tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30191500
Tiểu thuyết
16.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

Chương 17


 


          Lúc ấy Lý Trọc và Tống Cương đang ngủ trong nhà, đang mơ thấy  cảnh tượng vui vẻ sau khi mẹ Lý Lan về nhà. Khi hai cậu bé thức dạy, trời đã trưa, chúng vui mừng hớn hở, tuy bố Tống Phàm Bình bảo,  lúc mặt trời lặn hai bố mẹ mới về đến nhà, nhưng hai thằng con, nóng lòng không chờ được, ngay từ trưa hai anh em đã rủ nhau ra bến xe, chúng phải ở đó chờ  xe của hai bố mẹ đi vào bến. Sau khi hai anh em ra khỏi nhà, học điệu bộ và nét mặt của bố, chúng xỏ tay trái vào túi quần, vung tay phải, khi bước đi,  cố ra vẻ oai vệ  của người anh hùng trong phim, cố tình đi khệnh khà khệnh khạng, trái laị đã ra dáng của một tên đặc vụ Hán gian trong phim.


          Khi Lý Trọc và Tống Cương xuống cầu, đã nhìn thấy Tống Phàm Bình, người bê bết máu,  nằm sóng xoài trên bãi trống trước bến xe, vài người đi đường bước qua cạnh xác anh, nhìn mấy cái, nói mấy câu, hai cậu bé cũng đi qua bên anh, không nhận ra bố mình. Tống Phàm Bình nằm sấp tại chỗ, một cánh tay đè dưới thân, cánh tay kia gấp khúc, một chân duỗi thẳng, một chân co. Bầy ruồi nhặng bay vè vè trên người anh, bâu kín mặt, tay, chân và tất cả những chỗ có vết máu loang lổ trên thân anh. Trông thấy vậy, hai cậu bé vừa sợ hãi, vừa tởm lợm, Tống Cương hỏi một người đội mũ lá:


Ông ơi! Người ấy là ai? Đã chết chưa?


          Người đó lắc đầu, bảo không biết, đi đến dưới cây, bỏ mũ lá ra quạt. Lý Trọc và Tống Cương bước lên thềm, đi vào phòng chờ. Chúng cảm thấy chỉ đứng ở ngoài một chút xíu, đã sắp bị ánh nắng gay gắt của mùa hè hong khô. Nóc phòng chờ treo hai chiếc quạt trần to tướng, đang quay vù vù, khách trong phòng chờ cũng xúm lại chỗ dưới hai quạt, nói chuyện ồn ào,  chẳng khác gì  hai đống ruồi. Hai cậu bé lần lượt đứng cạnh hai đống người một lát, gió quạt trần tạo ra,  không thổi đến chỗ hai cậu, những chỗ có gió,  đã bị những người kia chiếm hết. Chúng liền đi đến cửa bán vé, kiễng chân nhìn vào trong, trông thấy cô bán vé đang ngồi ngây tại chỗ, y như một con ngố, cô ta vẫn còn bị cơn khủng khiếp ban sáng ám ảnh, tiếng nói chuyện của hai cậu bé đã khiến cô  đang ngây dại, giật nẩy mình, sau khi nhìn kỹ, cô quát to:


Nhìn cái gì?


          Lý Trọc và Tống Cương ngồi sụp xuống , lẳng lặng bỏ đi, đến cửa soát vé. Cánh lan can sắt của cửa soát vé,  nửa đóng nửa mở, hai cậu bé nhìn vào trong, không có chiếc ô tô nào, chỉ có một người soát vé bưng cốc trà đang đi tới, ông ta cũng quát hai cậu một tiếng:


Nhìn cái gì?


          Lý Trọc và Tống Cương dời khỏi cửa soát vé như chạy trốn, sau đó chán chường lượn mấy vòng trong phòng chờ. Lúc này, ông Vương bán kem, xách một  cái ghế đẩu, khoác thùng kem, đi vào cửa chính, ông để chiếc ghế bé tí xíu ở cửa ra vào phòng chờ, ngồi  xuống, lấy miếng gỗ,  gõ bồm bộp thùng kem rao bán. ông Vương rao:


Bán kem đây! Kem bán cho anh chị em giai cấp đây…


          Hai anh em đi đến trước mặt ông Vương, nuốt nước miếng nhìn ông. ông Vương vừa gõ thùng rao bán kem, vừa cảnh giác nhìn Lý Trọc và Tống Cương. Lúc này hai anh em lại trông thấy Tống Phàm Bình nằm trên đất bên ngoài, anh vẫn trong tư thế nằm sấp như vừa giờ. Tống Cương chỉ Tống Phàm Bình,  hỏi ông Vương bán kem:


Người kia là ai thế ông ?


         Ông Vương ngảnh đầu nhìn hai cậu bé, tỉnh bơ, Tống Cương hỏi tiếp:


Người ấy chết chưa ông ơi?


          Lúc này,ông Vương hằm hằm quát:


Không tiền, cút, đừng có nuốt nước dãi ở đây!


          Hai anh em giật mình, dắt tay nhau chạy ra thềm bến xe, chúng laị đứng trong nắng hè như đổ lửa, khi đi qua bên cạnh thân thể Tống Phàm Bình bâu kín ruồi, Tống Cương bỗng dưng đứng lại, kêu một tiếng ‘a’ kinh ngạc, chỉ vào đôi  dép rọ mà vàng nhạt trên chân Tống Phàm Bình, nói:


Ông ấy đi dép rọ của bố.


          Tống Cương lại nhìn thấy chiếc áo lót màu đỏ trên người Tống Phàm Bình, bảo:


ông ấy còn mặc chiếc áo lót của bố.


          Hai anh em không biết đã sẩy ra chuyện gì, đứng tại chỗ nhìn nhau. Một lát sau, Lý Trọc bảo, đây không phải áo lót của bố, trên áo lót của bố có dòng chữ màu vàng cơ. Đầu tiên Tống Cương gật gật đầu, sau đó lại lắc đầu, cậu bảo, chữ màu vàng ở trước ngực. Hai anh em ngồi xuống, xua ruồi, kéo áo lót dưới thân Tống Phàm Bình, mấy chữ màu vàng được chúng kéo lộ ra. Tống Cương đứng lên khóc, vừa khóc vừa hỏi em:


Ông ấy có phải bố không?


          Lý Trọc không nhịn nổi, cũng khóc, cậu vừa khóc vừa trả lời:


Em không biết.


          Hai anh em đứng tại chỗ, vừa khóc vừa nhìn bốn xung quanh, không có ai đi đến, chúng lại ngồi xuống, xua ruồi bâu kín Tống Phàm Bình, định nhìn rõ hơn, liệu có phải bố Tống Phàm Bình? Trên mặt Tống Phàm Bình toàn vết máu và bùn đất, hai anh em nhìn không rõ. Chúng cảm thấy hơi hơi giống Tống Phàm Bình, lại không biết có phải Tống Phàm Bình hay không? Chúng đứng lên, cảm thấy vẫn nên đi hỏi người khác.Đầu tiên chúng ra chỗ bóng cây, có hai người đứng hút thuốc, chúng chỉ vào Tống Phàm Bình hỏi:


Chú ơi, ông kia có phải bố chúng chaú?


          Hai người hút thuốc dưới bóng cây, đầu tiên ngẩn người, sau đó lắc đầu nói:


 Chú đâu có biết bố các cháu.


         Hai anh em bước lên thềm,  đến trước mặt ông Vương bán kem, Tống Cương chùi nước mắt,  hỏi ông:


Ông ơi, người nằm sấp ngoài kia có phải bố chúng cháu không?


          Ông Vương gõ mấy cái vào thùng kem, trợn mắt quát :


         -Cút đi!


          Lý Trọc nói một cách oan uổng:


Chúng chaú có nuốt nước dãi đâu.


          Ông Vương nói:


Không nuốt nước dãi cũng cút!


          Lý Trọc và Tống Cương dắt tay nhau, vừa khóc, vừa đi vào phòng chờ, hỏi hai đám người ngồi dưới quạt trần:


Trong các bác các chú ở đây, có ai biết người nằm ngoài kia có phải bố chúng cháu không?


          Câu hỏi thương tâm của hai anh em,  khiến đám đông cười rộ lên, họ bảo trên đời vẫn còn có những thằng ngố như thế này, ngay đến bố mình cũng không nhận ra, lại đi hỏi người ngoài.  Có một người cười, vẫy tay gọi hai cậu bé:


Này, nhóc, lại đây.


          Hai anh em đi đến trước mặt người vừa gọi, người đó cúi xuống,  hỏi hai cậu:


Cháu có biết bố chú không?


          Hai anh em lắc đầu, người ấy lại hỏi:


Vậy thì ai biết bố chú nhỉ?


          Hai anh em nghĩ một lát, cùng trả lời:


Chỉ có chú biết.


Đi đi – Người ấy xua tay bảo – Bố mình, mình đi mà nhận.


          Hai anh em vừa khóc, vừa dắt tay nhau, lại đi ra khỏi phòng chờ, đi xuống bậc thềm, đi đến cạnh Tống Phàm Bình nằm sấp trên đất, Tống Cương vừa khóc vừa nói:


Chúng cháu nhận ra bố mình, nhưng mặt người này toàn máu là máu,  chúng cháu nhận không ra.


          Hai anh em đi đến cừa hàng điểm tâm của bà Tô cạnh bến xe, chỉ có một mình bà Tô đang lau bàn ở bên trong, trong lòng chúng hơi sờ sợ, đứng ở cửa không dám vào, Tống Cương lí nhí hỏi:


Chúng cháu muốn hỏi bà, lại sợ bà giận…


          Trông thấy hai cậu bé đang khóc đứng ở cửa, bà Tô ngắm nghía quần áo trên người hai đứa trẻ, cất tiếng:


Hai đứa không ăn xin phải không?


Không ạ! – Tống Cương chỉ tay vào Tống Phàm Bình nằm trên đất ngoài kia -Chúng cháu muốn hỏi bà, ông ấy có phải bố chúng cháu?


         Bà Tô bỏ dẻ lau trong tay xuống, bà đã nhận ra Lý Trọc, thằng bé lưu manh này đã từng ôm cột điện lắt đi lắt lại, còn bảo mình lên cơn ham muốn tính dục. Bà Tô trợn mắt nhìn Lý Trọc, sau đó hỏi Tống Cương:


Bố hai đứa tên là gì?


          Tống Cương đáp:


Bố chúng cháu là Tống Phàm Bình.


          Hai anh em nghe thấy bà Tô kêu lên, hình như bà đang kêu: ‘ Giời ơi”, “ Mẹ ơi”, ‘Tổ tiên ơi”, sau khi kêu mỏi mồm, bà thở hổn hển, nói với Tống Cương:


ông ấy nằm đây đã nửa ngày, bà cứ tưởng người nhà ông ấy đã chết hết…


          Hai anh em không biết bà Tô đang nói gì, Tống Cương hỏi tiếp;
        - Ông ấy có phải bố chúng cháu không bà?


          Bà Tô lau mồ hôi trán,nói:


Ông ấy là Tống Phàm Bình.


          Tống Cương lập tức oà khóc, vừa khóc, cậu vừa bảo em:


Anh biết ông ấy là bố, cho nên vừa trông thấy ông ấy, anh đã khóc…


          Lý Trọc cũng khóc hu hu, nói:


Vừa nhìn thấy ông ấy, em cũng khóc.


          Giữa trưa hè oi ả, hai anh em đã khóc thét lên, chúng lại bước đến trước xác Tống Phàm Bình, tiếng gào khóc đã xua bầy ruồi nhặng bay à à. Tống Cương quỳ xuống, Lý Trọc cũng quỳ xuống, hai anh em cúi sát mặt,  nhìn kỹ Tống Phàm Bình, máu trên mặt Tống Phàm Bình đã được nắng phơi khô, Tống Cương lấy tay bóc từng mảng từng mảng vết máu, sau đó cậu đã nhìn rõ bố mình, Tống Cương quay sang kéo tay em ,bảo:


Người ấy là bố!


          Lý Trọc gật đầu, vừa khóc vừa nói:


Người ấy là bố.


         Hai anh em quỳ trên nền đất trứơc bến xe gào khóc, chúng há mồm lên trời, tiếng khóc bay vút lên. Tiếng khóc của chúng rơi xuống giống như gẫy cánh, đột nhiên nghẹn ứ cổ, mồm há ra lâu lâu không có tiếng, nước mắt nước mũi nút chặt họng, tốn bao nhiêu công sức,  mới nuốt trôi nước mắt nước mũi, tiếng kêu khóc của chúng lại bùng to rú lên, lại gầm thét trong  không gian. Hai anh em cùng khóc, cùng lay, cùng gọi:


Bố ơi, bố ơi , bố ơi...


          Tống Phàm Bình không hề có phản ứng, hai đứa con không biết làm thế nào? Lý Trọc vừa khóc,  vừa nói với anh:


Sáng sớm nay,bố vẫn còn lành lặn hẳn hoi, bây giờ tại sao đã vừa câm vừa điếc?


          Tống Cương nhìn thấy người xúm lại rất đông, liền van xin họ:


Các ông các bà, các chú các cô ơi, hãy cứu bố cháu , cứu bố cháu.


          Nước mắt nước mũi của hai cậu bé tuôn ra như mưa, Tống Cương vắt mũi vẩy ra đằng sau, vẩy vào ống quần của một người đứng xem, người đó túm luôn áo lót Tống Cương,  buột mồm chửi to. Lúc này Lý Trọc cũng vẩy nước mũi, đã sơ ý vẩy vào dép rọ của người đó, người đó lại túm tóc Lý Trọc, mỗi tay anh túm một cậu, ấn xuống, bắt hai đứa trẻ lấy áo lót chùi sạch cho anh. Lý Trọc và Tống Cương vừa khóc hu hu, vừa lấy tay chùi mũi vấy trên quần và trên dép anh, kết quả nước mắt nước mũi dính bám vào quần vào dép của anh càng nhiều, đầu tiên  anh sừng cồ giận dữ, về sau anh nhăn nhăn nhó nhó,  anh bảo:


Đừng chùi nữa! Mẹ kiếp! Đừng chùi nữa!


          Lý Trọc và Tống Cương,  một đứa ôm chặt  một chân anh, một đứa túm chặt ống quần anh, như vớ được bó rơm cứu mạng, hai đứa trẻ sống chết không chịu buông. Anh kia  lùi lại, chúng quỳ xuống bò đến, vừa khóc, vừa van xin anh :


Cứu bố cháu chú ơi! Chú  ơi, cứu bố cháu, chú ơi, cứu bố cháu!


          Anh  kia dơ tay đẩy chúng ra, dơ chân hất chúng đi, chúng vẫn cứ sấn vào  ôm chặt anh,  anh kéo xềng xệch hai đứa trẻ ra xa hơn mười mét, chúng vẫn không buông tay, vẫn vừa khóc, vừa van xin anh. Anh mệt lử, thở hổn hển, đứng tại chỗ lau mồ hôi, anh  nhăn nhó nói với đám đông vây quanh:


Bà con trông này, bà con trông này, quần của tôi, dép của tôi, tất của tôi… Mẹ kiếp thế này là thế nào?


          Chủ cưả hàng điểm tâm, bà Tô cũng đã đến, bà đứng trước đám đông vây quanh, tiếng kêu khóc thảm thiết của hai cậu bé, khiến vành mắt bà tấy đỏ, bà nói với anh kia:


Chúng nó là trẻ con…


          Nghe vậy, anh kia sửng cồ, anh bảo:


Trẻ con cái gì? Mẹ kiếp, đây là hai diêm vương tí hon.


Thì anh làm ơn làm phúc -  Bà Tô nói – Giúp hai diêm vương tí hon thu xác chết.


Cái gì? - Anh kia kêu lên -  Bà bảo tôi cõng cái xác vừa bẩn vừa thối này đi hay sao?


          Bà Tô lau mắt nói:


         -Không bảo  anh cõng xác chết, nhà tôi có một cái xe bò,  tôi cho  anh  mượn.


          Nói rồi, bà Tô quay về cửa hàng điểm tâm, lát sau bà đẩy ra chiếc xe bò. Thay lời hai đứa trẻ, bà van xin đám người vây quanh, giúp chúng khiêng xác Tống Phàm Bình lên xe. Đám đông  đang xúm lại, người bỏ đi, kẻ lùi lại. Bà Tô buồn quá, chỉ tay vào từng người:


Ông, ông, ông , cả ông nữa…


          Bà Tô vừa nói, vừa chỉ Tống Phàm Bình nằm trên đất:


Người này, dù tốt hay xấu, đã chết rồi, thì  cũng nên thu xác, không lẽ cứ để người ta nằm mãi ở đây hay sao?


         Cuối cùng,  có bốn người bước ra, họ ngồi cả xuống, đồng thời cầm hai tay hai chân Tống Phàm Bình, hô nhau, một, hai, ba, khi hô đến ba, họ khiêng Tống Phàm Bình lên, cả bốn người cùng lấy sức, cùng nín thở, mặt đỏ bừng, họ bảo người chết này,  vừa trĩu,  vừa nặng như một con voi lớn. Họ khiêng Tống Phàm Bình đến cạnh xe, rồi lại hô, một, hai, ba, khi đến ba, họ quăng Tống Phàm Bình lên xe bò. Khi thân thể Tống Phàm Bình cao to được vứt lên xe, chiếc xe bị nẩy lên, lắc la lắc lư. Bốn người phuổi tay, một người để tay vào mũi ngửi, nói với bà Tô:


Chúng tôi phải vào cửa hàng của bà rửa tay.


Vào đi – Bà Tô gật đầu, quay sang người đàn ông đang bị Lý Trọc và Tống Cương ôm chặt hai chân, gượng cười bảo -  Anh làm ơn làm phúc kéo người chết đi nhé!


          Người ấy cúi xuống nhìn Lý Trọc và Tống Cương đang quỳ trên đất ôm chặt hai chân mình, nhăn nhó nói:


Ta đành phải kéo người chết đi vậy.


          Sau đó,  anh quát hai cậu bé:


Mẹ kiếp! Buông ra!


         Lúc này hai anh em mới buông tay, chúng đứng dạy, đi theo anh đến trước xe, vừa kéo xe, anh vừa  hạch  hai cậu bé:


Nói! Nhà ở đâu?


          Tống Cương lắc đầu quày quậy, van xin anh:


     -    Đến bệnh viện.


       -  Mẹ kiếp! - Anh vứt xe xuống,  nói -  Người chết rồi , còn  chở đến bệnh viện làm đếch gì!


          Tống Cương không tin, quay laị hỏi bà Tô:


Bố cháu chết rồi hả bà?


           Bà Tô gật đầu bảo:


Chết rồi cháu ạ, về nhà thôi! Ôi, cháu bé tội nghiệp!


          Lần này, Tống Cương không ngửa mặt lên Giời gào khóc, cậu cúi đầu khóc hu hu, Lý Trọc cũng cúi đầu khóc hu hu, chúng nghe thấy bà Tô nói với người kéo xe:


Anh làm ơn làm phúc, anh ở hiền sẽ gặp lành.


          Người kéo xe đi,  vừa đi vừa chửi đổng:


ở hiền gặp lành cái  cái con khỉ, mười tám đời tổ tông,  đều xuí quẩy theo ta thì có!


          Chiều hôm đó, Lý Trọc và Tống Cương vừa dắt taynhau , vừa khóc hu hu đi về nhà, Tống Phàm Bình bê bết máu nằm trong xe bò kéo đằng sau. Hai cậu bé khóc tới mức đau lòng muốn chết, đi loạng chà loạng choạng. Chúng cứ khóc,  cứ khóc, rồi tự dưng ngẹn ứ cổ, một lúc sau lại oà lên một tiếng như quả lựu đạn nổ. Tiếng khóc rú lên thảm thiết của hai anh em,  át cả tiếng hát cách mạng và khẩu hiệu cách mạng đang hô trên  đường phố. Những người diễu hành và những kẻ vô công rồi nghề đi lăng quăng,  đều xúm lại, họ xúm quanh chiếc xe chở xác người,  như đàn ruồi vừa bâu quanh Tống Phàm Bình, họ xôn xao nói,  nhao nhao hỏi, lúc nhúc bám theo xe. Anh kéo xe chửi Lý Trọc và Tống Cương đi đằng sau:


Đừng khóc nữa! Mẹ kiếp! Kéo hết dân thị trấn đến đây à? Dân chúng cả thị trấn  đang ùn ùn đổ ra đường xem ta kéo người chết kia kìa...


          Rất đông người đi đến hỏi người chết nằm trong xe là ai? Trước sau có đến bốn năm chục người hỏi anh kéo xe, hỏi đến nỗi anh điên tiết. Lúc đầu  anh còn trả lời: -- Người chết trong xe là Tống Phàm Bình, giáo viên trường trung học. Người hỏi càng ngày càng đông, anh chẳng thiết giải thích, anh cứ để họ trố mắt nhìn, anh bảo đứa nào đang khóc là người chết nhà đứa ấy. Sau đó, anh cảm thấy nói như vậy cũng mệt quá, khi có người hỏi,  anh trả lời cộc lốc:


          -Không biết!


           Kéo xe đi giữa ngày hè,  anh vã mồ hôi, mà lại là xe chở xác chết, lại còn phải  trả lời bao nhiêu là câu hỏi, rát cổ bỏng họng, từ lâu, anh đã nổi giận phừng phừng, giữa lúc này một người  nhận ra anh chen vào hỏi:


Này, nhà đằng ấy có ai chết?


          Anh kéo xe điên tiết, quát người kia:


Nhà  anh mới có người chết thì có !


         Gã vừa hỏi,  ngẩn người:


Đằng ấy nói gì vậy?


         Anh kéo xe nhắc lại câu vừa nói:


 - Nhà anh mới có người chết thì có!


           Sắc mặt gã kia tối sầm lại, chẳng nói chẳng rằng,  hắn cởi phăng áo lót, để lộ cơ bắp cuồn cuộn khắp người, sau đó dơ tay phải , chỉ ngón tay trỏ vào người  kéo xe, chửi to:


Mẹ kiếp! Nhà ngươi nói lại một lần nữa thử xem. Ta cho nhà ngươi cũng nằm trên xe luôn…


         Nói xong,  hắn còn đắc ý thêm một câu:


         -Ta sẽ biến cái xe này thành một chiếc giường đôi…


          Người kéo xe vứt luôn càng xe, cười gằn nói:


       --Biến thành giường đôi,  cũng là giường đôi nhà anh!


          Nói rồi, người kéo xe bước lên hai bước, đốp  chát vào mặt anh chàng kia:


Mẹ kiếp ! Anh nghe đây, người nhà  anh chết ráo rồi hả!


          Anh chàng kia vung nắm đấm thụi vào mép người kéo xe, bước chân người kéo xe loạng choạng, thân xiêu đi, khi anh vừa đứng vững, gã kia liền đá một phát, người kéo xe ngã xuống đất, sau đó hắn nhảy xổ lên thân người kéo xe, vung nắm đấm, một, hai, ba, bốn,năm, cứ thế, hắn thụi túi bụi vào mặt người kéo xe.


          Lúc này, Lý Trọc và Tống Cương còn đang khóc  hu hu, đi lên trước, quay đầu nhìn  thấy người kéo xe  bị  tên kia đè trên đất, bị tên kia đấm tới tấp, đấm  đến nỗi đầu choáng mắt hoa, Tống Cương sà luôn vào, Lý Trọc cũng sà theo, hai anh em cắn vào chân,  vào vai gã,  như một con chó hoang, cắn đến nỗi gã kia kêu oai oái, gã kia lại đạp, laị vung nắm đấm, cuối cùng dọi được hai cậu bé ra. Hắn vừa đứng lên, hai cậu bé lại xô đến, Tống Cương cắn vào cánh tay hắn, Lý Trọc cắn vào thắt lưng hắn, chúng cắn rách quần áo hắn, cắn toạc thịt hắn, hắn túm tóc, vả vào mặt hai anh em. Hai anh em cứ  khư khư ôm chặt hắn không buông, mồm hai đứa cắn bừa khắp người hắn, cắn con người vạm vỡ như Tống Phàm Bình,  đến mức phải kêu thảm thiết từng tiếng một, như con lợn bị chọc tiết. Cuối cùng anh kéo xe đã bò dạy, bước đến lôi Lý Trọc và Tống Cương ra, nhấc càng xe, bảo:


Thôi, đừng cắn nữa.


          Lý Trọc và Tống Cương bấy giờ mới buông tay, nhả mồm, gã kia máu loang đầy người, hắn bị hai đứa trẻ đột nhiên tập kích, cứ ngớ người ra, khi ba người lại lên đường, gã còn đứng trơ trơ tại chỗ như thằng ngố.


          Họ đi tiếp, Lý Trọc và Tống Cương  thâm tím mình mẩy,  anh kéo xe cũng thương tích khắp người. Trên đường đi tiếp,  vẫn có rất đông người xúm lại hỏi, hai anh em Tống Cương không dám khóc nữa. Anh kéo xe cũng không nói nữa. Hai  cậu bé vừa đi, vừa quay đầu,  lấm lét nhìn người kéo xe. Trông thấy mồ hôi chảy ròng ròng trong vết máu trên mặt anh, Tống Cương cởi luôn áo lót của mình,  dơ qua đầu,  đưa cho anh, nói với anh:


Chú ơi, chú lau mồ hôi đi!


          Người kéo xe lắc đầu,  nói:


Khỏi cần.


          Tống Cương cầm áo lót đi một lúc, lại quay đầu,  hỏi:


Chú ơi, chú có khát nước không?


          Người kéo xe không trả lời, cắm đầu đi. Tống Cương lại hỏi:


Chú ơi, cháu có tiền, cháu mua kem chú ăn nhé!


          Người kéo xe lại lắc đầu, anh bảo:


Không cần, chú nuốt nước miếng giải khát là được rồi.


         Ba chú cháu im lặng đi về nhà. Lý Trọc và Tống Cương vốn đã nín nhịn,  không khóc nữa,


          Tống Cương luôn luôn quay lại lấy lòng anh kéo xe, cậu cũng luôn luôn nhìn bố mình đã chết, thế là cậu lại khóc, tiếng khóc của thằng anh cũng làm mủi lòng thằng em.  Hai anh em không dám gào to, sợ anh kéo xe mắng chúng. Chúng bịt mồm khóc rưng rức, anh kéo xe ở đằng sau không hề nói gì. Lúc sắp đến nhà, hai anh em mới nghe thấy anh nói.  Giọng  anh đột nhiên dịu hiền,  anh bảo:


Đừng khóc nữa hai cháu, các cháu khóc, mũi chú cũng cay cay.


          Cuối cùng,  có đến hơn mười người luôn luôn đi theo xe về đến cửa, những người này  khoanh tay đứng nhìn tại chỗ,  anh kéo xe nhìn họ, hỏi họ liệu có thể giúp khiêng Tống Phàm Bình, những người này đều im lặng. Anh kéo xe không nói chuyện với họ nữa, anh bảo Lý Trọc và Tống Cương đến giúp, ấn hai càng xe, không cho xe vểnh lên. Sau đó,  anh thò hai tay vào nách Tống Phàm Bình, bế Tống Phàm Bình lôi xuống xe, kéo Tống Phàm Bình vào cửa, rồi kéo lên giường. Anh thấp hơn Tống Phàm Bình nửa cái đầu, anh lôi Tống Phàm Bình như lôi một cây gỗ to. Anh mệt tới mức ngoeọ cả đầu, anh thở hổn hà hổn hển như kéo bễ. Sau khi lôi Tống Phàm Bình lên giường trong nhà, anh đi ra,  ngồi trên ghế lâu lắm, ngoeọ đầu thở. Lý Trọc và Tống Cương đứng bên cạnh không dám nói. Sau khi nghỉ, anh nhìn những người đang ngó ngó nghiêng nghiêng ở ngoài cửa, hỏi Lý Trọc và Tống Cương:


Nhà còn nhứng ai nữa hai cháu?


          Hai anh em trả lời, còn mẹ, mẹ từ Thượng Hải, cũng  sắp về đến nơi. Anh gật đầu bảo, thế thì chú yên tâm. Anh vẫy tay,  gọi hai cháu đến trước mặt, vỗ vai hai anh em,  anh hỏi:


Các cháu có biết phố Cờ Đỏ không?


          Hai anh em gật đầu trả lời biết, anh nói tiếp:


Chú ở đầu phố, chú họ Đào, gọi là Đào Thanh, có việc gì cứ đến đầu phố Cờ Đỏ tìm chú.


          Nói rồi,  anh đứng dạy, đi ra ngoài, những người đứng xem ở ngoài cửa lập tức tránh ra, họ sợ người mình chạm vào anh chàng vừa giờ đã từng bế người chết. Lý Trọc và Tống Cương cũng ra theo. Khi anh kéo xe đi, bắt chiếc lời nói của bà Tô, Tống Cương nói:


Chú làm ơn làm phúc, chú ở hiền sẽ gặp lành.


          Anh gật đầu,  kéo xe đi, Lý Trọc và Tống Cương thấy anh kéo xe dơ tay trái lau mắt.


          Buổi chiều hôm ấy, Lý Trọc và Tống Cương ngồi canh bên xác bố. Tống Phàm Bình máu me bê bết, thương tích khắp người, khiến hai anh em bắt đầu sợ. Thân thể anh không nhúc nhích, mồm anh há ra,  cũng không động đậy,  mắt trợn tròn, con ngươi bên trong,  giống như hai viên sỏi, đục nhờ nhờ, không hề có một chút ánh sáng. Lý Trọc và Tống Cương đã từng khóc, đã từng kêu, cũng  đã từng cắn người ta, bây giờ hai anh em bắt đầu run rẩy.


          Lý Trọc và Tống Cương nhìn những cái đầu và thân thể lố nhố trước cửa ra vào và cửa sổ, nghe họ bàn tán râm ran, họ bảo Tống Phàm Bình là người như thế nào, Tống Phàm Bình chết ra sao, khi có người bảo,  hai thằng bé thật tội nghiệp, Tống Cương đã oà khóc, Lý Trọc cũng oà khóc theo, sau đó tiếp tục nhìn họ sợ hãi. Hoà trong tiếng ồn ào, còn có hàng  bầy ruồi nhặng bay à à, chúng từ bốn phương tám hướng kéo đến, xúm vào đốt, cắn thi thể Tống phàm Bình. Ruồi nhặng mỗi lúc một nhiều, bay liệng khắp nhà y như hoa tuyết màu đen, tiếng kêu vo ve của bầy ruồi,  át cả tiếng nói chuyện râm ran của những người đến xem. Ruồi nhặng cũng bắt đầu bâu cằn hai anh em, bâu cắn cả  những  người ngó nghiêng ngoài cửa. Hai anh em nghe thấy bàn tay họ vỗ  đánh đen đét vào chân tay, vào mặt và ngực mình, họ ca cẩm, chửi bới, rồi giải tán, bầy ruồi nhặng đã đuổi họ cút xéo.


          Lúc này, ánh nắng đã chuyển sang màu đỏ. Hai anh em đi ra ngoài sân, trông thấy mặt trời đang lặn. Chúng chợt nhớ lời bố nói lúc sáng, bố bảo,  khi mặt trời lặn, bố mẹ sẽ về đến nhà. Hai anh em cảm thấy mẹ mình sắp về đến nơi, lại một lần nữa,  hai anh em dắt tay nhau ra bến xe trong ráng chiều đang tắt. Khi hai anh em đi đến cửa hàng điểm tâm cạnh bến xe, trông thấy bà Tô ngồi bên trong, Tống Cương  nói:


       - Chúng cháu đến đón mẹ, mẹ chúng cháu từ Thượng Hải về bà ạ.


         Hai anh em đứng ở cửa vào bến xe, kiễng chân, nghển cổ,  ngóng ra chỗ xa xa ngoài đường cái, ở nơi tận cùng của cánh đồng, có một đám bụi mù đang cuồn cuộn bay đến, chúng nhìn rõ một chiếc ô tô đang phóng đến, nghe thấy cả tiếng còi ô tô vọng lại. Tống Cương quay sang bảo Lý Trọc:


         - Mẹ  về kia rồi.


           Tống Cương vừa nói, nước mắt đã dàn dụa, nước mắt Lý Trọc cũng chảy xuống tận cổ. Chiếc xe lao đến,  cuốn theo bụi mù mịt, khi đến trước mặt hai anh em, xe lượn vòng, trẽ vào bến, bụi đất cuồn cuộn,  lập tức bủa vây hai anh em, khiến chúng tối tăm mù mịt,   không nhìn rõ gì hết.Sau khi bụi tan, hành khách xách va li, xách túi bắt đầu đi ra khỏi bến xe, đầu tiên là hai ba người, tiếp theo là một hàng, họ đi qua trước mặt hai cậu bé, Tống Cương và Lý Trọc không nhìn thấy Lý Lan. Mãi đến lúc người cuối cùng ra khỏi bến, vẫn không thấy mẹ chúng đâu .


           Tống Cương bước đến,  rụt rè hỏi người ấy:


 Xe này từ Thượng Hải về,  phải không ông?


           Người đó gật đầu, nhìn  mặt hai đứa trẻ đầy vết nước mắt, ông hỏi:


Hai cháu con nhà ai? Đứng đây làm gì?


           Câu hỏi của ông,  khiến hai anh em cùng oà khóc, ông khách giật mình, vội vàng xách hành lý đi ra, khi đi,  ông còn luôn luôn quay lại,  nhìn hai đứa trẻ một cách hiếu kỳ. Hai anh em nói với ông:


Chúng cháu là con nhà Tống Phàm Bình, Tống Phàm Bình chết rồi, chúng cháu đang chờ bà Lý Lan về, bà Lý Lan là mẹ chúng cháu...


           Hai anh em chưa nói hết, ông khách đã đi xa. Lý Trọc và Tống Cương tiếp tục đứng ở lối vào bến. Chúng cho rằng, mẹ Lý Lan sẽ về chuyến xe tới. Chúng đứng ở đó lâu lắm, cánh cửa gỗ của phòng chờ đã đóng, cánh cửa sắt to đùng ở lối vào bến xe cũng đã đóng, chúng vẫn đứng tại chỗ, mong ngóng mẹ Lý Lan từ Thượng hải trở về.


          Lúc trời tối, bà Tô,  chủ cửa hàng điểm tâm đi đến,  dúi cho mỗi đứa một cái bánh bao thịt, bà giục:


Mau ăn đi, nhân lúc đang còn nóng…


          Hai anh em ăn bánh bao, bà Tô bảo hai đứa:


Hôm nay hết xe rồi, bến xe đã đóng cổng, các cháu về đi, ngày mai lại đến.


          Hai anh em tin bà Tô, chúng vừa gật đầu, vừa ăn bánh, lau nước mắt,  chào bà Tô ra về.  Chúng nghe tiếng bà Tô thở dài ở sau lưng:


Tội nghiệp hai  thằng bé…


          Tống Cương đứng laị, quay đầu nói với bà Tô:


        - Bà làm ơn làm phúc, bà ở hiền sẽ gặp lành.


 


Chương 18


 


         Ngay từ lúc sáng sớm, Lý Lan đã ra đứng ở cổng bệnh viện, tuy Tống Phàm Bình viết trong thư, trưa nay anh mới đến Thượng Hải, nhưng sống xa nhau đã  hơn hai tháng, nỗi nhớ nhung trong lòng Lý Lan đang trào lên xao xuyến, dạt dào như sóng nước, trời chưa sáng, chị đã thức, ngồi cạnh giường bệnh, chờ bình minh đến.Một người bệnh sau khi mổ, vì đau đớn khi trở mình đã thức dạy, trông thấy Lý Lan ngồi tại chỗ không hề nhúc nhích như một bóng ma, đã giật mình kêu lên, suýt nữa làm căng nứt vết thương vừa khâu. Sau khi xác định người ngồi trên giường là Lý Lan, chị bắt đầu rên đau. Lý Lan hết sức lo ngại, sau khi nói một lô xích xông những lời xin lỗi, chị xách túi du lịch dời khỏi buồng bệnh, đi ra cổng bệnh viện. Trước khi trời sáng, trên phố lớn còn vắng tanh vắng ngắt, Lý Lan lẻ loi cùng đứng với chiếc túi du lịch đơn độc của mình, hai cái bóng đen vật vờ lặng thinh trước cổng bệnh viện. Lần này đã làm cho ông già gác cổng bệnh viện bị một phen hú vía, tiền liệt tuyến sưng to, bị cơn buồn đi tiểu đánh thức, ông già xách quần đi ra khỏi phòng gác cổng, nhìn thấy hai bóng đen lù lù, giật mình run cầm cập, nửa bọng nước dải vãi ra quần, ông hỏi giật giọng:


Ngươi là ai?


          Lý Lan thưa với ông, tên là gì, ở buồng số mấy, hôm nay phải ra viện, chờ chồng đến đón ở đây. Ông già gác cổng vẫn chưa hoàn hồn, ông chỉ bóng đen kia hỏi:


Thế ai kia?


          Lý Lan nhấc hành lý lên trả lời:


Đây là túi du lịch, thưa ông! 


          Lúc này, ông già gác cổng mới thở phào nhẹ nhõm, quành ra sau nhà, thải nốt  số nước tiểu còn lại vào góc tường, miệng lẩm bẩm:


Sợ vãi đái, mẹ kiếp, ướt hết quần…


          Nghe ông trách móc, Lý Lan xấu hổ, xách túi du lịch ra khỏi cổng bệnh viện, men theo phố,  đi mãi đến chỗ ngoặt, đứng cạnh một cột điện gỗ, nghe tiếng dòng điện kêu u u trong cột điện, nhìn cổng bệnh viện tối om gần đó. Lúc này trong lòng Lý Lan đột nhiên yên tĩnh, khi chị ngồi trên giường bệnh viện, chị cảm thấy mình đang trông ngóng trời sáng, bây giờ ra đứng ở góc phố, chị cảm thấy mình đang chờ Tống Phàm Bình, mà trong tưởng tượng của mình, chị đã nhìn thấy bóng dáng cao to khoẻ mạnh của chồng đang hớn hở đi đến.


          Lý Lan cứ đứng hoài ở đó, thân hình gầy nhỏ của chị không hề nhúc nhích trong bóng đêm, đúng là chị khiến người ta sợ hãi. Đã từng có bốn người đàn ông đi đến trước mặt, còn khoảng mười mét mới phát hiện ra chị, sau đó hết sức thận trọng đi sang bên kia phố, khi đã đi qua bên kia phố, còn luôn luôn quay lại trinh sát chị. Một người đàn ông khác gặp chị ở chỗ ngoặt, sợ run người, sau đó cố ra vẻ trấn tĩnh, đi vòng qua trước mặt chị, khi đi qua, vai anh ta còn run run, Lý Lan bất giác khẽ cười,  tiếng cười như con  ma xó, khiến người đàn ông kia suy sụp hoàn toàn, anh ta co cẳng chạy như điên .


         Mãi tới khi ánh ban mai sáng bừng cả đường phố, Lý Lan mới chấm dứt vai ma cô của mình. Chị vẫn đứng ở chỗ ngoặt phố, bắt đầu trở lại thành người. Khi đường phố dần dần tấp nập, Lý Lan xách túi du lịch trở lại cổng bệnh viện. Lúc bấy giờ chị mới bắt đầu chính thức chờ đợi.


          Suốt cả một buổi sáng, sắc mặt chị lúc nào cũng đỏ hơn hớn, đường phố trước mặt chị cũng cờ đỏ tung bay, khẩu hiệu không ngớt, đội ngũ diễu hành đi qua đi lại không lúc nào nguôi, khiến ngày hè nóng nực càng thêm ngột ngạt. ông già gác cổng đã nhận ra chị, cả một buổi sáng,  ông cứ ngạc nhiên nhìn người đàn bà đã từng khiến ông sợ vãi đái trước lúc rạng đông. Ông trông thấy chị xúc động nhìn từng người  trong đội ngũ diễu hành, nên nói là mỗi người đi qua thì đúng hơn. Sự xúc động của Lý Lan hoà vào trong sự xúc động của đường phố, y như  suối nhập vào sông. ánh mắt xúc động của chị tìm kiếm bóng dáng Tống Phàm Bình trong dòng người  sôi  động. Ông già gác cổng thấy chị đứng tại chỗ  trông trông ngóng ngóng lâu lắm, nghĩ bụng tại sao không có ai đến đón, liền đi đến hỏi chị:


Chồng chị bao giờ đến?


          Lý Lan quay đầu đáp:


Trưa nay thưa ông.


          Ông già gác cổng nghe chị trả lời, quay về phòng trực lòng đầy hoài nghi, lại đầy lòng hoài nghi nhìn đồng hồ báo thức treo trên tường. Lúc này vẫn chưa đến mười giờ sáng. Ông thầm nghĩ,  trên đời này đúng là không thiếu gì chuyện lạ, người đàn bà kia,  ngay từ lúc trời chưa sáng,   đã cất công  ra đứng đây, chờ  một người đàn ông mãi đến trưa mới tới. Tiếp đó ông già gác cổng lại càng lạ lùng ngắm nghía Lý Lan. Ông thầm nghĩ, người đàn bà này chắc là lâu nay chưa được động đến hơi đàn ông. Không nín nhịn nổi, ông lại bước đến hỏi Lý Lan một lần nữa, hỏi xem chị xa chồng đã bao lâu? Lý Lan trả lời đã hơn hai tháng. ông cười hì hì mấy tiếng, mới có hơn hai tháng đã cuống cà kê lên như thế, người đàn bà xương xương nhỏ thó này,  trăm phần trăm là con mẹ động cỡn từ trong xương trong tuỷ, chứ chẳng phải loại xoàng.


          Đến giờ phút này, Lý Lan đã đứng trên phố gần sáu tiếng đồng hồ, chị không động đến một giọt nước, không ăn một hạt cơm, nhưng sắc mặt chị vẫn tươi roi rói,  càng đến gần trưa, chị càng xúc động và phấn chấn đến tột độ. Khi nhìn những người đàn ông qua lại, ánh mắt chị cứ chằm chằm  như đóng đinh vào thân người ta. Có mấy lần chị nhìn thấy dáng  người giông giống Tống Phàm Bình,liền kiễng chân , vẫy  tay lia lịa, nước mắt  lại rơm rớm, tuy nỗi mừng hụt hẫng này chỉ diễn ra trong giây lát, nhưng chị vẫn tiếp tục xúc động.


          Đã quá mười hai giờ trưa, vẫn không thấy tăm hơi Tống Phàm Bình, nhưng chị gái Tống Phàm Bình đã có mặt, từ một chiếc xe buýt, chị gái chồng chen xuống, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, chị chạy đến cổng bệnh viện,  vừa nhìn thấy Lý Lan,  đã sung sướng reo lên”


ái chà, mợ vẫn còn ở đây…


          Chị gái Tống Phàm Bình lau mồ hôi trán, thao thao bất tuyệt kể, dọc đường lo ơi là lo, cứ sợ đến không kịp, suýt nữa thì chuyển xe,  ra bến xe đường dài, may mà chị không đi. Vừa nói,  chị vừa đưa cho Lý Lan một gói kẹo sữa mác thỏ trắng, bảo mang về làm quà cho các cháu. Lý Lan nhận gói kẹo, bỏ vào túi du lịch. Lý Lan không nói gì, chỉ cười gật đầu với chị gái chồng, lại sốt ruột nhìn dòng người trên đường phố. Hai chị em nhìn những người đàn ông trên phố lớn, chị gái chồng vẫn luôn luôn không cảm thấy khó hiểu đối với cậu em, chỉ vào đồng hồ  đeo tay, chị nói với Lý Lan:


Đáng lẽ cậu ấy phải đến rồi chứ? Sắp một giờ chiều còn gì.


          Hai người đàn bà đứng ở cổng bệnh viện nửa tiếng đồng hồ, chị Tống Phàm Bình bảo, không chờ được nữa, chị còn phải về đi làm. Khi ra về, chị an ủi Lý Lan, chị bảo chắc là Tống Phàm Bình bị tắc đường, chị bảo từ bến xe đường dài đến bệnh viện phải chuyển xe buýt ba lần, trên phố lớn đâu đâu cũng đông nghịt người tuần hành,tắc đường là cái chắc. Chị bảo người chen đi còn khó nữa là xe. Chị Tống Phàm Bình nói xong hối hả đi luôn, sau đó lại hấp ta hấp tấp quay lại, nói với Lý Lan:


Nếu không kịp chuyến xe buổi chiều, thì đến  nghỉ nhà chị .


          Lý Lan tiếp tục đứng ở cổng bệnh viện, chị tin lời nói của chị gái Tống Phàm Bình, tin Tống Phàm Bình bị tắc đường. Mắt chị vẫn tràn đầy xúc động nhìn những người đàn ông  thường xuyên qua lại trên phố. Cùng với sự trôi đi của thời gian, Lý Lan mỗi lúc một mệt mỏi, đói và khát khiến chị không có sức để đứng mãi, chị ngồi xuống bậc thềm phòng trực cổng, tựa người vào khung cửa, đầu chị vẫn ngẩng lên, mắt chị vẫn ngóng.  Ông già gác cổng ngẩng nhìn đồng hồ  trên tường, đã hơn hai giờ chiều, liền nói với chị:


Trời chưa sáng chị đã ở đây, bây giờ đã hơn hai giờ chiều, chưa thấy chị ăn uống gì, chỉ thấy chị đứng suốt, chị cứ không ăn không uống mãi thế sao?


           Lý Lan quay lại nói với ông:


Bây giờ còn được ông ạ.


         ông già tiếp tục nói:


Chị vẫn nên đi mua chút gì mà ăn, đi về phía tay phải hai mươi mét,  có một cửa hàng điểm tâm.


          Lý Lan lắc đầu, thưa:


        - Nếu cháu đi, anh ấy đến thì làm thế nào?


          Ông già bảo:


Tôi giúp chị, chị cho tôi biết, dáng anh nhà thế nào?


          Sau khi suy nghĩ, Lý Lan vẫn lắc đầu,  nói:


Cháu đứng đợi ở đây vẫn hơn,  thưa ông.


          Hai người im lặng, ông già ngồi vào chỗ cửa sổ phòng trực, luôn luôn có người đền hỏi ông chuyện nọ chuyện kia. Lý Lan vẫn ngồi ở bậc thềm cửa ra vào, vẫn nhìn từng người qua lại. Sau đó ông già đứng dạy, đi đến cạnh Lý Lan,  nói với chị:


Tôi đi mua giúp chị nhé!


          Lý Lan ngẩn người, ông già nhắc lại lần nữa, đồng thời chìa tay về phía chị. Lý Lan hiểu ý ông, vội móc túi lấy tiền và tem phiếu. ông già hỏi chị:


Chị ăn gì? Bánh bao thừơng? Hay Bánh bao thịt? Có cả bánh bao nhân đậu? Hoặc mua một bát vằn thắn?


         Lý Lan đưa tiền và tem phiếu cho ông, nói:


Nhờ ông mua giúp cháu hai cái màn thầu thôi ạ.


          Ông già cầm tiền và tem phiếu, bảo:


Chị tiết kiệm quá đấy.


          Ông già đi ra cổng, quay đầu lại  giặn chị:


Không nên để bất cứ người nào vào phòng thường trực, bên trong toàn là tài sản nhà nước.


          Lý Lan gật đầu đáp:


Thưa ông, cháu biết.


          Khoảng ba giờ ba mươi phút chiều, cuối cùng Lý Lan đã được ăn, chị véo nhỏ từng mẩu bánh bao, cho vào mồm, từ từ nhai, từ từ nuốt, Cả ngày không uống nước, chị ăn rất khó nhọc,y như uống từng viên thuốc đắng. Ông già thấy vậy đưa cho chị cốc pha  trà của mình. Lý Lan bưng cốc pha trà toàn cáu là cáu, chầm chậm uống từng hớp, rồi ăn tiếp bánh bao. Còn một bánh bao nữa chị không ăn, lấy giấy gói,  cho vào túi du lịch. Sau khi ăn một chiếc bánh bao, Lý Lan cảm thấy  thân thể dần dần đã có sức, chị đứng dạy, nói với ông già gác cổng:


Anh ấy đi chuyến xe đến Thượng hải lúc mười một giờ trưa, dù có đi bộ, thì cũng đã đến bệnh viện.


          Ông già bảo:


Dù có bò, thì cùng đã  bò đến nơi.


          Lúc này Lý Lan cảm thấy có thể Tống Phàm Bình đi chuyến xe chiều. Chị nghĩ bụng, chắc hẳn Tống Phàm Bình có việc gì quan trọng đã bị lỡ. Chị cảm thấy mình nên ra bến ô tô đường dài xem sao, bởi vì chuyến xe buổi chiều,năm giờ mới đến Thượng Hải. Lý Lan tả tỉ mỉ hình dáng Tống Phàm Bình với ông già, chị bảo ngộ nhỡ Tống Phàm Bình đến, nhờ ông nói lại với anh,  chị đã ra bến ô tô đường dài. Ông già bảo chị yên tâm, ông bảo chỉ cần người đàn ông to cao đến, ông sẽ hỏi có phải anh là Tống Phàm Bình?


          Lý Lan xách túi du lịch, đi ra khỏi cổng bệnh viện, đi đến dưới tấm biển  bến xe buýt, sau khi chị đứng chờ một lát, lại xách túi du lịch trở về trước cửa sổ phòng trực cổng bệnh viện . Ông già hỏi chị:


Sao chị quay lại?


          Lý Lan đáp:


Cháu quên một câu.


          Ông già hỏi:


Câu thế nào?


          Lý Lan nhìn mắt ông,  trịnh trọng nói:


Cám ơn ông, ông là một người tốt.


          Lý Lan gầy nhỏ, xách chiếc túi du lịch to kềnh,  chen lên ô tô buýt, trong lòng xe chật cứng, lắc la lắc lư, ngột ngạt  mùi mồ hôi dầu, mùi hôi nách, mùi hôi chân,mùi hôi mồm, sau đó chị lại chen xuống xe, rồi lại chen lên xe, phải lên xuống ba lần, mới đến bến ô tô đường dài. Lúc đó đã gần năm giờ chiều. Chị đứng ở cửa ra, nắng chiều đang tàn, nhuộm người chị đỏ ửng, chị nhìn từng chiếc xe lần lượt vào bến, nhìn từng đoàn hành khách lần lượt ra khỏi bến. Lại y như lúc trưa, mặt chị đỏ bừng, tinh thần hào hứng, chị biết khi một người đàn ông cao hơn hẳn người khác một cái đầu đi tới, chắc chắn sẽ là Tống Phàm Bình. Cho nên cặp mắt sáng long lanh của chị cứ để ý đến những cái đầu của hành khách. Lúc này chị vẫn tin chắc anh sẽ xuất hiện ở cửa ra, chị hoàn toàn không nghĩ đến chuyện bất ngờ trục trặc.


          Giờ phút này chính là lúc Tống Cương và Lý Trọc chờ đợi ở bến xe thị trấn Lưu chúng tôi, khi bến xe thị trấn Lưu đóng cửa, thì bến xe ở Thượng Hải cũng đóng cửa. Lúc Tống Cương và Lý Trọc ăn xong bánh bao của bà Tô ở cửa hàng điểm tâm cho,  đi về nhà, thì Lý Lan vẫn đứng ở cửa ra của bến xe Thượng Hải. Trời tối dần, chị không nhìn thấy bóng dáng cao to củaTống Phàm Bình. Khi cánh cổng sắt to đùng ở cửa vào đóng lại,  đầu chị như bị móc trống rỗng, chị đứng tại chỗ như mất hết tri giác.


           Lý Lan sống vật vờ cả đêm ở ngoài phòng chờ. Chị đã từng nghĩ có nên đến nhà chị gái chồng hay không? Nhưng không có địa chỉ, chị gái Tống Phàm Bình quên không nói với Lý Lan địa chỉ nhà mình. Cũng như Lý Lan, chị gái Tống Phàm Bình, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện Tống Phàm Bình  sẽ đến Thượng Hải. Chị cảm thấy em trai biết địa chỉ của chị là được rồi. Vậy là như một kẻ ăn mày không nơi nương tựa, Lý Lan đã nằm ngủ ra đất. Muỗi đêm hè kêu vo ve đốt chị, chị không hề biết, cứ thiếp đi mê mệt , rồi lại hoảng hốt thức dạy.


          Nửa đêm về sáng, một người đàn bà điên đến làm bạn với chị, đầu tiên người đàn bà điên đến ngồi cạnh chị, cứ nhìn chị chàm chặp, lại còn cười hí hí. Lý Lan bị tiếng cười quái gở của người đàn bà điên làm tỉnh giấc. Trong ánh đèn đường tù mù, người đàn bà điên đầu bù tóc rối, mặt mày nhếch nhác, khiến chị giật nẩy người, kêu một tiếng sợ hãi, kết quả người đàn bà điên lại réo lên một tiếng khủng khiếp  hơn, cứ làm như Lý Lan đã doạ chị ta,  hoảng quá nhẩy quớ lên, ngay sau đó liền ngồi xuống, coi như không có chuyện gì sảy ra, nhìn Lý Lan tiếp tục cười hí hí.


          Trong lúc Lý Lan chưa hết cơn kinh ngạc, thì người đàn bà điên đã cất lên một làn điệu, chị ta vừa hát, vừa thao thao bất tuyệt nói gì đó. Giọng chị ta phát ra cứ liến thoắng như súng máy. Lý Lan không sợ nữa, tuy chả hiểu chị ta nói gì., nhưng có một giọng nói luôn luôn  vang vọng bên tai, khiến Lý Lan cảm thấy hết sức khoan thai trong lòng. Sau khi mỉm cười, Lý Lan lại thiếp đi.


            Không biết đã trôi qua bao lâu, Lý Lan nghe thấy tiếng vỗ tay lẹt đẹt trong mơ, chị cố mở mắt ra, trông thấy người đàn bà điên vẫn đang ngồi bên mình, vung cánh tay xua muỗi và dơ hai tay vỗ muỗi. Sau khi vỗ hơn mười cái liền, người đàn bà điên từ từ xoè tay ra, rón rén cầm những  con muỗi trong lòng bàn tay đút vào mồm, cười hí hí và nuốt luôn. Động tác của chị ta khiến Lý Lan nghĩ đến chiếc bánh bao trong túi du lịch. Lý lan ngồi dạy, lấy bánh bao trong túi , bẻ cho người đàn bà điên một nửa.


           Lý Lan cầm bánh bao dí sát vào tận mí mắt, mà người đàn bà điên vẫn như không nhìn thấy,chị ta vẫn tiếp tục xua vỗ muỗi, vẫn tiếp tục bỏ muỗi trong tay vào mồm, tiếp tục cười hí hí. Lý Lan mỏi tay, khi đang định để xuống, thì người đàn bà điên đột nhiên giằng luôn nửa chiếc bánh. Sau khi cầm được bánh, người đàn bà điên đứng lên luôn, mồm kêu u ú, bước khỏi bậc thềm phòng chờ., như tìm kiếm vật gì, người đàn bà điên đi về phiá nam mấy bước, lại quay về phía bắc mấy bước, sau đó dơ chiếc bánh bao trong tay đi về phía đông. Sau khi người đàn bà điên đi xa dần, cuối cùng Lý Lan đã nghe rõ chị ta nói gì, chị ta luôn luôn gọi:


Anh ơi, anh ơi...


          Dưới ánh đèn mờ ảo,  chỉ còn lại lý Lan, chị ngồi tại chỗ , từ từ ăn bánh bao, chị cảm thấy trong lòng trống trải. Khi ăn xong bánh bao, đèn đường vụt tắt. Chị ngẩng mặt lên nhìn ánh sớm mai, trong giây lát,  nước mắt chị tự dưng tuôn trào.


          Lý Lan đi chuyến xe sáng sớm, khi ô tô ra khỏi bến xe đường dài, chị ngoái đầu nhìn lại, chị vẫn luôn luôn nhìn đường phố ngoài kia, tìm kiếm bóng dáng Tống Phàm Bình. Mãi đến lúc ô tô đi ra khỏi Thượng Hải, cảnh sắc ngoài cửa sổ xe đã biến thành cánh đồng rộng bao la, Lý Lan mới nhắm mắt, ngả đầu vào khung cửa sổ,  ngủ thiếp đi trong tiếng xóc khi xe chạy. Suốt chặng đường ba tiếng đồng hồ, Lý Lan lúc ngủ lúc thức, trong đầu chị luôn luôn hiện ra những bức thư, tại sao chỗ dán tem không giống nhau? Điều nghi ngờ này lại ập đến, mà mỗi lúc một dữ dội. Lý Lan biết rất rõ, Tống Phàm Bình là một người nói thế nào làm như thế, anh đã hứa đến Thượng hải đón chị, là bất chấp tất cả,  đi bằng được. Nếu anh không đến là đứt khoát sẩy ra chuyện bất ngờ. Nghĩ như vậy, khiến Lý Lan cứ giật mình thon thót. Chiếc ô tô  càng đến gần thị trấn Lưu của chúng tôi, cảnh sắc ngoài cửa sổ xe bắt đầu trở nên thân quen, thì dự cảm không yên  của Lý Lan càng trỗi dạy mạnh mẽ. Lúc này chị  cảm thấy rõ Tống Phàm Bình đã có chuyện chẳng lành. Toàn thân chị run rẩy, hai tay bưng kín mặt, chị không dám nghĩ cụ thể hơn, chị cảm thấy mình sắp sửa suy sụp, nước mắt chị ứa ra.


          Ô tô đi vào bến xe của thị trấn Lưu chúng tôi, Lý Lan là người cuối cùng xách chiếc túi du lịch màu tro có hai chữ “Thựơng Hải” bước xuống xe, chị bám sau đám người ra khỏi bến, chị cảm thấy hai chân nặng như chì, đi bước nào cũng khiến chị có cảm giác đến  gần cơn ác mộng. Khi bước ra khỏi bến xe với tâm trạng  như nước sôi lửa bỏng, hai đứa con trai nhem nhuốc như chôn trong đống rác đã hai hôm,  òa khóc với mẹ, lúc bấy giờ Lý Lan biết,  dự cảm của chị đã được chứng minh, trước mắt chị tối sầm, chiếc túi du lịch tụt khỏi tay,rơi đánh bộp xuống đất. Hai đứa con Tống Cương và Lý Trọc bẩn như ma,  nức nở gào lên nói với chị:


        - Bố chết rồi, mẹ ơi!


 


Chương 19


 


             Lý Lan đứng sững tại chỗ không nhúc nhích, Lý Trọc và Tống Cương khóc hu hu, nói với mẹ hết lượt này đến lượt khác:Mẹ ơi, bố chết rồi. Thân thể Lý Lan đứng đó như bị lãng quên, giữa giờ phút ánh nắng rực rỡ của buổi trưa, mắt Lý Lan tối sầm, hình như chị đột nhiên bị mù, bị điếc, không nhìn thấy gì hết,không nghe thấy gì hết.Lý Lan tuy sống mà rõ ràng như chết, chị  đứng lặng đi  hơn mười phút, mắt dần dần sáng ra, tiếng gào khóc của hai đứa con cũng rõ dần, Lý Lan lại nhìn rõ bến xe của thị trấn Lưu chúng tôi, nhìn rõ đàn ông và đàn bà đi đi lại lại, nhìn rõ nước mắt nước mũi dàn dụa trên mặt hai đứa con  Lý Trọc và Tống Cương, đang níu quần áo mẹ, khóc khóc mếu mếu nói với mẹ:


Mẹ ơi, bố đã chết!


           Lý Lan khẽ gật đầu, khẽ nói:


Mẹ biết rồi!


           Chị cúi nhìn chiếc túi du lịch rơi xuống đất, khi khom lưng định nhặt lên, chị bỗng ngã gục ra đất, khiến hai con cũng ngã theo. Lý Lan dìu hai con đứng dạy, tay chị chống lên túi du lịch đứng dạy, khi chị nhấc túi du lịch đứng dạy một lần nữa, hai chân chị lại quỳ sụp xuống đất một lần nữa. Lý Lan lúc này toàn thân run rẩy, Lý Trọc và Tống Cương sợ hãi nhìn mẹ, đưa tay lay lay người mẹ, gọi thất thanh từng tiếng:


           -Mẹ ơi, mẹ ơi...


           Lý Lan vịn vào vai hai  con đứng dạy, thở dài thườn thượt, rồi xách túi du lịch, đi từng bước khó nhọc. ánh nắng trưa chói chang khiến chị chóng mặt, bước liêu xiêu, khi đi qua bãi trống trước bến xe, vết máu của Tống Phàm Bình vẫn còn đó. Trên nền đất đỏ tím lịm, vẫn còn mấy chục con ruồi bị dẫm chết. Tống Cương dơ tay chỉ vết máu trên đất nói với mẹ:


Bố chết ở chỗ này mẹ ạ.


          Hai đứa con vốn đã thôi khóc, nói với mẹ câu này,Tống Cương lại oà khóc hu hu, không nín nổi, Lý Trọc cũng khóc theo. Chiếc túi du lịch của Lý Lan lại rơi xuống đất một lần nữa. Chị cúi nhìn vết máu  đã đen sạm trên đất, lại ngẩng lên nhìn bốn phía, nhìn hai con, ánh mắt chị đờ đẫn trong tròng  mắt đẫm lệ.Sau đó chị quỳ xuống, mở túi du lịch, lấy ra một  chiếc áo, trải lên đất. Hết sức cẩn thận, chị nhặt những con ruồi vứt đi, vụm hai tay bốc chỗ đất thẫm máu bỏ lên áo, rồi lại hết sức cẩn thận nhặt từng hạt đất không thấm máu bỏ đi, bốc nốt chỗ đất thấm máu bỏ lên áo .Sau khi đã hót hết những chỗ đất  nhuộm  máu đựng vào áo, chị vẫn  quỳ tại chỗ bới cát, y như bới tìm vàng , tiếp tục tìm vết máu của Tống Phàm Bình trong đất.


            Chị quỳ ở đó lâu lắm, rất đông người xúm xung quanh chị, nhìn chị, nói về chị. Có những người nhận ra chị, có những người không biết chị, có những người nói đến Tống Phàm Bình, kể lại Tống Phàm Bình đã bị đánh chết tươi như thế nào.Những chuyện họ kể lại, Tống Cương và Lý Trọc đều không biết.Họ kể gậy gỗ đập xuống đầu Tống Phàm Bình như thế nào, chân dọi lên ngực Tống Phàm Bình ra sao, cuối cùng gậy gỗ gẫy đã đâm vào người Tống Phàm Bình như thế nào…Mỗi câu họ kể lại, Tống Cương và Lý Trọc đều khóc thét lên một tiếng. Lý Lan cũng lắng nghe họ kể,người chị cứ run lên cầm cập, mấy lần chị ngẩng lên nhìn người kể lại, rồi cúi xuống tiếp tục tìm vết máu củaTống Phàm Bình. Về sau bà Tô,  chủ cửa hàng điểm tâm đi tới, cất to giọng mắng những người đang kể, bà nói;


          - Đừng kể nữa! Đừng có kể những chuyện này trước mặt vợ con người ta nữa!


Các người thật quá quắt, không còn là người nữa!


           Sau đó bà Tô giục Lý Lan:


 Chị mau dẫn hai đứa về nhà đi.


           Lý Lan gật đầu, chị nhấc chiếc áo đựng đầy đất màu đỏ sẫm,  buộc tử tế, cho vào túi du lịch. Lúc này đã về chiều, Lý Lan xách túi du lịch nặng trịch đi trước, Lý Trọc và Tống Cương dắt tay nhau theo sau, hai anh em trông thấy vai mẹ lệch hẳn đi.


           Trên đường đi, Lý Lan không khóc, cũng không nói, chị chỉ loạng chà loạng choạng, đi thất thểu, có thể do chiếc túi du lịch nặng quá, chị đã phải đặt xuống nghỉ mấy lần, lúc đó chị nhìn hai đứa con, không nói gì. Hai cậu bé cũng không khóc, cũng không nói, dọc đường gặp vài người quen, gọi tên mình, Lý Lan cũng chỉ khẽ gật đầu.


          Lý Lan đã lặng lẽ về đến nhà, khi đẩy cửa bước vào nhìn thấy xác chồng nằm trên giường, cảnh tượng thảm thương, máu thịt nhầy nhụa,  không còn ra dáng người của chồng, khiến Lý Lan ngã gục ra đất, nhưng chị đã gượng dạy ngay. Chị vẫn không khóc, đứng trước giường, chị chỉ biết lắc đầu im lặng, sau đó đưa tay vuốt nhẹ mặt chồng, tiếp theo lại sợ làm đau anh, chị vội vàng co tay. Dừng một lát, chị lấy tay vuốt ngay ngắn mái tóc rối cuả anh, mấy con ruồi đã chết rơi xuống. Vậy là chị thò tay phải  nhặt từng con ruồi trên người anh, bỏ lên tay trái. Cả một buổi chiều, Lý Lan đều đứng trước giường nhặt xác ruồi trên thân anh, mấy người hàng xóm thò đầu vào cửa sổ nhìn mấy cái, có hai người còn bước vào nói chuyện với chị, Lý Lan không gật đầu, thì lắc đầu, chẳng bảo sao. Sau khi họ ra về, chị đóng cửa. Lúc xáo máo tối, cảm thấy đã hết ruồi trên xác chồng, chị mới ngồi xuống cạnh giường, đờ đẫn nhìn ráng chiều ửng đỏ trên cửa sổ.


           Lý Trọc và Tống Cương cả một ngày không ăn gì, chúng đứng trước mẹ khóc hu hu, sau khi khóc rất lâu, hình như Lý Lan mới nghe thấy, chị quay sang nói với hai con:


Đừng khóc nữa hai con! Đừng để người ta nghe thấy nhà mình đang khóc.


          Hai anh em lập tức dơ tay bịt chặt mồm. Lý Trọc rụt rè nói:


Mẹ ạ! Chúng con đói!


          Lý Lan đứng dạy như chợt tỉnh, lấy tiền và tem gạo đưa cho hai con, bảo chúng tự ra phố mua ăn. Khi hai con đi rồi, lại thấy chị ngồi bần thần  trên mép giường. Hai anh em mua về ba chiếc bánh bao, Lý Trọc và Tống Cương vừa ăn vừa đi vào trong nhà, chị vẫn ngồi tại chỗ, khi các con đưa cho mẹ chiếc bánh bao thứ ba, chị hoảng hốt nhìn bánh bao hỏi chúng:


Gì vậy con?


          Lý Trọc và Tống Cương trả lời:


        -Bánh bao mẹ ạ!


           Lý Lan gật gật đầu, hình như đã biết, dơ bánh lên cắn một miếng, nhai chầm chậm rồi nuốt, Lý Trọc và Tống Cương vẫn cứ đứng nhìn mẹ ăn hết chiếc bánh. ăn xong chị giục hai con:


         -Đi ngủ các con!


          Tối hôm ấy, trong giấc mơ, hai đứa con luôn luôn thấy có một người đỉ  ra đi vào  trong nhà, còn có cả tiếng đổ nước hết lần này đến lần khác. Đó là Lý Lan, chị cứ ra ra vào vào, múc nước giếng lau rửa kỹ lưỡng thi thể Tống Phàm Bình, thay quần áo sạch cho anh. Hai đứa con nhỏ đâu có biết, mẹ Lý Lan gầy yếu thay quần áo choTống Phàm Bình cao to như thế nào, cũng không biết lúc nào mẹ đi ngủ. Sáng hôm sau, sau khi Lý Lan ra khỏi nhà, Lý Trọc và Tống Cương phát hiện Tống Phàm Bình nằm trên giường nhà trong,sạch sẽ như một chàng rể mới, ga trải giường dưới thân anh cũng đã thay, sau khi được rửa sạch, khuôn mặt anh lại vừa trẻ trung, vừa hồng hào.


          Tống Phàm Bình đã chết,  nằm ngửa ở mé ngoài giường, trên gối mé trong, có mấy sợi tóc dài của Lý Lan còn vương lại, có hai sợi còn vướng trên cổ Tống Phàm Bình. Chắc là Lý Lan đã gối lên ngực chồng ngủ qua đêm, đây là lần cuối cùng chị ngủ chung với chồng. Quần áo và ga trải giường thấm đầy máu đều ngâm trong chậu gõ dưới gầm giường. Trong chậu còn nổi lềnh phềnh mấy con ruồi từ gấu áo.


          Đêm ấy, Lý Lan nước mắt như mưa, khi lau rửa thân thể cho chồng, vết thương chồng chất lên vết thương khiến toàn thân chị run rẩy, mấy lần chị sắp gầm thét lên thê thảm, song chị đã mấy lần nuốt tiếng khóc, khi nuốt tiếng khóc, chị cũng  đồng thời  ngất xỉu đi, rồi lại từ mấy lần ngất xỉu, chị tỉnh lại một cách ngoan cường, chị  cắn môi mình tóe máu tươi. Không ai tưởng tượng nổi chị đã sống qua đêm ấy như thế nào, kìm hãm mình như thế nào, để bản thân không nổi cơn điên như thế nào, về sau,  khi chị ngả người nằm xuống giường, nhắm mắt gối đầu lên ngực Tống Phàm Bình, không phải ngủ thiếp đi, mà  chìm vào trong hôn mê dài đằng đẵng như đêm đen, cho mãi đến lúc ánh nắng dọi vào, mới lại đánh thức chị, thế là cuối cùng từ vực thẳm bi thương chị đã sống trở lại.


          Lý Lan đi ra khỏi nhà với cặp mắt sưng đỏ, chị mang theo toàn bộ số tiền trong nhà ra cửa hàng quan tài, định mua cho chồng một cỗ quan tài tốt nhất, nhưng không đủ tiền, đành phải mua một cỗ quan tài gỗ mỏng không sơn, mà lại là cỗ ngắn nhất trong dẫy gồm bốn cỗ. Gần trưa chị về đến nhà, có bốn người đàn ông đi theo, khiêng áo quan, đi thẳng vào trong nhà, đặt áo quan bên cạnh giường Lý Trọc và Tống Cương. Hai anh em hoảng sợ nhìn cỗ áo quan, bốn người đàn ông lấy khăn lau mồ hôi nhễ nhại khắp người, bỏ mũ lá ra quạt, ngó ngó nghiêng nghiêng,  hỏi rõ to:


        - Người đâu? Người ở đâu?


          Lý Lan im lặng mở cửa nhà trong, im lặng nhìn họ, người dẫn đầu trong bọn họ nhìn vào trong, thấy Tống Phàm Bình nằm trên giường, anh ta vẫy tay gọi đồng bọn, bốn người cùng đi vào, họ bàn nhỏ với nhau một lát trước giường, đưa tay cầm hai tay hai chân Tống Phàm Bình, người dẫn đầu hô một tiếng “ khênh”, cả bốn người nín thở, mặt căng cứng,  vừa đỏ vừa tía như gan lợn, nhấc Tống Phàm Bình lên, chen nhau đi ra khỏi cửa buồng , khi đặt Tống Phàm Bình vào quan tài, càng tỏ ra chật chội, hai chân anh gác lên áo quan. Bốn người đứng bên quan tài thở hổn hà hổn hển, họ hỏi Lý Lan, khi còn sống, Tống Phàm Bình nặng bao nhiêu ki lô gam?


           Lúc ấy, Lý Lan đang tựa vào khung cửa, chị khẽ trả lời họ,  chồng mình nặng hơn  chín mươi ki lô gam, cả bốn người chợt hiểu ra, người dẫn đầu cất tiếng:


Thảo nào nặng thế! Người chết trọng lượng còn tăng lên gấp đôi, có đến hơn một trăm tám mươi ki lô gam… Mẹ kiếp, vẹo cả lưng!


          Tiếp theo, bốn người đàn ông đến từ cửa hàng quan tài nhao nhao bàn nhau, cố nhét hai chân người chết vào quan tài. Thân thể Tống Phàm Bình dài quá, mà quan tài lại ngắn quá.Bốn người đàn ông xoay xở toát mồ hôi trong một tiếng đồng hồ, phải để đầu Tống Phàm Bình vẹo sát gỗ áo quan, mà vẫn không cho hai chân vào nổi. Họ lại bàn để xác anh nằm nghiêng, hai tay ôm hai chân, mới lọt cả người.


           Lúc này,Lý Lan không đồng ý, chị cảm thấy người chết ai cũng nằm ngửa trong quan tài, bởi vì người chết còn muốn nhìn nhân gian, chị nói với họ:


Không nên để nằm nghiêng, nằm nghiêng dưới chín suối, anh ấy không nhìn thấy chúng tôi.


           Người dẫn đầu nói:


Nằm ngửa cũng không nhìn thấy, bên trên là nắp quan tài, trên nữa là đất… Hơn nữa khi nằm trong thai mẹ, con người hai tay ôm hai chân, khi chết vẫn như thế hay hơn, có hoá kiếp cũng dễ.


           Lý Lan vẫn lắc đầu, chị vẫn muốn nói thêm, thì bốn người kia đã cúi xuống, hò nhau để xác Tống Phàm Bình nằm nghiêng trong quan tài, sau đó họ lại thấy quan tài hẹp quá,mà xác Tống Phàm Bình lại rộng quá, dầy quá, chân anh lại dài quá, để xác anh nằm nghiêng hai tay ôm hai chân như thai trong bụng mẹ, cũng không lọt. Bốn người đàn ông đã mệt phờ, cứ lắc đầu quầy quậy, mồ hôi từ mặt chảy xuống ngực, họ vén áo lót chùi mồ hôi, chửi om sòm, bảo Lý Lan:


Mẹ kiếp, thế này mà là quan tài ư? Mẹ kiếp, không to hơn cái chậu rửa chân bao nhiêu…


          Lý Lan cúi đầu đau khổ, bốn người ngồi xuống, tựa vào tường nghỉ một lát, lại bàn nhau, người dẫn đầu bảo Lý Lan:


Chỉ còn một cách chặt đùi gối,  bẻ cong bắp chân lại, mới lọt.


           Lý Lan tái mặt, hốt hoảng, lắc đầu, chị run run bảo:


Không , không làm thế…


Vậy thì chịu.


          Bốn người đàn ông nói,  rồi đứng lên, thu dây thừng và đòn gánh, lắc đầu xua tay, bảo họ không làm nữa. Họ đi ra sân, Lý Lan đi theo, nói với họ một cách tội nghiệp:


Còn có cách nào khác không ạ?


           Những người kia trả lời:


Hết cách, chị cũng đã nhìn thấy.


           Bốn người đàn ông ở cửa hàng quan tài cầm thừng và đòn gánh đi ra ngõ, Lý Lan tội nghiệp  lẽo đẽo đi theo sau, nói với họ một cách tội nghiệp:


Còn có cách nào khác không ạ?


           Họ trả lời một cách dứt khoát như đinh đóng cột:


Không!


          Bốn người đàn ông đi ra ngõ, nhìn thấy Lý Lan vẫn bám theo, người đứng đầu dừng lại, nói với chị:


Chị nghĩ xem, dưới gầm trời này, làm gì có người chết thò hai chân ra ngoài quan tài, dù có làm thế nào đi chăng nữa, cũng tốt hơn để thò chân ra ngoài.


           Lúc này, Lý Lan đau buồn cúi gằm xuống, đau buồn nói với họ:


Tôi nghe theo các ông.


          Bốn người kia quay lại, Lý Lan tội nghiệp đi theo họ vào trong nhà, chị im lặng lắc đầu,im lặng đi đến trước quan tài, im lặng nhìn Tống Phàm Bình bên trong một lát. Sau đó chị cúi xuống,thò hai tay vào quan tài, hết sức cẩn thận vén ống quần Tống Phàm Bình, khi vén ống quần, chị lại trông thấy vết thương ở bắp chân chồng,  toàn thân run run, chị vén ống quần anh lên quá đùi gối. Ngẩng đầu lên, chị trông thấy Lý Trọc và Tống Cương, chị sợ hãi nhìn đi chỗ khác, cúi đầu dắt tay hai con đi vào nhà trong. Khép cửa vào, chị ngồi xuống giường nhắm hai mắt. Lý Trọc và Tống Cương ngồi bên chị, tay chị ôm vai hai con.


           Người dẫn đầu ở nhà ngoài nói vọng vào:


Chúng tôi đập nhá!


           Lý Lan run bắn người như điện giật. Thân thể Lý Trọc và Tống Cương cũng run theo. Lúc này ở nhà ngoài có rất đông người đứng, người hàng xóm, người qua đường, còn có cả những người được người hàng xóm và người qua đường gọi đến xem. Họ đứng chật kín cửa, có mấy người bị chen vào trong nhà. Họ bàn tán ầm ĩ ở bên ngoài, bốn người ở cửa hàng quan tài đập đùi gối Tống Phàm Bình ở nhà ngoài, Lý Lan và hai đứa con không biết họ đập đùi gối Tống Phàm Bình như thế nào. Nghe người ta ở ngoài nói, lấy gạch đập, gạch bị vỡ mấy viên, họ lại bảo lấy sống dao bài đập, sau đó còn nghe nói dùng thứ khác đập. ở ngoài ồn  ào quá, ba mẹ con không nghe rõ họ nói gì , chỉ nghe thấy người quây xem đang hò hét, xen lẫn cả tiếng đập, những tiếng kêu nặng trịch liên hồi,thi thoảng có những tiếng dòn tan, đó là  những giây lát xương bị  đập gẫy.


           Lý Trọc và Tống Cương run lẩy bẩy, như tiếng lá cây phần phật trong bão gió. Chúng sợ hãi nhìn cơ thể mình, không biết vì sao run như vậy? Sau đó chúng mới biết do tay mẹ Lý Lan ôm chặt chúng đang run, thân thể Lý Lan đang rung lên như máy nổ.


           Cuối cùng, bốn người ở nhà ngoài đã đã đập gẫy đùi gối chắc khoẻ của Tống Phàm Bình, người dẫn đầu giục nhặt gạch vỡ ra khỏi quan tài. Một lát sau, anh ta lại bảo,bỏ ống quần xuống, nhét hai bắp chân gẫy vào trong. Sau đó gõ vào cánh cửa nhà trong, anh ta nói với Lý Lan:


          -Chị ra nhìn thử xem , để chúng tôi còn đậy nắp quan tài.


           Lý Lan run bắn người đứng dạy, run bắn người mở cửa. Có Trời mới biết chị đi đến trước quan tài khó nhọc như thế nào, chị đã trông thấy hai bắp chân gẫy của chồng gác trên đùi anh, y như bắp chân của người khác gác trên đùi chồng. Chị lắc lắc mấy cái, không rơi xuống. Chị không nhìn thấy đùi gối chồng bị đập nát, họ đã bỏ hai bắp chân vào ống quần. Nhưng chị đã nhìn thấy mấy mẩu xương vụn và một ít thịt da bám trên nắp quan tài. Hai tay Lý Lan  bám quan tài, vô cùng âu yếm  nhìn Tống Phàm Bình, trên khuôn mặt sưng vù biến dạng, nụ cười tươi tắn  rạng rỡ của Tống Phàm Bình  hiện lên sinh động, cảnh tượng Tống Phàm Bình quay lại vẫy tay sống động, anh đang đi trên con đường trống trải, cảnh sắc xung quanh  hoang vắng, không một bóng người, tình yêu tha thiết của cuộc đời Lý Lan đang đi xuống suối vàng.


          Ngồi trên giường nhà  trong, Lý Trọc và Tống Cương đã nghe thấy giọng nói run run của mẹ:


-          Đậy nắp áo quan vào!


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »