tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29849612
Tiểu thuyết
18.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

Chương 23


            Trên phố lớn thị trấn Lưu càng ngày càng hỗn loạn, hầu như ngày nào cũng có quần chúng cách mạng ẩu đả. Lý Trọc không hiểu sao, những người cùng đeo băng đỏ, cùng vẫy cờ đỏ lại đánh lộn nhau? Khi họ dùng quả đấm, dùng cán cờ, dùng gậy gộc đánh nhau, cứ y như một lũ lang sói hổ báo. Có lần Lý Trọc nhìn thấy họ đánh nhau bằng dao bài, bằng lưỡi rìu, rất đông người máu chảy đầm đìa, trên cột điện gỗ, trên cây ngô đồng, trên tường, trên đường phố, chỗ nào cũng loang lổ vết máu của họ.


            Lý Lan không còn cho Lý Trọc ra khỏi cửa. Chị lo Lý Trọc chuồn ra từ cửa sổ, nên  lấy đinh đóng chặt cửa sổ.Buổi sáng đi đến nhà máy tơ làm việc, chị đã khoá trái con ở trong nhà, lúc chiều tối về, mới mở cửa. Lý Trọc bắt đầu sống những năm tuổi thơ cô độc thật sự. Từ lúc mặt trời mọc cho đến khi mặt trời lặn, thế giới của cậu chỉ có hai gian nhà, cậu bắt đầu cuộc chiến tranh toàn diện với với đàn  kiến và bầy dán. Cậu thường mai phục dưới gầm giường, trong tay bưng bát nước, chờ bọn kiến bò đến, hất nước lên, rồi lấy tay ấn chết từng con. Sau đó có một con chuột béo nung núc, chạy qua dưới mắt cậu, cậu sợ đến nỗi không còn dám chui xuống gầm giường. Lý Trọc bắt đầu đánh dán trong tủ, để dán không chạy khỏi cửa, cậu nhốt mình và dán trong tủ, tay cầm dép, quan sát động tĩnh của chúng qua ánh sáng khe tủ, sẵn sàng đập chết chúng. Có lần Lý Trọc ngủ trong tủ, chiều tối mẹ về nhà, cậu vẫn còn nằm mơ  bên trong. Lý Lan tội nghiệp lúng túng sợ hãi, cứ gọi rối rít trong nhà, thậm chí còn chạy ra ngó xuống giếng. Sau khi nghe thấy tiếng mẹ gọi, Lý Trọc lò mò ra khỏi tủ, mẹ cậu bỗng ngồi thừ ra đất, mặt tái mét, ôm ngực, lâu lắm không nói được một câu.


          Giữa lúc Lý Trọc đang hết sức cô độc, thì Tống Cương lặn lội đường xa đến thăm em. Tống Cương đem theo năm cái kẹo sữa mác thỏ trắng, không nói với ông nội, đi ra khỏi thôn từ sáng sớm, dọc đường hỏi thăm thị trấn Lưu đi lối nào? Gần đến trưa thì đến ngoài cửa sổ nhà Lý Trọc. Gõ cửa sổ, cậu gọi vào:


Lý Trọc, Lý Trọc… Em có trong đó không? Anh là Tống Cương.


          Lúc bấy giờ Lý Trọc buồn chán, đang nằm trên giường thiu thiu ngủ, nghe tiếngTống Cương gọi, cậu vuột dạy, lao la chỗ cửa sổ, cũng gõ kính gọi:


Tống Cương! Anh Tống Cương! Em ở trong này.


         ở bên ngoài,Tống Cương gọi:


         - Lý Trọc ơi, mở cửa!


           Lý Trọc đáp:


Cửa khoá trái, không mở được.


Em mở cửa sổ ra.


Cánh cửa sổ bị đóng đinh chắc rồi.


          Hai anh em xúc động gõ cửa gọi nhau một thôi một hồi, kính cửa sổ ở phía dưới bị Lý Lan dán báo, hai anh em không nhìn thấy nhau, đành phải gọi cho nhau nghe. Sau đó Lý Trọc bê một chiếc ghế đến trước cửa sổ, rồi qua ghế, đứng lên bệ cửa sổ, phần trên cùng kính cửa sổ không dán giấy, cuối cùng Lý Trọc đã nhìn thấy Tống Cương.            Tống Cương cuối cùng cũng đã nhìn thấy Lý Trọc. Tống Cương mặc bộ quần áo lúc đưa tang Tống Phàm Bình, ngẩng mặt nhìn Lý Trọc, nói với em :


Lý Trọc ơi, anh nhớ em.


          Tống Cương vừa nói vừa cười xấu hổ, hai tay Lý Trọc gõ cửa kính, gọi vọng ra:


Tống Cương ơi, em cũng nhớ anh.


           Tống Cương móc túi lấy ra năm cái kẹo sữa mác thỏ trắng, cầm trong tay,dơ lên cho Lý Trọc xem, cậu bảo:


Em nhìn thấy chưa? Anh cho em.


           Lý Trọc trông thấy kẹo sữa mác thỏ trắng, mừng quýnh nói:


Anh Tống Cương! Em nhìn thấy rồi, Tống Cương, anh tốt lắm.


          Lý Trọc thèm nhỏ dãi, nhưng vì cách nhau một tấm kính, không sao được, cậu bảo anh:


          -Tống Cương ơi, anh tìm cách, đưa kẹo vào đây.


          Tống Cương bỏ tay xuống, nghĩ rồi nói:


Anh đút vào qua khe cửa.


           Lý Trọc vội xuống khỏi bệ cửa sổ, xuống khỏi ghế, lại gần cửa, trông thấy giấy kẹo đã được nhét vào một khe cửa to nhất, đang động đậy, nhưng không nhét kẹo vào được. Tống Cương ở ngoài nói:


  Không nhét được.


            Lý Trọc sốt ruột, cứ gãi tai gãi má, bảo:


  Anh nghĩ xem, có cách nào khác không?


            Lý Trọc nghe thấy Tống Cương thở hổn hển ở ngoài cửa, một lát sau,cậu nói:


 Không có cách nào nhét được đâu... Em ngửi trước vậy nhé.


           Kẹo sữa của Tống Cương dí sát khe cửa bên ngoài, Lý Trọc dí sát mũi vào khe cửa bên trong, hít lấy hít để, cuối cùng đã hít thấy mùi sữa thơm thơm, bỗng dưng Lý Trọc xụt xịt khóc, Tống Cương ở ngoài nói:


Lý Trọc, em khóc à?


           Lý Trọc vừa khóc vừa nói:


Em ngửi thấy mùi kẹo sữa thỏ trắng.


           Tống Cương ở bên ngoài cười khúc khích, sau khi Tống Cương cười, Lý Trọc  cũng bật cười, cười thò lò cả mũi. Lý Trọc cứ khóc một tiếng, lại cười một tiếng, cười một tiếng, lại khóc một tiếng.Sau đó hai anh em ngồi ra đất,  dựa vào cánh cửa, nói với nhau rất nhiều chuyện . Tống Cương kể cho em nghe những chuyện ở nhà quê, cậu bảo, cậu biết bắt cá, biết trèo cây, biết cấy, biết gặt, biết hái bông. Lý Trọc kể cho anh nghe những chuyện sảy ra ở thành phố, bảo Tống Cương,  Tôn Vĩ đã chết, bà Tô ,chủ cửa hàng điểm tâm cũng bị khui ra,  đeo biển gỗ to trước ngực. Khi kể đến cái chết của Tôn Vĩ tóc dài, ở bên ngoài Tống Cương đã khóc, Tống Cương bảo:


Tội nghiệp cho Tôn Vĩ quá nhỉ!


           Hai anh em nói chuyện vô cùng thân mật qua tấm cánh cửa, nói liền một hơi đến chiều.Tống Cương ở ngoài cửa sổ thấy ánh nắng đã chiếu chênh chếch sang bên giếng, vội vàng đứng dạy, gõ cửa nói với em bên trong, cậu phải về. Cậu bảo đường xa lắm,cậu phải về sớm. Lý Trọc ở trong gõ cửa, van nài anh ở lại nói chuyện tiếp, Lý Trọc bảo :


 Trời đã tối đâu…


           Tống Cương gõ cửa đáp:


         -Nếu trời tối, thì anh lạc đường.


           Khi đi,Tống Cương đè năm cái kẹo sữa mác thỏ trắng ở dưới tấm đá trước cửa, cậu bảo để trên bệ cửa sẽ bị người ta lấy mất. Đi được mấy bước cậu quay lại, bảo để ở dưới tấm đá sợ bị giun ăn mất, cậu hái hai lá ngô đồng, gói kẹo vào tử tế, để lại chỗ cũ. Sau đó dán mắt vào khe cửa, nhìn em, nói:


Tạm biệt! Lý Trọc.


          Lý Trọc buồn buồn hỏi:


Bao giờ anh lại nhớ em?


           Tống Cương lắc đầu đáp:


Anh không biết.


           Lý Trọc nghe thấy bước chân Tống Cương xa dần, bước chân một cậu bé chín tuổi, khi đi nhẹ như bước chân vịt. Tiếp theo mắt Lý Trọc cứ sát vào khe cửa, canh giữ những cái kẹo sưã ở dưới tấm đá bên ngoài, mỗi khi có ai đến gần, tim cậu lại hồi hộp, cứ e người ta sẽ lật tấm đá ở ngoài cửa. Lý Trọc mong trời tối nhanh nhanh, mẹ cậu sẽ về nhà, cánh cửa sẽ được mở. Cậu sẽ được ăn những cái kẹo sữa mác thỏ trắng sốt ruột tới mức không thể đợi được nữa.


          Bước chân Tống Cương khe khẽ bước ra ngõ nhỏ, đi ra phố lớn, trên phố lớn, cậu vừa đi vừa nghiêng nghiêng ngó ngó, cậu nhìn những ngôi nhà quen thuộc, những cây ngô đồng quen thuộc, trông thấy một số người đang đánh nhau, một số người đang khóc, một số người đang cười. Trong số đó có những người cậu quen, cậu mỉm cười với họ, nhưng không ai trả lời cậu. Có phần nào thất vọng,  cậu đi qua hai phố lớn và một cây cầu gỗ, đi ra ngoài cửa Nam. Sau khi đi ra khỏi cửa Nam, ở đầu đường thôn quê đầu tiên,  cậu đã bị lạc lối, trời chưa tối, cậu đã bị lạc lối, cậu đứng ở đầu đường trông rất tội nghiệp, không biết nên trẽ hướng nào, bên nào cũng có cánh đồng và nhà cửa, bên nào cũng có đường chân trời xa tít tắp. Tống Cương đứng ở đầu đường lâu lắm, cuối cùng có một người đàn ông đi đến, cậu cứ  chú chú, gọi người ấy hỏi thăm thôn ông nội. Người đàn ông lắc đầu bảo không biết, sau đó thân ông ta, cứ lắc la lắc lư, càng đi càng xa.            Tống Cương đứng giữa đồng không mông quạnh, đứng dưới bầu trời mênh mông, càng đứng cậu càng sợ, sau khi khóc hu hu mấy tiếng, cậu lau nước mắt quay lại, đi vào cửa Nam, trở lại thị trấn Lưu chúng tôi.


           Sau khi Tống Cương ra về, Lý Trọc cứ  luôn luôn dán mắt vào khe cửa, khi cậu nhìn đã mỏi mắt, nhức mắt, thì đột nhiên trông thấy Tống Cương trở lại, Lý Trọc cứ tưởng Tống Cương lại nhớ mình mới quay về. Lý Trọc rối rít gõ cửa, vui vẻ gọi:


Tống Cương, anh lại nhớ em phải không?


           Tống Cương đứng ở ngoài lắc đầu, buồn rầu đáp:


Anh lạc lối, anh không biết về đường nào, anh đang sốt ruột muốn chết đây.


          Lý Trọc cười khúc khích, gõ cửa an ủi anh:


Anh đừng có sốt ruột, chờ mẹ về, mẹ biết đi về theo lối nào, mẹ sẽ đưa anh về.


          Tống Cương cảm thấy Lý Trọc nói đúng, cậu gật đầu lia lịa, ghé sát  vào khe cửa nhìn thằng em bên trong, tựa vào cửa, cậu lại ngồi xuống đất. ở bên trong,Lý Trọc cũng tựa cửa ngồi xuống đất. Hai anh em lại một lần nữa ngồi quay lưng vào cánh cửa ngăn cách, chúng lại nói với nhau rất nhiêù chuyện, lần này Tống Cương kẻ cho em nghe những chuyện sảy ra ở thành phố, kể tất cả những gì vừa nhìn thấy ở dọc đường,    đâu có người đánh nhau, ở đâu có ngưòi khóc, ở đâu có người cười. Trong khi kể chuyện, Tống Cương đột nhiên nghĩ đến kẹo sữa mác thỏ trắng. Cậu vội vàng lật tấm đá lấy kẹo sữa, cậu bảo nguy hiểm quá, giun vừa ăn thủng lá, được cái chưa kịp ăn đến kẹo. Cậu cẩn thận bỏ năm cái kẹo sữa vào túi, lại lấy tay bịt miệng túi. Một lát sau Tống Cương khe khẽ bảo Lý Trọc:


Lý Trọc ơi, anh đói ơi là đói, anh đã ăn cơm trưa đâu, anh có thể ăn kẹo sữa được không?


          ở bên trong, Lý Trọc hơi do dự, cậu thấy tiêng tiếc, ở bên ngoài, Tống Cương tiếp tục nói:


       - Anh đói thật mà, để anh ăn một cái nhé!


          Lý Trọc ở bên trong gật gật đầu, cậu bảo anh:


Anh ăn bốn cái, để phần em một cái.


           Tống Cương ở bên ngoài lắc lắc đầu:


Anh ăn một cái thôi.


           Tống Cương móc túi lấy ra một cái kẹo sữa, nhìn một lát, lại đưa lên mũi ngửi. Lý Trọc ở bên trong không nghe thấy tiếng mồm anh nhai kẹo, chỉ nghe thấy toàn  tiếng mũi Tống Cương hít ngửi, Lý Trọc thắc mắc hỏi:


Trong mồm anh sao lại có tiếng mũi?


           Tống Cương cười khúc khích:


Anh chỉ mới ngửi, đã ăn đâu.


            Lý Trọc hỏi:


Sao anh không ăn đi?


           Tống Cương nuốt nước bọt nói:


Anh không ăn, đây là kẹo sữa giành cho em, anh ngửi là được rồi.


           Lúc này, Lý Lan đã về, ở trong nhà, Lý Trọc nghe thấy lời thốt lên mừng rỡ của mẹ trước tiên, tiếp đó nghe thấy tiếng bước chân mẹ nhanh chóng chạy đến,  sau đó nghe thấy tiếng Tống Cương chào mẹ. Lý Lan chạy đến cửa,  ôm chầm Tống Cương, mồm chị nói  rối rít, hẳn một tràng như bắn súng tiểu liên. Lý Trọc vẫn bị nhốt bên trong như ngồi tù, cậu gõ cửa phành phành, vừa gọi vừa kêu, lâu lắm Lý Lan mới nghe thấy tiếng gọi của Lý Trọc, mới mở cửa.


            Rốt cuộc hai anh em Lý Trọc và Tống Cương đã chính thức gặp nhau, hai đứa trẻ nắm tay nhau nhẩy câng câng, nhẩy tới mức mồ hôi toã ra như tắm, nhảy tới mức mũi chảy thò lò xuống tận mép. Cứ thế,  hai anh em nhẩy khỏang hơn mười phút, Tống Cương sực nhớ đến kẹo sữa  mác thỏ trắng trong túi, cậu vuốt mồ hôi trên đầu, móc túi lấy kẹo sữa, đếm một, hai, ba, bốn ,năm, đặt vào tay Lý Trọc từng cái kẹo. Lý Trọc bỏ bốn cái kẹo vào túi, còn một cái bóc luôn giấy, cho vào mồm.


            Cả một ngày bị phê đấu tại nhà máy tơ, khi về đến nhà, Lý lan mệt bơ phờ, nhưng sau khi nhìn thấy Tống Cương, chị  mừng quá,mặt đỏ bừng. Từ sau ngày Tống Phàm Bình qua đời, đây là lần đầu tiên Lý Lan vui mừng, chị bảo Tống Cương, tối nay phải cho hai đứa con ăn một bữa tử tế. Chị dắt hai con đi ra phố lớn, bảo đến khách sạn Nhân Dân ăn mì sợi. Ba mẹ con đi trên phố lớn lúc hoàng hôn, Lý Trọc cảm thấy hình như đã mấy năm không ra phố, cậu hớn hở tới mức đã không phải là đi, mà cứ chạy tung tăng,  giống như Lý Trọc, Tống Cương cũng nhẩy tâng tâng lên phía trước. Lý Lan tươi cười,  dắt tay hai đứa con, đã lâu nay Lý Trọc không trông thấy nụ cười của mẹ, nụ cười của mẹ khiến hai đứa con càng vui sướng nhảy nhót.


           Khi đi lên cầu, ba mẹ con trông thấy bà Tô, chủ cửa hàng điểm tâm,  đeo biển gỗ to, cúi đầu đứng tại chỗ, Tô Muội, con gái bà đứng bên cạnh, dơ tay kéo áo mẹ. Sau khi trông thấy bà Tô, Tống Cương bước đến hỏi:


Bà ơi, người tốt như bà tại sao cũng phải đeo biển gỗ?


          Bà Tô cúi đầu im lặng, sau khi nghe Tống Cương hỏi, Tô Muội dơ tay lau nước mắt. Lý Lan cúi đầu đứng tại chỗ, khẽ đẩy Lý Trọc giục, cho Tô Muội cái kẹo sữa. Lý Trọc nuốt nước miếng, móc túi lấy ra một chiếc kẹo sữa mác thỏ trắng, đưa cho Tô Muội một cách luyến tiếc. Tô Muội dơ tay lau nước mắt nhận cái kẹo. Bà Tô ngẩng đầu cười với Lý Lan, Lý Lan cũng cười với bà Tô. Sau khi đứng một lát, Lý Lan dắt tay Tống Cương,, Tống Cương biết phải đi, nói với bà:


Bà yên tâm, bà ở hiền sẽ gặp lành.


           BàTô khẽ nói với Tống Cương:


Cháu ngoan, cháu cũng ở hiền gặp lành.


          BàTô nói xong ngẩng lên nhìn Lý Lan và Lý Trọc, nói:


Mẹ con chị đều ở hiền sẽ gặp lành.


          Lý Lan dắt hai con đến khách sạn Nhân Dân,đã lâu lắm hai cậu bé không đến khách sạn Nhân Dân, lần trước Tống Phàm  Bình dẫn chúng đến, Tống Phàm Bình vừa phất xong lá cờ đỏ, chính là lúc oai phong lẫm liệt, khi chúng ăn mì sợi, mọi  người trong khách sạn đều xúm đến, ông đầu bếp còn cho hai cậu ăn canh thịt. Trong khách sạn bây giờ vắng tanh vắng ngắt, Lý Lan goị cho mỗi con một bát mì Dương Xuân, chị không gọi cho mình, chị tiếc không ăn, chị bảo ở nhà còn cơm nguội, chị sẽ về nhà ăn. Lý Trọc và Tống Cương ăn mì sợi đang bốc khói nghi ngút, mũi chúng thò lò,  cứ chảy xuống gần mép , rồi lại được hít lên hết lần này đến lần khác. Chúng cảm thấy canh mì lần này cũng ngon như lần trước, Người đầu bếp đã từng gặp hai cậu, nhân lúc vắng người đã đi đến,  cúi đầu len lén nói:


Ta cho hai cháu ăn canh thịt đấy.


          Tối hôm ấy Lý Lan dắt tay  hai con đi trên phố lâu lắm, sau khi trời tối, ba mẹ con đến Bãi bóng Sáng Đèn, Lý Lan nhớ lại,  ở đây đã từng có đèn điện sáng choang, đã từng diễn ra cuộc thi đấu quyết liệt, trong cuộc thi đấu ấy, Tống Phàm Bình đã nổi trội hẳn lên, nhất là cú úp bóng vào rổ,  khiến khán giả quanh sân phải ngồi lặng người đi, rồi sau đó đã bùng lên những tiếng reo hò ngạc nhiên  như sấm dạy. Trong bóng tối, Lý Lan đã mỉm cười, chị nói với hai con:


  Sau khi bố con chết, trên đời không còn ai biết úp bóng vào rổ.


            Tống Cương đã ở nhà Lý Trọc hai hôm, sáng sớm ngày thứ ba, ông nội Tống Cương, lão địa chủ, cõng đến một quả bí đỏ, ông không bước qua ngưỡng cửa, cúi đầu đứng ở bên ngoài. Lý Lan sốt sắng gọi ông là “bố”, sốt sắng kéo tay áo ông,  mời vào trong nhà. Ông đỏ mặt, lắc đầu, khăng khăng không chịu vào.  Không biết làm gì hơn, Lý Lan đành phải bê cái ghế ra ngoài, mời ông ngồi trước cửa. Lão địa chủ không ngồi, vẫn đứng tại chỗ, chỉ cúi người, bỏ quả bí đỏ vào trong nhà, sau đó,  ông cứ  chịu khó đứng ở ngoài, chờ Tống Cương ăn xong cơm sáng,  từ  nhà trong bước ra, ông mới dắt tay cháu, gật đầu chào Lý Lan,  như cúi gập  lưng xuống, dắt Tống Cương ra về.


           Lý Trọc chạy ra cửa, đau khổ nhìn Tống Cương đi theo ông nội, Tống Cương chốc chốc lại quay đầu, đau khổ nhìn Lý Trọc. Tống cương dơ tay lên qua vai vẫy chào em, Lý Trọc cũng dơ tay lên qua vai vẫy chào anh.


           Sau đó, gần như tháng nào, Tống Cương cũng ra thành phố.Tống Cương không còn đi một mình, cậu cùng đi với ông nội ra thành phố bán rau. Khi hai ông cháu ra thành phố, trời còn tối, Lý Trọc đang trong giấc ngủ mơ. Đi qua cửa Nam vào thành, Tống Cương bê hai quả bí tươi, chạy trên đường phố trước khi trời sáng, chạy đến cửa nhà Lý Trọc, lẳng lặng dựa quả bí vào cửa, rồi lại chạy về chợ rau xanh trước khi trời sáng, ngồi bên cạnh ông nội, rao bán thay ông:


 Bán rau quả tươi đây!


           Tống Cương và ông nội thường bán hết rau vào lúc trời vừa sáng,  ông nội quẩy đôi quang gánh không, dắt tay Tống Cương, dạo một lượt qua cửa nhà Lý Lan, một già một trẻ lẳng lặng đứng đợi ở ngoài cửa, nghe xem có động tĩnh gì ở bên trong, muốn biết hai mẹ con có phải đã thức dạy? Lúc đó,  Lý Lan và Lý Trọc thường là còn đang ngủ, hai quả bí đỏ vẫn dựa vào cửa, hai ông cháu đành phải lặng lẽ ra về.


            Trong năm thứ nhất, mỗi lần vào thành phố, Tống Cương đều đem cho em mấy cái kẹo sữa mác thỏ trắng, lấy lá ngô đồng gói tử tế, ép vào dưới tấm đá ở cửa. Lý Trọc không biết mẹ cho anh bao nhiêu kẹo sữa, trong năm ấy gần như tháng nào Lý Trọc cũng được ăn kẹo sữa mác thỏ trắng.


           Sau khi dạy mở cửa, Lý Lan trông thấy hai quả bí còn đẫm sương đêm, liền gọi Lý Trọc:


Tống Cương  đã đến.


           Động tác đầu tiên của Lý Trọc là lật tấm đá ngoài cửa, lấy kẹo sữa gói trong lá ngô đồng, tiếp theo Lý Trọc chạy ra phố lớn. Lý Lan biết Lý Trọc chạy đi gặp Tống Cương, lúc này chị không ngăn cản con. Khi Lý Trọc chạy đến chợ rau, đã không còn bóng dáng Tống Cương. Lý Trọc lập tức quay đầu chạy ra cửa Nam. Có mấy lần hai anh em gặp nhau ngoài cửa Nam, Lý Trọc nhìn thấy Tống Cương lẽo đẽo đi ở đằng sau quang gánh của ông nội,  đã xa xa. Lý Trọc gọi rõ to:


Tống Cương! Anh Tống Cương…


          Tống Cương đã nghe thấy,quay đầu lại, cũng gọi rõ to:


Lý Trọc! Em Lý Trọc...


           Lý Trọc đứng tại chỗ, vẫy tay  gọi to tên Tống Cương. Tống Cương vừa đi vừa quay lại nhìn Lý Trọc, cậu cũng vẫy vẫy tay, cũng gọi tên Lý Trọc. Lý Trọc luôn luôn đứng  đó goị,  cho mãi  đến khi không nhìn thấy bóng Tống Cương, cậu vẫn đứng đó gọi:


          - Tống Cương! Anh Tống Cương....


          Bởi vì  mồi lần gọi một tiếng, Tống Trọc đều nghe thấy tiếng trả lời vọng lại từ chân trời:


          - Tống… Cương…


 


Chương 24


 


          Trên thị trấn Lưu chúng tôi, những năm tháng dài đằng đẵng cứ lặng lẽ trôi đi, thấm thoát đã bảy năm trôi qua.ở thị trấn Lưu chúng tôi, đàn bà chết chồng một tháng không được gội đầu, dài nhất là sáu tháng không gội. Từ sau khi Tống Phàm Bình qua đời, Lý Lan cũng chưa bao giờ gội đầu. Không ai biết tình cảm của Lý Lan đối với Tống Phàm Bình sâu nặng như thế nào, đó là mối tình sâu nặng hơn biển cả.  Bảy năm Lý Lan không gội đầu, lại còn thường xuyên bôi dầu chải lên mái tóc, chị làm cho mái tóc mình càng đen càng bóng, chải chuốt ngay ngắn gọn gàng, sau đó ngẩng đầu đi ra phố lớn, bọn trẻ con ở thị trấn Lưu bám sau lưng chị, cứ gọi líu ríu:


Vợ địa chủ, vợ địa chủ...


           Mép Lý Lan lúc nào cũng mỉm cười kiêu hãnh, tuy chỉ sống với chồng có một năm hai tháng ngắn ngủi, nhưng trong sâu thẳm trái tim của chị,  còn dài hơn cả cuộc đời. Lý Lan bảy năm không gội đầu, lại còn luôn bôi dầu, mùi hôi mùi chua càng ngày càng nặng. Lúc đầu, khi chị về đến nhà, trong nhà sực nức mùi khăm khẳm như tất thối, sau đó chị đi trên đường phố,  ai ai cũng ngửi thấy, dân chúng trên thị trấn Lưu,  nhao nhao xa lánh chị, ngay đến tụi trẻ con gọi chị là “vợ địa chủ” cũng  bỏ  chạy cho xa, chúng vừa chạy,  vừa bịt mũi kêu ầm ĩ:


Thối khiếp quá! Thối khiếp quá!...


           Lý Lan lấy đó làm vinh dự, chị hy vọng mọi người lúc nào cũng nhớ chị là vợ Tống Phàm Bình. Sau khi Lý Trọc cắp sách đến trường, mỗi lần phải điền tên bố, chị không hề do dự bảo con viết ba chữ “Tống Phàm Bình”. Viết thế chỉ tổ đem lại buồn khổ cho Lý Trọc, một khi đã viết tên Tống Phàm Bình, thì phải viết hai chữ “địa chủ” ở cột thành phần gia đình của Lý Trọc. Trong nhà trường, Lý Trọc chịu mọi sự phân biệt đối xử., các bạn đều gọi cậu là địa chủ nhỏ. Ngoài Lý Lan và Tống Cương từ nhà quê ra thăm còn gọi cậu là Lý Trọc, những người còn lại hình như đều không biết tên cậu, cuối cùng ngay đến thầy giáo,  cũng gọi cậu như thế này:


Địa chủ nhỏ, đứng dạy đọc một đoạn bài khoá.


          Khi Lý Trọc lên mười, nghĩ đến mình có một người bố đẻ, người bố nhòm trộm mông đàn bà trong nhà xí bị chết chìm trong hố phân, Lý Trọc hy vọng khi điền tên bố, có thể loại bỏ  tên “địa chủ” đã khiến cậu bị xúi quẩy. Lý Lan đã có lần phản đối, khi phải viết  tên  bố, cậu hỏi mẹ:


Viết thế nào hả mẹ?


           Lý Lan đang nấu cơm, câu hỏi của Lý Trọc khiến chị ngẩn người, chị nhìn con không hiểu gì hết, sau đó nói“Tống Phàm Bình”.


           Lý Trọc cúi đầu nói:


Thế còn bố kia…


          Lúc này Lý Lan sa sầm nét mặt, nói như đinh đóng cột:


      -- Không có bố nào khác.


          Lý Lan làm người “vợ địa chủ”một cách kiêu hãnh, để Tống Phàm Bình  sống  ở nơi sâu thẳm của trái tim chị một cách kiêu hãnh. Niềm kiêu hãnh của Lý Lan kéo dài suốt bảy năm, kéo dài cho đến năm Lý Trọc mười bốn tuổi. Năm ấy,  Lý Trọc nhòm trộm mông đần bà bị bắt quả tang trong nhà xí, thì bỗng chốc Lý Lan bị suy sụp. Sau này, khi Lý Trọc điền vào bảng một lần nữa, Lý Lan đã lấy tẩy xoá tên Tống Phàm Bình, viết lên một cái tên mà Lý Trọc hoàn toàn xa lạ: “Lưu Sơn Phong”, lại sửa hai chữ “địa chủ” trong cột thành phần gia đinh ở đằng sau là “bần nông”. Lý Lan đưa cho Lý Trọc cái  bảng đã sửa lại. Chị đã trông thấy Lý Trọc lại xoá chữ “Lưu Sơn Phong” và “Bần nông”, viết lại là  “Tống Phàm Bình” và “địa chủ”. Lý Trọc mười bốn tuổi đã không quan tâm đến thân phận “địa chủ nhỏ” của mình. Khi xoá tên bố đẻ của mình, lý Trọc lẩm bẩm:


Tống Phàm Bình mới là bố con.


           Lý Lan nhìn con trai mình như không quen biết, câu nói vừa giờ của con khiến chị ngạc nhiên. Khi con trai ngẩng lên nhìn mẹ, chị lập tức cúi đầu, thầm thì nói:


Bố đẻ con là Lưu Sơn Phong.


Lưu Sơn Phong cái gì? – Lý Trọc nói một cách khinh thường – Nếu ông ấy là bố con, thì Tống Cương không phải là anh em của con.


          Sau khi,  chỉ một hành động nhòm trộm mông đàn bà mà Lý Trọc trở nên nổi tiếng, thì  không bao giờ còn là “địa chủ nhỏ”, mà đã trở thành một cái “ mông đít non”. Bố đẻ của cậu vốn đã bị người ta lãng quên, bây giờ lại bị đào lên như một thứ văn vật tiếng xấu để đời. Bạn học của Lý Trọc không còn gọi cậu là “địa chủ nhỏ”, chúng gọi Lý Trọc là “mông đít non”, gọi bố đẻ đã chết của cậu là “mông đít già”, ngay đến thầy giáo cũng gọi:


Mông đít non, quét dọn vệ sinh đi!


          Lý Lan lại sống trong tâm trạng tự ti có người chồng đầu tiên chết chìm trong chuồng xí. Niềm kiêu hãnh Tống Phàm Bình giành cho chị,  bỗng chốc không còn nữa. Chị không còn bao giờ ngẩng đầu đi trên đường phố, chị trở lại nhút nhát như mười bốn năm về trước, lần nào ra phố, chị cũng cúi đầu, bám sát bờ tường, đi hấp ta hấp tấp. Chị cảm thấy mọi người đi đường, ai ai cũng chỉ chỉ chỏ chỏ vào mình và xôn xao bàn tán. Chị không muốn ra khỏi nhà, ngay ở trong nhà mình, chị cũng tự giam ở trong buồng, ngồi trên mép giường, chị thẫn thờ như gà gỗ. Bệnh đau nửa đầu của chị cũng tái phát, từ sớm đến tối, mồm chị lúc nào cũng khe khẽ xuýt xoa.


           Lý Trọc lúc này đang buôn bán bí mật mông Lâm Hồng, đã ăn rất nhiều bát mì Tam Tiên, thỉnh thoảng  cũng ăn mì Dương Xuân, Lý Trọc bắt đầu có đủ chất dinh dưỡng, nét  mặt trở nên hồng hào đỏ đắn.


           Lý Trọc đi lại khệnh khạng trên đường phố, hoàn toàn ra dáng oai vệ  của một danh nhân. Người khác cười hí hí gọi cậu là “mông đít non”, cậu cứ tỉnh bơ. Những kẻ gọi cậu là “mông đít non” đều là những người ngoài cuộc, không biết đầu đuôi ngọn ngành gì hết. Những người biết rõ đầu đuôi ngọn ngành phài là những kẻ như Triệu Thắng Lợi, như Lưu Thành Công, như thợ mài kéo Tiểu Quan và những người đã từng có các cuộc giao dịch với Lý Trọc về cái mông của Lâm Hồng, bọn này, đứa nào cũng gọi Lý Trọc là “vua mông đít”. Triệu Thắng Lợi lúc này đã là Nhà thơ Triệu, Lưu Thành Công cũng đã là Nhà văn Lưu. Biệt hiệu “vua mông đít”là phát minh của hai vị văn hào thị trấn Lưu. Lý Trọc hết sức hài lòng đối với biệt hiệu này, cảm thấy biệt hiệu này thực sự cầu thị.


          Thiếu niên Lý Trọc đã có mấy tháng kết bạn tâm đầu ý hợp với nhà thơ trẻ Triệu Thắng Lợi và nhà văn trẻ Lưu Thành Công, yêu chuộng chung của bọn họ là nghiên cứu và thảo luận về cái mông xinh đẹp của Lâm Hồng. Hai vị văn hào của thị trấn Lưu chúng tôi vắt óc suy nghĩ, nghĩ ra rất nhiều từ ngữ văn học khác nhau, có tả thực, có trữ tình, có hình dung, có tỉ dụ, còn có cả miêu tả và nghị luận, bày hết ra trước mặt Lý Trọc, để cuối cùng Lý Trọc vỗ bàn phán xét,  xem những từ ngữ nào sử dụng trên mông Lâm Hồng  thiết thực nhất    truyền thần nhất. Những từ ngữ sát hợp nhất Lý Trọc đã chọn ra, đều là tả thực, những từ  ngữ truyền thần nhất đều là trữ tình. Sau khi cuộc thảo luận của họ đã lời cùng ý cạn, thì cũng chấm dứt sự giao lưu giữa hai vị văn hào với Lý Trọc. Hai vị văn hào này, đã từng có  mấy bận mò vào một gian nhà,  ăn cắp sách giữa đêm hôm khuya khoắt, số sách này đều gom nhặt trong cách mạng văn hoá, lại bị rà soát niêm phong. Lý Trọc đã mấy lần ở ngoài canh gác cho hai người. Rất nhiều lời hay ý đẹp miêu tả mông Lâm Hồng,  đều phát hiện từ trong những quyển sách lấy cắp này.


           Anh Đồng thợ rèn là người duy nhất trong số những người biết rõ đầu đuôi ngọn ngành,  không gọi Lý Trọc là “vua mông đít”. Anh Đồng thợ rèn định đánh đổi mông Lâm Hồng quý giá bằng một bát mì Dương Xuân rẻ tiền, Lý Trọc đã không mắc lừa.  Đồng thợ rèn ăn cắp gà không thành, mất nắm gạo, phải đền một bát mì Dương Xuân. Khi gặp Lý Trọc trên phố lớn, Đồng thợ rèn đã quát rõ to:


Thằng đít non khốn kiếp!


           Lý Trọc không hề bực tức, cậu đề nghị anh Đồng thợ rèn một cách hợp tình hợp lý:


Vẫn cứ  gọi em là “ vua mông đít” đi anh!


           Có lúc, Lý Trọc nhìn thấy Lâm Hồng trên phố lớn, Lâm Hông bây giờ đã mười tám tuổi, con gái mười tám như một nhành hoa, Lâm Hồng mười tám còn đẹp hơn hoa, một khi Lâm Hồng thắt đáy lưng ong đi trên phố lớn, mắt lũ đàn ông cứ hau háu như mắt diều hâu, lũ đàn ông này đều là hạng người dám nhìn không dám nói, chỉ có một mình Lý Trọc tràn đầy nhiệt tình bước tới, nói với Lâm Hồng như bạn thân:


Lâm Hồng, lâu lắm không gặp, thời gian này bạn có bận gì  không?


          Lâm Hồng xấu hổ đỏ mặt, thằng bé lưu manh mười lăm tuổi đã từng nhòm trộm mông cô trong nhà xí, đã nghiễm nhiên sóng vai đi cùng cô, phớt bơ tất cả ánh mắt ngạc nhiên và nét mặt cười khì của những người đi đường,  cậu  tiếp tục hỏi một cách sốt sắng:


Bố mẹ anh chị em nhà bạn đều khoẻ chứ?


          Lâm Hồng cáu tiết đến nghiến răng nghiến lợi, cô khẽ nói:


         -Tránh ra!


          Nghe Lâm Hồng nói thế, Lý Trọc quay sang nhìn người khác,  xua tay với một  người đi sau mình, làm như Lâm Hồng đuổi anh ta xê ra, sau đó ra vẻ hăng hái muốn trở thành người bảo vệ Lâm Hồng, cậu nói với Lâm Hồng đang tức đến lộn ruột,  nước mắt lưng tròng:


Bạn đi đâu? Tôi dẫn bạn đi.


           Lâm Hồng đã đến nước không sao nhịn nổi, cô mắng một câu lanh lảnh:


Tránh ra! Đồ lưu manh!


           Lý Trọc vẫn quay nhìn người khác, lúc này Lâm Hồng đã nói thẳng vào mặt Lý Trọc:


Tôi bảo cậu tránh ra!


           Đám đông trên phố cười rộ lên, Lý Trọc đứng lại, nhìn dáng đi uyển chuyển của Lâm Hồng, vuốt  mồm một cách hết sức đáng tiếc, nói với đám đông trên phố:


         - Cô ta vẫn còn giận em.


           Sau đó,  cậu lắc đầu thở dài, nói một cách hối hận không kịp:


         -Lẽ ra, mình không nên phạm sai lầm sinh hoạt ấy.


           Những vết xấu của Lý Trọc đã được truyền đến tai Lý Lan  nguyên vẹn,  không thiếu một chi tiết, khiến đầu chị càng ngày càng phải cúi gằm xuống, chị đã từng phải  gánh chịu những tin tức xấu xa của người chồng thứ nhất, bây giờ lại phải gánh chịu những chuyện  xấu hổ của con trai. Chị đã từng lấy nước mắt rửa mặt, bây giờ nước mắt chị đã cạn. Chị không nói một tiếng, bỏ mặc mọi việc làm của Lý Trọc, chị biết mình đã không cai quản nổi đứa con trai. Vì cơn đau đầu, chị thường phải thức giấc vào lúc nửa đêm, sau đó,  cứ thao thức lo nghĩ mãi, từ nay về sau phải làm thế nào với Lý Trọc? Gần như lần nào chị cũng thức cho đến sáng, lần nào cũng dằn vặt, thốt lên những lời oan trái:


Trời ơi, sao Trời lại để con sinh ra một ma vương sống lẫn với cõi người?


          Tinh thần của Lý Lan đã suy sụp, sức khoẻ của chị cũng đổ theo, căn bệnh đau nừa đầu của chị càng ngày càng quá ra, sau đó, thận cũng có vấn đề. Khi Lý Trọc ăn mì Tam Tiên ở bên ngoài, ăn tới mức đỏ da thắm thịt, thì Lý Lan đã bỏ việc ở nhà máy,xin nghỉ ốm lâu dài ở nhà. Lý Lan lúc này xanh xao gầy yếu, ngày nào cũng phải đến bệnh viện tiêm thuốc. Mùi hôi mùi chua trên tóc chị, khiến bác sĩ y tá  đeo khẩu trang cũng ngửi thấy, ai cũng quay đầu đi khi nói chuyện với chị, né người đi khi tiêm cho chị. Sau khi bệnh tình của Lý Lan quá ra, cần phải nằm viện, các bác sĩ y tá đã giục chị:


Gội đầu đi rồi hãy vào nằm viện.


          Lý Lan xấu hổ, cúi đầu đi về nhà, sống thui thủi một thân một mình đau khổ được hai hôm, trong hai hôm này, chị rặt nghĩ đến giọng nói nụ cười của Tống Phàm Bình khi còn sống. Chị cảm thấy mình gội đầu là có lỗi với anh, một người chồng chị yêu quý suốt đời. Về sau Lý Lan cảm thấy mình không sống được bao lâu nữa, cảm thấy mình sắp sửa xuống chín suối đoàn tụ với Tống Phàm Bình. Chị thầm nghĩ, có thể Tống Phàm Bình cũng không thích mùi chua mùi hôi trên mái tóc của chị, cho nên trưa chủ nhật, Lý Lan bỏ mấy bộ quần áo sạch vào chiếc làn tre, gọi Lý Trọc đang định ra khỏi nhà, do dự một lát, chị bảo con:


Bệnh của mẹ e không chữa khỏi, mẹ muốn trước khi chết được tắm rửa  sạch sẽ.


          Từ sau khi Lý Trọc nhòm trộm mông đàn bà trong nhà xí, lần đầu tiên Lý Lan sai Lý Trọc cùng chị ra phố. Tuy con trai giống người chồng trước đã làm chị mất mặt,tuy chị vĩnh viễn không tha thứ  cho người chồng trước, cho dù người chồng trước mất mạng vì chuyện này. Nhưng con trai thì khác, con trai là máu thịt trên thân thể mình rơi xuống.


           Khi hai mẹ con cùng đi ra nhà tắm trên phố, chị đột nhiên phát hiện,  con trai đã cao hơn mẹ. Chị mỉm cười an ủi, không nén nổi, chị khoác cánh tay con. Lúc đó Lý Lan đi đường đã thở hổn hển, đi được hai mươi mét, chị đã phải tìm một cây đứng tựa, nghỉ một lát. Lý Trọc đứng bên mẹ, vừa chào hỏi những người cậu quen, vừa giới thiệu với mẹ người đó là ai. Lý Lan đã ngạc nhiên nhận ra,  số người con trai mười lăm tuổi quen biết , không những đông hơn số người chị quen biết, mà còn đông hơn rất nhiều.


           Từ nhà ở đến nhà tắm cũng chỉ có một dặm đường, Lý Lan phải đi mất hơn một tiếng đồng hồ, mỗi lần chị dựa vào cây nghỉ, Lý Trọc đều chịu khó đứng một bên,vẻ mặt chín chắn,  kể cho mẹ nghe rất nhiều chuyện đã sẩy ra ở thị  trấn Lưu, đều là những chuyện Lý Lan chưa từng nghe bao giờ. Giờ phút ấy,  Lý Lan tự dưng trố mắt nhìn con, trong lòng vui chộn rộn, sau đó lại thầm nghĩ: Nếu Lý Trọc đối xử với mọi người chính trực như Tống Cương, thì nó sẽ có thể sống yên hàn tử tế trên đời này, chỉ tiếc rằng…Lý Lan thầm nói với mình:


          -Đứa con này là ma vương sống lẫn cõi người...


           Sau khi hai mẹ con đến cửa nhà tắm, Lý Lan lại dựa vào tường nghỉ một lát, sau đó dắt tay con trai, bảo cậu không được đi đâu, cứ đợi mẹ ở ngoài nhà tắm. Lý Trọc gậtt gật đầu, nhìn mẹ quay người đi vào nhà tắm.Bước chân của Lý Lan chậm chạp như bà lão sắp thập thò cửa lỗ.Mái tóc của chị đã bảy năm không gội, nhưng vẫn còn đen bóng.


           Không biết Lý Trọc đã đứng ngoài nhà tắm bao lâu, đứng đến nỗi đầu tiên là mỏi chân, sau đó các ngón chân đều mỏi nhừ. Lý Trọc nhìn thấy rất đông người,  mặt đỏ tưng bừng,  đi ra khỏi nhà tắm, mái tóc người nào người nấy đều còn rỏ nước tong tong. Có những người trông thấy Lý Trọc, vẫn không quên gọi cậu một tiếng“ mông đít non”, cũng có người đi ra,  gọi cậu là “vua mông đít”.Đối với người gọi mình là “mông đít non”, Lý  Trọc tỏ ra nghênh ngang kiêu ngạo,  không thèm để mắt đến, đối với người gọi cậu là “vua mông đít”, Lý Trọc tươi cười, nhiệt tình  chào hỏi, bởi vì những người này đều là khách mì Tam Tiên của cậu, Lý Trọc giữ không khí ôn tồn,  hoà thuận để còn làm ăn.


          Anh Đồng thợ rèn cũng từ trong nhà tắm đi ra, trông thấy Lý Trọc đứng ở cửa, sau khi gọi cậu  một câu“thằng đít non khốn kiếp”, thò tay chỉ vào trong nhà tắm,đề nghị:


        -Vào trong nhà tắm nhìn trộm hay lắm, mông nhiều tới mức mắt không nhìn xuể.


         Lý Trọc khịt mũi một tiếng, tỏ vẻ khinh thường,  nói:


Anh đếch hiểu gì cả, nhiều mông quá rối mắt, đâu có nhìn được? Anh chẳng biết nên nhìn cái nào?


          Nói rồi,  cậu thò năm ngón tay, dạy bảo anh Đồng một cách sành sỏi:


Nhiều nhất không được quá năm cái, ít nhất không được dưới hai. Trên năm cái ,anh nhìn sẽ  mờ nhoà, ít hơn hai, nghĩa là chỉ có mỗi một cái, nhìn thì  nhin rõ, nhớ cũng nhớ được, chỉ có điều không có sự so sánh.


          Nghe xong, anh Đồng thợ rèn bỗng vỡ lẽ, nói với Lý Trọc hầu như sùng bái:


Thằng đít non khốn kiếp đúng là một nhân tài, đời thằng tao,  thế nào cũng phải mời mày ăn một bát mì Tam Tiên mới được.


          Lý Trọc xua tay một cách khách sáo, sau đó sửa lại lời nói của anh Đồng thợ rèn:-


          - Hãy gọi em là “vua mông đít”.


            Vua mông đít Lý Trọc của thị trấn Lưu chúng tôi đã đứng gần ba tiếng đồng hồ ở ngoài nhà tắm thị trấn Lưu, mà mẹ cậu vẫn không thấy tăm hơi, Lý Trọc lúc thì sốt tiết như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, lúc thì lại sợ hay là mẹ đã  ngất xỉu trong nhà tắm? Ba tiếng đồng hồ đã trôi qua, một người đàn bà mái tóc bạc trắng, tập tà tập tễnh, theo sau mấy cô gái trẻ, đi ra khỏi nhà tắm. Lý Trọc nhìn thấy mấy cô gái trẻ,  mái tóc còn đang rỏ nước, vừa đi vừa cười cười nói nói . Cậu không chú ý đến người đàn bà bước đi tập tễnh đang đi đến với mình. Người đàn bà mái tóc bạc trắng đi đến trước mặt Lý Trọc đã đứng lại, khẽ gọi một tiếng:


          -Lý Trọc!


           Lý Trọc sững sờ, cậu không ngờ người đàn bà trước mặt chính là mẹ mình, lúc nãy, khi bước vào nhà tắm, mái tóc Lý Lan còn đen bóng, bây giờ khi đứng trước mặt Lý Trọc, mái tóc mẹ đã bạc trắng. Để kỷ niệm Tống Phàm Bình, bảy năm Lý Lan không gội đàu, bây giờ chị đã gội, gội bỏ mái tóc đen óng mượt, gội thành mái tóc trắng bạc phơ.


           Lần đầu tiên Lý Trọc cảm thấy mẹ đã già, mà lại già như một bà lão. Lý Lan khoác cánh tay Lý Trọc, đi về nhà một cách khó nhọc, dọc đường gặp mấy người quen, trông thấy Lý Lan, người nào cũng ngạc nhiên, ai cũng bước lại gần nhìn cho rõ, ngạc nhiên hỏi:


Lý Lan, bà là Lý Lan phải không?


          Lý Lan uể oải gật đầu, uể oải trả lời:


    -    Phải, phải...


Chương 25


 


           Lý Lan về đến nhà, đứng trước gương ngắm nghía mình, chị cũng phải giật mình bởi sự già nua đột nhiên của bản thân. Sau đó chị có một dự cảm không tốt lành. Chị cảm thấy sau khi vào nằm viện,  mình có thể không ra. Chị đã gội hết mùi hôi mùi chua đầy đầu, chị không đi bệnh viện ngay, chị ở nhà thêm vài ngày. Mấy ngày ở nhà, chị không nằm trên giường, dù ngồi ở trước bàn, chị cứ nhìn Lý Trọc,  nơm nớp lo âu, thỉnh thoảng thở dài,  nói với con:


Sau này con sẽ làm thế nào?


          Lý Lan bắt đầu lo liệu đến chuyện sau khi mình qua đời, chị lo lắng hơn cả là chuyện Lý Trọc, chị không biết sau khi mình ra đi, Lý Trọc sẽ như thế nào? Chị luôn luôn có cảm nghĩ,  con trai mình sẽ có số phận không ra sao trên thế giới này, mười bốn tuổi đã có chuyện nhòm trộm mông đàn bà trong nhà xí, sau mười tám tuổi không biết sẽ gây ra những chuyện xấu xa tàn nhẫn thế nào nữa? Chị đâm lo đứa con  sau này có khả năng phạm tội,  vào tù.


          Trước khi quyết định vào nằm viện chữa bệnh, Lý Lan đã bố trí sắp xếp cuộc sống từ nay về sau của con trai. Chị ôm sổ hộ khẩu trước ngực, sai con trai dìu mình đi đến Cục dân chính Huyện. Lý Lan tội nghiệp,  cảm thấy mình là vợ địa chủ, lại là mẹ của đứa con nhỏ Lưu manh Lý Trọc, chị xấu hổ cúi đầu, rụt rè đi vào sân Cục dân chính, lại rụt rụt rè rè hỏi người ta:


           -ở đây ai quản lý việc trẻ mồ côi,thưa ông?


            Lý Trọc dìu mẹ đi vào một gian phòng, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, đang ngồi trước bàn làm việc xem báo, Lý Trọc vừa nhìn đã nhận ra anh, bảy năm trước anh là người dùng xe bò chở xác Tống Phàm Bình từ Bến ô tô về nhà Lý Lan. Lý Trọc còn nhớ anh tên là Đào Thanh, cậu vui mừng chỉ vào anh nói:


           - Chú đấy ư, chú là Đào Thanh.


              Lý Lan giật  áo Lý Trọc, cảm thấy vừa giờ con mình nói như thế rất không lễ phép, chị gật đầu khom lưng hỏi:


             -Ông là đồng chí Đào phải không ạ?


              Đào Thanh gật đầu, khi bỏ tờ báo trong tay xuống, nhìn kỹ Lý Trọc, hình như đã nhận ra cậu. Lý Lan đứng ở cửa không dám vào, giọng run run, chị thưa với người đàn ông:


             -Thưa đồng chí Đào, tôi có việc xin được hỏi đồng chí.


              Đào Thanh mỉm cười đáp:


            - Có việc gì  mời bà vào trong này.


              Lý Lan cúi đầu lo lằng nói:


   Tôi thành phần không tốt,  thưa đồng chí.


              Đào Thanh vẫn mỉm cười đáp:


   Mời  bà vào trong này đã.


           Nói xong, Đào Thanh bê một chiếc ghế,  bảo Lý Lan ngồi. Lý Lan sợ sệt đi vào trong nhà, vẫn không dám ngồi lên ghế. Đào Thanh chỉ ghế nói:


Cứ ngồi xuống ghế rồi nói sau, thưa bà.


          Lý Lan lưỡng lự một lát, ngồi xuống. Chị cung kính đưa sổ hộ khẩu cho Đào Thanh, chỉ tay vào Lý Trọc,  nói với Đào Thanh:


Cháu là con trai tôi, trên sổ hộ khẩu có tên cháu.


         Đào Thanh mở sổ hộ khẩu nói:-


         -Tôi đã nhìn thấy, bà có việc gì?


         Lý Lan cười gượng trả lời:


Tôi bị bệnh nhiễm độc nước tiểu, không sống được mấy nữa, sau khi tôi chết, con trai tôi không có người ruột thịt, liệu cháu có được nhà nước cứu tế không?


          Đào Thanh ngạc nhiên nhìn Lý Lan, lại nhìn Lý Trọc, sau đó gật đầu nói:


Được,  thưa bà, mỗi tháng tám đồng và mười ki lô gam tem gạo, tem dầu tem vải mỗi quí phát một lần, được hưởng cho đến khi cậu tham gia công tác thì thôi.


          Lý Lan lại thắc thỏm không yên, nói:


Tôi thành phần không tốt, là vợ địa chủ…


          Đào Thanh cười, trả sổ hộ khẩu cho Lý Lan nói:


         -Tôi hiểu tình hình của bà, bà cứ yên tâm, việc này do tôi làm, con trai bà sau này cứ tìm tôi là được.


          Cuối cùng Lý Lan đã thở phào nhẹ nhõm, bởi mừng quá, nên mặt Lý Lan ửng đỏ . Lúc này Đào Thanh nhìn Lý Trọc, cười hì hì, nói:


Thì ra cậu là Lý Trọc, cậu rất có tiếng tăm, còn một cậu nữa tên là gì?


          Lý Trọc biết chú Đào Thanh hỏi Tống Cương, Lý Trọc đang định trả lời, thì Lý Lan đã đứng dạy một cách lo lắng, chị biết Đào Thanh nói Lý Trọc rất có tiếng tăm là chỉ sự việc nhòm trộm mông đàn bà trong nhà xí, chị nói liền mấy tiếng cám ơn, bảo Lý Trọc dìu mình đi. Lý Trọc dìu mẹ ra khỏi nhà, lại đi ra sân Cục dân chính, bây giờ Lý Lan mới yên tâm dựa người vào một thân cây, thở hổn hển,  thốt lên:


          -Đồng chí Đào này đúng là một người tốt.


           Lúc này Lý Trọc mới bảo mẹ, Tống Phàm Bình chết ở trước bến xe, chính chú Đào Thanh này đã giúp chở xác bố về nhà. Nghe vậy Lý Lan xúc động, mặt đỏ bừng, chị không sai con dìu đi nữa, một mình nhanh nhẩu trở lại sân Cục dân chính, đi vào gian phòng vừa rồi, chị nói với Đào Thanh:


Thưa ân nhân, tôi xin được cúi lạy trước ân nhân.


           Lý Lan cúi rạp đầu xuống, thân thể gần như sắp ngã, chị đã va sứt trán. Tiếp theo chị khóc hu hu. Đào Thanh lúng túng đứng dạy, lát sau tiếng khóc và lời nói của Lý Lan khiến anh hiểu ra, tại sao người đàn bà này lại cúi đầu lạy anh. Đào Thanh vội vàng bước đến, đưa hai tay định đỡ chị dạy. Lý Lan vẫn quỳ, lại cúi đầu lạy anh hai cái nữa. Tiếp theo, Đào Thanh đã nói rất nhiều lời y như giỗ trẻ con, mới dìu được Lý Lan đứng lên. Đào Thanh dìu Lý Lan ra mãi tận cổng Cục dân chính. Khi chia tay, Đào Thanh dơ ngón tay cái lên, khẽ nói với Lý Lan:


Tống Phàm Bình , ghê gớm lắm.


           Lý Lan xúc động,  toàn thân run run,  Sau khi Đào Thanh đi vào sân Cục dân chính, Lý Lan lau nước mắt, sung sướng nói với Lý Trọc:


Nghe thấy chưa, nghe thấy vừa giờ đồng chí Đào nói gì chưa...


           Sau khi ra khỏi Cục dân chính, Lý Lan lại đến cửa hàng quan tài. Trán chị lấm tấm những giọt máu, đi vài bước lại nghỉ, mỗi lần nghỉ, không kìm nổi, lại nhắc đến lời nói của Đào Thanh:


Tống Phàm Bình, ghê gớm lắm.


          Sau đó cánh tay chị vung lên phía trước, nói với Lý Trọc một cách kiêu hãnh:


Lòng dân thị trấn Lưu,  ai ai cũng nghĩ như vậy, chỉ có điều không dám nói ra miệng.


          Lý Trọc dìu mẹ đi chậm hơn rùa, đi đến cửa hàng quan tài, Lý Lan ngồi trên ngưỡng cửa, vừa thở,  vừa lau máu dỉ ra trên trán, mỉm cười nói với nhân viên cửa hàng:


Tôi đã đến.


         Nhân viên trong cửa hàng quan tài,  ai ai cũng biết Lý Lan, họ hỏi chị:


Lần này mua quan tài cho ai?


          Lý Lan ái ngại nói:


         -Mua cho tôi.


          Đầu tiên họ ngớ người, sau đó họ cười bảo:


Chưa bao giờ thấy người sống mua quan tài cho mình.


          Lý Lan cũng cười, chị bảo:


Vâng, tôi cũng chưa thấy bao giờ.


         Lý Lan chỉ vào Lý Trọc nói tiếp:


Con trai còn bé, không biết nên mua cho tôi quan tài như thế nào, tôi chọn sẵn trước đâu vào đấy, sau cháu cứ việc đến lấy là được.


          Nhân viên cửa hàng quan tài đều biết Lý Trọc tiếng nổi như cồn, họ cười hỉ hả nhìn Lý Trọc tỉnh khô đứng ở cửa, bảo Lý Lan:


Con trai chị lớn rồi.


          Lý Lan cúi đầu, biết vì sao họ cười quái lạ như thế. Lý Lan chọn một cỗ quan tài rẻ nhất, chỉ có tám đồng, cũng là quan tài gỗ mỏng không sơn , giống quan tài của Tống Phàm Bình. Hai tay chị sờ lên ngực lấy tiền gói trong chiếc khăn mùi xoa, trả trước  họ bốn đồng, bảo họ bốn đồng còn lại sẽ trả hết khi đến lấy quan tài.


          Lý Lan đến Cục dân chính giải quyết tiền trợ cấp con mồ côi cho Lý Trọc, laị đến cửa hàng quan tài đặt  mua cho mình một cỗ áo quan, hai hòn đá đè nặng lên trái tim chị đã được gỡ bỏ. Hôm sau chị nên vào nằm viện điều trị. Nhưng bấm đột ngón tay  nhẩm tính, sáu hôm nữa  sẽ  là tiết thanh minh, chị khe khẽ lắc đầu bảo,  hôm thanh minh chị phải về quê tảo mộ cho Tống Phàm Bình, chờ sau tiết thanh minh sẽ đi bệnh viện.


          Lý Lan lê cái thân nặng nề, vừa đi vừa nghỉ, đến hiệu sách Tân Hoa của thị trấn Lưu, chị mua một thếp giấy trắng ở quầy dụng cụ văn phòng, ôm trước ngực,vừa đi vừa nghỉ,  về đến nhà, ngồi trước bàn,  bắt đầu làm giấy tiền và thỏi giấy vàng bạc. Sau khi Tống Phàm Bình chết, tết thanh minh nào, chị cũng phải làm một làn giấy tiền và thỏi giấy vàng bạc khoác vào tay, đi một chặng đường rất xa, về quê đốt giấy tiền trước mộ Tống Phàm Bình.


          Lúc này Lý Lan ốm đã kiệt sức, làm xong được một thỏi giấy vàng bạc,  lại phải nghỉ một lúc, khi kẻ vẽ tiền giấy và viết hai chữ “vàng”, “bạc”lên thỏi giấy, tay chị cứ run run hoài, công việc của một buổi chiều, chị phải làm trong suốt bốn ngày mới xong. Lý Lan xếp ngay ngắn những thỏi giấy vàng bạc đã làm xong vào làn, sau đó cẩn thận đặt những đồng tiền giấy đã xâu chỉ trắng lên trên những thỏi giấy vàng bạc, chị mỉm cười và thở phào nhẹ nhõm, sau đó nước mắt lại ứa ra, chị cảm thấy có thể đây là lần cuối cùng chị tảo mộ cho Tống Phàm Bình.


          Buổi tối,  Lý Lan gọi Lý Trọc đến trước giường, ngắm nghía kỹ con trai, cảm thấy con trai không hề giống con người có tên là Lưu Sơn Phong một chút nào, Lý Lan cười an ủi, sau đó uể oải nói với Lý Trọc:


          - Ngày kia là tiết thanh minh, mẹ định về quê tảo mộ, đi chặng đường dài như thế , mẹ không có sức …


          - Mẹ ơi, mẹ yên tâm – Lý Trọc nói – Con cõng mẹ đi.


           Lý Lan cười,  lắc lắc đầu, chị nói đến đứa con khác, chị bảo:


Ngày mai con về quê tìm Tống Cương, hai anh em con thay nhau cõng mẹ đi.


Không cần gọi anh Tống Cương mẹ ạ-- Lý Trọc lắc đầu một cách kiên quyết – Một mình con là được.


Không được – Lý Lan nói -- Đường xa quá, một mình con cõng mẹ mệt lắm.


Mệt thì mình tìm một cây to – Lý Trọc vung tay nói – Ngồi ở dưới nghỉ một lúc.


          Lý Lan vẫn lắc đầu nói:


Con cứ về tìm Tống Cương lên.


Con không tìm anh Tống Cương – Lý Trọc nói -  Tự con sẽ nghĩ ra cách.


          Lý Trọc vừa nói vừa ngáp, cậu định ra nhà ngoài ngủ, khi ra đến cửa, cậu quay lại bảo mẹ:


Mẹ ơi, mẹ yên tâm, con xin bảo đảm đưa mẹ về quê một  cách thoải mái  dễ chịu, lại đưa mẹ trở lại thành phố một cách dễ chịu thoải mái.


          Lý Trọc đã mười lăm tuổi, vừa đặt lưng nằm xuống giường ở nhà ngoài, chỉ trong có năm phút,  đã nghĩ ra biện pháp, sau đó cậu yên chí nhắm mắt, vừa nhắm mắt,  tiếng ngáy đã vang nhà.


          Buổi chiều hôm sau, Lý Trọc mới thong thả ra khỏi nhà, cậu đến bệnh viện trước, trên hành lang bệnh viện, cậu ngó ngó nghiêng nghiêng, cứ y như  một người nhà đến thăm  bệnh nhân, nhân lúc phòng làm việc của y tá không có người, cậu lỉnh vào, sau khi lỉnh vào, cậu cứ thung dung kén chọn trong đống chai lọ truyền huyết thanh, đầu tiên đem ra hơn mười chai tiếp gờ lu cô đã sử dụng, dơ lên xem từng cái, xem chai nào gờ lu cô  còn thừa nhiều nhất? Sau khi chọn một chai nhiều nhất, dấu luôn vào trong người, lại vù ra khỏi phòng làm việc của y tá, chuồn  khỏi bệnh viện.


          Sau đó, Lý Trọc xách chai truyền huyết thanh không,  khệnh khà khệnh khạng đi trên đường phố, thỉnh thoảng còn dơ chai lên trước mắt lắc lắc, xem rốt cuộc trong chai còn lại bao nhiêu nước gơ lu cô? Lý Trọc cảm thấy có thể còn già nửa lạng. Để có câu trả lời chính xác, cậu đã trẽ vào một cửa hàng xì dầu cạnh phố, dơ chai lên, lắc lắc với người bán hàng,  hỏi bên trong còn bao nhiêu đường gơ lu cô? Về lĩnh vực này, người bán xì dầu vào loại sành sỏi, anh ta cầm chai lắc lắc hai cái, biết ngay số lượng ở bên trong, anh ta bảo, nước đường gờ lu cô trong chai nhiều hơn nửa lạng,ít hơn một lạng. Lý Trọc rất mừng, nhận lại chai,  lắc lắc bảo:


Đây là chất bổ.


          Lý Trọc dương dương đắc ý,  cầm chai có chứa già nửa lạng ít hơn một lạng nước gơ lu cô đi đến hiệu lò rèn của anh Đồng. Lý Trọc biết anh Đồng thợ rèn có một chiếc xe bò riêng. Lý Trọc đã nhằm vào chiếc xe này, định mượn anh một ngày, chở mẹ về quê tảo mộ. Đến hiệu thợ rèn, Lý Trọc đứng ở cửa nhìn anh Đồng đang rèn sắt mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Sau khi nhìn một lúc, Lý Trọc vẫy tay nói y như lãnh đạo đến thị sát:


Nghỉ một lát, nghỉ một lát.


          Anh Đồng bỏ búa sắt trong tay, lấy khăn lau mồ hôi đầy mặt, nhìn vẻ mặt không có việc không lên Điện Tam bảo của Lý Trọc, bước đến ngồi thoải mái trên chiếc ghế băng mà Lý Trọc đã từng chơi trò quan hệ trai gái khi ở tuổi nhi đồng. Anh Đồng hỏi:


Thằng nhóc khốn kiếp, mày đến có việc gì?


          Lý Trọc cười khì khì đáp:


Em đến đòi nợ.


Mẹ kiếp – Anh Đồng văng chiếc khăn mặt trong tay --  Tao nợ thằng nhóc khốn kiếp mày bao giờ?


         Lý Trọc vẫn cười khì khì, nhắc anh Đồng:


Cách đây hai tuần, anh đã nói một câu ở cửa nhà tắm.


Nói gì? -  Anh Đồng không nhớ ra.


         Lý Trọc chỉ vào mũi mình, đắc ý nói:


Anh bảo Lý Trọc này là một nhân tài, anh bảo đời anh thế nào cũng phải mời em ăn một bát mì Tam Tiên.


          Anh Đồng đã nhớ ra, anh vắt khăn mặt trở về cổ, ngang ngược nói:


        -Tao nói thế đấy, mày làm gì được nào?


         Lý Trọc bắt đầu nịnh bợ,tâng bốc anh Đồng. Cậu nói:


Đồng thợ rèn là nhân vật như thế nào? Đồng thợ rèn  quát một tiếng, thị trấn Lưu cũng phải ba lần giật mình. Đồng thợ rèn đã nói lời, liệu không nuốt lời  chứ?


Thằng nhóc khốn kiếp này.


          Anh Đồng cười, mắng một tiếng, Lý Trọc  nói như vậy, anh không ngang ngược nổi, suy nghĩ một lát, cũng thấy đắc ý, anh bảo:


Tao bảo đời này mời mày ăn một bát mì Tam Tiên, đời tao còn dài lắm, ngày nào mời mày ăn? Hiện giờ tao vẫn chưa biết.


Trả lời hay lắm!


          Lý Trọc dơ ngón tay cái lên khen, sau đó cười khì khì đi vào chủ đề chính. Cậu nói:


Thế này anh Đồng ạ, em không ăn mì Tam Tiên của anh, anh cho em mượn chiếc xe bò một ngày, coi như xoá nợ mì Tam Tiên.


          Anh Đồng thợ rèn không biết Lý Trọc dở trò gì, anh hỏi:


Mày mượn xe bò của tao làm gì?


ồ!-  Lý Trọc thở dài một tiếng, nói với anh Đồng – Mẹ em phải về quê tảo mộ


 cho bố em, anh biết rồi, mẹ em bị ốm, không đi xa được, em mượn xe của anh chở mẹ em đi.


          Lý Trọc vừa nói, vừa để chai nước gờ lu cô trong tay lên ghế băng. Anh Đồng chỉ vào chai truyền huyết thanh, hỏi:


Chai này làm gì vậy?


Chai dùng trong quân đội – Lý Trọc nói dóc, sau đó giải thích -- Đường về quê xa lắm, trời lại nắng, trên đường đi,  mẹ em khát nước thì làm thế nào? Em đựng  nước vào chai để mẹ em có nước uống khi đi đường bị khát. Đây là chai đựng nước dùng trong quân đội.


          Anh Đồng thợ rèn “ hày” một tiếng, anh bảo:


Không ngờ, không ai nhận ra, một thằng nhãi khốn kiếp như mày,  còn là một đứa con có hiếu!


          Lý Trọc cười khiêm tốn, dơ cái chai truyền huyết thanh lên lắc lắc, nói với anh Đồng:


Trong này vẫn còn già nửa lạng,ít hơn một lạng chất bổ gờ lu cô.


          Anh Đồng nói một cách hào sảng:


Thấy mày là đứa con hiếu thảo, tao cho mày mượn xe.


           Lý Trọc cảm ơn rối rít, sau đó,  với vẻ mặt đầy thần bí,  vỗ vào ghế băng, lại vẫy bảo anh Đồng ngồi xuống. Cậu nói:


Em không mượn không xe bò của anh đâu, em sẽ đền đáp anh, gọi là ở hiền gặp lành ấy mà.


          Anh Đồng không hiểu:


Thế nào là ở hiền gặp lành?


           Lý Trọc khe khẽ nói:


Mông của Lâm Hồng…


ồ!... Anh Đồng chợt vỡ lẽ.


          Anh Đồng thợ rèn nét mặt đầy vẻ thần bí, ngồi cạnh Lý Trọc nét mặt cũng đầy vẻ thần bí. Lý Trọc miêu tả một cách sinh động như thật bí mật về cái mông Lâm Hồng. Khi kể đến chỗ căng thẳng nhất, xúc động lòng người nhất, Lý Trọc bỗng nín bặt. Anh Đồng chờ một lát, Lý Trọc lại nói tiếp, nhưng không phải nói mông Lâm Hồng, mà là nói, trong giây phút then chốt này, Nhà thơ Triệu đã túm cậu nhấc bổng lên như thế nào. Anh Đồng thợ rèn đã tỏ ra thất vọng vô cùng, đứng dạy xoa nắm đấm, đi đi lại lại mấy bước, không kìm nổi,  buột mồm chửi:


Cái thằng Nhà thơ Triệu khốn nạn...


         Tuy chỉ biết nửa chừng về cái mông của Lâm Hồng, nhưng anh Đồng thợ rèn vẫn tỏ ra tràn đầy nhiệt tình đối với Lý Trọc, khi đưa xe bò cho Lý Trọc mượn, anh bảo:


Sau này,  nếu mày cần dùng xe, cứ nói với tao một tiếng, rồi kéo đi.


          Lý Trọc đút cái chai truyền huyết thanh lấy cắp ở bệnh viện vào túi áo, kéo xe bò của anh Đồng thợ rèn, đến trước mặt ông Dư nhổ răng. Cậu đã nhắm trúng cái ghế nằm bằng mây của ông Dư. Cậu định mượn chiếc ghế mây buộc vào xe bò của anh Đồng thợ rèn, để mẹ cậu nằm về quê một cách dễ chịu thoải mái.


          Khi Lý Trọc đến, ông Dư đang nằm trên ghế mây thiu thiu ngủ, Lý Trọc vứt  cái xe bò của anh Đồng xuống đất kêu đánh  xoảng, khiến ông Dư  giật  mình, toàn thân  run bắn, mở mắt nhìn thấy Lý Trọc và chiếc xe bò ở trước mặt, biết cả hai đều không phải khách hàng, lại uể oải nhắm mắt. Như một lãnh đao đi thị sát, Lý Trọc đi tiếp,  đến dưới cái ô che mưa bằng vải dầu, hai tay chắp sau lưng, hết nhìn kìm , lại nhìn răng bày trên bàn.


         Lúc bấy giờ đã về thời kỳ cuối của cách mạng văn hoá, cách mạng không còn cuồn cuộn như thác lũ, cách mạng chỉ còn là con suối róc rách, ông Dư nhổ răng không cần phải  dùng đến những cái răng chắc nhổ nhầm để chứng tỏ lập trường giai cấp của mình. Răng chắc nhổ nhầm bày ra bàn, trái lại còn ảnh hưởng đến uy tín nhổ răng của ông. Cùng với thời gian trôi đi, ông Dư nhổ răng lại cất hết  những cái răng chắc, cất cùng với số tiền của ông, ông Dư thầm nghĩ, đời chẳng biết thế nào mà lần, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, dòng suối róc rách cách mạng một ngày nào đó rồi sẽ lại bùng lên, biến thành cơn lũ cuồn cuộn, đến khi ấy ông còn phải đem những cái răng tốt này bày ra bàn.


          Lý Trọc nhìn trên bàn một lúc, không thấy những cái răng tốt, cậu gõ bàn cành cạch, cất to giọng,  hỏi ông Dư đang nhắm mắt nằm trên ghế mây:


Răng tốt đâu, những cái răng tốt đâu cả rồi hả ông?


Răng tốt nào? -  Ông Dư rất không vui vẻ mở mắt.


Đó là những cái răng còn chắc ông đã nhổ -  Lý Trọc chỉ xuống bàn nói – Trước đây ông bày trên bàn này.


Đồ thối -- Ông Dư đỡ người dậy, giận dữ nói –  Lão Dư ta chưa bao giờ nhổ răng còn đang chắc, những cái răng Lão Dư ta đã  nhổ  toàn là thứ răng sâu răng hỏng.


          Lý Trọc không ngờ ông Dư nhổ răng lại điên tiết như vậy, lập tức tươi cười xin lỗi, cũng tỏ ra thức thời như ông Dư nhổ răng, Lý Trọc vỗ trán mình nói:


Vâng, vâng, ông Dư nhổ răng chưa bao giờ nhổ răng chắc răng tốt, chắc chắn cháu nhớ nhầm.


          Lý Trọc vừa nói, vừa kéo cái ghế đẩu đến trước ghế mây của ông Dư nhổ răng, ngồi xuống,  bắt đầu phỉnh nịnh ông, y như phỉnh nịnh anh Đồng thợ rèn vừa nãy. Lý Trọc nói:


Nhổ răng như ông là cỡ nhổ răng vào bậc nhất trong vòng bán kính một trăm dặm vuông, dù có nhắm mắt vào mà nhổ, thì răng ông nhổ ra cũng dứt khoát là răng sâu.


          Ông Dư nhổ răng chuyển giận sang vui, ông gật gật đầu, cười bảo:


Nói như thế mới công bằng nghiêm chỉnh.


           Lý Trọc cảm thấy thời cơ đã chín, cậu khôn khéo kiếm chuyện,  dẫn dắt ông Dư:


Ông ở đây đã trên mười năm, gần hai mươi năm, các cô gái ở thị trấn Lưu,  liệu ông đã gặp hết lượt chưa?


Đừng nói là con gái --  Ông Dư đắc ý bảo  -- Bà già ở thị trấn Lưu ta cũng đã gặp hết, con gái nhà ai đi lấy chồng, bà lão nhà ai chết , ta biết ngay trong ngày.


Theo ông – Lý Trọc tiếp tục dẫn dắt ông Dư nhổ răng – Trong các cô gái của thị trấn Lưu, cô nào xinh đẹp nhất?


Lâm Hồng – Không cần phải suy nghĩ, ông Dư nhổ răng nói luôn -- Đương nhiên là Lâm Hồng.


Theo ông --  Lý Trọc cười hì hì --  Trong số đàn ông kể cả người lớn và trẻ con đông như thế, người nào đã trông thấy mông trần của Lâm Hồng?


Mày chứ ai --  Ông Dư nhổ răng chỉ vào Lý Trọc cười ha ha  -- Chính là mày, thằng nhóc khốn kiếp.


          Lý Trọc thừa nhận, gật đầu lia lịa, cậu cúi xuống, khẽ hỏi ông Dư:


Ông có muốn nghe mông Lâm Hồng không?


          Ông Dư nhổ răng đang cười ha ha, lập tức trở nên nghiêm túc, từ trong ghế nằm, ông chống người dạy, ngó nghiêng ra ngõ một lúc, chờ không có ai gần đó, ông mới  khe khẽ giục Lý Trọc:


Kể đi!


          Cặp mắt ông sáng quắc, mồm ông há to, giống như đang chờ chiếc bánh có nhân từ nhà Giời rơi xuống. Ra vẻ già giặn, túc trí đa mưu, Lý Trọc lúc này ngậm chặt mồm , giống như đám đàn ông nào đó của thị trấn Lưu chúng tôi đã nhận xét, thằng nhóc khốn kiếp mười lăm tuổi này, còn tinh ranh, lõi đời hơn ông già khốn kiếp năm mươi tuổi. Ông Dư trông thấy cái miệng Lý Trọc cứ ngậm chặt, ngay đến một khe hở cũng không có, tỏ ra sốt ruột,  đã thúc cậu:


Kể xem nào!


          Lý Trọc thong thả sờ mò chiếc ghế mây của ông Dư, cười ruồi bảo:


Ông cho cháu mượn cái ghế này một ngày, cháu sẽ kể hết mọi chi tiết về cái mông của Lâm Hồng cho ông nghe.


          Vừa nghe đến  chuyện  mượn ghế nằm của mình, ông Dư nhổ răng đã lập tức lắc đầu:


Không được, không có chiếc ghế nằm này, Lão Dư ta nhổ răng cho khách thế nào được?


         Lý Trọc vẫn kiên nhẫn dẫn dắt ông:


Không có ghế nằm, thì còn ghế ngồi, đừng nói ngồi, khách  dù có đứng, cũng khó mà đánh ngã nổi bậc tài danh số một trong vòng trăm dặm vuông như ông.


          Ông Dư cười hì hì, thầm tính lợi hại, cảm thấy cho mượn ghế nằm một ngày, đổi lại được biết bí mật cái mông của người đẹp Lâm Hồng, cũng không phải thiệt thòi thua lỗ. Ông Dư nhổ răng đã gật đầu đồng ý. Ông dơ một ngón tay lên nói:


Một ngày, chỉ một ngày thôi.


           Lý Trọc chĩa sát mồm vào tai ông Dư, thủ thỉ khi trầm lúc bổng. Trải qua tu luyện của năm, sáu mươi bát mì Tam Tiên, lại trải qua hun đúc về ngôn ngữ văn học của nhà thơ Triệu và nhà văn Lưu, Lý Trọc đã miêu tả cái mông của Lâm Hồng một cách sống động, hấp dẫn, miêu tả tới mức, còn sống động cuốn hút hơn cả mông của tiên nữ trên Giời. Khi nghe, nét mặt ông Dư cứ bần thần. Khi mặt ông Dư có những biểu hiện như nghe kể chuyện ma, hay nói cách khác khi nghe đến đoạn xúc động lòng người nhất, thì mồm Lý Trọc hết động đậy, mắt cậu  đã nhìn thấy cái ô che mưa vải dầu của ông Dư, liền nẩy ra ý định,  mượn luôn cả cái ô vải dầu. Ông Dư sốt ruột giục:


Kể tiếp đi.


          Lý Trọc vuốt mồm, chỉ vào cái ô vải dầu nói:


Tiện thể ông cho cháu mượn cái ô một ngày.


Mày  chỉ được cái được đằng chân lân đằng đầu -- Ông Dư bực mình nói – Mày mượn ghế nằm của tao, lại mượn cả ô che, chỉ còn lại có mỗi chiếc ghế này, thử hỏi, hiệu nhổ răng đường đường của tao có khác nào con chim sẻ vặt trụi lông


          Lý Trọc vểnh tai nói:


Cũng chỉ có mỗi ngày mai không có lông, ngày kia ông lại có lông như thường.


          Y như đọc tiểu thuyết chương hồi, ông Dư nhổ răng đọc đến chỗ “ muốn biết câu chuyện về sau thế nào, xin xem hồi sau sẽ rõ”, ông Dư ruột như lửa đốt, đành phải đồng ý cho Lý Trọc mượn nốt chiếc ô vải dầu. Lý Trọc miêu tả thêm hai câu về cái mông của Lâm Hồng, sau đó ông Dư nghe nói đến bàn tay của nhà thơ Triệu. Ông ngồi thừ tại chỗ, lâu lắm không có phản ứng, nét mặt đầy vẻ nghi hoặc, ông bảo:


         - Sao vậy? cái mông Lâm Hồng đang tròn trĩnh đầy đặn hẳn hoi, tại sao lại xiên xẹo sang bàn tay của Nhà thơ Triệu?


         - Cháu cũng chẳng biết làm thế nào – Lý Trọc bất lực nói – Anh chàng nhà thơ Triệu khốn  kiếp,  đã làm hỏng việc của cháu, cũng làm ông mất hào hứng.


           Ông Dư tức quá hoá hồ đồ, ông trút hết giận vào nhà thơ Triệu, ông nghiến răng nghiến lợi,  nói:


Thằng Triệu khốn kiếp, tao thề thế nào cũng phải nhổ bằng được của nó một chiếc răng chắc răng khoẻ cho mà xem.


          Lý Trọc kéo chiếc xe của anh Đồng thợ rèn, trên xe để chiếc ghế mây và cái ô vải dầu của ông Dư nhổ răng, lại đi đến kho của Công ty bách hoá thị trấn Lưu chúng tôi, trong kho, Lý Trọc liền trổ tài khéo ăn khéo nói, một lần nữa rao bán bí mật cái mông Lâm Hồng, đã  mượn được một đống dây thừng. Công lớn đã thành, Lý Trọc khoaí chí,  miệng huýt sáo điệu nhạc cách mạng, kéo chiếc xe bò lạch cạch đi trên đường phố lớn , ca khúc khải hoàn về nhà.


          Lúc này trời đã tối, Lý Lan đã đi ngủ, nghĩ đến chặng đường về quê rất xa ngày mai, ăn cơm tối xong, Lý Lan lên giường ngủ rất sớm. Từ sau khi Lý Trọc nhòm trộm mông đàn bà trong nhà xí, tiếng tăm loan truyền khắp thị trấn Lưu, Lý Lan không sao  quản nổi con trai, nó thường về nhà rất khuya, Lý Lan  đành phải thở dài thườn thượt.


            Khi về đến nơi, thấy trong nhà tối om, Lý Trọc biết mẹ đã tắt đèn đi ngủ, cậu khe khẽ đặt xe xuống, khe khẽ mở cửa, sờ mò dây công tắc, giật bật đèn , ngồi trước bàn, ăn ngấu ăn nghiến suất cơm tối mẹ để phần. Sau đó Lý Trọc bắt đầu ra tay, nhờ có ánh đèn trong nhà và sáng trăng ngoài sân, Lý Trọc đặt chiếc ghế nằm lên xe, rồi lấy dây thừng buộc chặt ghế vào xe. Trên tay vịn của ghế nằm, có một cái lỗ để cốc, Lý Trọc mở ô vải dầu, cắm cán ô vào lỗ, để ô vải dầu che trên ghế nằm, lấy dây thừng buộc chặt ô vào ghế và xe .


          Lúc này đã sang canh ba, Lý Trọc lại kiểm tra kỹ một lượt, lại dùng dây thừng cột thật chặt những chỗ then chốt. Sau khi đã buộc chặt lần cuối cùng, Lý Trọc chắp hai tay sau lưng, đi vòng quanh xe bò hai lần. Cậu cứ nhếch mép cười liên tục, cảm thấy xe, ghế và ô che, ba thứ đã kết thành một khối chắc chắn, y như cánh tay, chân và thân thể người. Lý Trọc thoả mãn ngáp một cái, vào trong nhà đi ngủ. Sau khi đặt mình xuống, cậu trằn trọc không ngủ được, cậu lo bị kẻ nào đó ăn cắp mất kiệt tác của mình ở ngoài sân, thôi thì,  ôm quách chăn ra sân, leo lên xe bò của anh Đồng thợ rèn mà ngủ cho yên chuyện. Nằm trên ghế  mây  của ông Dư nhổ răng, Lý Trọc bỗng yên tâm, nhắm mắt vào một cái là ngáy liền.


          Khi trời sáng, Lý Lan thức dậy,  thấy giường của con trai bỏ không, cũng không có chăn, biết đã sảy ra chuyện gì, chị lắc đầu quầy quậy, sau khi mở cửa, giật mình kêu thất thanh. Chị đã trông thấy chiếc xe bò ly kỳ cổ quái nhất thế giới, con trai chị cuốn  chăn đang ngủ trong chiếc ghế mây trên xe bò, một chiếc ô vải dầu to tổ bố đã căng che trên đầu.


         Tiếng kêu ngạc nhiên của Lý Lan đã đánh thức con trai đang trong ngủ mơ, thấy nét mặt mẹ ngạc nhiên, cậu dụi dụi mắt bò dậy, vô cùng đắc ý bảo mẹ, xe bò là của anh Đồng thợ rèn, ghế mây và ô che là của ông Dư nhổ răng, còn dây thừng mượn của kho Công ty bách hoá. Lý Trọc nói với mẹ:


Mẹ ơi, thế này mẹ sẽ dễ chịu!


          Lý Lan nhìn đứa con trai ma vương sống lẫn cõi người, thầm nghĩ,  một thằng bé mười lăm tuổi, đào đâu ra bản lĩnh lớn như thế? Lý Lan cảm thấy mình không hiểu nổi con, cứ dăm ba hôm, nó lại bày ra những trò khiến mẹ phải ngạc nhiên há mồm trợn mắt.


          Hai mẹ con ăn xong cơm sáng, Lý Trọc xách phích  nước, cẩn thận rót nước vào chai  truyền huyết thanh, vừa rót nước, cậu vừa nói với mẹ:


        - Trong chai có già nửa lạng, ít hơn một lạng chất bổ gơ lu cô mẹ ạ.


          Sau đó,  Lý Trọc rất tình cảm, trải gọn gàng chăn của mình lên ghế mây, cậu bảo đi đường xóc, có chăn lót ở bên dưới, người mẹ sẽ êm hơn. Chân trái Lý Trọc đè càng xe, hết sức cẩn thận dìu mẹ lên xe, lại hết sức cẩn thận dìu mẹ nằm xuống ghế mây. Lý Lan ôm trong tay chiếc làn đựng những thỏi giấy vàng bạc và những xâu giấy tiền, nằm trên ghế mây trong xe bò,  chị nhìn cái ô che trên đầu, biết là để che mưa nắng cho mình. Lý Trọc đưa cho mẹ chai truyền huyết thanh rót đầy nước có chứa chất bổ đường gơ lu cô, bảo để mẹ giải khát dọc đường. Nhận chai nước, Lý lan ứa nước mắt. Thấy mẹ khóc, Lý Trọc ngạc nhiên hỏi:


Mẹ ơi, mẹ làm sao thế?


Không sao --  Lý Lan lau nước mắt cười,  bảo  -- Con trai mẹ chu đáo quá, mình đi thôi.


          Sáng sớm hôm ấy, Lý Lan ngồi trên chiếc xe bò sang trọng nhất chưa từng có trong lich sử của thị trấn Lưu chúng tôi, do con trai Lý Trọc kéo,  ung dung diễu qua phố lớn của thị trấn Lưu. Dân chúng của thị trấn Lưu,  cứ gọi là mắt chữ i mồm chữ o, không ai tin vào mắt mình, đúng là trong mơ cũng chưa bao giờ thấy một chiếc xe bò được lắp ghép như vậy. Có người gọi Lý Trọc, dò hỏi xem, cậu làm thế nào có  được cái xe này?


         -Xe này ư? – Lý Trọc đắc ý trả lời -- Đây là xe riêng của mẹ tôi.


          Nghe chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, người ta lại hỏi Lý Trọc:


Thế nào là xe riêng?


Xe riêng  cũng không biết – Lý Trọc kiêu hãnh đáp – Máy bay Mao chủ tịch ngồi gọi là chuyên cơ, hay máy bay riêng, đoàn tàu Mao chủ tịch đi gọi là đoàn tầu riêng, ô tô Mao chủ tịch ngồi gọi là xe riêng. Tại sao ư? Bởi vì người khác không được ngồi. Xe bò mẹ tôi ngồi gọi là xe bò riêng. Tại sao ư?  Cũng là vì người khác không được ngồi.


          Đám đông chợt hiểu, cười ồ, Lý Lan cũng không nín nổi, cười thành tiếng. Nhìn cái xe riêng chở mình,  đi hiên ngang trên phố lớn, trong lòng Lý Lan ngổn ngang trăm mối.  Đứa con này đã từng đem lại cho chị nỗi ô nhục như con người có cái tên là Lưu Sơn Phong, hiện giờ lại đem đến cho chị niềm kiêu hãnh như Tống Phàm Bình.


           Đám chị em phụ nữ ở thị trấn Lưu chúng tôi cảm thấy chiếc xe riêng của Lý Lan càng giống chiếc xe hoa, họ luôn cười khúc khích gọi Lý Lan,  hỏi:


Hôm nay chị đi lấy chồng đấy à?


Đâu phải – Lý Lan xấu hổ đỏ bừng mặt – Tôi về quê tảo mộ cho chồng.


          Lý Trọc kéo xe riêng chở mẹ đi ra khỏi cửa Nam, đi vào con đường đất thôn quê. Khi nghe tiếng bánh xe bò lăn lộc cộc to hơn, Lý Lan biết xe  đi qua chiếc cầu gỗ, đã bắt đầu xóc, lắc la lắc lư  trên đường đất thôn quê. Lý Lan hít thở không khí ruộng đồng, gió xuân tươi  mát phả lên mặt, chị chống người ngồi dạy dưới ô che, nhìn thấy hoa cải dầu vàng tươi,  nở rộ trên cánh đồng, lấp lánh trong ánh nắng. Chị trông thấy những bờ ruộng  uốn lượn quanh co, cỏ non mọc ở hai bên bờ, trông như bờ ruộng có hai đường viễn xanh. Chị đã nhìn thấy nhà ở và cây cối thấp thoáng điểm xuyết ở xa xa. Chị đã nhìn thấy những con vịt đang bơi lội trong đầm ao gần đó, thậm chí còn nhìn thấy bóng vịt trong nước. Chị đã nhìn thấy những con chim sẻ đang bay lượn bên đường...Đây là lần cuối cùng Lý Lan đi trên đường đất này. Trong cái tròng trành của xe, mùa xuân mà lý Lan được chứng kiến đẹp đẽ và bát ngát như thế.


          Sau đó Lý Lan nhìn con trai oằn lưng kéo xe ở trước mặt. Người Lý Trọc  ngả hẳn xuống, cậu luôn luôn dơ tay lau mồ hôi trên mặt, Lý Lan đau lòng gọi tên con, bảo con bỏ xe xuống nghỉ một lát. Lý Trọc lắc đầu bảo không mệt. Lý Lan cầm chai truyền huyết thanh,  bảo con đừng lại uống mấy hớp, Lý Trọc vẫn lắc đầu nói,  con không khát. Cậu nói với mẹ:


Nước bổ đường gờ lu cô giành riêng cho mẹ uống.


          Lúc này Lý Lan đã  biết con trai chị tốt biết chừng nào, chị dỏ những giọt nước mắt an ủi, cười an ủi, trên xe bò,  chị nức nở nói:


Con ngoan ơi, mẹ xin con, xin con nghỉ một lát, xin con uống hớp nước.


           Lúc này, Lý Trọc đã trông thấy Tống Cương đang đứng ở đầu làng xa xa, còn trông thấy cả ông nội Tống Cương ngồi trên đất, tựa lưng vào thân cây. Tết thanh minh năm nào, Tống Cương và ông nội cũng ra đầu thôn chờ hai mẹ con Lý Lan về. Tống Cương đưa tay lên trán che, nhìn chiếc xe bò kỳ quái từ đằng xa đi đến.Cậu không ngờ Lý Trọc đã kéo xe chở mẹ đến. Sau khi nhìn thấy Tống Cương, thân Lý Trọc đang cúi rạp xuống,  đã ngẩng lên chút ít, cậu kéo xe co  cẳng chạy, người Lý Lan bị lắc mạnh trong chiếc xe đang xóc. Lý Trọc cất giọng gọi rõ to:


Tống Cương , Tống Cương...


           Nghe tiếng Lý Trọc gọi, Tống Cương vấy vẫy tay,  chạy nhào đi, Tống Cương cũng cất giọng gọi rõ to:


Lý Trọc, Lý Trọc...


 


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »