tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30192820
Tiểu thuyết
15.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

Chương 14


 


         Lý Trọc và Tống Cương tiếp tục cuộc sống anh em không có bố mẹ, mà lại sống khá tốt. Chúng cầm túi cùng nhau đi mua gạo, chúng thích cái cân trong cửa hàng lương thực, chúng luồn túi vào cửa ra bằng nhôm như một cái thang trượt, khi mở van chắn bên trong,những hạt gạo chảy xuống túi ào ào như ngồi cầu trượt, sau đó chúng  vỗ bồm bộp vào cửa ra, để những hạt gạo còn bám ở trên cũng rơi xuống miệng túi, chúng cứ vỗ phành phành vào cửa ra bằng nhôm như thang trượt, khiến nhân viên cửa hàng buột mồm chửi toáng lên, thò tay khỏi quầy hàng tát vào đầu chúng.


         Chúng xách làn cùng đi mua rau, chúng vừa chọn rau xanh, vừa cấu trộm những lá già ,chỉ để lại những lá non nhất, tươi nhất bên trong, khiến bà lão bán rau bực phát khóc, cứ chằm chặp mắng chửi chúng, bà bảo chúng là hai thằng bé mất dạy, là đồ chết rấp, bà rủa chúng thở bị tắc, uống bị nghẹn, đại tiện không có lỗ đít, tiểu tiện không có  lỗ đái.                   Lý Trọc và Tống Cương ăn tiêu dè sẻn, chúng chỉ ăn rau, không ăn thịt cá, y như nhà sư ăn chay. Sau đó thèm ăn chất tanh quá, chúng bèn ra sông ngòi bắt tôm tép. Khi ra bờ sông, chúng nghĩ mình không biết kiếm món tanh này, ngay đến một con tôm con tép cũng không nhìn thấy bóng, lưỡi liếm vào môi, chúng bàn nhau làm thế nào mới ăn được. Chúng không biết luộc, kho,  hay là rán? Thế là chúng rẽ ngoặt, đi đến nhà kho hỏi bố Tống Phàm Bình bày vẽ cho trước đã, trước khi đến cửa kho, tự nhiên chúng nghiêng vai buông thõng cánh tay toòng teng. Tống Phàm Bình cánh tay trái trật khớp bả vai, vẫn buông thõng đã đi ra bảo chúng, luộc, kho hay rán đều được, chỉ cần màu tép đỏ lên là chín tới. Tống Phàm Bình nói:


         -Đỏ như lưỡi là đã chín.


          Tống Phàm Bình bảo, tôm tép đều bơi ở chỗ nước nông, các con phaỉ xắn quần lên khỏi đùi gối, anh nhắc hai con:


Khi ống quần bị ướt, không được lội ra nữa, chỗ nước sâu không có tôm tép, chỉ có rắn.


          Lý Trọc và Tống Cương sợ rùng mình, chúng không biết bố nói doạ, anh sợ hai con ra chỗ nước sâu sẽ chết đuối. Hai thằng con gật gật đầu, hứa sẽ không để nước ngập đùi gối, sau đó chúng nghiêng vai thõng cánh tay ra về.Tống Phàm Bình lại gọi các con bảo,  trước tiên phải  về nhà lấy một cái rổ mau, hai cậu không biết lấy rổ mau làm gì? Tống Phàm Bình hỏi con:


Bắt cá phaỉ dùng cái gì?


          Hai cậu bé đứng nghĩ một lát, Tống Cương trả lời:


Dùng cần câu.


Đấy là câu cá -- Tống Phàm Bình nói -  Bắt cá phải dùng lưới, bắt tôm tép phải dùng rổ mau.


         Tống Phàm Bình toòng teng cánh tay trái, dơ cánh tay phải lên, làm như đang cầm cái rổ mau, cúi người trước cửa kho ra hiệu cho hai con biết cách cầm rổ xúc tôm tép. Anh bảo khi đứng  ở dưới nước, phải cảnh giác như lính gác, ghé rổ mau, dúi xuống nước, khi tôm tép tự  bơi vào rổ, lập tức nhấc rổ lên. Anh đứng thẳng người,  bảo:


Như thế là đã bắt được tôm tép.


          Tống Phàm Bình hỏi hai con đã hiểu chưa? Tống Cương và Lý Trọc nhìn nhau, đừa nọ mong đứa kia gật đầu. Tống Phàm Bình lại hướng dẫn một lần nữa, khi anh lại cúi người, hai con bảo bố sai rồi, chưa vén ống quần. Tống Phàm Bình ngồi xuống, xắn hai ống quần, làm lại một lần xúc tép như thế nào. Lần này hai con đồng thanh đáp:


Hiểu rồi bố ạ!


          Lý Trọc và Tống Cương ra bờ sông, xắn quần lội xuống nước, để nước ngập dưới đùi gối. Chúng nghiêng rổ chao xuống nước, bắt chước động tác Tống Phàm Bình đã hướng dẫn trứơc nhà kho, chờ tôm tép tự bơi vào rổ mau. Chúng đứng ở trong nước suốt một buổi chiều, phơi nắng hè vã mồ hôi. Chúng ngạc nhiên phát hiện ra, khi bơi trong nước, tôm tép nhẩy tâng tâng, khác với những con cá vẫy đuôi. Tôm tép nhẩy tâng tâng bơi vào rổ mau của hai cậu, lần nhiều nhất là năm con, lần ấy hai cậu sướng quá reo ầm ĩ, ngay sau đó các cậu ngậm chặt mồm, vì chợt phát hiện tôm tép trong nước chạy hoảng loạn,hai cậu đành phải thay chỗ khác. Khi ráng chiều buông xuống, hai cậu bé ngồi trên bãi cỏ bờ sông đếm tôm, mới biết đã xúc được sáu mươi bảy con.


          Chiều tối hôm ấy, nét mặt, giọng nói, dáng đi  của hai cậu đều y như những  người đeo băng đỏ của thị trấn Lưu chúng tôi. Lý Trọc và Tống Cương bưng cái rổ mau đựng sáu mươi bảy con tôm nghênh ngang qua phố, có người nhìn thấy những con tôm trong rổ cứ tấm tắc khen, hai thằng lỏi con mất dạy giỏi quá. Nghe vậy, Lý Trọc cứ dương dương tự đắc, lần đầu tiên cậu thích người ta gọi anh em cậu là thằng nhóc mất dạy, cậu nói với Tống Cương:


Thằng nhóc mất dạy có nghĩa là tài giỏi.


          Sau khi về nhà, Lý Trọc chỉ huy TốngCương:


          -Lấy nước luộc sáu mươi bảy con tôm mất dạy.


           Khi nước trong nồi mỗi lúc một nóng lên, Lý Trọc hí hửng nói với Tống Cương:


Nghe thấy chưa, nghe thấy sáu mươi bảy con tôm mất dạy đang bong tanh tách trong nồi chưa?


          Khi tôm trong nồi đã hết bong, hai cậu bé mở vung ra, trông thấy tôm đã đỏ hết, chúng chợt nhớ lời bố, chỉ cần đỏ như lưỡi là đã chín. Tống Cương lè lưỡi hỏi Lý Trọc có đỏ như lưỡi anh không? Lý Trọc đáp:


Đỏ hơn cả lưỡi anh.


          Lý Trọc cũng lè lưỡi cho Tống Cương nhìn, Tống Cương cũng nói:


Cũng đỏ hơn lưỡi em.


          Sau đấy hai cậu reo lên:


Chén đi, mau mau chén đi, chén những con tôm mất dạy!


          Đây là lần đầu tiên chúng ăn những con tôm chính mình xúc, chính mình luộc.          Chúng quên khuấy không tra muối vào nồi. Sau khi ăn mấy con tép chỉ có vị nhạt thếch, hai cậu bé cảm thấy khang khác. Lúc này Tống Cương mới trổ tài, cậu lập tức nghĩ ra cách, rót xì dầu ra bát, rồi chấm tôm vào xì dầu để ăn. Lý Trọc vừa ăn, vừa cười toe toét, cậu bảo thịt những con tôm mất dạy này,  ngon gấp mấy chục lần bánh bao thịt mất dạy. Lúc này, hai cậu chỉ biết  cắm đầu cắm cổ ăn, phớt bơ tất cả, ngay đến việc đang ăn cũng không biết. ăn xong hai cậu bé còn ngồi tại chỗ thưởng thức vị ngon trong miệng, coi như vẫn đang ăn say sưa, mãi đến khi Tống Cương nấc một cái, Lý Trọc cũng nấc một cái, chúng mới biết đã ăn sạch sành sanh sáu mươi bảy con tôm. Hai cậu lau mồm, thèm thuồng nói:


Ngày mai lại ăn tôm.


          Những này tiếp đó, Lý Trọc và Tống Cương không thiết đi lăng quăng trên đường phố, chúng đã yêu chuộng sông ngòi, ngày nào cũng sáng đi tối về, xách rổ ra sông xúc tôm tép, men theo con ngòi đi rất xa, sau đó lại men theo con ngòi trở về. Chúng ngâm chân trong nước trắng bợt như chân người chết, lại vỗ cho hai mả béo hồng lên như nhà tư bản. Không cần ai dạy bảo, chúng tự biết luộc tôm, kho tôm và rán tôm, chúng phát hiện kho tôm dùng xì dầu, rán tôm dùng mỡ, muối. Vận may đã đến, cánh cửa không ngăn nổi, có lần hai cậu xúc được những hơn một trăm con tôm tép, chúng rán đi rán lại hơn một trăm con tôm tép trong chảo mỡ, rán tới mức vón lại với nhau, khi ăn mới sướng miệng làm sao, vỏ những con tôm vón dính vào nhau, vừa dòn vừa thơm, có vị ngon mà thịt tôm không có. Khi ăn còn lại hơn bốn mươi con tôm rán, Tống Cương bỗng dưng không ăn nữa. Cậu bảo:


Để phần, mang cho bố chỗ này!


Vâng!- Lý Trọc tán thành.


          Hai anh em đựng tôm rán còn lại vào bát, khi ra cửa, Tống Cương bảo mua cho bố một lít rượu nếp. Tống Cương tưởng tượng khi bố ăn tôm rán, uống rượu nếp, nhất định sẽ vui cười  khà khà. Tống Cương há mồm cười khà khà, bắt chước bố cười to như thế nào. Lý Trọc bảo anh cười không giống, y như đang kêu cứu, sau đó cậu em biểu diễn giọng cười  hừ hừ sang sảng của bốTống Phàm Bình. Lý Trọc bảo mồm bố nhét đầy tôm, tu đầy rượu, dù có há rõ to, cũng không cười ra tiếng, chỉ có  thể cười hừm hừm. Tống Cương bảo, em bắt chiếc cũng không giống, cậu bảo giống như  bố đang ngáp.


          Chúng cầm một cái bát không đi ra cửa, đến cửa hàng thực phẩm ngoài phố mua một lít rượu nếp. Người bán rượu trông thấy tôm trong bát, cứ hít mũi hoài, ông ta bảo, ngửi thì thơm ra phết, không biết ăn vào như thế nào. Lý Trọc và Tống Cương cười khúc khích, chúng bảo ăn vào càng thơm. Khi chúng quay người đi,nghe thấy ông bán rượu nuốt nước miếng ừng ực ở sau lưng.


          Lúc này đã hoàng hôn, Tống Cương bưng bát rượu nếp, Lý Trọc bưng bát tôm rán, hai anh em cẩn thận đi tới nhà kho của Tống Phàm Bình. Chúng laị gặp ba tên học sinh trung học  rê chân, ba tên đang đi đến  trước mặt, gọi hai cậu :


Này, thằng nhóc.


          Hai cậu bé nghĩ bụng hỏng rồi, nếu không bưng rượu và tôm rán, chúng đã chuồn từ lâu, bây giờ tay bưng bát,  chúng không chạy nhanh được, đành phải ngồi bệt xuống đất. Ba tên kia với sáu cái chân rê,  vây chặt hai cậu bé, Lý Trọc và Tống Cương bưng bát ngẩng mặt nhìn bọn kia, Tống Cương nói một cách vênh vênh tự đắc:


Chúng em đã ngồi xuống đất rồi.


          Lý Trọc cứ tưởng chúng sẽ nói : Có giỏi thì đứng lên, cho nên không nhịn nổi, cậu đã nói trước : Có giỏi haỹ rê chúng em đi. Nhưng ba tên không nói thế, chúng tỏ ra hào hứng đối với những con tôm trong bát của Lý Trọc. Tôn Vĩ, Triệu Thắng Lợi và Lưu Thành Công ngồi sát xuống, Tôn Vĩ hít muĩ bảo:


Thơm quá! Tôm rán này còn thơm hơn tôm trong quán ăn…


           Triệu Thắng Lợi tiếp lời:


Mẹ kiếp ! Còn có cả rượu nếp.


           Tay Lý Trọc bưng bát run run, cậu cảm thấy ba tên kia định ăn tôm rán trong bát, quả nhiên chúng bảo;


        - Này, thằng nhóc, đưa bọn tao nếm thử.


          Sáu cái tay của ba tên kia cùng một lúc thò vào trong bát của Lý Trọc, Lý Trọc tránh cái bát trong tay, rối rít nói:


Anh Đồng thợ rèn đã từng bảo, chúng ta đều là những bông hoa của Tổ quốc.


          Nghe nói đến anh Đồng thợ rèn, bọn kia rụt tay lại, nhìn chung quanh, không thấy anh Đồng thợ rèn đâu, cũng không ai trên phố chú ý đến, chúng lại thò tay vào, Lý Trọc kêu oai oái, há mồm định cắn tay bọn chúng, giữa lúc này Tống Cương đột nhiên rao toáng lên:


Bán tôm đây! Bán tôm đây!


           Tống Cương vừa rao, vừa hích cánh tay vào Lý Trọc, Lý Trọc thấy tiếng rao của Tống Cương đã cuốn hút người đi đường, thế là cậu cũng rao theo Tống Cương:


Bán tôm này! Tôm rán thơm phưng phức này!


         Rất đông người xúm lại, họ tỏ vẻ hiếu kỳ nhìn Lý Trọc và Tống Cương đang rao bán. Ba tên học sinh bị chen bật ra ngoài, đứng tại chỗ chửi rủa bố Tống Cương, lại chửi rủa mẹ Lý Trọc, còn chửi rủa cả ông bà ông vải bố mẹ chúng, sau đó nuốt nước bọt, lau mồm bỏ đi.


         Có người hỏi Lý Trọc và TốngCương:


Tôm này bán thế nào?


          Tống Cương đáp:


-   Một đồng một con.


Cái gì? – Người kia sửng sốt bảo --  Mày bán vàng bạc châu báu đấy à?


ông ngửi xem --  Tống Cương bảo Lý Trọc bưng bát lên , nói tiếp --  Đây là tôm rán.


          Lý Trọc dơ bát quá đỉnh đầu, họ ngửi thấy mùi thơm tôm rán, một người bảo:


Thơm thì thơm lắm, mỗi xu hai con thôi.


          Một người khác nói:


Một đồng có thể  mua một con tôm vàng, hai thằng nhóc mất dạy này đầu cơ tích trữ.


          Tống Cương đứng lên nói:


Tôm vàng đâu có ăn được.


           Lý trọc cũng đứng dạy nói:


Tôm vàng đâu có thơm.


           Ba tên học sinh đã bỏ đi, Lý Trọc và Tống Cương thở phào, đi ra khỏi đám đông, hai cậu bé, mỗi cậu  bưng một  bát,  khệnh khạng bước đi, chúng đi qua phố, đi qua  cầu, đi đến trước cổng nhà kho. Người gác cổng vẫn là bố Tôn Vĩ tóc dài, con trai ông suýt nữa đã ăn tôm trong bát của Lý Trọc. Nhìn hai cậu bé đi đến, ông cười hỏi:


Này, cánh tay không buông thõng nữa à?


          Hai cậu bé trả lời:


     -     Không thõng được, chúng cháu còn phải bưng bát.


           Bố Tôn Vĩ tóc dài cũng ngửi thấy mùi thơm của tôm rán, ông bước tới cúi xem tôm và rượu trong tay Lý Trọc và Tống Cương, thò tay bốc một con tôm trong bát Lý Trọc, cho vào mồm, nhai rau ráu, hỏi hai cậu:


Tôm ai làm?


Chúng cháu làm – Lý Trọc đáp.


          Vẻ mặt đầy ngạc nhiên, ông nói:


Hai thằng nhóc mất dạy, đúng là đầu bếp cỡ nhà nước.


          Vừa nói, ông vừa thò tay vào bát tôm của Lý Trọc, Lý Trọc tránh tay ông, ông đưa luôn hai tay, bảo hai cậu đưa bát tôm và bát rượu cho mình. Hai cậu bé lùi tránh ông, ông chửi một tiếng “mẹ kiếp”, đi đến trước cửa kho, đá một phát, gọi vào trong:


Tống Phàm Bình! Ra đây! Hai đứa con anh mang thức ăn thức uống đến!


          Ông kéo dài mấy tiếng thức ăn thức uống, bên trong bỗng ùa ra năm sáu tên đeo băng đỏ, vừa đi ra, bọn chúng vừa nhìn ngang nhìn ngửa, hỏi:


ăn cái gì? Uống cái gì?


          Cánh mũi đứa nào cũng phập phồng, bọn chúng khen rối rít, thơm ơi là thơm, thơm hơn cả mỡ lợn. Hàng ngày bọn chúng ăn toàn rau xanh và củ cải, một tháng nhiều nhất cũng chỉ được một bữa thịt lợn, bây giờ bọn chúng nhìn thấy tôm rán trong tay Lý Trọc, thèm đến rỏ dãi. Bọn chúng xúm lấy hai cậu bé, y như một bức tường cao to quây chặt hai cây nhỏ, bọn chúng cứ nhao nhao nói, đưa tao nếm thử. Nước bọt chúng bắn lên mặt Lý Trọc và Tống Cương rào rào như mưa. Lý Trọc và Tống Cương bịt chặt miệng bát, sợ quá kêu toáng lên:


        - Cứu con với! Cứu con với!


          Lúc này, Tống Phàm Bình thõng cánh tay bước tới, hai cậu bé trông thấy cứu tinh, liền gọi:


Mau lại đây, bố ơi!


          Tống Phàm Bình đến trước mặt hai con, Lý Trọc và Tống Cương nấp vào sau lưng bố, hai cậu bé yên tâm, đưa bát tôm và bát rượu cho bố.Tống Cương nói:


Bố ơi, chúng con rán tôm cho bố, mua cả cho bố một lít rượu nếp.


         Tay trái buông thõng của Tống Phàm Bình không cử động nổi, anh dơ tay phải nhận bát tôm của Lý Trọc, anh không ăn, mà cung kính đưa cho bọn người đeo băng đỏ. Anh lại nhận bát rượu nếp trong tay Tống Cương, cũng đưa cho bọn kia.Bọn chúng đang mải ăn tôm rán, Tống Phàm Bình cung kính bưng bát rượu. Tay ăn tôm của bọn chúng dơ ra tua tủa như cành cây, chỉ trong vài chớp mắt, mấy cái hắt xì hơi, bọn chúng đã lỉm hết sạch bát tôm rán. Bọn chúng trông thấy Tống Phàm Bình đứng taị chỗ cung kính bưng bát rượu, liền cầm luôn bát rượu, mỗi đứa uống một hớp to, uống sạch sành sanh bát rượu nếp. Tống Cương và Lý Trọc nghe rõ tiếng ừng  ực trong cổ họng bọn chúng.


          Lý Trọc và Tống Cương đau khổ lau nước mắt, hai cậu bắt tôm, rán tôm,  mua rượu nếp, giành riêng cho bố, nhưng bố không được ăn tôm rán, cũng không được uống rượu. nếp. Tống Cương đau khổ nói:


Chúng con cứ tưởng bố ăn tôm,uống rượu, bố sẽ cười khà khà.


          Tống Phàm Bình ngồi xuống,  lau nước mắt cho hai con, lúc này trời đã tối, anh không nói gì, chỉ lau nước mắt cho các con. Hai cậu bé đột nhiên thấy bố khóc, bố cười nhìn hai con, nhưng nước mắt bố vẫn chảy.


          Mấy tên đeo băng đỏ ăn xong tôm, uống xong rượu, lại dơ chân đá Tống Phàm Bình, chúng  quát anh:


Đứng dạy, cút xéo về trong kho!


          Tống Phàm Bình lau nước mắt trên mặt, khe khẽ vỗ vào má Lý Trọc, lại khe khẽ vỗ vào má Tống Cương, khe khẽ giục hai con:


Các con về đi.


          Tống Phàm Bình đứng dạy, Tống Phàm Bình đã đứng dạy không còn nước mắt, anh cười với mấy tên đeo băng đỏ một cách hạnh phúc. Sau đó,  như một anh hùng, Tống Phàm Bình đi vào cổng nhà kho, tuy cánh tay trái anh thõng xuống, khi đi đến cửa, anh quay lại vẫy vẫy cánh tay phải với hai con, khi vẫy cánh tay phải,  trông dáng Tống Phàm Bình hết sức vênh váo, chẳng khác nào Mao chủ tịch đứng trên thành lầu Thiên An Môn vẫy tay chào hàng triệu dân chúng đang diễu hành.


 


Chương 15


 


          Rất nhiều năm sau, mỗi khi nhắc đến bố dượng Tống Phàm Bình, Lý Trọc chỉ có một câu, dơ ngón tay cái lên,  bảo:


Một người đàn ông tuyệt vời.


         Trong nhà kho thật ra là một nhà tù, Tống Phàm Bình đã bị đánh đập hành hạ đủ kiểu, sau khi bị sai khớp, cánh tay trái anh dần dần sưng vù, anh vẫn không hé răng kêu một tiếng. Anh luôn luôn viết thư cho Lý Lan, bức thư đầu tiên anh viết hôm phất cờ đỏ trên cầu, là lúc anh rạng rỡ nhất, cho nên thư anh viết cũng say mê nóng bỏng. Trên giường bệnh viện Thượng Hải, lần đầu tiên Lý Lan được đọc thư của một người đàn ông, mà lại là một bức thư phấn chấn lòng người, như ăn phải chất kích thích, Lý Lan đọc một mạch hết lá thư. Bố đẻ Lý Trọc chưa bao giờ viết thư cho Lý Lan, người đàn ông bị chết chìm trong nhà xí, khi lãng mạn nhất, cũng chỉ là gõ cửa sổ của Lý Lan vào lúc nửa đêm, định rủ chị ra ruộng lúa chơi một quắn giữa cánh đồng. Cho nên khi nhận lá thư đầu tiên của Tống Phàm Bình, Lý Lan tự dưng đỏ bừng mặt. Sau đó,  khi nhận được thư của Tống Phàm Bình hết bức này đến bức khác, Lý Lan vẫn hồi hộp và đỏ mặt.


          Lúc này, Tống Phàm Bình đã bị đánh đổ, để Lý Lan yên tâm chữa bệnh ở Thượng Hải, thư anh viết vẫn say mê hừng hực, anh không nói với Lý Lan tình hình thực tế, trong thư anh nói mình càng ngày càng tốt đẹp, làm cho Lý Lan cảm thấy anh đang phất lên như diều trong dòng thác của đại cách mạng văn hoá. Khi Tống Phàm Bình bị giam trong nhà kho, cánh tay trái bị đánh trật khớp thõng xuống, tay phải anh vẫn tiếp tục bịa ra sự phô trương giả tạo của mình. Những bức thư về sau được Lý Trọc và Tống Cương gửi thay bố, hai cậu bé đi đến cổng nhà kho, bố Tôn Vĩ tóc dài trao thư cho hai cậu, đem ra bưu điện gửi. Khi gửi thư, Tống Phàm Bình quen dán tem ở góc trên bên phải phong bì. Khi Lý Trọc và Tống Cương gửi thư, không biết tem nên dán ở chỗ nào? Chúng trông thấy một người gửi thư, dán tem ở sau phong bì, thế là lần ấy Lý Trọc cũng dán y như vậy gửi đi. Lần sau đến lân Tống Cương dán tem, cậu nhìn thấy người ta dán tem ở miệng thư, cậu cũng dán y như thế.


         Lúc bấy giờ Lý Lan không thể an tâm chữa bệnh ở Thượng Hải, trong bệnh viện ngày nào cũng có những cuộc phê đấu, những bác sĩ chị quen biết đã lần lượt bị đánh đổ. Chị lo ngay ngáy, muốn về nhà. Nhưng thư của Tống Phàm Bình gửi đến không đồng ý chị về, hy vọng chị ở Thượng Hải điều trị khỏi hẳn bệnh đau nửa đầu. Trên giường của bệnh viện, Lý Lan sống một ngày dài đằng đẵng như một năm, chị đọc thư của Tống Phàm Bình không biết bao nhiêu lượt, bức nào chị cũng đọc thuộc lòng, đây là toàn bộ sự an ủi khi chị sống cô đơn tại Thượng Hải.


        Lý Lan cũng xem những phong bì hết lần này đến lần khác, chị nhận ra,  bắt đầu từ một ngày nào đó, vị trí dán tem đã thay đổi, đầu tiên dán ở sau phong bì, sau đó lại dán ở miệng phong bì. Khi chị nhận được bức thư tem dán ở mặt sau phong bì, chị lẳng lặng nói một mình, tem của bức thư tới nhất định dán ở miệng phong bì.


         Lý Trọc và Tống Cương luân phiên nhau dán tem, luân phiên nhau bỏ thư vào thùng, không để lỡ một lần nào, khiến Lý Lan loáng thoáng cảm thấy không yên, hơn nữa nỗi lo này mỗi ngày một tăng. Chị bắt đầu suy nghĩ miên man, bắt đầu lo lắng mất ngủ, tự nhiên bệnh đau đầu của chị lại quá ra. Lý Lan vốn ngoan ngoãn tuân theo Tống Phàm Bình, lần đầu tiên viết thư cho chồng bằng giọng dứt khoát như đinh đóng cột. Chị nói với anh, bởi vì đại cách mạng văn hoá, đã không còn bác sĩ nào đến buồng của  người bệnh, chị đã quyết định ra về.


           Khi Lý Lan đi ô tô đến Thượng Hải chữa bệnh, Tống Phàm Bình đã từng nói, khi nào chị chữa khỏi bệnh, anh sẽ đích thân đến Thượng hải đón chị. Để xoá nỗi lo canh cánh trong lòng, trong thư gửi cho chồng, Lý Lan đã thử hỏi dò Tống Phàm Bình, liệu anh có đến Thượng  Hải đón chị về được không?


           Lần này, phải chờ suốt nửa tháng, Lý Lan mới nhận được thư trả lời của chồng. Khi viết bức thư này, Tống Phàm Bình vừa bị người ta lấy thắt lưng da quật túi bụi  hơn một tiếng đồng hồ, người đàn ông kiên cường này khi bị giam cầm, vẫn muốn giữ lời hứa, đã viết trong thư đồng ý đến Thượng Hải đón vợ, lại còn định sẵn ngày giờ, hẹn Lý Lan đứng ở cổng bệnh viện chờ anh vào lúc mười hai giờ trưa.


         Đây là bức thư cuối cùng Tống Phàm Bình viết cho vợ, bức thư này khiến Lý Lan đã khóc những giọt lệ an tâm, chị xoá hết mọi nỗi lo, sau khi trời tối,  chị đã đi vào một giấc ngủ ngon lành.


         Tối hôm ấy, Tống Phàm Bình trốn ra khỏi nhà kho, nhân lúc bố Tôn Vĩ đi ra nhà vệ sinh, anh len lén mở hé cửa nhà kho, chuồn ra ngoài . Khi anh về đến nhà đã hơn một giờ sáng, Lý Trọc và Tống Cương đã ngủ say từ bao dỡ bao giờ, có một bàn tay đang vuốt ve âu yếm chúng, ánh đèn cũng đang soi vào chúng, Tống Cương dụi mắt thức dạy đầu tiên, trông thấy bố ngồi cạnh giường, cậu kêu lên mừng rỡ, sau đó Lý Trọc cũng dụi mắt thức dạy. Tống Phàm Bình bảo con,  Lý Lan sắp về. Vợ anh, mẹ của hai con sắp sửa về. Anh bảo các con, sáng sớm nay anh đi ô tô đến Thượng Hải đón Lý Lan, hai bố mẹ sẽ đi chuyến xe buổi chiều về nhà.Tống Phàm Bình chỉ ra ngoài cửa sổ đen ngòm, nói:


Ngày mai, lúc mặt trời lặn,  bố mẹ sẽ đến nhà.


          Lý Trọc và Tống Cương nhẩy tâng tâng trên giường reo ầm ĩ, như hai con khỉ hí hửng. Tống Phàm Bình vẫy tay phải, ra hiệu cho hai con im lặng, chỉ sang nhà hàng xóm hai bên, anh khẽ bảo,  đừng đánh thức người ta dạy. Lý Trọc và Tống Cương lập tức bịt chặt mồm, lẳng lặng bò khỏi giường. Tống Phàm Bình nhìn cái tủ đổ ra đất và quần áo vứt bừa phứa trên nền nhà, nhăn nhó nói với hai con:


         -Sau khi về, trông thấy nhà cửa còn bẩn hơn đống rác, mẹ các con  bực lên, lại trở về Thượng hải thì biết làm thế nào?


          Bây giờ đến lượt Lý Trọc và Tống Cương nhăn nhó. Tống Phàm Bình hỏi hai con:


Làm thế nào mới không để mẹ trở lại Thượng Hải?


          Nghĩ một lát, Tống Cương và Lý Trọc cùng trả lời:


Quét dọn vệ sinh.


Đúng! – Tống Phàm Bình cũng nói một tiếng.


          Tống Phàm Bình đi đến trước cái tủ đổ, ngồi xuống lấy tay phải nhấc tủ lên, rồi ghé vai đỡ, khi anh đứng lên, cái tủ cũng đã được dựng lại. Lý Trọc và Tống Cương há mồm trợn mắt , chỉ một cánh tay, bố chúng đã dựng cái tủ to tổ bố đứng thẳng lên như cũ., mà không cần đến cánh tay trái. Cánh tay trái bố đang buông thõng cho nó nghỉ. Hai đứa con theo sau bố, phải nói là theo đằng sau tay phải bố mới đúng, sửa sang lại ngôi nhà. Chúng giúp tay phải bố thu dọn quần áo trên nền nhà, khi tay phải bố quét nhà, thì hai con đổ rác, khi tay phải bố lau nền nhà, thì hai con lấy dẻ lau bụi bậm trên bàn ghế. Khi ba bố con thu dọn sạch sẽ trong nhà, thì có tiếng gà gáy sáng, bầu trời ở bên ngoài đã trắng nhợt  màu bụng cá. Sau đó hai cậu bé ngồi trên ngưỡng cửa quay mặt  ra ngoài, nhìn tay phải bố múc nước giếng, dùng tay phải xát xà phòng tắm rửa. Khi Tống Phàm Bình quay vào nhà, hai đứa con quay người ngồi trên ngưỡng cửa nhìn vào trong, trông bố dùng tay phải  thay quần áo sạch sẽ. Anh mặc chiếc áo lót màu đỏ, có dòng chữ vàng trước ngực, hai đứa con không biết những chữ gì, Tống Phàm Bình bảo các con, đây là chiếc áo lót đội bóng rổ nhà trường phát cho anh khi đang học đại học. Tống Phàm Bình còn đi một đôi dép  rọ  bằng nhựa màu vàng nhạt. Đây là đôi dép Lý Lan tặng  trước khi cưới. Hôm cưới anh đi lần đầu tiên, đây là lần thứ hai anh đi đôi dép rọ.


          Lúc này, hai đứa con nhận ra, cánh tay trái toòng teng của bố to ra, tay trái bố cũng béo ra, béo sù lên, như  đi găng tay bông. Chúng đâu biết đó là sưng, chúng hỏi bố,tại sao tay trái béo hơn tay phải? Tống Phàm Bình trả lời, tại vì tay trái luôn luôn nghỉ . Anh bảo:


Nó chỉ ăn,  không làm việc, nên béo ra.


          LýTrọc và Tống Cương cảm thấy bố đúng là một Thần Tiên, bố có thể cho một cánh tay làm việc, cho một cánh tay khác luôn nghỉ ngơi, lại còn làm cho cánh tay nghỉ ngơi béo ra. Chúng hỏi bố:


Khi nào tay phải bố cũng béo ra?


         Tống Phàm Bình cười hề hề,  trả lời:


Nó sẽ béo ra.


          Khi mặt trời mọc, Tống Phàm Bình suốt một đêm không chợp mắt, ngáp liền mấy cái, anh giục hai con lên giường ngủ, Lý Trọc và Tống Cương lắc lắc đầu, vẫn ngồi trên ngưỡng cửa, thế là anh bước qua giữa hai con,  ra bến đi chuyến ô tô sáng, đến Thượng Hải đón Lý Lan.Sau khi thân thể cao to của anh vượt qua đầu hai đứa con, thì ráng sớm đã ửng đỏ ngôi nhà, hai cậu bé mới phát hiện nhà mình đã quét dọn sạch sẽ sáng sửa, như chiếc gương đã lau bụi. Cả Tống Cương lẫn Lý Trọc cùng reo lên:


Ôi, sạch sẽ quá!


          Tống Cương quay người gọi bố đã đi qua:


Bố ơi, quay lại!


          Bước chân dòn tan của Tống Phàm Bình đã quay lại, Tống Cương hỏi bố:


Trông thấy sạch sẽ như thế này, mẹ sẽ bảo sao?


          Tống Phàm Bình trả lời:


Mẹ sẽ bảo, ‘ không về Thượng Hải nữa’.


          Lý Trọc và Tống Cương cười khúc khích. Tống Phàm Bình cũng cười sang sảng. Anh đi về phía ánh sáng ban mai, hai chân anh dẫm trên đất, y như búa sắt nện xuống đường, kêu chan chát.. Đi được hơn chục mét, Lý Trọc và Tống Cương thấy bố đứng lại, tay phải bố đưa sang bên trái, cẩn thận nhấc cánh tay trái thõng xuống,  đút vào túi quần. Bố đi tiếp, cánh tay trái không còn toòng teng nữa, khi Tống Phàm Bình đi,  một tay đút túi, một tay vung lên, trông rất hiên ngang, cái bóng cao to đi về phía mặt trời, giống như  một nhân vật


anh hùng trong phim.


 


Chương 16


 


         Tống Phàm Bình ra đến bến xe đường dài ở phía đông huyện lị, thì trông thấy một người đeo băng đỏ, cầm gậy gỗ đứng trên thềm, khi trông thấy Tống Phàm Bình từ trên cầu đi xuống, người đó lập tức quay đầu,  gọi vào phòng chờ, năm người đeo băng đỏ xồng xộc chạy ra. Tống Phàm Bình biết họ đến bắt mình, lưỡng lự một lát, anh bước đến. Tống Phàm Bình định lấy thư của Lý Lan cho họ xem, chợt thay đổi ý định,  lại thôi. Sáu người đeo băng đỏ đứng trên thềm bến xe, mỗi người cầm một chiếc gậy gỗ trong tay. Tống Phàm Bình rút cánh tay bị thõng ra khỏi túi, bước lên thềm, đang định giải thích với họ: Không phải anh trốn chạy, mà định đi Thượng Hải đón vợ. Mấy chiếc gậy tới tấp giáng xuống mặt, Tống Phàm Bình dơ tay phải đỡ gậy vụt xuống một cách bản năng, gậy đập lên cánh tay phải anh,khiến anh cảm thấy sự đau đớn của xương cánh tay như bị gẫy, anh vẫn dơ cánh tay phải  đỡ gậy, Tống Phàm Bình đi vào phòng chờ, đi vào cửa bán vé. Sáu người đeo băng đỏ, vung gậy, đuổi đánh anh, như sáu con thú hoang, cứ thế đuổi đến trước cửa sổ bán vé.Lúc này, Tống Phàm Bình cảm thấy, cánh tay phải đỡ gậy, đau tới mức sắp nứt gẫy, vai anh cũng  ăn đòn cấp tập, một bên tai hình như đã bị vụt rơi mất, cuối cùng trong trận mưa gậy vây hãm, anh đã đến gần cửa sổ bán vé, anh trông thấy cô bán vé bên trong, sợ tới mức con ngươi sắp sửa bật ra khỏi tròng mắt, cánh tay trái sai khớp của anh lúc này đã dơ lên một cách thần kỳ, chắn đòn gậy vụt loạn xạ như mưa rào, tay phải anh thò vào túi lấy tiền, đưa qua cửa sổ bán vé, nói với cô bán vé bên trong:


Một vé, đi Thượng Hải.


          Cô bán vé dúi đầu, ngã xuống đất, sợ ngất xỉu. Cảnh tượng này khiến Tống Phàm Bình lúng túng không biết làm thế nào, cánh tay trái sai khớp của anh rơi xuống, anh quên lấy  cánh tay đỡ đòn, trong phút chốc gậy gỗ đập chan chát vào đầu anh, Tống Phàm Bình vỡ đầu chảy máu,  ngã gục xuống chân tường. Sáu chiếc gậy vẫn cứ vụt đen đét lên người anh như điên loạn, cho tới khi những chiếc gậy gỗ  đua nhau gẫy rau ráu. Sau đó mười hai cái chân của sáu hồng vệ binh,  lại thi nhau  vừa dẫm, vừa đá, vừa dọi, liên tục hơn mười phút , cho đến khi Tống Phàm Bình nằm thẳng đơ ở chân tường không nhúc nhích, sáu tên đeo băng đỏ mới dừng chân dừng tay.Bọn chúng thở hồng hộc, xoa chân xoa tay, lau mồ hôi mặt, đi lên trên,  ngồi xuống ghế ở chỗ có quạt trần. Bọn chúng đứa nào cũng mệt bơ phờ, ngoeọ đầu nhìn Tống Phàm Bình nằm ngửa ở chân tường. Bọn chúng còn chửi bới om xòm:


Mẹ kiếp...


         Những tên hồng vệ binh đến từ cái nhà kho, thật ra là nhà tù, đã phát hiện Tống Phàm Bình bỏ chạy lúc trời sáng, lập tức chia thành hai ngả, canh gác ở bến xe và bến đò. Sáu tên hồng vệ binh canh gác ở bến xe, sáng sớm nay hô hét ẩu đả Tống Phàm Bình, làm cho số hành khách trong phòng chờ, ai cũng hoảng  loạn,  tránh cả lên bậc thềm bên ngoài , mấy em bé khiếp quá khóc thét lên, mấy chị em sợ méo xệch cả mồm. Những người này đứng ở ngoài cửa phòng chờ,  len lén ngó vào trong, không ai dám đi vào, mãi đến lúc xe đường dài đi Thượng Hải bắt đầu soát vé, họ mới rón rén đi khỏi, nhìn sáu tên hồng vệ binh ngồi nghỉ dưới quạt trần, sợ bay hồn bạt vía.


           Trong cơn hôn mê, Tống Phàm Bình láng máng nghe thấy tiếng nói của người soát vé, anh đã nghiễm nhiên tỉnh lại, mà còn vịn tường đứng lên, anh lau máu tươi trên mặt, loạng choạng đi ra cửa soát vé, khiến hành khách đứng xếp hàng chờ soát vé kêu thất thanh. Sáu tên hồng vệ binh ngồi nghỉ dưới quạt trần, thấy Tống Phàm Bình đột nhiên đứng dạy, mà còn đi đến cửa soát vé, đã há mồm trợn mắt nhìn nhau, cứ  ái cha, ái cha, kinh ngạc kêu ầm lên. Lúc này một tên hồng vệ binh quát to:


Đừng để hắn chạy...


          Sáu tên hồng vệ binh nhặt những khúc gậy gẫy trên đất xông đi, chúng lại đánh Tống Phàm Bình túi bụi. Lần này, Tống Phàm Bình bắt đầu phản kháng, anh vừa vung nắm đấm tay phải đánh trả bọn chúng, vừa đi đến cửa soát vé. Người soát vé sợ hết hồn,đóng cửa lan can sắt kêu đánh rầm một tiếng, co cẳng chạy. Tống Phàm Bình mất lối đi, đành vung nắm đấm đánh trở về. Sáu tên hồng vệ binh vây đánh Tống Phàm Bình vừa tỉnh lại trong cơn ngất xỉu,bọn chúng đánh Tống Phàm Bình toàn thân máu me bê bết  , đánh từ trong phòng chờ đánh ra hè ngoài phòng chờ. Tống Phàm Bình kháng cự lại thục mạng, khi đánh ra hè, anh bị hẫng chân, ngã lăn lông lốc, sáu tên kia xúm lại dẫm đạp lung tung một trận, lại còn cầm gậy gỗ gẫy sắc nhọn đâm vào người Tống Phàm Bình như đâm lê, có đoạn gậy đã đâm thủng bụng Tống Phàm Bình, thân thể anh co giật, tên hồng vệ binh kia lại rút đoạn gậy ra,Tống Phàm Bình lập tức duỗi thẳng người, máu tươi trong bụng phun ra ồng ộc, nhuộm đỏ nền đất, Tống Phàm Bình không hề động đậy.


          Sáu tên hồng vệ binh cũng kiệt sức, lúc đầu chúng ngồi chồm chỗm trên đất thở hổn hà hổn hển, sau đó chúng thấy ngồi dưới nắng hè nóng quá, đã ra chỗ bóng cây, tựa vào thân cây, vén áo lót lau mồ hôi khắp người. Chúng cho rằng lần này Tống Phàm Bình không bao giờ còn bò dạy được nữa, nào ngờ,  khi ô tô đường dài nổ máy ra khỏi bến, Tống Phàm Bình lại nghiễm nhiên bừng tỉnh trong hôn mê, mà còn đứng lên một  lần nữa, lại còn loạng choạng đi được hai ba bước, lại còn vung tay phải một cái. Nhìn chiếc xe đi xa, anh nói đứt quãng:


Tôi …đã …lên …xe …đâu...


          Sáu tên hồng vệ binh vừa nghỉ,  laị xông ra một lần nữa, lại đánh gục Tống Phàm Bình một lần nữa. Tống Phàm Bình không chống lại, anh bắt đàu xin tha. Tống Phàm Bình xưa nay chưa bao giờ khuất phục, lúc này đã rất  muốn sống tiếp, anh dốc hết sức quỳ xuống, anh nhổ ra đầy mồm máu, tay phải ôm bụng đang ộc máu, khóc lóc van xin chúng tha đòn, trong nước mắt anh,  toàn máu là máu. Anh móc túi lấy bức thư của Lý Lan, tay trái anh buông thõng vốn đã không cử động, lúc này đã nghiễm nhiên mở bức thư của Lý Lan, anh muốn chứng minh,  quả thật không phải anh chạy trốn. Không có bàn tay nào chìa ra nhận lá thư của anh, chỉ có những cái chân cứ đá,cứ dậm , cứ dọi tơi tới, còn có cả hai đoạn gậy bị gẫy sắc nhọn như lưỡi lê đâm vào cơ thể anh, sau khi đâm vào lại rút ra, thân thể Tống Phàm Bình, chỗ nào cũng phun ra máu tươi như đã bị dò thủng.


          Mấy người của thị trấn Lưu chúng tôi đã chứng kiến tận mắt sáu tên hồng vệ binh  giết chết Tống Phàm Bình, bà Tô mở cửa hàng điểm tâm ở cạnh bến xe, khi nhìn cảnh tượng này, đau xót khóc rưng rức,bà vừa lau nước mắt,  vừa lắc đầu, mồm cứ kêu hu hu, không biết là tiếng khóc, hay là tiếng than thở.


 


            Tống Phàm Bình đang thoi thóp, lúc này sáu tên hồng vệ binh mới nhận ra mình đang đói. Chúng tạm thời tha Tống Phàm Bình, đi đến cửa hàng điểm tâm của bà Tô. Sáu tên Hồng vệ binh mệt rũ rượi như công nhân bến phà vừa  trải qua một ngày lao động nặng nhọc, khi bọn chúng đi vào cửa hàng của bà Tô ngồi xuống, mệt lử không đứa nào thiết nói chuyện. Bà Tô cúi đầu bước vào cửa hàng điểm tâm của mình, ngồi trước quầy, lẳng lặng nhìn sáu tên hồng vệ binh không bằng con súc vật. Sau một lúc ngồi nghỉ, sáu tên kia bảo bà Tô bán cho sữa đậu, bánh quẩy và bánh bao, rồi chúng nhồm nhoàm xơi như thú hoang.  Lúc này, năm tên hồng vệ binh canh bến đò đi đến, sau khi biết Tống Phàm Bình bị tóm ở bến xe, chúng hớn hở chạy đến, mồ hôi vã ra như tắm, gậy gỗ lăm lăm trong tay chúng,  lại vung lên, vụt lia lịa lên người Tống Phàm Bình đã không hề nhúc nhích một trận điên cuồng nữa, vụt cho tới khi cả năm chiếc gậy gẫy hết mới thôi, sau đó chúng lại bắt đầu vung chân đá, co chân dẫm, xoạc chân dọi. Sáu tên hồng vệ binh đến trước, sau khi ăn no,  đi ra khỏi cừa hàng điểm tâm, thì đến lượt năm tên mới đến bước vào cửa hàng điểm tâm của bà Tô ăn sáng. Sáu tên này cộng với năm ttên kia, tổng cộng là mười một đứa, tiếp tục thay nhau hành hạTống Phàm Bình. Tống Phàm Bình đã nằm bất động, chúng vẫn dơ chân đá đi đạp lại . Cuối cùng, quả thật không sao nhìn được nữa, bà Tô  đã nói một câu:


Có thể anh ta đã chết…


         Bấy giờ mười một tên hồng vệ binh mới dừng chân, lau mồ hôi, khải hoàn ra về. Mười một tên hồng vệ binh, đứa nào cũng đá đau chân, đứa nào cũng bước đi cà nhắc. Trông bọn chúng thất tha thất thểu chuồn đi, bà Tô nghĩ bụng, quả thật, bọn chúng không phải là người. Bà cứ lẩm bà lẩm bẩm nói một mình:


-          Tại sao con người lại độc ác đến thế!


 


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »