tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24722857
Tiểu thuyết
25.09.2013
Dương Hướng
Dưới chín tầng trời

CHƯƠNG 4. Vầng Trăng Bóng Quỷ


 


Từ cái đêm bom đạn kinh Hoàng ấy đã cướp đi đời con gái của Thương Huyền. Nàng luôn phải sống giam mình trong căn phòng kín ngôi biệt thự Đức Cường với bao tâm trạng lo âu, phấp phỏng đợi chờ. Nàng đợi chờ vô vọng một người lính cộng sản đã gieo mầm sống đứa con đang lớn dần trong bụng nàng. Nàng hoài nghi lo sợ người lính bỏ đi biệt tăm. Nàng cố tưởng tượng ra gương mặt anh ta trong đêm ấy mà không sao hình dung nổi. Sau phút giây cuống cuồng chiếm đoạt nàng, người lính hốt hoảng xách súng bỏ chạy vào trong đêm tối. Nàng nghe dậy lên tiếng súng, tiếng bom pháo nổ liên hồi phía đầu cầu. Sáng ra nàng chỉ nhận được mảnh giấy để trên bàn ghi dòng chữ “Anh phải đi, hẹn gặp lại! Hoàng Kỳ Nam” Thương Huyền không sao hiểu nổi hành động điên cuồng của người lính cộng sản trong đêm ấy. Anh ta chiếm đoạt nàng hay yêu nàng? Bằng trực giác, nàng cảm nhận phút giây bị anh ta hãm hại mà không xác định rõ bản chất của người lính cộng sản mang tên Hoàng Kỳ Nam. Giữa hành động và con người anh ta hoàn toàn trái ngược nhau khiến nàng không sao phân định rạch ròi.


Khi trao con Ngọc Lan mới ba tháng tuổi cho người ta nuôi, Thương Huyền như đứt từng khúc ruột. Không biết thân phận mình sau này sẽ ra sao? Thương Huyền nhìn đứa con đang khóc lặng trên tay người đàn bà xa lạ, nàng như bừng tỉnh. Nàng vùng dậy lao tới giằng lại đứa con trên tay kẻ đang tâm cướp nó đi. Nó là con tôi, tôi không cho ai hết, tôi sẽ nuôi nó, dù ai bảo tôi là con đĩ tôi vẫn là mẹ nó. Nàng hét lên như kẻ điên khùng. Ông bà Đức Cường kinh hoàng nhìn con gái như điên dại. Ông Đức Cường Nghiêm sắc Mặt: Con còn nghĩ đến danh giá gia đình ta nữa không?


 Lời của ba má nghe lạnh buốt tâm can nàng. Nàng run rẩy ôm chặt đứa con trong lòng như sợ ba má nàng xông vào cướp nó đi. Tinh thần suy sụp rũ rượi, nàng cầu xin ba má để cho nàng nuôi con: Không, con xin ba má để con nuôi cháu, nó không có tội tình chi hết. Nàng hét lên ôm bé Ngọc Lan chạy vào trong phòng đóng sập cửa lại. Đứa trẻ biết nó đang được che chở nên nằm im thít trong vòng tay Thương Huyền. Thương Huyền ôm con vào lòng nằm xuống giường cho nó bú. Thương Huyền ưá nước mắt, nàng nhìn cái miệng nhỏ xíu của con ngậm vào núm vú mút chùn chụt. Những tia sữa từ bầu vú căng đầy của nàng trào cả ra miệng con. Bé Ngọc Lan bú no ngủ ngon trong vòng tay mẹ. Thương Huyền ôm con thiếp đi. Trong cơn mơ, nàng lại mơ tới giây phút người lính giải phóng chiếm đoạt nàng. Nàng giẫy giụa hoảng loạn chống đỡ điên cuồng trong vòng tay anh ta, cảm nhận rõ từng hơi thở hừng hực của anh phả vào mặt nàng nóng rẫy. Anh ta quằn quại, trà sát nung đốt tấm thân run rẩy của nàng. Nàng đã bất lực trước sức mạnh cường tráng và cơn khát thèm dục vọng của anh để rồi nàng phải chịu bao đau đớn. Nàng tủi hờn ngóng trông mòn mỏi anh ta trở lại với nàng. Anh trở lại với nàng để cho bé Ngọc Lan có cha. Nàng mơ thấy anh trở lại. Chàng giải phóng quân của nàng tay ôm bó hoa rừng rực rỡ sắc mầu nhào vào ôm gọn hai mẹ con nàng vào lòng. Hương hoa rừng ngào ngạt. Nàng ngẹt thở trong vòng tay anh. Có đúng anh là Hoàng Kỳ Nam không? Anh là Hoàng Kỳ Nam đây! Anh yêu em, Thương Huyền ơi, anh yêu em. Anh cầu xin em tha tội, anh phải ra đi vì nhiệm vụ cao cả...Anh thổn thức nói lời âu yếm. Thương Huyền ngước nhìn gương mặt anh vừa quen vừa lạ. Nàng ôm anh trong lòng đắm chìm trong hạnh phúc. Lần này không phải anh chiếm đoạt mà nàng tự dâng hiến. Đằng nào nàng cũng đã để mất đời con gái trinh trắng của mình rồi còn ngại ngần chi. Anh đã về, dù muộm nhưng anh đã về. Nàng muốn cho anh tất cả. Nàng chủ động lần cởi hết áo quần để anh được nhìn ngắm thân thể nõn nà của nàng. Nàng kinh hoàng chợt nhận ra trong ánh mắt của anh đang nhìn nàng ngỡ ngàng. Có phải em đã xấu xí đi nhiều? Nàng hoảng hốt khi anh vùng khỏi vòng tay nàng bỏ chạy. Nàng gào lên, anh đừng bỏ em mà đi. Nàng thấy hẫng hụt trong lòng. Khi nàng bừng tỉnh cơn mơ nhìn quanh không thấy con Ngọc Lan đâu, nàng cuống cuông đẩy cửa chạy ra ngoài hét lên điên loạn.


 Ba má nàng đã để người ta mang con Ngọc Lan đi. Vậy là suốt đời, nàng phải lìa bỏ đứa con nàng.


 - Cô chủ bé bỏng của ta, hãy cứng rắn lên! Lời vú nuôi lạnh lùng khuyên nhủ nàng. Đời cô còn dài, phải biết hy sinh tình riêng để làm việc lớn cho cách mạng. Hành động yếu đuối của cô lúc này sẽ làm hỏng mọi chuyện. Cô làm ba má cô đau lòng. Cô đang huỷ hoại bản thân mình...


 Thương Huyền thấy mình bé nhỏ trước lời khuyên răn đầy uy lực của người vú nuôi, nàng đành buông xuôi một lần nữa để cho người ta mang con nàng đi. Trong giây phút đấu tranh quyết liệt để giữ danh dự cho nàng, cho ba má nàng, vú nuôi đã lộ rõ danh phận mình.


Vú là người đi ở cho nhà Thương Huyền hơn hai mươi năm, mãi tới hôm nay Thương Huyền mới biết vú là một trong những cơ sở cách mạng hoạt động bí mật. Vú sống trơ trọi một mình. Vú có mỗi một người con gái là chị Thu Cúc, vú gửi lên rừng theo quân giải phóng từ năm mười hai tuổi. Thi thoảng chị Thu Cúc mới lén lút về thăm má một đêm, đến sáng lại đi ngay. Thương Huyền khâm phục ý chí kiên gan của vú và chị Thu Cúc.


Vú mở cửa phòng, đặt bát cháo nóng lên bàn, đến cạnh Thương Huyền vỗ về.


- Nằm mãi thế không tốt đâu! Nghe lời vú, phải ăn thì mới có sức.


Thương Huyền nhìn vú, nấc lên cầu khẩn.


- Con nhớ cháu lắm, vú nói với ba má con, cho cháu về với con. Con chẳng cần chi hết, con sẽ nuôi cháu. Con lạy van vú, hãy nhắn chị Thu Cúc về cho con lên trên ấy. Dù có phải chết con cũng tìm gặp được anh ấy.


- Biết nó ở đơn vị nào mà tìm. Với lại tình hình hiện nay căng thẳng, chị Thu Cúc không về được. Vú sẽ bàn với ba má con, lo cho con vẹn cả đôi đường. Đây cũng là nhiệm vụ cao cả. Nếu con xác định đi theo cách mạng giống như chị Thu Cúc, trước mắt con phải hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng tổ chức giao cho con. Thử thách đầu tiên này con phải vượt qua để chứng minh phẩm chất cao đẹp và lòng trung thành của con vời cách mạng.


Thương Huyền ngôi dậy, ăn hết bát cháo nóng. Ông Đức Cường bước vào tay cầm tấm thiếp hồng đưa cho Thương Huyền.


- Cố ăn uống cho khoẻ con gái à! Chỉ một tuần nữa ba con mình sẽ đi dự đám cưới con gái đại tá Đỗ Hiền. Ba tin con sẽ vượt qua được khó khăn này. Động viên con gái mấy câu, ông Đức Cường ra khỏi phòng. Vú già ngồi xuống cạnh Thương Huyền.


- Thật tuyệt vời, vú già reo lên, cơ hội ngàn năm có một. Nhân đám cưới này, con phải bằng mọi cách làm quen với gia đình đại tá Đỗ Hiền để vào được phi trường. Đây là nhiệm vụ hệ trọng! Hoàn thành được nhiệm vụ này, con sẽ được đi gặp chị Thu Cúc. Chị Thu Cúc sẽ là người giúp đỡ con tìm gặp bố con Ngọc Lan. Thực ra con mới chỉ biết tên thằng đó trong mẩu giấy nó để lại, chứ đã biết nó ở đơn vị nào? Sống chết ra sao? Nó đã vợ con gì chưa nào ai biết.


- Con tin anh ấy là người tốt vú à! Anh ấy đã cứu con, cứu anh trai con.


- Vú đã nghe con nhắc chuyện này ngàn lần rồi! Mấy chàng trai ngoài Bắc vô đây đứa nào cũng tốt. Điều quan trọng lúc này, con phải hoàn thành được nhiệm vụ tổ chức giao. Tiếp cận với cha con Đại tá Đỗ Hiền là dân Bắc di cư nên trung thành tuyệt đối với chính quyền nguỵ Sài Gòn, con phải thận trọng.


Từ bé, được sống trong vòng tay âu yếm của vú nuôi, được ông bà Đức Cường dạy dỗ, Thương Huyền kính trọng vú như ba má nàng. Ông bà Đức Cường lo làm ăn buôn bán quanh năm, ít có thời gian gần gũi nàng. Bạn bè yêu quí Thương Huyền, coi nàng là một tiểu thư khuê các, con gái nhà thương gia Đức Cường giầu có nhất vùng này. Thương Huyền vừa đỗ cử nhân văn khoa Sài Gòn, nàng cùng anh trai Đức Thịnh về ăn tết với ba má thì quân giải phóng đánh vào thành phố. Anh trai nàng bị cụt mất một chân, giờ đã giải ngũ về ở với ba má. Ngôi biệt thự nhà nàng sau trận bom bị sập một góc, ba má nàng đã xây dựng lại trông thật lộng lẫy, kiểu dáng kiến trúc vừa hiện đại lại vừa cổ kính, nằm trong khuôn viên riêng biệt. Suốt những tháng ngày mang thai con Ngọc Lan, nàng phải nhốt mình trong ngôi biệt thự cách biệt với thế giới bên ngoài. Những lúc buồn nàng lại bỏ mảnh giấy ra đọc đi đọc lại dòng chữ của chang trai giải phóng quân để lại “ Tôi là Hoàng Kỳ Nam, lấy danh dự quân giải phóng, hứa sẽ quay lại giúp hai anh em cô”. Những đêm nàng mất ngủ ra ngồi dưới vòm cây cao trước cửa nhà, đón gió từ dòng sông Hàn mênh mang, nàng nghĩ tới cái tên Hoàng Kỳ Nam đã bất ngờ đi vào đời nàng như một định mệnh. Giờ đây, nàng nghe lời vú nuôi bước vào cuộc đời mới, nàng cũng sẽ là chiến sĩ cách mạng cùng chí hướng với Hoàng Kỳ Nam. Anh trai nàng tuy đăng lính Việt Nam cộng hoà, nhưng được ba lo lót cho anh vào đơn vị hậu cần, nên không một ngày nào anh Đức Thịnh phải cầm súng. Đối với ông Đức Cường, Thương Huyền biết rõ ba mình có quan điểm tiến bộ, có ý thức tự cường dân tộc. Ngày Thương Huyền còn là sinh viên, ông ủng hộ cô con gái hăng hái tham gia phong trào xuống đường biểu tình phản đối chiến tranh. Thương Huyền biết rõ ba má có số bạn bè quen biết như đại tá Đỗ Hiền đang giữ chức trưởng Trung Tâm Tâm Lý Chiến Phi Trường và một số quan chức trong chính phủ. Thương Huyền đã được nghe nhiều lần bạn bè của ba vỗ về ông bỏ tiền ra tranh cử kiếm một chân trong hạ viện. Ông cười bảo “Làm chính trị giống như làm đĩ, ông chả thèm!” Với kiến thức của một cử nhân văn khoa, Thương Huyền biết rõ lý tưởng cao đẹp của cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, biết rõ âm mưu xâm lược của đế quốc Mĩ và bọn tay sai nguỵ quyền Sài Gòn. Đang thời trẻ trung rực rỡ nhất của thời con gái, Thương Huyền luôn là mục tiêu nổi trội nhất trong ánh mắt của đám bạn bè trang lứa và cả những chàng công tử hào hoa con nhà quyền thế. Vậy mà đùng một cái nàng bị chàng trai giải phóng hãm hại nàng thành người đàn bà bất hạnh.


 Thương Huyền lộng lẫy trong bộ áo dài trắng cùng nhà thương gia Đức Cường kiêu hãnh bước vào phòng cưới làm xôn xao các bàn tiệc. Đại tá Đỗ Hiền nổi tiếng trong giới quân sự, đặc biệt quan tâm đến cha con nhà thương gia Đức Cường. Ông trịnh trọng dẫn cha con Thương Huyền ngồi vào bàn. Đại tá Đỗ Hiền cao giọng gọi cậu con trai Đỗ Hoàng tới tiếp khách. Đỗ Hoàng trong bộ com lê vàng nhạt, trịnh trọng đến đứng sau lưng ba. Đại tá Đỗ Hiền rót rượu kiêu hãnh đứng dậy đưa mắt nhìn khắp lượt các quan khách, nhìn hai cha con Thương Huyền. Đại tá tự hào nắm tay cậu con trai:


- Xin trân trọng giới thiệu với nhà thương gia Đức Cường và tiểu thư Thương Huyền cùng toàn thể quý vị, đây là cậu quý tử của gia đình tôi, trung uý Đỗ Hoàng vừa tốt nghiệp loại ưu trường võ bị Đà Lạt.


Viên sỹ quan trẻ rạng rỡ cười, cúi chào các quan khách và cha con Đức Cường


- Tôi có được nghe ba tôi nói về nhà thương gia tài danh Đức Cường và tiểu thư Thương Huyền, hân hạnh hôm nay được gặp mặt, quả là danh bất hư truyền.


Thương Huyền bẽn lẽn trước lời cảm tình tâng bốc ngọt ngào của viên sỹ quan trẻ. Nhìn cha con Đỗ Hiền lúc này, Thương Huyền lại nhớ lời vú nuôi dặn phải đề phòng, tuyệt đối không được để đối phương nghi ngờ. Chỉ cần sơ xuất nhỏ sẽ làm hỏng việc lớn.


Đỗ Hoàng luôn tỏ ra ân cần lấy thức ăn chúc rượu nàng. Trước mắt mọi người, Thương Huyền không ngờ mình trở thành nhân vật được cha con Đỗ Hiền ưu ái nhất. Mới qua vài tuần rượu, mặt Thương Huyền nóng bừng. Nàng nhìn Đỗ Hoàng thấy anh ta chẳng giống như lời vú căn dặn đề phòng. Cặp mắt sáng, lông mày rậm, gương mặt khôi ngô bảnh trai. Thương huyền thả hồn mình thoải mái nhìn chàng trai bằng ánh mắt vô tư. Nàng bỗng nhớ tới phút giây nàng giẫy dụa trong vòng tay người lính giải phóng quân trong cái đêm bom đạn mịt mờ. Gương mặt ấy vẫn nhập nhoà lúc ẩn lúc hiện. Cảm giác quằn quại đầy nhục dục vẫn luôn sống động trong lòng Thương Huyền. Bao ý nghĩ giằng xé xô đẩy Thương Huyền vào tâm trạng rối bời. Chàng Trai đỗ Hoàng nhận ra gương mặt cô tiêu thư thoáng buồn.


- Anh đã làm gì để tiểu thư không hài lòng sao?


- Không, tại em không quen uống rượu.


- Anh mời tiểu thư ra ngoài cho thoáng mát.


 Thương Huyền lặng lẽ bước theo Đỗ Hoàng ra hành lang. Nàng nhận ra trong suốt thời gian qua, nàng đã trải qua quá nhiều biến động nên lúc này đi bên chàng trai đỗ Hoàng nàng vẫn run rẩy không tự chủ được mình.


Xong tiệc cưới, đại tá Đỗ Hiền mời cha con Thương Huyền ở lại chơi với gia đình đại tá, nhân tiện cho hai đứa trẻ gặp nhau.


 Hai cha con Thương Huyền được Đại tá Đỗ Hiền cùng cậu con trai dẫn đi thăm dinh thự nhà đại tá. Câu chuyện gần xa trên bàn trà xoay quanh chủ đề thời thế, chính trị, quan trường.


 - Nghe tiếng anh có tư tưởng bài ngoại, Đại tá Đỗ Hiền nói, ông bạn tôi trong nội các chính phủ khâm phục ý chí dân tộc tự cường của anh. Một thương gia giầu lòng yêu nước như anh cũng đáng tự hào lắm! Nhưng anh cần phải có tiếng nói của riêng mình trên công luận ủng hộ chính phủ, phụng sự quốc gia, tiêu diệt cộng sản để có một chỗ đứng vững vàng trong xã hội khi tổ quốc thống nhất. Anh thừa hiểu quân lực Việt Nam Cộng Hoà vững mạnh thì người bạn Mỹ của chúng ta sẽ về nước, trao cho chúng ta toàn quyền lãnh đạo đất nước. Chúng ta phải biết lo cho tương lai con em chúng ta.


Đại tá cười sảng khoái nhìn nhà thương gia Đức Cường bằng ánh mắt tự tin dáng điệu kiêu kỳ.


- Cảm ơn lời vàng ngọc của đại tá! Nhà thương gia Đức Cường nâng cốc cười, tôi đã thề suốt đời không làm chính trị. Thưa với Đại tá, tuy tôi không làm chính trị nhưng tôi quá hiểu thời thế xoay vần đến đâu. Sắc mầu cuộc sống vô cùng phong phú, chẳng biết thế nào mà lường. Tôi chỉ nghĩ đến làm ăn buôn bán.


- Là một thương gia mà anh còn nông nổi vậy sao? Đại tá Đỗ Hiển cười kẻ cả thể hiện sự tinh tường của mình, đại tá bắt tay nhà thương gia Đức Cường, anh chỉ nghĩ đến buôn bán mà không hiểu biết gì về chính trị là nguy. Cho dù anh có cố tình lảng tránh cũng không thoát đâu! Anh sống trên mảnh đất này, sống dưới chế độ này, anh tránh sao khỏi cái gọi là “chính trị” ấy. Nó có thể đẩy anh lên, vùi anh xuống và cuốn phăng anh đi bất cứ lúc nào.


Thương Huyền và viên sỹ quan trẻ thấy hai người cha say sưa câu chuyện chính trị nên xin phép đi dạo.


 Tách khỏi hai người cha, Đỗ Hoàng bỗng hoạt bát, lộ rõ tính ga lăng cao ngạo, đúng chất lính trường sỹ quan quân lực Việt Nam Cộng Hoà.


- Thương Huyền à! Đỗ Hoàng nói ngân nga, từ lúc gặp em, anh ngỡ như có bàn tay của chúa xếp đặt đấy. Ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau, chúng mình kết bạn, hi vong sau này chúng ta có được những tình cảm tốt đẹp.


 - Trung uý cũng giỏi chuyện ha! Thương Huyền cười lúng liếng cặp mắt đen huyền nhìn Đỗ Hoàng.


- Anh nói thiệt tình mà, bữa nay là lần đầu tiên anh gặp được một người con gái có duyên mặn mà như em.


- Trung uý đang có một tương lai vời vợi, thiếu gì các cô gái xinh đẹp vây quanh.


- Anh nói thiệt! Đỗ Hoàng mạnh dạn nắm cổ tay Thương Huyền, một cử nhân văn khoa như em lại xinh đẹp, nhiều người mơ không được.


 Câu chuyện tưởng chừng không dứt nếu không có cú điện gọi Đại tá phải ra phi trường có việc gấp. Hai cha con Đại tá vội vã chia tay cha con Thương Huyền. Trên đường về, ông Đức Cường nhìn con gái thăm dò.


- Cậu hai nhà đại tá có vẻ mết con rồi đó.


- Tin sao được ba, Thương Huyền cười, giọng nịnh đầm là căn bệnh khó chữa của các công tử “con nhà” vừa mới gặp con lần đầu anh ta đã hẹn hò như thể con đã là người tình của anh ta.


- Không nên trách nó, ông đại tá đã nói về con với nó lâu rồi nhưng mãi tới nay nó mới được gặp con nên nó mê con cũng là lẽ thường.


Xe của hai cha con Thương Huyền vừa về, vú nuôi đã như chờ sẵn chạy ra mở cổng. Vú theo Thương Huyền vào nhà nôn nóng nghe Thương Huyền tường thuật chi tiết buổi gặp mặt cha con đại tá Đỗ Hiền.


- Vậy là nó đã ưng con rồi đó, vú nói, từ nay con đã có điều kiện chủ động tiếp xúc với gia đình đại tá, con sẽ tìm mọi lý do để được ra vào phi trường. Điều quan trọng con phải hoàn thành xuát sắc nhiệm vụ và không đươc sa ngã trước mọi cám dỗ của kẻ thù…


                             


 


                           ***


 


 


 - Mọi chuyện thiệt tốt đẹp đúng như dự tính. Đỗ Hiền nói, ba phải nhắc lại với anh, đây là việc đại sự, không phải chuyện yêu đương nhăng nhít. Bữa nay anh phải khôn khéo, sơ xuất để nó biết ý đồ của mình sẽ hỏng chuyện.


- Ba yên tâm! Con sẽ đưa được cô ta về phi trường cho ba. Ngài cố vấn Ben mà nhìn thấy tiểu thư Thương Huyền...


Cha con đại tá Đỗ Hiền lên xe lao thẳng ra phi trường.


- Con quả xứng danh sỹ quan trường võ bị Đà Lạt. Ba biết, đứng trước người đẹp, không thằng đàn ông nào không mềm lòng. Con nhỏ này ba biết, nó không những sẽ làm vừa lòng người bạn Mỹ của ba, mà cả đến anh không khéo cũng sẽ bị nó hớp mất hồn. Ba khuyên anh phải nghĩ đến tương lai lâu dài của ba và của cả anh nữa.


- Ba cứ làm như con còn con nít.


- Ta muốn anh phải hiểu rõ cái chính thể quốc gia này vẫn còn phải dựa vào người bạn Mỹ- Đấy rồi anh xem, người Mỹ sẽ luôn là một cường quốc lớn cầm đầu cả thế giới. Đại tá đỗ Hiền nhìn cậu con trai bằng ánh mắt tin cậy. Trong thời khắc này ta muốn anh phải thể hiện rõ bản lĩnh của một sĩ quan trẻ có đầy ước mơ hoài bão tiến thân trên con đường binh nghiệp. Nhiệm vụ lần này, chúng ta phải có trách nhiệm thuyết phục lôi kéo vận động nhà thương gia Đức Cường và tiểu thư Thương Huyền tự nguyện một lòng phụng sự quốc gia, ủng hộ quân đội Việt Nam cộng hoà. Anh luôn nhớ một điều, chúng ta là dân Bắc Hà, đã phải chịu tiếng là kẻ phản động bỏ nhà di cư vô đây, đại cục này buộc chúng ta phải chiến thắng mới có cơ hội quay về gia đình tổ tiên. Con phải biết rằng, gần hai mươi năm nay ba luôn khắc khoải trong lòng chờ đợi ngày Bắc tiến thành công, ba con mình kéo quân về vinh quy bái tổ gia tộc họ Đỗ nhà ta ở làng Đông ngoài kia.


Chiếc xe của hai cha con đại tá đỗ xịch trước khu nhà mang dòng chữ lộng lẫy “Trung Tâm Tâm Lý Chiến Phi Trường”. Đại tá Đỗ Hiền cắp cặp bước xuống xe. Trung uý Đỗ Hoàng ngoặt tay lái, chiếc xe quay đầu lao vút khỏi phi trường ra sa lộ. Hơi men rần rật, cảm giác mềm mại bàn tay Thương Huyền với những ngón tay thon dài vẫn ám ảnh Đỗ Hoàng từ lần gặp đầu tiên. Đã từng qua nhiều cuộc tình chớp nhoáng với các cô gái từ thuở dại khờ, nhưng chưa lần nào Đỗ Hoàng lại háo hức như lần này. Quả thực nàng có sức hút lạ lùng. Người đẹp như Thương Huyền lại bị đưa ra làm con mồi chính trị thì thật là phí hoài một đời con gái. Ta có thể lấy Thương Huyền làm vợ, nếu không vì bổn phận, không vì những lời răn dạy của ba. Nhưng đây lại là ý đồ của ngài cố vấn Mỹ. Hai bố con ta phải thực thi nhiệm vụ. Ôi cuộc đời nghiệt ngã vậy? Trong ánh mắt nàng long lanh ta nhận ra nàng cũng thích ta. Ta không ngờ ba lại chọn ta làm con mồi nhử nàng vào mưu đồ chính trị hiểm sâu này. Thương Huyền ơi hãy hiểu cho ta, nhiệm vụ này quá lớn lao, bổn phận ta phải thi hành...


Đỗ Hoàng cho xe lao vào đỗ trước cổng dinh thự Đức Cường. Vú già ra mở hai cánh cổng, Đỗ Hoàng cho xe lượn một vòng trong khuôn viên rồi đỗ lại trước bậc tam cấp đón Thương Huyền. Thương Huyền duyên dáng trong bộ áo dài hồng đào bước xuống bậc tam cấp. Nàng khẽ gật đầu chào vú nuôi rồi nhè nhàng bước vào trong xe nở nụ cười tươi rói nhìn Đỗ Hoàng bằng ánh mắt ngời sáng. Đỗ Hoàng ngồi lặng trước vẻ đẹp kiêu sang của Thương Huyền, quên béng cả bổn phận phải đưa nàng về phi trường đúng gìơ hẹn với ngài cố vấn. Đỗ Hoàng bối rối nghĩ mình đang làm điều xấu xa đê tiện đối với người đẹp. Mùi thơm ngào ngạt từ cơ thể Thương Huyền khiến chàng trung uý si tình ngây ngất.


- Bữa nay có điều chi làm anh không được vui sao?


- Đâu có, trông em rực rỡ qúa làm anh xúc động. Đỗ Hoàng nói và cho xe lao ra khỏi dinh thự Đức Cường.


Đưa Thương Huyền đến Vũ trường Mây Tím, chàng trung uý si tình tìm đến một chiếc bàn trong góc khuất không muốn để cho ai nhìn thấy Thương Huyền.


- Em là người mới vô đây lần đầu, anh không muốn để ai quấy rầy chúng ta. Đỗ Hoàng nói và gọi bồi bàn mang rượu và những thứ Thương Huyền tự chọn.


- Em giao kèo với trung uý, không được quá chén. Đàn ông các anh hễ uống là hay quậy, nhất là mấy chàng sỹ quan trẻ.


- Em yên tâm, bữa nay anh sẽ là vệ sĩ trung thành bảo vệ em. Ngồi bên em thế này không uống sao được. Đỗ Hoàng nói, rót đầy hai ly rượu đưa mắt nhìn Thương Huyền. Ly đầu tiên chúng mình phải cạn mừng cho tình cảm của chúng ta ngày càng thắm thiết. Đỗ Hoàng uống cạn ly rượu trên tay, rót tiếp ly nữa, nhìn Thương Huyền. Anh tình nguyện uống hai ly, còn em uống một ly. Rượu ngon khi có bạn hiền. Bữa nay anh có em, anh sẽ uống...


Từ lúc đưa Thương Huyền đến nơi đây, Đỗ Hoàng cũng chưa biết nên xử trí với Thương Huyền thế nào cho phải. Đỗ Hoàng biết rõ Vũ Trường Mây Tím là nơi dành riêng cho giới sỹ quan trong quân đội và các quan chức trong chính quyền thường xuyên ra vào gặp gỡ vui chơi giải trí. Nơi đây đã từng diễn ra các cuộc thương thuyết, mua bán chức quyền của các quan chức trong chính phủ và những mưu đồ chính trị gian trá bẩn thỉu và cả những trò lừa lọc ái tình...


Rượu vào, Đỗ Hoàng cười lả lơi nhìn Thương Huyền lúc này mặt cũng hồng rực, mắt long lanh nhìn mình. Ôi quả là tuyệt sắc giai nhân. Trông nàng lúc này mới đáng yêu làm sao, một người con gái hoàn hảo. Ta muốn kéo dài mãi phút giây này để được chiêm ngưỡng vẻ đẹp rực rỡ của nàng. Ta đâu muốn để nàng rơi vào tay kẻ khác lúc này. Dù người đó có là ngài cố vấn Mỹ đang nắm giữ sinh mệnh của cả hai cha con Đỗ Hoàng.


- Thương Huyền ơi, anh mời em cùng nhẩy với anh có được không?


 Không cần biết Thương Huyền có đồng ý hay không, Đỗ Hoàng nắm tay Thương Huyền bước ra sàn nhẩy. Tiếng nhạc rộn ràng, cả vũ trường sôi động quay cuồng trong ánh sáng huyền ảo nhập nhoà sắc mầu. Qua điệu nhảy sôi động, tiếp đến điệu van nhẹ nhàng êm dịu, Đỗ Hoàng ôm gọn Thương Huyền trong vòng tay. Hai thân hình khẽ đong đưa theo tiếng nhạc du dương vào cõi mộng. Già mà nàng làm vợ ta...


Đang đắm say chiêm ngưỡng người đẹp, từ trong phòng khách, ngài cố vấn Mỹ và đại tá Đỗ Hiền đã bước ra, Đỗ Hoàng vội dắt Thương Huyền tới cúi chào ba và ngài cố vấn Ben.


- Xin giới thiệu với ngài cố vấn! Đỗ Hoàng nói, đây chính là tiểu thư Thương Huyền của nhà thương gia Đức Cường mà ngài đã nghe danh đấy ạ!


Ngài cố vấn đưa mắt nhìn thân thiện gật đầu chào Thương Huyền. Đỗ Hoàng về bàn rót rượu tiếp ngài cố vấn và Đỗ Hiền. Ngài cố vấn Ben nâng cốc chúc mừng Thương Huyền thể hiện sự thân tình nói bằng tiếng Việt nghe ngồ ngộ:


- Rat hân hanh đươc gap tiểu thư nha thương gia Đức Cương!(Rất hân hạnh được gặp tiểu thư nhà thương gia Đức Cường)


- Em cám ơn ngài Ben! Để biểu lộ sự mến mộ của ngài cố vấn, Thương Huyền nâng ly rượu uống cạn, mắt nàng long lanh, giọng nàng nhẹ mà nồng nàn.


- Ôi! Thật tuyệt vời! Cha con đại tá reo lên tán thưởng.


- Hôm nay, gặp được tiểu thư, Đại tá Đỗ Hiền nói, với danh nghĩa là bạn bè của gia đình tiểu thư, tôi có lời muốn hỏi tiểu thư, sắp tới tiểu thư có ước nguyện làm việc chi mà tiểu thư thích?


- Hiện nay tôi cũng chưa biết làm việc chi cho phù hợp với khả năng của mình. Thời buổi chiến tranh công việc cho phụ nữ thiệt khó.


- Nếu không chê nơi này, mời tiểu thư Thương Huyền vào làm việc cộng tác cùng chúng tôi trong phi trường. Với kiến thức của tiểu thư, làm việc ở trung tâm tâm lý chiến phi trường thì thật hợp lẽ!


- Đung vây, rât hân hanh mơi ngươi đep công sư cung chung tôi!(đúng vậy, rất hân hạnh mời người đẹp cộng sự cùng chúng tôi.) Mắt ngài cố vấn Ben sáng lên nhìn Thương Huyền, đưa tay nâng cốc rượu uống cạn.


- Cảm ơn ngài cố vấn! được làm việc trong phi trường là điều vinh hạnh cho tôi. Tôi sẽ về xin phép ba má tôi và trả lời ông sớm nhất.


- Tất nhiên rồi! đối với ba má tiểu thư, tôi tin ông bà sẽ đồng ý- Đại tá Đỗ Hiền nói, một người có giọng nói dễ thương như tiểu thư làm công tác chiêu hồi thì chiến binh cộng sản nào mà chẳng xiêu lòng buông súng quay về với chính nghĩa quốc gia ha ha ha.


Vũ trường Mây Tím âm vang tiếng cười, Đỗ Hoàng ngồi lặng nhìn Thương Huyền, nhìn bố Đỗ Hiền, nhìn ngài cố vấn Ben. 


 


 


CHƯƠNG 5. Tỷ phú thời nay


 


Chủ tịch tỉnh Trần Tăng được điều lên trung ương đã có lời nhắn gửi đồng chí tổng biên tập tờ báo tỉnh “Hãy quan tâm đến nhà văn, nhà báo Hoàng Kỳ Nam” Ông tổng biên tập báo gọi Hoàng Kỳ Nam lên huấn thị vài lời theo yêu cầu của đồng chí Trần Tăng. Tổng biên tập vừa “tình cảm” vừa trách cứ, ông đặt vấn đề to lớn tới quyền lợi chính trị, tới vai trò của một nhà báo trong giai đoạn hiện nay trước công cuộc đổi mới của đất nước.


- Cậu là một nhà báo có tài, lại say sưa với nghề nghiệp tại sao lâu nay lại thờ ơ không chịu phấn đấu để được đứng trong đội ngũ của Đảng? Ông trịnh trọng nói, làm báo như cậu mà không vào Đảng lập trường chông chênh làm sao viết được.


Câu hỏi bất ngờ của ông tổng biên tập đã chạm vào nỗi đau của Hoàng Kỳ Nam bao năm nay.


- Thưa đồng chí, nguyện vọng vào đảng là mơ ước suốt đời của tôi đấy ạ. Nam đưa mắt nhìn ông tổng biên tập. Ngày còn trong quân đội tôi đã hai lần chuẩn bị được kết nạp đảng nhưng cuối cùng vẫn phải “ xì tốp” Lần thứ nhất “ xì tốp” vì tôi buộc phải nhận tội thay cho thủ trưởng của mình để giữ gìn uy tín cho đơn vị, bởi rằng thì là uy tín của thủ trưởng cũng là uy tín của đơn vị. Báo cáo tổng biên tập, Thủ trưởng của tôi lúc đó đang là thần tượng, là tấm gương chiến đấu vô cùng dũng cảm được đồng đội kính nể. Thủ trưởng của tôi bảo với tôi: Tớ mà nhận tội, anh em sẽ mất hết lòng tin ở tớ. Tớ mà bị mất lòng tin, cả đơn vị sẽ mất sức chiến đấu. Thủ trưởng của tôi lúc ấy vò đầu bứt tai day dứt ân hận lắm. Thủ trưởng bảo: Nếu cậu nhận tội thay tớ, tớ sẽ kết nạp Đảng cho cậu... Thế đấy đồng chí tổng biên tập ạ. Đồng chí có biết thủ trưởng tôi mắc tội gì không? Tội ngủ với gái. Qủa thực sau đó thủ trưởng của tôi đã quyết tâm giúp tôi phấn đấu để được vào đảng. Khốn nỗi, khi thủ trưởng đang lo thủ tục làm lễ kết nạp đảng cho tôi thì bố tôi xảy ra chuyện lớn nên lại một lần nữa phải “xì tốp”. Trong đời hai lần bị “xì tốp” thì coi như xong. Chuyện của bố tôi, Đại tá Hoàng Kỳ Trung, trung đoàn trưởng trung đoàn tăng thiết giáp bị địch bắt thì tổng biên tập biết rồi đấy. Khi bố tôi bị địch bắt, cấp trên lập tức ra lệnh khẩn cấp cho toàn quân khu phải di dời nơi đóng quân đề phòng bố tôi phản bội. Tôi đang ở đơn vị trực tiếp chiến đấu phải nhận lệnh điều động khẩn cấp về trại tăng gia mãi tít trên rừng xanh núi đỏ. Và cái tội “nhận lỗi thay thủ trưởng”từ ngày ấy đã đóng dấu đen vào hồ sơ lí lịch quân nhân của tôi. Cái dấu đen ấy là vết nhơ đeo đẳng suốt cuộc đời tôi tới bây giờ vẫn không sao tẩy rửa.


 - Chuyện quá khứ bỏ qua. Tổng biên tập nghe thủng câu chuyện rủi ro của tôi liền quả quyết: Quan điểm của đảng giờ đã đổi mới, cậu phải cố gắng mà phấn đấu. Đây là ý kiến chỉ đạo của Đảng bộ tỉnh đã quan tâm tới lực lượng báo chí, lực lượng văn nghệ sĩ. Để cậu có điều kiện phấn đấu, tôi giao nhiệm vụ cho cậu lần này trực tiếp đi viết gương điển hình về những doanh nhân biết vươn lên từ gian khổ mà thành đạt. Cậu có biết doanh nhân thành đạt nhất tỉnh ta bây giờ là ai không? Đào Kinh đấy! Phải gọi là nhà tỷ phú mới đúng, tỷ phú đầu tiên của tỉnh. Tôi gửi cậu đi vì tôi biết ngày xưa, Đào Kinh vào tù, cậu đã có bài viết khá sắc về nhân vật này đăng trên báo mình, cậu còn nhớ không?


- Tôi sao quên được! Tỷ phú Đào Kinh chính là bố đẻ của người thủ trưởng mà tôi đã phải nhận tội thay cho anh ta đấy. Hai bố con Đào Kinh là người làng Đoài với tôi. Tôi và Đào Vương nhập ngũ cùng một ngày, nhưng anh ta lại là thủ trưởng của tôi. Giờ thì Đào Vương bị thương nặng về quê suốt ngày ngồi xe lăn. Còn tôi đến bây giờ vẫn là thằng nhà báo được ông duyệt vào diện chậm tiến bộ không chịu phấn đấu vào Đảng. Ông không ngờ được đâu, tôi với hai bố con Đào Kinh còn có nhiều duyên nợ lắm. Thú thực với đồng chí tổng biên tập, nghĩ tới Đào Kinh, tôi biết ông ta đã tạo nên điều kì diệu trong làm ăn kinh tế. Nhưng theo tôi, chính xác hơn, thời đại này đã tạo nên danh tiếng cho Đào Kinh. Thú thực với đồng chí tổng biên tập, tôi cũng muốn viết về Đào Kinh. Chính Đào Kinh đang là nhân vật trung tâm của thời đại này.


- Cậu hiểu qúa rõ về Đào Kinh thế thì tuyệt rồi. Làm tốt nhiệm vụ này, tớ  là người sẽ đóng con dấu đỏ để xoá đi cái điểm đen trong lý lịch của cậu…


Cầm tờ giấy giới thiệu từ tay tổng biên tập bước ra cửa, Hoàng Kỳ Nam chợt cảm nhận ra lời ông tổng biên tập na ná giọng thủ trưởng Đào Vương  trong chiến trường năm nào.


Hoàng Kỳ Nam nhảy chuyến xe sáng ra biên giới để hoàn thành bài viết về nhà tỷ phú Đào Kinh.


Căn phòng làm việc của đồng chí Lê Phong, phó chủ tịch thị xã bây giờ rõ khác xa với căn phòng làm việc của phó chủ tịch huyện Lê Phong năm xưa: Bàn ghế bóng lộn, điều hòa mát lạnh. Hoàng Kỳ Nam vừa bước vào cửa, Lê Phong sững sờ nhận ra anh.


- Xin chào nhà báo, Lê Phong vồn vã bắt tay Nam. Rất hân hạnh được gặp lại người anh em.


- Quả đất tròn mà, tôi ngỡ đồng chí phó chủ tịch quên tôi rồi. Chà, mới có mấy năm cuộc sống nơi này quá nhiều thay đổi.


- Làm sao tôi quên được anh, quên được bài báo của mười năm về trước anh viết về đất này. Lê Phong cười thân thiện, may có bài báo của anh nên chúng tôi đã tỉnh ra.


- Chắc là anh căm thù tôi đúng không?


- Quả đúng là bái báo của anh đã gây cho chúng tôi một cú sốc mạnh. Lê Phong than phiền, lần này mong nhà báo thông cảm châm trước cho địa phương biên giới bao giờ cũng có nhiều khó khăn phức tạp. Nếu có gì, nhà báo cứ nói với chúng tôi...


Mười năm trước nơi đây còn là một huyện lỵ nhỏ vừa mới được mở cửa làm ăn buôn bán tiểu nghạch nhỏ lẻ với trung Quốc, Hoàng Kỳ Nam đã viết một bài phóng sự vơi cái tít giật gân“Chợ người- một mét vuông một gái điếm”. Nội dung bài báo nói về tệ nạn mại dâm ở khu chợ mới đầu cầu thị trấn làm xôn xao dự luận cả tỉnh thời bấy giờ.


Lê Phong lần này có vẻ cảnh giác, dè dặt trước một nhà báo hay gây sự như Hoàng Kỳ Nam. Nhận ra vẻ dè dặt của vị phó chủ tịch thị xã, Hoàng Kỳ Nam nói để Lê Phong yên tâm.


- Đến với các anh lần này tôi chỉ viết về tấm gương người tốt việc tốt của nhà tỉ phú Đào Kinh thôi, đề nghị các anh cho chỗ ăn nghỉ.


- Tuyệt quá, Lê Phong hồ hởi, Đào Kinh hoàn toàn xứng đáng được báo chí nêu gương để chúng ta học tập. Đã có tới năm bảy bài đăng trên các báo từ trung ương đến địa phương nhưng đều chưa đúng tầm. Nếu nhà báo có ý định viết sâu hơn nữa thì quý quá. Ai chứ Đào Kinh được nhà báo có uy tín để mắt tới thì vinh dự cho nhà tỷ phú, vinh dự cho địa phương chúng tôi quá. Nhà báo uống nước đã, tôi sẽ trực tiếp đưa nhà báo đến gia đình nhà tỉ phú Đào Kinh.


Từ ngày Đào Kinh ra tù, Nam chưa một lần gặp lại. Đào Kinh lúc này không còn chút dấu vết của ngày xưa. Hoàng Kỳ Nam nhận ra Đào Kinh ngày xưa ở đôi mắt sâu, cặp lông mày dày với cái nhìn phớt đời. Đào Kinh mời Hoàng Kỳ Nam ngồi xuống chiếc ghế bành trạm trổ rồng phượng sơn son thếp vàng như ghế vua. Nhà tỷ phú không còn nhận ra Hoàng Kỳ Nam. Đúng hơn Đào Kinh không cần biết Nam là ai. Đối với Kinh bây giờ, một nhà báo chứ mười nhà báo Đào Kinh cũng chẳng quan tâm. Chẳng cần khen, Kinh cũng nổi tiếng. Tiền lãi lời Kinh thu vào như nước. Báo chí  dư luận có chê bai chửi bới, trong kinh doanh Kinh vẫn vững như bàn thạch. Càng bị chửi Kinh càng nổi tiếng. Càng nổi tiếng, Đào Kinh càng phất nhanh. Các mối hàng trong địa bàn này đều nằm trong tay Đào Kinh. Những chủ hàng nào không thiện chí với Kinh là “chết” ngỏm. Tuy vậy, Đào Kinh vẫn thể hiện tính hảo hán làm ngơ cho một vài đối tượng Kinh phải mang ơn từ xưa để họ làm ăn cạnh tranh với Kinh cho vui.


- Xin giới thiệu với anh Kinh, đây là nhà báo Hoàng Kỳ Nam đấy. Phó chủ tịch thị xã Lê Phong nói.


Kinh đang lơ đãng rót nước mời khách chợt nghe tới cái tên Hoàng Kỳ Nam, Kinh  giật mình nhìn xoáy vào Nam rồi ngớ ra cười hanh hách.


- Ôi cái thằng quỷ, sao không nói trước để nhà cầm quyền vòng vo tam quốc mãi. Đào Kinh ra oai với chính quyền trước mặt Hoàng Kỳ Nam, việc quan bận thì anh Lê Phong cứ về đi, để cái tay nhà báo này cho tôi. Phó chủ tịch Lê Phong như trút được gánh nặng, bắt tay Hoàng Kỳ Nam cáo lui.


Đào Kinh liếc nhìn Nam, ông đưa tay ấn cái nút chuông trên bàn ngả người ra chiếc ghế bập bênh bập bênh thư thái. Tiếng chuông ngân nga điệu nhạc êm ru, từ nhà trong một đệ tử mặc bộ đồ kí giả màu ghi sáng, chân đi giầy Nhật lười trắng lốp với phong thái lịch lãm bước vào ngước đôi mắt sáng nhìn Nam rồi đứng sững trước mặt Kinh chờ nhận lệnh. Kinh suy ngẫm giây lát giơ ngón tay ra hiệu rất sành điệu. Tay đệ tử lập tức nhận được tín hiệu quay gót.


 - Tớ cũng đã nghe loáng thoáng về cậu, Đào Kinh nói, kể cũng hay, hớ hớ...cuộc sống muôn màu sắc đưa đẩy chúng ta lại gặp nhau. Cậu đến với tớ như là định mệnh vậy. Và tớ đến với gia đình cậu ngày xưa là số kiếp của tớ. Đối với tớ chuyện làm ăn khỏi cần suy nghĩ. Điều tớ quan tâm hơn cả, gặp được cậu ở đây, cậu cho tớ biết cụ thể những chuyện làng Đoài mình. Thú thật với cậu, tớ cần là cần nghe chuyện làng Đoài, chuyện thằng Đào Vương nhà tớ. Ôi thằng con trai khốn khổ khốn nạn của tớ. Mấy bài báo khen chê nhắng nhít của các cậu tớ cần quái gì. Triệu phú với tỷ phú con mẹ gì tớ. Chẳng qua cùng đường tìm kế sinh nhai gặp thời vận có quý nhân phù trợ thì phất lên thôi. Cậu giúp tớ cộng tác giải quyết tháo gỡ khó khăn việc gia đình tớ ở quê, nhất là việc thằng Vương.


Đào Kinh lại bập bênh trên ghế. Căn phòng lại lặng đi trong giây lát, Đào Kinh nhìn Nam thăm dò rồi giọng buồn buồn:


- Có những việc dùng tiền quyết định được, nhưng việc của tớ với thằng Vương, tiền chẳng có nghĩa lí gì. Khi ở tù ra, tớ có nghe nói cậu viết một bài khá nổi tiếng về phi vụ tớ tổ chức đưa người vượt biên trái phép. Mẹ kiếp, những kẻ trái phép ấy bây giờ thành Việt kiều yêu nước cả. Tết vừa rồi, họ lũ lượt về thăm quê hương nghe tin mình làm ăn khấm khá đến thăm vui ra trò. Nhưng thú thực tớ  chẳng đầu óc nào nghĩ tới chuyên vặt ấy. Kể cả bây giờ cậu muốn viết xấu tốt gì về tớ cũng được. Khen cũng được, chửi cũng được, tớ đều có thưởng cho cậu. Cậu đòi thưởng bao nhiêu cũng được. Nhưng việc của thằng Vương cậu phải giúp tớ. Tớ biết tại sao nó lại căm thù tớ đến vậy. Cậu thấy đấy, từ một thằng khố rách phải đi làm mướn cho ông bà bố mẹ cậu. Giờ có được vị thế này dễ ai làm được. Lẽ ra mẹ con thằng Vương phải cư xử với tớ tử tế. Thân phận tớ bao năm phải đổ mồ hôi sức lực, thậm chí phải thế chấp cả tính mạng mình mới được như ngày nay. Cậu nói với thằng Vương cần gì tớ cũng đáp ứng cho nó đầy đủ. Nó có thể ra đây ở hẳn với tớ. Tớ sẽ lo mọi chuyện cho nó được sung sướng. Nó sẽ có người hầu hạ, có vợ đẹp con khôn, muốn gì được nấy. Cậu nhìn đây, tớ sẽ cho nó cả cái dinh cơ to lớn này. Đời tớ bây giờ chỉ còn trông cậy vào nó nối nghiệp tớ sau này. Thú thật với cậu tớ hết trứng để đẻ rồi. Là thằng đàn ông, chuyện vợ nọ vợ kia là lẽ thường tình. Tớ đã bỏ mẹ thằng Vương gần hai chục năm nay, tớ có quyền được lấy người khác chứ. Tớ ngồi tù mười năm, mẹ nó có hỏi han. Cái con mẹ Cam Quýt Mít Dừa vừa chua vừa đắng của nó đã làm cho đời tớ ê trề nhục nhã với dân làng Đoài đến nỗi tớ phải bỏ làng trốn đi. Ngày ấy cậu và thằng Vương nhà tớ biền biệt trong chiến trường biết mẹ gì chuyện tớ chịu nhục ở làng. Cả cái con Măng khốn kiếp, nó chả giúp gì cho tớ, còn cuỗm cả tiền vàng của tớ ăn chơi đàng điếm trong khi tớ phải ngồi tù. Thật là bất công. Tớ căm thù đời, căm thù Trần Tăng. Có lẽ chính vì lòng căm thù đã kích thích tính iêng hùng ở tớ trong làm ăn nên mới có được ngày hôm nay. Cậu phải giúp tớ. Tớ biết xưa nay thằng Vương nhà tớ chỉ nể mỗi cậu. Cậu với nó dù sao cũng đã một thời chinh chiến đạn bom sống chết có nhau. Nó nghe cậu hơn nghe tớ.


 - Tôi hứa với ông, ông Kinh ạ, tôi sẽ giúp ông để Vương hiểu và thông cảm cho ông. Nhưng tình cảm không thể một sớm một chiều. Cũng như ông, phải có quá trình mới làm nên danh phận ông như hôm nay đúng không?


 - Cậu nói quá đúng.


Người đệ tử mang ra một chai REMY MARTIN với đủ các món ăn đặc sản quý hiếm. Kinh kiêu hãnh giới thiệu nào là Tê Tê rừng già, Kì Đà rừng non, Bào Ngư biển Bắc. Giới thiệu xong các món ăn, Kinh lại giơ ngón tay lên một lần nữa ra hiệu cho tay đệ tử lặng lẽ ra ngoài. Phút sau hai cô gái nõn nà ăn vận như các diễn viên múa, váy ngắn lồ lộ hai bắp chân trần trắng ngần. Hai cô gái dịu dàng ngồi xuống cạnh Nam và Đào Kinh làm bổn phận rót rượu tiếp thức ăn cho Đào Kinh và Nam.


- Đây là Kiều Hoa, người đẹp hội Lim, còn đây là Hồng Hạnh ca sỹ lừng danh đất Bắc. Giọng Đào Kinh ngân nga tự hào.


Mắt hai người đẹp long lanh, dáng hình thanh thoát, cử chỉ tinh tế nồng nàn biểu hiện sự kính trọng lịch lãm. Cả đời Hoàng Kỳ Nam chưa bao giờ được thưởng thức bữa ăn ngon và sang trọng như hôm nay. Hương rượu thơm, thức ăn ngon, tinh thần sảng khoái đưa Nam hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Rượu đã ngấm, với tâm trạng thoải mái, Kinh kể đủ mọi chuyện với Nam về cuộc đời sóng gió của Kinh. Nam thấy người rạo rực đầy hưng phấn.


- Theo ông thì bí quyết gì dẫn ông đến thành công trên con đường làm giầu hiện nay. Bất ngờ Hoàng Kỳ Nam hỏi Kinh một câu có tính chất nghề nghiệp.


- Làm giàu thời nay trước tiên phải có quyền lực. Đào Kinh quả quyết, nháy mắt với hai cô gái. Hiểu ý chủ, hai cô gái rót đầy hai ly rượu, cô ngồi canh Nam đưa hai tay nâng cốc rượu trịnh trọng mời Nam.


- Cậu cứ uống cạn ly rượu người đẹp mời, tớ sẽ chứng minh cho cậu ngay đây. Bí quyết thành công trong làm ăn nói chung trên đất nước này dành cho những ai biết khai thác triệt để quyền lực. Thời buổi này, quyền lực được tôn vinh. Quyền lực thống trị mọi lĩnh vực chính trị- kinh tế- xã hội. Cậu thử điểm danh những đại gia giàu có trong tỉnh này chiếm tới chín chín phần trăm những người có quyền có chức. Những kẻ không có quyền chức nhưng khôn khéo biết “gần gũi” những người có chức có quyền họ sẽ có cơ hội làm giàu. Quyền và tiền có một sức mạnh vô biên, có phép biến hoá mầu nhiệm. Còn riêng tớ lại là trường hợp đặc biệt. Cậu biết quá rõ, trình độ tớ i-tờ, nhưng bây giờ tớ lại có cả đội ngũ tri thức thứ thiệt, bằng cấp chính quy tài giỏi thực sự chứ không phải loại ngu dốt khua môi múa mép mang những tấm bằng rởm loè thiên hạ. Hiện nay tớ có một cố vấn pháp luật tự nguyện cần mẫn làm việc cho tớ, tớ trả lương cứng năm triệu một tháng. Thưởng tùy thuộc vào từng lô hàng lãi nhiều hay ít. Qua bao thử thách tớ mới tuyển được bốn đệ tử trung thành làm giám đốc điều hành ở bốn lĩnh vực kinh doanh mặt hàng hải sản tươi sống như Tôm, Lươn, Cua, Cá và mặt hàng thú rừng như tê tê kỳ đà rắn rết, lương cứng mươì triệu đồng một tháng. Ngoài ra tớ còn có các nhân viên kế toán kho quỹ tin cẩn. Đặc biệt tớ nuôi một đội ngũ cửu vạn tinh nhuệ thông thạo trong nhiều lĩnh vực làm ăn và đặc biềt võ nghệ phải cao cường thích ứng mọi hoàn cảnh địa bàn trên rừng dưới biển. Yếu tố hàng đầu tớ tuyển dụng đệ tử phải có lòng trung thành tuyệt đối.


Để minh chứng cho lời nói của mình, Đào Kinh cười nhìn hai cô gái tiếp viên nói, ví dụ như hai em đây tớ đã tuyển từ trường múa ra đấy. Cậu thấy có được không? Tiếp khách cũng phải có nghệ thuật. Trước khi làm cho tớ, hai em đây cũng đã suy nghĩ cân nhắc kĩ lắm. Đào Kinh lại nhấp nháy cặp mắt với hai người đẹp, các em vào đây ta trả lương cho các em cao gấp hai mươi lần lương của đoàn ca múa tỉnh. Có đúng thế không hai em?


 Hai nàng ngước cặp mắt nhung huyền ngưỡng mộ ông chủ Đào Kinh. Đào Kinh lại nâng cốc rượu tợp một hơi khà khà đắc ý, bây giờ ngẫm lại mới thấy ông nội cậu, ông Hoàng Kỳ Bắc quả là tài ba. Suy cho cùng quan trọng bậc nhất của người chủ phải hiểu rõ đầy tớ muốn gì. Kinh nghiệm này tớ học được ở chính ông nội cậu hồi tớ ở làm mướn cho ông cụ. Bây giờ tớ là chủ, tớ hiểu những người làm công cho tớ muốn gì. Kinh lại nháy mắt ra hiệu hai cô gái tiếp rượu cho Nam. Giọng Kinh đầy hào hứng. Cũng như lúc này tớ biết rõ cậu muốn gì. Cậu thuộc loại người tử tế, chỉ cần những điều sâu sắc nên tớ mới cho cậu kinh nghiệm này của cả đời tớ. Những kinh nghiệm đó tớ phải trả giá bằng cả cuộc đời mới có. Cái mạnh nhất của tớ bây giờ đã có trong tay cả một đội ngũ tri thức có tài thực sự. Thời buổi này những người tử tế sâu sắc như cậu chỉ có khổ. Nếu cậu như thằng khác tớ đã cho cái Mây, cái Mẫn, cái Thuần nó đưa cậu về khách sạn nhà nó, cứ gọi là thoải mái. Mấy đứa đó cậu có biết nó là ai không? Chính chúng nó là con bà Cháo làng mình đấy. Cả nhà tớ với mấy mẹ con bà Cháo đều được chia quả thực mấy gian nhà ngang của gia đình cậu hồi xưa đấy. Ôi nghĩ lại cái thời khốn khổ khốn nạn ngày ấy mà thấy nhục. Hồi cậu còn đi lính, bốn mẹ con bà Cháo đã trả nhà cho mẹ cậu theo tớ ra đây làm ăn, giờ chúng đổi tên nên cậu không biết đó thôi. Nhờ trời phật chúng đã làm ăn phát tài theo cách của chúng.


 - Mấy đứa đó tôi đã biết cả rồi. Nam nói, từ nãy ông chỉ nói tới chuyện có tiền là có tất cả. Tôi muốn hỏi ông, cụ thể cách làm thế nào để có tiền?


 - Tớ chẳng lý luận cao siêu gì sất, Đào Kinh ôm eo cô gái ngất ngư, ở tù ra hai bàn tay trắng, lúc đầu đi buôn cá với bà Cháo. Tớ phải thực hiện chính sách từ không đến có, từ có ít đến có nhiều, từ có nhiều đến có rất nhiều. Ví dụ, đầu tiên tớ có một mối hàng, dần dần lên hai ba bốn năm sáu bảy mối hàng. Ngay cơ ngơi này, lúc đầu  đây cũng chỉ là mấy gian nhà cấp bốn lụp sụp, tớ quyết định mua nó mà trong tay không có một đồng, phải bán lại cho con Mây căn phòng duy nhất mình đang ở trong khách sạn Hoa Hồng. Căn phòng ấy tớ cũng phải mua của con Mây bằng tiền tớ làm thuê cho nó mấy năm trời mới có được. Tớ mua mấy căn nhà cấp bốn với giá mười triệu, chỉ hơn một năm, giá lên tới hai trăm triệu. Và bây giờ ngôi biệt thự này đã có giá ba tỷ. Cậu thử tính xem, nếu tớ không bán căn phòng trong khách sạn Hoa Hồng để có mười triệu thì làm ăn bao giờ mới được ba tỷ. Đã có tiền, lại phải biết nắm trong tay những người có tài và có quyền. Người có tài sẽ giúp mình làm ra tiền, người có quyền cũng sẽ giúp mình làn ra tiền “mình lú có chú mình khôn” các cụ đã dạy rồi. Lúc mình nghèo, phải chấp nhận làm đủ chuyện để có tiền. Kể cả buôn gian bán lận giành giật lừa đảo. Con người mình lúc ấy thật xấu xa, bị người đời xã hội khinh rẻ. Khi có tiền, đồng tiền nó làm cho ta sang trọng, lương tâm trong sạch hơn. Tất cả những cách thức làm ăn bài bản khoa học của tớ đều do các cố vấn bày cách cho tớ. Các cấp chính quyền đều tận tình giúp tớ thực hiện đúng chính sách pháp luật. Bây giờ tớ có quyền tuyên bố làm ăn cạnh tranh lành mạnh với tất cả các doanh nghiệp nhà nước ở mọi lĩnh vực. Tớ sẽ có khu vui chơi giải trí phục vụ mọi nhu cầu của con người. Tớ sẽ có bệnh viện hiện đại với đội ngũ các y bác sỹ tận tâm và có tài có đức hơn bệnh viện nhà nước. Tớ sẽ có trường học tư thục với đội ngũ giáo viên dạy giỏi đảm bảo chất lượng hơn trường quốc lập. Tớ sẽ…tớ sẽ…


Hoàng Kỳ Nam ngồi lặng nghe Đào Kinh vẽ ra viễn cảnh huy hoàng. Men rượu thơm nồng ngất ngây, gương mặt trẻ trung tươi rói của hai người đẹp chấp chới. Giọng Đào Kinh lúc hào hứng, lúc lại nặng lòng tức tưởi than phiền thằng con trai khốn khổ u mê không hiểu gì thời cuộc.


(còn tiếp)


Nguồn: Dưới chín tầng trời. Tiểu thuyết của Dương Hướng. NXB Hội Nhà văn, 2007. Đây là bản gốc, chưa bị cắt bỏ khi xuất bản. Tác giả gửi  www.trieuxuan.info


 


 


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Dưới chín tầng trời - Dương Hướng 16.11.2018
Bão - Ngũ Hà Miên 16.11.2018
Bến không chồng - Dương Hướng 08.11.2018
Trở lại cố hương - Thomas Hardy 07.11.2018
Nguyễn Trung Trực - Khúc ca bi tráng - Dương Linh 06.11.2018
Sông Đông êm đềm - Mikhail Solokhov 02.11.2018
Sóng lừng (VN. Mafia) - Triệu Xuân 02.11.2018
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 29.10.2018
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 25.10.2018
Trả giá - Triệu Xuân 24.10.2018
xem thêm »