắn từ đó trở đi không nói tục nói bậy. Đánh cho hắn biết thế nào là lễ độ với mọi người.Đánh cho hắn phải tôn trọng người già, yêu mến trẻ con. Đánh cho hắn trở nên tao nhã lịch  sự …


 


          Có ai đó cười bảo:


Anh đánh như vậy, chẳng phải biến Lý Trọc trở thành nhà thơ Triệu hay sao?


 


          Nghe vậy, nhà thơ Triệu ngẩn tò te, sau đó lảm nhảm nói:


Đánh thành một nhà thơ Triệu, cũng có ngại ngần gì.


 


           Ngoài đường ngoài phố,  nhà thơ Triệu nói ngông là thế, nhưng về đến nhà cứ giật mình thon thót. Trong lòng anh ta thấp thỏm lo âu, thầm nghĩ, nếu mình choảng nhau với nhà văn Lưu, sẽ là một cuộc đại chiến kéo dài một trăm hợp, có thể mình chỉ hơi trội, hơn nữa cũng không dám chắc. Nghĩ đến cảnh tượng Lý Trọc đánh nhà văn Lưu đến nỗi không hề còn tý chút sức lực để đánh trả, đánh nhà văn Lưu đến mức lòi ra chứng hồi ức có tính chất ngông cuồng, khiến nhà văn Lưu nhầm Lý Trọc thành Lý Đạt, trở thành trò cười cho dân chúng thị trấn Lưu trong những lúc ngồi uống trà tán chuyện phiếm sau bữa cơm. Nghĩ đến mình có thể chịu hậu quả như thế, thậm chí còn tồi tệ hơn. Nhà thơ Triệu cảm thấy Lý Trọc là một gã choai choai cứng đầu cứng cổ, mép chưa có râu, làm việc chóng chán, đánh nhau với người ta không biết thế nào là nặng nhẹ sống chết , hắn nhằm trúng mặt nhà văn Lưu tống những tám mươi hai quả đấm, đánh nhà văn Lưu thành chứng hồi ức có tính chất ngông cuồng xưa nay chưa từng có. Nếu hắn cũng táng trúng mặt mình tám mươi hai quả, liệu còn không bị đánh thành kẻ ngớ ngẩn dở hơi suốt đời hay sao, liệu cuộc đời có bị đánh đến nỗi phải mang chứng hồi ức có tính chất ngông cuồng.Sau khi suy nghĩ như vậy, nhà thơ Triệu quyết định, không ra phố được, thì không ra. Trường hợp bất đắc dĩ cần phải đi phố, khi ra đường nhà thơ Triệu cũng phải thò đầu do thám, mắt nhìn sáu lối, tai nghe tám phương,  như một người lính trinh sát. Một khi phát hiện có địch tình Lý Trọc, phải lập tức chui vào một ngõ nhỏ ẩn nấp.


          Sau khi bị đánh, nhà văn Lưu nằm trong bệnh viện hai ngày, nằm tại nhà một tháng. Lý Trọc bị ông Đào Thanh gọi lên văn phòng Cục dân chính xạc cho một trận túi bụi, rồi coi như không có chuyện gì sẩy ra. Sau đó có người hỏi trước mặt Lý Trọc: Tại sao lại đánh nhà văn Lưu phần tử trí thức thành Lưu Thành Công, nhân dân lao động? Lý Trọc đã chối đây đẩy, cười hóm hỉnh trả lời:


Lý Đạt đánh anh ta, chứ tôi có đánh đâu.


 


           Nhà văn Lưu bị Lý Trọc đánh phải vào bệnh viện, đánh không xuống nổi giường, trong lòng Tống Cương lo lắng không yên. Tuy việc làm hôm đó của nhà văn Lưu khiến Tống Cương hết sức tức giận. Nhưng Lý Trọc đánh anh ta thành như vậy, Tống Cương cảm thấy cũng sai. Tống Cương luôn nghĩ sẽ đi thăm nhà văn Lưu, lại e phật lòng Lý Trọc, nên cứ lần lữa mãi. Thấy nhà văn Lưu sắp sửa lành vết thương, sẽ trở lại xưởng kim khí làm việc trong ngày một ngày hai, Tống Cương cảm thấy không kéo dài được nữa. Tống Cương ấp a ấp úng nói với Lý Trọc:


Nên đi thăm nhà văn Lưu một lúc.


 


          Lý Trọc vung tay nói:


Nếu đi, một mình anh đi, em không đi.


 


           Tống Cương tiếp tục ấp a ấp úng. Tống Cương bảo, đánh người ta bị thương, có đi thăm cũng nên mang chút gì. Không biết Tống Cương định nói gì, Lý Trọc hỏi:


Anh cứ ấp a ấp úng, định nói gì vậy?


 


           Tống Cương đành phải nói thật, định mua mấy quả táo đi thăm nhà văn Lưu. Vừa nghe nói đến táo, Lý Trọc đã nuốt nước miếng ừng ực. Lý Trọc bảo, đời này mình đã được ăn táo bao giờ đâu. Lý Trọc nói:


Thế thì liệu có hời cho thằng cha nhân dân lao động ấy không?


 


           Tống Cương không nói gì , cúi đầu ngồi trước bàn. Lý Trọc biết trong lòng ông anh  áy náy không yên, vỗ vai Tống Cương bảo:


Được, anh đi mua mấy quả táo, đến thăm thằng cha nhân dân lao động ấy.


 


          Tống Cương cười cảm động. Lý Trọc lắc đầu nói với Tống Cương:


Em không quan tâm mấy quả táo. Em chỉ lo, mình bỏ ra bao nhiêu công sức mới đánh hắn, đánh cho ra bản sắc của nhân dân lao động. Em lo là lo, một khi hắn ăn táo, lại ăn ra cái bộ mặt phần tử trí thức của hắn.


 


           Tống Cương ra phố mua năm quả táo ở cửa hàng. Đem về nhà, chọn một quả to nhất đỏ nhất để giành cho Lý Trọc, còn bốn quả kia bỏ vào cặp sách cũ. Khoác trên lưng chiếc cặp sách cũ, Tống Cương đến thăm gia đình nhà văn Lưu. Lúc bấy giờ, nhà văn Lưu đã khoẻ lại từ lâu, đang ngồi trong nhà tán chuyện với hàng xóm. Nghe Tống Cương hỏi thăm người ở ngoài cổng, anh ta vội đứng dạy, đi vào nhà nằm trên giường.


 


           Tống Cương rón rén đi vào trong nhà. Nhà văn Lưu nhắm mắt nằm trên giường. Tống Cương bước đến trước giường. Nhà văn Lưu mở mắt nhìn Tống Cương một cái, lại nhắm vào. Tống Cương đứng trước giường  một lát, khe khẽ nói:


Xin lỗi.


 


           Nhà văn Lưu mở mắt nhìn Tống Cương một cái, rồi nhắm vào. Tống Cương đứng một lát, mở cặp sách lấy bốn quả táo để lên bàn trước giường nhà văn Lưu. Tống Cương khẽ nói với anh ta:


Tôi đặt táo lên bàn.


 


           Vừa nghe nói đến táo, nhà văn Lưu không những mở mắt ra, mà còn ngồi dạy tử tế. Nhìn bốn quả táo để trên bàn, lập tức cười toe toét, nói với Tống Cương:


Cậu thật là khách sáo.


 


           Nhà văn Lưu nói, rồi cầm luôn một quả, chùi vào khăn trải giường, đưa lên mồm, cắn ngay một miếng, kêu đánh sột. Nhà văn Lưu sung sướng đến nỗi mắt híp lại thành đường chỉ. Anh ta cắn từng miếng dòn tan, nhai trong miệng rau ráu, ngay đến tiếng nuốt vào bụng cũng ngon thơm. Đúng như Lý Trọc đã dự đoán, sau khi ăn một quả táo, nhà văn Lưu đã lập tức lòi ra bộ mặt của phần tử trí thức. Nhà văn Lưu mặt mày tươi tỉnh nói chuỵên văn học với Tống Cương, cứ làm  như giữa hai người chưa hề sẩy ra chuyện gì.


 


                                                           3


 


            Nửa năm đã trôi qua, Lý Trọc chưa có dịp đánh  nhà thơ Triệu, đánh cho ra  bản sắc của nhân dân lao động. Lý Trọc cũng quên tuột lời hứa của mình với dân chúng thị trấn Lưu. Lý Trọc càng ngày càng bận mải. Lý Trọc đã làm xưởng trưởng Xưởng phúc lợi. Khi Lý Trọc vừa vào xưởng, hai anh chàng thọt làm xưởng trưởng xưởng phó Xưởng phúc lợi. Chưa được sáu tháng, hai anh chàng thọt đều sẵn sàng tự nguyện phục tùng sự chỉ huy của Lý Trọc.


 


            Lý Trọc lúc này mới hai mươi tuổi, đã là một xưởng trưởng . Khi Xưởng phúc lợi vốn chỉ có hai anh thọt, ba anh ngố, bốn anh mù, năm anh điếc, năm nào cũng lỗ vốn, năm nào cũng  đến chỗ ông Đào Thanh xin cứu trợ. Kinh phí dân chính ông Đào Thanh nắm giữ vốn đã ít, năm nào cũng phải giật gấu vá vai. Xưởng phúc lợi chính tay ông Đào Thanh dóng dựng nên, ông chỉ mong xưởng phúc lợi giải quyết được vấn đề ăn của mười bốn người tàn tật. Xưởng phúc lợi không những không làm ra tiền, mà năm nào Cục cũng phải bù lỗ. Ông  Đào Thanh nhận Lý Trọc là vì bà Lý Lan đã cúi rập đầu với ông toé máu trán. Không ngờ năm đầu tiên vào xưởng, Lý Trọc đã làm cho Xưởng phúc lợi chuyển lỗ thành lãi.Không những giải quyết được tiền lương của mười bốn người tàn tật, mà còn nộp lên trên một khoản lãi năm vạn bẩy ngàn hai trăm hai mười bốn đồng. Năm thứ hai càng giỏi hơn, nộp lên chỗ ông Đào Thanh những hơn một trăm năm mươi ngàn đồng tiền lãi.Lợi nhuận bình quân đầu người đạt tới mười ngàn đồng. Trông thấy ông Đào Thanh, ông chủ tịch huyện tươi cười hớn hở, khen ông Đào Thanh là cục trưởng dân chính giầu nhất toàn Trung Quốc. Sau đó lặng lẽ đề nghị ông Đào Thanh bỏ ra một ít lợi nhuận từ Xưởng phúc lợi nộp lên, để ông lấp lỗ hổng tài chính trong huyện.


 


            Vì thế, ông Đào Thanh đã lên chức cục trưởng. Đã mấy năm, ông không đến thăm Xưởng phúc lợi. Hôm nay tan cuộc họp, ông đi dạo, tiện chân ghé vào thăm. Từ lâu ông Đào Thanh biết hai anh chàng thọt xưởng trưởng xưởng phó Xưởng phúc lợi đã không quản lý xưởng, đặt ra hai chức này, chỉ là để làm vì, hữu danh vô thực, Lý Trọc trên thực tế đã là một xưởng trưởng. Ông Đào Thanh còn biết, vào Xưởng phúc lợi chưa đầy sáu tháng, Lý Trọc đã dẫn hai anh thọt, ba anh ngố, bốn anh mù, năm anh điếc đến hiệu ảnh, chụp một tấm ảnh kỷ niệm toàn gia đình Xưởng phúc lợi, sau đó đem theo tấm ảnh này, đi ô tô đường dài đến Thượng Hải. Trước khi lên ô tô, Lý Trọc đã mua tại cửa hàng điểm tâm của bà Tô mười chiếc bánh bao làm lương khô. Lý Trọc bôn ba ở Thượng Hải hai ngày, đi đến bảy cửa hiệu và tám công ty. Đưa ảnh chụp kỷ niệm cả gia đình Xưởng phúc lợi cho mọi người xem, chỉ từng người trên ảnh, nói với từng vị lãnh đạo các cửa hàng và công ty, anh nào què thọt, anh nào ngớ ngẩn, anh nào mù, anh nào điếc. Cuối cùng chỉ vào mình trong ảnh, nói:


Chỉ còn lại một người này, không thọt, không ngớ ngẩn, không mù, cũng  không điếc.


           Ở đâu Lý Trọc cũng được người ta đồng tình.Sau khi ăn xong mười cái bánh bao, cuối cùng Lý Trọc đã có trong tay bản  hợp đồng dài hạn gia công hộp giấy của một Công ty cỡ bự. Sau đó Xưởng phúc lợi mới có cảnh huy hoàng hôm nay.


 


             Khi ông Đào Thanh đi vào Xưởng phúc lợi, anh chàng thọt xưởng phó vừa vặn từ nhà vệ sinh đi ra. Ông Đào Thanh hỏi xưởng trưởng ở đâu? Xưởng phó thọt trả lời, xưởng trưởng đang làm việc trong phân xưởng. Ông Đào Thanh giục anh ta đi gọi về, rồi bước vào phòng làm việc của xưởng trưởng. Ông Đào Thanh trông thấy bức ảnh chụp kỷ niệm toàn gia đình Xưởng phúc lợi treo trên tường. Ông còn nhớ, lần trước đến thăm, trong phòng này có hai chiếc bàn, hai anh chàng thọt xưởng trưởng xưởng phó đang đánh cờ, vừa đánh vừa hoãn, vừa hoãn vừa chửi nhau. Bây giờ chỉ còn một cái bàn. Ông thấy hơi là lạ, có lẽ nào xưởng trưởng thọt đã đuổi xưởng phó thọt ra khỏi phòng làm việc? Ông Đào Thanh vừa đặt đít ngồi xuống ghế sau bàn làm việc, Lý Trọc đã chạy vào. Chưa bước vào cửa, Lý Trọc đã rối rít cất tiếng chào:


Đào Cục trưởng! Đào cục trưởng đã đến thăm!


 


          Trông thấy Lý Trọc, ông Đào Thanh cũng mừng lắm. Ông cười nói với Lý Trọc:


Cậu làm khá lắm.


 


           Lý Trọc khiêm tốn lắc đầu trả lời:


Vừa bắt đầu, còn phải cố gắng, thưa Cục trưởng.


 


           Ông Đào Thanh gật đầu tán thành, hỏi Lý Trọc có hài lòng công tác hiện nay lắm không? Lý Trọc gật đầu rối rít, cậu bảo rất thích công tác hiện nay. Nói chuỵên với Lý Trọc một lát, ông Đào Thanh nhìn ra ngoài cửa, thầm nghĩ sao mãi chưa thấy xưởng trưởng thọt trở về? Phân xưởng ở ngay bên cạnh, xưởng trưởng thọt đi chậm một chút, cũng nên có mặt rồi. Ông Đào Thanh hỏi Lý Trọc:


Xưởng trưởng của các cậu sao mãi không thấy về?


 


           Nghe vậy, Lý Trọc ngớ người, sau đó dơ ngón tay chỉ vào mũi mình, nói:


Em về rôi đây thây, em là xưởng trưởng.


Cậu là xưởng trưởng ư?  -  Ông Đào Thanh ngạc nhiên. Ông hỏi – Tại sao tôi không biết?


 


           Lý Trọc cười trả lời:


       -  Cục trưởng công tác bận quá. Em cũng ngại lên quấy rầy Cục trưởng., nên chưa báo cáo.


 


           Ông Đào Thanh sa sầm nét mặt. Ông hỏi Lý Trọc:


Thế hai cậu xưởng trưởng xưởng phó trước kia đâu?


          Lý Trọc lắc đầu đáp:


Đã thôi cả rồi ạ!


 


          Ông Đào Thanh đã rõ, tại sao phòng làm việc chỉ còn một chiếc bàn. Ông chỉ chiếc bàn hỏi Lý Trọc:


Đây là bàn làm việc của cậu?


 


           Lý Trọc gật đầu đáp:


Vâng!


 


          Ông Đào Thanh nghiêm nghị nói:


Bổ nhiệm bãi miễn xưởng trưởng phải thông qua tổ chức, đầu tiên là lãnh đạo Cục dân chính thảo luận thông qua, sau đó báo cáo Uỷ ban nhân dân huỵện phê chuẩn...


 


          Lý Trọc gật đầu lia lịa. Cậu vui vẻ nói với ông Đào Thanh:


Đúng, đúng, Cục trưởng nói đúng, Cục trưởng hãy chính thức bãi miễn xưởng trưởng cũ, sau đó chính thức bổ nhiệm em làm xưởng trưởng.


 


           Ông Đào Thanh sa sầm nét mặt nói:


Tôi không có quyền ấy.


 Đào cục trưởng khiêm tốn quá! -  Lý Trọc cười hì hì, chỉ tay vào ông Đào Thanh nói – Ai làm xưởng trưởng Xưởng phúc lợi, chẳng phải Cục trưởng nói một câu là xong đó sao.


 


           Ông Đào Thanh nhăn nhó nói:


 Cậu không hiểu gì về quy chế.


 


            Cảnh tượng tiếp sau đó, càng khiến ông Đào Thanh khóc dở mếu dở. Anh chàng Lý Trọc tự phong làm xưởng trưởng dẫn ông Đào Thanh đi thăm phân xưởng dán hộp giấy. Mười bốn người tàn tật luôn mồm gọi Lý Trọc là “Lý xưởng trưởng”, cho dù hai anh thọt  vốn là xưởng trưởng xưởng phó,  cũng cung kính gọi “ Lý xưởng trưởng”. Đứng bên cục trưởng Đào Thanh, xưởng trưởng Lý Trọc vỗ tay bôm bốp. Mười bốn người tàn tật cũng bôm bốp vỗ tay theo. Lý Trọc còn chê tiếng vỗ tay chưa dòn, hò hét mười bốn trung thần dưới quyền:


Đào cục trưởng đến thăm anh em chúng ta. Nào, chúng ta hãy vỗ tay thật to, thật dòn như đốt pháo!


 


           Mười bốn trung thần vỗ tay thục mạng. Mười bốn đôi tay vỗ đến nỗi nấy cả người lên. Lý Trọc vẫn còn  bảo chưa đủ, vung tay nói:


Hô to lên, hoan nghênh Đào Cục trưởng!


 


          Hai anh thọt và bốn chàng mù hô đến khản cổ rát họng:


Hoan hô Đào Cục trưởng!


           Năm anh điếc há mồm cười, không biết hai chàng thọt và bốn chàng mù đang  hò hét những gì. Lý Trọc vội vàng chạy đến  để năm anh điếc xem mồm mình. Mồm Lý Trọc cứ há ra ngậm vào như  mồm cá ngớp mặt nước. Cuối cùng đã làm cho năm chàng mù bắt chiếc đúng khẩu hình.Trong năm anh điếc có ba người còn  câm, chỉ có hai anh điếc không câm nói ra tiếng. Tiếng “Hoan nghênh Đào Cục trưởng” vang lên nghe đinh tai nhức óc. Lý Trọc vô cùng hài lòng, dơ cả hai ngón tay cái lên khen. Tiếp theo Lý Trọc lại phát hiện vấn đề mới. Ba anh chàng dở hơi không biết nói “ Đào Cục trưởng”, cứ hét tướng “ Hoan nghênh Lý xưởng trưởng”, khiến Lý Trọc rất xấu hổ. Lý Trọc vội đến trước ba anh chàng ngớ ngẩn dạy họ hô “ Hoan nghênh Đào Cục trưởng” như dạy họ hát. Hai cánh tay Lý Trọc  bắt nhịp  cứ dơ lên hạ xuống, khản cả giọng. Nhưng ba anh chàng dở hơi vẫn còn hô “ Hoan nghênh Lý xưởng trưởng”. Ông Đào Thanh không nhịn nổi, cười ha ha. Lý Trọc  ngường ngượng nói với Ông Đào Thanh:


Đào Cục trưởng cho em một ít thời gian, lần sau Cục trưởng đến, em bảo đảm anh em sẽ biết hô “Đào Cục trưởng”.


Khỏi cần -- Đào Cục trưởng xua tay bảo – Anh em hô “Lý xưởng trưởng ” nhanh gọn đáo để.


 


          Khi ra khỏi phân xưởng, ông Đào Thanh nhìn hai anh thọt xưởng trưởng xưởng phó,  nói với Lý Trọc:


Mình cứ tưởng hai anh lãnh đạo này đặt ra để làm vì. Bây giờ mới biết ngay đến làm vì cũng không phải.


 


           Hai tháng sau, Lý Trọc chính thức được gọi lên phòng làm việc của ông Đào Thanh. Ông Đào Thanh đọc cho Lý Trọc nghe một lượt Giấy quyết định bổ nhiệm của Uỷ ban hành chính Huyện phê chuẩn. Lý Trọc xúc động đến nỗi mặt đỏ tưng bừng. Lý Trọc nói với ông Đào Thanh, ba anh chàng dở hơi của xưởng phúc lợi đã hô được “Đào Cục trưởng” một cách nhanh gọn. Ông Đào Thanh cười hì hì, sau đó ông nói với Lý Trọc một cách ý vị. Chính thức bổ nhiệm cậu làm xưởng trưởng gặp sức cản rất lớn, bởi vì Lý Trọc  trước kia đã từng phạm sai lầm. Giống như nói chuyện với người tâm phúc của mình, ông Đào Thanh khẽ bảo Lý Trọc, người ngoài ai cũng bảo Lý Trọc là họ hàng ruột thịt của ông. Ông yêu cầu Lý Trọc từ nay trở đi chú ý hình tượng của mình, sửa đổi thói xấu thổ phỉ khắp người. Cuối cùng ông Đào Thanh giao chỉ tiêu nộp lãi cho Lý Trọc. Ông dơ hai ngón tay, bảo:


Năm nay cậu phải nộp lên hai trăm ngàn đồng .


 


           Lý Trọc dơ ba ngón tay:


Em nộp lên ba trăm ngàn, không đạt chỉ tiêu này,  em xin từ chức.


 


           Ông Đào Thanh gật đầu hài lòng. Lý Trọc cuộn tờ giấy quyết định bổ nhiệm của Uỷ ban nhân dân Huyện phê chuẩn,  định bỏ vào túi. Ông Đào Thanh chỉ giấy bổ nhiệm hỏi:


Cậu làm gì vậy?


          Lý Trọc đáp:


Em đem về nhà.


 


          Ông Đào Thanh lắc đầu, bảo:


Đúng là cậu không hiểu gì về quy chế, giấy bổ nhiệm này phải đưa sang Ban Tổ chức lưu hồ sơ, hiện giờ cậu đã là cán bộ Nhà nước.


Em là cán bộ Nhà nước rồi sao? – Bởi được yêu chiều mà trở nên hoảng sợ, Lý Trọc nghệt mặt ra. Cậu nói --  Vậy em càng nên đem về cho anh Tống Cương xem.


 


          Ông Đào Thanh nhớ tới cậu bé Tống Cương, vừa đáng thương, lại vừa đáng yêu mười hai năm trước. Lưỡng lự một lát, ông Đào Thanh đã đồng ý cho Lý Trọc đem tờ giấy bổ nhiệm về nhà cho Tống Cương xem. Nhưng ông yêu cầu buổi chiều phải giao trả. Khi bước ra khỏi cửa, Lý Trọc cúi gập lưng chào ông Đào Thanh. Lý Trọc nói một cách chân thành:


Cảm ơn Đào Cục trưởng đã cho em làm xưởng trưởng!


 


          Ông Đào Thanh vỗ vai Lý Trọc nói:


Cảm ơn gì , cậu đều đã tiền trảm hậu tấu.


 


          Nghe vào tai bốn chữ “ tiền trảm hậu tấu”, Lý Trọc cười hì hì. Khi bước ra khỏi ngôi nhà Cục dân chính, một lần  nữa nói ra khỏi mồm Lý Trọc, bốn chữ “ tiền trảm hậu tấu” đã hoàn toàn biến mùi.


 


          Lý Trọc cầm tờ giấy bổ nhiệm của Uỷ ban nhân dân Huyện phê chuẩn trong tay, gặp ai quen trên đường cũng dở ra cho xem, dương dương tự đác nói với họ, bây giờ cậu đã là Lý xưởng trưởng. Khi gặp anh Đồng thợ rèn trên cầu, Lý Trọc kéo anh ngồi phốc lên lan can, làm ra vẻ, giảng giải mình đã làm xưởng trưởng Xưởng phúc lợi như thế nào. Lý Trọc nói với anh Đồng, mình đã làm xưởng trưởng Xưởng phúc lợi trên thực tế từ lâu. Lý Trọc vẩy vẩy tờ giấy bổ nhiệm trong tay, nói:


Tờ giấy này chỉ là cho một danh phận.


Đúng! – Anh Đồng thợ rèn đáp một tiếng, nói tiếp -  Giống như giấy đăng ký kết hôn ấy mà, thằng chó nào còn nín được đến ngày cưới, có mà ngủ với nhau từ đời tám hoánh. Giấy đăng ký kết hôn chỉ cho cái danh phận, gọi là hợp pháp hoá.


Đúng! Tức là hợp pháp hoá.—Lý Trọc cũng kêu lên, nói với anh Đồng thợ rèn --  Nói theo lối nói của Đào Cục trưởng, thì em đã làm phễnh bụng con gái nhà người ta, con gái nhà người ta chỉ có thể gả cho em, đấy gọi là tiền trảm hậu tấu.


 


           Khi Lý Trọc về đến nhà, Tống Cương đã nấu cơm trưa đâu vào đấy, bát đũa  cũng sắp sẵn, ngồi trước mâm chờ Lý Trọc. Tiểu nhân đắc chí,  Lý Trọc ngồi xuống cạnh bàn, khinh khỉnh nhìn cơm canh trên mâm, lủng bủng nói:


Đường đường Lý Xưởng trưởng hẳn hoi, ngày nào cũng ăn cơm độn rau nát...


 


          Tống Cương không biết Lý Trọc đã là xưởng trưởng chính thức. Tống Cương cứ tưởng thằng em vẫn là xưởng trưởng tự phong, cười hì hì một tiếng, bưng bát lên ăn. Lúc này Lý Trọc mới dở tờ giấy quyết định bổ nhiệm ra, dơ vào dưới mắt Tống Cương. Tống Cương vừa nhai cơm, vừa đọc xong tờ giấy, sung  sướng quá, nhảy quớ lên khỏi ghế. Tống Cương nói ồm ồm, cơm và thức ăn đang đầy mồm, khiến Tống Cương nói không chính xác. Tống Cương lè cơm rau ra lòng bàn tay , thở sâu một hơi, reo lên:


Lý Trọc, em đúng là…


 


          Bình tĩnh tự tin, Lý Trọc đã uốn nắn lời nói của Tống Cương:


Là Lý xưởng trưởng.


Lý xưởng trưởng, em đúng là Lý xưởng trưởng!


 


          Tống Cương sướng quá, nhẩy tâng tâng trong nhà,  luôn mồm kêu “ Lý xưởng trưởng”, nắm tay đang bóp cơm rau, đấm ba quả liền vào  trúng  ngực Lý Trọc. Cơm rau trong nắm tay bắn tung toé, bắn cả vào mặt Lý Trọc. Lý Trọc lau cơm rau Tống Cương đã nhai bắn trên mặt, cứ ha ha cười hoài. Nắm đấm của Tống Cương vẫn dáng vào ngực thằng em. Lý Trọc nhẩy lên, né tránh quả đấm của ông anh. Giống như khi Tống Cương xách túi du lịch  từ  nhà quê trở về,  hai anh em nhẩy tâng tâng, nô đùa trong nhà. Lần này là Tống Cương đuổi đánh Lý Trọc. Thằng em chạy lung tung khắp nhà, tránh quả đấm của ông anh. Ghế bị hai anh em dẩy đổ chỏng chơ ra nền nhà.Bàn cũng bị đẩy xẹo xọ đi. Cơm và thức ăn trong bát vãi hết  ra mâm. Đến lúc này, Tống Cương mới thôi đuổi đấm. Nhớ đến  nắm tay vẫn còn bám cơm rau vừa nhổ ra, Tống Cương lấy dẻ lau tay, thu dọn cơm và thức ăn vãi ra mâm vào bát, dựng ghế đổ lên, sau đó làm một động tác rất điệu “ xin mời”, nói với Lý Trọc đang vừa cười vừa thở hổn hển:


Lý xưởng trưởng, mời ăn cơm.


 


          Lý Trọc vừa thở, vừa lắc đầu nói:


Em đường đường là Lý xưởng trưởng, phải ăn mì Tam Tiên.


 


          Tống Cương sáng mắt lên, vẫy tay bảo:


Đúng, ăn mì Tam Tiên, chúc mừng.


 


          Tống Cương có vẻ xem thường, liếc mắt  nhìn cơm rau trên mâm một cái, vỗ vai Lý Trọc đi ra cửa. Sau khi khoá cửa đi được mấy bước, Tống Cương dừng lại, hỏi Lý Trọc bao nhiêu tiền một bát mì Tam Tiên? Lý Trọc bảo ba hào rưỡi một bát. Tống Cương quay về trước nhà, đứng sát vào cửa, cởi quần dài, thọc tay vào quần lót rà mò một lát, móc ra bảy hào bỏ vào túi áo, rồi tươi tỉnh bước đi. Tống Cương vừa đi, vừa nói với Lý Trọc:


Bây giờ em là xưởng trưởng, anh là anh trai của xưởng trưởng, anh không thể cứ thò tay vào đũng quần rà mò trước mặt người khác. Anh không thể để em trai xưởng trưởng của mình mất mặt.


 


           Giống như anh hùng chiến thắng trở về, hai anh em nhà họ sóng vai đi trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi. Trong tay Lý Trọc vẫn cầm tờ giấy quyết định bổ nhiệm. Tống Cương hai lần dừng chân, yêu cầu Lý Trọc cho xem lại một lượt giấy bổ nhiệm. Đứng trên phố lớn, Tống Cương đọc to nội dung giấy bổ nhiệm như đọc thơ. Đọc xong,  với niềm sung sướng từ đáy lòng, Tống Cương nói với Lý Trọc:


Anh vui mừng lắm, em ạ!


 


           Hai anh em đi vào khách sạn Nhân Dân . Bước qua cửa chính khách sạn, Tống Cương nói với người đàn bà viết phiếu trong quầy:


Hai bát mì Tam Tiên.


 


          Tống Cương đi đến trước quầy viết phiếu, móc túi áo lấy ra bảy hào  chuẩn bị sẵn, vỗ mạnh lên quầy, khiến cho người đàn bà viết phiếu giật mình,ca cẩm:


Mới có bảy hào chỉ, cho dù là mười đồng,  cũng  không cần đập mạnh như thế.


 


           Hai anh em ăn xong mì Tam Tiên, mồ hôi mồ kê  nhễ nhại ra về. Dọc đường Lý Trọc ba lần dở giấy bổ nhiệm cho người quen xem. Tống Cương cũng hai lần đứng lại  dõng dạc đọc. Về đến nhà, Tống Cương nói, để mình  cất giữ giấy này, sợ Lý Trọc giữ, về sau sẽ thất lạc. Nghe Tống Cương nói vậy, với giọng nói sặc mùi  Đào Cục tưởng, với nét mặt đầy vẻ  Đào Cục trưởng, Lý Trọc nói:


Đúng là anh không hiểu gì về quy chế. Giấy bổ nhiệm này phải đem đến Ban tổ chức lưu hồ sơ. Em bây giờ đã là cán bộ Nhà nước.


 


          Lời nói của Lý Trọc khiến Tống Cương càng phấn khởi. Tống Cương cảm thấy em trai mình rất giỏi giang. Tống Cương nâng niu tờ giấy bổ nhiệm trên tay, đọc lần cuối cùng như nuốt từng chữ. Đọc xong nghĩ  ngay đến chuyện sau này không bao giờ được đọc tờ giấy này, vẻ mặt Tống Cương tỏ ra hết sức đáng tiếc. Tống Cương chợt loé lên một ý nghĩ, lập tức lấy ra một tờ giấy trắng, dùng mực đen nắn nót chép lại tờ giấy quyết định bổ nhiệm, lại dùng mực đen vẽ cẩn thận con dấu trên đó. Lý Trọc cứ chà chà liên tục, rối rít khen  Tống Cương vẽ con dấu còn thật hơn con dấu thật. Vẽ xong con dấu, Tống Cương cười như trút được gánh nặng, trả Lý Trọc tờ giấy bổ nhiệm, cầm tờ của mình, nói với Lý Trọc một cách đấc ý:


Từ nay trở đi chúng ta có thể xem tờ này.


 


          Tiền lương của hai anh em do Tống Cương quản lý. Chi tiêu thứ gì Tống Cương đều bàn với Lý Trọc, đều phải được Lý Trọc đồng ý. Sau khi Lý Trọc chính thức làm xưởng trưởng, Tống Cương tự quyết định sắm cho thằng em đôi giầy da đen. Tống Cương bảo, Lý Trọc là xưởng trưởng rồi, không thể cứ đi mãi  đôi giầy đá bóng cũ rách, nên đi một đôi giầy da đen  bóng loáng. Thấy ông anh mua cho mình đôi giầy da đen, Lý Trọc mừng lắm. Lý Trọc bấm ngón tay, tính từ bí thư  chủ tịch huyện cho đến các cục trưởng trong huỵện, tính từ các Cục trưởng trong huyện đến các xưởng trưởng mấy xưởng lớn, Lý Trọc nói, những người có chức danh chức sắc, có thân phận của thị trấn Lưu,  ai ai cũng đi giầy da đen. Lý Trọc nói:


Em cũng là một người có danh phận.


 


          Chiếc áo len trên người Lý Trọc cũng đã rách, hơn nữa lẫn lộn mấy loại màu . Đó là chiếc áo len khi còn sống, bà Lý Lan tháo sợi từ mấy cái áo len cũ đan cho con. Tống Cương ra phố mua cho em  bảy lạng rưỡi sợi  len mới  màu vàng nhạt, đi làm về, bắt đầu đan áo len cho Lý Trọc. Tống Cương vừa đan, vừa dí sát lên người Lý Trọc đánh dấu so thử, một tháng sau đan xong. Lý Trọc mặc vào người rất vừa. Trước ngực còn có đường chỉ gợn sóng. Trên gợn sóng còn có một con thuyền căng buồm. Tống Cương bảo, con thuyền căng buồm trước ngực tượng trưng tiền đồ rộng lớn  của Lý Trọc. Lý Trọc vui sướng, cứ chà chà reo toáng lên. Lý Trọc nói với ông anh:


Anh Tống Cương! Anh giỏi quá! Anh  cũng biết làm công việc của đàn bà.


 


           Lý Trọc đi giầy da đen, mỗi lần ra ngoài đều diện bộ quần áo Tôn Trung Sơn vải ka ki màu lam thẫm, cài kín từng cái cúc, ngay đến cúc trang trí cũng cài vào. Từ sau khi mặc áo len mới màu vàng nhạt Tống Cương đan, Lý Trọc không bao giờ cài cúc áo Tôn Trung Sơn, cứ phanh hẳn ngực ra đi trên phố, để ai cũng trông rõ  con thuyền căng buồm và gợn sóng trên áo len mới. Hai tay Lý Trọc xỏ vào túi quần. Vạt áo chắn sau cánh tay, Lý Trọc ưỡn bộ ngực nở nang bước đi, gặp ai cũng nhếch mép tủm tỉm cười..


 


          Đàn bà con gái trên thị trấn Lưu chúng tôi, xưa nay chưa bao giờ trông thấy trên áo len còn đan được thuyền căng buồm. Trông thấy Lý Trọc, họ xúm vào xem. Năm sáu bàn tay cùng một lúc mó vào áo len mới của Lý Trọc, nghiên cứu xem con thuyền đan thế nào. Họ cứ xuýt xoa tấm tắc khen. Họ bảo:


Ở trên còn có buồm.


 


           Lý Trọc lúc này ngửa mặt cười hì hì , cứ để  mặc cho  các bà các chị thưởng thức, nghe họ khen áo len mới trên người. Họ hỏi Lý Trọc, ai đan khéo tay thế? Lý Trọc kiêu hãnh trả lời:


Anh Tống Cương. Ngoài không biết đẻ con, anh Tống Cương cái gì cũng biết.


 


           Đàn bà con gái thị trấn Lưu chúng tôi, sau khi khen hình vẽ chiếc thuyền và hình vẽ cánh buồm, bắt đầu nghiên cứu con thuyền trên áo len là loại thuyền gì? Họ hỏi Lý Trọc:


Thuyền đánh cá phải không?


Thuyền đánh cá ư? – Lý Trọc bực bội nói -- Đây là con tàu tiền đồ rộng lớn.


 


            Câu hỏi tầm thường của các chị các cô  khiến Lý Trọc rất bực, dẩy tay họ ra, cảm thấy cho họ thưởng thức chiếc áo len có con tàu tiền đồ rộng lớn, quả thật chẳng khác nào đàn gẩy tai trâu. Lý Trọc tức tối đã  bỏ đi, còn quay lại trêu họ một câu:


Bọn bay, hư, ngoài biết đẻ con, còn biết cái đếch gì?


 


                                                                 4


 


         Sau khi trở thành Lý xưởng trưởng, Lý Trọc thường xuyên cùng đi họp với các xưởng trưởng khác. Đều là những nhân vật mặc quàn áo Tôn Trung Sơn, đi giầy cộp đen bóng, Lý Trọc tươi cười bắt tay chào hỏi họ. Mấy tháng sau, Lý Trọc đã xưng anh xưng em với bọn họ. Từ đó, Lý Trọc đã bước vào xã hội thượng lưu của thị trấn Lưu chúng tôi. Thế là tạo nên một bộ mặt không ai bằng mình, Lý Trọc thích ngửa mặt nói chuyện với người khác.


 


         Một hôm đột nhiên trông thấy Lâm Hồng trên cầu, Lý Trọc không ai sánh bằng bỗng dưng mụ mị đầu óc. Lâm Hồng lúc này hai mươi ba tuổi. Hơn sáu năm trước  bị Lý Trọc mhòm trộm mông, Lâm Hồng còn là một cô gái xinh đẹp mười bảy tuổi. Lâm Hồng bây giờ  càng yểu điệu thướt tha. Lâm Hồng từ trên cầu đi xuống mắt nhìn thẳng. Khi đi đến bên Lý Trọc, vừa vặn có ai gọi tên cô. Cô quay người một cái, chiếc đuôi sam dài văng lên, suýt nữa quét vào chóp  mũi Lý Trọc.. Như si dại như say mê, Lý Trọc cứ nhìn Lâm Hồng xuống cầu đi men theo đường phố. Mồm cậu như rên lên từng hồi:


Ôi! Đẹp quá, đẹp quá…


 


           Hai dòng máu tươi từ lỗ mũi Lý Trọc ộc ra, chảy vào mồm cậu. Đã lâu lắm Lý Trọc không gặp Lâm Hồng. Sau khi làm xưởng trưởng, Lý Trọc gần như quên ắng người đẹp này của thị trấn Lưu. Hôm nay đột nhiên gặp Lâm Hồng,  Lý Trọc lại xúc động tới mức hộc máu mũi. Tên tuổi Lý Trọc lại ầm ĩ  một lần nữa, gần giống như ngày nào cậu bé Lý Trọc nhòm trộm mông đàn bà trong nhà vệ sinh. Dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi cứ hì hì cười suốt. Họ bấm ngón tay đếm hết năm này sang năm khác. Họ bảo, từ sau vụ Lý Trọc nhòm trộm mông đàn bà trong nhà vệ sinh, thị trấn Lưu chưa bao giờ lại sẩy ra việc gì khiến mọi người hào hứng. Họ bảo, thị trấn Lưu năm sau trầm buồn,  tẻ nhạt  hơn năm trước. Dân chúng càng sống càng tiêu cực. Bây giờ khá rồi, bây giờ Lý Trọc trở lại giang hồ. Chuyện rôm rả vẫn là tin thời sự sốt dẻo Lâm Hồng.


 


           Lý Trọc bỏ ngoài tai những lời chế nhạo của dân chúng. Lý Trọc bảo đó là “ hiến máu”. Lý Trọc vỗ ngực, nói bô bô:


Khắp thiên hạ không có ai như ta có thể hiến máu cho tình yêu.


 


           Người già cả thị trấn Lưu chúng tôi nói chuyện còn tương đối lịch lãm, các cụ bảo:


Những người có tên tuổi, làm việc gì  cũng có tiếng tăm.


 


          Lời nói này truyền đến tai Lý Trọc. Lý Trọc nghe khoái lắm, gật gù bảo:


Danh nhân mà, chuyện thị phi bao giờ chẳng nhiều hơn người thường.


 


          Lý Trọc đã từng đánh nhà văn Lưu, đánh cho ra chứng hồi ức có tính chất ngông cuồng. Bây giờ bản thân Lý Trọc cũng mắc chứng suy nghĩ ngông cuồng.. Lý Trọc phân vân nghĩ trước nghĩ sau, tại sao khi đi qua bên mình, Lâm Hồng đi sát thế? Mái tóc đuôi sam dài bẫm gót của nàng bay tung lên,  chỉ tí tí nữa là chạm vào chóp mũi mình. Lý Trọc tống ráo vào một lò những suy nghĩ ngông cuồng về tình yêu son sắt và những suy nghĩ ngông cuồng về thổi phồng khuếch đại. Lý Trọc khảng định Lâm Hồng đã yêu mình. Cho dù chưa yêu, cũng sắp yêu. Lý Trọc nghĩ, hôm ấy trên cầu và trên đường phố đông người quá. Nếu là đêm khuya thanh vắng không một bóng người, chắc chắn Lâm Hồng sẽ dừng chân, chắc chắn Lâm Hồng sẽ âu yếm nhìn đi nhìn lại  mình, thu hết vào mắt, khắc vào trái tim từng sợi thần kinh, từng mạch  máu trong da trong thịt trên mặt Lý Trọc. Sau đó Lý Trọc cười nhăn nhở nói với anh Tống Cương:


Cô Lâm Hồng có ý tứ với em.


 


          Tống Cương biết Lâm Hồng, biết người đẹp này của thị trấn Lưu là giấc mơ đẹp  trong đêm khuya của mọi đấng mày râu thị trấn Lưu. Tống Cương cảm thấy Lâm Hồng như trăng sao trên trời, nhìn được nhưng với không tới. Bây giờ Lý Trọc đột nhiên bảo, Lâm Hồng đã có ý tứ với bản thân, Tống Cương kinh ngạc không nói nên lời. Liệu Lâm Hồng có thích Lý Trọc hơn sáu năm trước đã nhòm trộm mông mình trong nhà vệ sinh? Tống Cương không hề có một chút dám chắc. Tống Cương hỏi Lý Trọc:


Tại sao Lâm Hồng có ý tứ với em?


Vì em là Lý xưởng trưởng! – Lý Trọc vỗ ngực bảo Tống Cương --  Anh nghĩ xem, trong số hơn hai mươi xưởng trưởng  trước sau, trên dưới của thị trấn Lưu, chỉ có một mình Lý xưởng trưởng này chưa có vợ...


Phải rồi! -  Tống Cương nghe vậy gật đầu lia lịa, nói với em -  Người xưa nói  trai tài gái sắc, em và Lâm Hồng chính là trai tài gái sắc.


Đúng thế! – Lý Trọc khoái chí đấm Tống Cương một quả, mắt Lý Trọc sáng quắc lên, nói tiếp – Trai tài gái sắc,  em  cũng định  nói thế.


 


          Lời nói của Tống Cương khiến Lý Trọc tìm được cơ sở lý luận cho tình yêu giữa mình và Lâm Hồng. Lý Trọc bắt đầu chính thức theo đuổi Lâm Hồng. Rất đông các chàng trai của thị trấn Lưu chúng tôi đều đã từng, hoặc đang theo đuổi Lâm Hồng. Một số cậu chẳng làm nên công trạng gì, sau đó tự  biết đã lần lượt  rút lui , chỉ có Lý Trọc phong độ phi phàm cứ  lao vào như điên.


 


          Lý Trọc hạ quyết tâm theo đuổi Lâm Hồng một cách quyết đoán và có khí phách, bảo ông anh Tống Cương làm quân sư quạt mo cho mình. Tống Cương đã từng đọc mấy cuốn sách cổ cũ nát. Tống Cương bảo trước khi đánh nhau, người xưa đều phái sứ giả mang thư đi tuyên chiến. Tống Cương bảo:


Không biết trước khi tỏ tình, liệu có nên cử sứ giả đưa thư  đi không?


Đương nhiên có chứ! – Lý Trọc đáp -- Để Lâm Hồng còn chuẩn bị tử tế, không nhỡ đột ngột quá, cô ấy xúc động ngất xỉu thì sao?


 


           Sứ giả mang thư Lý Trọc phái đi là năm cậu bé sáu tuổi thị trấn Lưu chúng tôi.. Trên đường đi đến Xưởng phúc lợi làm việc, Lý Trọc gặp năm cậu bé này. Mấy cậu bé này đang hò hét ỏm tỏi trên phố, chúng cứ chỉ chỉ chỏ chỏ vào Lý Trọc  tranh cãi dai dẳng. Một đứa bảo, anh chàng đầu trọc kia là người nhòm trộm mông Lâm Hồng trong truyền thuyết, cũng là người trông thấy Lâm Hồng hộc máu mũi trong truyền thuyết. Còn một đứa khác gạt phắt đi, đếch  phải người này, là anh chàng có tên Lý Trọc cơ. Nghe thấy lời chúng, Lý Trọc thầm nghĩ, ngay đến những thằng lỏi con mất dạy này, cũng biết mọi truyền thuyết về mình., mình đã trở thành một nhân vật thần thoại của thị trấn Lưu. Lý Trọc đứng lại vui vẻ vẫy tay, gọi bọn trẻ đến. Mấy cậu bé thò lò mũi bước đến, ngẩng mặt nhìn danh nhân Lý Trọc của thị trấn Lưu chúng tôi. Dơ ngón tay cái chỉ vào mũi mình, Lý Trọc nói:


Ta là Lý Trọc đây.


 


          Mấy cậu bé hứ hứ hít mũi trở lại, đứa nào cũng ngạc nhiên nhìn Lý Trọc. Lý Trọc vẫy tay bảo chúng lại gần, mau mau lau sạch mũi, rồi hỏi:


Các em cũng biết Lâm Hồng chứ?


 


           Lý Trọc hì hì cười mấy tiếng, bảo có một nhiệm vinh quang giao cho chúng, sai chúng chạy đến đứng chờ tại cổng Xưởng dệt kim, giống như con mèo rình chuột ban đêm. Khi nào hết giờ làm việc Lâm Hồng ra về, cứ  nói to với cô.... Lý Trọc bắt chước giọng trẻ con nói to:


Lý Trọc muốn cầu hôn với cô!


 


          Mấy đứa trẻ con cười khúc khích đồng thanh nói:


Lý Trọc muốn cầu hôn với cô!


Đúng! Cứ hô to như vậy – Lý Trọc xoa đầu từng đứa như tán thưởng, bảo các em --  Còn một câu “ Cô đã sẵn sàng chưa?”


 


           Mấy cậu bé nói theo:


Cô đã sẵn sàng chưa?


 


           Lý Trọc vô cùng hài lòng,  khen mấy cậu học nhanh lắm. Lý Trọc dơ tay đếm, tất cả có năm đứa. Móc túi lấy ra hai đồng tiền đúc năm xu, tạt vào quán nhỏ bên phố, Lý Trọc mua mười chiếc kẹo cứng, phát cho các em mỗi đứa một cái., năm cái còn lại bỏ vào túi mình bảo chúng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ lại đến Xưởng phúc lợi lĩnh thưởng. Sau đó giống như một sĩ quan chỉ huy binh lính trên chiến trường xông lên, Lý Trọc vẫy tay về phía Xưởng dệt kim, hô to:


Xuất phát!


 


           Năm cậu bé vội vàng bóc kẹo, vội vàng cho vào mồm. Chúng đứng im tại chỗ, sung sướng nhai kẹo. Lý Trọc lại vung tay. Bọn rrẻ vẫn đứng im. Lý Trọc ngoác mồm chửi:


Nhanh lên, mẹ kiếp!


           Bọn trẻ nhìn nhau, rồi hỏi Lý Trọc:


Thế nào gọi là cầu hôn?


Cầu hôn à? – Lý Trọc vắt óc suy nghĩ rồi đáp – Cầu hôn là kết hôn, là tối  ngủ với nhau.


 


           Năm cậu bé  cứ khúc khích cười. Lý Trọc lại một lần nữa vung tay về hướng Xưởng dệt kim. Năm cậu bé xếp thành hàng một, vưa  đi vừa hô:


Lý Trọc muốn cầu hôn với cô! kết hôn ấy mà! Ngủ ấy mà! Cô đã sẵn sàng chưa?


 Mẹ kiếp! Quay lại.-  Lý Trọc vội vàng gọi chúng quay về, bảo chúng --  Không được nói kết hôn, không được nói ngủ, chỉ được nói cầu hôn.


 


           Buổi chiều nay, dọc đường đi đến Xưởng dệt kim,  năm sứ giả đưa tin tình yêu của Lý Trọc vừa đi vừa hò hét. Dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi được dịp mở rộng tầm mắt. Nhìn mấy đặc phái viên tình yêu của Lý Trọc  gân cổ hô hét, có nằm mơ, dân chúng cũng không ngờ Lý Trọc lại còn có cách làm, dám sai mấy đứa trẻ con thò lò mũi, mặc quần thủng đít, thay mặt mình đi cầu hôn Lâm Hồng. Dân chúng vừa cười vừa lắc đầu. Họ bảo chắc chắn trong đầu thằng cha Lý Trọc có nước dải có phân, mới làm chuyện ngu xuẩn như thế. Họ bảo Lý Trọc suốt ngày suốt buổi chung sống với hai thằng què, ba thằng dở hơi, bốn thằng mù, năm thằng điếc,đã khiến đầu mình cũng trở nên tàn tật.


 


           Lúc bấy giờ nhà thơ Triệu cũng có mặt taị chỗ. Anh ta đồng ý kết luận của dân chúng. Anh ta bảo mình biết Lý Trọc từ rất  lâu. Anh ta biết hết  củ tỉ, ngọn nguồn của Lý Trọc. Anh ta bảo, Lý Trọc trước kia tuy không thông minh, nhưng cũng không ngớ ngẩn. Anh ta nói, từ khi Lý Trọc vào làm việc ở Xưởng phúc lợi, nhất là sau khi làm xưởng trưởng của bọn què ngố mù điếc, càng ngày càng dở hơi. Nhà thơ Triệu nho nhã nhắc lại một câu nói cổ xưa:


Đấy gọi là “ gần mực thì đen,gần đèn thì rạng ”.


 


          Năm cậu bé hít mũi thò lò, hô hét y như hát. Đầu tiên hô “ cầu hôn” đi hết một dãy phố, tiếp theo hô “ kết hôn” đi hết dãy phố nữa. Khi đến dẫy phố thứ ba, mồm đã hô sang chữ “ngủ”. Năm đứa hô xong chữ “ngủ”, mới chợt nhớ đến lời Lý Trọc, Lý Trọc không cho phép chúng hô “ngủ”. Chúng bắt đầu hô trở lại, liền hô “ kết hôn”, sau đó nhớ đến cũng không được phép hô “kết hôn”. Khi chúng tiếp tục hô trở lại, không hiểu sao lại quen lú hai chữ “cầu hôn”. Đứng trên đường phố, năm cậu bé cứ ngó ngó nghiêng nghiêng. Chúng dơ tay lau mũi, lại chùi mũi bám trên tay vào đít quần, chùi đến nỗi  đít quần bóng loáng giống như con giời leo, chúng vẫn không sao nhớ ra hai chữ “cầu hôn”.


 


           Nhà thơ Triệu vừa vặn đi đến dãy phố thứ ba này. Anh ta nghe rõ lời bọn trẻ con bàn nhau. Thầm nghĩ đến chuỵện Lý Trọc đã từng đe đánh anh ta, đánh cho ra bản sắc của nhân dân lao động, bỗng dưng anh ta nở nụ cười ranh mãnh. Anh ta vẫy tay gọi năm cậu bé. Năm cậu bé đi đến trước mặt anh ta. Anh ta khe khẽ bảo chúng:


Là “giao hợp”.


 


          Năm cậu bé nhìn nhau, cảm thấy hơi giông giống hai chữ đó, lại cũng khang khác hai chữ đó. Nhà thơ Triệu nói lại một lần nữa chắc như đinh đóng cột :


Chắc chắn là “ giao hợp” mà!


 


           Năm cậu bé lập tức gật đầu. Chúng hớn hở,  tung ta tung tẩy đi tới Xưởng dệt kim. Đến ngoài cổng Xưởng dệt kim, năm cậu bé hô ầm ĩ. Trông thấy ông già gác cổng trong phòng thường trực, chúng hô rõ to vào cánh cổng sắt đang đóng:


Lý Trọc muốn giao hợp với ông.


 


          Ông già trong phòng thường trực lúc đầu thấy lạ, dỏng tai nghe. Bọn trẻ con hô ba lần, ông mới nghe rõ. Nổi giận đùng đùng, ông vớ luôn chiếc cán chổi đằng sau cửa xông ra. Năm cậu bé hốt hoảng chạy tán loạn. Ông già vung cán chổi buột mồm chửi toáng lên:


Về mà đ. mẹ , đ. bà chúng mày…


 


           Năm cậu bé lại tụ họp với nhau, nói với ông già một cách hết sức oan uổng:


Lý Trọc sai chúng cháu…


Đù mẹ thằng Lý Trọc -- Ông già chọc cái cán chổi xuống đất bảo – Nó dám đến giao hợp với ta ư? Ta sẽ thọc nát lỗ đít nó ra cho mà xem.


 


          Năm cái đầu trẻ con lắc lia lịa như năm cái trống bỏi, chúng nói với ông già:


Ô! Không phải với ông, với Lâm Hồng ...


Với ai cũng không được -- Ông già nghiêm giọng, nói – Có là mẹ đẻ nó cũng không được.


 


           Năm cậu bé không dám đi đến gần cổng  Xưởng dệt kim. Chúng nấp đằng sau  gốc cây xa xa, nhìn chằm chằm ông già phòng thương trực. Hễ ông già đi ra, là chúng ù té chạy. Ông già đi vào phòng, chúng lại len lén chạy vào sau gốc cây thò đầu nhòm ngó. Theo chỉ thị của Lý Trọc, chúng  phải chờ y như mèo chờ chuột ban đêm, cho đến khi tiếng còi tan ca của Xưởng dệt kim nổi lên. Sau đó trông thấy Lâm Hồng cùng đám công nhân nữ đi ra. Trong năm cậu bé có hai cậu biết ai là Lâm Hồng. Hai cậu bé này vẫy mạnh tay gọi Lâm Hồng. Ba cậu kia cứ nhìn như dán mắt vào ông già phòng thường trực, chẳng khác nào lính gác. Hai cậu bé hạ thấp giọng khẽ gọi:


Chị Lâm hồng , chị Lâm Hồng...


 


           Lâm Hồng đang cười cười nói nói với chị em khác. Nghe thấy tiếng trẻ con gọi có vẻ thần bí,  cô đã dừng chân một cách hiếu kỳ, nhìn năm cậu bé sau gốc cây. Nữ công nhân khác cũng đứng lại. Các cô cười khúc khích trêu Lâm Hồng đúng là tên đẹp vang xa, ngay đến trẻ con mặc quần thủng đít cũng biết. Giữa lúc này, năm cậu bé đồng thanh cất tiếng:


Anh Lý Trọc muốn giao hợp với cô!


 


           Có một cậu còn giải thích với Lâm Hồng:


Tức là cái anh Lý Trọc nhòm trộm mông cô trong nhà vệ sinh  ấy  mà!


 


          Lâm Hồng lập tức tái mặt. Các cô khác lúc đầu ngẩn người, sau đó  cứ bưng mồm cười. Năm cậu bé tiếp tục hò hét:


Anh Lý Trọc muốn giao hợp với cô!


 


           Lâm Hồng tức phát khóc. Cô mím chặt môi, ù té chạy. Đi đằng sau, các cô khác không nhịn nổi, cứ khúc khích cười. Năm cậu bé nghĩ đến vẫn còn một câu chưa hô, chúng đuổi theo như một bầy thỏ, gọi sau lưng Lâm Hồng:


Cô đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?


 


          Cuối cùng năm cậu bé đã hoàn thành vẻ vang nhiệm vụ Lý Trọc giao cho, đứa nào đứa nấy mặt đỏ tưng bừng, đi ở giữa đám công nhân nữ tan ca.. Các cô xoa đầu, sờ mặt bọn chúng,  hình như yêu chiều chúng vô hạn, hỏi chúng toàn bộ sự việc đã sảy ra. Bọn chúng cứ rủ rà rủ rỉ, kể ra hết từ đầu chí cuối. Cô nào cô ấy cứ gọi là ôm bụng cười ngặt cười nghẽo.


 


           Sau đó năm cậu bé chạy đến Xưởng phúc lợi. Xưởng phúc lợi cũng đã tan ca đóng cửa. Dọc đường bọn chúng hỏi thăm, chạy đến cửa nhà Lý Trọc réo gọi. Lý Trọc và Tống Cương từ trong nhà đi ra, năm bàn tay phải của năm cậu bé cùng dơ ra một lúc với Lý Trọc. Lý Trọc biết chúng đến lĩnh thưởng. Lý Trọc móc túi lấy năm cái kẹo lần lượt đặt vào tay từng đứa. Năm cậu bé nhanh chóng bóc giấy nhét kẹo vào mồm. Lý Trọc hỏi chúng một cách đầy vẻ chờ đợi:


Cô Lâm Hồng cười chứ?


 


          Lý Trọc giả đò e thẹn  cười cho chúng xem và hỏi:


Cười thế này hả?


          Năm cậu bé lắc đầu nói:


Cô ấy khóc.


 


          Lý Trọc ngạc nhiên nói với Tống Cương:


Xúc động thế đấy.


 


          Lý Trọc tiếp tục hỏi chúng với đầy vẻ chờ đợi


Chắc cô ấy đỏ ửng mặt?


 


          Năm cậu bé tiếp tục lắc đầu:


Mặt cô ấy  trắng ra, tái đi.


 


          Lý Trọc nghi hoặc nhìn Tống Cương,


Không phải, mặt cô ấy nên  đỏ  chứ  anh nhỉ?


 Trắng ra, tái  đi --  Bọn trẻ con nhao nhao nhắc lại.


 


          Lý Trọc bắt đầu nghi ngờ, nhìn  năm xậu bé. Lý Trọc hỏi:


Hay là chúng mày gọi sai?


Không --  bọn trẻ con nói  -- Chúng em hô “ Anh Lý Trọc muốn giao hợp với cô”. Chúng em còn hô cả câu “ Cô đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”


Chết cha tôi rồi – Lý Trọc kêu oai oái. Như con dã thú, anh ta quát bọn trẻ con – Ai bảo bọn mày hô “ giao hợp”? Mẹ kiếp! Đứa nào bảo bọn mày hô “giao hợp”?


 


           Năm thằng bé run cầm cập , nói lắp ba lắp bắp. Chúng không biết nhà thơ Triệu. Chúng nói đi nói laị, cũng không sao nói rõ người ấy là ai. Chúng vừa lùi vừa nói, cuối cùng ù té chạy. Lý Trọc điên tiết, sắc mặt từ nhợt nhạt đến tái xanh. Còn nhợt nhạt tái xanh hơn cả sắc mặt Lâm Hồng. Lý Trọc vung nắm đấm quát tháo:


Thằng khốn nạn, kẻ thù giai cấp, tao nhất định phải khui mày ra, nhất định phải thực hành chuyên chính vô sản đối với mày...


 


           Lý Trọc tức đến nỗi cứ thở hổn hà hổn hển, như kéo bễ trong lồng ngực. Tống Cương vỗ vai em nói, bực tức cũng vô ích. Tốt nhất vẫn là mau mau đi xin lỗi cô Lâm Hồng. Chiều hôm sau, lúc hết giờ làm việc, Lý Trọc và Tống Cương  cùng đứng ở cổng Xưởng dệt kim. Tiếng còi tan tầm Xưởng dệt kim cất lên, khi chị em công nhân trong xưởng lũ lượt đi ra, Lý Trọc hơi căng thẳng. Anh ta bảo mình sắp sửa dơ đầu chịu báng, giặn Tống Cương đứng một bên quan sát , nhìn sắc mặt nghe lời nói, thấy chỗ nào không đúng, phải  khẩn trương kéo áo anh ta.


 


           Từ xa, Lâm Hồng đã trông thấy Lý Trọc đứng ngoài cổng. Cô nghe thấy các cô bên cạnh  sửng sốt kêu lên từng tiếng. Cô sa sầm nét mặt đi ra cổng. Khi nhìn thấy Tống Cương bên cạnh Lý Trọc, tự dưng cô nhìn thêm một cái. Đây là lần đầu tiên Lâm Hồng chú ý đến anh chàng Tống Cương thân hình cao lớn chững chạc, nét mặt khôi ngô tuấn tú.


 


           Khi  trông thấy Lâm Hồng từ cổng đi ra, Lý Trọc đau khổ nói với cô:


Chào Lâm Hồng, xin lỗi , cô đã hiểu lầm! Mấy thằng nhóc mất dạy hôm qua đã nói sai! Tôi đâu có bảo chúng nói “ giao hợp”, tôi bảo chúng nói “cầu hôn”. Lý Trọc này muốn cầu hôn với Lâm Hồng!


 


          Số chị em công nhân lũ lượt đi ra nghe thấy giọng nói đau khổ của Lý Trọc, nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Lý Trọc, cười túm tụm lại với nhau. Lâm Hồng phẫn nộ đã tới mức tê dại. Cô lạnh lùng đi qua bên cạnh Lý Trọc. Lý Trọc bám sát theo sau cô, dơ nắm đấm đập ình ịch vào ngực mình. Anh ta làm cho tiếng đấm ngực ình ịch ăn nhịp với giọng nói của mình:


Lâm Hồng ơi! Có trời đất, có Lương tâm.


 


           Lý Trọc không hề để ý đến tiếng cười  hì hì, khúc khích của chị em công nhân Xưởng dệt kim. Anh ta tiếp tục bộc bạch một cách  đau khổ:


Mấy thằng nhóc mất dạy đó đúng là nói sai, có một kẻ thù giai cấp  đang phá hoại…


 


           Tiếp theo, lòng đầy căm phẫn,  Lý Trọc không còn đấm vào ngực mình nữa. Anh ta bắt đầu huơ tay loạn xạ trên đầu. Anh ta nói:


Kẻ thù giai cấp đã phá hoại tình cảm cách mạng của giai cấp vô sản chúng ta, cố ý bảo mấy thằng nhóc mất dạy nói “giao hợp”. Cô Lâm Hồng, cô an tâm, mặc dù kẻ thù giai cấp ẩn nấp sâu đến mấy, mẹ kiếp, tôi nhất quyết  phải khui ra bằng được, nhất quyết phải thực hành chuyên chính cách mạng của giai cấp vô sản đối với hắn…


 


          Sau đó Lý Trọc nói một cách ý vị:


Xin chớ quên đấu tranh giai cấp Lâm Hồng nhé!


 


            Cuối cùng, đã đến lúc không thể nào nín nhịn được nữa, Lâm Hồng quay lại nhìn Lý Trọc bám sau lưng đang lải nhải. Nghiến răng mím lợi, Lâm Hồng  nói một câu khó nghe nhất kể từ khi sinh ra đến giờ:


Mày đâm đầu chết quách đi!


 


          Câu nói này khiến Lý Trọc đang sục sôi nghĩa khí bỗng dưng sững người, không biết đã sẩy ra chuỵên gì. Khi chị em công nhân Xưởng dệt kim đều đã đi qua, khi những tiếng cười đùa của họ  trên đau khổ của người khác đều đã bay theo gió, Lý Trọc mới hoàn hồn. Anh ta vừa định  rảo bước đuổi theo, Tống Cương đã bám chặt thằng em kéo lại. Tống Cương bảo đừng đuổi theo nữa. Lý Trọc mới hậm hực dừng chân, với ánh mắt dạt dào yêu thương trìu mến, nhìn bóng sau lưng của Lâm Hồng xa dần.


 


           Sau đó hai anh em đi về nhà. Lý Trọc không hề có cảm giác thất bại. Anh ta vẫn  bước đi với khí thế hiên ngang. Trái lại Tống Cương y như kẻ bị người yêu đá đít, bị tình yêu đào thải , cúi đầu chán nản đi bên cạnh Lý Trọc. Buồn rười rượi, Tống cương bảo Lý Trọc :


Anh cảm thấy Lâm Hồng không có ý tứ với em.


Nói láo – Lý Trọc nói xong, lại tự tin thêm một câu: -- Không thể không có ý tứ.


 


          Tống Cương lắc đầu nói:


Nếu cô ấy có ý tứ với em, sẽ không nói câu khó nghe như thế.


Anh biết  cái đếch gì? --  Lý Trọc dạy bảo Tống Cương một cách lõi đời --Đàn bà là như vậy, càng yêu anh, cô ta càng giả bộ chán ghét anh. Khi cô ta nuốm được anh, lại giả vờ không cần anh.


 


           Tống Cương cảm thấy Lý Trọc nói rất có lý. Nhìn Lý Trọc một cách kinh ngạc, Tống Cương hỏi:


Lầm sao cậu biết được những điều này?


Kinh nghiệm xã hội mà! – Lý Trọc đắc ý nói --  Anh thử nghĩ, em thường hay họp hành với các vị xưởng trưởng, bọn họ đều là người từng trải, đều thông minh, người nào cũng bảo vậy.


 


           Tống Cương khâm phục, gật gật đầu. Tống Cương bảo,  Lý Trọc tiếp xúc với những người khác nhau, tầm nhìn cũng khác nhau. Giữa lúc đó, Lý Trọc bỗng kêu lên một  tiếng. Anh ta bảo:


Có một câu thành ngữ nói về cái lý này.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »