tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29884180
Tiểu thuyết
12.08.2013
John Ernest Steinbeck
Của chuột và người

Ẳ đứng cúi trên mình nó một lát, chờ nó cựa quậy để chửi mắng hồi nữa. Nhưng Crooks hoàn toàn bất động, quay mặt đi, che kín những chỗ có thể bị đánh. Sau cùng, ả quay về phía hai người kia.


 


Lão già Candy nhìn nàng như bị thôi miên. Lão điềm tĩnh nói:


 


- Nếu cô làm bậy, tụi tôi đi khai. Tụi tôi nói là cô bày đặt ra.


 


Ẳ thét lên:


 


- Xạo! Láo toét! Mấy anh dư biết là chả ai thèm tin đâu! Chả ai thèm tin thấy anh cả:


 


Lão Candy đấu dịu:


 


- Đúng vậy... Chả ai buồn tin tụi này thật.


 


Lennie rên rỉ :


 


- Anh George ở đâu không về nhỉ. Anh George ở đâu nhỉ Candy dịch lại gần nó:


 


- Đừng lo, nghe như bọn họ vừa về tới đấy. Tôi đánh cuộc là chút xíu nữa, gã lại đây cho coi.


 


Lão quay về phía vợ Curley nói bình tĩnh:


 


- Tốt hơn là cô nên về đi. Cô mà đi ngay thì chúng tôi không kể lại với Curley là cô xuống đây đâu.


 


Ẳ khinh khỉnh nhìn lão từ đầu tới chân:


 


- Không chắc là anh có nghe thấy gì đâu nhé.


 


- Liều lĩnh có ích gì đâu. Cô có nghi ngại thì tốt hơn là đừng nên thách đố.


 


Ẳ quay về Lennie:


 


- Anh sửa cho thằng cha Curley, tôi chịu quá. Chuyện đó thế nào rồi cũng phải xảy ra. Cả tôi nhiều lúc cũng muốn đập nó nữa là.


 


Ẳ biến ra khỏi cửa và mất hút trong bóng tối trại ngựa. Và khi ả đi ngang qua trại, có tiếng dây cương kêu loảng xoảng, tiếng vài con ngựa thở phì phì, tiếng vài con khác dẫm chân.


 


Crooks hình như thoát khỏi dần đần những lớp vỏ bao bọc mà lúc nãy nó ẩn nấp vào. Y hỏi:


 


- Các người nói thật là bọn họ đã về chứ?


 


- Chắc mà tôi nghe rõ tiếng họ mà.


 


- Tôi không nghe gì hết.


 


- Có, tôi nghe tiếng cửa sắt.


 


Candy trả lời và tiếp:


 


- Trời, con vợ Curley nó chuồn nhanh như gió. Nó quen quá rồi.


 


Nhưng lúc này Crooks tránh nói tới chuyện đó.


 


- Hai bác bây giờ nên lên nhà đi. Tôi không hiểu tôi còn thích hai bác ở lại chơi không? Dân da đen cũng có quyền chớ, dù họ không thích xài cái quyền đó.


 


Candy nói:


 


- Con nhãi kia đáng lẽ không được nói với anh như vậy.


 


Crooks trả lời rầu rĩ:


 


- Không sao. Hai bác đến đây ngồi chơi làm cho tôi quên khuấy mất. Cô ả nói đúng đấy.


 


Tiếng ngựa thở phì phì trong trại, tiếng dây xích kêu leng keng và có tiếng gọi:


 


- Lennie à, Lennie! Mày có ở trong trại đó không?


 


- Anh George đấy.


 


Lennie thốt kêu và nó đáp:


 


- Đây nè, tôi đang ngồi đây nè, anh George à.


 


Một thoáng sau, George hiện ra ở khung cửa và nhìn quanh căn phòng với vẻ không tán đồng.


 


- Mày vào phòng Crooks làm đếch gì thế? Đây có phải chỗ mày đến chơi đâu.


 


Crooks tán thành:


 


- Tôi có nói với họ rồi, mà họ vẫn cứ vào.


 


- Sao anh không tống cổ chúng ra?


 


- Tôi không thích vậy. Lennie, ảnh dễ thương lắm.


 


Đến lượt Candy náo nức:


 


- Anh George à. Tôi đã tính đi tính lại tôi. Tôi tính là nuôi thỏ mình kiếm được lời nữa kia.


 


George rầy:


 


- Tôi đã bảo với cụ là đừng nói với ai rồi chứ?


 


Candy hoàn toàn cụt hứng:


 


- Có nói với ai đâu, chỉ có bàn qua với Crooks thôi.


 


George nói:


 


- Thôi bây giờ xin mời cả hai người xéo ra ngoài. Trời, thế này thì tôi không thể bỏ đi đâu một phút nào.


 


Candy và Lennie đứng dậy và bước ra khỏi cửa. Crooks gọi:


 


- Bác Candy!


 


- Hả?


 


- Bác nhớ tôi nói lúc nãy về việc làm vườn và công việc vặt vãnh chứ?


 


- Ừ, nhớ.


 


- Vậy bác đừng bận tâm nữa. Tôi đùa đấy, không nói thật đâu Tôi không thích ở một chỗ như thế đâu.


 


- Ừ, được rồi, anh không thích thì thôi. Về nhé?


 


Ba người bước ra ngoài. Khi họ qua trại, có tiếng ngựa hí và dây kêu loảng xoảng.


 


Crooks ngồi yên trên giường trong vài phút, nhìn ra phía cửa, rồi y với tay lấy chai dầu nóng. Y kéo vạt áo sau, đổ vài giọt dầu vào lòng ban tay đỏ hồng và thọc tay ra sau, y bắt đầu thoa lên sống lưng.


 


V


 


Ở một góc trại ngựa rộng lớn người ta chất một đống rơm mới cắt và trên đống rơm là một cái neo bốn răng treo ở con ròng rọc. Đống cỏ đổ xuôi về phía đầu kia như một sườn núi và hãy còn một khoảng trống để dành chỗ chứa rơm mùa tới. Ở mỗi bên là các máng cỏ và qua những chấn song, lố nhố đầu ngựa.


 


Hôm ấy là chiều chủ nhật. Đàn ngựa nghỉ ngơi đang nhấm một vài cọng cỏ khô còn lại, chúng dậm chân, gặm vào thành gỗ máng cỏ và lắc bộ dây cương kêu loảng xoảng. Mặt trời chiếu lọt qua các khe tường và chiếu những vạch sáng lên đống rơm. Tiếng ruồi bay vo ve trong không khí, thứ vo ve uể oải ban trưa.


 


Phía ngoài, thấy tiếng móng ngựa đập lên tấm sắt kêu chát chúa và tiếng người chơi cổ võ, chế nhạo. Nhưng trong chuồng ngựa vạn vật đều rì rầm, uể oải và nóng bức.


 


Chỉ có một mình Lennie trong trại ngựa bên phía trống chưa chất rạ. Hắn đang ngồi trên nền rơm, bên cạnh một két đựng hàng để dưới một cái máng. Hắn nhìn con chó chết gục nằm trước mặt. Lennie ngắm nghía hồi lâu, chìa bàn tay to lớn ra vuốt ve, vuốt từ đầu mõm đến cuối đuôi con chó.


 


Lennie nói nhỏ nhẹ với con chó:


 


- Tại sao mày lại chết dễ ợt vậy? Mày đâu có bé bỏng gì như con chuột? Tao đâu có tung mày mạnh tay lắm cho cam.


 


Nó nhích cái đầu con chó con lên và nhìn vào mặt, nói:


 


- Bây giờ anh George mà biết mày chết thì ảnh không cho tao nuôi thỏ nữa đâu.


 


Nó đào một vũng nhỏ, đặt con chó xuống, vùi rơm lên để giấu. Nhưng nó không thể rời mắt khỏi cái mô nhỏ mới đắp. Nó nhủ:


 


- Đâu đến nỗi dữ tợn gì lắm mà mình phải chạy lên kia trốn vào rừng. Không, nhất định không rồi, lát nữa mình nói với anh George là tự nhiên mình thấy nó chết.


 


Nó ngắm nghía và vuốt ve từ hai tai xuống tới đuôi. Nó nói tiếp buồn thảm:


 


- Mà thế nào ảnh cũng biết. Cái gì ảnh cũng biết hết. Để tôi coi: "Chính mày giết nó mà. Đừng có hòng tìm cách dối tao". Rồi ảnh nói: "Chừng đó thôi là từ nay mày không được nuôi thỏ nữa".


 


Thốt nhiên nó kêu lên giận dữ:


 


- Tại sao mày lại dễ chết vậy hả trời? Mày đâu có bé bỏng gì như con chuột.


 


Nó nhặt con chó lên và ném tít ra xa. Nó quay lưng không nhìn nữa. Nó ngồi xuống co cao hai đầu gối lên, rên rỉ!


 


- Giờ thì mình đếch được nuôi thỏ nữa rồi. Giờ thì ảnh đếch cho mình nuôi thỏ nữa rồi.


 


Và, trong cơn thất vọng, nó lắc lư người từ trước ra sau. Bên ngoài, tiếng móng ngựa dội lên tấm sàn thép kêu chát chúa, và tiếng hò la khẽ nổi lên. Lennie đứng dậy, đến nhặt con chó, đặt lên đống cỏ. lại ngồi xuống. Nó lại vuốt ve con vật. Nó nói:


 


- Mày chưa đủ sức mà. Họ đã nhắc đi nhắc lại là mày chưa đủ sức mà. Thật tao đâu biết là mày dễ chết như vậy chớ?


 


Nó lấy ngón tay rờ cái tai con chó mềm nhũn:


 


- Biết đâu anh George lại chả đếch cần. Mẹ kiếp con chó này thì ăn thua gì tới ảnh.


 


Vợ Curley hiện ra ở góc ô cuối cùng. Ẳ tiến lại gần nhẹ nhàng tới nỗi Lennie chẳng hay biết gì cả. Ẳ bận một chiếc áo vải màu rực rỡ và đi đôi giày muyn có lông đà điểu đỏ. Mặt ả tô điểm cẩn thận. Mái tóc cuộn từng chùm rất gọn gàng. Ẳ tới gần sát, Lennie mới ngẩng mặt lên trông thấy.


 


Cuống cuồng, nó vứt một nắm rơm lên trên con chó. Nó nhìn ả, mặt sa sầm. Ẳ hỏi:


 


- Làm gì đấy anh?


 


Lennie nhìn cô ả, dữ tợn:


 


- Anh George dặn tôi không được gần cô..., không được nói chuyện với cô, không được gì hết.


 


Ẳ cười:


 


- Làm gì cũng có anh George bảo hay sao?


 


Lennie hạ tầm mắt xuống đống rơm:


 


- Ẳnh nói tôi mà nói chuyện với cô hay này khác thì ảnh không cho tôi nuôi thỏ.


 


Ẳ nói bình thản:


 


- Hắn sợ Curley nổi khùng đó. Hừ, tay Curley đã bị treo lên rồi... và nếu Curìey nó làm dữ thì chú cứ việc bóp nát luôn cái bàn tay kia đi. Chú gạt tôi không nổi về chuyện cái máy đâu.


 


Nhưng Lennie không chịu thua:


 


- Thôi, thôi. Tôi không nói chuyện với cô đâu, nhất định không:


 


Ẳ quỳ xuống đống rơm, cạnh hắn:


 


- Nghe đây nè. Tụi chúng đều chơi đánh móng ngựa hết. Tới bốn giờ rồi. Chúng đang tranh giải. Không cha nào bỏ xem cuộc đấu đâu. Cớ sao mà tôi không được nói chuyện với ai cả. Tôi cảm thấy cô quạnh quá.


 


Lennie nói:


 


- Mà tôi không được quyền nói chuyện hay đùa giỡn gì với cô hết.


 


- Thiệt tôi cảm thấy một thân một mình. Anh là anh còn nói chuyện với người này người khác, chứ tôi thì chỉ được nói chuyện với Curley thôi. Không là hắn nổi khùng ngay. Trời! chẳng bao giờ được chuyện trò với ai cả, bộ anh chịu nổi không?


 


Lennie nói:


 


- Nhưng tôi không được nói chuyện mà. George sợ tôi gặp chuyện phiền phức mà.


 


Ẳ đổi câu chuyện:


 


- Cái gì mà anh che kín lên thế?


 


Tức thì, tất cả nỗi niềm đau khổ của Lennie lại nổi dậy.


 


Hắn buồn bã:


 


- Con chó của tôi. Con chó của tôi đấy mà. Rồi, vung tay một cái, nó hất hết đống cỏ phủ ở trên. Ẳ kêu lên:


 


- Mà nó chết rồi kìa!


 


- Nó yếu quá. Đang giỡn với nhau... thì nó cắn đùa tôi...Và tôi cũng cắn đùa nó... tôi... tôi lỡ tay. Vậy là nó chết.


 


Ẳ an ủi:


 


- Thôi ăn thua gì. Con chó con ấy mà. Kiếm một con khác dễ ợt. Chó thì không thiếu gì ở vùng này.


 


Lennie phân trần một cách thiểu não:


 


- Có phải vì con chó đâu, nhưng từ giờ, anh George sẽ không cho tôi nuôi thỏ nữa kia.


 


- Sao vậy?


 


- À bởi vì anh đã nói là nếu tôi còn làm điều chi bậy bạ là ảnh thôi không cho nuôi thỏ nữa.


 


Ẳ xán lại gần nó và nói giọng mơn trớn:


 


- Đừng có sợ nói chuyện với tôi. Nghe tụi chúng đang rống ở dưới kia. Đánh cuộc những bốn đồng đấy. Chưa xong, tụi chúng chưa yên đâu.


 


Lennie nói dè dặt:


 


- Anh George mà bắt gặp tôi nói chuyện với cô, ảnh rầy tôi cho mà xem, ảnh đã dặn rồi mà.


 


Ẳ nói, mặt giận dữ:


 


- Hừ, tôi có bậy bạ gì đâu? Tôi không có quyền nói chuyện nói trò sao? Chúng coi tôi là cái thứ gì chứ? Anh là người tử tế mà. Sao tôi không thể nói chuyện với anh chớ. Mà tôi đâu có hại anh.


 


- À, là vì anh George bảo rằng cô sẽ gây chuyện lộn xộn.


 


- Ui cha? Chuyện lộn xộn gì chớ? Không có mống nào thèm đoái hoài tới cuộc đời của tôi ở đây hết. Anh tin tôi đi, tôi không quen được với lối sống như vậy đâu. Lẽ ra tôi có thể trở nên một người có tên có tuổi chớ.


 


Ẳ tiếp với một giọng buồn bã:


 


- Mà cũng chưa chắc là tôi đã chịu thất bại luôn ở xó này đâu.


 


Rồi những lời từ miệng ả cứ tuôn ra một cách thích thú say mê như sợ người nghe biến mất đi. Ẳ nói:


 


- Tôi ở Salinas. Khi tới đó tôi hãy còn bé. Rồi một hôm, có một đoàn hát qua tỉnh và tôi quen với một tài tử. Có anh chàng bảo tôi có thể gia nhập đoàn. Nhưng mẹ tôi không chịu. Vì tôi mới đúng mười lăm tuổi. Nhưng ảnh lại bảo có thể được Nếu hồi đó theo đoàn hát anh xem tôi đã không phải sống như thế này.


 


Lennie vuốt ve con chó con. Nó giảng giải:


 


- Tụi này sắp có một cái trại nhỏ... và nuôi thỏ.


 


Ẳ tiếp tục câu chuyện nói nhanh khiến nó không kịp ngắt quãng:


 


- Một bận khác, tôi gặp một anh chàng trong ngành điện ảnh. Tôi đi nhảy với ảnh ở vũ trường Riverside. Ẳnh bảo ảnh sẽ dìu dắt tôi đóng phim, ảnh bảo là tôi có thiên tài đóng xi nê. Ngay khi trở về Hollywood, ảnh hứa sẽ viết thư cho tôi. Ẳ nhìn sát Lennie để xem có làm hắn xúc động chăng.


 


Ẳ nói:


 


- Chẳng bao giờ tôi nhận được bức thư ấy cả. Tôi chắc là bà già xoáy đi rồi. Hừ, tôi không thể chôn chân mãi nơi xó xỉnh ấy chẳng đưa tôi tới đâu cả, chẳng làm nên tên tuổi gì cả và họ lại còn ăn cắp cả thư từ của tôi nữa. Tôi có hỏi bà già là có phải bà đã lấy cắp bức thư ấy không và bà trả lời không. Tức thì tôi lấy Curley liền. Tôi gặp hắn đúng chiều hôm ấy, ở vũ tường Riverside.


 


Ẳ hỏi:


 


- Anh nghe tôi đấy chứ?


 


- Nghe, nghe chớ?


 


- Tôi chưa kể chuyện này cho ai nghe cả. Có lẽ cũng không nên nói ra. Tôi không yêu Curley. Y mèng lắm.


 


Để tâm sự với Lennie, ả xán lại gần và ngồi xuống bên nó:


 


- Lẽ ra tôi có thể đóng xinê và tha hồ ăn diện... đủ các áo quần đẹp mà các nữ tài tử vẫn diện. Và lẽ ra tôi có thể ở trong các khách sạn lớn và người ta tranh nhau mà chụp hình tôi. Buổi ra mắt cuốn phim, tôi sẽ được mời đi xem, nói trong rađiô mà không tốn một đồng nào bởi vì tôi diễn xuất mà. Và còn tha hồ áo quần đẹp mà tài tử họ vẫn mặc. Bởi vì anh chàng bảo tôi có khiếu tài tử.


 


Ẳ ngước mắt nhìn Lennie và ướm khoa tay để chứng tỏ rằng ả có thể diễn xuất như ai. Các ngón tay ả uốn theo chiều cổ tay, ngón tay út tách riêng ra một cách kênh kiệu.


 


Lennie thở dài não nuột. Bên ngoài có tiếng móng ngựa chạm lên tấm kim khí và những tiếng hoan hô nổi lên. Vợ Curley nói:


 


- Cha nào tung trúng tấm sàn thép rồi đấy.


 


Ánh sáng thay đổi theo mặt trời xuống thấp và những tia nắng leo lên tường, chiếu xuống máng cỏ và trên đầu đàn ngựa.


 


Lennie nói:


 


- Hay tôi đi vứt con chó này ra ngoài cái đã, anh George đâu thấy được. Và như thế, tôi lại được nuôi thỏ đâu có bị la rầy nữa.


 


Vợ Curley hét lên, giận dữ:


 


- Bộ anh không biết chuyện gì khác ngoài chuyện thỏ nữa sao?


 


Lennie kiên nhẫn giảng giải:


 


- Tụi này sắp mua một cái trại nhỏ mà. Có nhà và vườn. Phần việc tôi là lấy một cái bao đi cắt cỏ linh lăng đem về cho thỏ ăn.


 


Ẳ hỏi:


 


- Vì sao mà anh khoái thỏ dữ vậy?


 


Lennie phải nghĩ một hồi trước khi tìm được một kết luận.


 


Nó cẩn thận xán lại gần ả, gần như sát hẳn vào.


 


- Chả là tính tôi ưa mân mê cái gì xinh xắn. Có một hôm đi chợ phiên, tôi thấy một lô thỏ lông dài ấy. Chúng xinh lắm kia, xinh lắm. Nhiều khi, tôi man mê cả chuột, nhưng chỉ khi nào tôi không kiếm được cái gì khác hơn thôi.


 


Vợ Curley hơi nhích lùi một chút. Ẳ nói:


 


- Đúng là anh khùng rồi.


 


Lennie giảng giải thật cẩn thận:


 


- Đâu có, tôi đâu có khùng. Anh George bảo là tôi không có khùng. Tôi khoái vuốt ve những cái gì xinh xắn, cái gì thật mềm mại đấy thôi.


 


Ẳ hơi vững tâm trở lại. Ẳ nói:


 


- Ai cũng vậy mà. Ai cũng thích vậy. Tôi ý à, tôi thích sờ vào nhung lụa. Anh có thích sờ vào nhung không?


 


Lennie cười khúc khích vui vẻ. Thích thú như kêu lên:


 


- Trời khỏi nói à! Hồi đó tôi lại chả có một miếng ấy à! Có một bà cho tôi, dì Clara tôi ấy mà. Bà cho tôi một miếng to chừng này nè, ờ gần bằng vậy đó. Uớc gì có được miếng nhung như vậy, liền ngay bây giờ ha.


 


Mặt nó sa sầm:


 


- Tôi đánh mất rồi. Lâu lắm tìm không thấy nữa.


 


Vợ Curley chế giễu:


 


- Anh khùng thiệt. Nhưng mà anh lại hiền lành. Giống như một thằng con nít to xác. Nhưng mà anh nói chuyện đó đúng lắm. Lúc nào chải đầu, tôi cũng vuốt các sợi tóc bởi vì nó mềm như tơ ấy.


 


Để chứng tỏ ả làm như thế nào, ả đưa các ngón tay vuốt lên đầu. Ẳ nói tiếp một cách khoan nhã:


 


- Nhiều người tóc thô và cứng lắm kia, như Curley chẳng hạn. Tóc hắn cứ như dây thép ấy. Nhưng tóc tôi thì nhỏ sợi lại mềm mềm là. Bởi vì tôi chải luôn luôn đấy. Như vậy mới làm tóc nhỏ được. Đây nè... sờ coi, đúng chỗ này nề.


 


Ẳ cầm lấy tay Lennie và đặt lên đầu.


 


- Sờ chỗ này nề, cả chung quanh nữa, anh sẽ thấy mềm lắm kia.


 


Lennie bắt đầu vuốt tóc ả với những ngón tay thô kệch.


 


Ẳ nói:


 


- Đừng làm rối tung ra đấy.


 


Lennie nói:


 


- Ồ, thiệt là mềm. Và nó vuốt mạnh hơn. Ồ thiệt là mềm.


 


- Coi chừng, làm rối tung ra kìa.


 


Rồi ả kêu lên giận dữ:


 


- Thôi kìa, anh làm rối tung hết bây giờ.


 


Vung mình, ả quay đầu lại và Lennie nắm chặt tay lại, níu chặt lấy mái tóc. Ẳ kêu lên:


 


- Buông ra. Kìa, buông tôi ra nào.


 


Lennie thất kinh. Mặt nó co rúm lại. Cô ả kêu thất thanh và nó lấy bàn tay kia bịt chặt lấy mồm và mũi lại. Nó van xin:


 


- Đừng, tôi lạy cô đấy. ô! Tôi lạy cô đấy, đừng làm ầm lên thế. Anh George giận bây giờ.


 


Ẳ giãy giụa mãnh liệt dưới hai bàn tay của nó. Ẳ tì hai chân lên cỏ và vặn mình hy vọng thoát ra. Lennie bắt đầu kêu lên sợ hãi. Nó nằn nì:


 


- Kìa, tôi xin cô đấy, đừng làm thế mà. Anh George lại bảo là tôi bê bối cho xem. Ẳnh không cho tôi nuôi thỏ nữa đâu.


 


Nó nới tay ra một chút và ả thét lên một tiếng khàn khàn. Tức thì Lennie tỏ vẻ giận. Nó nói:


 


- Thôi, đủ rồi nghe. Tôi không thích cô rống to đâu. Cô sắp gây chuyện dây dưa cho tôi mà coi, thật đúng như là anh George nói. Đừng làm vậy, coi nào.


 


Và ả tiếp tục vùng vẫy, mắt đầy kinh hãi. Tức thì, nó lay người ả, và trở nên giận dữ:


 


- Đừng rống lên như vậy - nó vừa nói vừa lay. Và, người ả bỗng rơi xuống như một đống thịt. Ẳ không động đậy nữa vì đã bị Lennie bẻ gãy xương cổ.


 


Nó cúi xuống nhìn và cẩn thận mở tay bịt mồm cô ả, cô ả vẫn không động đậy. Nó nói: Tôi đâu muốn làm đau cô nhưng tôi sợ cô sẽ rống lên, anh George sẽ nổi đóa.


 


Thấy ả không trả lời cũng chẳng động đậy gì cả, nó cúi sát xuống nhìn ả. Nó nhấc tay ả lên rồi lại buông rơi xuống. Nó có vẻ kinh hoảng một lát. Rồi nó rên rỉ trong cơn khủng khiếp:


 


- Mình làm bậy mất tôi. Mình lại làm bậy mất rồi.


 


Nó lấy cỏ chất lên người ả cho tới lúc che hẳn một phần.


 


Có tiếng người và tiếng móng sắt dập lên tấm "phít" vang lên ở phía ngoài. Nó ngồi nấp trong đống cỏ nghe ngóng Nó nói:


 


- Mình thiệt là bê bối. Lẽ ra mình không làm thế mới phải. Anh George sắp nổi giận bây giờ. Mà... ảnh có biểu là... rồi mày núp vào trong bụi rậm cho tới khi tao tới kiếm mày. Chắc chắn là ảnh không bằng lòng đâu. Nấp trong bụi rậm cho tới khi tao tới. Đúng là ảnh biểu thế mà.


 


Lennie quay về phía người đàn bà nằm chết. Con chó con gục ngay sát cạnh. Lennie nhặt con vật lên. Nó nói:


 


Mình phải đem vứt nó đi chỗ khác mới được, một mình cô ả là đủ rồi. Nó cuốn con chó vào trong áo, bò đến vách tường trại ngựa và nhìn qua cái khe hở về phía chỗ chơi ném móng ngựa. Rồi nó lách mình ra phía sau cái máng cuối cùng và biến mất.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Của chuột và người (Of Mice And Men). Tiểu thuyết của John Ernest Steinbeck. Hoàng Ngọc Khôi và Nguyễn Phúc Bửu Tập dịch, tập san Văn, Sài Gòn, 1967. NXB Hội Nhà văn tái bản.


www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »