tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 26714798
Thơ
20.12.2008
Triệu Xuân
Chùm thơ Triệu Xuân

ƯC GÌ


 


Giữa Sài Gòn


Em vẫn thèm


nghe tiếng ếch kêu


Thèm chơi với dế mèn trên thảm cỏ


Thèm đi với người yêu


Dưới ánh trăng mờ tỏ


Ước gì…


Anh là


thiên nhiên


của Em!


 


Thành  phố Hồ Chí Minh, 15-8-1995.


- Đã in lần đầu trên báo Lao động Xã hội số 9-1995.


- In lần thứ hai trong Tuyển tập Thơ 2007 của Hội Nhà văn Tp Hồ chí Minh, mang tên Sài Gòn Thơ. NXB Văn học, tháng 2-2007.


 


 


RÚT RUỘT NHẢ TƠ


 


Trọn đời mình anh mãi mãi yêu em


Người em gái đã làm anh trẻ lại


Dẫu góc bể chân trời ngàn trùng xa ngái


Anh vẫn tin rằng em chỉ yêu anh!


 


Phố đông vui, nhiều cạm bẫy vây quanh


Ai chẳng hám giàu sang và tình ái


Em đã giúp anh ung dung tự tại


Đi tiếp chặng đường đời với linh diệu của tình yêu


 


Đã bao lâu rồi ta chẳng gần nhau


Trường lưu thủy mà sao lòng khô hạn


Em có hiểu nỗi buồn trong lòng anh như biển


Anh khát em như tuổi thơ khát trăng rằm


 


Anh thèm quấn em như kén bọc tằm


Bởi lo sợ ngàn dâu thành bãi bể


Vẫn biết tình đời hay thay đổi thế


Mà sao tằm cứ rút ruột nhả tơ…


 


Tháng Tám 2007


 


 


 


 


THƯƠNG VAY KHÓC MƯỚN


 


Sáng sáng,


Tôi luyện hình sáu mươi phút


Tắm rửa,


Ngồi vô bàn ăn


với chén cơm nấu từ gạo nàng Hương chợ Đào nóng hổi


Cá rô mề kho tộ


Đĩa dưa cải vàng rộm, chua, giòn


Chợt đắng nghẹn…


Nghĩ về những người


Rời khỏi chỗ nằm từ năm giờ sáng,


Tối mịt mới trở về


Lương tháng vài trăm ngàn đồng


Mặt tái xanh như đít nhái


Như cây chuối cớm nắng…


 


Tôi pha ly cà phê chồn thơm lựng


Tại nhà mình


Nghe bản nhạc, bài ca mình yêu thích


Rồi mặc quần áo, đi giày


Tới sở làm


Lòng nhói đau


Gặp những người đàn bà đạp xe chở bao xác rắn


Thức dậy từ hừng Đông


Mong tới nhanh pô rác


Tranh nhau lượm về từng mảnh nilon


Bán cho nậu ve chai


Có tiền mua nước tương và gạo cho sắp nhỏ qua ngày…


 


Chiều chiều,


Bạn hữu rủ vô nhà hàng


Rượu, bia ngập tràn


Cao đàm khoát luận


Con tôm càng xanh nướng thơm tê mũi


Còn bị chê là dư hóa chất!


Chợt thấy đầu óc nhức buốt


Khi nhìn em, tuổi mưới tám, đôi mươi


Xinh đẹp như nụ hoa xuân mới hé


Đang bị người ta chớt nhả


Sờ mó


Bằng mắt, bằng tay…


Để rồi sau đó


Dập vùi…


 


Đêm đêm


Tôi viết những gì?


Những câu thơ có cánh


Ca ngợi tình yêu


Ca ngợi lòng nhân từ…


Lòng bỗng rợn lên cảm giác buồn nôn


Trước những kẻ sâu dân mọt nước


Bao con chữ ngọ nguậy


Muốn quậy,


Muốn phá,  


Con chữ nổi loạn với tôi


Không cam chịu là giá áo túi cơm


 


Người bảo tôi:


-          Phí thì giờ thương vay khóc muớn!


Nếu thế là thương vay khóc mướn


Thì làm sao có Nguyễn Trãi, Nguyễn Du


Làm sao có Ngô Tất Tố, Nguyễn Công Hoan, Nguyên Hồng…


-          Có họ mà làm chi?


 


Tôi không tin nhân loại này tồn tại


Chỉ rặt những kẻ vô cảm


Sống chết mặc bay, tiền thày bỏ túi!


Tôi không tin


Đất nước tôi hôm nay thanh bình


Chỉ rặt những phường giá áo túi cơm


 


Giữa giòng đời xuôi ngược,


Tôi không tự mình dọn được đống rác


                                                quá lớn


Cũng không thể ngậm miệng bưng mặt nhảy qua!


Đành trút tâm can vào tiểu thuyết!


Chỉ giận sách của mình


Không được người ta biến thành hiện thực


Ôi những người của trăm năm trước


Đồng bệnh tương lân


Có thấu chăng


Có thấu chăng lẽ đời


Lực bất tòng tâm!


 


Người bảo tôi


- Phí thì giờ khóc mướn thương vay


Vẫn biết vậy,


Nhưng


Tôi chẳng hề yếm thế


Nguyện làm kẻ thương vay khóc mướn


Trọn đời


Để nụ cười


Ngự trị non sông đất nước này,  


Ngự trị trái đất này!


 


Thành phố Hồ Chí Minh, tháng Tư 2006.


Nguồn: Rút từ tác phẩm: Văn Thơ chọn lọc. Nhóm Văn Chương Hồn Việt. NXB Văn học, 01-2009.


 


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đỗ Phủ viết làm gì… - Nguyễn Phan Hách 22.04.2019
Hoa sữa & Làng quan họ quê tôi: Hai bài thơ nhiều người yêu thích của Nguyễn Phan Hách - Nguyễn Phan Hách 22.04.2019
Thơ Lê Tuân trong Nơi hằng có (2) - Lê Tuân 15.04.2019
Thơ Lê Tuân trong Nơi hằng có (1) - Lê Tuân 15.04.2019
Bút mới: Chùm Thơ tình Ngọc Vân - Ngọc Vân 11.04.2019
Ngủ ở Đền Hùng và hai bài thơ khác - Nguyễn Hưng Hải 11.04.2019
Chùm thơ về Đất Tổ - Nguyễn Hưng Hải 11.04.2019
Hôm qua tôi đi đền Hùng & 2 bài khác - Nguyễn Hưng Hải 11.04.2019
Thơ của ba tác giả về Gạc Ma, biển đảo… - Nhiều tác giả 11.04.2019
Lục bát Phạm Hồ Thu - Phạm Hồ Thu 11.04.2019
xem thêm »