tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 28893995
Thơ
28.11.2013
Chế Lan Viên
Điêu tàn (1)

Tựa


Hàn Mặc Tử nói: Làm thơ tức là điên. Tôi thêm: Làm thơ là sự phi thường. Thi sĩ không phải là Người. Nó là Người Mơ, Người Say, Người Điên. Nó là Tiên, là Ma, là Quỷ, là Tỉnh, là Yêu. Nó thoát Hiện Tại. Nó xối trộn Dĩ Vãng. Nó ôm trùm Tương Lai. Người ta không hiểu được nó vì nó nói những cái vô nghĩa, tuy rằng những cái vô nghĩa hợp lý. Nhưng thường thường nó không nói. Nó gào, nó thét, nó khóc, nó cười. Cái gì của nó cũng tột cùng. Nó gào vỡ sọ, nó thét đứt hầu, nó khóc trào máu mắt, nó cười tràn cả tuỷ là tuỷ. Thế mà có người tự cho là hiểu được nó, rồi đem nó so sánh với Người, và chê nó là giả dối không chân thật. Vâng! Nó không chân thật, nó giả dối đối với Người. Với nó, cái gì nó nói đều có cả.


*


Thấy dòng sông Linh quằn quại trong thơ tôi, thấy người Dũng Sĩ vùng vẫy trong sách tôi, người ta hỏi: sông Linh ở đâu? Người Dũng Sĩ ăn mặc như thế nào?


Hãy nghĩ lại! Có ai thấy, vào buổi chiều, rụng ở trong Tháp một viên gạch cũ mà hỏi: Viên gạch ấy chu vi, diện tích bao nhiêu? Đúc từ đời nào? Ở đâu? Bởi ai? Và để làm gì?


*


Điêu Tàn có riêng gì cho nước Chiêm Thành yêu mến của tôi đâu? Kìa kìa nó đang đục sọ dừa anh. Tiếng xương rạn vỡ dội thấu đáy hồn tôi.


*


Đọc tập ĐIÊU TÀN này xong, nếu lòng anh vẫn dửng dưng không có lấy một cơn sóng gió thì xin anh hãy cầu khẩn tất cả những gì Thiêng Liêng, những gì Cao Cả tha tội cho phạm nhân là tôi đây. Nếu, khi sách đọc xong mà cái Buồn, cái Chán, cái Hãi hùng cũng ùa nhau đến bọc lấy hồn anh, làm cho anh phải cư­ời, phải gào, phải khóc, thì xin anh chớ hẹp hòi gì mà cười cho mênh mang, gào cho vỡ cổ, khóc cho hả hê, rồi gửi cái cười, cái gào, cái khóc ấy cho không trung. Tôi nằm ngủ ở trong sao, nghe được, tung mây ngồi dậy, vồ lấy cái quà quí báu ấy rồi say sưa, rồi ngây ngất, rồi điên cuồng vỗ lên đầu sao Khuê, sao Đẩu, lên cả Nguyệt Cầu mà bảo chúng nó rằng:


- Ha, ha! bay ôi! Loài người thành thi sĩ như ta cả rồi.


*


Và vênh vang, kiêu ngạo, ta lấy mây làm bút, lấy trăng làm mực đề lên nền trời xanh:


"Trong thơ ta dân Chàm luôn sống mãi


Trong thơ ta xương máu khóc không thôi"


Viết ở Tháp Đồ Bàn, một đêm thu đầy trăng


Chế Lan Viên


 


Cái sọ người


Này chiếc sọ người kia, mi hỡi!


Dưới làn xương mỏng mảnh của đầu mi


Mi nhớ gì, tưởng gì trong đêm tối?


Mi trông mong ao ước những điều chi?


 


Mi nhớ đến cảnh pháp trường ghê rợn


Sọ muôn người lần lượt đuổi nhau rơi?


Hay mi nhớ những đêm mờ rùng rợn


Hồn mi bay trong đốm lửa ma trơi?


 


Có tìm chăng, những chiều không tiếng gió


Của người mi thi thể rữa tan rồi?


Có tưởng lại mảnh hồn mi đau khổ


Đang lạc loài trong Cõi Chết xa xôi?


 


Hỡi chiếc sọ, ta vô cùng rồ dại


Muốn riết mi trong sức mạnh tay ta!


Để những giọt máu đào còn đọng lại


Theo hồn ta, tuôn chảy những lời thơ


 


Ta muốn cắn mi ra từng mảnh nhỏ!


Muốn điên cuồng nuốt cả khối xương khô!


Để nếm lại cả một thời xưa cũ


Cả một dòng năm tháng đã trôi xa!


 


Những sợi tơ lòng      


Tôi không muốn đất trời xoay chuyển nữa


Với tháng ngày biền biệt đuổi nhau trôi


Xuân đừng về! Hè đừng gieo ánh lửa!


Thu thôi sang! Ðông thôi lại não lòng tôi!


 


Quả đất chuyển giây lòng tôi rung động


Nỗi sầu tư nhuần thấm cõi Hư Vô!


Tháng ngày qua, gạch Chàm đua nhau rụng


Tháp Chàm đua nhau đổ dưới trăng mờ!


 


Lửa hè đến! Nỗi căm hờn vang dậy!


Gió thu sang thấu lạnh cả hồn thơ!


Chiều đông tàn, như mai xuân lộng lẫy


Chỉ nói thêm sầu khổ với ưu tư!


 


Tạo hóa hỡi! Hãy trả tôi về Chiêm quốc!


Hãy đem tôi xa lánh cõi trần gian!


Muôn cảnh đời chỉ làm tôi chướng mắt!


Muôn vui tươi nhắc mãi vẻ điêu tàn!


 


Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh


Một vì sao trơ trọi cuối trời xa!


Ðể nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh


Những ưu phiền, đau khổ với buồn lo!


 


 Mộng 


Ta vừa thấy bóng Nàng trên cỏ biếc


Suối tóc dài em chảy giữa giòng trăng


Ta vừa nghe giọng sầu bi tha thiết


Của Chiêm nương gờn gợn sóng cung Hằng


 


Mộng tàn rồi! Bóng người Chiêm nữ ấy


Biết tìm đâu, lòng hỡi, dưới trăng ngà!


Trên trời cao giòng Ngân kia lặng chảy


Thấy cùng chăng tha thiết bóng xiêm qua?


 


Ta lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa Tháp


Cả đêm nay vì sao buồn man mác!


Ngàn lau vàng hoa trắng ngập bao la


 


Vẳng đâu đây, rùng rợn dưới trăng mờ


Tiếng xương người mạnh va sườn quách gỗ


Rùng rợn như... tiếng vỡ sọ dừa ta!


 


Điệu nhạc điên cuồng 


Hầu ran nóng, lửa hồng bừng cháy mắt


Máu hồng tươi lay vỡ cả thành tim


Ðâu điệu nhạc điên cuồng ta khao khát


Chẳng vang lên tràn ngập suối träng êm?


 


Ðem mau đây, chiếc sọ dừa ứ huyết


Chiếc xương khô rợn trắng khí tinh anh!


Và rót mau trong hồn ta tê liệt


Những nguồn mơ rồ dại, hỡi yêu tinh!


 


Ta sẽ nhịp khớp xương lên đỉnh sọ


Ta sẽ ca những giọng của Hồn Ðiên


Ðể máu cạn, hồn tàn, tim tan vỡ


Ðể trôi đi ngày tháng nặng ưu phiền!


 


Ðể hưởng lấy một giờ không tục lụy


Ðể uống vào một phút chết say sưa!


- Nhạc trần gian khôn vui hồn quạnh quẽ


Rượu trần gian gây nhớ vết thương xưa




(còn tiếp)


Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, tập I (Trọn bộ 5 tập). Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn. NXB Văn học, 2002.


 


 


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Với Đỗ Phủ/ Thạch Sùng ơi!/ Gặp Ông - Nguyễn Lâm Cẩn 22.08.2019
Lục bát chiều Thu - Nguyễn Lâm Cẩn 22.08.2019
Mẹ ơi!/ Chị ngồi giặt áo - Nguyễn Lâm Cẩn 22.08.2019
Chữ Ông để lại - Nguyễn Lâm Cẩn 22.08.2019
Bài ca giành cho người đẹp - Paul-Marie Verlaine 20.08.2019
Giấc ngủ lớn màu đen/ Tiếng mưa - Paul-Marie Verlaine 20.08.2019
Tàn lụi - Paul-Marie Verlaine 20.08.2019
Không bao giờ nữa - Paul-Marie Verlaine 20.08.2019
Ánh trăng - Paul-Marie Verlaine 20.08.2019
Phụ nữ và mèo - Paul-Marie Verlaine 20.08.2019
xem thêm »