tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29972574
Tiểu thuyết
20.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

PHẦN HAI        


 Người chết ra đi. Người sống ở lại. Bà Lý Lan buông tay về chầu Phật ở Tây Thiên, đi trên con đường âm phủ dài dằng dặc, tìm hơi thở của ông Tống Phàm Bình đã mất trong cõi âm hồn mênh mông, đã không biết hai đứa con trai phiêu bạt như thế nào ở trần gian.


 


            Ông nội Tống Cương bước sang tuổi già như ngọn nến sắp tàn trước gió. Lão địa chủ nằm liệt giường, mấy ngày mới húp vài hớp cháo, uống vài ngụm nước, gầy chỉ còn da bọc xương. Lão địa chủ biết mình sắp ra đi, cứ kéo tay cháu nội  nhìn ra ngoài cửa không chịu buông tay. Nhìn ánh mắt, Tống Cương hiểu ý ông nội nói gì . Thế là những buổi chiều tối không mưa gió, Tống Cương cõng ông trên lưng đi thong thả một lượt từng gia đình trong thôn. Lão địa chủ nhìn từng khuôn mặt quen thuộc như có ý chào từ biệt. Sau khi đến đầu thôn, Tống Cương đứng dưới gốc cây du. Ông nội ôm lưng cháu. Bên cạnh là mộ của bố Tống Phàm Bình và mẹ Lý Lan. Hai ông cháu im lặng nhìn ráng chiều mất hút ở đằng tây.


 


            Tống Cương  cảm thấy ông cõng trên lưng nhẹ bẫng  như một bó củi nhỏ. Tối nào từ đầu thôn về nhà, khi Tống Cương đặt ông xuống khỏi lưng, ông cứ như đã chết không hề nói một tiếng. Nhưng sáng hôm sau mắt ông lại từ từ mở ra theo ánh nắng ban mai. Ánh sáng mạng sống loé lên. Ngày nối tiếp ngày, lão địa chủ dường như đã chết,  thật ra đang sống. Ông nội Tống Cương đã không còn sức mà nói, cũng không còn sức mỉm cười. Trong buổi hoàng hôn ngày định mệnh đã đến, dưới gốc cây du đầu thôn, bên mộ Tống Phàm Bình và Lý Lan, lão địa chủ đột nhiên ngẩng đầu mỉm cười. Tống Cương không trông thấy ông nội mỉm cười trên lưng,  chỉ nghe thấy tiếng ông nội thì thào bên tai:


Khổ cho đến tột cùng rồi.


 


          Lão địa chủ  gục đầu trên vai Tống Cương không hề nhúc nhích, y như ngủ. Tống Cương vẫn cõng ông đứng tại chỗ, nhìn con đường mòn thông ra thị trấn Lưu mờ dần trong màn đêm buông xuống, quay người đi vào thôn dưới sáng trăng. Tống Cương cảm thấy đầu ông cũng đung đưa theo nhịp bước. Về đến nhà, cũng như mọi ngày, Tống Cương cẩn thận đặt ông lên giường, đắp chăn cho ông tử tế. Đêm ấy lão địa chủ hai lần khẽ mở mắt, định nhìn cháu nội mình. Nhưng ông chỉ nhìn thấy bóng đêm đen ngòm yên ắng, sau đó lão vĩnh viễn  nhắm mắt, không còn mở ra theo ánh nắng ban mai.


 


           Sáng sớm, sau khi thức dậy, Tống Cương không biết ông nội đã qua đời, suốt cả một ngày cũng không biết. Lão địa chủ nằm im lặng  trên giường, không ăn không uống. Cảnh tượng này đã diễn ra nhiều lần ,Tống Cương đã quá quen không chú ý. Đến tối Tống Cương vẫn cõng ông trên vai. Cậu cảm thấy người ông hình như đã cương cứng. Khi bước ra  khỏi nhà, đầu ông nội tụt khỏi vai. Cậu đưa một tay đỡ đầu ông nội đặt tử tế lên vai mình, tiếp tục đi qua  trước  cửa từng gia đình trong thôn. Đầu ông nội vẫn tiếp tục xóc theo nhịp bước. Đầu ông nội cứng nhắc trên vai cậu, y như một hòn gạch xô đi xô lại. Khi đi đến đầu thôn, Tống Cương chợt cảm thấy điều gì, cái đầu lắc lư của ông nội tụt khỏi vai mấy lần. Tống Cương thò tay ra phía sau, sờ lên mặt ông nội lạnh giá. Tống Cương đứng dưới cây du, dơ tay ra sau vai, để sát vào mũi ông nội, lâu lắm không thấy hơi thở. Cậu cảm thấy tay mình lạnh đi. Bây giờ cậu mới biết ông đã chết thật.


 


          Buổi sáng hôm sau, người làng trông thấy Tống Cương đi lom khom, tay trái đỡ ông nội đã chết cõng trên lưng, cánh tay phải kẹp một bó chiếu cói, tay phải còn cầm một cái xẻng, đi đến từng nhà, khóc khóc mếu mếu nói:


Ông cháu chết rồi.


 


          Mấy người họ hàng nghèo của lão địa chủ đi theo Tống Cương ra đầu thôn. Những người khác trong thôn cũng ra giúp Tống Cương trải chiếu cói ra đất. Tống Cương  cẩn thận đặt ông nội trên lưng xuống chiếu, y như đặt lên giường. Mấy người trong họ cuộn chiếu vào, buộc ba mối dây thừng. Đây là quan tài của lão địa chủ. Mấy người đàn ông trong thôn giúp Tống Cương đào xong  huyệt. Tống Cương bê  xác ông bó chiếu, đi đến trước huyệt, lần lượt quỳ hai chân, đặt ông nội vào trong huyệt. Sau đó cậu đứng lên lau hai mắt ươn ướt, bắt đầu hất đất lấp huyệt. Nhìn Tống Cương trơ trọi một mình, mấy người đàn bà trong thôn không cầm được nước mắt.


 


          Lão địa chủ chôn bên cạnh Tống Phàm Bình và Lý Lan. Tống Cương khoác áo sợi đay để tang ông nội mười bốn ngày. Sau bảy ngày đầu và mười bốn ngày, Tống Cương bắt đầu chỉnh lý hành trang của mình. Cậu chia ngôi nhà dột nát và mấy thứ đồ dùng cũ kỹ cho mấy người họ hàng nghèo túng. Vừa may trong thôn có người vào thành phố, Tống Cương nhờ người đó nhắn tin cho Lý Trọc : Tống Cương sẽ trở lại thành phố.


 


           Bốn giờ sáng nay Tống Cương thức dạy, mở cửa nhìn thấy sao sáng đầy trời, nghĩ đến sắp sửa gặp em Lý Trọc, vội vàng đóng cửa, hấp ta hấp tấp đi ra đầu thôn. Đứng dưới sáng trăng ở đầu thôn một lúc, cậu quay đầu nhìn lại thôn trang mình đã  từng sống mười năm, lại cúi xuống nhìn ngôi mộ cũ của bố mẹ và ngôi mộ mới  của ông nội, sau đó bước lên con đường mòn vắng lạnh, đi ra thị trấn Lưu đang ngủ say dưới sáng trăng . Tống Cương từ biệt ông nội đã mười năm nương tựa vào nhau, trở về thành phố chung sống với cậu em Lý Trọc.


 


          Tống Cương xách một chiếc túi du lịch, đi vào thị trấn Lưu lúc tang tảng rạng đông, mang theo cát bụi dặm trường, về đến ngôi nhà ngày xưa. Bà Lý Lan đã từng xách chiếc túi du lịch này đi Thượng Hải chữa bệnh. Khi bà xách nó từ Thượng Hải về, được tin Tống Phàm Bình bị đánh chết, bà đã quỳ xuống đất trước bến xe, bốc bùn đất thấm máu tươi của chồng bỏ vào túi du lịch. Khi Tống Cương về quê sống với ông nội, bà Lý Lan đã nhét quần áo của Tống Cương cùng túi kẹo mềm mác con thỏ trắng vào chiếc túi này. Bây giờ Tống Cương lại xách nó trở về. Trong túi du lịch có mấy bộ quần áo cũ rách. Toàn bộ tài sản của Tống Cương chỉ có thế.


 


            Cậu thiếu niên ngày nào, bây giờ đã là chàng trai Tống Cương khôi ngô tuấn tú. Khi Tống Cương về đến nhà, Lý Trọc đi vắng. Biết Tống Cương sắp về, Lý Trọc cũng dậy từ lúc bốn giờ sáng, sung sướng, hồi hộp, chờ đợi Tống Cương trở về. Trời vừa sáng, Lý Trọc đã đi phố, ra chỗ ông thợ khoá đánh cho anh một chiếc chìa. Lý Trọc không ngờ Tống Cương ra đi vào lúc trời còn đầy sao, khi trời sáng đã đứng ở cửa. Xách túi du lịch, Tống Cương đứng đợi ở ngoài hơn hai tiếng đồng hồ, trong khi đó Lý Trọc đứng trên phố lớn chờ ông thợ khoá mở cửa. Tống Cương lúc này đã cao bằng bố, chỉ không điển trai bằng Tống Phàm Bình. Tống Cương thanh gầy và trắng trẻo. Quần áo của cậu cộc hỡn, chỉ đến trên thắt lưng. Hai ống tay áo và hai ống quần của Tống Cương đều nối thêm một đoạn, đều chắp vá bằng những mảnh  vụn  có màu sắc khác nhau. Tống Cương lặng lẽ đứng ở cửa ngôi nhà ngày trước, lặng lẽ đứng chờ Lý Trọc trở về. Hai tay cậu thay nhau xách túi du lịch. Cậu không để túi du lịch xuống đất. Cậu không muốn làm bẩn chiếc túi du lịch.


 


            Lúc về nhà, từ xa xa Lý Trọc đã trông thấy Tống Cương. Nhìn thấy người anh em cao lớn xách chiếc túi du lịch đứng ngẩn tò te ở cửa. Lý Trọc lao  như bay tới , nhưng lại rón rén đi ra phía sau lưng Tống Cương, dơ chân dọi vào khưỷu chân Tống Cương xin bát cơm nguội. Tống Cương xiêu người đi một cái và nghe thấy Lý Trọc  cất tiếng cười ha ha. Sau đó hai anh em nô đùa, đuổi bắt nhau nửa tiếng đồng hồ, bụi đất tung mù mịt ở trước cửa nhà mình. Lý Trọc lúc đá chân trái, lúc gạt chân phải, khi chân bọ ngựa, khi chân rê quét. Tống Cương ôm túi du lịch  nhẩy tâng tâng, né bên phải  tránh bên trái, không cho thằng em động vào người. Lý Trọc tiến công như lưỡi mâu. Tống Cương phòng thủ như tấm thuẫn. Hai anh em cười ha hả, cười ra nước mắt, cười ra cả nước mũi. Cuối cùng gập lưng xuống ho lia lịa. Sau đó Lý Trọc thở hổn hà hổn hển,  móc chìa khoá  mới đánh, đưa cho anh và giục:


Mở cửa.


 


          Như cỏ dại bị bước chân xéo đi xéo lại, bị bánh xe lăn tới lăn lui, nhưng Lý Trọc và Tống Cương vẫn lớn như thổi. Sau khi tốt nghiệp trung học, Lý Trọc tiếng xấu để đời,  không có nhà máy nào muốn nhận vào làm việc. Lúc này đại cách mạng văn hoá đã kết thúc. Cải cách mở cửa bắt đầu. Anh Đào Thanh đã là cục phó Cục dân chính huyện. Nghĩ đến cái chết bi thảm của ôngTống Phàm Bình trước bến xe, nghĩ đến bà  Lý Lan quỳ rập đầu xuống đất trán toé máu, Đào Thanh mủi lòng, đã nhận Lý Trọc vào xưởng phúc lợi thuộc quyền quản lý của Cục dân chính làm công nhân .


 


          Xưởng phúc lợi có tất cả mười lăm người. Ngoài Lý Trọc, còn có  hai thằng  què, ba thằng ngố, bốn người mù, năm người điếc. Hộ khẩu của Tống Cương ở thị trấn Lưu, sau khi trở về, được vào làm công nhân ở  xưởng kim khí. Hay nói cách khác là xưởng ngũ kim, có nhà văn Lưu Thành Công làm trưởng phòng cung ứng tiêu thụ.


 


           Hai anh em cùng một ngày được lĩnh lương tháng đầu tiên. Xưởng ngũ kim Tống Cương làm việc gần nhà. Tống Cương về trước, đứng ở cửa chờ Lý Trọc đi làm về. Xỏ tay phải vào túi quần, Tống Cương  nắm chặt mười tám đồng nhân dân tệ trong tay. Khi nắm chặt khoản lương đầu tiên, tay phải cậu vã mồ hôi. Trông thấy thằng em đi làm về mặt tươi hơn hớn, cũng xỏ tay phải vào túi quần, Tống Cương biết em mình cũng lĩnh lương, cũng nắm tiền lương toát mồ hôi tay. Lý Trọc đi đến gần, Tống Cương hớn hở hỏi:


Lĩnh rồi hả?


 


           Lý Trọc gật gật đầu. Nhìn thấy anh mình vui mừng hớn hở, Lý Trọc cũng hỏi:


Anh cũng lĩnh rồi hả?


 


           Tống Cương cũng gật gật đầu. Hai anh em vào trong nhà, đóng kín cửa, lại còn kéo kín mít rèm cửa sổ, hình như  cứ lo lo  có ai đó đến cướp mất. Hai anh em cười hì hì, anh nào anh ấy bỏ tiền lương của mình lên giường, tổng cộng là ba mươi sáu đồng. Tiền của anh nào cũng bị mồ hôi tay nắm ướt rượt. Ngồi trên giường, hai anh em cứ đếm đi đếm lại ba mươi sáu đồng bạc. Cặp mắt Lý Trọc sáng long lanh. Cặp mắt Tống Cương cười tít lại thành một đường chỉ. Tống Cương lúc này đã bị cận thị. Hai tay cậu dơ tiền lên xem, cứ dí sát vào mũi. Lý Trọc nêu ý kiến, tiền hai người để chung, do Tống Cương quản lý thống nhất. Tống Cương cảm thấy mình là anh, nên nắm giữ tiền. Cậu nhặt từng tờ trên giường, gấp ngay ngắn tử tế, để thằng em đếm lần cuối cùng cho đã, bản thân cũng đếm cho đã lần cuối cùng, sau đó sung sướng nói:


Minh chưa bao giờ thấy nhiều tiền thế này.


 


           Nói rồi, Tống Cương đứng lên giường, đầu chạm vào  trần nhà. Cậu cúi đầu cởi  quần dài đang mặc nối hai đoạn ống, để lộ chiếc quần lót cũng khâu bằng mấy mảnh vải cũ, có khâu cái túi nhỏ ở một bên. Tống Cương bỏ cẩn thận số tiền lương của hai anh em vào túi nhỏ. Cậu em khen cái túi nhỏ trong quần lót của ông anh khâu đẹp quá, ai khâu? Tống Cương bảo tự khâu, cả chiếc quần lót cũng do mình cắt lấy khâu lấy. Lý Trọc kêu một tiếng: ái chà chà và hỏi:


Anh là đàn ông hay đàn bà?


 


           Tống Cương còn bảo :


Anh còn đan được áo len.


 


           Sau khi lĩnh tháng lương thứ nhất, việc đầu tiên của hai anh em là dẫn nhau ra khách sạn Nhân Dân ăn một bát mì Dương Xuân nóng sốt. Lý Trọc bảo phải ăn mì Tam Tiên mới sang. Tống Cương không đồng ý. Tống Cương bảo để sau này đời sống khá lên hãy ăn mì Tam Tiên. Lý Trọc thấy anh nói có lý, nghĩ bụng lần này là ăn của mình, không phải ăn của những kẻ thăm dò mông đít Lâm Hồng. Lý Trọc gật đầu tán thành ăn mì Dương Xuân. Đi đến trước quầy viết phiếu ăn, Tống Cương cởi dải rút quần dài, vừa nhìn người phụ nữ viết phiếu , vừa móc túi quần lót, khiến thằng em đứng bên cạnh cứ cười khúc khích liên tục . Đứng trong quầy, người đàn bà ngoài bốn mươi tuổi, mặt tình khô, chờ Tống Cương móc tiền ra.Hình như chị đã chứng kiến rất nhiều trường hợp như thế này. Tống Cương móc ra khỏi quần lót đúng tờ một đồng, đưa cho người đàn bà,  tay xách quần dài, chờ bà trả lại tiền. Một hào tám xu hai bát mì Dương Xuân. Sau khi trả lại tám hào hai xu, Tống Cương xếp lại tử tế từng tờ, từ to đến nhỏ, còn có cả một đồng tiền đúc hai xu, lại rà mò đút vào túi quần lót, sau đó mới thắt dải rút quần dài, đi theo Lý Trọc vào trong nhà ăn, ngồi trước một chiếc bàn để trống.


 


           Hai anh em ăn xong mì Dương Xuân, lau mồ hôi vã đầy trán, cùng  đi ra khỏi khách sạn Nhân Dân, cùng đến cừa hàng vải Cờ Đỏ, chọn mua vải ka ki màu lam thẫm. Lần này người đứng bán vải trong quầy là một cô gái hơn hai mươi tuổi. Tống Cương lại cởi quần dài ngay tại chỗ, thò tay rà mò trong quần lót. Nhìn động tác của Tống Cương, nhìn Lý Trọc đứng cạnh cười ngặt cười nghẽo, cô bán hàng chợt đỏ bừng mặt, quay người đi, tìm đồng sự,  nói chuyện bâng quơ. Lần này Tống Cương rà mò khá lâu, vừa móc vừa lẩm bẩm đếm tiền. Khi cậu móc ra, số tiền vừa vặn bằng giá tiền vải, không thừa không thiếu một xu. Khi cô gái mặt đỏ tía tai nhận tiền, Lý Trọc ngạc nhiên hỏi :


Anh học kỹ năng xẩm sờ tiền bao giờ mà giỏi thế?


 


           Tống Cương nheo mắt nhìn cô gái  đang xấu hổ đỏ mặt. Mắt cận thị, cậu không nhìn rõ cô gái đỏ mặt. Cậu cười thắt lại dải rút, cười trả lời Lý Trọc:


Cứ xếp ngay ngắn từng tờ, từ nhỏ đến lớn là biết ngay đồng thứ  mấy là bao nhiêu.


 


           Sau đó hai anh em ôm vải ka ki màu lam thẫm  cùng đi vào hiệu may, mỗi người đặt may một bộ quần áo kiểu Tôn Trung Sơn. Tống Cương cởi quần dài lần thứ ba. Lần thứ ba cậu thò tay vào  đũng quần móc tiền. Quàng cái thước da trên cổ, nhìn tay Tống Cương thò vào đũng quần rà mò, ông Trương thợ may, tủm tỉm cười khen:


Rất biết tìm chỗ cất tiền....


 


          Tống Cương móc tiền trả ông Trương, ông Trương dơ tiền lên gần mũi ngửi ngửi, rồi hóm hỉnh bảo:


Còn  có cả mùi dái....


 


           Tống Cương mắt cận thị, cảm thấy ông Trương thợ may ngửi tiền của mình. Ra khỏi hiệu may quần áo, Tống Cương nheo mắt hỏi Lý Trọc:


Ông ấy ngửi tiền của chúng ta phải không?


 


           Lý Trọc biết mắt anh đã cận thị quá nặng. Cậu bảo đến hiệu kính mắt đo lắp cho anh một chiếc kính cận. Tống Cương lắc đầu gạt đi, cậu bảo để sau này đời sống ồn ổn, khấm khá hơn, hãy sắm kính cận. Vừa nãy Lý Trọc gật đầu đồng ý không ăn mì Tam Tiên. Lần này Lý Trọc không tán thành không sắm kính cận. Đứng trên phố lớn, Lý Trọc đã to tiếng với anh:


Chờ đến khi đời sống khá lên, thì mắt anh cũng đã mù!


 


           Lý Trọc đột nhiên nổi nóng, khiến Tống Cương giật mình. Cậu nheo mắt nhìn thấy rất đông người dừng chân nhìn hai anh em. Tống Cương bảo em, nói khe khẽ thôi. Lý Trọc hạ thấp giọng, hằm hằm bảo anh, nếu hôm nay Tống Cương không đi sắm kính, thì hai người ăn riêng.  Sau đó Lý Trọc cất to giọng giục anh:


Đi, chúng ta đi sắm kính.


 


           Nói rồi Lý Trọc khệnh khà khệnh khạng đi đến cửa hàng kính mắt. Tống Cương ngần ngà ngần ngừ theo sau. Hai anh em không còn sánh vai đi như lúc nãy. Người đi trứơc kẻ theo sau, bước vào cửa hàng kính mắt cuả thị trấn Lưu chúng tôi. Thần thái của hai người y như vừa choảng nhau. Lý Trọc hớn hở đắc ý đi trước như người chiến thắng.Tống Cương lủi thà lủi thủi, lẽo đẽo theo sau như kẻ bại trận.


 


           Một tháng sau, Lý Trọc và Tống Cương mặc bộ quần áo Tôn Trung Sơn vải ka ki màu lam thẫm của mình. Tống Cương còn đeo một cặp kính cận gọng đen. Lý Trọc mua ở cửa hàng kính mắt một bộ gọng kính đắt nhất, khiến ông anh đỏ hoe tròng mắt, vừa xót ruột tiêu mất rất nhiều tiền, lại vừa  cảm động sâu sắc, cảm thấy người anh em này quá tốt. Khi Tống Cương vừa đeo cặp kính  cận gọng đen lên ,vừa bước ra khỏi cửa hàng kính mắt, tự dưng kêu một tiếng: ối chà, sửng sốt nói với em :


Ôi, rõ quá!


 


           Tống Cương bảo Lý Trọc, sau khi đeo kính cận, toàn bộ thế giới rõ mồn một y như vừa tẩy rửa qua một lượt. Lý Trọc cười ha ha. Cậu bảo Tống Cương  bây giờ có  những bốn con mắt, trông thấy cô gái xinh đẹp, vội vàng giật giật gấu áo ông  anh. Tống Cương gật đầu cười hì hì, với thái độ đứng đắn nghiêm chỉnh, đã nhìn lọt mắt cô gái đi trên phố cho Lý Trọc. Hai anh em mặc quần áo Tôn Trung Sơn vải ka ki màu lam thẫm mới nguyên, đi trên phố lớn của thị trấn Lưu chúng tôi, khiến mấy người già ngồi cạnh phố đánh cờ tướng, trông thấy hết sức ngạc nhiên. Họ bảo hôm qua hai anh em nhà nó còn mặc rách rưới như kẻ ăn mày, hôm nay diện vào, trông chẳng khác  nào hại vị lãnh đạo huyện. Họ nói một cách cảm động khẳng khái:


Đúng là người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân. Phật nhờ sơn son thếp vàng, con người nhờ quần áo.


 


         Tống Cương cao to chững chạc, nét mặt khôi ngô tuấn tú, đeo kính gọng đen, giống như một học giả. Lý Trọc thô lùn, tuy mặc bộ quần áo Tôn Trung Sơn, nhưng dáng dấp đầy vẻ thổ phỉ.. Hai con người này đi trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi như hình với bóng. Ông già bà cả thị trấn Lưu chúng tôi,  chỉ vào  hai người nói:


Một quan văn, một quan võ.


 


Còn bọn con gái của thị trấn Lưu bỗ bã hơn, không nể nang,khách sáo, họ xì xầm nhận xét hai anh em Tống Cương- Lý Trọc:


    -    Một tên giống Đường Tam Tạng, một gã  như  Chư Bát Giới.                                                              


 


                                                               2


 


          Tống Cương đã lặng lẽ yêu thích văn học. Cậu hết sức tôn kính nhà văn Lưu- trưởng phòng cung ứng tiêu thụ của xưởng kim khí. Trên bàn làm việc của nhà văn Lưu xếp một đống tạp chí văn học, lúc nói chuyện, thì chập chờn hư ảo như có như không. Nhà văn Lưu thích nói chuyện văn học một cách viển vông cao xa.Tóm được ai trong xưởng, anh ta cứ thao thao bất tuyệt, chỉ tiếc anh em công nhân trong xưởng kim khí chẳng hiểu anh ta nói gì, đành phải ngẩn người đực mặt nhìn nhà văn Lưu. Họ xôn xao bàn tán sau lưng, khi nói chuyện văn học, không biết ông nhà văn họ Lưu này nói bằng tiếng Trung Quốc, hay bằng tiếng nước ngoài, tại sao một câu cũng không hiểu. Lời bàn tán của công nhân cũng đến tai nhà văn Lưu, nhà văn Lưu bĩu môi nghĩ bụng:


Bọn này thô thiển, vai u thịt bắp.


 


           Sau khi vào xưởng làm việc, anh chàng yêu chuộng văn học – Tống Cương,  khiến nhà văn  Lưu mừng rơn như rớ được của báu. Tống Cương không những nghe hiểu tư tưởng văn học của nhà văn Lưu, mà còn tỏ ra hết sức chân thành, lúc nào  nên gật đầu thì gật đầu, lúc nào nên cười thì cười thành tiếng. Nhà văn Lưu khoái lắm. Uống rượu gặp bạn tri kỷ, ngàn chén cũng còn ít. Chỉ cần gặp Tống Cương, là nhà văn  Lưu cứ con cà con kê, nói dài nói dai, nói suốt ngày suốt buổi. Có lần, hai người ra nhà vệ sinh tiểu tiện. Tiểu tiện xong, nhà văn Lưu kéo Tống Cương đứng cạnh hố nước tiểu, nói hơn hai tiếng đồng hồ, hoàn toàn phớt bơ hơi thối trong nhà vệ sinh xông lên nồng nặc, cũng không thèm đếm xỉa gì đến tiếng rặn, tiếng khạc của những người đại tiện bên trong.Sau khi có cậu học trò Tống Cương, nhà văn Lưu cảm thấy mình là người thầy văn học. Những con người thô thiển vai u thịt bắp trước kia, không hề đem lại cho nhà văn Lưu một tí chút cảm giác làm thầy. Anh ta có nói bã bọt mép, nói đến mỏng môi mòn lưỡi, bọn họ cũng chỉ nghệt mặt như thằng dở hơi, ngay đến thay đổi một chút vẻ mặt cũng không. Nhà văn Lưu bắt đầu cho Tống Cương mượn đọc những quyển tạp chí văn học chất trên bàn làm việc. Anh ta cầm cuốn “ Thu hoặch”, dơ ống tay áo, hết sức cẩn thận lau sạch bụi bậm trên bìa sách, lại rà soát từng tờ một lượt trước mặt Tống Cương. Anh ta  bảo, cuốn tạp chí này không rách tờ nào, không bẩn chỗ nào. Anh ta giặn Tống Cương, khi đọc xong trả lại, cũng phải kiểm tra từng trang từng tờ. Anh  ta nói:


Hỏng sẽ phạt tiền.


 


          Đem tạp chí văn học của nhà văn Lưu về nhà, Tống Cương đọc ngấu đọc nghiến, như đói như khát, sau đó cũng lặng lẽ viết truyện ngắn. Truyện ngắn của Tống Cương viết sáu tháng, ba tháng đầu viết trên giấy nháp, ba tháng cuối sửa chữa trên giấy nháp, sáu tháng sau, mới chép nắn nót trên giấy kẻ ka rô. Người đọc đầu tiên của Tống Cương là Lý Trọc. Khi cầm truyện ngắn của Tống Cương, Lý Trọc đã sửng sốt thốt lên:


Dầy thế!


           Lý Trọc đếm từng tờ, tổng cộng mười ba tờ. Đếm xong, Lý Trọc nhìn anh một cách sùng kính và nói:


Anh giỏi thật,viết những mười ba tờ!


 


          Khi bắt đầu đọc truyện, Lý Trọc lại ngạc nhiên kêu một tiếng:


Chữ anh viết đẹp thật!


 


          Cẩn thận đọc xong truyện ngắn của Tống Cương, Lý Trọc không sửng sốt kêu lên nữa. Cậu bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ. Tống Cương hồi hộp căng thẳng nhìn thằng em. Tống Cương không biết truyện ngắn đầu tiên của mình viết có thông suốt, suôn sẻ hay không? Cậu lo truyện ngắn này viết lộn xộn. Trong tâm trạng căng thẳng, cậu hỏi Lý Trọc:


Đọc có xuôi không?


 


           Lý Trọc im lặng, nghĩ tiếp. Trong bụng thấy hoang mang, Tống Cương hỏi Lý Trọc:


Viết lung tung lắm phải không?


 


           Lý Trọc vẫn trầm tư. Tống Cương tuyệt vọng, thầm nghĩ, chắc chắn mình viết  rối rắm, khiến Lý Trọc đọc xong chắng hiểu tí gì. Giữa lúc đó, Lý Trọc  đột nhiên thốt khỏi mồm một chữ:


Hay!


 


          Sau khi nói chữ “hay”, Lý Trọc lại thêm một câu:


Viết hay lắm!


 


           Lý Trọc nói với Tống Cương một cách nghiêm chỉnh, đây là một truyện ngắn hay, tuy nhiên chưa hay bằng truyện của ông Lỗ Tấn và Ba Kim, nhưng cũng trên tài  nhà văn Lưu và nhà thơ Triệu. Lý Trọc vung tay hỉ hả nói:


Sau khi có anh, nhà văn Lưu và nhà thơ Triệu mờ hẳn đi.


 


           Tống Cương vừa sợ vừa mừng, tối hôm ấy cậu xúc động đến nỗi mất ngủ. Trong tiếng ngáy khò khò của Lý Trọc,Tống Cương lại đọc năm lần  thiên truyện ngắn đã thuộc lòng như cháo chảy. Càng đọc cậu càng thấy đâu có hay như lời khen của Lý Trọc. Tống Cương nghĩ bụng, là anh em với nhau, đương nhiên Lý Trọc phải khen hay. Nhưng lời tán dương của Lý Trọc lại rất có lý. Lý Trọc còn lấy ví dụ để nói rõ truyện ngắn này viết hay ở chỗ nào. Khi đọc lại, Tống Cương cũng cảm thấy chỗ Lý Trọc khen hay đúng là rất hay. Tống Cương mạnh dạn quyết định đưa truyện ngắn cho nhà văn Lưu chỉ giáo thử xem. Nếu nhà văn Lưu cũng khen viết hay, thì đúng là mình viết không tồi.


 


            Hôm sau Tống Cương đưa truyện ngắn của mình cho nhà văn Lưu trong tâm trạng thắc thỏm không yên. Đầu tiên nhà văn Lưu ngẩn người. Anh ta không ngờ đệ tử của mình cũng viết truyện. Lúc ấy trong tay anh ta cầm giấy lộn, đang định ra nhà vệ sinh đại tiện. Anh đè bản thảo viết tay mười ba trang của Tống Cương trên giấy lộn chùi đít, vừa đọc vừa bước vào nhà vệ sinh. Sau khi vào nhà vệ sinh,  một tay anh ta cởi quần, một tay cầm truyện của Tống Cương đọc tiếp. Sau đó anh vừa a a rặn ỉa, vừa đọc tiếp truyện ngắn. Đại tiện xong, anh ta cũng vừa vặn đọc  hết câu truyện ngắn. Khi ra khỏi nhà vệ sinh, nửa tờ giấy lộn không chùi hết, anh đè lên truỵên ngắn của Tống Cương. Cặp lông mày nhíu lại, anh  trở về phòng cung ứng tiêu thụ. Cả buổi chiều Nhà văn Lưu ngồi trong văn phòng bình chấm truyện ngắn của Tống Cương. Cầm cây bút đỏ trong tay, anh dập xoá sửa chữa từng tờ của truyện ngắn, lại vung bút viết lia lịa lời phê hơn ba trăm chữ trên chỗ giấy trắng của tờ sau cùng. Lúc hết giờ làm việc, Tống Cương thấp tha thấp thỏm xuất hiện ở cửa phòng cung ứng tiêu thụ. Vẻ mặt nghiêm nghị, nhà văn Lưu hất tay gọi Tống Cương. Tống Cương bước vào văn phòng. Nhà văn Lưu trả Tống Cương  truỵện ngắn mười ba trang, nghiêm sắc mặt nói:


Ý kiến của mình đều viết cả trong đó.


 


          Khi nhận lại bản thảo truyện ngắn, lòng Tống Cương nguội đi một nửa. Trên đó bị nhà văn Lưu dùng bút màu đỏ gạch xoá lung tung, đã thay đổi hoàn toàn, không còn ra hồn một bản thảo, khiến Tống Cương cảm thấy truyện ngắn của mình có thể có rất nhiều vấn đề. Giữa lúc này, nhà văn Lưu đắc ý mở ngăn kéo, lấy ra một truyện ngắn của mình, đưa cho Tống Cương, bảo cậu đem về nhà đọc tử tế.Trông thần thái của nhà văn Lưu, cứ khiến  người ta có cảm nghĩ, hình như  anh  đưa cho Tống Cương một kiệt tác truyền đời. Anh ta nói:


-    Cậu xem xem, mình viết như thế nào!


 


           Tối hôm ấy, Tống Cương cẩn thận đọc mấy lượt những chỗ sửa chữa và lời phê của nhà văn Lưu. Càng đọc Tống Cương càng chẳng hiểu gì hết, không biết nhà văn Lưu nói những gì. Tống Cương cũng đọc nghiêm chỉnh mấy lần truyện ngắn của nhà văn Lưu. Cũng thế, càng đọc càng không hiểu gì hết, không biết hay ở chỗ nào. Thấy ông anh quên ăn quên ngủ, cậu em Lý Trọc cũng dúi đầu vào một cách hiếu kỳ. Đầu tiên đọc một lượt lời phê của nhà văn Lưu nhận xét tác phẩm của Tống Cương. Đọc xong Lý Trọc nói:


 Láo toét.


 


           Tiếp theo Lý Trọc lại cầm tác phẩm mới của nhà văn Lưu. Cậu đếm số trang trước, chỉ có sáu tờ giấy kẻ ô vuông. Cầm trên tay, Lý Trọc vẩy vẩy mấy cái, bĩu môi bảo, có vài trang lèo tèo thế này. Sau đó cậu đọc, chưa đọc hết, Lý Trọc đã quăng sang một bên, bảo Tống Cương:


Khô không khốc, chẳng có ý tứ gì hết.


 


          Lý Trọc ngáp một cái, nằm ra giường, sau một cái trở mình, đã ngáy long sòng sọc. Tống Cương vẫn tiếp tục đọc cẩn thận truyện ngắn của mình đã bị dập dập xoá xoá và tác phẩm mới của nhà văn Lưu. Tuy chỗ sửa và lời phê của nhà văn Lưu khiến Tống Cương cảm thấy không hiểu và thất vọng, nhất là đoạn lời phê, hầu như phủ định sạch trơn truyện ngắn của mình,  cuối cùng chỉ có hai câu động viên, Tống Cương vẫn cảm thấy nhà văn Lưu làm như vậy là thuốc đắng giã tật, xét cho cùng thì nhà văn Lưu cũng đã bỏ công sức dập xoá sửa chữa và viết lời nhận xét. Tống Cương cảm thấy hòn đất ném đi hòn chì ném lại, mình nên ăn mận trả đào, cũng nên viết một đoạn nhận xét vào chỗ giấy trắng ở trang cuối cùng tác phẩm mới của nhà văn Lưu. Tống Cương bắt đầu viết nhận xét một cách nghiêm túc.Đầu tiên là mấy lời ca ngợi, cuối cùng mới chỉ ra những chỗ thiếu sót. Khác hẳn nhà văn Lưu, Tống Cương không viết dập dập xoá xoá, cậu viết ra giấy nháp trước, sửa lại mấy lần, rồi mới chép tử tế lên tờ cuối cùng tác phẩm mới của nhà văn Lưu.


 


            Hôm sau đi làm, khi Tống Cương trả tác phẩm mới cho nhà văn Lưu. Ngồi bác chân chữ ngũ trên ghế, nhà văn Lưu tươi cười chờ đợi những lời ca tụng công đức của Tống Cương. Nhà văn Lưu không ngờ Tống Cương đã nói một câu:


         - Ý kiến của em viết ở trang cuối cùng.


 


           Sắc mặt nhà văn Lưu lúc đó lập tức biến đổi. Nhà văn Lưu tức tốc lật đến trang cuối cùng tác phẩm mới của mình, quả nhiên  trông thấy lời nhận xét của Tống Cương, mà lại còn chỉ rõ chỗ thiếu sót của câu truyện. Nhà văn Lưu nổi giận đùng đùng, nhảy khỏi ghế, đập bàn một cái, chỉ thẳng ngón tay vào mũi Tống Cương quát:


Mày, mày, mày, tại sao mày dám cuốc trên đầu Thái tuế…


 


           Nhà văn Lưu điên tiết đến nỗi cứ lắp ba lắp bắp  líu cả lưỡi. Đứng tại chỗ trơ như phỗng, Tống Cương không biết vì sao nhà văn Lưu phẫn nộ đến như vậy. Cậu ấp a ấp úng nói:


Em cuốc gì cơ…


 


           Nhà văn Lưu cầm truyện ngắn của mình, dở đến trang cuối cùng chỉ cho Tống Cương xem:


Đây, cái mả mẹ mày gì đây?


 


          Tống Cương lo lắng trả lời:


Là ý kiến em viết…


 


           Nhà văn Lưu cáu tiết, đập mạnh truyện ngắn của mình xuống đất, lại xót ruột nhặt ngay lên. Vừa vuốt ve truyện ngắn của minh, nhà văn Lưu vừa tiếp tục quát Tống Cương:


Mày, tại sao mày dám gạch xoá viết lung tung lên bản thảo viết tay của tao?


 


           Cuối cùng Tống Cương đã hiểu tại sao nhà văn Lưu nổi cơn tam bành. Tống Cương  cũng buồn thỉu buồn thiu, nói:


Anh cũng tẩy xoá, viết bừa lên bản thảo viết tay của em.


 


          Nghe xong, nhà văn Lưu ngẩn người, sau đó càng lửa đổ thêm dầu, cứ đập bàn bồm bộp hạch sách:


Mày là cái thá gì? Tao là ai? Bản thảo viết tay của mày ư? Đ. mẹ mày!Tao có ỉa đái lên bản thảo viết tay của mày, cũng là để quan tâm cất nhắc mày…


 


          Tống Cương cũng phẫn nộ. Bước lên hai bước, chỉ tay vào nhà văn Lưu nói:


Anh không được chửi mẹ em. Anh chửi mẹ em, em sẽ…


Mày sẽ làm gì? – Nhà văn Lưu dơ nắm đấm lên. Trông thấy Tống Cương cao hơn mình nửa cái đầu, anh ta laị bỏ  nắm đấm xuống.


 


          Sau khi do dự một lát, Tống Cương nói:


Em sẽ đánh anh.


 


          Nhà văn Lưu thét lên:


Mày ngông nghênh, coi Trời băng vung.


 


           Ngày thường Tống Cương hiền lành ngoan ngoãn là thế, bây giờ lại dám mở mồm nói, đánh nhà văn Lưu. Nhà văn Lưu sốt tiết, tóm lọ mực đỏ trên bàn hắt luôn một phát. Mực đỏ bắn toé loe lên kính, lên mặt, lên quần áo Tống Cương. Tống Cương tháo cặp kính dính mực đỏ, bỏ vào túi áo, sau đó  dơ hai tay như sắp sửa xông vào bóp cổ nhà văn Lưu. Những nhân viên khác của phòng cung ứng tiêu thụ, vội vàng xô đến kéo Tống Cương, đẩy cậu ra ngoài cửa. Nhân cơ hội, nhà văn Lưu lui vào góc tường, chỉ huy mấy nhân viên dưới quyền:


Dong hắn ra đồn công an.


 


          Mấy nhân viên phòng cung ứng tiêu thụ đẩy Tống Cương về phân xưởng của cậu.


 


           Khắp người Tống Cương nhoe nhoét mực đỏ. Ngồi trên ghế băng mặt đỏ bừng bừng, mực đỏ vẫn chảy ngang dọc, xiên xiên  xẹo xẹo trên khuôn mặt cậu. Đứng bên cạnh Tống Cương,  mấy nhân viên kia nói một lô một lốc những lời an ủi. Công nhân phân xưởng Tống Cương cũng xúm lại hỏi đã sẩy ra chuyện gì. Người của phòng cung ứng tiêu thụ đã nói cho họ nghe toàn bộ quá trình xung đột giữa hai người. Có người hỏi tại sao xung đột, mấy nhân viên trong phòng cung ứng tiêu thụ lập tức ngớ ra, không giải thích nổi. Họ xua tay lắc đầu, bảo:


Úi dào, chuyện của mấy ông văn nhân, bọn tôi hiểu sao nổi.


 


           Tống Cương cứ ngồi im không nói một lời. Cậu không hiểu tại sao ngày thường nhà văn Lưu tao nhã lịch sự là thế, lại đột nhiên văng tục như một người đàn bà chanh chua đanh đá. Nhà văn Lưu nói ra rặt những lời tục tĩu khó nghe  còn hơn cả nông dân cày ruộng nhà quê. Trong  lòng Tống Cương ấm ức bất bình, thầm nghĩ, nhà văn Lưu làm sao có thể mở mồm nói như vậy, dù là nông dân nhà quê cũng không nên nói như thế. Những người xúm bên cạnh đã bỏ đi,Tống Cương đứng lên, đi ra bể nước rửa sạch cặp kính gọng đen, lại rửa sạch mực đỏ trên mặt.Rửa sạch mực đỏ trên mặt, sắc mặt Tống Cương trở nên tái xám. Tống Cương trở về phân xưởng với vẻ mặt  tái  xám. Sau khi hết giờ làm việc buổi  trưa, cũng với vẻ mặt tái xám, Tống Cương  đi về nhà.


 


           Sau khi Lý Trọc về nhà, trông thấy anh ngồi trước bàn tức giận, mực  đỏ vấy trên quần áo, y như một tấm bản đồ. Lý Trọc hỏi anh đã sẩy ra chuyện gì. Tống Cương kể lại đầu đuôi sự việc. Nghe xong, Lý Trọc chẳng nói chẳng rằng, quay người đi ra khỏi cửa. Lý Trọc thừa biết nhà văn Lưu ở ngõ nào. Cậu phải đi dạy cho nhà văn Lưu không biết cất nhắc này một bài học. Thân hình thô lùn của Lý Trọc bước đi nghênh ngang oai vệ.


 


           Đang đi trên phố lớn, Lý Trọc trông thấy Nhà văn Lưu. Nhà văn Lưu vừa từ trong ngõ trẽ ra, tay xách một chai xì dầu, vợ sai anh ta ra cửa hàng mua xì dầu. Lý Trọc dừng chân, gọi nhà văn Lưu:


 


Ê, thằng nhóc kia, lại đây!


 


          Nhà văn Lưu nghe tiếng gọi rất quen, quay lại nhìn thấy Lý Trọc diễu võ dương oai, đang đứng bên kia phố vẫy tay gọi mình. Anh ta nghĩ đến khi còn bé, anh ta và Triệu Thành Công,  còn có cả Tôn Vĩ,  thường hay gọi Lý Trọc như thế, định cho Lý Trọc ăn ngón đòn rê chân. Bây giờ Lý Trọc lại nghiễm nhiên gọi mình như thế. Nhà văn Lưu biết Lý Trọc tìm mình vì chuyện Tống Cương. Ngần ngừ một lát, nhà văn Lưu xách chai xì dầu, tạt ngang phố lớn, đến trước mặt Lý Trọc.


 


          Lý Trọc chỉ thẳng vào mũi nhà văn Lưu,  mắng té tát  một thôi một hồi:


Đồ khốn nạn, mày  lại dám hắt mực vào người anh Tống Cương nhà tao. Mẹ kiếp! Mày muốn chết hả...


 


          Nhà văn Lưu tức run người. Trước mặt Tống Cương, anh ta dơ quả đấm lên lại bỏ xuống. Bởi vì Tống Cương cao hơn anh ta nửa cái đầu. Còn anh chàng Lý Trọc thấp hơn anh ta nửa cái đầu, việc quái gì phải lo. Anh ta cũng chửi lại Lý Trọc vài câu. Chợt thấy người trên phố xúm lại, nhà văn Lưu cảm thấy vẫn nên chú trọng hình tượng của mình. Anh ta nói tỉnh khô:


Cậu hãy ăn nói tử tế, sạch sẽ một chút.


 


           Lý Trọc cười gằn. Tay trái túm áo ngực nhà văn Lưu, tay phải nắm thành quả đấm, hung hăng nói:


Mồm tao bẩn đấy, tao còn muốn đánh cho cái mồm sạch sẽ của mày vấy bẩn.


 


           Khí thế của Lý Trọc khiến nhà văn Lưu hoảng sợ. Trước mặt anh ta, Lý Trọc tuy thấp hơn anh ta nửa cái đầu, nhưng lực lưỡng to khoẻ. Nhà văn Lưu cố gỡ khỏi tay Lý Trọc. Anh ta phải cố gắng giữ hình tượng nhà văn của mình trước mặt đám đông vây quanh. Vừa khe khẽ vỗ vào tay Lý Trọc đang túm áo mình, hy vọng Lý Trọc tự giác buông ra, anh ta vừa nói một cách nhã nhặn:


Ta là phần tử trí thức,  ta không quấy rầy nhà ngươi...


Đứa tao muốn ra đòn, chính là phần tử trí thức.


 


           Nhà văn Lưu đang nói dở dang, Lý trọc đã dơ nắm tay phải, một hai ba bốn, thụi liền bốn quả, nhà văn Lưu dúi đầu sang hai bên. Lý Trọc thừa cơ đánh luôn, năm sáu bảy tám, lại táng thêm bốn quả nữa. Thân thể nhà văn Lưu cũng lắc la lắc lư.. Sau đó lại chín mười mười một mười hai, nhà văn Lưu ăn bốn quả vào mặt. Chai xì dầu trong tay nhà văn Lưu rơi xuống đất đánh bịch một tiếng vỡ tan tinh. Toàn thân nhà văn Lưu mềm oặt đi, như hôn mê. Lý Trọc dơ tay trái nhấc mạnh, không để anh ta ngã ra đất. Tay phải tiếp tục đấm tới tấp vào mặt nhà văn Lưu, y như đấm bao cát. Đánh nhà văn Lưu sưng húp mắt, thành một đường chỉ. Đánh nhà văn Lưu hộc máu mồm máu mũi. Lý Trọc giáng vào mặt nhà văn Lưu cả thẩy hai mươi tám cú đấm. Đánh nhà văn Lưu thành nạn nhân tai hoạ ô tô. Cuối cùng, tay trái xách nhà văn Lưu quá mỏi, Lý Trọc đã buông ra. Thân thể nhà văn Lưu sau khi buông ra, đổ xuống như bao cát. Lý Trọc nhanh chóng túm lưng áo nhà văn Lưu. Nhà văn Lưu quỳ trên đất. Lý Trọc dơ tay trái kéo cổ áo, không cho  anh ta ngã. Lý Trọc cười hì hì,  nói với đám đông vây quanh:


Đây là phần tử trí thức...


 


          Nói xong, Lý Trọc bắt đầu  vung tay phải đấm huỳnh huỵch vào lưng nhà văn Lưu. Đấm một hơi mười hai quả. Đánh đến nỗi nhà văn Lưu kêu oai oái, ối giời ôi, ối giời ơi. Lý Trọc phát hiện nhà văn Lưu đã lạc giọng, bắt đầu phát  ra một loạt tiếng hồng hộc nặng nề. Vẻ mặt đầy hí hửng, Lý Trọc nói với đám đông:


    -      Nghe thấy chưa, phần tử trí thức này đang dô hò trong lao động,  dô ta nào, dô ta nào...


 


            Sau đó giống như làm thực nghiệm khoa học, Lý Trọc thụi mạnh một quả vào lưng nhà văn Lưu, nghe thấy nhà văn Lưu kêu đánh hự một tiếng: dô ta nào. Lý Trọc đấm cho năm quả liền. Như đã hẹn trước, nhà văn Lưu kêu một lúc năm tiếng liền: dô ta nào. Lý Trọc hớn hở ra mặt, vừa đấm nhà văn Lưu, vừa nói với đám đông vây xem:


Tôi đánh hắn, đánh cho ra bản sắc của nhân dân lao động.


 


           Lý Trọc lúc này cũng vã mồ hôi, buông tay ra. Thân thể nhà văn Lưu ngã  chỏng chơ ra đất, như một con lợn chết. Lý Trọc lau mồ hôi trán, nói một cách đầy vẻ thoả mãn:


Hôm nay dừng lại ở đây.


 


          Đang cơn khoái chí, Lý Trọc nghĩ đến nhà văn Lưu còn có một đồng đảng là phần tử trí thức - nhà thơ Triệu, liền nói với quần chúng vây quanh:


Nhà thơ Triệu cũng là một phần tử trí thức. Xin bà con chuyển lời tôi tới hắn: Trong vòng nửa năm, thế nào tôi cũng phải đánh hắn một trận, cũng sẽ đánh hắn, đánh cho ra bản sắc của  nhân dân lao động.


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 24.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 24.10.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 24.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 24.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
xem thêm »