tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24722852
Tiểu thuyết
19.10.2013
Dương Hướng
Dưới chín tầng trời

Chương 7. Tấm lòng cao cả


 


Thống nhất đất nước là niềm khát khao của cả dân tộc. Nhà thương gia Đức Cường thấy lòng rạo rực bởi quan điểm "Dân tộc tự cường” của ông đã trở thành hiện thực. Nếu lập trường của ông không vững, nghe theo quan điểm của đại tá Đỗ Hiền thì giờ đây ông không còn đất sống, không dám nhìn ai. Đỗ Hiền, kẻ trung thành với quan thầy Mỹ Thiệu đã phải bỏ xứ này sang Mỹ. Nhà thương gia Đức Cường bây giờ có quyền ngẩng cao đầu nhìn thiên hạ. Ông chỉ lo ngại mỗi chuyện của Thương Huyền, nó phải chịu cái số hồng nhan bạc phận lỡ làng. Con nhà danh gía như nó lại trót lỡ có con với thằng cố vấn Mỹ, kẻ thù của cả dân tộc này, thật tiếc lắm thay. Nhưng thời thế ai mà tính được. Phận gái đang kỳ rực rỡ  lại phải sa vào chốn hang hùm miệng sói thì tránh sao nổi. Ông thương con gái. Càng thương, lòng ông càng rối bời. Ông sẵn sàng đánh đổi cả gia tài sản nghiệp của ông để cho Thương Huyền có được hạnh phúc. Giờ đây đối với cách mạng, ông nhường cơm sẻ áo mà không tiếc. Cũng may chuyện của Thương Huyền còn có vú nuôi là người hiểu rõ nó hơn ai hết. Con Thương Huyền không thể là kẻ phản bội.


Bao năm nay, ông không thể ngờ người vú nuôi của gia đình ông lại là một cán bộ Việt cộng “nòi” nằm vùng ngay trong nhà ông mà ông không hề biết. Cô con gái của vú là chị Thu Cúc lên núi theo cách mạng, giờ lại về giữ chức bí thư, phó trưởng ban quân quản thành phố nên gia đình ông cũng thơm lây. Ông phấn khởi tự hào tuyên bố cho hai mẹ con chị Thu Cúc cả ngôi nhà lớn ông đang ở để hai mẹ con vú xum họp, bõ những năm tháng gian khổ chị Thu Cúc phải nằm rừng lội suối. Ông nghĩ, gíup đỡ mẹ con chị Thu Cúc, cũng là giúp đỡ cách mạng...


Trong lớp học tập chính trị cải tạo công thương nghiệp tư sản tư nhân, chị Thu Cúc đã chuẩn bị trước cho ông Đức Cường bài phát biểu rõ hay. Ông say sưa đọc lên những lời lẽ cao cả mà lòng trào lên niềm xúc động tự hào. Cả hội trường vỗ tay nồng nhiệt khen ông là người biết đi trước thời cuộc, biết nhìn xa trông rộng. “Đồng tiền đi trước, đồng tiền khôn” Ông hào hứng tuyên bố hùng hồn trước các nhà thương gia, trước các quan chức chính quyền và phóng viên báo chí, bày tỏ tấm lòng trung thành tận tâm của bản thân ông, của gia đình ông đối với cách mạng. Trong công cuộc cải tạo công thương nghiệp tư sản tư nhân, ông cần phải là tấm gương đi tiên phong, nhất là trong hoàn cảnh đất nước vừa mới giải phóng. Ông tình nguyện giao toàn bộ nhà máy đường, nhà máy xay cho nhà nước quản lý. Từ nay gia đình ông, con cháu ông sẽ được đứng trong hàng ngũ giai cấp vô sản. Nghĩ thấu đáo như vậy, ông thấy yên lòng.


Hội nghị kết thúc, các phóng viên báo chí vây quanh ông phỏng vấn xin được viết bài ca ngợi. Tên tuổi nhà thương gia Đức Cường lại một phen lẫy lừng thiên hạ. Cũng giống như trước đây, ông đã biết nhìn xa trông rộng ủng hộ quân giải phóng trong những ngày cách mạng còn gian khổ. Tới bây giờ ông vẫn không quên tác giả Hoàng Kỳ Nam viết bài báo“Tấm lòng nhà thương gia Đức Cường”in trên báo Sài Gòn Giải Phóng ca ngợi ông hết lời về tinh thần yêu nươc cao cả của ông đối với cách mạng.


- Tôi làm vậy cũng là để cho hai cháu Thương Huyền và Đức Thịnh  nhà tôi được ngẩng cao đầu với dân với nước. Ông bộc bạch với Thu Cúc điều mà ông tâm đắc. Tiền của đối với vợ chồng tôi bây giờ chả nghĩa lý gì, chết có mang đi được đâu. Con người ta sống cốt giữ lấy cái danh cho đời con đời cháu. Chị Thu Cúc còn nhớ cậu Hoàng Kỳ Nam hồi mới giải phóng viết bài về tôi không? Phải công nhận bài báo của cậu ta làm tôi xúc động. Cậu ta nói trúng điều tôi suy nghĩ "Một miếng khi đói bằng một gói khi no". Tôi cũng nghĩ thễ, lúc cách mạng còn khó khăn mới cần đến sự đóng góp của tất cả mọi người.


- Ai chứ cái cậu nhà báo Hoàng Kỳ Nam ấy, ông bà hãy chờ xem cậu ta đối với Thương Huyền ra sao đã?


 - Con Thương Huyền nhà mình cũng có giữ gìn được đâu mà trách cậu ấy. Chiến tranh mà. Tôi chỉ mong con Thương Huyền giờ đây vui vẻ nuôi cháu Ngọc Lan, hoà nhập được với cuộc sống mới là tốt rồi. Âu cũng là cái số nó vất vả về đường tình duyên.


Ông Đức Cường gọi vợ và các con tới phòng khách. Ngồi trước vợ và các con, chưa bao giờ ông thấy phấn chấn như lần này. Ông nhìn vợ, bà vẫn nền nã trong bộ áo dài truyền thống, dáng vóc thanh tao đáng yêu. Bà luôn là người phụ nữ mẫu mực giữ gìn lối sống phương Đông được ông và bạn bè trọng nể. Ông nhìn sang Thương Huyền, ánh mắt nó vẫn chất chứa nỗi u hoài lặng lẽ ngồi cạnh con Ngọc Lan. Từ ngày đứa con lai Mỹ của nó bị anh chàng Hall bắt về Mỹ, Thương Huyền trở nên vô cảm. Ông đã phải bỏ tiền ra cùng vú nuôi đi chuộc lại con Ngọc Lan về cho Thương Huyền. Chính có con Ngọc Lan mới cứu được đời Thương Huyền, đưa được nó trở lại đời sống bình thường. Điều làm ông Đức Cường đau đớn, chiến tranh đã cướp đi của thằng con trai ông một cái chân, biến Đức Thịnh thành kẻ tàn tật suốt đời. Đức Thịnh là đứa con trai duy nhất để ông bà gửi gắm tuổi già. Nó là đứa giống tính ông nhất từ vóc dáng to cao đến tính tình cương trực, lòng tự trọng cao. Tuy nó tàn tật nhưng ông hy vọng rồi sẽ tìm cho nó cô vợ tử tế để vợ chồng nó cai quản cơ ngơi này thay ông. Ông không ngờ nó lại dửng dưng nói với ông rằng nó không còn khả năng làm chồng làm cha nữa.


Lúc này ông nhìn Đức Thịnh đặt chiếc nạng gỗ trước mặt ngồi rất khiêm tốn. Ông đưa mắt nhìn mọi người, giọng xúc động:


- Có đầy đủ tất cả mọi người trong gia đình ta và chị Thu Cúc, hôm nay, tôi xin được công bố một quyết định quan trọng- kể từ bây giờ gia đình ta đã thuộc thành phần giai cấp vô sản như chị Thu Cúc và vú nuôi. Chúng ta sẽ giao toàn bộ hai nhà máy của gia đình ta cho nhà nước quản lý. Tất cả chúng ta cần phải nhận thức sâu sắc và đầy đủ ý nghĩa chính trị của việc này. Thời cuộc đã đổi thay. Gia đình ta phải là người đi tiên phong trong công cuộc cải tạo công thương nghiệp tư sản tư nhân, theo chủ trương của Đảng và Nhà nước. Con Thương Huyền và Đức Thịnh phải cố gắng hơn nữa, phải xoá bỏ mọi mặc cảm, hoà mình với cách mạng, với công cuộc đổi mới của đất nước. Cuộc đời ba má già rồi, không còn làm gì được nữa. Ba má trông vào các con. Cái gia thế nhà mình có được vẻ vang là nhờ vào sự chỉ bảo của vú nuôi và chị Thu Cúc.


Chị Thu Cúc đứng dậy nói.


- Thay mặt Đảng và chính quyền cách mạng tôi xin được biểu dương tinh thần yêu nước của ông bà và gia đình ta. Chị Thu Cúc cao giọng nhìn Thương Huyền vừa chân tình lại vừa nghiêm khắc- Cô Thương Huyền hãy suy nghĩ cho kỹ lời ba mình vừa nói- Cô phải hiểu thời cuộc đã đổi thay, bản thân mỗi người chúng ta phải thay đổi cách nghĩ, cách sống cho phù hợp với thời đại mới. Từ nay gia đình ta đã là giai cấp vô sản. Đã là giai cấp vô sản thì phải lao động, phải làm việc trên tinh thần cộn sản. Cháu Ngọc Lan đã lớn, cô có thể để cháu ở nhà cho ông bà nuôi, tình nguyện đi thanh niên xung phong hay đi lên vùng kinh tế mới mà làm ăn. Phải hoà mình để sống như mọi người, vui như mọi người. Không được ủy mị thướt tha, không được buồn ủ ê theo lối sống yếu hèn của chế độ cũ. Cô cứ thướt tha người ngoài họ nhìn thấy nó chướng mắt lắm. Còn đối với cậu Đức Thịnh có thể kiếm công việc gì đó phù hợp với khả năng của mình. Tôi nói để cậu biết, cách mạng có chính sách nhân đạo thì đời cậu mới được như ngày nay.


- Chị Thu Cúc góp ý chân tình, các con phải nghe lời- Ông Đức Cường nhìn chị Thu Cúc và vú nuôi bằng ánh mắt biết ơn, ông dịu dàng nói- từ nay hai má con chị Thu Cúc đừng kêu chúng tôi là “ông bà chủ” nữa, nghe chả bình đẳng chút nào. Thời đại mới rồi, các con cũng phải gọi vú là bà Hai...


 


 


 


 


CHƯƠNG 8


Trí thức tỉnh nhà


 


Tỉnh chủ trương tổ chức cuộc gặp mặt đội ngũ trí thức tỉnh nhà gồm đủ các thành phần giáo sư tiến sỹ, nhà giáo, thầy thuốc ưu tú, các nhà kinh doanh thành đạt và các văn nghệ sĩ tiêu biểu tại hội trường Uỷ Ban Tỉnh. Đúng tám giờ sáng các đại biểu đã đến đông đủ. Khẩu hiệu cờ đỏ sao vàng và những lẵng hoa tươi thắm đủ sắc máu rực rỡ trước mắt các đại biểu. Hoàng Kỳ Nam đến hội nghị với tư cách là phóng viên viết bài cho báo tỉnh. Trước khi đi, tổng biên tập căn dặn Hoàng Kỳ Nam: Cậu phải có một phóng sự sinh động phản ánh thật sâu sắc tinh thần nội dung hội nghị. Nam đến hội trường sớm quan sát theo dõi tiếp xúc trực tiếp từng thành phần các đại biểu để có tư liệu cho bài viết. Đồng chí chủ tịch tỉnh trịnh trọng trong bộ comle màu ghi sáng, ông cười rõ tươi bắt tay các vị khách mời và một số đại biểu ông đã từng quen biết gần gũi. Trong hàng ghế trên cùng Nam nhận ra bác sĩ Huân giám đốc bệnh viện, ông nổi tiếng tài ba đức độ được nhân dân kính phục. Bên cạnh bác sĩ Huân là anh hùng lực lượng vũ trang Đặng Quốc Sơn. Cạnh anh hùng là nghệ sĩ nhân dân Thu Bình, rồi đến nhà văn Võ Hồng Đặng đã có nhiều tác phẩm có tiếng vang trong cả nước. Tiếp đó là nhà giáo ưu tú Mạnh Quân và cả đội ngũ giám đốc các doanh nghiệp làm ăn thành đạt trong tỉnh. Trên hàng ghế đại biểu còn có hai nhân vật đặc biệt làm tăng phần trang trọng của hội nghị đó là nhà sư Tuyết Mai và cha Thao. Nhà sư Tuyết Mai có gương mặt thánh thiện, dáng người mảnh mai, nước da trắng hồng đẹp đến mê hồn. Nhà sư đến hội nghị trong bộ đồ nâu sồng thẫm mầu được cắt may cách điệu nom sang trọng duyên dáng như hoa hậu thời trang khiến các đại biểu ngẩn ngơ. Cạnh sư Tuyết Mai là cha Thao. Cha Thao có ánh mắt sáng và giọng nói đầy truyền cảm với gương mặt đẹp như diễn viên điện ảnh đóng vai cha Ran trong phim “tiếng chim hót trong bụi mận gai ” được cả thế giới hâm mộ.


Các đại biều ngồi chờ cả tiếng đồng hồ, hội nghị vẫn chưa khai mạc. Có ai đó bảo còn phải chờ đại biểu nào đó quan trọng lắm. Nam tranh thủ lên hàng ghế đầu gặp gỡ những nhân vật Nam đã dự định đưa vào bài phóng sự của mình. Đồng chí chủ tịch tỉnh đến bắt tay Nam thân thiện và tin cậy:


- Nhà văn nhà báo hôm nay phải có nhiệm vụ lớn lao đưa được tiếng nói của hội nghị này đến với nhân dân, đến với đồng bào các dân tộc tỉnh nhà. Đồng Chí chủ tịch tỉnh nói, mục đích của hội nghị hôm nay biểu dương đội ngũ trí thức tỉnh nhà có những thành tựu xuất sắc trong các lĩnh vực kinh tế chính tri xã hội trong những năm qua. Mọi người dân phải nhận thức sâu sắc được vai trò quan trọng của đội ngũ trí thức, các nhà doanh nghiệp thành đạt trong giai đoạn đất nước mở cửa. Đồng chí chủ tịch vừa nói vừa nhìn đồng hồ, nhìn về phía cửa ra vào vẻ sốt ruột.


- Đã quá giờ, đề nghị ban tổ chức cho khai mạc hội nghị, cuối hội trường có ai đó nôn nóng, nói to.


- Xin lỗi hội nghị cố chờ cho ít phút, chúng ta còn được đón một đại biểu quan trọng nữa, không hiều vì lý do gì mà giờ đồng chí đó vẫn chưa đến. Đồng chí chủ tịch khiêm tốn nói lời cảm thông xin lỗi các đại biểu.


Tiếng lao xao rộ lên phỏng đoán người đến muộn có thể là một nhân vật quan trọng từ trên trung ương về nên đồng chí chủ tịch phái cố đợi. Đã hơn một giờ qua đi, các đại biểu ngồi chờ đã nản lòng. Đúng vào thời điểm đồng chí chủ tịch cũng không còn sự kiên nhẫn chờ đợi nữa định đứng lên tuyên bố khai mạc hội nghị thì từ ngoài cửa xuất hiện một người đàn ông trịnh trọng bước vào, theo sau là một cô gái. Nét mặt đồng chí chủ tịch cười rạng rỡ chạy đến trịnh trọng bắt tay đón khách. Hoàng Kỳ Nam sững sờ nhận ra nhân vật vừa đến chính là hai cha con Đào Kinh. Đào Kinh xuất hiện như một nhà chính khách, theo sau là Măng trong bộ áo dài trắng muốt. Cả hội trường xôn xao vì sự xuất hiện của hai cha con nhà tỷ phú được chủ tịch trịnh trọng tiếp đón qua nồng nhiệt. Đào Kinh và Măng được đồng chí chủ tịch tỉnh mời ngồi hàng ghế đầu cạnh cha Thao và nhà sư Tuyết Mai. Chủ toạ hội nghị đọc lời khai mạc ngay sau đó. Qua phần giới thiệu đại biểu và các thành phần tới dự hội nghị, cả hội trường tràn ngập tiếng vỗ tay chào mừng. Các bài tham luận và những trao đổi của những nhà doanh nghiệp thành đạt lần lượt được trình bày. Không hiểu sao suốt cả quá trình hội nghị diễn ra sôi động, tâm trí Nam toàn nghĩ về Đào Kinh và Măng đang ngồi trước mặt như một nét đặc biệt của thời cuộc. Tong các bài tham luận có nhiều ý kiến muốn đưa toàn bộ thi xã vùng biên thành đặc khu kinh tế mở. Phải tìm mọi cách thu hút đầu tư nước ngoài vào tỉnh nhà. Những đại biểu đồng tình với quan điểm đổi mới, đưa ra nhiều dẫn chứng cụ thể đầy thuyết phục. Đồng chí chủ tịch tỉnh với giọng nói đầy truyền cảm đọc bài phát biểu của mình:


- Cả thị xã vùng biên của chúng ta nhờ có chính sách mở cửa của nhà nước, mấy năm nay chúng ta đã thu hút được mọi thành phần kinh tế trong nước và ngoài nước, khuyến khích các doanh nghiệp nhà nước, doanh nghiệp tư nhân đổ về đầu tư làm ăn có hiệu quả cao, góp phần không nhỏ vào sự phát triển kinh tế của tỉnh nhà. Thị xã chúng ta thay da đổi thịt từng ngày. Nhà cao tầng nhà hàng khách sạn, sàn nhảy mọc lên như nấm, minh chứng cho đời sống dân sinh dân trí được nâng cao gấp trăm lần so với ngày xưa.


Cả hội trường vỗ tay rào rào. Đến lượt Đào Kinh kiêu hãnh bước lên diễn đàn với phong thái đầy tự tin của một đại gia giàu có nhất tỉnh. Kinh đưa mắt nhìn lướt qua từng gương mặt các đại biểu đang háo hức chăm chú nhìn mình. Mấy năm nay danh tiếng Đào Kinh nổi như cồn. Đào Kinh có cơ hội được tung tẩy tiếp xúc với nhiều quan chức, các phóng viên báo chí trong cả nước, nhiều kẻ tâng bốc Đào Kinh lên tận mây xanh: Nào là nhà tỉ phú tài hoa, nào là người anh hùng hào hiệp, nào là nhà kinh doanh từ bùn đất đi lên. Đào Kinh làm vẻ vang cho giới doanh nhân tỉnh nhà. Thử hỏi, những quan chức hàng tỉnh, những nhà báo tài danh và các đại biểu đang có mặt trong hội nghị này đã ai bằng Đào Kinh. Tài ba như bác sĩ Huân, giám đốc bệnh viện tỉnh, nhà nước trả lương không bằng lương đám cửu vạn làm thuê cho Kinh. Còn nghệ sĩ nhân dân Thu Bình chỉ được cái tiếng sang, thu nhập không bằng mấy em tốt nghiệp trường múa tình nguyện làm tiếp viên cho Kinh giải sầu trong tiệc rượu. Kinh thoáng nhìn xuống chỗ con Măng, thấy hài lòng bởi cái dáng vẻ kiêu sang của nó đang ngồi cạnh chủ tịch tỉnh. Kinh rất bình thản lấy từ trong túi áo ngực ra cặp kính hai tròng gọng vàng óng nhẹ nhàng đưa lên mắt nhìn lướt một lượt các đại biểu rồi cúi xuống liếc qua bản tham luận:


- Kính thưa các quý vị đại biểu, Đào Kinh cất giọng trịnh trọng, cho phép tôi được nói với các quý vị vài lời. Tôi không có nhiều lí lẽ gì, chỉ xin trình bày với các quí vị những quan điểm riêng để các vị tham khảo. Nhiều nhà doanh nghiệp, nhiều phóng viên báo hỏi tôi có bí quyết gì trong làm ăn mà giầu nhanh. Tôi bảo, chẳng có bí quyết gì hết. Tôi đã thực hiện đúng câu nói bất hủ mà các quí vị vẫn thường nói “Thương trường như chiến trường”. Tôi nghiệm câu nói này thật đúng. Nhiều người chửi tôi đã dùng thủ đọan và cả vũ lực trong phi vụ tôi dàn quân đánh nhau với đối thủ cạnh tranh mối hàng ngoài bến tàu năm xưa. Xin thú thực với quý vị, phi vụ ấy tôi đã phải mặc cả áo giáp trực tiếp ra trận. Tôi nghĩ mình không thể quân tử với bọn tiểu nhân. Mình không thịt nó thì nó thịt mình.


Cả hội trường vang dậy tiếng cười. Đào Kinh lại say sưa lập luận- thưa các quý vị đại biểu, từ thời cổ chí kim, muốn có vị thế bền vững trên thương trường phải luôn tạo ra niềm tin cho khách hàng, gây uy tín cho mình và tạo nên sức mạnh độc quyền. Có sức mạnh độc quyền, sẽ có thắng lợi. Ví dụ kinh doanh mặt hàng động vật tươi sống hiện nay tôi đã có các đầu mối rộng  khắp cả nước. Trong lĩnh vực kinh doanh bất động sản, tôi đã phải mở rộng đầu tư sang cả lĩnh vực y tế, giáo dục, xây dựng, cạnh tranh lành mạnh với cả doanh nghiệp nhà nước. Các đại biểu ngỡ ngàng. Kinh say sưa thuyết trình như một nhà độc tài...


- Tôi không phải xấu hổ nhắc tới cái quá khứ chẳng hay ho gì của mình. Đào Kinh lại cao giọng, nét mặt đanh lại, tôi biết có người còn bảo tôi là kẻ lưu manh nói khoác gặp thời. Quả là một thời khốn đốn tôi đã phải ngồi tù can tội phản quốc, tổ chức cho những kẻ mất lập trường giai cấp chạy trốn bất hợp pháp ra nước ngoài. Thưa quý vị, xét đến cùng, tới giờ phút này những người tôi đưa đi ngày ấy giờ lại là những nhà Việt Kiều yêu nước. Tôi cho rằng họ yêu nước thực sự, họ dám bỏ tiền ra đầu tư, xây dựng kinh tế đóng góp sức mình vào công cuộc đổi mới đất nước. Vì sự an ninh quốc gia, có một thời số người Hoa đang sinh sống làm ăn bên Việt Nam phải trở về cố hương, giờ đây cửa khẩu lại mở ra, hàng hóa Trung Quốc lại ào vao như thác lũ. Hàng Trung Quốc đánh bẹp hàng Việt Nam từ cái tăm đôi đũa. Các quý vị có thấy mọi thứ mình dùng hàng ngày tới chín mươi phần trăm là hàng Trung Quốc sản xuất: Nào vải vóc, quần áo, dày dép, đến chăn màn gối ga đệm mút xong chảo, bếp từ, đồ điện, bu lông ốc vít, thôi thì tất tần tật cho đến cái tăm đôi đũa…. Không biết các quý vị có thấy hổ thẹn khi mình luôn ca ngợi con người Việt Nam giỏi giang trên mọi phương diện. Nào là đánh giặc anh hùng, thi thố tài năng trí tuệ hết cuộc này cuộc nọ, toàn là những gương mặt sáng giá. Thống kê biết bao giáo sư tiến sĩ, có bao nhiêu viện nghiên cứu khoa học, hàng năm có bao sinh viên tốt nghiệp bằng ưu từ các trường đại học trong nước, ngoài nước mà sao phải để anh nông dân chân đất mắt toét mày mò cải tiến máy cày máy gặt để phục vụ sản xuất. Thú thực với các quí vị, tôi cũng xuất phát từ dân cày, nhờ vào sức lực nhiều năm lăn lộn trên thương trường, có được ít vốn liếng kinh nghiệm. Nhìn thấy các ông chủ nước ngoài vênh vang sang làm ăn thành đạt ở chính mảnh đất của mình, tôi thấy hổ thẹn lắm thay. Bao vị trí quan trọng thuận lợi trong kinh doanh, cả lợi hại trong an ninh quốc phòng, giờ đây lại nằm cả trong tay các ông chủ người Tầu. Từ trung tâm thương mại đến các điểm vui chơi giải trí sàn nhảy sòng bạc- Ngẫm kỹ ra thấy, thật vô lý mình lại tự nguyện để cho các ông chủ nước ngoài khéo léo thọc ngón tay mềm mại móc túi tiền của dân mình một cách dễ dàng. Cây tre Việt Nam là biểu tượng của dân tộc Việt vậy mà mình vẫn phải dùng đũa của Trung Quốc. Thật kỳ lạ mảnh đất màu mỡ của mình mình lại không biết làm ra sản phẩm phục vụ dân mình lại phải vẫy gọi những ông chủ người Tàu người Tây sang xây dựng trung tâm thương mại để rồi họ lại mang hàng Tàu hàng Tây sang bán cho dân mình. Người giàu thì vui vẻ móc tiền ra mua hàng Trung Quốc người nghèo đem sức mình ra làm thuê cho người Trung Quốc lấy tiền lại mua hàng Trung Quốc. Những cô gái Việt lười lao động cũng lại đi bán mình cho người Trung Quốc Vân vân và vân vân...


Kính thưa đồng chí chủ tịch, thưa quý vị đại biểu. Tôi là một công dân đất Việt xin được đem hết sức mình, đem hết tiền của ra đầu tư xây dựng quê hương xứng danh doanh nhân đất Việt. Tôi xin công bố một dự định cho tương lai của tôi mong được chính quyền và nhân dân ủng hộ. Một là: Tôi bỏ tiền ra đầu tư xây dựng một bệnh viện lớn nhất, tuyển đội ngũ thầy thuốc y bác sĩ giỏi nhất, mua sắm dụng cụ trang thiết bị khám chữa bệnh hiện đại nhất thế giới về phục vụ đồng bào với tinh thần trách nhiệm cao nhất. Tôi hứa sẽ cạnh tranh nghiêm túc với bệnh viện tỉnh. Xin phép các đại biểu cho tôi được nói lời chân thành rằng tình trạng bệnh viện tỉnh nhà đang bị xuống cấp nghiêm trọng trên mọi phương diện. Hai là: Tôi xin đầu tư xây dựng một trường học mẫu mực, tuyển chọn đội ngũ giáo viên giỏi dạy dỗ con em chúng ta đạt chất lượng cao nhất. Ba là: Xây dựng khu vui chơi giải trí cho mọi thành phần người cao tuổi, thanh niên, thiếu niến và tuổi mầm non...


Cả hội trương vỗ tay rào rào chúc mừng. Đào Kinh rạng rỡ cười thỏa nguyện.


Kết thúc bài phát biểu, Kinh xách cặp ngồi xuống cạnh Nam. Ông bắt tay  Nam rõ chặt cươì kẻ cả:


- Cậu nghe tôi thuyết trình có được không?


- Vấn đề quan trọng ông có thực hiện được không?


- Làm được! Tôi làm để chứng minh cho dân làng Đoài mình thấy thằng Kinh này không phải chỉ là thằng làm thuê cuốc mướn cho ông bà Hoàng Kỳ Bắc nhà cậu. Tôi làm chuyện nay cũng để cho mẹ con thằng Vương mở mắt ra nhìn thằng Đào Kinh này không phải là kẻ ngu dốt- Đào Kinh quả quyết.


Hội nghị kết thúc trong bữa tiệc tại nhà khách ủy ban nhân dân tỉnh. Đồng chí chủ tịch lần lượt chúc rượu các đại biểu, Kinh kéo Măng và Nam ngồi cùng mâm với đồng chí chủ tịch.


- Cậu phải viết một bài cho ra trò. Chủ tịch nói, đất làng Đoài các cậu lắm người tài. Hồi đồng chí Trần Tăng chưa lên trung ương đã từng nói câu này với tôi. Biết được dự định to lớn này của anh Đào Kinh chắc đồng chí Trần Tăng vui lắm. Cô Măng phải ủng hộ chúng tôi đấy, chẳng gì cô cũng là người của đất này ra đi.


-  Đồng chí chủ tịch cứ yên tâm, dự án này của bố em thành công, em hứa sẽ về hẳn đây làm ăn, đồng chí chủ tịch ủng hộ nhé! Măng cười liếc cặp mắt đong đưa nhìn chủ tịch tỉnh.


- Tỉnh nhà đang có chủ trương khuyến khích nhân tài từ khắp mọi nơi trên cả nước về làm ăn. Cô Măng có ý định về, chúng tôi xếp diện ưu tiên số một. Đồng chí chủ tịch tỉnh bắt tay Măng uống cạn hết cốc rượu đứng dậy sang bàn khác chúc rượu các đại biểu với thái độ nhiệt thành. Măng uống cạn ly rượu ngồi xuống rỉ tai Nam:


- Tay chủ tịch tỉnh này xưa là đệ tử ruột của bố Trần Tăng em đấy.


- Có lẽ đồng chí chủ tịch tỉnh nói gì đó, các đại biểu lần lượt đến vây quanh Kinh chúc mừng nhà tỷ phú đầy nhiệt huyết với tỉnh nhà. Cuối buổi, Kinh quay sang Nam nói say sưa:


- Nghe tin ông cậu Đỗ Hiền của cậu sắp về thăm làng Đoài, tớ nhờ cậu làm cầu nối mời Đỗ Hiền ra đây, tớ sẽ liên kết làm ăn đầu tư xây dưng cho quê hương làng Đoài mình. Các cụ nói cấm có sai “Cóc chết ba năm quay đầu về núi”. Tớ muốn dân làng Đoài mình phải mở mắt nhìn những thằng phản bội Tổ quốc như tớ, như ông Đỗ Hiền nhà cậu đã làm hại gì đến nhân dân đến đất nước? Cậu phải nói cho ông Đỗ Hiền hiểu Đào Kinh này sẽ có kế hoạch ưu tiên đầu tư cho làng Đoài, cho cái xã Chiến Thắng đang còn chìm trong nghèo đói lạc hậu sẽ vượt lên đứng đầu toàn huyện. Đỗ Hiền, Đào Kinh này phải là người đi tiên phong trong chiến lược xây dựng Làng Đoài giàu mạnh. trong thời buổi kinh tế thị trường phải biết vận dụng chính sách mở cửa hội nhập để làm được gì cho quê hương đất nước giàu mạnh ha ha...  Mẹ kiếp, mình nói thật, chính quyền xã không đổi mới tư duy, cứ khư khư ôm giữ lập trường giai cấp mãi, dân chỉ có đói. Đến như đại tá quân đội trung kiên bất khuất như ông bố Hoàng Kỳ Trung của cậu sau này có về hưu cũng chỉ hai tay vày lỗ miệng chứ làm trò trống quái gì cho dân làng Đoài. Đấy! Cậu là nhà văn nhà báo có bản lĩnh viết đúng sự thực xem nào...


Hoàng Kỳ Nam không ngờ bài phóng sự viết về hội nghị tuyên dương những nhà tri thức của tỉnh nhà được dư luận quan tâm. Dự án của Kinh được phê duyệt. Những lô đất mầu mỡ nhất của tỉnh còn lại được đưa vào quy hoạch cho các công trình của Đào Kinh. Lô đất đầu cầu được rào vây bốn phía. Dân thị xã kháo nhau nơi đây sẽ mọc lên một bệnh viện lớn, hiện đại nhất khu vực. Khu đất phía Đông cửa khẩu quốc tế sẽ mọc lên một trung tâm thương mại quốc tế, một siêu thị hiện đại, một nhà hàng cao cấp, một khách sạn năm sao. Khoảng đất trống gần sân bay sẽ là khu thể thao vui chơi giải trí cho mọi tầng lớp từ thượng lưu đến dân thường. Riêng con đường từ thị xã Thành Đô đi bến tầu được Kinh tài trợ trồng cây hai bên, chả mấy năm con đường này cây xanh mọc lên tươi tốt, khách du lịch sẽ được gọi tên con đường này là đường Đào Kinh.


 


 


 


CHƯƠNG 9


Cái sân gạch


 


Bố Hoàng Kỳ Trung ra đi, Nam và Vương lại tỏ ra thân thiện như trước.


 Nhưng mâu thuẫn lại bắt đầu nảy sinh ở những việc cỏn con từ con chó con gà. Loài vật chúng không phân biệt được ranh giới trên cái sân gạch thênh thang của gia tộc Hoàng Kỳ. Cái sân gạch giờ được chia làm năm phần cho năm gia đình. Khốn nạn, gà nhà nọ lại ăn thóc rồi ỉa ra phần sân của nhà kia. Lũ gà chúng không biết phân biệt đâu là ranh giới phân chia của con người, chúng bới thóc nhà nọ lẫn lộn với khoai nhà kia. Thằng Đào Vương tức khí hung hăng vác đòn gánh phang chết tươi con gà nhà cô Lùn đang ăn thóc nhà nó. Cô Lùn đứng giữa cửa chửi: Tiên sư cái đồ ác nghiệp, thằng bố thì giết người không run tay, thằng con thì hung hăng đập chết gà người ta (Cô Lùn chửi cạnh khoé bố Vương đã bắn chết ông nội Nam) giọng cô Lùn rít lên- từ nay con chó mực kia mà mò xuống đây bà đánh bả cho chết. Đồ chó đen phản chủ.                                   


 Cô Cam xông ra giữa sân, dạng chân, hai tay chắp nách phưỡn cái bụng to kềnh càng chõ về phía nhà cô Lùn rủa:


- Cái con Lùn ế chồng kia! Mày nói mà không ngượng lỗ mồm, chẳng thằng đàn ông nào nó rước nên ganh gét chửi càn. Loại không chồng, không con chết không có người thắp hương.


 Mẹ  Hoàng Kỳ Nam đóng sập cửa, kéo Nam vào trong nhà lo lắng: Con chơi với thằng Vương phải thận trọng giữ gìn lấy thân.


Mọi mâu thuẫn vụn vặt rồi cũng qua. Làng Đoài lại được khơi dậy phong trào hợp tác xã. Lòng người phơi phới hát vang lời ca “Dân có ruộng dập dìu hợp tác- Lúa mượt đồng ấm áp làng quê- Chiêm mùa cờ đỏ ven đê...” Trước kia kinh tế nhà ai nấy lo, giờ người dân làng Đoài vô tư, sáng vác cuốc ra đồng, tối về ngủ khoèo, mọi chuyện đã có ban quản trị lo tuốt. Tất cả tập thể hoá. Lên án hộ làm ăn cá thể. Đào Kinh trở thành cán bộ văn hoá tuyên truyền suốt ngày cặp kè sà cột bên hông. Tuy là nông dân nhưng Đào Kinh thông thuộc mọi chủ trương chính sách của Đảng nhà nước. Đình Đoài bị phá bằng địa giờ đã mọc lên mười gian nhà kho mái ngói đỏ chót. Sân đình Đoài được mở rộng làm sân phơi của hợp tác xã. Tới mùa vụ nhìn những đống thóc lớn vàng óng mà sướng mắt. Những buổi họp xã viên, đứng trước bà con làng Đoài chú Đào Kinh giảng giải về tương lai sẽ tiến lên hợp tác xã cấp cao, mọi công việc có máy móc làm hết. Đào Kinh đưa ra quyết sách cứng rắn, trừng trị những hộ cá thể có tư tưởng bảo thủ tư hữu: Cấm hộ cá thể đi lại trên bờ vùng bờ thửa của hợp tác; Cấm hộ cá thể be bờ tháo nước qua ruộng hợp tác xã. Thực hiện đúng được lời Đào Kinh, những mảnh ruộng nào của cá thể nằm giữa cánh đồng hợp tác xã chỉ có mà bỏ hoang.


Quyết sách cứng rắn của Đào Kinh thật hữu hiệu, tới mùa sau các gia đình cá thể tự nguyện nộp đơn vào hợp tác hết. Làng Đoài dẫn đầu phong trào vào hợp tác xã, bằng khen, giấy khen treo đầy văn phòng chủ nhiệm. Đào Kinh đưa ra chủ trương tập thể hoá triệt để mọi ngành nghề. Trại lợn tập thể, trại gà tập thể, trâu, bò, kho giống tập thể tuốt. Rồi đây kinh tế phát triển, thóc lúa nhiều tha hồ ăn uống no nê. Lúc đó sẽ thực hiện chế độ làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu. Lũ trẻ con không còn phải chăn trâu cắt cỏ tát nước gàu sòng nhát một nhát hai nữa. Ruộng đã có máy cày máy bừa, nước tưới có máy bơm. Huyện đang chủ trương thành lập đội máy kéo, máy gặt, máy xay xát như ở nước Liên Xô ấy. Tối đến thanh thiếu niên tập trung trên sân kho tập hát, tập múa. Hoàng Kỳ Nam cùng Thằng Vương, cái Muôi, cái Muỗng, cái Thìa nhà bà Cháo quên hết mọi hiềm khích của bố mẹ, vô tư hát bài “Kết đoàn chúng ta là sức mạnh- Kết đoàn chúng ta là sắt gang” Hát kết đoàn xong, chuyển sang điệu nhẩy tìm bạn. Hoàng Kỳ Nam cầm tay cái Muỗng nhảy dăng dăng thành vòng tròn hát “Một hai ba bốn năm sáu bẩy- Bạn của ta nay đang ở đâu- ở Liên Xô- ở Trung Hoa- Bạn của ta nay đang ở nơi này.” Tất cả đều hát vang, con trai con gái cầm tay nhau từng đôi một chạy vòng quanh sân kho đình Đoài. 


Hoàng Kỳ Nam và Đào Vương đã đến tuổi lao động xung phong làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm. Mùa vụ nhà nhà công việc ngập đầu từ sáng sớm đến nửa đêm. Thóc tốt đem đóng thuế cho nhà nước, còn lại cân đối công điểm chia cho từng nhà. Điểm thì nhiều, nhưng thóc lại ít, dân bắt đầu hoang mang, tháng ba ngày tám nhà nào cũng hết thóc đói vàng mắt. Các cụ bảo cấm sai “Đói ăn vụng, túng làm liều” ghen ghét đố kỵ ganh tỵ lẫn nhau. Trại chăn nuôi gà lợn ngày một xuống cấp lèo tèo vài chục chú lợn đói gầy teo tóp reo réo suốt ngày đêm đòi ăn. Trâu bò đem giết thịt hết. Đồng ruộng hợp tác đã có máy cày về thay thế. Hiện đại hoá, xã viên chả thấy sướng mà còn khổ hơn bởi công chi cho máy cày quá lớn. Vụ trước dắt trâu ra đồng còn được bát cơm, vụ này có máy cày về, xã viên lại phải ăn cháo. Lão Khi ngao ngán hát “Trâu đen ăn cỏ, trâu đỏ ăn gà. Làm thật ăn cháo, làm láo nháo ăn cơm”. Tổ cào cỏ của thằng Vương đi làm muộn về sớm, công lại cao. Mỗi khoảnh ruộng nó chỉ cào quanh bờ cho đục nước để tính công. Thật ngược đời, đi làm hợp tác ngày công chỉ được lạng thóc, cô Lùn bỏ đi mót ngày lại được năm cân. Cái Muôi con bà Cháo bỏ việc hợp tác theo cô Lùn đi mót. Rồi cả làng nhà nào cũng có người đi mót. Đào Kinh ra lệnh cấm mót. Cấm mót thì thóc thối ra ruộng thành phân. Cả làng đi mót không có người làm ruộng thì vụ sau lấy lúa đâu ra mà mót. Khổ thế! Cấm đi mót thì chạy chợ. Chợ cũng cấm. Cấm chợ nhà thì dậy sớm đi chợ huyện. Ban quản trị cử đội cờ đỏ xuống chợ huyện ghi tên những ai bỏ việc hợp tác đi chợ sẽ bị phạt. Bà Cháo nuôi được con lợn, phải dậy từ nửa đêm lẻn xuống chợ huyện bán chẳng may bị cờ đỏ bắt phạt ba công lao động. Bà Cháo đứng dạng chân giữa giời chửi đổng: Cha bố nhà chúng mày, lợn tao, tao mất công nuôi, tao bán đâu là quyền tao. Tao nghe chúng mày xui dại bán cho cửa hàng nhà nước không đủ tiền rau cám, hoá ra tao nuôi công khống cho nhà chúng nó xơi à?


Xã viên đói nhưng hợp tác xã Chiến Thắng vẫn dẫn đầu toàn huyện về mọi mặt, vẫn trống rong cờ mở đón đoàn cán bộ huyện về thăm quan học tập mô hình tiên tiến. Để có thành tích chăn nuôi giỏi, Đào Kinh nghĩ ra sáng kiến vận động tất cả các gia đình xã viên có lợn tự giác dong đến thả vào trại lợn cho hợp tác mượn một ngày để chào mừng đón đoàn cán bộ huyện về thăm quan. Đào Kinh tuyên bố: Làm như vậy xã viên được lợi, hợp tác vẻ vang, vừa ích nước lợi nhà. Những ai tự nguyện mang lợn đến cho hợp tác mượn, lợn sẽ được ăn no hai bữa trong ngày và đến mùa sẽ được thưởng bảy cân thóc cho một con đối với lợn năm chục cân trở lên, năm cân thóc cho một con đối với lợn từ ba chục cân, và ba cân thóc đối với lợn từ dưới ba chục cân. Sáng kiến vừa được phát động buổi tối, sáng sớm hôm sau nhà nhà lợn kêu váng làng. Từng đoàn người lũ lượt rồng rắn dong dắt lợn đến trại chăn nuôi hợp tác để chuẩn bị đón đoàn khách từ Huyện về thăm quan học tập phong trào chăn nuôi giỏi của hợp tác xã Chiến Thắng. Nhìn từng đàn lợn trong các ô chuồng với đủ loại, từ lít nhít như đàn chuột đến loại sề nái vú dài chấm đất, đoàn khách thăm quan ai cũng nghiêng mình bái phục hợp tác xã Chiến Thắng có trại chăn nuôi lợn to nhất tỉnh nhà. Đoàn cán bộ huyện còn yêu cầu cô Mít trại trưởng chăn nuôi của hợp tác xã Chiến Thắng dành thời gian sáu tháng đi báo cáo điển hình về kinh nghiệm chăn nuôi giỏi toàn tỉnh.


Trong cuộc họp ban quản trị mở rộng bàn giải pháp đưa năng suất lúa vụ tới lên cao. Có nhiều ý kiến phát biểu nêu cao tinh thần làm chủ tập thể, tất cả vì quyền lợi tập thể. Kiên quyết tiêu diệt tư tưởng cá nhân chủ nghĩa.


Hoàng Kỳ Nam theo mẹ đi họp hồi hộp khi mẹ đứng lên phát biểu. Mẹ xách chiếc đèn treo ở móc cửa đặt lên bàn. Ánh sáng hắt lên khuôn mặt mẹ rạng ngời đầy tự tin nhìn mọi người.


- Kính thưa toàn thể các đồng chí, giọng Yến Quyên dõng dạc, tôi nói hôm nay cũng vì ý thức trách nhiệm của một xã viên. Nếu chúng ta cứ giữ mãi cung cách làm ăn như hiện nay thì năng xuất lúa không những không tăng mà còn giảm. Dân mính sẽ còn đói to. Tất cả những biện pháp cứng rắn ta áp đặt vào từng nhà, từng người dân là phản tác dụng. Bà con đi làm hợp tác ngày công được một lạng thóc thì sống sao nổi. Ngày xưa chúng ta chẳng cần có phong trào phân xanh phân đỏ, chẳng cần có đội cờ đỏ cờ xanh nào mà cánh đồng làng Đoài ta lúa vẫn tốt ngập đầu. Người dân tha hồ đi chợ, tự do buôn bán. Ông bà tôi ngày xưa cày cấy trên đồng đất làng Đoài, anh Đào Kinh tính thử xem, chính anh chứ không phải ai khác, ngày ấy anh làm thuê cho ông bà tôi ngày công còn cao gấp mười lần bây giờ.


- Vậy là cô Yến Quyên cho rằng chủ trương của Đảng và nhà nước vận động toàn dân vào hợp tác xã là sai lầm sao? Đào Kinh vừa nghiêm giọng vừa mỉa mai, cô Yến Quyên nên nhớ thời buổi này khác xa rồi, cô đừng cố tình gieo rắc tư tưởng cá nhân chủ nghĩa.


- Khác gì thì khác, Yến Quyên gay gắt, cây lúa vẫn phải cần sự chăm bón ân cần của chúng ta, con trâu, con bò, con lợn vẫn cần có ăn mới lớn được. Không cần lý lẽ xa xôi, chúng ta thấy lợn trong trại chăn nuôi của hợp tác, so với lợn của các gia đình chúng ta nuôi thì rõ. Tôi kịch lịệt phê bình vụ việc đồng chí Đào Kinh mượn lợn của các gia đình xã viên thả vào trại lợn hợp tác để lấy thành tích. Hậu quả lợn nhà bà Chương cắn què lợn nhà ông Hào, hợp tác phải bồi thường thiệt hại. Ông Hinh và bà Bang đánh cãi nhau chỉ vì nhận lầm lợn của nhau. Ông Hinh bảo lợn nhà tôi có đánh dấu nhân bằng vôi trắng vào mông bên phải. Bà Bang cũng bảo mông bên phải con lợn nhà tôi cũng có dấu nhân bằng vôi trắng. Cuối cùng cả hai cái dấu nhân bằng vôi trắng ở mông bên phải của cả hai con lợn đều bị mầt bởi trước giờ khách đến thăm quan cô Mít trại trưởng lệnh cho trại viên phải tắm mát cho lợn bằng nước xà phòng thơm. Thế đấy!


Yến Quyên nói hùng hồn, cả phòng họp im phắc.


 Đào Kinh đứng bật dậy như phải bỏng, cầm cây đèn chai trên bàn giơ cao lên tận đỉnh đầu, nói:


- Kính thưa các đồng chí, trước ánh sáng cây đèn này, đêm nay có đầy đủ các đồng chí cán bộ đại diện cho dân làng Đoài đã nghe rõ lời của đồng chí Yến Quyên phát biểu. Một cán bộ như đồng chí Quyên mà phát biểu thiểu tinh thần xây dựng. Đồng chí Quyên đã cố tình bôi nhọ thanh danh cán bộ, chống lại đường lối chủ trương chính sách của Đảng Nhà nước. Đồng chí Yến Quyên tới bây giờ còn ca ngợi nuối tiếc chế độ phong kiến áp bức bóc lột. Kính thưa các đồng chí, sở dĩ tôi có vận động bà con cho mượn lợn cũng là vì tinh thần xây dựng tập thể, mong muốn cho hợp tác xã Chiến Thắng ta giật lá cờ đầu toàn huyện. Chúng ta hãy nghĩ đến cái lớn các đồng chí ạ. Đồng chí Yến Quyên chỉ vì quyền lợi cá nhân, thù gét tôi mà có thái độ phá đám, gây hoang mang trong quần chúng nhân dân. Đề nghị đồng chí thư ký phải ghi cụ thể, ghi chi tiết lới phát biểu của đồng chí Yến Quyên vào biên bản nghị quyết cuộc họp hôm nay. Đặc biệt câu nói mang tính phản động của đồng chí Yế Quyên dám ví von so sánh “phân xanh phân đỏ với cờ đỏ cờ xanh” thì quá thể lắm. Tôi sẽ phải báo cáo vấn đề hệ trọng này lên huyện...


Buổi họp tan, Hoàng Kỳ Nam đi bên mẹ, ngọn đèn chai trên tay Yến Quyên nhập nhoà soi rõ từng bước chân của hai mẹ con trên đường làng Đoài. Hoàng Kỳ Nam lo lắng cho mẹ Yến Quyên bị Đào Kinh kết tội ăn phải bả của bọn nhân văn giai phẩm dám ví phân xanh phân đỏ với cờ đỏ cờ xanh.


 


                                    ***


 


Đào Kinh không ngờ Yến Quyên lại dám bôi nhọ thanh danh của mình.


 Sáng sớm Đào Kinh khoác xà cột lên huyện. Huyện đường uy nghiêm. Kinh bước chầm chậm ngước nhìn lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới trên ngọn cột cờ thẳng tắp cao vời vợi trước cổng huyện đường. Kinh xúc động, biết ơn Đảng Bác Hồ, ơn chính quyền cách mạng. Có Đảng Bác Hồ, Đào Kinh mới có ngày nay. Kinh bước vào phòng làm việc của Trần Tăng. Trần Tăng cười thân thiện:


- Có việc gì lên huyện sớm vậy?


- Báo cáo đồng chí chuyện hệ trọng.


- Lại bị cô Cam bắt nạt phải không?


- Chuyện này đồng chí không thể đùa được, phải có biện pháp trừng trị ngay.


Kinh ngồi xuống trước mặt Trần Tăng trình bày lại toàn bộ chuyện xảy ra trong cuộc họp cán bộ mở rộng tối qua. Trần Tăng chăm chú nghe gật đầu, nói lời an ủi Kinh:


 - Tất nhiên là phải có biện pháp rồi!- Trần Tăng đập tay xuống bàn đi lại suy tính- Cậu nên nhớ thời bây giờ không thể xử sự nông nổi như hồi cải cách muốn bắt ai thì bắt, bắn ai thì bắn. Cậu đừng để tôi bẽ mặt với dân làng Đoài. Yến Quyên là người thế nào cậu rõ hơn tôi. Chồng cô ta bây giờ là ai cậu cũng biết rồi. Nếu không chắc chắn, cậu đừng có mà…


- Chắc chứ sao không. Kinh trình trước mặt Trần Tăng quyển Nghị quyết ghi nội dung cuộc họp. Lời phát biểu của Yến Quyên được ghi lại bằng giấy trắng mực đen có đầy đủ chữ ký của ban chủ nhiệm.


 Kinh cao giọng đọc to đoạn ghi lời phát biểu của Yến Quyên.


- Anh nghe đây…Ngày xưa chúng ta chẳng cần phong trào “phân xanh, phân đỏ”, chẳng cần đội “cờ đỏ cờ xanh”... Anh hãy phân tích cho kỹ những từ tôi đã gạch chân dưới đây cô ta dám ví von “phân xanh phân đỏ” với “cở đỏ cờ xanh”, Ta phải nghĩ kỹ mới thấy rõ ý tứ sâu xa đểu cáng phản động của nó. Nó dám ví cờ đỏ cờ xanh với phân xanh phân đỏ thì thật quá quắt. Đem bỏ tù , đem bắn cũng không oan.


Đào Kinh khoái chí ngồi nhìn Trần Tăng đọc đi đọc lại đoạn Kinh đã gạch chân lời phát biểu của Yến Quyên. Trần Tăng lặng lẽ giữ lại quyển nghị quyết cho vào ngăn bàn.


- Cậu yên tâm, việc này để huyện giải quyết. Trần Tăng mở tủ lấy cân đường hộp sữa ấn vào tay Kinh- cậu mang về cho cô Cam bồi dưỡng. Nghe nói hồi này cậu không quan tâm gì đến vợ con. Nói để cậu biết, người cán bộ tốt trước hết phải có một gia đình tốt. Con Măng và cô Cam hồi này có khoẻ không ?


- Cảm ơn đồng chí đã quan tâm! Mẹ con cháu khoẻ- Kinh bắt tay Trần Tăng rõ chặt- Anh phải xử rõ nghiêm vụ này. Cô ta đã làm thằng Kinh này bẽ mặt với dân làng Đoài.


Bước ra khỏi cổng huyện đường, Đào Kinh thấy lòng phơi phới. Phen này Yến Quyên sẽ không còn đường sống.    


 


                                   ***


 


Nam nghe người làng Đoài xì xào có mấy công an huyện về điều tra chuyện gì đó hệ trọng có liên quan đến mẹ yến Quyên.


Đúng như lời đồn đại, hai mẹ con Nam vừa ăn cơm trưa xong, công an bước vào nhà dẫn mẹ Yến Quyên lện huyện. Mẹ vẫn tỏ thái độ bình tĩnh, khẽ gật đầu chào tạm biệt Nam. Từ bé, Nam đã học những bài luân lý của ông nội, và cả những bài học lịch sử ca ngợi những người anh hùng dân tộc- Nam nhìn thái độ thản nhiên của mẹ lúc này cũng giống như một người anh hùng. Mẹ đã trải qua những tháng ngày cay đằng, với bao biến cố kinh hoàng, giờ chuyện bị công an gọi lên huyện đối với mẹ chảng ngại gì.


Mẹ bị dẫn lên huyện nhưng Nam vẫn đến trường, bạn bè cùng lớp đã biết hết chuyện mẹ Nam bị bắt. Thằng Vương, cái Muôi lo ngại bảo Nam vào huyện xem mẹ thế nào. Nam không nói gì lặng lẽ vào lớp ngồi.


Đầu giờ văn, thầy Nho kiểm tra bài cũ về tác phẩm “Tắt đèn”. Cả lớp ngồi im phắc, ánh mắt thầy Nho lướt một lượt qua các gương mặt trò rồi cất giọng:


- Đề nghị em Muôi đứng dậy trả lời câu hỏi: “Em có nhận xét gì về hai nhân vật chị Dậu và Nghị Quế trong tác phẩm Tắt đèn của nhà văn Ngô Tất Tố?.


Cái Muôi đứng dậy khẽ đưa mắt nhìn Nam rồi bất ngờ liên hệ ngay tới hoàn cảnh khốn khó nhà mình, nó nói tưng tửng:


- Thưa thầy! hoàn cảnh nhà chị Dậu trong tác phẩm Tắt Đèn cũng giống i hoàn cảnh nhà em. Nhà chị Dậu nghèo phải bán con, bán chó, còn nhà em cũng nghèo phải đi cày thuê cuốc mướn cho ông bà bố mẹ bạn Hoàng Kỳ Nam kia. Thưa thầy, đến bây giờ nhà em vẫn còn phải ở nhờ gian nhà dưới của gia đình bạn Nam.


Cả lớp lặng phắc trước câu trả lời bất ngờ của cái Muôi, Nam sững sờ trước ánh mắt các bạn nhìn mình. Hoàng Kỳ Nam đứng bật dậy chạy vụt ra khỏi lớp. Nam cắm đầu chạy theo con đường mòn qua rừng phi lao trước   biển đang cuồn cuộn sóng. Những cồn cát trắng chập trùng nằm phơi dưới nắng chiều. Trong tâm trạng buồn chán, Nam thấy mình nhỏ nhoi cô đơn như triệu triệu hạt cát vô tri kia từ bao đời cứ chôn vùi, chồng lấp mãi lên nhau. Chúng có thấu hiểu nỗi cồn cào của những con sóng đang dâng trào từ biển xa. Nam đi dọc theo mép nước, những con còng còng đỏ vô tư phơi mình dưới nắng. Thấy Nam, chúng sợ hãi tụt lút xuống những cái lỗ sâu thun thút. Nam lội ào vào rừng sú vẹt um tùm. Những gốc sú già sấn sùi, hà bám tầng tầng lớp lớp từ gốc lên cành mà vòm lá vẫn xanh ngăn ngắt đầy sức sống. Những hàng sú dầy chi chít những chùm quả béo múp míp đầu nhọn hoắt như mũi chông sẵn sàng bâm xuống đất bất cứ lúc nào để rồi lại nẩy mầm thành những cây sú con. Rừng sú đời đời bền vững trước những cơn sóng cuồng phong dữ dội. Ý nghĩ về loài sú làm Nam bừng tỉnh bước nhanh ra khỏi rừng sú lầy lội. Bầy loi choi bống lác giật mình chạy tán loạn tìm lỗ chui rúc sủi lên lớp bong bóng lầy nhầy bùn đất. Về đến nhà, Nam chạy ra cầu ao rửa chân. Có tiếng thằng Vương và cái Muôi đi học về đang cãi nhau. Cái Muôi khóc nức nở. Nam từ cầu ao về, đứng sững trước mặt thằng Vương và cái Muôi. Vương đưa lại cho Nam tập vở.


 Cái Muôi lúng búng:


- Không phải Muôi cố tình nói xấu Nam đâu. Chú Kinh bảo Muôi phải thể hiện rõ quan điểm lập trường giai cấp trước các bạn thì mới được kết nạp đoàn.


- Đồ ngu! Vương giận dữ nắm tay cái Muôi lôi về nhà đứng sững trước mặt bố Đào Kinh:


- Bố là người tồi.         


- Mày là thằng con trai vô tích sự! Đào Kinh mằng, mày có lớn mà chẳng có khôn không chịu phấn đấu, rõ ngu, rõ ngu!...


 


                                             ***


 


Trong huyện đường, Trần Tăng khoái chí nhìn Yến Quyên ngồi viết kiểm điểm. Bao lâu nay Trần Tăng vẫn đau đáu nỗi thèm khát Yến Quyên- người đàn bà đẹp hơn cả nàng Kiều. Yến Quyên vừa trắng hồng vừa đằm thắm thướt tha và kiêu sa đến lạ lùng. Trần Tăng hiểu hơn ai hết số kiếp oan khuất của gia tộc Hoàng Kỳ là do chính Trần Tăng gây nên. Suy cho cùng cũng tại giời đất này đã sinh ra thằng đàn ông nhiều đam mê nhiều tham vọng như ta lại còn sinh ra loại đàn bà đầy ma lực như Yến Quyên- tại hương sắc của nàng quyến rũ ta đến mê mẩn tâm thần. Ta phải dùng mọi thủ đoạn để chiếm đoạt trái tim kiêu hãnh của nàng. Đã có lúc Trần Tăng này thề dù phải đánh đổi cả sự nghiệp công danh để có nàng. Trần Tăng cay đắng nhận ra quyền uy to lớn cuả mình đã bị Yến Quyên coi rẻ. Trần Tăng như con sói bị tổn thương lồng lộn lên, nếu không có nàng Cam Quýt, vợ Kinh bù đắp làm dịu vết thương lòng của Trần Tăng thì không biết điều gì sẽ xảy ra. Cám ơn nàng Cam, nàng đã đến với ta đúng lúc ta cô đơn, nàng là liều thuốc an thần hiệu nghiệm nhất mà ta có.


Từ chiều, Trần Tăng đã đọc đi đọc lại bản kiểm điểm của Yến Quyên và hiểu ra một điều, có bắt nàng viết kiểm điểm cả trăm lần cũng chỉ có thế. Vẫn là lời lẽ lên án phê phán lối làm ăn trì trệ của ban quản trị hợp tác xã. Trần Tăng cầm bản kiểm điểm của Yến Quyên đặt trước bàn, rót nước mời nàng uống, giọng vỗ về:


-  Nhận thức của cậu Kình còn hạn chế, nhưng lòng nhiệt tình của cậu ta thì không thể chê được. Phong trào hợp tác xã là chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước ta, không ai được gây cản trở làm mất lòng tin của quần chúng nhân dân. Cô cũng là thành viên ban quản trị, lẽ ra cô phải chung sức chung lòng gây dựng phong trào.


- Tôi làm điều gì không phải, đề nghị đồng chí nói thẳng, tôi sẵn sàng chịu kỷ luật.


- Tôi biết cậu Kinh có những sai trái, nhưng đã hao giờ cô chân tình góp ý cho người ta. Đành rằng trong quá khứ cậu Kinh và cả tôi cũng có những sai lầm với cô, với gia đình cô. Đó là do hạn chế của lịch sử. Cái gì đã qua, ta cho qua. Giờ đây chúng ta cùng nhau xây dựng lại cuộc sống mới ấm no hạnh phúc. Tôi nghe những lời phê phán của cô chứa đựng sự hằn học cay cú, cố tình bêu riếu chế độ. May cho cô là tôi xử lý vụ này. Nếu để người khác họ sẽ bỏ tù cô. Cô cố tình hay vô ý dám ví von bóng gió cờ đỏ cờ xanh với phân xanh phân đỏ. Tù đấy, cô rõ chưa! Trần Tăng nói và đứng dậy, đi ra khỏi bàn. Yến Quyên sững sờ trước lời kết tội của Trần Tăng.


 - Yến Quyên ơi là Yến Quyên, Trần Tăng dịu giọng, anh hiểu em, thậm chí anh si mê em Yến Quyên ạ! Chính anh si mê em nên mới dẫn đến sai lầm nghiêm trọng trong quá khứ. Anh ân hận lắm. Từ lâu, anh vẫn lặng lẽ theo dõi hình bóng em, anh muốn làm gì đó để chuộc lại lỗi lầm. Em là người đàn bà đẹp, đẹp lắm Yến Quyên ạ! Cho dù em coi anh là thằng cán bộ hư hỏng mất nết anh cũng chịu. Anh chỉ nói điều này với riêng em. Kể cả bây giờ và mãi mãi sau này anh vẫn ngưỡng mộ và đam mê em. Với em, anh có thể nói thật hết mọi điều. Kể cà những ý nghĩ xấu xa tội lỗi của mình. Với quyền của anh lúc này có thể bỏ tù em với tội danh em là phản động cấu kết với bọn nhân văn giai phẩm chống phá cách mạng bằng những lời lẽ cố tình nói xấu Đảng nhà nước. Em dám động đến cả biểu tượng thiêng liêng của dân tộc. Cờ đỏ sao vàng tượng trưng cho ý chí đấu tranh bất khuất quật cường của nhân dân. Màu đỏ là máu của đồng bào đã đổ trong cuộc kháng chiến giành lại hoà bình độc lập cho ngày hôm nay. Yến Quyên ơi là Yến Quyên! Sở dĩ anh nói với em những lời tâm huyết này, chỉ mong em được tiến bộ. Vì em anh sẵn sàng kỷ luật cậu Kinh để lấy lại uy tín cho em trước bà con làng Đoài. Em nghe anh em sẽ có tất cả. Anh sẽ kỷ luật cậu Kinh, cơ cấu em vào ban chủ nhiệm.


- Anh làm những chuyện đó mà không sợ quỷ thần trừng phạt sao?


- Em rõ là người đàn bà ngoan đạo và ngây thơ, chẳng có quỷ thần, cũng chẳng có ma mãnh nào hết. Trên đời này chỉ có anh, có Trần Tăng này đang yêu em, đang mê em thôi.


Trần Tăng nói với Yến Quyên những lời ngọt ngào mà chính bản thân Trần Tăng cũng không ngờ. Yến Quyên ngồi lặng im, vừa khiêm nhường vừa kiêu sa sống động. Nếu đây không phải huyện đường Trần Tăng đã lao vào Yến Quyên để cướp lấy nàng, để thoả mãn nỗi khát thèm. Trần Tăng bất ngờ khẽ đặt bàn tay run run lên đôi vai Yến Quyê cố nén xúc động.


- Thôi em về đi! Nếu cứ để em ngồi đây, anh sẽ gây tội lỗi mất. Hôm nay anh chỉ nói với em rằng, anh yêu em và che chở cho em suốt đời.


 Bất giác Trần Tăng cúi xuống khẽ hôn lên mái tóc đen dày của Yến Quyên rồi vội vã bước nhanh ra khỏi cửa.


Làng Đoài một lần nữa hả hê nhìn Đào Kinh trở thành kẻ ngẩn ngơ để mọi người mỉa mai.


Bị kỷ luật, Đào Kinh bất mãn cay cú chửi Trần Tăng là “thằng sâu róm”. Thất thế, Kinh lại quay về với sở trường mò cua bắt cá, sống phớt đời như thời cày thuê cuốc mướn cho ông bà bố mẹ Hoàng Kỳ Nam xưa.


Buồn đời, Đào Kinh ra quán mụ Ruốc tu cả chai cuốc lủi. Nghe bọn trẻ con đặt vè nói xấu mình. Đào Kình tức giận chửi đổng:


- Tiên sư bố nhà chúng mày! Ông sẽ kiện cái thằng nào dám bêu diếu ông. Lũ trẻ trâu từ dưới bến sông lên thích thú bảo nhau hát rống lên bài vè nói ngược, chúng gọi cả cái tên cúng cơm của bố con Đào Kinh ra để diễu:


“Ve vẻ vè ve


Đặt vè nói ngược


Bố con Kình Vược


Tỉnh dậy mà nghe


Cái vè thằng Vọt


Bồ hòn thì ngọt


Bồ kết thì chua


Thằng dốt làm vua


Thông minh làm tớ


Tay Kình lớ ngớ


Được ông Trần tin


Qua mão tới thìn


Kiện người  bị vạ


Lại về bắt cá


Nấn ná qua ngày


Ớt ngọt đường cay


Uống vào say khướt


Nhìn gà hoá cuốc


Nhìn muôi thành thìa


Đong đếm ăn chia


Nong nia thành mẹt


Bốc phét thành thần


Không ai còn cần


Bố con Kình Vược”


Con Măng trốn nhà ra nghịch nước ngoài sông, nghe đám trẻ trâu hát vè về bố Kinh và anh Vương, nó đứng nghe thấy hay hay. Miệng lẩm bẩm hát theo những vần điệu dễ thuộc.


Có lúc nó cao hứng gào lên:


Kiện người bị vạ


Lại về bắt cá


Nấn ná qua ngày


Ớt ngọt đường cay


Uống vào say khướt


Cái Măng vừa đi vừa hát. Về tới  nhà, thấy Nam và Vương đang loay hoay bện bù nhìn rơm hình Ngô tổng thống.


- Hai anh tài thật. Bện rơm thành thằng người trông đến là ngộ- Con Măng còn bé chưa biết mặt Ngô Tổng Thống, nhưng được theo các anh đi hô khẩu hiệu nó cũng gân cổ lên gào “Đả đảo Ngô Tổng Thống”- “Đả đảo đế quốc Mỹ cút khỏi Miền Nam Việt Nam”. Ngô Tổng thống là tên phản dân hại nước. Bù nhìn Ngô Tổng Thống được Nam lấy nhọ nồi bôi lên mặt đen sì, đầu to sụ. Cái Măng thấy Nam và Vương không để ý tới nó, nó giận dỗi hát toáng lên bài vè:


Ve vẻ vè ve


Đặt vè nói ngược


Bố Kình con Vược


Tỉnh dậy mà nghe


Vượn ca chim hót


Bồ hòn thì ngọt


Bồ kết thì chua...


- Đồ ngu! Thằng Vương đứng dậy tóm cổ cái Măng, chúng chửi bố mà mày không hiểu sao. Đứa nào sai mày hát hả, để tao đấm vỡ mặt nó ra.         


 Con Măng lắc đầu mếu máo .


- Nó trẻ con biết gì! Cả lũ trẻ trâu trong xóm chúng đâu biết gì- Nam bênh cái Măng. Để thằng Vương hả giận, Nam bàn với Vương vác bù nhìn Ngô tổng thống ra sân kho gọi bọn trẻ trâu bày trò tử hình tổng thống Ngô và tổng thổng Mỹ. Thằng Vương khoái chí leo lên cây ổi hái đầy một túi làm phần thưởng cho những đứa nào lập công ném trúng mục tiêu đầu Ngô Tổng Thống. Thằng Vương đứng trên bờ tường, tuyên bố luật chơi. Trước mặt lũ trẻ là bù nhìn tổng thống Ngô và tổng thống Mỹ. Chúng háo hức xếp thành hàng đôi, chăm chú nghe lời kêu gọi của thằng Vương.


- Chúng ta phải trút căm hờn lên kẻ phản dân hại nước Ngô Đình Diệm và bọn đế quốc Mỹ xâm lược. Hãy ném trúng đầu, hãy đâm trúng mặt kẻ thù! Ai có trứng thối dùng trứng thối, ai có dao liềm đòn gánh đòn càn hãy đến đây thi tài. Ai đạt thành tích cao sẽ trọng thưởng.


Thằng Vương hô rõ to, cúi xuống lấy gạch non kẻ vạch cách mục tiêu năm mét. Ai ném thì đứng chạm vạch ném, ai đâm thì bịt mặt tiến đến mục tiêu đâm. Bọn trẻ háo hức chạy về nhà lấy vũ khí.


Nam nhìn thằng Vương chỉ huy bọn trẻ giống như vị tướng ngoài mặt trận. Nó đứng nghiêm, đọc dõng dạc tên từng đứa một lên trổ tài. Trò chơi diễn ra chưa đầy nửa tiếng, mặt tổng thống Ngô và tổng thống Mỹ nát bươm. Túi ổi làm phần thưởng đã được phân chia hết cho những đứa đâm trúng, ném trúng kẻ thù. Hoan hô chiến thắng lẫy lừng. Nam và thằng Vương cùng bọn trẻ lại nối đuôi nhau đi vòng quanh sân kho hát vang bài hát: “Có anh nông dân vác cuốc ra thăm đồng, anh cuốc như thế này, anh cuốc như thế kia - như thế này là như thế kia. Có anh dân quân vác súng ra thao trường, anh bắn như thế này, anh bắn như thế kia- như thế này là như thế kia”. Lũ trẻ hoà cùng không khí sục sôi của cả nước với phong trào: Tất cả cho tiền tuyến- Tất cả vì Miền Nam ruột thịt- Thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người”.


(còn tiếp)


Nguồn: Dưới chín tầng trời. Tiểu thuyết của Dương Hướng. NXB Hội Nhà văn, 2007. Đây là bản gốc, chưa bị cắt bỏ khi xuất bản. Tác giả gửi  www.trieuxuan.info


 


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Dưới chín tầng trời - Dương Hướng 16.11.2018
Bão - Ngũ Hà Miên 16.11.2018
Bến không chồng - Dương Hướng 08.11.2018
Trở lại cố hương - Thomas Hardy 07.11.2018
Nguyễn Trung Trực - Khúc ca bi tráng - Dương Linh 06.11.2018
Sông Đông êm đềm - Mikhail Solokhov 02.11.2018
Sóng lừng (VN. Mafia) - Triệu Xuân 02.11.2018
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 29.10.2018
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 25.10.2018
Trả giá - Triệu Xuân 24.10.2018
xem thêm »