tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30192766
Tiểu thuyết
14.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

Chương 11


           Những cuộc phê đấu lớn ở thị trấn Lưu chúng tôi càng ngày càng nhiều, trên bãi tập trường trung học, cứ y như trẩy hội, bắt đầu từ sáng sớm đến tối mịt. Tống Phàm Bình sáng sớm nào, cũng xách một cái biển gỗ to đùng ra khỏi nhà, khi đến cổng trường trung học, liền treo biển lên cổ, cúi đầu đứng ở cổng trường. Chờ những người tổ chức đại hội phê đấu đều đi vào, anh mới tháo biển gỗ, cầm chổi quét phố lớn trước trường học. Khi mỗi cuộc phê đấu két thúc, anh liền trở lại cổng trường, đeo biển gỗ, cúi đầu đứng tại chỗ, người bên trong ào ào đổ ra như nước thuỷ triều, họ đá anh, chửi anh, nhổ bọt vào anh, anh hết xiêu sang đông, lại ngả sang tây, cứ im thin thít. Tiếp theo, một cuộc phê đấu khác bắt đầu, Tống Phàm Bình cứ phải chờ sau khi trời tối mịt, tin chắc không còn ai trên bãi tập trong trường, mới xách biển gỗ và chổi về.


         Lúc đó Lý Trọc và Tống Cương liền nghe thấy tiếng bước chân nặng trịch, Tống Phàm Bình bước vào cửa,  vẻ mặt đầy mệt mỏi.  Tống Phàm Bình về nhà, thường ngồi im lặng một lúc trên ghế, sau đó đứng lên, múc nước giếng rửa mặt, lại lấy dẻ lau sạch bụi bặm, vết chân và đờm dãi trẻ con trên tấm biển gỗ. Lúc này Lý Trọc và Tống Cương đều không dám nói chuyện, chúng nín nhịn chờ đợi, chúng biết sau khi bố rửa mặt và lau sạch biển gỗ,  lại trở thành một người vui vẻ, sẽ nói với hai con rất nhiều chuyện vui.


         Lý Trọc và Tống Cương không biết năm chữ “địa chủ Tống phàm Bình” trên biẻn gỗ, nhưng chúng biết năm chữ này làm cho bố mình xúi quẩy. Khi không có năm chữ ấy,Tống Phàm Bình đứng trên cầu phất cờ đỏ oai phong lẫm liệt, có năm chữ này, ngay đến đứa con nít cũng nhổ bọt và đái vào người. Một hôm, cuối cùng hai đứa con không nhịn nổi,  hỏi bố:


Đây là chữ gì hả bố?


         Lúc này  tống Phàm Bình vừa lau sạch biển gỗ của anh, sau khi nghe con hỏi, ngẩn người một lát, rồi anh cười, bảo các con:


Qua mùa hè này, các con sẽ đi học, bố dạy các con học chữ trước, bắt đầu từ năm chữ này…


         Đây là bài học đầu tiên  của Lý Trọc và Tống Cương, Tống Phàm Bình dạy hai con ngồi xuống, người phải thẳng, tay phải để ngay ngắn, anh đã treo biển gỗ lên tường, lại còn phải đi cầm chiếc đũa người thượng cổ đã dùng đến, công việc chuẩn bị dạy hai con học chữ mất gần ba mươi phút, khiến Lý Trọc và Tống Cương vô cùng xúc động, khiến hai cậu nóng lòng chờ đợi buổi học tiếp sau đó.


         Tống Phàm Bình đứng trước tấm biển gỗ, ho ba tiếng, nghiêm chỉnh  nói:


Bắt đầu giảng bài, tuyên bố trước hai điều kỷ luật, một là, không được đùa nghịch, hai là, phát biểu phải dơ tay trước.


         Tống Phàm Bình dơ chiếc đũa người thượng cổ dùng lên, chỉ vào chữ đầu tiên trên tấm gỗ:


Chữ này đọc là “địa”, các con nghĩ xem “ địa” có nghĩa gì?  Xem con nào biết?


          Tống Phàm Bình chỉ ngón tay xuống đất trước, sau đó dậm chân xuống đất,  lại còn luôn luôn đưa mắt mách Lý trọc và Tống Cương. Lý Trọc tranh trả lời trước Tống Cương, cậu thò tay chỉ xuống đất một cái,  nói:


Con biết rồi…


Chờ một chút --- Tống Phàm Bình ngắt lời cậu—Phát biểu phải dơ tay trước.


         Lý Trọc vừa dơ tay vừa nói:


ở dưới là “đất”, chúng ta đang ở trên “ đất”


Đúng! – Tống Phàm Bình khen – Con thông minh lắm.


         Sau đó Tống Phàm Bình chỉ chữ thứ hai nói:


Chữ này khó hơn, đọc là “chủ”, nghĩ xem, trước đây các con đã nghe chữ “chủ” bao giờ chưa?


         Lý Trọc lại tranh dơ tay trước Tống Cương, lần này Tống Phàm Bình không để cậu trả lời, anh bảo:


Con vừa nói rồi, lần này để Tống Cương nói trước. Tống Cương, con nghĩ xem đã nghe nói chữ “ chủ” bao giờ  chưa?


         Tống Cương rụt rè trả lời:


Có phải chữ “chủ” của ba chữ Mao chủ tịch không ạ?


Đúng! – Tống Phàm Bình khen – Con thông minh lắm.


         Lý Trọc lúc này lên tiếng:


Anh Cương vẫn chưa dơ tay…


         Tống Phàm Bình bảo Tống Cương:


Phải, vừa giờ con chưa dơ tay, bây giờ dơ tay đi.


         Tống Cương vội vàng dơ tay, đồng thời không an tâm hỏi:


Bây giờ dơ tay còn kịp không ạ?


         Tống Phàm Bình cười trả lời:


Đương nhiên kịp.


         Hôm nay hai đứa con đã học được năm chữ, đầu tiên là chữ “ địa” của hai chữ  địa thượng (trên đất), sau đó biết chữ “ chủ” của ba chữ Mao chủ tịch. Cuối cùng hai cậu bé đã biết trên biển gỗ là chữ gì, chúng thầm nghĩ,  nối lại với nhau, sẽ là Mao“chủ” tịch  đích “ địa” thượng ( Mao chủ tịch trên đất),  đằng sau là“ Tống Phàm Bình”.


          Những ngày sau đó, ngày nào Tống Phàm Bình cũng xách tấm biển gỗ to đùng của mình sáng đi tối về, y như những người đàn bà xách chiếc làn mua thức ăn khi đi làm và lúc tan tầm. Lý Trọc và Tống Cương vẫn chui luồn khắp nơi như chó dái, hai cậu bé đi khắp lượt huyện lỵ, chỉ cần chỗ nào người đến được là chúng đến, chỉ cần nơi nào gà, vịt, mèo, chó đi được là chúng cũng đi được. Cờ đỏ và người trên phố lớn vẫn dầy đặc như lông bò lông trâu, ngày nào cũng nghìn nghịt như tan buổi chiếu phim, những người đội mũ chóp cao và đeo biển gỗ to, cũng càng ngày càng đông, lúc mới bắt đầu, chỉ có một mình Tống Phàm Bình quét đường phố trước trường trung học, mấy ngày sau lên đến ba người. Có hai nhà giáo cũng đeo biển gỗ to, đứng cùng Tống Phàm Bình, ba người cao lùn gầy béo, cúi đầu đứng tại chỗ. Trong số đó có một ông già xương xương đeo kính, cũng viết hai chữ “địa chủ”trên biển treo trước ngực, y hệt Tống Phàm Bình. Điều này khiến Lý Trọc và Tống Cương vô cùng thích thú, hai cậu nói với ông giáo già:


Thì ra ông cũng là Mao “chủ” tịch trên “địa”.


          Lời hai cậu bé, khiến ông giáo già run lập cập, sắc mặt ông trắng bợt như người chết, ông nói với hai cậu          :


Con là địa chủ, là kẻ xấu, các ngài mau mau đánh con đi, mau mau mắng con đi, mau mau phê đấu con đi...


         Lý Trọc và Tống Cương  thường trông thấy Tôn Vĩ, Triệu Thắng Lợi và Lưu Thành Công tập rê chân ở cạnh đường. Ba học sinh trung học này gần như ngày nào cũng ôm thân cây, quay vòng tròn, tập rê chân dưới bóng một cây ngô đồng cạnh phố. Tôn Vĩ tóc dài đã nghiễm nhiên rê hẳn một vòng quanh cây ngô đồng liền một hơi. Động tác của hắn y như biểu diễn xiếc, mái tóc dài của hắn cũng bay theo gió. Triệu Thắng Lợi và Lưu Thành Công chỉ có thể rê chân quanh cây ngô đồng một nửa vòng, không ngồi bệt xuống đất, thì cũng rơi chân dơ lên. Tôn Vĩ đã trở thành huấn luyện viên của hai tên kia. Hắn vừa dơ ngón tay chải mái tóc dài, vừa nhắc lại lời Tống Phàm Bình huấn luyện chúng:


    -  Nhanh, nhanh chút nữa, chỉ có nhanh, mới không nhận ra ba động tác trong đó, phải nhanh tới mức khiến người ta cảm thấy chỉ có một động tác…


        Khi đi qua bên chúng, Tống Cương và Lý Trọc hý hửng ra mặt, chúng cảm thấy rê chân của ba tên này còn thiếu một miếng, chỉ có bản thân chúng mới là rê chân chính cống, bố chúng không dạy ba tên kia đầy đủ, vẫn giữ lại một  miếng quan trọng nhất dạy chúng. Cho nên chúng dắt tay nhau, luôn luôn cười trộm khi đi qua bên cạnh bọn kia.


         Ba học sinh trung học say mê tập rê chân, không để ý đến hai thằng nhóc thò lò mũi thường xuyên cười trộm nhạo báng chúng. Tôn Vĩ tóc dài ham học vô bờ bến, bắt đầu luỵện tập rê chân quanh cây ngô đồng hai vòng. Có lần vì động tác quá nhanh, không điều khiển nổi, đã vập cả người xuống đất.


          Lần này Lý Trọc và Tống Cương, cuối cùng không nhịn được đã bật cười khanh khách, thế là ba tên kia trợn mắt đi đến, Tôn Vĩ tóc dài lồm cồm bò dạy, khắp người đầy bụi đất, hắn đến trước mặt hai cậu bé, hằm hằm nói:


Mẹ kiếp, cười gì?


         Lý Trọc và Tống Cương không sợ hắn gì hết, Tống Cương vênh mặt bảo:


Cười anh rê chân.


Hư... – Tôn Vĩ tóc dài ngạc nhiên nhìn đồng bọn bảo --  Nó dám chế nhạo bố rê chân?


         Tống Cương hỏi Lý Trọc một cách khinh thường:


Rê chân của anh ta thế nào?


         Lý Trọc cười khúc khích, cậu cũng hỏi một cách khinh thường:


Rê chân của anh ta ấy ư?


         Thái độ và biếủ hiện trên nét mặt của Tống Cương và Lý Trọc khiến ba tên kia hết sức kinh ngạc, chúng chửi:


Mẹ kiếp....


         Lúc này Tống Cương nói một cách vênh vang:


Nói cho các anh biết, còn một miếng bố em không dạy các anh, đó là miếng quan trọng nhất, bố em đã dạy chúng em.


Mẹ kiếp... -  Chúng tiếp tục chửi, Tôn Vĩ tóc dài nói --  Vậy là mày cũng biết rê chân?


         Tống Cương chỉ Lý Trọc đáp :


Chúng em đều biết.


         Ba tên kia phá lên cười ha ha, chúng nhìn Lý Trọc và Tống Cương bảo:


Chúng mày cũng biết rê chân? Dáng chúng mày một mẩu,  không dài bằng cái đầu b. của bọn tao.


         Tôn Vĩ tóc dài bảo Tống Cương:


Mày rê thử tao xem.


         Tống Cương bảo:


Anh đứng tử tế đã.


         Tôn Vĩ tóc dài càng hết sức ngạc nhiên, hắn nói với Triệu Thắng Lợi vàLưu Thành Công:


Nó sai mình đứng tử tế ư? Mẹ kiếp, hắn còn định rê chân mình?


         Trong tiếng cười hi hi ha ha, Tôn Vĩ đứng trước mặt Tống Cương, đầu tiên đứng dạng hai chân, sau đó đứng khép lại, sau nữa đứng co lên một chân, hắn hỏi Tống Cương:


Mày đòi tao đứng thế nào?


         Tống Cương chỉ xuống đất nói:


Hai chân đều đứng cẩn thận.


         Tôn Vĩ cười nhạo, bỏ chân xuống, Tống Cương quay mặt hỏi Lý Trọc:


Em rê trước, hay là anh rê trước?


         Lúc này Lý Trọc cảm thấy  mình không chắc chắn, bảo Tống Cương:


Anh rê trước.


         Tống Cương lùi mấy bước, chạy lấy đà, rồi rê chân Tôn Vĩ tóc dài, giống như một con thỏ dơ chân đá con chó. Tôn Vĩ tóc dài vẫn hì hì cười, nhưng Tống Cương đã lăn trên đất một vòng như quả bóng đá. Sau khi bò dậy, Tống Cương không biết đã sẩy ra chuyện gì, nhìn Lý Trọc đầy vẻ nghi hoặc, lúc này Lý Trọc đã biết rê chân của mình và Tống Cương là thế nào. Như một đứa ngớ ngẩn, Tống Cương vẫn  không biết đã sẩy ra chuyện gì. Ba tên kia phá lên cười, cười tới mức Lý Trọc cảm thấy rờn rợn. Tôn Vĩ tóc dài cười,  nhấc chân rê một cái, Tống Cương ngã lộn cổ. Hắn nói với Lý trọc:


Thấy chưa, đây mới là rê chân.


         Tôn Vĩ nói xong, cũng đá Lý Trọc một cái, khiến cậu ngã lộn cổ. Tiếp theo ba tên học sinh, giống như ba con chó hoang đuổi theo hai chú gà con, đuổi tới mức Lý Trọc và Tống Cương, chạy bán sống bán chết, cứ lao bừa lao phứa. Những cú rê chân của chúng đá lộn đầu lộn cổ Lý Trọc và Tống Cương hết cái này đến cái khác, vừa lồm cồm bò dạy, đã ngã sấp  mặt xuống, mồm ngậm đầy đất. Lý Trọc và Tống Cương vừa chạy, vừa ngã suốt nửa dãy phố. Ba tên kia vừa đuổi rê chân hai  cậu bé ,  vừa cười khen nhau, Tôn Vĩ tóc dài nói với Triệu Thắng Lợi và Lưu Thành Công:


Hãy cho chúng những cú rê chân liên hoàn.


           Thế nào là rê chân liên hoàn? Có nghĩa là sau khi Lý Trọc và Tống Cương bò dạy, đá một phát, khiến hai cậu bé cùng một lúc ngã sấp mặt , mồm ngậm đầy đất. Vậy là  Lý Trọc và Tống Cương, lần nào cũng ngã dúi vào nhau, sau khi chúng toạc  mặt toạc tay, đầu chúng còn va vào nhau, va đến nỗi mắt chúng tối sầm, nẩy đom đóm, va đến nỗi trong đầu chúng toàn là những tiếng kêu xịch xịch của máy kéo.


          Một số quần chúng cách mạng của thị trấn Lưu chúng tôi trông thấy ba hoc sinh trung học bắt nạt hai em nhỏ chưa đến tuổi nhi đồng, giận dữ mắng chúng, họ bảo cậy lớn bắt nạt bé, cậy khoẻ lăng nhục yếu, là tác phong quân phiệt của chế độ cũ. Triệu Thắng Lợi và Lưu Thành Công nhát gan không dám lên tiếng, Tôn Vĩ tóc dài nói xơi xơi:


Chúng là con trai của địa chủ Tống Phàm Bình, chúng là địa chủ nhỏ.


         Quần chúng cách mạng im de, nhìn Lý Trọc và Tống Cương ngã vật ra đất hết lần này đến lần khác, rất nhiều lần dúi dụi vào nhau, cho đến khi Lý Trọc và Tống Cương mằm lăn ra đất không bò dậy được. Ba tên Tôn Vĩ , Triệu Thắng Lợi và Lưu Thành Công, cũng mồ hôi nhễ nhại thở hổn hà hổn hển, xúm quanh Lý Trọc và Tống Cương, vừa cười vừa gọi, bắt hai cậu bé đứng lên. Lý Trọc và Tống Cương mệt lử, không đứng lên nổi, cứ nằm lì dưới đất, chúng nói:


       -  Chúng em nằm thế này được rồi....


          Nói xong,  chúng biết ngay làm thế nào mới tránh được rê chân của bọn kia, cứ nằm lì ra đất không dạy. Mặc dù ba tên kia tha hồ đá chúng, tha hồ chưỉ chúng, tha hồ doạ nạt chúng, chúng cứ nằm trơ trơ. Cuối cùng, ba học sinh kia đánh lừa chúng:


Chỉ cần chúng mày dạy, sẽ không rê chân chúng mày...


         Lý Trọc và Tống Cương không mắc lừa, vẫn nằm chết dí tại chỗ, Tôn Vĩ tóc dài chỉ vào chiếc cột điện trước mặt, dụ giỗ Lý Trọc:


Này, thằng nhóc, mày ra chỗ cột điện làm một chút ham muốn tính dục.


         Lý Trọc lắc đầu nói:


Lúc này em không có ham muốn tính dục.


          Triệu Thắng Lợi và Lưu Thành Công cũng động viên Lý Trọc:


     -    Mày đến cọ mấy cái,  là sẽ có ham muốn tình dục.


         Lý Trọc vẫn lắc đầu lia lịa nói:


Hôm nay em không làm, các anh có thích thì đi mà làm.


-     Mẹ kiếp ---  Bọn chúng chửi bới om xòm, bọn chúng bảo --  Hai thằng nhóc con  này mất dạy, nhóc con mất dạy số một trong thiên hạ. Mẹ kiếp!


         Tôn Vĩ tóc dài nói:


Nhấc hai thằng nhóc mất dạy lên,rê tiếp .


         Triệu Thắng Lợi và Lưu Thành Công đang định nhấc bổng Lý Trọc và Tống Cương, thì Đồng thợ rèn cách mạng, dũng cảm vì việc nghĩa, đã bước tới, quát một tiếng:


Dừng tay!


         Tiếng quát của Đồng thợ rèn làm ba tên kia sợ phát run, Tôn Vĩ lẩm bà lẩm bẩm:


Chúng là địa chủ con...


Địa chủ con cái gì? -- Đồng thợ rèn chỉ Lý Trọc và Tống Cương bảo --  Chúng là những bông hoa của Tổ quốc.


         Tôn Vĩ tóc dài trông thấy vai nở lưng tròn vạm vỡ của Đồng thợ rèn, không dám nói . Đồng thợ rèn chỉ vào ba tên học sinh, nói:


Chúng mày cũng là  những  bông hoa của Tổ quốc.


         Ba học sinh trung học nghe Đồng thợ rèn nói, đứa nọ nhìn đứa kia , sau đó  cười hì hì, chúng cười hì hì bỏ đi. Đồng thợ rèn nhìn ba học sinh bỏ đi, nhìn Lý Trọc và Tống Cương trên đất, cũng quay người đi nốt. Khi đi,  Đồng thợ rèn khí thế hào hùng, giọng nói oang oang:
     -  Đều là những bông hoa của Tổ quốc.


        Lý Trọc và Tống Cương bò dạy, Tống Cương vết thương đầy người,  nhìn Lý Trọc cũng đầy người vết thương, Tống Cương không hiểu tại sao lúc nãy không rê ngã Tôn Vĩ tóc dài ? Cậu hỏi Lý Trọc tại sao? Cậu bảo hay là chưa sử dụng đến miếng quan trọng nhất? Lý Trọc bực tức nói:


Bố anh nói dối chúng ta, chẳng làm đếch gì có miếng quan trọng nhất.


         Tống Cương lắc lắc cái mặt bị đánh sưng vù, bảo:


Ông ấy là bố anh, bố không nói dối con trai.


         Lý Trọc nói:


Ông ấy là bố anh, không phải bố em.


         Hai cậu bé đứng taị chỗ cãi nhau ỏm tỏi, sau đó Tống Cương lau nước mắt, gạt mũi thò lò, giục:


Đi, hỏi bố xem.


         Lý Trọc và Tống Cương đi đến cổng trường trung học,vừa đúng lúc cuộc phê đấu giải tán, Tống Phàm Bình đeo tấm biển gỗ to tướng, cùng hai người nữa cúi đầu đứng tại chỗ, một đám học sinh ùa ra, đang hô khẩu hiệu đánh đổ họ, mấy tên đeo băng đỏ đang nói điều gì, hai cậu bé không biết những người này vừa tổ chức một cuộc phê đấu lớn   ở trong , lại đang tổ chức một cuộc phê đấu nhỏ tại đây. Hai cậu bé lách vào, chen đến trước mặt Tống Phàm Bình, Tống Cương kéo ống tay áo bố hỏi:


Bố ơi, bố dạy chúng con miếng rê chân quan trọng nhất, phải không?


        Tống Phàm Bình cúi đầu không nhúc nhích, Tống Cương oan uổng oà khóc, cậu lay lay người bố nói:


Bố ơi, bố hãy trả lời Lý Trọc, bố dạy chúng con...


        Tống Phàm Bình vẫn im lặng, lúc này Lý Trọc đã nói to:


Ông nói dối chúng tôi, ông  hoàn toàn không dạy chúng tôi biết rê chân...Ông còn nói dối chúng tôi những chữ trên biển gỗ, rành rành là hai chữ ‘ địa chủ’, ông lại nói là Mao ‘chủ’ tịch trên ‘địa’...


         Lúc bấy giờ Lý Trọc không biết câu nói này đã đem lại cho Tống Phàm Bình chuyện gì, cảnh tượng sau đó đã khiến cậu khủng khiếp. Sau khi nghe Lý Trọc nói vậy, bọn người kia ngớ người ra một lát, rồi xúm vào tay đấm chân đá, đánh Tống Phàm Bình nhừ tử, chết đi sống lại. Họ gào thét lên, mấy cái chân cứ nhằm trúng Tống Phàm Bình trên đất, vừa dẫm vừa dọi, bắt Tống Phàm Bình phải  thật thà khai rõ, tại sao công kích Mao chủ tịch – vị lãnh tụ vĩ đại, người thầy vĩ đại, thống soái vĩ đại, tay lái vĩ đại một cách cay độc đến như vậy?


         Lý Trọc chưa bao giờ thấy ai bị đánh như thế này, mặt Tống Phàm Bình bê bết máu, mái tóc anh đã bị máu nhuộm đỏ, anh nằm trên đất, không biết có bao nhiêu người lớn, trẻ con dẫm đạp lên người, thân anh bị người ta dẫm tới tấp như lên bậc thềm. Anh không tránh người, anh chỉ tránh mắt, anh tránh mắt là để nhìn thấy Tống Cương và Lý Trọc. Khi nhìn thấy Lý Trọc, hình như  anh đang nói điều gì, mắt anh khiến Lý Trọc vô cùng khiếp sợ. Sau đó Lý Trọc bị chen ra ngoài, không còn nhìn thấy mắt bố dượng nữa, chỉ trông thấy Tống Cương khóc chen vào , lại khóc bị chen bật ra. Cậu bé Tống Cương tám tuổi, ngoài khóc ra, chỉ biết cố sức  chen vào. Người vây xem mỗi lúc một đông, Tống Cương cũng  cách bố dượng mỗi lúc một xa. Cuối cùng, cái mồm há ra của Tống Cương đã  khản đặc, không phát ra tiếng, cậu đến cạnh Lý Trọc, nước mắt nước mũi đầy mặt,  mồm cứ há ra ngậm vào, hình như hét lên với Lý Trọc, Lý Trọc không nghe thấy gì hết. Sau khi hét một thôi một hồi, Lý Cương vung tay thụi Lý Trọc một quả, Lý Trọc cũng đấm lại em  một quả, tiếp theo, hai cậu bé thay nhau đấm, y như đánh tú lơ khơ, tổng cộng đấm tới ba mươi sáu quả.


 


Chương 12


 


           Sau khi Tống Phàm Bình bị đánh tơi tả khắp người, lại bị bắt đi, giam trong một nhà to giống như kho. Trong một tuần sau đó, Tống Cương và Lý Trọc không bao giờ nói chuyện. Tống Cương cũng không thể nói được.Hôm ấy Tống Cương gào khóc đến nỗi cổ họng vừa đỏ vừa sưng, nói không thành tiếng, chỉ có nước dãi chảy ra mép. Lý Trọc biết, tố giác của cậu đã làm cho Tống Phàm Bình bị tống vào nhà kho như trại giam, tối đi ngủ, cậu liền nghĩ đến cảnh tượng Tống Phàm Bình bị người ta dẫm đạp bừa trên bậc thềm, mắt Tống Phàm Bình vẫn hốt hoảng tìm cậu và Tống Cương. Trong lòng Lý Trọc đau khổ vô cùng, nhưng ngoài  mồm thì vẫn nói cứng , cậu chê mồm Tống Cương như một cái lỗ đít chỉ biết đánh rắm .


           Lý Trọc bắt đầu thành người cô đơn, một mình lang thang trên phố, một mình ngồi dưới bóng cây, một mình cúi xuống sông uống nước, một mình nói chuỵện với chính mình. Cậu đứng trên phố hết nhìn, lại đợi, mong sao có đứa nào cô đơn bằng tuổi mình đi đến để làm quen, trên người cậu mồ hôi ướt rồi lại khô, khô rồi lại ướt, đập vào mắt cậu toàn là những dòng  người rầm rập và cờ đỏ diễu hành, những đứa trẻ xấp xỉ tuổi cậu, đều được mẹ chúng dắt tay đi qua trước mặt cậu hết đứa này đến đứa khác. Không ai nói chuyện với cậu, thậm chí không ai thèm nhìn cậu. Khi người đi qua sơ ý va phải cậu, vô tình khạc nhổ vào chân cậu, họ mới để ý nhìn cậu một cái. Chỉ có ba tên học sinh trung học thích cậu, hễ trông thấy cậu là bọn chúng hớn hở vẫy tay gọi cậu từ xa:


 Này, thằng lỏi, làm một chút ham muốn tính dục đi.


          Bọn chúng vẫy gọi cậu, hớn hở đến với cậu. Cậu biết ngoài miệng chúng nói làm một chút ham muốn tính dục, thật ra là để bọn chúng tập rê chân, bọn chúng muốn rê cậu lăn thâm tím mặt mày, rê cậu lăn đến vãi đái hộc mũi, Lý Trọc chạy trốn thục mạng. Ba tên kia cười hô hố nói với theo:


  Này, thằng lỏi, đừng chạy, bọn tao không rê mày...


          Trong mùa hè đó, để tránh ba học sinh trung học rê chân, Lý Trọc đã thường xuyên phải chạy mất bay mất biến, chạy tung cả cát bụi, chạy ngã dúi ngã dấp, chạy đến nỗi cái chân tám tuổi vừa đau vừa mỏi, chạy đến nỗi cái phổi lên tám thở như kéo bễ, chạy đến nỗi con tim tám tuổi đập thình thình loạn xạ, chạy đến nỗi cái thân tám tuổi chết đi sống lại. Sau đó Lý Trọc mệt lử, rã rời, thất tha thất thểu đi vào trong ngõ có anh Đồng thợ rèn, ông Trương máy khâu, ông  Quan mài kéo và ông  Dư nhổ răng.


           Lúc này, bốn người Đồng, Trương, Quan, Dư đều đã là thợ rèn cách mạng, thợ may cách mạng, thợ mài kéo cách mạng, thợ nhổ răng cách mạng. Khi khách cầm vải đến hiệu may ông Trương, ông Trương phải hỏi thành phần giai cấp gì trước đã? Nếu là bần nông, ông Trương tươi cười đón tiếp, nếu là trung nông, ông Trương miễn cưỡng nhận vải, nếu là địa chủ, ông Trương lập tức dơ cao nắm đấm hô mấy tiếng khẩu hiệu cách mạng, khách hàng địa chủ sắc mặt xám ngoét ôm vải ra khỏi cửa hiệu, đi ra ngõ rồi, ông Trương còn đứng ngoài cửa nói với theo khách hàng địa chủ đang đi:


Tao sẽ may cho mày cái áo thọ, à quên, sai rồi, cái tấm vải bọc xác chết rách nát nhất.


           Hai bố con ông Quan, thợ mài kéo giác ngộ cách mạng còn cao hơn Trương thợ may, khách bần nông không lấy tiền, khách trung nông  lấy nhiều tiền, khách địa chủ phải ôm đầu chui lủi như chuột. Hai bố con ông Quan, đứng ở ngoài cưả hiệu, dơ cao hai cái kéo mài xoèn xoẹt, hô với theo khách địa chủ đang chui lủi, ông phải thiến cu thiến dái mày, hai bố con ông Quan réo:


Tên địa chủ chết rấp kia, bố con tao sẽ cắt mày thành con mụ địa chủ không có buồi có dái.


         Dư nhổ răng là một kẻ đầu cơ cách mạng, khách hàng đi đến trước mặt, ông không hỏi thành phần giai cấp, khách nằm xuống ghế mây, ông cũng không vặn hỏi thành phần giai cấp, khách há mồm để ông nhìn rõ chiếc răng sâu, ông vẫn tỉnh bơ không hỏi thành phần giai cấp. Ông sợ ngộ nhỡ một khi hỏi rõ thành phần giai cấp, sẽ tuột khỏi tay một cuộc làm ăn, mất một khoản thu nhập, nhưng không hỏi, sẽ  không phải một thầy thuốc cách mạng. Dư nhổ răng cần cách mạng cũng cần tiền, ông thò kìm vào mồm khách kẹp đúng cái răng sâu, mới hỏi to một cách đúng thời cơ:


Nói! Thành phần giai cấp gì?


         Mồm khách đang vướng ngậm cái kìm, cứ a a không nghe rõ gì hết, Dư nhổ răng giả đò ghé tai xuống nghe thử, hỏi to:


Bần nông hả? Được! Tôi sẽ nhổ cho anh cái răng sâu.


         Vừa dứt lời, chiếc răng sâu đã được nhổ, ông Dư liền lấy panh gắp viên bông nhét vào chỗ chảy máu trong mồm khách, bảo khách ngậm chặt răng cầm máu. Khách ngậm chặt răng,  cũng có nghĩa là bịt chặt mồm, cho dù là một địa chủ, ông Dư cũng cưỡng bức anh ta thành một bần nông. ông Dư hăm hở cầm cái răng sâu nhổ ra cho khách xem:


     -  Thấy chưa? Đây là cái răng sâu của bần nông, nếu anh là địa chủ, sẽ không phải là cái răng sâu này, chắc chắn sẽ là một cái răng còn tốt khác.


          Sau đó ông Dư lộ rõ bộ mặt vừa cần cách mạng vừa cần tiền, dơ tay đòi tiền:


     -    Mao chủ tịch dạy chúng ta,cách mạng không phải mời khách ăn cơm, nhổ một cái răng cách mạng, phải trả một hào tiền  cách mạng.


           Đồng thợ rèn cách mạng, chẳng bao giờ hỏi thành phần giai cấp, Đồng thợ rèn cảm thấy mình ngồi ngay đứng thẳng, kẻ thù giai cấp không dám đến hiệu thợ rèn của anh, Đồng thợ rèn vỗ ngực say sưa nói:


        - Chỉ có bần nông và trung nông lớp dưới cần cù lao động mới đến đây mua liềm mua cuốc, giai cấp bóc lột địa chủ ngồi mát ăn bát vàng, không cần đến liềm cuốc.


          Dòng thác cách mạng cuồn cuộn xô tới, Đồng thợ rèn, Trương thợ may, Quan thợ mài kéo, không bao lâu sau đó, đều đã làm công tác cách mạng  với khí thế hừng hực. Đồng thợ rèn để vai trần, cánh tay đeo băng đỏ cách mạng, sản phẩm anh rèn ra đã không phải là liềm cuốc, mà toàn là mũi thương của những cây thương có dây tua đỏ. Mũi thương có dây tua đỏ anh Đồng rèn ra, lập  tức đưa đến hiệu mài kéo chênh chếch trước mặt. Hai bố con ông Quan cũng lưng trần, cũng đeo băng đỏ cách mạng trên cánh tay trần, không bao giờ còn mài kéo soàn soạt, mà ngồi trên chiếc ghế lùn tìn tịt, dạng tè he hai chân, mồ hôi mồ kê nhễ nhại,  mài mũi thương sồn sột. Những mũi thương hai bố con ông Quan mài ra, lập tức đưa sang hiệu may bên cạnh. Trương thợ may tuy mặc áo may ô, cánh tay cũng để trần, cũng đeo băng đỏ cách mạng. Ông Trương không còn bao giờ may quần áo, sản phẩm ông may toàn là băng đỏ, còn có cả những sợi tua đỏ tươi, treo trên mũi thương. Đại cách mạng văn hoá đang biến thị trấn Lưu chúng tôi thành một Tỉnh Cương Sơn,thị trấn Lưu chúng tôi lúc bấy giờ đã ngợp vào không khí sôi sục ‘dưới đất cờ quạt rợp trời  trên  núi trống mõ, tù và inh ỏi’.


          Ông Dư nhổ răng cũng đeo băng đỏ cách mạng trên cánh tay do Trương thợ may tặng, thấy anh Đồng, ông Quan, ông Trương tổ chức một dây chuyền sản xuất thương tua đỏ  liên hoàn với khí thế hừng hực ngút trời, còn chỗ ông Dư nhổ răng thì vắng vẻ ghẻ lạnh, trên thương tua đỏ không có răng, ông Dư không thể nhổ răng, không thể vá răng, càng không thể gắn mấy chiếc răng giả, ông Dư đành phải nằm khườn trên ghế mây chờ đợi cách mạng kêu gọi.


           Lý Trọc lang thang khắp chốn, sau khi xem ba cửa hiệu Đồng, Quan, Trương chế tạo thương tua đỏ như một công binh xưởng, Lý Trọc ngáp dài đi đến  dưới cái ô che mưa vải dầu của ông Dư nhổ răng, bên cạnh không có Tống Cương , người anh em sáng tối bên nhau, Lý Trọc cô đơn và buồn chán, cậu đi đến đâu, mang theo ngáp đến đó. Ngáp cũng truyền nhiễm, trông thấy Lý Trọc ngáp lia lịa, mồm ông Dư cũng há ra ngậm vào, ngáp hết cái nọ đến cái kia.


          Trước kia bàn nhổ răng của ông Dư bày toàn răng hỏng, bây giờ ông đã bày thêm một vài cái răng tốt nhổ nhầm ngày một tăng lên, ông Dư muồn chứng tỏ trước tất cả quần chúng cách mạng đi qua lập trường giai cấp rõ rệt của mình, ông bảo những cái răng này toàn là răng nhổ từ mồm kẻ thù giai cấp. Trông thấy Lý Trọc mới lên tám đi vào chiéc ô che mưa vải dầu của mình, ông Dư cũng muốn chứng tỏ lập trường giai cấp của bản thân, ông chống tay ngồi dậy trong ghế may, ông chỉ mấy cái răng tốt nhổ nhầm nói:


Đây là những cái răng còn tốt ta nhổ của kẻ thù giai cấp.


         Lại chỉ vào mấy chục cái răng hỏng bày ra chào mời khách trên bàn, ông nói:


         -Còn đây là những cái răng sâu ta đã nhổ cho  anh chị em giai cấp.


         Lý Trọc thờ ơ, gật gật đầu, nhìn những cái răng tốt của kẻ thù giai cấp và những chiếc răng hỏng của anh chị em giai cấp bày trên bàn, cậu cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì, ngồi xuống chiếc ghế gỗ cạnh ghế mây của  ông Dư, cậu tiếp tục há mồm ngáp. Ông Dư đã nằm chán chê cả một buổi sáng, khó khăn lắm mới đến một cậu bé Lý Trọc, thì ra cậu ta đến để thi ngáp với mình.


        ông Dư ngồi dậy, nhìn cột điện bên kia phố, xoa đầu Lý Trọc nói:


Cậu không đi ôm chơi cột điện à?


Ôm rồi -  Lý Trọc – lắc đầu nói.


Đi làm cú nữa --  ông Dư nhổ răng khuyến khích.


Chẳng có ý nghĩa gì -- Lý Trọc trả lời – Cháu đã từng ôm mấy lần tất cả cột điện trong thị trấn.


Ôi chao ơi --  Ông Dư thốt lên ngạc nhiên, ông nói --  Nếu là thời xưa, cậu đã là Hoàng đế, chơi cả ba cung sáu viện, nêú là thời nay, cậu phải là tên tội phạm hiếp dâm vô độ, ngồi tù xử bắn.


         Lý Trọc đang ngáp dài, vừa nghe đến “ ngồi tù xử bắn”, sửng sốt đến nỗi phải  bỏ dở cái ngáp giữa chừng, trợn mắt há hốc mồm, hỏi:


Ôm chơi cột điện cũng ngồi tù xử bắn hay sao?


Đương nhiên -- ông Dư  đổi giọng nói – Việc này phải xem xét lập trường giai cấp của cậu.


Thế nào là lập trường giai cấp? --  Lý Trọc không hiểu.


         Ông Dư chỉ tay vào cây cột điện trước mặt, hỏi Lý Trọc:


Cậu coi chúng là đàn bà của kẻ thù giai cấp? Hay coi chúng là chị em cùng giai cấp?


         Lý Trọc vẫn trợn mắt há mồm không hiểu, ông Dư đắc ý, mặt mày tươi tỉnh nói:


      -  Nếu cậu coi cột điện là đàn bà của kẻ thù giai cấp, cậu ôm chơi nó, là cậu phê đấu nó, nếu cậu coi nó là chị em cùng giai cấp ôm chơi nó, thì cậu phải đăng ký lấy nó, không đăng ký không lấy nó, là cậu cưỡng hiếp . Cậu ôm chơi suốt lượt cột điện trong thị trấn, tức là cậu đã cưỡng hiếp toàn bộ chị em cùng  giai cấp trong thị trấn, chẳng phải ngồi tù xử bắn thì sao?


        Lý Trọc nghe ông Dư nói xong, biết nỗi lo về sau “ngồi tù xử bắn” đã được loại trừ, cặp mắt trợn tròn yên tâm khép lại thành hai sợi chỉ. Ông Dư xoa đầu Lý Trọc hỏi:


Rõ chưa? Biết thế nào là lập trường giai cấp rồi chứ?


Rõ rồi! – Lý Trọc gật đầu trả lời.


Cậu trả lời tôi xem nào -  Ông Dư nói -   Cậu coi chúng là đàn bà của kẻ thù giai cấp ? Hay coi chúng là chị em cùng giai cấp?


         Lý Trọc chớp chớp mắt trả lời:


        - Nếu cháu coi chúng là cột điện giai cấp thì sao?


         Ông Dư ngớ người một lát, sau đó phá lên cười chửi toáng lên:


         -Thằng nhãi con khốn kiếp!


           Lý Trọc ngồi ở chỗ ông Dư nửa tiếng đồng hồ, tiếng cười của ông Dư sang sảng, Lý Trọc vẫn cảm thấy chán, cậu đứng dạy trở lại hiệu thợ rèn của anh Đồng. Lý Trọc ngồi trên ghế băng, tựa lưng vào tường, ngả người ngoeọ đầu sang một bên, nhìn anh thợ rèn hăm hở rèn mũi thương tua đỏ, tay trái anh cầm kìm, kẹp chặt mũi thương, tay phải vung búa đập đốp đốp chát chát, tia lửa bay tung tóe trong cửa hiệu. Chiếc băng đỏ đeo trên cánh tay trái anh Đồng, cứ tụt xuống liên tục, tay trái cầm kìm, anh Đồng luôn luôn phải dơ lên, để băng đỏ tụt xuống trở về vị trí ban đầu, mũi thương đang kẹp ở kìm của anh cũng luôn luôn chọc lên trời hết lần này đến lần khác. Mồ hôi mồ kê nhễ nhại, anh Đồng vừa rèn mũi thương, vừa ngắm nghía Lý Trọc, thầm nghĩ, thằng lỏi khốn kiếp này, trước kia hễ dẫn xác đến đây là nằm sấp ôm ghế băng day đi day lại, bây giờ vừa bước vào, đã ẻo lả tựa người vẹo đầu tại chỗ, y như con gà rù ủ rũ ở góc tường. Đồng thợ rèn không nhịn nổi, cất tiếng hỏi:


Này, mày không chơi trò quan hệ trai gái với ghế băng nữa à?


Quan hệ trai gái ư? -  Lý Trọc cười khúc khích, cậu cảm thấy câu này hay quá. Sau đó cậu lắc lắc đầu, gượng cười trả lời – Hiện giờ em không có ham muốn tính dục


         Anh Đồng cười hì hì, nói:


Thắng lỏi khốn kiếp liệt dương rồi.


         Lý Trọc cũng cười theo mấy tiếng, hỏi anh Đồng:


Thế nào là liệt dương?


         Anh Đồng bỏ búa xuống, cầm khăn vắt trên cổ lau mồ hôi trên mặt, đáp:


Kéo quần xuống, xem xem chim của mày…


          Lý Trọc tụt quần nhìn chim, anh Đồng hỏi:


Có phải nũn nùn nùn không?


          Lý Trọc gật đầu đáp:


Mềm như cục bột.


Thế gọi là liệt dương --  Anh Đồng vắt khăn trả lại cổ, nháy mắt bảo – Nếu con chim nhỏ của mày cứng đơ đơ như khẩu pháo thép định nhả đạn, thì đó là lên cơn ham muốn tính dục, còn mềm như cục bột, thì đó là liệt dương.


         Lý Trọc “ ồ” một tiếng, cậu nói như đã phát hiện ra lục địa mới:


         -Thì ra em đã bị liệt dương.


          Lý Trọc lúc này đã trở thành nhân vật khá có tiếng tăm của thị trấn Lưu chúng tôi, thị trấn Lưu chúng tôi có một số quần chúng vô công rồi nghề thường xuyên lăng quăng trên đường phố, những quần chúng này, có khi dơ nắm đấm lên hô khẩu hiệu, đi theo đội ngũ tuần hành, có lúc chẳng biết làm gì, ngồi tựa vào thân cây ngô đồng ngáp ngủ liên tục. Những quần chúng vô công rồi nghề này đều biết Lý Trọc, hễ trông thấy Lý Trọc, liền tươi tỉnh, liền không nhịn nổi cười, liền í ới gọi nhau:


Thằng lỏi con ôm cột điện đến kia kìa chúng mày ơi!


          Lý Trọc lúc này đã khác trước, Tống Phàm Bình bị giam trong nhà kho, họng Tống  Cương khản đặc không thể nói thành tiếng, không còn ai để nói chuyện, côi cút một mình, bụng lại đói réo ùng ục, thẫn thờ đi trên phố, cậu không hề có tí chút hào hứng đối với cột điện gỗ cạnh đường. Bọn người lang thang vẫn tỏ ra sốt  sắng, thú vị đối với Lý Trọc, chúng nhìn dòng người diễu hành đang đi như nước chảy, lấy thân  chặn cậu lại, lẳng lặng chỉ cột điện gỗ  cạnh đường, nói với cậu:


Này, thằng nhóc,  lâu lắm không mày chơi cột điện?


         Lý Trọc lắc lắc đầu, trả lời giọng lanh lảnh:


Bây giờ tớ không chơi trò quan hệ trai gái với cột điện nữa.


         Bọn vô công rồi nghề bịt mồm cười ngặt cười nghẽo, chúng xúm lại không cho Lý Trọc đi, chờ đội nghũ diễu hành đi qua, chặn lại hỏi:


        -Tại sao không chơi trò quan hệ trai gái?


         Lý Trọc táo tợn, tụt luôn quần cho bọn kia xem chim, cậu bảo:


Thấy chưa? Nhìn thấy chim của tớ chưa?


          Bọn chúng chụm đầu cùng xem con chim bằng quả ớt trong quần Lý Trọc, khi gật gật đầu, bọn chúng lại va vào nhau đau đớn, bọn chúng ôm đầu bảo, trông thấy rồi, trông thấy rồi!               


         Một lần nữa, Lý Trọc hỏi bọn kia một cách lõi đời:


Cứng đơ đơ như khẩu pháo thép cỡ nhỏ, hay mềm nhũn như cục bột?


         Bọn lang thang không biết Lý Trọc nói thế là thế nào, chúng gật đầu trả lời:


Mềm nhũn nhùn , mềm nhũ nhùn, như cục bột...


Cho nên tớ không chơi trò quan hệ trai gái. -  Lý Trọc tỏ ra tinh tướng nói.


         Sau đó, y như một hiệp khách sắp sửa từ giã cõi giang hồ, cậu vung tay, đi ra khỏi đám đông, đi được vài bước, cậu quay lại, nói với bọn kia bằng chất giọng như đã từng nếm trải mọi biến cố thăng trầm:


Tớ đã liệt dương.


         Bọn kia ôm bụng cười hô hố, Lý Trọc lại vênh váo, ngẩng mặt, bước đi một cách  hiên ngang, oai phong lẫm liệt, khi đi qua một cây cột điện gỗ, cậu còn tiện chân đá cột điện một cái, chứng tỏ mình đã cạn tình ráo máng với cột điện.


 


                                                                 Chương 13


 


          Lý Trọc lang thang khắp nơi trên đường phố, không có một xu dính túi, khát uống nước sông, đói đành nuốt nước bọt về nhà. Lúc này nhà cậu giống như một cái chum bị đập  vỡ, tủ đổ, cậu và Tống Cương không có sức dựng lên, quần áo vương vãi  mỗi nơi một cái trên nền nhà, hai cậu cũng không buồn nhặt. Từ sau khi Tống Phàm Bình bị giam trong một nhà kho, bọn khám nhà lại đến hai lần, lần nào Lý Trọc cũng lập tức chuồn thẳng, để một mình Tống Cương đối phó với bọn chúng. Để Tống Cương nói chuyện với bọn chúng bằng cái giọng thì thào không thành tiếng, nhất định chúng sẽ điên tiết, nhất định chúng sẽ bạt tai.


          Mấy hôm nay Tống Cương không ra khỏi nhà, y như một đầu bếp, cậu nấu cơm xào rau. Tống Phàm Bình đã từng dạy hai con nấu cơm như thế nào, Lý Trọc đã quên sạch từ bao giỡ bao giờ, Tống Cương vẫn còn nhớ. Khi Lý Trọc bụng réo ùng ục, cúi đầu thất tha thất thểu về nhà, Tống Cương đã cơm canh đâu vào đấy, sắp sẵn hai cái bát và đôi đũa người thượng cổ đã dùng, ngồi trước mâm chờ Lý Trọc, khi trông thấy Lý Trọc nuốt nước dãi bước vào,  cổ họngTống Cương thì thì thào thào, Lý Trọc biết anh đang nói: cuối cùng em đã về. Vừa bước vào cửa, Lý Trọc  bưng luôn bát cơm của mình ăn ngấu nghiến.


          Lý Trọc không biết mấy hôm nay Tống Cương sống thế nào, ngày nào Tống Cương cũng đối phó với cái bếp dầu, cậu cẩn thận bật diêm, cẩn thận châm lửa vào từng cái bấc, ngày nào cũng phải kéo từng cái bấc càng cháy  càng ngắn lên một chút, người vã mồ hôi, hai tay đầy dầu, móng tay đen nhẻm, sau đó nấu một nồi cơm nửa sống nửa khê cho em ăn.Lý Trọc ăn cơm Tống Cương nấu, giống như ăn hạt đậu, cứ kêu lục cục trong mồm, khiến cái dạ dầy của cậu cũng mệt mỏi, cậu thường chưa ăn no đã bắt đầu bị nấc, khi nấc cũng kêu ứ hự, rau Tống Cương xào cũng rất khó ăn, Tống Phàm Bình xào rau, trông bát rau xanh mỡ màng, còn rau Tống Cương xào, bữa nào cũng cũng nũn, cũng vàng , y như màu dưa muối, có cả màu dầu hoả đen sì sì lẫn trong rau, không mặn quá, thì nhạt quá.  Lý Trọc vốn đã không nói chuyện với Tống Cương, cậu cứ ăn, cứ ăn, bực mình nổi khùng với anh:


Cơm sống rau nát, anh là con địa chủ…


          Tống Cương đỏ bừng mặt, mồm thì thào liên tục, Lý Trọc không biết anh nói những gì, Lý Trọc bảo:


Đừng thì thì thào thào như muỗi đánh rắm, như rệp đái.


           Khi Tống Cương nói được thành lời, cậu đã biết nấu thế nào để có cơm chín. Lúc đó,  hai cậu bé đã ăn hết từ lâu số rau xanh Tống Phàm Bình để lại, chỉ còn một ít gạo.  Tống Cương xới cơm chín ra bát, để chai xì dầu lên mâm, khi nhìn thấy Lý Trọc bước vào cửa, cuối cùng giọng cậu khàn khàn cất lên, cậu hí hửng nói với thằng em:


Lần này chín rồi!


          Đúng là Tống Cương đã nấu chín cơm , hạt gạo nào cũng nở đầy đặn,  trắng tinh, trong trí nhớ của Lý Trọc, đây là bữa cơm ngon nhất mà cậu đã ăn, tuy về sau cậu được ăn rất  nhiều bữa cơm ngon hơn, nhưng bao giờ cũng cảm thấy không bằng bữa cơm Tống Cương nấu lần đó. Lý Trọc cảm thấy Tống Cương chó ngáp phải ruồi, mèo mù vớ cá rán, may mắn đã nấu được một  bữa cơm ngon. Sau khi ăn mấy bữa cơm vừa sống vừa khê, cuối cùng tối nay đã được ăn cơm chín. Không có rau, nhưng có xì dầu, hai cậu rót xì dầu vào bát cơm hơi nóng đang bốc lên ngùn ngụt, sau khi trộn đều, những hạt cơm y như được quét màu mỡ, vừa đen, vừa đỏ, lại vừa bóng nhẫy , mùi thơm của xì dầu khuyếch tán trong hơi nóng của cơm tẻ, bay khắp nhà.


           Lúc này trời đã tối, hai cậu bé ăn cơm  trộn xì dầu bóng nhãy trong bát, ánh trăng chiếu vào qua cửa sổ, gió thổi vù vù trên nóc nhà, giọng Tống Cương  khàn khàn , mồm nhai cơm, nói ngập ngọng:


         - Không biết bao giờ bố về?


          Vừa nói xong, mặt Tống Cương đã dàn dụa nước mắt, bỏ bát xuống, cậu cúi đầu khóc xụt xịt, vừa khóc, vừa nuốt cơm trong mồm vào cổ họng. Sau đó cậu gạt nước mắt,  khóc nức nở, người co giật,  cứ hu hu, hu hu,  một tiếng ngắn,  một tiếng dài,  giọng khản đặc, như  chiếc còi báo động hụt hơi.


           Lý Trọc cũng cúi đầu, đột nhiên buồn rười rượi. Tống Cương nấu được bữa cơm ngon như thế, Lý Trọc định nói với anh vài câu, cuối cùng vẫn không nói được câu nào, Lý Trọc lẩm bẩm nói một  mình:


Anh ấy là con địa chủ…


          Sau một lần thổi nồi cơm ngon lành, trưa hôm sau Tống Cương lại nấu sống. Vừa nhìn vào những hạt cơm xám xịt khô khốc trong bát, Lý Trọc  biết ngay đã toi rồi, lại phải ăn cơm sống. Lúc này, Tống Cương đang ngồi trước bàn làm thí nghiệm khoa học, cậu cẩn thận rắc muối vào một bát, còn bát kia thì rót vào một chút xì dầu, cậu lần lượt nếm thử bát cơm sống rắc muối và bát  cơm sống rưới xì dầu. Khi Lý Trọc bước vào cửa, cậu đã nghiên cứu thành công, vui vẻ nói với em, cơm sống rắc muối ngon hơn hẳn cơm rưới xì dầu, mà muối phải rắc từng tí từng tí, rắc đến đâu ăn đến đó, không đước để muối tan, muối tan không có cảm giác ngon.


          Lý Trọc đùng đùng hờn dỗi, cậu bảo Tống Cương:


Em ăn cơm chín, không ăn cơm sống đâu.


          Tống Cương ngẩng lên báo cho thằng em một tin buồn:


Hết sạch dầu hoả rồi, cơm đang sôi thì bếp tắt.


          Lý Trọc hết dỗi, đành ngồi xuống ăn cơm sượng. Không có dầu hoả, coi như không có lửa, Lý Trọc nghĩ bụng, nếu chim Tống Cương đái ra dầu, lỗ đít phun ra lửa, thì hay quá. Tống Cương bảo em, rắc một chút muối là ăn luôn, Lý Trọc làm theo, mắt  sáng lên, từng hạt muối và từng hạt cơm sống nhai trong mồm kêu dòn tan, nhất là khi nhai vụn những hạt muối, Lý Trọc đột nhiên thấy vị ngon. Lý Trọc biết tại sao ông anh lạ bảo cậu nhai nuốt cơm sống trước khi muối tan, giống như cọ xát ra lửa, vị ngon trong muối  chỉ bật ra trong giây lát  nhai cơm, sau khi tan, muối mất vị tươi mới , chỉ còn vị mặn. Lần đầu tiên Lý Trọc cảm thấy vị ngon của cơm sống. Lúc này Tống Cương lại nói với thằng em một tin buồn khác:


Gạo cũng đã ăn hết.


           Bữa tối, hai anh em Tống Cương lại tiếp tục ăn cơm sống rắc muối, còn thừa lúc trưa. Sáng  hôm sau, khi ánh nắng chiếu vào mông, hai cậu bé mới thức dậy. Sau khi dậy, mỗi đứa chạy ra một góc tường bên ngoài đái xoè xoè, múc một xô nước tự rửa mặt, sau đó mới chợt nghĩ đến, từ hôm nay trở đi, ngay đến cái rắm cũng chẳng có mà ăn. Lý Trọc ngồi trên ngưỡng cửa một lúc, định xem Tống Cương có cách nào kiếm ra cái gì cho vào bụng hay không. Tống Cương lục lọi một lúc trong tủ quần áo đổ ra đất, lại tìm một lúc trong số quần áo  vứt bừa phứa trên nền nhà, cũng không moi được thứ gì ăn, đành phải nuốt nước bọt suông làm bữa sáng.


           Lý Trọc cũng đành phải nuốt nước miếng, tiếp tục lang thang trên đường to ngõ nhỏ như con chó thả rông, mới đầu cậu còn nhẩy tâng tâng, đến trưa thì như quả bóng xì hơi, cơn đói hành hạ Lý Trọc tám tuổi, thành ông lão tám mươi tuổi, không nói đến đầu choáng mắt hoa, không nói đến chân tay rã rời, trong bụng đã không có một thứ gì, lại còn nấc liên tục. Lý Trọc ngồi rất lâu dưới gốc cây ngô đồng cạnh đường, ngoeọ đầu nhìn người qua lại trên đường phố, cậu trông thấy một người ăn bánh bao thịt đi qua trước mặt, cậu nhìn thấy tận mắt nước cốt thịt còn dính mép người đó, người đó còn thò lưỡi liếm mép, cậu cũng nhìn thấy người đàn bà cắn hạt dưa đi qua bên cạnh, chị ta còn nhổ vỏ hạt dưa lên tóc cậu, cậu bực nhất là một con chó hoang đã nghiễm nhiên tha hẳn một miếng xương, nhong nhong đi qua trước mặt cậu.


           Lý Trọc không biết mình đã về đến nhà như thế nào, cậu chỉ biết mình đói cồn cào, không trông mong gì về nhà sẽ được ăn, cậu chỉ muốn về nhà nằm lên giường. Nhưng khi Lý Trọc đi đến cửa, đột nhiên nhìn thấy bóng Tống Cương ngồi ăn cơm trước mâm, cậu mừng rỡ, tuy sắp đói lả, cậu vẫn sà đến.


           Lý Trọc bị tẽn tò, cậu  nhìn rõ Tống Cương  đang ăn gì, trước mặt Tống Cương để một bát nước lã, mồm Tống Cương ngậm một chút muối, để muối tan từ từ, sau đó uống một ngụm nước, ăn xong muối, cậu lại hớp một chút xíu xì dầu, phồng má lên có vẻ ngon lành, chờ xì dầu ngấm đủ vào mồm, cậu lại uống bát nước lã.


          Tống Cương uể oải ăn muối và xì dầu, uống nước lã, cậu đói đến nỗi chẳng thiết nói chuyện với Lý Trọc, chỉ vào một bát nước khác để trên mâm, Lý Trọc biết bát này Tống Cương đã sắp sẵn cho cậu. Lý Trọc ngồi cạnh mâm, tuy hết sức thất vọng, nhưng vẫn ăn như Tống Cương. Ngậm chút muối, húp tí xì dầu, uống hớp nước, dù sao vẫn hơn không ăn. Thật ra  không có bữa cơm trưa, cũng làm cho Lý Trọc cảm thấy đã ăn trưa, hình như cậu thấy hơi dễ chịu, cậu nằm xuống giường, lẩm bẩm nói một mình, xem trong mơ có thứ gì ăn không, rồi liếm môi ngủ thiếp đi.


          Lý Trọc nói thế nào làm thế, vừa vào cõi mơ,  cậu đã đụng phải một cái lồng chưng to tướng, lồng chưng bốc hơi ngùn ngụt, mấy người đầu bếp mặc áo trắng, đang dô hò, nhấc cái vung lồng chưng khổng lồ ra, Lý Trọc nhìn thấy bên trong xếp rất nhiều bánh bao thịt,  lúc nhúc  như đám người tổ chức đại hội phê đấu trên bãi tập, cái bánh bao thịt nào cũng  đang chảy nước mỡ. Mấy người đầu bếp, lại hò nhau đậy vung lồng, họ bảo chưa chín. Lý Trọc nói chín lắm rồi, chín chảy cả mỡ ra kia kìa, nhưng mọi người phớt bơ, cậu đành phải đứng cạnh chờ, chờ đến khi nước thịt chảy ra bên ngoài lồng, những người đầu bếp sau cùng mới nói: chín rồi! Họ dô hò mở vung ra, giục nhau : ăn đi! Lý Trọc cảm thấy mình như nhẩy xuống nước, cắm đầu vào lồng chưng, ôm một đống bánh bao thịt trước ngực, giữa lúc cúi cắn một cái bánh bao thịt chảy mỡ, Lý Trọc đã bừng tỉnh.


            Giọng khà khàn,Tống Cương đã lay người đánh thức Lý Trọc:


 Tìm thấy rồi! Tìm thấy rồi!


           Rõ ràng mình đang cắn chiếc bánh bao thịt, thì  bị Tống Cương lay người đánh thức, chiếc bánh đã biến mất. Lý Trọc giận dỗi khóc hu hu, cậu vừa lau nước mắt, vừa dơ chân đá Tống Cương, mồm kêu rặt những tiếng : Bánh bao thịt,bánh bao thịt. Ngay sau đó Lý Trọc lại cười bắn ra nước mũi, bởi vì cậu nhìn thấy tiền và tem gạo đang vẫy vẫy trong tay Tống Cương, cậu đã nhìn rõ hai tờ năm đồng.


          Tống Cương  liến thoắng kể,  cậu đã tìm thấy tiền và tem gạo bố để laị như thế nào, Lý Trọc chẳng nghe lọt tai câu nào, bánh bao thịt chảy nước mỡ đang  nhét đầy óc cậu, cậu lập tức hăm hở, nhảy khỏi giường, giục Tống Cương:


 Đi, đi mua bánh bao!


          Tống Cương lắc đầu, bảo:


Anh phải đi hỏi bố đã, bố đồng ý, anh mới được đi mua bánh bao.


           Lý Trọc nói:


Chờ tìm được bố anh, em đã chết đói từ đời tám hoánh!


          Tống Cương vẫn lắc đầu, nói:


Chúng ta không chết đói, chúng ta sẽ tìm được bố  rất nhanh.


          Đã có tiền,có tem gạo, bánh bao cũng sẽ có ngay, mẹ kiếp,  thằng ngốc Tống Cương lại còn đòi đi hỏi bố làm quái gì. Lý Trọc cứ dẫy nảy, dậm chân ăn vạ, trông thấy tiền và tem gạo trong tay Tống Cương, Lý Trọc định xô vào cướp. Tống Cương thấy vậy, vội vàng đút tiền và tem gạo vào túi. Hai cậu bé giằng nhau, cùng ngã ra đất. Hai tayTống Cương ôm chặt túi, Lý Trọc định luồn tay qua kẽ ngón tay của Tống Cương móc túi lấy tiền.Hai cậu bé nhịn đói cả ngày, đứa nào cùng mệt lử. Giằng xé nhau một lúc,lại dừng, há mồm thở hổn hển, rồi lại tiếp tục giằng xé, tiếp tục thở hổn hển.Sau đó Tống Cương bò dạy khỏi đất trước, định xông ra cửa, Lý Trọc cũng hộc tốc bò dạy, chặn cửa. Hai cậu bé đều mệt, cứ  xiêu xiêu vẹo vẹo, Lý Trọc đứng chắn cửa, Tống Cương đứng trong nhà, hai đứa mặt đối mặt, vừa thở vừa nghỉ, sau đó Tống Cương quay người đi vào bếp, Lý Trọc nghe thấy cậu múc nước trong vại tu ừng ực một lúc, uống no nước,Tống Cương trở lại trước mặt Lý Trọc, lao thẳng vào Lý Trọc kêu, giọng khản đặc:


Tao có sức rồi!


           Hai tay Tống Cương dẩy một phát, Lý Trọc ngã chỏng chơ ra cửa, Tống Cương nhảy qua người Lý Trọc, chạy đi luôn, đi tìm bố địa chủ của cậu. Y như con lợn chết,Lý Trọc nằm ngửa ra sân trước nhà, sau đó lại bò dậy, ngồi trên ngưỡng cửa như con chó ốm. Cậu đói quá, khóc hu hu mấy tiếng, khóc lại càng đói hơn, cậu nín ngay. Lý Trọc nhìn gió thổi xào xạc trên lá cây, ánh nắng chiếu vào ngón chân cậu sáng loáng, nghĩ bụng nếu ánh nắng có thể ăn như thịt xé, gió có thể uống như canh thịt, thì hay quá. Dựa vào khung cửa, Lý Trọc ngồi một lúc, sau đó đến vại nước trong bếp,  múc nước tu ừng ực, uống no nê. Cảm thấy đã có sức, cậu đóng cửa đi ra phố.


          Chiều hôm ấy, kéo dài hơi tàn, Lý Trọc đi đi lại lại trên phố lớn, không kiếm được thứ gì ăn, nhưng lại gặp ba học sinh trung học. Lúc bấy giờ đang ngồi tựa vào một  cây ngô đồng, Lý Trọc nghe thấy tiếng cười hì hì, nghe thấy chúng gọi:


Này, thằng nhóc.


          Khi Lý Trọc ngẩng lên, bọn kia đã xúm quanh cậu. Trông bộ dạng hí hửng của chúng, Lý Trọc biết chúng định đến tập rê chân. Lần này Lý Trọc không trốn được, cũng không có sức trốn, cậu bảo bọn kia:


Cả ngày nay em không có gì ăn …


           Tôn Vĩ tóc dài nói:


Bọn tao cho mày ăn rê chân.


          Lý Trọc van xin chúng:


Hôm nay không ăn rê chân, mai em ăn.


Không được --  Ba tên cùng nói một lúc – Hôm nay, ngày mai đều phải ăn.


          Lý Trọc chỉ cây cột điện gần đó, tiếp tục van nài bọn kia:


Đừng bắt em ăn rê chân, để em chơi trò quan hệ trai gái với cột điện nhé!


           Ba tên học sinh trung học ha ha cười ngất, Tôn Vĩ tóc dài bảo:


ăn rê chân trước, ăn no rồi, sẽ chơi trò quan hệ trai gái với cột điện.


          Lý Trọc đau khổ lau nước mắt, ba tên học sinh nhường nhau như anh em ruột thịt, đứa nào cũng muốn nhường cơ hội ra chân đầu tiên.


          Lúc này Tống Cương đã xuất hiện, tay cậu cầm chiếc bánh bao chạy đến, khi chạy đến trước Lý Trọc, cậu ngồi bệt xuống đất, kéo luôn Lý Trọc cùng ngồi. Hai cậu bé đều ngồi trên đất, Tống Cương mồ hôi nhễ nhại, đưa bánh bao thịt cho Lý Trọc, một chiếc bánh bao thịt còn nóng hôi hổi, Lý Trọc cầm bánh tống luôn vào mồm, miếng đầu tiên cậu đã làm cho nước thịt bên trong chảy ra mép, chưa kịp nuốt miếng đầu tiên, cậu đã nghẹn tắc cổ, cậu vươn cổ không động đậy. Tống Cương đấm lưng cho em, đồng thời dương dương tự đắc nói với ba học sinh:


Chúng em ngồi trên đất, xem các anh rê chúng em thế nào…


Mẹ kiếp --  Ba tên kia nhìn nhau, lại một tiếng – Mẹ kiếp.


           Tống Cương và Lý Trọc đang  ngồi trên đất, ba học sinh không biết rê thế nào, chúng bàn nhau,  có cần ra tay nhấc hai đứa lên không, Tống Cương đe bọn kia:


Chúng em sẽ kêu cứu, người đi lại trên phố sẽ kéo đến…


Mẹ kiếp -  Tôn Vĩ tóc dài bảo -  Có giỏi chúng mày hãy đứng lên.


          Tống Cương nói với hắn:


Có giỏi các anh cứ rê chúng em đi.


          Ba tên kia bó tay nhìn Lý Trọc và Tống Cương cứ ngồi lì trên đất, chúng cười khẩy, nhin qua nhìn lại, nhìn Lý Trọc ăn bánh bao. ăn xong bánh, Lý Trọc đã có sức, cậu phụ  hoạ lời nói của Tống Cương:


Chúng ta ngồi thế này rất dễ chịu, chúng ta ngồi trên đất còn dễ chịu hơn nằm trên giường.


          Ba tên kia lại mắng ba tiếng “mẹ kiếp”, Tôn Vĩ tóc dài thay đổi bộ mặt, hắn thân mật cười, thân mật nói với Lý Trọc:


Này, thằng nhóc, đứng lên, bọn này bảo đảm không rê mày, mày đi chơi trò quan hệ trai gái với cột điện đi…


          Lý Trọc cười hì hì , thè lưỡi liếm nước thịt trên mép, người lắc lư, cậu lắc đầu trả lời
        - Em không chơi trò quan hệ trai gái với cột điện, muốn chơi, anh đi mà chơi, em liệt dương rồi, anh biết không?


         Ba tên kia không biết liệt dương là thế nào, chúng hiếu kỳ nhìn nhau, Triệu Thắng Lợi không nhịn nổi hỏi Lý Trọc :


Thế nào là liệt dương?


           Lý Trọc dương dương tự đắc bảo hắn:


Anh tụt quần trông chim của anh xem…


          Triệu Thắng Lợi sờ tay vào đũng quần, cảnh giác nhìn Lý Trọc, Lý Trọc nói:


Anh xem thử, chim anh cứng đơ đơ như nòng pháo thép cỡ nhỏ, hay mềm như cục bột?


          Triệu Thắng Lợi sờ cu mình qua lớp vải quần, hắn nói:


          - Cần gì phải nhìn? Hiện giờ chắc chắn mềm nhũn như cục bột...


          Nghe vậy, Lý Trọc mừng quýnh,  bảo Triệu Thắng Lợi:


Anh cũng liệt dương rồi!


         Bây giờ ba tên kia mới hiểu thế nào là liệt dương, Tôn Vĩ và Lưu Thành Công cười hà hà, Tôn Vĩ nói với Triệu Thắng Lợi:


Mày đúng là thằng dốt, ngay đến liệt dương cũng không biết...


          Triệu Thắng Lợi cảm thấy mất sĩ diện, hắn đá Lý Trọc một cái,nói:


Thằng nhãi khốn kiếp như mày mới là kẻ liệt dương, ta sáng dạy cứng đơ đơ, còn cứng hơn nòng pháo thép cỡ nhỏ là đằng khác…


          Lý Trọc sốt sắng hướng dẫn Triệu Thắng Lợi:


Sáng sớm anh không liệt dương, buổi chiều anh liệt dương.


Rắm thối -  Triệu Thắng Lợi nói -  Ta đây một năm bốn mùa, một ngày hai mươi bốn tiếng đông hồ chưa bao giờ liệt dương.


Bốc phét – Lý Trọc chỉ cột điện gỗ gần đó bảo --  Anh ra chỗ cột điện chơi trò quan hệ trai gái, cho bọn em xem thử...


Cột điện ư? -  Triệu Thắng lợi hư một tiếng -  Chỉ có thằng nhóc khốn kiếp như mày mới ôm chơi cột điện, nếu chơi trò quan hệ trai gái, ta sẽ chơi  con  mẹ mày.


          Lý Trọc trả lời một cách khinh thường:


Mẹ em không chơi trò quan hệ trai gái với anh đâu...


          Sau đó Lý Trọc chỉ Tống Cương bên cạnh, đắc ý nói:


Mẹ em chỉ chơi với bố anh Tống Cương...


         Tôn Vĩ và LưuThành Công cười ngặt nghẽo, Triệu Thắng Lợi chửi mát một lô xích xông những lời khó nghe, ba tên kia biết hai thằng nhóc vô lại lì lợm, dù có bể cạn đá mòn, cũng không đứng lên. Bọn chúng bàn nhau làm thế nào đối phó với hai thằng mất dạy, chúng lại định nhấc hai cậu bé lên rê chân. Lý Trọc chợt nghĩ đến lần trước anh            Đồng thợ rèn đã từng cứu mình, cười nói to:


Anh Đồng thợ rèn đã đến.


          Ba tên kia quay đầu nhìn ra phố, hết nhìn gần lại nhìn xa, không thấy bóng dáng anh Đồng, ba tên đá Tống Cương và Lý Trọc mỗi cậu ba cú, trong khi Lý Trọc và Tống Cương oa oa, kêu rầm lên, ba tên kia như nhặt được của hời đã bỏ đi.


          Lý Trọc đã tránh được rê chân, lại được ăn bánh bao thịt, xúi quẩy là xúi quẩy ở chỗ, cậu không nhớ một chút nào mùi ngon của bánh bao, cậu chỉ nhớ mình bi nghẹn bốn lần, nhớ Tống Cương vỗ vào lưng khi cậu nghẹn, Tống Cương bảo khi nghẹn,  Lý Trọc vươn dài cổ  như cổ ngỗng.


            Lý Trọc và Tống Cương trở lại quan hệ tốt đẹp như cũ, hai anh em mặt nhìn mặt cười hì hì gần một phút, dắt tay nhau đi trên phố lớn. Tống Cương kể,  tìm thấy bố, bố ở trong một nhà kho, trong kho còn giam rất đông người, có những người đang khóc, có những người đang kêu. Lý Trọc hỏi, tại sao họ khóc họ kêu? Tống Cương đáp,  hình như  có người đánh nhau ở bên trong.


          Chiều hôm ấy Tống Cương dắt tay Lý Trọc đi hết ba đường phố, hai cái cầu và  một ngõ nhỏ, chúng đã đến nhà kho giam địa chủ và nhà tư bản, giam bọn phản cách mạng hiện hành và phản cách mạng lịch sử, giam mọi kẻ thù giai cấp. Lý Trọc đã nhìn thấy bố Tôn Vĩ tóc dài, ông ta đeo băng đỏ trên cánh tay, đứng ở cổng nhà kho hút thuốc, trông thấy Tống Cương, ông ta hỏi:


Sao mày lại đến đây?


          Tống Cương chỉ vào Lý Trọc đáp:


         - Đây là Lý Trọc, em cháu, nó muốn gặp bố.


          Bố Tôn Vĩ nhìn Lý Trọc, hỏi cậu:


        - Mẹ mày đâu?


           Lý Trọc đáp :


Khám bác sĩ ở Thượng Hải.


          Bố Tôn Vĩ cười hì hì cải chính:


Không phải khám bác sĩ, mà khám bệnh.


          Bố Tôn Vĩ vứt đầu mẩu thuốc ra đất, lại dẫm chân di tắt, đẩy cửa chính nhà kho,gọi vào trong:


Tống Phàm Bình! Tống Phàm Bình ra đây!


           Khi bố Tôn Vĩ đẩy cửa kho, Lý Trọc nhìn thấy bên trong có một người ôm đầu nằm trên nền nhà, một người khác đang lấy thắt lưng da đánh ông ta, người bị đánh nằm trên đất  không hề nói một tiếng, nhưng người đánh đập thì gào lên, hình như người đánh đập đang gào lên đau đớn. Cảnh tượng này khiến Lý Trọc sợ run người, khiến Tống Cương tái mặt, sợ đến mức hai cậu bé không để ý Tống Phàm Bình từ cửa chính đi ra.Tống Phàm Bình đi đến trước mặt hai con, hỏi:


Các con đã ăn bánh bao thịt chưa?


          Lý Trọc trông thấy thân thể cao to của Tống Phàm Bình đứng trước mặt, trên áo lót của bố dượng có vết máu, mặt thâm tím, mắt sưng húp. Lý Trọc biết bố dượng bị người ta đánh. Tống Phàm Bình ngồi xuống nhìn Lý Trọc, đưa tay xoa đầu con:


         - Lý Trọc,  mép con vẫn còn dính nước thịt.


          Lý Trọc cúi đầu, đau khổ ứa nước mắt. Cậu hối hận sự tố giác của mình, nghĩ bụng nếu không nói những lời ấy trước cổng trường, Tống Phàm Bình sẽ không chiụ khổ chịu nạn trong nhà kho. Nghĩ đến sự đối xử rất tử tế của bố dượng đối với mình, Lý Trọc ứa nước mắt, hít mũi thò lò, khóc thành tiếng, nức nở nói:


          - Con có lỗi.


           Tống Phàm Bình  lấy ngón tay cái lau nước mắt cho Lý Trọc, cười bảo :


         - Con không hít mũi thò lò vào mắt chứ?


          Lý Trọc bật cười. Lúc này tiếng khóc và tiếng chửi trong nhà kho mỗi lúc một to, tới  tấp vọng ra từ khe cửa, bên trong còn có cả những cơn rên, như  ếch kêu. Lý Trọc khiếp quá, cậu và Tống Cương đứng run rẩy bên bố dượng. Tống Phàm Bình hình như không nghe thấy gì hết, anh vui vẻ nói chuyện với hai con, cánh tay trái của anh toòng teng kêu lọc xọc một cách quái lạ, Lý Trọc và Tống Cương đâu có biết cánh tay trái của bố bị người ta đánh sai khớp, trông vào cảm thấy rất lạ, giống như một cánh tay giả treo trên vai, chúng hỏi bố:


         - Tại sao cánh tay trái bố lại thế này?


          Tống Phàm Bình khẽ lắc lư cánh tay trái của mình, nói với hai con:


Nó mệt, bố cho nó nghỉ mấy hôm.


          Tống Phàm Bình thường đem đến cho hai đứa con nhiều chuyện mới lạ, chúng cảm thấy trên người bố có đầy kỹ xảo tuyệt vời, bố lại có biệt tài tháo khớp cánh tay cho nghỉ vài ngày.


           Để thoả mãn lòng hiếu kỳ của hai con, Tống Phàm Bình đã huấn luỵên ngay trước cổng nhà kho đang ầm ĩ  như ma khóc sói gào. Anh dạy hai con làm thế nào để cánh tay được nghỉ. Anh bảo, trước tiên nghiêng một bên vai xuống, sau đó buông thõng cánh tay kia, cánh tay buông thõng, cần thả lỏng, không được căng cứng , cứ coi như không có nó, chỉ lên huyệt thái dương của mình, anh bảo, trong đầu đừng nghĩ đến cánh tay đó. Anh cảm thấy hai con học đã tương đối, liền bảo hai đứa xếp thành một hàng, anh hô khẩu lệnh ‘một, hai, một, hai’ để hai con nghiêng vai và buông thõng cánh tay,  đi lại trước cửa nhà kho. Lý Trọc và Tống Cương cảm thấy cứ đi một bước, cánh tay nghỉ kia lại lắc lư, hai cậu bé sướng quá,  cậu này nhìn cánh tay buông thõng của cậu kia, mồm cứ ái a, ái a, kêu lên ngạc nhiên.


          Tống Phàm Bình hỏi hai con:


Cánh tay có toòng teng không?


          Hai đứa đồng thanh trả lời:


Toòng teng!


          Bố Tôn Vĩ tóc dài cứ nhìn ba bố con họ cười hoài, đầu tiên cười hì hì, tiếp theo cười to ha ha,sau đó ông ôm bụng, ngồi xổm cười. Khi đứng dạy, ông vẫn ôm bụng cười, ông nói với Tống Phàm Bình:


Được rồi, anh nên vào đi.


          Tống Phàm Bình lắc lư cánh tay trái đi vào kho, khi vào đến cửa, anh quay lại bảo hai con:


Về nhà  tập tiếp.


          Buổi chiều hôm ấy, Tống Cương và Lý Trọc quên hết những tiếng kêu khủng khiếp trong nhà kho, quên cả những vết sưng tím trên mặt bố, chúng chỉ nhớ lời  bố giặn tiếp tục luyện tập. Trên đường về, hai cậu bé hớn hở nghiêng vai thõng cánh tay, khi thì  để cánh tay trái toòng teng, khi thì  để cánh tay phải toòng teng. Về đến nhà, chúng lại nằm trên giường luyện tập, để một cánh tay từ mép giường thõng xuống, chúng phát hiện nằm trên giường thõng cánh tay, dễ hơn nhiều khi nghiêng vai đi đường,  có điều, khi nằm trên giường thõng cánh tay, chỉ một lát đã tê tê.


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »