tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24723207
Tiểu thuyết
03.10.2013
Dương Hướng
Dưới chín tầng trời

CHƯƠNG 6. Lời nhắn gửi vào ngọn cau


 


Hoàng Kỳ Nam và thằng Vương bỗng dưng thành kẻ thù. Nam bảo thằng Vương, bố mẹ mi là đồ ăn cháo đá bát. Thằng Vương chửi Nam, ông bà mi là đồ địa chủ cường hào áp bức bóc lột bám gót tư sản. Cô Cam mẹ thằng Vương rít lên, con giai của mẹ, từ nay mẹ cấm con chơi với thằng Hoàng Kỳ Nam, nó là con cháu địa chủ.


Cô Cam le te cắp thúng đi chợ, gặp ai cũng vênh vang cậy thế sếp đội Trần Tăng ở nhà mình. Chú Kinh luôn miệng “đồng chí Trần Tăng” để doạ thiên hạ. Ông Khi chửi, mẹ thằng Đào Kinh, mày là đứa đi ở trên răng dưới cắt tút mà huênh hoang phét lác, nếu không được gia tộc Hoàng Kỳ cưu mang thì mục xương từ lâu rồi. Đào Kinh bảo con giai, con nghe ai nói xấu bố, bố bắn bể sọ nó ra. Đào Kinh miệng nói, tay lên cò súng roang roác. Thằng Vương đắc ý nhìn Nam kiêu hãnh. Đào Kinh bảo Nam, thời cuộc đổi thay rồi, chú bây giờ đã là cán bộ, láo chú bắn bể sọ. Đào Kinh lại kéo quy lát roang roác ra oai bấm cò tách tách. Sếp đội Trần Tăng như có phép thần thông khiến cả làng đều sợ. Từ lũ trẻ con đến cụ già lụ khụ nhìn thấy Trần Tăng là khúm núm dạ vâng, không dám cả nói to. Loài chó hung dữ thế, hễ nhìn thấy Trần Tăng là cụp đuôi lủi mất dạng. Chúng sợ khẩu súng đen sì lủng lẳng như đùi chó lúc nào cũng lách nhách bên hông Trần Tăng. Trần Tăng có nước da mai mái, đầu to, cằm nhọn, miệng lại rộng hoác, bọn trẻ  không đứa nào dám đến gần Trần Tăng. Hoàng Kỳ Nam đã nhận ra uy quyền to lớn của Trần Tăng trong buổi đấu tố ông nội Hoàng Kỳ Bắc trên sân đình Đoài. Lúc này Trần Tăng đang thích thú thoả mãn trước nỗi sợ hãi của Yến Quyên. Trần Tăng hau háu nhìn như ăn tươi nuốt sống mẹ Yến Quyên.“Người đẹp dễ sinh tai hoạ”  Nam lo sợ nhìn mẹ  yếu mềm đứng bên Trần Tăng.


- Bác cho thằng Hoàng Kỳ Nam bắp ngô luộc rồi sang nhà thằng Vương chơi.


Nam biết Trần Tăng muốn đuổi Nam đi. Nam lững thững đi trong ráng chiều chạng vạng sang nhà thằng Vương, lòng uất ức căm hờn. Nam lấp ló ngoài cửa sổ nhà thằng Vương. Con mực nhà thằng Vương đã quen, nó dúi đầu vào chân Nam thân thiện. Nó như biết rõ mọi tai hoạ đang đổ lên gia đình Nam. Nam nhìn qua ô cửa sổ, nghe vợ chồng cô Cam đang trò chuyện véo von. Cô Cam đưa cặp mắt lúng liếng vừa soi gương vừa nhìn chồng.


- Đồng chí Trần Tăng tin tưởng mỗi gia đình mình, Đào Kinh nói, cô cũng phải biết điều tử tế chăm sóc Trần Tăng chu đáo. Gái có công chồng không phụ.


- Mình còn phải dạy! Cô Cam lại cười lúng liếng, đây nói cho mà biết, làm cán bộ không được để con ma sắc đẹp Yến Quyên nó xỏ mũi đấy nhá! 


- Trần Tăng là cán bộ, lập trường tư tưởng vững như núi. Đào Kinh cười xí xoá.


- Tôi biết tỏng bụng dạ đàn ông các người, thấy mỡ, mèo nào chê.


- Đúng là đàn bà đái không qua ngọn cỏ. Đào kinh khoái cười hầng hậc- Đồng chí Trần Tăng về phen này gia tộc Hoàng Kỳ Bắc sẽ tiêu tan.


Nam căm giận lẻn xuống bếp nhà thằng Vương lấy được chiếc vó tép chạy ra ngoài cầu tiêu. Nam lấy que gạt cứt vào chiếc vó tép rồi lặng lẽ bước ra sau nhà thằng Vương. Bố mẹ thằng Vương vẫn đang trò chuyện ca ngợi Trần Tăng, Nam căm thù treo chiếc vó đựng cứt lên cửa sổ nhà thằng Vương rồi cắm đầu chạy. Vừa chạy Nam vừa chửi vợ chồng Đào Kinh là đồ thối tha dòi bọ. Nam chạy về nhà hả hê trả được mối thù nhà thằng Vương. Mẹ Yến Quyên vẫn ngồi co ro trước mặt Trần Tăng ở gian nhà ngang. Giọng Trần Tăng nghe lạnh cả sống lưng.


- Yến Quyên ơi! Anh đã đi khắp thế gian không gặp được người đàn bà nào đẹp như em. Em có biết tại sao anh phải liều cứu em và mẹ chồng em khỏi phải giam trong đình đêm qua không? anh cứu em bởi em đẹp qúa khiến anh không cầm lòng.


- Anh Trần Tăng, tôi là gái đã có chồng! Yến Quyên vẫn nhỏ nhẹ không dám làm mất lòng Trần Tăng.


- Chiều anh, anh sẽ tha tội cho cả bố mẹ chồng em, nếu không, anh bắn bỏ tuốt. Trần Tăng vừa năn nỉ vừa đe doạ, em phải nên biết điều, hôm đấu tố Hoàng Kỳ Bắc em đã chứng kiến mọi chuyện rồi đấy. Không những tội bên nhà chồng em, mà cả cái thằng em trai Đỗ Hiền nhà em, nó đã chạy vào Nam theo địch. Nó là đồ phản dân hại nước em hiểu không?


Hoàng Kỳ Nam nghe Trần Tăng doạ mẹ mà lòng uất ức căm thù. Nam cắm đầu chạy sang làng Đông. Gió hun hút phả vào mặt Nam. Ông bà ngoại Hoảng hốt nhìn Nam.


- Cháu vào đây có ai nhìn thấy không? Ông ngoại vội kéo Nam vào nhà hỏi


- Cháu không biết, ông bà ơi, họ đang tính kế xử bắn ông bà nội cháu, họ đòi bắn cả mẹ cháu nữa.


- Ôi, cháu tôi, họ chỉ doạ vậy thôi, cháu về đi, không được để ai biết cháu sang đây nhá.


- Nhưng ông phải sang ngay cứu mẹ cháu, đội Trần Tăng đang làm hại mẹ cháu ở dưới nhà ngang.


- Thật vậy sao? Lũ khốn, cháu về ngay đi, ông sẽ sang.


Nam cắm đầu chạy về nhà thấy Trần Tăng vẫn còn đang ngồi bên mẹ. Nam liều lĩnh cầm cái bát trên thành bể nước ném trúng lưng Trần Tăng rồi chạy tọt vào trong buồng bà nội. Bà nội ôm Nam vào lòng. Nam nức nở trong vòng tay bà.


- Bà ơi, ông Trần Tăng bảo sẽ xử bắn cả ông bà. Ông ta còn bảo cậu Hiền cháu đã vào Nam theo địch. Cháu vừa sang mách ông ngoại cháu bên làng Đông.


- Khổ thân thằng cháu tôi, bà nội khóc âm thầm trong lòng an ủi Nam, bà biết hết cả rồi! Bà đã có cách của bà. Bà già rồi, chết cũng được. Bà không sợ chết. Bà chỉ mong sao mẹ cháu giữ được vẹn toàn danh dự chờ ngày bố cháu về, mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Cháu yên tâm, bố cháu cũng là cán bộ cụ Hồ cơ mà.


Nam ngó qua khe cửa nhìn ra sân thấy Trần Tăng và Đào Kinh quát tháo rầm rầm ra lệnh cho dân quân bắt ông ngoại. 


- Đang đêm mày từ làng Đông mò sang làng Đoài làm gì khai mau. Định cấu kết với tên địa chủ Hoàng Kỳ Bắc âm mưu chống phá cách mạng hả? Mày không hoạt động chống phá cách mang thì đêm hôm mò sang đây ngủ với bà thông gia nhà mày à? Mày không ngủ với bà thông gia thì chính mày đã bêu cứt vào cửa sổ nhà Đào Kinh đúng không? Lôi cổ y ra đình cùm lại hỏi tội sau. Trần Tăng nói dồn dập không cần nghe ông ngoại Nam trả lời.


- Ôi Nam ơi, cháu đã hại ông ngoại cháu rồi. Bà nội gào lên. Nam chạy ra ngoài sân hét to.


- Ông ngoại tôi không có tội, mẹ ơi ông ngoại không ném cứt vào nhà chú Đào Kinh. Chính con đã ném cứt vào nhà chú Đào Kinh đấy.


Bà nội Nam từ trong buồng lao ra đứng sững giữa cửa căm hờn nhìn  đám dân quân đang bắt ông thông gia.


- Các người là bầy quỷ dữ. Bà nội nguyền rủa, rồi các người sẽ bị trời trừng phạt.


Dân quân tuân lệnh Trần Tăng xông vào trói ông ngoại lôi đi. Yến Quyên hốt hoảng chạy tới lôi Nam vào buồng bà.


- Con ơi là con, con đã làm hại ông ngoại rồi.


- Con muốn trả thù cho mẹ.


- Chuyện người lớn, con để bà và mẹ lo tính, từ nay con không được làm thế nghe không.


Yến Quyên nói với Nam rồi quay sang nói với bà nội.


- Bà ơi, đêm nay bà phải trốn đi, tình hình này ông nội không nhận tội, đội sẽ bắt bà phải đấu tố ông trước khi đem ông ra đấu trường xử bắn, giống như họ đã bắn địa chủ Bông, địa chủ Hào ở làng Đông. Giờ họ lại còn bắt cả ngoại con, họ sễ còn vu cho nhà ta đủ mọi chuyện.


-  Dù ông bà có phải chết, cũng không để vợ chồng con phải liên luỵ. Bà an ủi mẹ, con là dâu nhà ta, hãy sống mà giữ gìn lấy gia thế dòng tộc Hoàng Kỳ. Mẹ đã có cách chứng minh cho dân làng Đoài biết thế nào là nhân cách dòng tộc nhà Hoàng Kỳ xưa nay. Con an tâm, mẹ đã suy nghĩ hết sức thấu đáo rồi, không bao giờ mẹ lại đấu tố bố. Không bao giờ...


Đêm Nam nằm thao thức nhìn qua ô cửa sổ, bóng tối bao trùm khắp thế gian. Nam nhìn rõ những ngôi sao sáng lung linh, không biết có phải đó là những ngọn đèn giời của dân làng Đoài thả lên trên trời cao như lời bà nội bảo. Có tiếng lục cục trong buồng bà. Nam ngỡ bà sắp sửa trốn đi. Trong buồng bà bóng tối lờ mờ le lói đốm sáng nhỏ tí của ngọn đèn dầu bà vặn nhỏ để dưới gầm giường. Bà ngồi lặng như một pho tượng .


- Bà định trốn đi hả bà ?


- Hoàng Kỳ Nam! Ôi thằng cháu đích tôn của bà! Bà lại ôm Nam vào lòng xúc động- Cháu nhớ lời bà dặn đây, khi nào bố cháu về, cháu bảo bố hãy trèo lên ngọn cây cau trước cửa nhà kia. Chuyện hệ trọng, cháu không được để lộ cho ai biết.


Bà kéo Nam ra sân, hai bà cháu đi thật khẽ để cho mẹ Yến Quyên ngủ. Bà vác chiếc thang ra dựng lên thân cây cau cạnh bể nước bảo Nam giữ thang để bà trèo lên hái quả cau ăn trầu. Nam dạng chân chèo giữ thang cho bà hái cau. Nhìn trời sao sáng  lung linh, Nam tin chắc đó là những ngọn đèn của dân làng Đoài thả lên.


Ngoài đường làng, lại có tiếng chó sủa, tiếng rậm rịch của đội du kích bố thằng Vương đi tuần. Nam vào giường thao thức không ngủ. Có tiếng bước chân ngoài sân, Nam vùng dậy lén xuống nhà ngang, nghe rõ tiếng Trần Tăng.


- Chỉ còn từ giờ đến sáng mai, hãy nghe lời anh đi!


- Gia đình tôi không ai có tội, tôi van anh anh về đi! Tiếng mẹ như van xin.


- Không có tội á? Trần Tăng cười khẩy, bố mẹ chồng cô đáng tội tử hình, còn thằng Đỗ Hiền, em trai cô di cư vào Nam theo chính quyền Mỹ Nguỵ, tội tầy đình như vậy cô lại bảo không có tội á?


Trần Tăng bất ngờ bật đèn pin rọi vào mặt Yến Quyên. Nam nhìn rõ thân hình mẹ sáng rực trong đêm. Trần Tăng điên cuồng lao vàoYến Quyên.


 - Hãy chiều anh đi, rồi cả nhà em sẽ chẳng ai việc gì. Em sẽ là người đàn bà đẹp nhất làng Đoài.


Yến Quyên chạy vụt ra sân đứng sững giữa trời đêm. Trên trời cao, một ngôi sao sa rớt xuống mái đình Đoài giống ngọn đèn giời sằp tàn sáng loé lên những đốm lửa cuối cùng rồi tắt lịm. Nam chạy ra ôm  lấy mẹ. Mẹ dắt Nam vào nhà vỗ về.


-  Con giai của mẹ ngủ đi, đừng sợ.


Nam ngủ trong cơn mơ hoảng loạn, thấy bà đã trốn đi. Có tiếng trống, tiếng thanh la dồn dập, Nam giật mình tỉnh giấc lao vào buồng bà. Nam kinh hoàng hét lên gọi mẹ. Mẹ Yến Quyên tất tả chạy vào nhìn thấy xác bà vừa bị ai hành quyết ngay trên nền nhà. Bụng bà xổ ra một đống gan ruột bùng nhùng. Máu me thấm loang cả chiếc áo màu mỡ gà bà mặc lúc trèo lên cây cau hồi đêm. Kẻ nào đã giết bà? Đội du kích của Đào Kinh hùng hổ ập vào lục soát khắp nhà. Họ nghi vấn bọn phản động đã giết bà thủ tiêu đầu mối. Họ thận trọng bới tìm tang vật giết người để điều tra thủ phạm. Đào Kinh tìm được con dao bổ cau sắc lẹm sáng bóng nằm lẫn trong đống gan ruột bùng nhùng của bà. Nam nhận ra con dao kia là của bà thường vẫn dùng để bổ cau.


- Bà ấy tự vẫn đấy mà.


- Khiếp quá! Mấy người thì thào nhận xét, đàn bà mà dám lấy dao cau tự rạch bụng moi gan móc ruột mình ra thế kia.


 Nam hãi hùng ôm choàng lấy mẹ khóc hu hu.


-  Bố ơi! Sao bố đi mãi không về, bà nội chết rồi.


Ngoài đường đoàn người già trẻ trai gái rùng rùng chiêng trống, khẩu hiệu biểu ngữ tuần hành hô vang.


- Đả đảo bọn địa chủ cường hào gian ác đầu sỏ- Đả đảo, đả đảo.


- Đả đảo tên việt gian Hoàng Kỳ Bắc bóc lột dân nghèo- Đả đảo, đả đảo...


 Những chú chó ngày thường hung hăng sủa váng làng nay cụp đuôi nằm im thít trong xó bếp. Khí thế cách mạng dâng trào. Của nả nhà ông bà bố mẹ Nam bị tịch thu sạch sành sanh. Hoàng Kỳ Bắc bị quy những năm tội lớn: Tội thứ nhất, đi xe về ngựa học đòi tư sản; Tội thứ hai, nhiều ruộng nhất làng Đoài; Tội thứ ba, bóc lột tầng lớp bần cố nông; Tội thứ tư; nghi vấn cấu kết với bọn việt gian phản động phá hoại cách mạng; Tôi thứ năm, nhà to nhất làng Đoài.


Dân làng Đoài kháo nhau, chả ai khôn như Hoàng Kỳ Bắc, cũng chả ai dại như Hoàng Kỳ Bắc, mắc tột tầy đình, vẫn xông xông phi ngựa về làng để dân quân tóm sống.


Dòng người từ các ngả đường tràn ra cánh mả Rốt xem xử bắn Hoàng Kỳ Bắc. Những chiếc nón trắng nhấp nhô dưới màu cờ đỏ. Băng biển khẩu hiệu đủ màu rực rỡ. Mặt trời lên cao, nắng nóng chiếu vào mặt từng người rát bỏng. Trên đấu trường Hoàng Kỳ Bắc bị dân quân bịt mắt trói giật hai cánh tay đứng trước rừng người sôi suc căm thù, đứng trước rừng cờ băng biển biểu ngữ đủ mọi sắc mầu. Mẹ Nam run run nắm tay Nam. Đoàn người hừng hực căm hờn hô vang đòi bắn tên địa chủ cường hào ác bá Hoàng Kỳ Bắc. Nam nhận ra những tay súng xếp hàng trước bệ bắn, có cả chú Đào Kinh. Nam đã từng nghe ông nội kể Đào Kinh là người đã được ông nội Nam cưu mang từ bé. Chính ông nội Nam đã thương tình cho Đào Kinh đám ruộng bên kia sông để chôn mẹ Đào Kinh bị mắc bệnh hủi chết bị dân làng Đoài xua đuổi.


Nam đứng lặng bên mẹ. Sắp đến giờ hành quyết, rừng người chuyển động nhấp nhô chen lấn ngó nghiêng, họ hồi hộp nóng lòng chờ đợi cái giờ khẵc Hoàng Kỳ Bắc phải đền tội.


- Bắn!


 Một khẩu lệnh chất chứa căm hờn. Nắng rừng rực trên cánh đồng làng Đoài. Lòng người sôi sục.


- Đả đảo Hoàng kỳ Bắc, tên phản dân hại nước! - Đả đảo! đả đảo!


 Một loạt tiếng nổ đanh gọn, ông nội Nam vẫn đứng trơ trơ.


- Bắn kém quá! Có tiếng ai đó hét lên. 


Lại một loạt tiếng nổ tiếp theo. Đầu Hoàng Kỳ Bắc rũ xuống, vạt áo ông rách toạc hở mảng bụng bùng nhùng, máu thấm loang tấm áo tả tơi khoác trên người ông.


- Cho hắn một nhát cuốc nhân đạo! Lại có tiếng hét lên căm phẫn.


 Mẹ ôm choàng lấy Nam kêu rú lên rồi rũ gục xuống đất. Nam vùng chạy tới chỗ Đào Kinh định giằng khẩu súng trên tay Đào Kinh thì bị tổ du kích xông tới tóm cổ quật Nam ngã lăn ra đất.


- Thằng nhóc con, mày muốn đi chầu Diêm Vương cùng ông nội mày hả?


 Nam vùng đứng dậy khóc ngu ngơ giữa đất trời rực nắng. Đội du kích bó xác ông nội vào chiếc chiếu rách hất ông xuống lỗ huyệt chôn cạnh ngôi mộ bà nội còn tươi màu đất mới.


Dân làng Đoài bảo, trời đã trừng phạt ông bà Hoàng Kỳ Bắc, sống một đời , buôn tầu bán bè, giầu sang phú quý, lúc chết lại không có tấc gỗ đóng ván chôn mình, phải bó chiếu manh.


 


                       ***


 


Đào Kinh mở tiệc ăn mừng chiến thắng đánh đổ bọn địa chủ cường hào áp bức bóc lột dân nghèo. Cô nàng Cam Quý Mít Dừa vừa chua vừa ngọt vừa bùi của Kinh hôm nay mới xinh đẹp làm sao. Nàng đặt mâm cơm xuống chiếu giọng nàng rõ ngọt, mắt nàng đong đưa.


- Em mời đồng chí Trần Tăng, em mời mình xơi cơm.


- Trông cô Cam hôm nay rõ thật là duyên! Trần Tăng cười hơ hớ khen.


Từ ngày có đồng chí Trần Tăng về, nàng Cam Quýt mới được nở mày nở mặt. Trước đây Đào Kinh, chồng nàng coi thường nàng, quát tháo đánh chửi nàng như chó nhưng nàng chỉ le te lót tót giận hờn tý chút rồi quên ngay. Nàng vừa nể  vừa sợ chồng. Kinh có tài lặn sâu dưới nước rất lâu mò cá dưới sông đình Đoài. Ngày xưa bố mẹ đặt tên Kinh là “Kình”- nghĩa là loài cá kình khoẻ nhất biển khơi. Lớn lên khai lý lịch, Kình viết thiếu dấu huyền thành “Kinh”- Kinh, cũng có nghĩa là kinh đô, kinh thành, kinh thánh. Nghĩa của chữ “ Kinh” rộng lớn lại hay và sang trọng. Vậy mà bọn mất dạy dám bôi bác bảo Kinh là “dòng máu đỏ” của đàn bà. Bố láo bố toét! Biết đích danh kẻ nào xỏ xiên, Kinh sẽ bảo đồng chí Trần Tăng tri tội xử tử. 


Thằng Vương, con trai Kinh hồi bé gọi nó là thằng Vược. Kinh muốn nó khoẻ như loài cá Vược, cà Kình. Khi nó đi học cô giáo bảo phải đặt tên nó là Vương mới hay. Vương là vua, là đế vương. Kinh hy vọng thằng Vương sau này vương trưởng là đế vương. Biết đâu thời thế đổi thay! Như Kinh đấy thôi, đang là thằng cùng đinh, thoắt một cái được là cán bộ cốt cán oách tơ lơ. Thử hỏi cả làng Đoài này, đã ai quyền uy như Đào Kinh. Ông trời cũng công bằng lắm. Kẻ sướng trước thì khổ sau. Kẻ khổ trước thì sướng sau. Kinh thuộc diện khổ mãi rồi, giờ phải sướng. Sướng quá chứ lị. Kinh là kinh đô, kinh thành, kinh thánh, hớ! hớ!hớ!


- Đồng chí Trần Tăng, xin nâng cốc uống mừng chiến thắng, bữa nay đồng chí phải uống cho say, ăn cho no. Nàng Cam đâu! Rót rượu ra chúc sức khoẻ đồng chí Trần Tăng. Ta cám ơn nàng Cam Quýt Mít Dừa của ta. Ta cám ơn đồng chí Trần Tăng đã làm vẻ vang tên tuổi ta trước dân làng Đoài.


   Bữa cơm mừng chiến thắng hôm nay, Trần Tăng mới nhận ra sự sáng suốt của mình đã chọn vợ chồng Đào Kinh làm chỗ dựa. Khá lắm! chồng ân tình, vợ nồng nàn ấm áp.


- Đào Kinh ơi! Nhà ngươi hôm nay cho ta uống hơi nhiều vì ngươi quý ta đúng không? Cô Cam cũng quý ta! Cám ơn cô Cam!


 Trần Tăng nhìn cô Cam, đôi mắt nàng Cam lúng liếng đa tình làm sao. Nhưng cho dù nàng Cam có lúng liếng đa tình vẫn không bằng Yến Quyên. Yến Quyên mới làm trái tim Trần Tăng ta tan nát. Trần Tăng đứng dậy lảo đảo, miệng líu lại.


- Ta chào vợ chồng nhà ngươi ta đi đây. Ta sang nhà Yến Quyên, ta muốn an ủi bù đắp cho nàng. Yến Quyên ơi sao nàng sắt đá với ta. Ta biết ta có tội lớn với nàng. Ta nhìn thấy ánh mắt rực lửa căm hờn của nàng hôm xử bắn bố chồng nàng. Nàng phải hiểu cho ta chứ, đó là nhiệm vụ cao cả và bổn phận của ta phải thi hành. Nàng tự tuyệt ta, ta càng yêu nàng mãnh liệt hơn. Ôi người đẹp làng Đoài. Đây rồi! Cơ ngơi gia tộc Hoàng Kỳ Bắc đây rồi. Yến Quyên ơi, ta là Trần Tăng đây! Đêm nay ta đến với nàng đây. Nàng đâu rồi ...


Bước lên ba bậc thềm vào cửa gia tộc Hoàng Kỳ, TrầnTăng ớn lạnh nhìn Yến Quyên đầu vấn khăn tang đang đứng lặng trước bàn thờ ông bà Kỳ Bắc khói hương nghi ngút. Bên ngọn đèn thờ, đĩa khoai luộc còn đang bốc hơi nóng.Trần Tăng run run gọi Yến Quyên. Yến Quyên quay người đứng nhìn Trần Tăng với ánh mắt rực lửa căm hờn. Trần Tăng thấy người gai lạnh. Xung quanh lặng phắc. Con thạch sùng từ mái nhà ngửi mùi khoai luộc mon men xuống gian thờ khẽ đánh lưỡi tanh tách. Nhận ra dưới cây đèn có con dao bầu nhọn hoắt sáng loáng, Trần Tăng bủn rủn như có luồng tử khí chạy dọc sống lưng, Trần Tăng hoảng hốt lao ra ngoài cửa. Chạy ra tới đương làng, Trần Tăng vẫn cảm thấy ánh mắt rực lửa căm hờn của Yến Quyên nhìn theo. Ngất ngư về đến nhà nhìn thấy Kinh nằm co ro bên mâm bát đũa chưa dọn, ngọn đèn dầu leo lét sắp tắt, Trần tăng lên giọng: 


- Đồng chí Kinh, đang lúc nước sôi lửa bỏng còn ngủ được sao?


 Nghe tiếng gọi, Đào Kinh choàng tỉnh ngơ ngác nhìn Trần Tăng.


- Có việc khẩn cấp, Trần Tăng thì thầm, đêm nay cậu phải đích thân đi làm nhiệm vụ canh gác giám sát Yến Quyên thật chặt, sơ sẩy là cậu mất đầu.


Trần Tăng khoái chí nhìn Kinh vác súng ngất ngư đi làm nhiệm vụ. Trần Tăng vào giường nằm hình dung ra gương mặt Yến Quyên với đôi mắt rực lửa nhìn Trần Tăng căm thù. Nằm thiếp đi trong cơn sợ hãi, Trần Tăng mơ thấy mình bị Yến Quyên cầm dao rượt đuổi. Trần Tăng hét lên kêu cứu và giật mình tỉnh giấc. Ngoài cửa bóng một người phụ nữ lao vào nắm chặt tay Trần Tăng.


- Bác Trần Tăng ơi! Em là Cam đây mà. Bác la gì mà ghê thế. Em cứ ngỡ bác bị ai đánh.


 Lời nói dịu dàng của vợ Kinh làm Trần Tăng yên lòng. Dưới ánh sáng yếu ớt cây đèn dầu, Trần Tăng nhìn vợ Kinh rực rỡ khác hẳn mọi hôm.


- Cô Cam hôm nay ăn nói dễ nghe nhỉ? Trần tăng lả lơi.


- Bác khéo khen em. Nàng Cam xúc động nói, anh Kinh cứ chửi em suốt ngày.


- Từ nay đã có tôi, cấm cậu Kinh bắt nạt cô. Tôi nói thật đấy. Trần Tăng ngồi dậy nắm tay vợ Kinh. Đôi mắt vợ Kinh long lanh.


- Thôi bác ngủ đi, nhà em về bây giờ thì chết. Cô Cam  khẽ đẩy nhẹ bàn tay Trần Tăng.


- Cậu Kinh đi gác suốt đêm nay không về đâu. Trần Tăng nắm chặt cổ tay nàng Cam. Cô Cam ở đây với tôi cho vui. Tôi vừa mơ giấc mơ hãi hùng lắm. Trần Tăng ôm chầm lấy thân hình nóng hổi nồng nàn đầy sức xuân của vợ Kinh.


                  


                                ***


 


Được Trần Tăng tin cẩn giao nhiệm vụ theo dõi Yến Quyên, Kinh thấy mình rõ oai. Tối nào Kinh cũng được nàng Cam quan tâm chăm sóc cho ăn uống no say. Trước khi vác súng ra đi, Trần Tăng bảo đây là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng, tuyệt đối không để cho bất cứ ai biết. “Phải theo dõi như tình báo ấy”. Mấy đêm đầu Kinh rình mò nhà Yến Quyên không thấy có ai ra vào động tĩnh gì. Ngày nào cũng thức trắng đêm, rượu vào buồn ngủ không cưỡng được. Có lần Kinh nhẩy qua hàng rào chui vào đống rơm nhà Yến Quyên đánh một giấc đến sáng. Lai có lần nóng quá Kinh vác súng ra bờ ao đình nằm hóng mát.


 Bữa cơm rượu tối nay, nàng Cam rõ khéo nấu nồi cá “Ba gai riềng mẻ” bồi dưỡng cho Kinh. Kinh xơi mấy bát no say. Đến giờ phải thực thi nhiệm vụ, Kinh ngất ngư sang nhà Yến Quyên. Ngó quanh  không có gì khả nghi, Kinh vác súng ra ao đình đánh một giấc. Tỉnh dậy, khát nước, muốn mò về nhà lại sợ Trần Tăng biết, Kinh đành qua nhà Yến Quyên có bể nước mưa uống một gáo cho mát. Bể nước mưa nhà Yến Quyên, Đào Kinh đã quá quen thuộc từ ngày còn làm mướn cho nhà Yến Quyên. Bể nước mưa lúc nào cũng đầy ắp ngọt lim. Trăng đêm hè mênh mang. Chợt nghe có tiếng dội nước lách rách bên thành bể, Kinh sững sờ nhận ra Yến Quyên đang tắm đêm. Thân hình tiên nữ ngồn ngộn dưới trăng. Con ma men đã làm tâm trí Đào Kinh mụ mị quên béng nhiệm vụ Trần Tăng giao. Kinh lập cập từ chái bếp nhẩy tót tới thành bể. Đào Kinh run rẩy nhìn tấm thân ngọc ngà của Yến Quyên lồ lộ dưới trăng. Đầu óc Kinh quay cuồng, toàn thân bủn rủn đứng không vững trên nền ẩm ướt rêu trơn, Kinh trượt chân ngã oạch một cái, báng súng đập vào thành bể làm Yến Quyên giật mình chạy tót vào nhà. Loáng cái Kinh đã thấy Yến Quyên cầm con dao bầu sáng loáng ra đứng lặng phắc dưới trăng. Kinh hốt hoảng khoác súng chạy ra đường làng. Hình bóng Yến Quyên tắm dưới trăng làm Kinh bứt rứt mãi trong lòng. Đêm nay gió mát trăng thanh, được xơi món cá ba gai nàng Cam nấu lại có chén rượu nồng, được nhìn thấy hình bóng giai nhân mờ ảo khiến lòng Kinh rạo rực. Bao đêm thực thi nhiệm vụ Trần Tăng giao, Kinh quên béng nàng Cam Quýt Mít Dừa vừa chua vừa ngọt vừa bùi ở nhà. Tuy lốc tốc vậy, nhưng cái khoản ái ân nàng Cam còn mặn nồng lắm. Bất chấp hiểm nguy, Kinh quyết liều về với vợ. Giờ này chắc Trần Tăng đã ngon giấc. Kinh rón rén chui qua dậu dâm bụt, con chó thấy động lao tới, nhận ra Kinh nó ư ử vẫy đuôi mừng cuống quýt. Nó mừng cho Kinh về với nàng Cam Quýt đấy. Kinh háo hức mò vào giường vợ. Cơn khát nước cũng qua. Kinh khẽ đặt khẩu súng cạnh giường đưa tay quờ quạng khắp giường. Quái lạ, giờ này nàng Cam đi đâu chỉ thấy mỗi thằng Vương đang nằm co ro một mình. Kinh rón rén bước lên nhà trên, ghé tai vào cửa sổ nghe ngóng. Con chó lấn quấn bên chân rên ư ử. Kinh phẩy tay ra hiệu cho con chó xéo đi. Tim Kinh đập thình thịch, Kinh dỏng tai nghe có tiếng thì thầm rúc rích của nàng Cam với Trần Tăng. Ôi nàng Cam Quít của ta! Con vợ lăng loàn của ta. Sao mày lại dám mò vào giường cám dỗ đồng chí Trần Tăng. Bằng sức mạnh căm hờn, Kinh đẩy cửa xô vào tóm cổ nàng Cam hư đốn. Đào Kinh muốn xé cho tan xác nàng Cam ra cho hả giận. Trong lúc vật lộn với nàng Cam trên giường, đồng chí Trần Tăng ôm quần áo lủi lúc nào không biết. Kinh giận dữ bóp cổ vợ. Nàng Cam giẫy dụa, vừa chống cự vừa ôm riết lấy Kinh. Kinh không ngờ con vợ lăng loàn của mình lại khoẻ thế, nó lồng lộn quật ngửa Kinh xuống giường ngồi chồm hỗm trên bụng Kinh. Nàng Cam lúc này thực sự là con quỷ cái, nó thở hồng hộc lột phăng quần áo của Kinh. Lúc này Kinh mới sửng sốt nhận ra, nàng Cam trần truồng như nhộng nghễu nghện trên bụng Kinh.


- Muốn sống thì câm mồm, nàng nghiến răng nói, anh giở trò nó cho dân quân đến tóm cổ anh thì chỉ khổ gái này thôi.


Mới chỉ nghe tới “dân quân tóm cổ” Kinh bừng tỉnh cơn mê. Quả đúng lời nàng Cam nói, Kinh còn đang cãi vã với vợ trên giường, ngoài cửa đã có tiếng chó sủa liên hồi, tiếng bước chân rình rịch. Bốn dân quân ập vào quát.


- Chúng tôi thừa lệnh cấp trên đến bắt tội phạm Đào Văn Kinh bỏ vị trí chiến đấu.


Nàng Cam bỏ chạy. Kinh run rẩy mặc lại quần áo. Một dân quân tóm hai cánh tay Đào Kinh trói giật cánh khuỷu.


- Tống nó xuống chuồng trâu cho muỗi đốt!


 Một khẩu lênh phát ra rõ to, Đào Kinh muốn khuỵ xuống. Mệnh lệnh ngay lập tức được thi hành. Hai dân quân xốc Kinh lôi tuốt xuống gian chuồng trâu, trói gô Đào Kinh vào cột róng. Con Trâu nhận ra chủ bị trói, nó khịt khịt mũi tỏ lòng thương xót. Mùi phân trâu nồng nặc, muỗi râm ran đốt nhoi nhói như kim châm.


  Sáng ra đồng chí Trần Tăng quần áo chỉnh tề đến dõng dạc tuyên bố.


- Đào Văn Kinh dám coi thường nhiệm vụ cao cả bỏ vị trí chiến đấu, hãy ký vào đây thì ngay lập tức nhà ngươi được tự do, nếu không...


Cả một đêm bị muỗi đốt trong chuồng trâu, Kinh mới thấm thía nỗi kinh hoàng uất ức mà không dám cãi nửa lời..


Trần Tăng lấy trong xà cột tờ biên bản đã viết sẵn đưa cho Kinh. Không cần biết trong tờ giấy viết gì, Kinh xin được cởi trói, cầm bút ký vào tờ biên bản ghi nội dung sai phạm: “bỏ vị trí chiến đấu về ngủ với vợ.” Kinh ký xong, Trần Tăng vội cho tờ giấy vào xà cột đổi giọng thân tình.


- Cậu ngu như chó! buộc tớ phải xử lý đề phòng cậu phản tớ. Chuyện tối qua cậu để lộ ra với bất kỳ ai, tớ cho cậu vào tù. Tớ chân tình với cậu chuyện này với tư cách là hai thàng đàn ông. Có trách, cậu trách cô vợ cậu, đàn bà con gái hơ hớ đêm hôm đem thân mò tới giường người ta bố thằng đàn ông nào chịu nổi. Nếu là cậu, cậu có giữ được không? Hả, cậu có gữ được không? Nhưng thôi, cũng chả nên trách cô Cam làm gì. Đàn bà nông nổi đã đành, chính cậu cũng nông nổi “xấu vợ hổ chàng”. Tớ cũng chỉ mới cảnh cáo cậu. Từ nay vợ chồng cậu phải sống cho hoà thuận. Chỉ cần nghe vợ cậu than phiền cậu xử tệ với cô ấy, tớ sẽ không để yên cho cậu đâu. Tờ giấy cậu ký vẫn còn đây .


Trần Tăng vỗ đánh bốp vào xà cột rồi bước vội ra ngõ. Kinh ngẩn ngơ nhìn theo cái bóng lòng khòng của Trần Tăng khuất sau dậu bông bụt.


 


                        ***


 


Dinh cơ nhà Hoàng Kỳ Bắc bây giờ thành trụ sở hội họp của làng Đoài. Nam nhìn Trần Tăng hô hét ra lệnh cho Đào Kinh khênh chiếc án thư thờ ông bà Hoàng Kỳ Bắc ra làm bàn chủ toạ. Bộ tràng kỷ và chiếc sập gụ được dựng lên xếp vào một góc. Người nông dân không thèm dùng những thứ xa hoa học đòi tư sản. Đào Kinh nói thế.


Trần Tăng trịnh trọng bước lên bàn chủ toạ mắt nhìn khắp lượt từng gương mặt người làng Đoài ngồi chật cứng trong nhà ngoài sân. Nam nhìn những gương mặt thất thần, những ánh mắt lấm lét của mọi người mới thấy hết quyền uy của Trần Tăng lúc này. Những đối tượng như lão Hào, ông Khi, bà So thường ca ngợi ông Hoàng Ký Bắc, giờ ngồi ru rú vào góc sân không dám ngẩng mặt nhìn ai. Nam nghe giọng Trần Tăng hùng hồn xúc động lên lớp mở mang nhận thức cho những cái đầu còn u tối của dân làng Đoài.


 Trần Tăng cao giọng: Thơa bà con!  Chúng ta bây giờ có cơm ăn áo mặc, có ruộng cấy cày là nhờ công ơn to lớn của đảng, của bác Hồ. Phải kiên quyết đào tận gốc trốc tận rễ tư tưởng chống đối cách mạng. Trong chiến thắng lẫy lừng lần này, làng Đoài chúng ta biểu dương tinh thần đấu tranh không khoan nhượng của vợ chồng đồng chí Đào Kinh. Mọi người hãy vỗ tay hoan hô. Tiếng vỗ tay rộ lên từng đợt mỗi khi Trần Tăng đọc tên từng người được chia quả thực lần này. Năm gian nhà lớn của ông bà Nam được ngăn đôi, một nửa cho đôi trưởng Trần Tăng ở và làm trụ sở cho dân làng đến hội họp và một nửa cho vợ chồng Đào Kinh. Còn bẩy gian nhà ngang chia cho mấy mẹ con bà Cháo ba gian, nhà ông Sinh ba gian, còn lại một giam chia cho cô lùn. Cô lùn là đối tượng độc thân được chia một gian là công bằng. Hai mẹ con Yến Quyên phải dọn xuống gian bếp. Trần Tăng bảo hai mẹ con Yến Quyên không phải tống ra đường là may. Thế cũng là thể hiện rõ chính sách ưu việt và nhân đạo của chính quyền cách mạng. Còn mọi thứ đồ dùng cày bừa, cuốc xẻng, phên phơi thuốc lào của gia đình Hoàng Kỳ Bắc chia đều cho tất cả người dân làng Đoài bằng phương pháp bốc thăm. Ai bốc được thứ gì lấy thứ đó. Nhà bà Cháo không có trâu lại bốc được cày, ông Khi có trâu bốc được chiếc cối đá giã bèo, nhà không nuôi lợn, ông đập ra lát cầu ao.


 Dân làng Đoài lặng phắc trước ánh sáng xanh lét của chiếc đen măng xông reo xèo xèo trước mắt Trần Tăng. Ngoài đường tiếng trống khua vang lẫn tiếng thanh la chập cheng cheng! Chập cheng cheng và tiếng hô khẩu hiệu của thanh thiếu niên đi diễu hành cổ vũ tinh thần khí thế cách mạng. Cuộc họp bàn tiếp đến tinh thần đề cao cảnh giác với bọn phản động trong làng xã đang có âm mưu chống phá cách mạng. Nghe Trần Tăng nói, dân làng ngỡ ngàng không hiểu bọn phan cách mạng chúng bỗng dưng ở đâu ra nhiều thế? Thì bọn phản động nó cũng là người, nó lẩn khuất quanh chúng ta ai mà biết được, đêm đến nó bất ngờ từ xó xỉnh cầu ao nhà xí xông ra bóp cổ lè lưỡi chết tươi. Xóm thôn cứ xao xác người nọ nhìn người kia nghi hoặc. Tổ đi tuần đêm qua phát hiện có kẻ đã vẽ lên bảng tin ngoài đầu cầu cảnh một đàn ông, một đàn bà loã lồ đang làm tình. Người dân làng Đoài kháo nhau trông người đàn ông giống Trần Tăng. Bọn phản động bố láo đểu cáng đến thế. Đây chắc chắn là âm mưu của địch cố tình bêu diếu cán bộ đội với những thành phần cốt cán. Đội du kích lại báo cáo sáng nay vào cầu tiêu nhà lão Khi thấy có dòng chữ nguyệch ngoạc viết bằng gạch non lên tường“đả đảo Trần Tăng” điều đó chứng tỏ đang có một lực lượng hoạt động ngầm chống đối cách mạng. Đả đảo Trần Tăng cũng có nghĩa là đả đảo cách mạng.


- Cứ bắt lão Khi tẩn cho mấy roi là ra hết. Mẹ kiếp kẻ nào dám cả gan vậy?


- Các người ăn nói thế mà nghe được sao, Lão Khi lồng lên, dễ cầu tiêu nhà các người có khoá chắc. Nó vào nó viết bậy chứ nó đ...nhau ở trong ấy, đêm hôm ai ra đấy mà gác được.


- Đúng thế, ai mà gác cầu tiêu suốt đêm được.


 Mọi người nhao lên lo lắng.


- Mẹ kiếp, nay nó vẽ bậy ở cầu tiêu nhà ông Khi, mai nó bậy ở cầu tiêu nhà tôi, nhà anh, nhà chị thì sao?


Dân làng Đoài từ giờ phút này phải có tinh thần cảnh giác cao độ, theo dõi, giám sát lẫn nhau ở mọi lúc, mọi nơi. Phải tố giác, phát hiện kịp thời những hành vi phá hoại chống đối chính quyền cách mạng.


Cuộc họp tan, Trần Tăng chạy lại xoắn tai thằng Nam một cái rõ đau.


- Thằng nhóc, ai đã viết bậy trong nhà cầu hả? Nói ngay tao tha.


- không biết, Nam nói.


Trần Tăng lại xoắn tai Nam cái nữa. Đau quá Nam hét lên, anh Đùng chạy lại níu áo Trần Tăng, ngăn không cho Trần Tăng đe nẹt Nam. Hai tay anh Đùng khua khoắng miệng ú ớ phát ra những âm thanh kỳ lạ của người câm khiến Trần Tăng không hiểu gì cả. Nam biết anh Đùng bày trò giải thoát cho Nam. Trần Tăng lồng lộn.


- Thằng Đùng! Mày vừa câm vừa điếc biết gì mà phá đám hả! Lũ nhóc chúng mày liệu thần hồn, ông mà tóm được ông bắn tuốt.


 


                                        ****


 


Được chia quả thực hai gian nhà gỗ lim của gia tộc Hoàng Kỳ, cô Cam vác bụng to vênh vang với dân làng Đoài. Chửa bụng to, đẻ con gái là cái chắc. Có trai có gái đề huề, mẹ sẽ đặt tên cho con là cái Măng. Bố và anh Vương mày là loài cá kình cá vược khoẻ nhất biển khơi, còn con là loài cá Măng yểu điệu thục nữ đẹp như công chúa con vua thuỷ tề hớ hớ ...


Từ ngày Cam ăn nằm với Trần Tăng, nom cô nàng nở nang ra. Đào Kinh, chồng Cam, thuộc loại ăn no vác nặng chỉ giỏi lặn ngụp dưới nước bắt cua bắt cá, chuyện tình tang nhạt thếch, kém xa Trần Tăng. Cái đêm đầu tiên tý tởn với Trần Tăng sao mà sung sướng vậy. Cam ngỡ đời mình sẽ phải chịu nhục nhã khi chồng bắt quả tang ăn nằm với Trần Tăng. Ai ngờ Trần Tăng lại lật ngược được tình thế một cách ngoạn mục tài tình đến vậy. Thế mới biết quyền uy của Trần Tăng to lớn nhường nào. Đào Kinh, chồng Cam hung hăng vậy mà vẫn chịu im thít. Trần Tăng chỉ khẽ liếc mắt, mấy tay dân quân làng Đoài răm rắp nghe lời. Khôn sống- chống chết. Kẻ nào chống lại Trần Tăng chỉ có chết. Chồng Cam hung hăng khoẻ vậy,  mới tống giam trong chuồng trâu có một đêm đã bạc nhược mất hết hồn vía. Giờ thì Cam tha hồ sai khiến chồng. Có Trần Tăng, Cam thấy mình oai hơn. Đứa con trong bụng Cam đích thực là của Trần Tăng. Có được đứa con mang dòng dõi cán bộ vẫn hơn thằng chồng Cam chỉ là anh dân đen cày thuê cuốc mướn. Cam thấy đổi đời từ nay. Đào Kinh, chồng cam cũng đổi đời từ nay. Nàng Cam cười thầm liếc nhìn Đào Kinh đang loay hoay đóng mở chiếc xà cột lục tìm giấy tờ gì đó. Chiếc xà cột Trần Tăng cho suốt ngày Kinh đeo cặp kè bên hông.


- Mình Là dân cày, khoác cái túi dết vào rõ ra dáng cán bộ. Cam liếc chồng nịnh khéo. 


- Đây đích thị là cán bộ rồi đấy thôi. Kinh rỉ tai vợ, cuộc họp tới, đồng chí Trần Tăng sẽ đề nghị tớ làm cán bộ phụ trách văn hoá đấy. Rồi cô xem chồng cô cũng chẳng kém cạnh thằng nào.


- Bố được làm cán bộ hả bố?- thằng Vương reo lên lao vào lòng Kinh- Bố phải làm cán bộ để con đấm vỡ mõm mấy đứa con nhà Hoè, nhà Hạc cứ bảo bố là thằng cùng đinh...


- Để rồi xem ai hơn ai. Kinh đóng nắp xà cột đánh rốp một cái rồi lao ra ngõ, mặt hầm hầm chửi, tiên sư chúng mày rồi sẽ biết tay ông.


- Bố mày hồi này cũng oách tơ lơ- Nàng Cam nói với con trai- Còn mày nữa lớn lên cũng phải phấn đấu mà làm cán bộ con ạ !


- Dĩ nhiên rồi! Thằng Vương cũng học lối hách dịch của bố, nó nói, con với thằng Hoàng Kỳ Nam nhà cô Yến Quyên chơi trò bắt Việt gian, bao giờ con cũng thắng. Thằng Vương hô vang bắn súng miệng pằng pằng pằng... ha ha ha... chạy quanh mẹ một lúc chóng mặt lại nằm quay lơ ra giữa nhà.


- Ông bà nội thằng Nam làm gì mà giàu thế hở mẹ? Nó lơ láo hỏi mẹ. 


- Đã là địa chủ như ông bà nó chỉ bóc lột ông bà nông dân nghèo như bố mày-Cô Cam giải thích.


- Ông bà nó bóc lột được của nhà mình những gì hả mẹ? Thằng Vương lại hỏi.


- Rõ ngu chửa! Đã là nông dân bần cố thì có gì, chỉ có tay có chân, có sức khoẻ và có cả con chim cúc cu trong quần mày kia kìa.


Thằng Vương cười hì hì... Bố Kinh thật tuyệt vời! Bác Tăng bảo bố bắn giỏi nhất làng Đoài. Hôm xử bắn Hoàng Kỳ Bắc trông bố như một vị anh hùng...


 


                                ***


 


Thế thời lại đổi thay.


Đi họp huyện về, Trần Tăng phải len lén như kẻ trộm, chờ tối hẳn mới khẽ mở cửa lách vào nhà. Thời cuộc lại biến động. Trần Tăng phải đi gấp. Bất ngờ quá! lệnh trên phải thực thi. Trần Tăng vơ vội quần áo ấn vào chiếc túi đựng tài liệu giấy tờ, ngoắc sẵn lên bậu cửa. Trần Tăng lách người khẽ gọi Kinh. Cái thằng mới chập tối đã rúc váy vợ sớm thế. Cánh cửa hé mở cô Cam cười, đưa tay véo vào đùi Trần Tăng môt cái.


- Kinh đâu ?


- Nốc say, hai bố con ôm nhau chết giấc cả rồi.


Trần Tăng kéo Cam sang phòng mình cài trái cửa.


- Tối nay sao vắng lặng thế! Nàng Cam nói khẽ- Sao không thắp đèn lên.


- Phải đi gấp đấy! đèn đóm gì.


- Đi đâu ?


- Chưa biết !


- Bỏ làng này đi hẳn à ?


- Cũng chưa biết.


- Có nhớ đây được mấy tháng rồi không ?


- Nhớ rồi!


- Con anh đấy! Nó đang đạp hờn đây này.


Nàng Cam cầm tay Trần Tăng luồn hẳn vào trong quần xoa đi xoa lại lớp da bụng tròn vo căng phồng .


- Đi đâu thì đi đừng quên đây là được. Trần Tăng kéo nàng Cam lên giường âu yếm. Sự đam mê của Cam làm Trần Tăng rừng rực khí phách đàn ông.


- Khẽ chứ, con nó ngạt. Nỡm ạ! Nàng Cam nũng nịu- Mình ra đi thế này em ở lại nhớ mình lắm đấy. Đi đâu thi đi, đừng léng phéng với con nào đấy nhá.


Nàng Cam vuốt lại quần áo đầu tóc, rón rén về với chồng. Nghe rõ tiếng cài cửa lách cách của nàng Cam, Trần Tăng khoác vội chiếc túi lên vai bước ra cửa. Trăng vàng rượi. Làng Đoài lặng thinh. Trần Tăng ra tới đầu làng, ngôi đình Đoài đã bị phá tan hoang. Trong ánh trăng, trên nền đổ nát, những hòn đá tảng nằm trơ giữa đống gạch vỡ ngổn ngang. Có bóng người ngửa mặt lên trời chới với đang múa loạn lên như ma trơi.


- Ai! Trần Tăng quát to. Bóng ma đang nhẩy nhót chạy vụt ra bờ sông. Trần Tăng rờn rợn, nhìn hai con chó đá dưới trăng như thể chúng đang rình rập sắp nhẩy bổ vào Trần Tăng. Dưới ao đình tiếng đập thùm thùm như có người đang tắm đêm. Trần Tăng nghe dân làng Đoài kháo nhau, vong hồn ông bà Hoàng Kỳ Bắc đêm đêm vẫn hiện về tắm dưới ao đình. Bước nhanh ra khỏi làng Đoài, Trần Tăng mem theo bờ sông lên đê để về cơ quan huyện. Một luồng gió lạnh toát sống lưng. Tiếng côn trùng reo réo đêm khuya. Từ cánh mả Rốt, thi thoảng lại có ánh lân tinh loé lên bay lả tả như bầy đom đóm ăn sương. Trần Tăng tự trấn an, không được run. Đom đóm chứ không phải ma. Trên đời này không có thần thánh ma quỉ, chỉ có người sống người chết. Chết là hết. Chết thối rữa ra thì làm được gì. Hồn cốt thì còn làm được gì. Đó là những trò bịp bợm mê tín dị đoan. Chỉ có người sống là đáng yêu và cũng đáng sợ. Như nàng Cam vợ Kinh tối nay thì ai chả muốn yêu. Đáng sợ hơn lúc này chính là thằng Hoàng Kỳ Trung, nó mà về thì minh không còn đường sống. Trần Tăng bước như chạy ra đầu cầu Đình Đoài. Cái bóng lúc nãy lại hiện lên chấp chới, tay nó cầm gậy đứng lặng phắc giữa cầu. Bất ngờ nó nhẩy cẫng lên vung gậy lao tới chĩa thẳng về phía Trần Tăng bắn liên hồi-pằng- pằng -pằng…  Mày chết nhá! Mày chết nhá.


- Mẹ kiếp, hoá ra là mày, thằng Ngố! Mày làm bố mày hết hồn.


Trần Tăng hớt hải chạy lên bờ đê về huyện đường.


 


                          ***


 Hoàng Kỳ Trung về đứng giữa sân ngơ ngác nhìn gia cảnh nhà mình tan hoang. Anh đọc trên bức tường của gian hồi đông có dòng khẩu hiệu viết bằng vôi trắng: “Đả đảo tên địa chủ Hoàng Kỳ Bắc gian ác đầu sỏ”. Hai gian đằng tây, cửa trống hoác, bốn cánh bức bàn gỗ lim được vợ chồng Kinh-Cam tháo ra phơi khoai lang ngoài đầu hè. Những lát khoai lang thiếu nắng thâm sì bốc mùi thum thủm. Con chó mực nhà Nam được bố mẹ thằng Đào Vương bắt về nuôi không còn nhận ra chủ, nó từ trong nhà xông ra sủa liên hồi lao vào Hoàng Kỳ Trung.


- Rõ ngu, không nhận ra chủ mày à, đồ chó! Cô Cam đang ngồi thái khoai vội ôm bụng đứng dậy lừ mắt quát con mực, miệng leo lẻo.


- Hoàng Kỳ Nam đâu rồi, bố mày về kìa!


  Đào Kinh từ trong nhà chạy ra sững sờ nhìn Hoàng Kỳ Trung. Từ ngày được chia hai gian nhà quả thực của gia tộc Hoàng kỳ, vợ chồng Cam nhận nuôi luôn cả con mực để nó giữ nhà. Nam và mẹ Yến Quyên từ gian bếp chạy ra ôm lấy Hoàng Kỳ Trung. Nam bật khóc.


- Bố ơi! Ông bà nội chết hết rồi!


Cô Lùn và tụi trẻ nhà bà Cháo chạy ra cửa đứng trơ nhìn hai mẹ con Nam khóc sụt sùi trước Hoàng Kỳ Trung. Đào Kinh bước tới lạnh lùng.


- Thời cuộc đổi khác rồi, cậu chủ thông cảm.


Hoàng kỳ Trung cố nén xúc động, hai hàm răng nghiến lại, đầu ngúc ngắc hai chân như lún sâu xuống nền sân gạch không sao bước nổi. Yến Quyên kéo chồng vào gian bếp.


- Bố vào với mẹ đi bố! Nam nói.


Hoàng Kỳ Trung xốc lại ba lô bước vào gian bếp nhà mình. Tài sản không còn gì ngoài hai cái nồi đất và ba viên gạch đen thui Yến Quyên dựng lên làm đầu rau. Hoàng Kỳ Trung đứng lặng nhìn khắp gian bếp, nhìn vào cái ổ rơm trong góc bếp nơi vợ con anh vẫn phải nằm trong những đêm giá lạnh. Yến Quyên nấc lên ôm cổ chồng không nói được lời nào. Mọi nguyên nhân mất mát đau thương này Hoàng Kỳ Trung hiểu hơn ai hết.


Đêm làng Đoài chìm dần trong giấc ngủ của Nam. Nam thấy mẹ kéo bố nằm xuống ổ rơm. Thi thoảng mẹ lại nấc lên cả trong giấc ngủ. Nam nằm mơ màng rồi thiếp đi trong đêm tối.


 Đến sáng, hai bố con Hoàng Kỳ Trung dắt nhau ra ủy ban xã. Dân làng  Đoài nhớn nhác thấy Hoàng Kỳ Trung về. Họ có biết đâu, Hoàng Kỳ Trung cũng là cán bộ được cấp trên điều mãi lên Phú Thọ làm cải cách. Về đến nhà Hoàng Kỳ Trung mới kinh hoàng nhận ra mình đã bị quả báo. Làng Đoài xơ xác, đình Đoài, đình Đông phá bằng địa. Hoàng Kỳ Trung không ngờ cách mạng lại đánh vào cả gia đình mình. Giờ đây Hoàng Kỳ Trung lại được cấp trên đưa về làm công tác sửa sai tại địa phương. Và Trần Tăng, biết đâu cũng lại về làm sửa sai ở chính cái nơi Hoàng Kỳ Trung đã làm cải cách.


 - Bố cũng là cán bộ cải cách giống Trần Tăng hả bố ? Nam níu tay bố hỏi


 - Ừ! bố cũng là cán bộ cải cách.


Nam đứng ngóng bố từ văn phòng ủy ban đi ra. Bố cười, nắm tay Nam.


 - Về đi con! Nhà mình được trả lại rồi. Nam sung sướng chạy tót về trước khoe mẹ. Bố tài thật, về đến nhà là mọi chuyện tốt đẹp. Bố bảo mẹ làm mâm cơm dọn lên nhà trên cúng ông bà Hoàng Kỳ Bắc. Nam mừng quá quên khuấy chuyện bà nội dặn- khi nào bố về, bảo bố trèo lên cây cau...


Hình ảnh bà nội tự mổ bụng moi gan móc ruột trong cái đêm kinh hoàng lại hiện lên ám ảnh Nam.


- Bà bảo khi nào bố về, bố hãy trèo lên cây cau. Nam ghé sát tai bố nói nhỏ. 


- Trèo lên cây cau ư? Hoàng KỳỷTung thốt lên ngỡ ngàng.


- Đúng mà, đêm ấy bà dặn đi dặn lại khi nào bố về bảo bố cứ trèo lên ngọn cau.


Hoàng Kỳ Trung chợt bừng tỉnh. Anh lao vào bếp vác thang dựng lên thân cây cau cạnh bể nước. Nam đứng giữ thang cho bố trèo lên từng bậc thang. Hoàng Kỳ Trung sục tay vào bẹ cau, anh bắt ra đôi chim con mới nở còn đỏ hỏn lúc nào cũng ngoác cái miêng nhỏ xíu đòi ăn. Hoàng Kỳ Trung thả đôi chim trong lòng tay cho Nam xem rồi lại bỏ chúng vào tổ.


- Cứ để đây cho chim mẹ mớm mồi, khi nào chúng lớn bố bắt cho con nuôi. Hoàng Kỳ Trung nói với con và lần tìm thấy trong tổ chim một cái lọ thủy tinh trong suốt. Anh vác thang cất vào nhà bếp, hồi hộp mở nắp lọ lấy ra mảnh giấy còn rõ nét chữ bà viết nguyệch ngoạc. Hoàng Kỳ Trung bàng hoàng đọc đi đọc lại lời gửi gấm của mẹ“Mẹ lấy cái chết của mẹ để chứng minh bố con là người đàn ông tuyệt vời, còn vợ con là người đàn bà tiết hạnh. Mẹ biết kẻ xấu đã dựng lên mọi chuyện. Thằng Trần Tăng nó ép mẹ và vợ con ngày mai phải đấu tố bố. Mẹ chết đi để không phải nhìn thấy cái cảnh vô luân thất đức của lũ quỷ núp bóng người. Chúng muốn làm ô danh dòng tộc Hoàng Kỳ nhà ta”.


(còn tiếp)


Nguồn: Dưới chín tầng trời. Tiểu thuyết của Dương Hướng. NXB Hội Nhà văn, 2007. Đây là bản gốc, chưa bị cắt bỏ khi xuất bản. Tác giả gửi  www.trieuxuan.info

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Dưới chín tầng trời - Dương Hướng 16.11.2018
Bão - Ngũ Hà Miên 16.11.2018
Bến không chồng - Dương Hướng 08.11.2018
Trở lại cố hương - Thomas Hardy 07.11.2018
Nguyễn Trung Trực - Khúc ca bi tráng - Dương Linh 06.11.2018
Sông Đông êm đềm - Mikhail Solokhov 02.11.2018
Sóng lừng (VN. Mafia) - Triệu Xuân 02.11.2018
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 29.10.2018
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 25.10.2018
Trả giá - Triệu Xuân 24.10.2018
xem thêm »