tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29457080
Tiểu thuyết
29.06.2013
Nguyễn Đình Chính
Đêm thánh nhân

Có một sự trùng hợp ngẫu nhiên cái lần đó cha Tạc rời khỏi làng Lũng Bãi buổi tối thì sáng hôm sau cô con gái út của vợ chồng lão Bền cũng khăn gói hí hởn theo ông anh họ doanh nghiệp tỉ phú Dục Văn Bường ra thành phố. Dục Văn Bường đưa cô em họ từ bến xe về thẳng một ngôi nhà ba tầng cửa sắt đóng im ỉm mặt tiền rộng 2,7 mét nằm lút sâu trong một ngõ hẻm ở sau khu tập thể xóm chợ gần ngoại ô phía Tây Bắc thành phố. Loại nhà này ở những chỗ này trông thoáng qua cũng biết chủ nhà xây lên không để ở mà chỉ để giữ đất cho thuê xì xằng qua ngày chứ không ai dùng làm trụ sở văn phòng cơ quan hội hè. Âý vậy mà trước cửa lại treo tấm biển phoóc mi ca trắng lốp kẻ hàng chữ sơn đỏ đầy vẻ khả nghi: Trung tâm xuất khẩu lao động Hàn Quốc. Dục Văn Bường đập cửa ầm ầm lúc sau mới nghe tiếng dép kéo lê lệt quệt đi ra. Đó là một người to béo hồng hào ria mép ăn mặc lôi thôi luộm thuộm đồng hồ mặt lửa to tướng nặng trịch ở cổ tay nhẫn vàng mặt đá hai chỉ ở ngón tay. Gã vồn vã kéo tuột cả hai vào nhà kéo cửa sắt xầm lại rồi tự tay rót nước trà ra ba cái chén cáu bẩn rồi mở mồm nói liên tục như máy khâu toàn những chuyện làm ăn phần mềm phần cứng hợp đồng ba cầu hai cầu đầu vào đầu ra tiền đô tiền Việt đâu đâu nghe ù cả tai thỉnh thoảng gã lại vỗ bộp vào vai Dục Văn Bường khiến nhà doanh nghiệp tỉ phú giật nảy người nhăn mặt. Liễu khép nép ngồi cạnh ông anh họ len lén cúi nhìn mấy viên gạch hoa cáu bẩn lát nền không dám ngẩng lên nhìn mặt cái người đàn ông to béo ầm ĩ mà ban nãy ngoài bến xe ông anh họ đã nói: “Thằng này là giám đốc Vũ Triết bạn làm ăn với tao”. Trò chuyện ầm ĩ một lúc Dục Văn Bường đứng lên dang hai tay ra:


        - Coi như xong nhé. Bây giờ tao gửi trường hợp con em họ cho mày. Con bé mà hôm nọ tao đã nói với mày đấy.


        Vũ Triết trố mắt nhìn Liễu rồi gã phá lên cười:


        - Thế mà từ nãy tao cứ tưởng cô bé đít cong này là bồ nhí của mày. Non ra dáng rau tàu bay quá nhỉ. Tuyệt vời.


        Dục Văn Bường cười nhạt:


        - Rau tàu bay chính hiệu đấy. Đắng ngắt.


        Nói rồi Dục Văn Bường quay lại nói với Liễu:


        - ở lại đây làm việc với ông ấy. Tý nữa anh quay lại đón. Yên tâm đi.


        Tiễn Dục Văn Bường ra khỏi nhà giám đốc Vũ Triết lại kéo cửa xầm lại rồi gã nheo đôi mắt đen nhánh tinh ranh còn hơn cả mắt chuột nhắt nìn hau háu vào đôi mông cong tếu tròn vo của Liễu. Một lúc sau gã xoa tay nói như ra lệnh cho Liễu lên gác làm một số thủ tục hành chính. Gã nói như vậy bởi vì tí nữa gã lại phải đi công việc. Ngôi nhà ba tầng vắng ngắt. Gã đi trước. Liễu theo sau leo lên những bậc cầu thang bẩn như ma đầy giấy vụn rác rưởi. Tự dưng Liễu cứ phải nhìn hai cái mông gã to bự chật căng ngoáy nhoay nhoáy trong cái quần vải toóc-xi cáu bẩn đã lâu ngày chưa giặt. Mới leo lên chục bậc cầu thang mà gã đã thờ phì phò mặt xưng lên như vừa uống rượu. Rồi gã đưa Liễu vào một gian phòng nồng nặc mùi thuốc lá đồ đạc bày biện khá sang trọng. Bộ xa-lông Mỹ to xù xụ ngồi lút người bàn giấy rộng thênh thang trên bàn ngổn ngang chất ngất sách vở giấy tờ máy vi tính máy điện thoại. Tủ lạnh Saniô ở góc phòng cửa sổ đóng kín buông rèm nhung màu tiết dê đèn trần màu hồng hình vỏ chai. Nom gian phòng na ná như một phòng hát karaôkê. Liễu hơi chờn chợn. Gã bảo Liễu ngồi xuống ghế rồi vất cho cô gái một tờ giấy trắng tinh:


        - Viết thử mấy chữ họ tên.


        Cô gái run run mím môi cố viết thật chậm mấy con chữ. Cô không ngoái lại nhưng biết rõ gã đang đứng sát sau thành ghế. Gã phun khói thuốc lá vào gáy cô gái rồi giật lấy tờ giấy.


        - Chữ nghĩa như gà bới. Thú thật đi vừa thoát xoá mù có phải không?


        Liễu ngượng quá cứ ngây người ra tim đập thình thịch. Giám đốc Vũ Triết vo tròn giấy ném vào góc phòng rồi ngồi phịch xuống ghế trước mặt Liễu sỗ sàng:


       - Hỏi thật cô bé nhé: có đúng là em họ của thằng Bường không?


            Đôi mắt đen nhánh của gã nhìn xoáy vào mặt Liễu. Nhưng gã lại nhoẻn cười nụ cười rất độ lượng:


       - Em ở lại đây làm những việc lăng nhăng quét nhà nấu cơm giặt giũ độ nửa năm một năm có đợt đi lao động Hàn Quốc là tôi sẽ ghép em vào danh sách ưu tiên. Tiền lệ phí đi lao động của em tôi chịu. Có đúng là thằng Bường đã thoả thuận với em như thế không?


      Liễu gật đầu. Vũ Triết lại cười:


     - Tôi và Bường là bạn làm ăn cùng cạ với nhau. Em cứ coi tôi như thằng Bường. Vô tư đi. Hoàn cảnh em bây giờ kiếm được một công việc thế này là thơm rồi. Phải biết nghe lời và nhất là không được táy máy ăn cắp vặt. Kia kìa! nhìn ra ngoài đường mà xem hàng vạn các bé nông thôn xinh đẹp đít cong như em đang đổ xô ra thành phố. Đầy đường. Đầy ắp trong các quán bia quán karaôkê. Điếm lậu cả đấy. Nói vậy có hiểu không có lọt lỗ tai không? Ta thoả thuận như thế nhé. Bây giờ uống bia.


      Vũ Triết vui vẻ lôi trong tủ lạnh ra mấy lon bia rồi chẳng cần biết Liễu có uống được bia hay không gã bật một lon cho mình một lon cho Liễu. Gã nói thản nhiên bia Hariken uống được đấy làm một hớp cho nó quen đi ra thành phố phải tập uống bia. Nhưng khi thấy cô gái ngửa cổ làm một hơi cạn lon bia thì gã trố mắt ngạc nhiên búng tay tanh tách:


       - Khá thật. Rau tàu bay đít cong khá thật.


      Rồi Vũ Triết ôm ra cả chục lon bia bày lên bàn:


      - Cô bé này khá. Uống được uống thoải mái.


     Gã cụng lon với Liễu. Tới khi cô gái uống hết lon thứ ba  buông cái vỏ lon rơi  cheng xuống sàn nhà thì Vũ Triết nhảy dựng lên như trẻ con.


     - Tuyệt cú mèo ! Lập một hát trích ngon ơ. Chà ! Rau tàu bay đít cong đáng nể đấy.


     Ba lon bia đã làm cho Liễu lấy lại cái tính táo tợn nghịch ngợm. Cô gái mở tiếp lon thứ tư. Thấy ông giám đốc cứ tròn mắt nhìn cô gái đặt lon xuống :


     - Cháu có thể uống cả chục lon một lúc.


     Vũ Triế phá lên cười. Đột nhiên gã vỗ độp vào mông Liễu :


     - Cấm chú cháu. Uống được cứ uống. Thoải mái đi. Vô tư. Cô bé đít cong này hay quá. ở đây với anh. Nói thực nhé. Nếu dám liều chết thì làm vợ bé của anh. Vợ chui thôi. Không đăng kí nhưng cưới treo hẳn hoi.  Xong chưa.


     Vũ Triết là một loại người kỳ quặc. Dục Văn Bường đã chỉ vào mặt gã trong một bữa nhậu : “ Thằng này nửa lưu manh nửa trí thức. ” Gã đã từng là giáo viên cấp ba dạy lịch sử rồi thủ thư thư viện thành phố rồi phó chủ nhiệm câu lạc bộ những người yêu âm nhạc rồi trưởng ban trị sự một tờ báo lá cải rồi trợ lý tổng giám đốc xí nghiệp đánh bắt hải sản...  Và bây giờ gã là giám đốc trung tâm tuyển dụng xuất khẩu lao động Hàn Quốc có con dấu tài khoản hẳn hoi. Vũ Triết có một đời vợ nhưng đã ly thân. Mười năm nay gã vẫn sống độc thân. Vì sao? Chẳng ai rõ vì sao. Có người độc miệng đồn vì gã mắc bệnh hủi và vợ gã bỏ gã cũng vì căn bệnh quái ác bẩn thỉu này.


     Không biết trưa hôm đó Vũ Triết và cô bé Liễu sẽ ngồi đấu bia một trăm phần trăm đến mấy giờ nếu như không có hồi chuông điện thoại réo inh ỏi. Vũ Triết cầm ống nghe uể oải nhưng rồi gã bỗng chồm dậy hối hả : “ Bây giờ anh phải vù gấp lên sân bay đón một thằng đối tác. Bai thôi. Gút lại thế này nhé. Từ ngày mai em sẽ chính thức giúp việc cho anh quét dọn lau nhà cơm nước chợ búa. Mỗi tháng anh trả em trăm ngàn. Một năm sau anh sẽ lo cho em xuất khẩu lao động Hàn Quốc. Được chưa ưng chưa. Xong nhé. Bây giờ em vù xe ôm về chỗ thằng Bường nhưng muốn uống nữa thì cứ ngồi đây thoải mái. Toalét kia kìa. Trông nhà luôn cho anh nhưng cấm động vào giấy tờ sách vở trên cái bàn. Nhớ chưa rau tàu bay đít cong. ”


     Liễu đã uống tới 8 lon bia. Bụng  dưới cô gái đau tức. Bia ngấm khiến cô gái nặng mặt hai mắt trĩu xuống. Nghe ông giám đốc nói liên hồi máy khâu như vậy cô gái chỉ cười cười ngả người ra đệm ghế. Vũ Triết bỏ ra ngoài lúc nào Liễu cũng chẳng để ý nữa.


     Giám đốc Vũ Triết đi rồi Liễu uống nốt lon bia dở rồi ngủ thiếp đi. Trong phòng im ắng như tờ. Trong giấc ngủ say bia lơ mơ hình như cô gái còn nghe rõ cả tiếng muỗi bay vo ve. Liễu ngủ một giấc dài tới khi thức dậy thì ngoài trời đã muộn. Nắng đã tắt từ  lâu rồi. Trong phòng có tiếng người lộp cộp đi lại. Vũ Triết đã quay về từ lúc nào. Thấy cô gái mở mắt ra gã nhún vai nheo đôi mắt đen nhánh tinh ranh hơn mắt chuột nhắt rồi cười thân thiện :


     - Ngủ một giấc sướng quá nhỉ. Đói rồi hả. Đi ăn nhé. Cơm hay phở? Hay là đi nhậu quán cóc vỉa hè cá rô ron rán giòn.


     Trong khi Liễu vọt vào toa lét thì Vũ Triết lúi húi tìm một chiếc dép lê vất lẫn lộn trong đống vỏ bia ở góc phòng. Chiều nay đi được việc nên gã có vẻ hí hởn. Gã huýt sáo bật móng tay tanh tách đứng ở bên ngoài cao hứng thét vào toa lét : đái ỉa mau lên còn đi nhậu rồi lại hỏi chiều nay thằng Bường có điện thoại cho Liêũ không. Khi Liễu đáp là không thì Vũ Triết cười hô hố rống lên : “ Vậy là nó cố tình gả em cho anh rồi đấy. Xong phắt đi. Em có còn là gái trinh đâu mà sợ thiệt. ” Nghe Vũ Triết nói như vậy Liễu chẳng suy nghĩ gì cả bởi bụng cô đang réo lên ùng ục đòi ăn. Hai người đi ra khỏi nhà. Đèn đường đã bật. Cái ngõ nhỏ buổi trưa vắng vẻ đến thế mà bây giờ túa lua đầy người quang gánh thúng mủng ki sọt nom ai cũng lam lũ tất bật mệt mỏi. Xem ra chỉ có giám đốc Vũ Triết và cô con gái út lão Bền là thư thái nhẹ nhõm. “ Khỏi đi xe ôm vì gần đây thôi” Vũ Triết vừa nói vừa đưa cô gái đi lòng vòng qua hai dãy phố chéo rồi xồ ra một ngã tư tấp nập người xe lao qua lại vun vút rầm rĩ chóng mặt.


     Cái quán cóc vỉa hè cá rô rin rán giòn thật ra chẳng là quán mà cũng chẳng là cửa hàng cửa hiệu. Nó chỉ là một góc vỉa hè quăng quật lủng củng mấy  bàn gỗ lùn tịt nứt toác mấy ghế gỗ khập khiễng hôi xì xì bẩn đén mức có vất ra cống rãnh cũng chẳng ai thèm nhặt mà nếu có nhặt lên đem về chẻ làm củi đốt xông khói khét lẹt khắm lặm đến chuột cũng chết sặc chỉ tổ mất công van vỉ mấy bà xe rác khó tính mắm tôm làm phúc quẳng ngay lên xe rác. Chủ quán là một quái nhân hai tay ngắn cũn hói đầu chột mắt quần đùi cháo lòng cởi trần đứng nghênh nganh hách dịch sau một  chảo gang đổ đầy mỡ nổi lềnh phềnh những con cá rô bé tẹo teo mỏng dính đép đẹp uốn cong lên như mấy  mảnh sành quá lửa. Hơn chục năm về trước ở thành phố có tới cả ngàn  quán cóc vỉa hè như thế này. Mỗi quán bán một thứ đồ nhắm : ốc luộc lá chanh đậu phụ mắm tôm dạ dày lợn gân bò gan ngỗng chân gà chiên mỡ...  Mỗi quán chỉ bán một thứ đồ nhắm mà thôi. Còn rượu thì đủ loại: Rượu sắn rượu ngô rượu gạo rượu men lá thậm chí cả rượu ngâm thuốc bắc. Để tăng nồng độ người ta tương đất đèn vào ủ lẫn men. Chả thế mà nốc thứ rượu này vào mồm đắng mũi ngạt đầu rức như búa bổ. Đất đèn ngấm vào máu xông lên tận óc thì làm gì chẳng nhức đầu.


     Những cái quán cóc này chỉ mở hàng vào tầm 5 giờ chiều và kéo dài lai rai đến tận 9 hoặc 10 giờ đêm. Khách nhậu là ai? Những hạng người giàu có sang trọng quan chức thì chẳng có bao giờ thèm hạ đít ngồi xuống bởi nơi hội tụ của họ là những rét-tô-răng những phòng karaôkê những hô teo mi ni Lưu ly Dạ Thu Hương Đêm màu hồng Việt Linh Kiều Trinh Hải Yến...  Khách nhậu thường xuyên của các quán cóc là tầng lớp cần lao đói nghèo hạ tiện lưu manh bần hàn nhất của cư dân thành phố. Họ làm đủ mọi thứ nghề lao động vất vả bẩn thỉu thô sơ thấp hèn : phu hồ xích lô xe lam đổ rác móc cống ăn cắp cờ bạc trốn trại gác chợ buôn cứt...  Hàng trăm nghề mạt hạng như vậy. Tan tầm có kẻ về nhà lúi húi cơm nước lom com cùng vợ con cha mẹ nhưng cũng có ối người vì chót nghiện ngập vì chưa có một mái nhà hoặc cũng có một mái nhà rồi đấy có vợ con rồi đấy nhưng túng đói nợ nần chẳng chịt bệnh hoạn chán đời xấu hổ chẳng buồn lê bước về nữa hoặc cũng có những kẻ thất nghiệp những gã vô công rồi đời đam mê một thú vui được ngồi nhậu nhẹt lê la trên vỉa hè tán láo chửi thề văng tục buồi dái chim bướm đéo mẹ địt cha chán mồm mỏi miệng rồi thở ra mấy câu triết lý cuộc đời rẻ tiền rất hợp với đầu óc tâm tính của họ nào là : Tiền bạc là phù du tình người là muôn thuở...  hoặc cao cấp hơn triết gia hơn môt chút : Đời là gì. Đời là môt cái quán trọ mà thôi. Ta ghé vào quán trọ cuộc đời thuê tạm vài chục năm rồi lại đi. Đi đâu ? Đi mãi mãi vào cát bụi cô liêu...  Đại loại là như vậy. Họ tới đây tự lo liệu lấy mấy ghế gỗ lùn tịt dây đầy mắm ớt cái kê đít ngồi cái thì để làm bàn gọi chai rượu đĩa cá rô rin rán giòn tan nắm rau thơm bẩn như ma cùng bát muối ớt vàng khè. Thế là bắt đầu một cuộc nhậu say sưu miên man luý tuý trên vỉa hè.


         Vũ Triết dắt Liễu tới nơi thì cái quán cóc đã đông nghịt dân nhậu. Chẳng hiểu sao chiều nay lại đông như vậy. Chẳng nhẽ vì chiều nay oi ả nóng bức buồn chán vô nghĩa quá hay sao. Loay hoay một lúc Vũ Triết mới cướp được hai cái ghế long chân và một chỗ ngồi dưới gốc cây dâu da xoan sát cạnh lỗ cống vỉa hè. Hãy ngồi im ở đây giữ cái ghế này. Vũ Triết dặn Liễu như vậy rồi xốc quần xông tới chảo mỡ khét lẹt bốc hơi mù mịt. Loáng một cái cút rượu hai cái chén và đĩa cá rô rin rán đã bày trước mặt Liễu. Nom Vũ Triết lúc này hăm hở như vừa được bạc. Uống đi cá rô rin rán ngon lắm. Vũ Triết rót rượu ra chén mời Liễu thân mật như mời một bạn rượu ngang vai phải lứa. Gã cụng chén ngửa cổ làm một hớp rồi bỏ con cá vào mồm nhai rau ráu: “Được đấy chứ nhỉ. Đồng quê. Tuyệt vời”. Gã tự thưởng thức khen ngợi như vậy.


     Nhưng Liễu thì chán nản quá. Cô nhìn chai rượu đục ngầu nhìn mấy con cá thảm hại mà chợt nhớ cái tủ lạnh đầy tú hụ bia lon trong căn phòng sang trọng buổi chiều. Ngồi lê la vạ vật cạnh gốc cây sát lỗ cống thối hoắc uống hớp rượu đục nhai con cá ranh lủng củng toàn xương xẩu khiến cô con gái út lão Bền ngượng chín mặt. Liễu bỏ cảnh cắp thúng ngồi lê la che nón bốc bánh đúc chấm mắm tôm ở góc chợ quê Lũng Bãi hôi xì mùi cứt gà cứt vịt chạy ra thành phố không phải để lại ngồi lê la nhai miếng cá nhạt thếch xương da trên góc vỉa hè cống rãnh cỏ giả này. Ngồi rúm lại cố giấu mặt qua hai bờ vai dụi bộ mông cong tếu vào gốc cây thỉnh thoảng cô lại liếc xéo sang ngay bên kia đường sáng choang hàng phở mì vằn thắn bảng hiệu xanh đỏ bàn ghế trắng phau. Bụng Liễu sôi sùng sục. Ngỡ là cô gái đang ngượng ngập chưa quen cảnh ăn nhậu xô bồ bỗ bã bụi bậm này nên Vũ Triết cười khà khà nhai cá rán rau ráu uống rượu liên tục ngả đầu vào thân cây ngắm nhìn dòng người ngợm xe cộ nườm nượp vun vút chạy tới chạy lui ngang qua mặt gã. Có nhưngc chiếc Honđa phun khói vào mặt mà Vũ Triết cũng chẳng bực mình. Rượu đất đèn ngấm dần vào máu khiến hai hốc mắt của gã nhức nhối. Bụng dưới gã căng cứng giá như mọi lần thì Vũ Triết đã vọt sang bên kia áp bụng vào gốc cây muỗm cổ thụ đen xì khuất trong bóng tối mà tương ra rồi. Nhưng hôm nay gã cố nhịn. Nhịn đái mà vẫn thấy khoan khoái thích thú. Vì ớ gì. Vì vụ làm ăn ở sân bay trưa nay có hy vọng trót lọt thì trung tâm lao động xuất khẩu Hàn Quốc sẽ trúng mánh được thêm 40 chỉ tiêu nữa hay là vì chiều nay đĩa cá rô rin rán giòn hơn chai rượu cuốc lủi đất đèn sủi tăm đục hơn hay là vì ông trời dở người tự dưng lại ban cho gã một cô bé rau tàu bay đít cong tếu tròn vo ngô nghê dại dột dốt nát dễ bảo đang ngồi sát cạnh gã đây.


     Buổi tối hôm đó trong tâm trạng lâng lâng ngây ngất Vũ Triết đã nhai hết nhẵn đĩa cá rô rin cùng nắm rau thơm và uống cạn tới đáy chai rượu cuốc lủi đục như nước vo gạo nồng nặc hơi đất đèn và gã chỉ chịu lè nhè đứng lên khi góc vỉa hè đã vắng teo. Gã chủ quán quái nhân mắt chột tay ngắn cũn cỡn vỗ vai Vũ Triết : “ Biến thôi đại gia”. Vũ Triết say mèm loạng choạng cong cong một ngón tay chỉ vào giữa mặt gã chủ quán líu ríu ngọng líu lưỡi. Vũ Triết không lê nổi chân nữa. Thấy Liễu cứ đứng đực ra gã chủ quán cau có : “ Vứt mẹ nó lên xế lô còn chờ gì nữa”. Rồi gã vẫy một xích lô đang gác càng lên vỉa hè cạnh đó. Và cũng chính gã sốt sắng giúp Liễu vực Vũ Triết lên tấm đệm xe rách toạc.


     Đêm đó khuya lắm Liễu và Vũ Triết mới về tới ngôi nhà 3 tầng cửa sắt trong ngõ hẻm. Khi đi bộ thì nhanh thế mà sao đi xích lô lại lâu thế. Có lẽ thằng xế lô cà trớn chạy ăn gian thêm đường để moi tiền. Vũ Triết đã xỉn hoàn toàn. Gã bò 4 chân lên gác rồi ngồi dụi ngay xuống sàn nhà dựa lưng vào thanhf ghế xa-lông Mỹ ngoẹo đầu rống lên như con lợn sề sặc cám. Gã ngủ rồi. Liễu loay hoay chạy tới chạy lui trong căn phòng rộng bừa bộn giấy tờ rác rưởi vỏ chai vỏ lon bia hộp giấy lục lọi mãi mới nhặt được hai gói mỳ tôm chuột cắn nham nhở góc vứt lẫn trong đống vỏ hộp dưới gầm bộ xa-lông Mỹ to xụ. Trong tủ lạnh chỉ có toàn bia lon và đá và cũng phải mất non nửa giờ cô gái mới tìm được cái nồi nhôm sứt tai cáu bẩn mốc meo tống tít trong tận cùng ngăn kéo. Khi nấu xong bát mỳ thì đã quá nửa đêm. Ngoài ngõ vắng như bãi tha ma. Cô gái ngồi xổm trên sàn nhà tay cầm đũa tay bê bát mỳ nghi ngút khói đối diện với ông giám đốc Vũ Triết vẫn đang ngồi dụi cổ ngộe đầu dựa lưng vào ghế xa-lông Mỹ ngáy khò khò thỉnh thoảng lại giống lên sặc sụa. Vừa ăn vừa ngắm nhìn người đàn ông béo tốt ria mép này cô con gái út của lão Bền cò nghĩ miên man một ngày sao dài thế mới sáng nay cô còn chạy xí xớn ở làng Lũng Bãi lổn nhổn mảnh chĩnh  mảnh sành vậy mà bây giờ đã ngồi ở đây lọt thỏm trong căn phòng sang trọng giữa thành phố náo nhiệt giàu sang phú quý đông vui. “ Mày cứ chịu khó làm ô-sin cho thằng giám đốc này độ một năm rồi nó sẽ cho mày một suất đi lao động Hàn Quốc thế là chim nhỏ xổ lồng vẫy cánh đổi đời. ” Ông anh họ Dục Văn Bường đã thoả thuận với Liễu như vậy. Đổi đời như thế nào chẳng  thể biết hết nhẽ là thế nào mung lung lắm nhưng chắc chắn được ăn ngon mặc quần bò đội mũ lơ-vít đeo đồng hồ  mang găng tay đi giầy thể thao đế xốp và nhất định không phải quay trở về tất bật vất vả lam lũ bẩn thỉu chạy tới chạy lui gánh đất bốc phân băm bèo cám lợn ở cái vùng quê đất Bãi Nghèo đói buồn thiu lổn nhổn mảnh chĩnh mảnh sành ấy nữa. Vừa húp sột soạt bát mỳ lõng bõng nghĩ ngợi mơ tưởng miên man ngắm nhìn bộ mặt núng nính mỡ thịt của  Vũ Triết chảy xệ xuống vô hồn dại nghếch khi ngủ giống hệt tảng thịt mông con bò mộng cô con gái út lão Bền cò chợt nhớ tới tấm hình hài quặt quẹo mặt xanh đít nhái lưng gù đầu gối củ lạc cặp đùi gày nhẵng lủng củng xương da lạnh ngắt của thằng chồng chíp hôi nghiện ngập rồi cô gái lại liên tưởng tới ổ bụng trắng nhợt lồi ra đoạn rốn kỳ dị cùng những cử chỉ vật vã đau đớn lạ lùng của cha Tạc trên vú trên mông trên đùi trên bụng cô đêm qua trong chòi gác chạy lụt nhớp nháp nước mưa rác rưởi đất cát...  Ba sự tưởng tượng ấy về 3 người đàn ông đã đưa Liễu vào giấc ngủ mỏi mệt mung lung lúc nào cô cũng chẳng hay biết.


     Khoảng canh ba canh tư Liễu bỗng giật mình choàng thức dậy vì  có người đàn ông to béo đang đè lên người. Cô gái mở mắt nhìn ngay thấy bộ mặt to béo đỏ au râu mép của giám đốc Vũ Triết đang dí sát mặt cô. Mồm gã thở phì phò phả hơi thối kinh khủng. Đôi bàn tay béo múp của gã bóp ngấu nghiến bắp đùi cô đau nhói. Cô giãy giụa và bỗng hốt hoảng nhận ra đã bị lột truồng từ lúc nào chẳng hay. Liễu cố sức chống tay vào mặt gã đẩy lên rồi túm gáy gã giật thật mạnh nhưng cũng lúc đó nơi háng Liễu đau nhói một cảm giác tê dại lan khắp người khiến cô gái cong người lên chẳng khác gì con cá rô rin bị ném vào chảo mỡ đang sôi. Thay vì đẩy Vũ Triết ra cô con gái út lão Bền cò dang rộng cả hai tay ôm choàng lấy cái lưng lực lưỡng đầy sức vóc của gã chẳng những thế Liễu còn nhoẻn miệng cười với gã và âu yếm hứng lấy nụ hôn nồng nhiệt thối hoắc của gã. Cô gái sung sướng hả hê đón nhận sự giao hoan cuồng nhiệt mạnh mẽ và chớp nhoáng mang đến cho cô khoái cảm chất ngất rất lạ lùng bí ẩn mà cô chưa hề biết tới. Trong giây phút đê mê cô con gái lão Bền cò lại chợt nhớ tới tấm thân hình lạnh ngắt lẽo nhẽo vô tích sự của thằng chồng chíp hôi nghiện ngập hút sái và cô cũng lại chợt nhớ tới ổ bụng trắng toát lồi ra đoạn rốn kỳ dị cùng những động tác mê sảng vật vã đau đớn vô tích sự của cha Tạc.


 


                                                                  14


     Bản hợp đồng mua bán chuyển nhượng sang tên mảnh đất chùa Lũng ký xong chưa kịp ráo mực thì nhà doanh nghiệp tỉ phú Dục Văn Bường đã lập tức thuê thợ đổ người rùng rục kéo về làng Lũng Bãi.


     Mảnh đất chùa Lũng cao ráo đẹp đẽ nhất làng Lũng Bãi nằm kề sát chân con đê sông Cái nhìn ra mấy thùng đấu mênh mông ngút ngát cỏ lác. Khi lão Bền cò cùng bô lão trong làng quyên góp đủ tiền của gách ngói tre pheo xây ngôi chùa Bước lên chính gót ngọc thênh thang vào tới cửa từ lòng trần nhẹ bẫng còn hô hào dân làng Lũng đắp đất tôn cao nền ngôi chùa thêm nửa mét nữa. Vì vậy mấy mùa nước to thế cả làng trắng băng chìm nghỉm trong sóng nước thì mảnh đất chùa vẫn nghễu nghện nổi lên như một bán đảo xinh xắn xanh rờn cây cỏ. Địa thế cao ráo đẹp đẽ là vậy mà  Dục Văn Bường vẫn chưa vừa lòng gã còn đổ cát tôn mặt bằng lên cao nửa mét nữa. Dục Văn Bường điều về đây một đoàn người lạ hoắc dưới sự chỉ huy của hai thằng cai đầu dài vạm vỡ râu ria cực kỳ dữ tợn. Bọn này quây cót đóng cọc hạ trại trên mặt đê hàng ngày lục đục dậy từ 4 giờ sáng ăn uống hò hét làm việc hùng hục một mạch đến khi nắng tắt lại chui vào lều nấu nướng ăn uống cờ bạc hò hét ngủ nghê một mạch đến 4 giờ sáng hôm sau lại lục đục kéo nhau trở dậy. Công việc chạy rùng rục đâu vào đấy. Cả làng Lũng Bãi đổ ra xem chúng làm việc rồi réo họ tên thằng Dục Văn Bường lên chửi đã để bọn người vô lại thất nghiệp tứ xứ xồ về đây trnh cướp mất công việc của họ dù đó chỉ là những việc đào đất đóng cọc be nền nặng học lấm láp bẩn thỉu. Cứ như thế hơn hai tháng trời bãi đất chùa làng Lũng đông nghẹt như cái chợ om sòm chửi bới mách qué có người đã lo lắng sợ rằng sẽ có xô sát đánh nhau án mạng đến nỗi Dục Văn Bường phải thuê bốn công an trên xã về lập tổ canh giữ bảo vệ. Nhớ hôm làm lễ động thổ Dục Văn Bường thửa một mâm cúng rất to vàng mã hương hoa thủ lợn và cả một dàn nhạc bát âm gã cũng thuê ở thành phố về. Lễ cúng động thổ rất to nhưng gã không mời một người tham dự chia vui. Trong lúc hương khói đàn sáo vang lừng Dục Văn Bường cởi trần trùng trục bắc ghế ngồi trên mô đất cao nhất nhìn xuống làng Lũng Bãi mà gã có cảm giác lâng lâng như đang ngồi chót vót trên ngai vàng hoá thành ông vua nhìn xuống dân làng Lũng Bãi đông nghịt đen đúa rách rưới đang lố nhố chen chúc dưới chân gã. Đúng chín tháng mười ngày sau cái lễ khởi công từ giờ phút bổ nhát cuốc đầu tiên đến  lúc quét nhát chổi cuối cùng sơn cánh cổng sắt ra vào một toà khách sạn ba tầng 18 phòng mái tôn ốt-nam đỏ rực cửa kính khung nhôm sáng choang nổi lên trên cái nền đóng cọc xi-măng mới hôm nào ngôi chùa làng Lũng Bước lên đường chính gót ngọc thênh thang vào tới cửa từ lòng trần nhẹ bỗng toạ lạc vừa bị đập bỏ. Buổi sáng hôm đó cũng như mọi buổi sáng lão Bền cò dậy rất sớm rít thuốc lào ngồi ngáp vặt rồi lò dò đi ra sân. Gió sớm mát mẻ. Trời âm âm u u khí âm chưa tan hết mà dương khí cũng chỉ mới lấp ló rạng lên. Cả làng Lũng Bãi vẫn ngủ say im phăng phắc. Lão Bền ngắm đất ngắm trời lão chui qua chuồng lợn chui qua hàng rào chó đẻ hôi sặc mũi vòng qua những gốc tre tua tủa cứng như sành tụt xuống bờ cỏ ướt sũng sương đêm rồi cun cút lội qua thũng đấu mênh mông lẽo nhẽo bùn đất giống con ngỗng đầu đàn loạc quạc chạy đi mò tép sục cua mỗi khi trời đỏ mưa rồi lão trèo lên lưng con đê xờm cỏ ngồi quay ra phía bờ sông âm thầm ngắm nhìn toà khách sạn đỏ chói sáng choang nguy nga đang hiện dần ra trong màn sương sướm lãng đãng. Phải thú thực lúc đầu lão Bền cò cảm động bồi hồi. Trên cánh đồng lúa xanh rờn bỗng dưng nổi lên một toà nhà lộng lẫy nguy nga mái đỏ tường trắng cửa xanh cổng vòm uy nghiêm ngoài vườn rải sỏi chuồng gấu chuồng cọp chuồng khỉ hòn non bộ ghế xích đu...  Đẹp quá lạ mắt quá lão Bền cò bồi hồi cảm động tim đập chân run rồi lão ngoảnh nhìn lòng Lũng Bãi xám xịt tàn tạ tiêu điều bẩn thỉu đang lộ dần ra trong ánh sáng lờ mờ của buổi lê minh. Bỗng nhiên lão Bèn cò nhảy thách lên như bị con rết đốt vào mông đít. Tim lão co thắt lại. Người lão sởn gai ốc. Lão hộc lên như một con chó già bị hóc khúc xương tổ bổ ngang họng. Bây giờ lão mới giác ngộ cái thâm ý của thằng cháu họ doanh nghiệp tỉ phú Dục Văn Bường khi cho xây toà khách sạn lộng lẫy sang trọng kia trên mảnh đất chùa Lũng có khác gì nụ cười đắc ý ché giễu khinh miễt cái đói nghèo rách rưới bẩn thỉu tàn tạ của làng Lũng Bãi cơ chứ.


     Đúng một tuần sau khi cất xong toà khách sạn lộng lẫy. Dục Văn Bường lại Mô kích cà khổ về làng Lũng Bãi chui tọt vào toà khách sạn đợi nhọ mặt mới mũ cối mò vào nhà lão Bền cò y như là công an trên huyện về điều tra tìm bắt một gã thất nghiệp làm thuê đốt lồ có tiền án tiền sự. Lão Bền đang ngồi quật muỗi ngoài sân thấy ánh đèn pin quét loang loáng nhìn mãi mới nhận ra anh cháu chủ khách sạn. Hai người ngồi đối mặt nhau trong bóng tối trên bộ phản uống nước chộp choạp rít thuốc lào rõ kêu chẳng ai mở mồm trước mãi đến khi bà Bền bê tới ngọn đèn dầu lom rom thì lão Bền mới vứt nắm lạt quật muỗi xuống đất nói một câu như làm quà:


      - Anh xây cái khách sạn to đẹp quá tốn tiền tỉ chứ chả chơi.


      Dục Văn Bường gạt phắt:


      - Có phải  tiền của con đâu. Tiền vay ngân hàng lãi ba phân đắng lắm. Tối nay con muốn bàn với chú cái nghề đốt lồ nung chum vại tiểu sành của làng ta hết thời rồi bây giờ nung đồ kỷ vật xú-vơ-nia con giống xanh đỏ cóc nhái chim chuột ếch ương bán cho bọn Tây ba lô du lịch trúng to tiền vào như nước. Con xây khách sạn này đón lõng trước chỉ một hai năm nữa cái đế chế mảnh sành Lũng Bãi này sẽ chết ngủm hoá thành một điểm du lịch cổ xưa như mấy khu phố cổ ở thành phố rồi đây bọn buôn người du lịch nhố nhăng sẽ đổ về đây như nước vì vậy con muốn bàn với chú mở lại lồ xoay ra nặn con giống mỹ nghệ ta hợp tác làm ăn người trong gia đình họ hàng không lo lật lọng lừa đảo nhau. Con bỏ vốn chú bỏ công cứ bán được một con giống chú ăn mười phần trăm. Tay lồ của chú thì nhất làng rồi. Lão Bền lắc đầu: Nhưng mà thuê ai nặn con giống đây. Đón thợ xa về thì chết tiền công mà dân làng Lũng Bãi xưa nay chỉ quen nặn mấy thứ kềnh càng nồi niêu chum vại. Dục Văn Bường cười khì khì chọc vào bụng lão Bền: Chú than thỏe là kiếm thọe ỏe đâu. Thợ đây chứ đâu. Mấy thằng văn nghệ sĩ dở hơi trông thấy đàn rồng đất chú vứt ở đầu hồi thì có mà đái ra quần chẳng thế mà trẻ con cả làng này gặp chú ở đâu cũng nhảy cẫng lên lão Bền nghệ sĩ ôi là lão Bền cò nghệ sĩ. Chú cháu ta hãy cứ tạm thoả thuận như thế nhé khi nào vào việc cụ thể sẽ ký hợp đồng bên A bên B hẳn hoi tiền bạc công xá vốn liếng xòng phẳng phân minh.


         Sau khi thoả thuận với lão Bền cò như vậy Dục Văn Bường lại chụp cái mũ cối lên đầu len lén mò ra toà khách sạn. Chỉ vài phút sau gã đã trút bỏ  lốt một thằng buôn bán xì xằng hạng bét một gã chỉ trỏ cai đầu dài cá  ươn. Gã tắm nước nóng thay bộ ki-mô-nô đỏ chói thếu rồng vàng rồi vớ chai Mác-ten tới ngồi bên cửa sổ vừa uống rượu vừa ngắm nhìn  làng Lũng Bãi đen sì ở ngay dưới kia đang chìm trong màn đêm tối đen lát lát lại nhấp nháy vài ngọn đèn tù mù như ma chơi. Mặc dù chẳng có thâm thù vướng nợ oan trái với  làng Lũng Bãi này nhưng gã vẫn cứ thấy hể hả khoan khoái nhìn cảnh điêu tàn của cái làng nghề chôn nhau cắt rốn của gã mà ngay lúc này đây gã có thể bỏ tiền  ra mua tất cả đất đai trong làng. Đất bãi rẻ thối qua một đêm là già trẻ lớn bé cả cái làng này sẽ hoá thành tá điền làm thuê cho gã. Bây giờ có tiền là múc được tất phạt được tất từ gốc đến ngọn thật là quái đản và cũng thần tiên. Dục Văn Bường nốc Mác-tin đi lại trong phòng tà áo ki-mô-nô đỏ thêu rồng phượng phật qua phật lại hồn vía gã lâng lâng nửa mê nửa tỉnh có lẽ chơi hê-rô-in thì cũng chỉ tới đến cái ngưỡng này thôi. Dục Văn Bường nghĩ vậy.


     Chỉ khi cái phôn di động rúc lên như con dế  Dục Văn Bường mới ra khỏi giấc mộng. Tiếng léo nhéo của gã cố vấn ái tình của gã : “ Báo cáo xếp cho cô bé lên được chưa ạ”. Dục Văn Bường hỏi : “Đang ở đâu”. Tiếng trong phôn léo nhéo đầy vẻ huênh hoang nịnh bợ : “ ở ngay cạnh xếp rồi đấỵa”. Dục Văn Bường cúp phôn ra cửa sổ ngó xuống nhận ra chiếc xe hon-đa chuyên môn chờ gái của gã cố vấn ái tình đã dựng ở sau cánh cổng ra vào. Gã cố vấn ái tình đứng hút thuốc lá cạnh một cô gái váy đỏ chót. Dục Văn Bường xem đồng hồ : Mười một giờ. Đúng giừo hẹn theo kế hoạch gã cố vấn ái tình sẽ đưa mèo lên cho gã qua đêm ở khách sạn này : sẽ có một món rau tàu bay miền ngược xịn để bóc tem cho khách sạn theo đúng lệnh của xếp.


     Dục Văn Bường uống thêm ly rượu nữa. Có tiếng gõ cửa rụt rè rồi cánh cửa chầm chậm hé ra. Một cô gái mặt non choẹt vai to mập váy áo chật căng bó chặt lấy thân hình nở nang tròn lặn đầy sức vóc hiện ra ngơ ngơ ngáo ngáo. Mới thoáng nhìn đã biết ngay là một cô bé nhà quê từ nhỏ đã quen làm việc vất vả nặng nhọc cuốc xới cày cấy. Cô gái rón rén ghé đít xuống mặt ghế. Hai bàn chân mật mạp to tướng dài ngoẵng thò ra dưới gấu váy. Dục Văn Bường hất hàm hỏi:  


     - Tên gì. ở đâu?


     Cô gái lí nhí.


     - Em ở cao bằng ạ. Em là người Thổ.


     Dục Văn Bường bật cười


     - Bố láo thổ mán gì thứ mày. người làng Thượng hay làng Hạ?


     Cô gái giãy nảy :


     - Em ở Cao Bằng mà. Tên em là Tôn nữ Kiều Trinh.


     Gã chủ khách sạn vỗ đốp vào mông chắc nịch của cô gái :


     - Lại bố láo. Đít như cơm nắm như thế này mà lại là Tôn nữ Kiều Trinh. Đùng giả nai nữa. Còn trinh không?


     Cô gái cúi mặt xuống miết mấy ngón chân to bè lên tấm thảm. Dục Văn Bường cười khảy :


     - Chắc là bị thằng trai làng lôi ra bờ mương nghịch ngợm chọc thủng rồi chứ gì. Cởi chuồng ra để anh kiểm tra máy móc có ngon lành không nào.


     Cô gái nhanh nhẹn thành thạo tụt váy áo phơi ra cặp đùi ngắn lũn cũnm mập u và đôi vú to quá cỡ. Dục Văn Bường tặc lưỡi : Đúng là gái quê thứ thiệt. Thấy ông khách cười cô gái cũng vội nhoẻn miệng cười nín nhịn mặc cho ông khách hùng hục bóp mông bóp vú.


     - Tắm chưa ?


     - Rồi ạ.


     - Bố láo. Hôi như mồng két. Vào toa-lét xối nước kỳ cọ thật kỹ vào. Tý nữa kiểm tra lại. Vớ vẩn anh tống cổ.


     Cô gái ngoan ngoãn đi vào nhà tắm. Dục Văn Bường nốc nốt ly rượu rồi nằm vật ra giường. Mục đích trận hành lạc đêm nay là để bóc tem cho toà khách sạn này. Gã nằm chờ cô gái điếm giôngd như ông tù trưởng bộ lạc thổ dân da đỏ chờ một con mồi ra để mổ thịt tế hiến trong lễ tế thần.


*


     Trưa hôm nay ngày chúa nhật tháng bảy nắng chanh chang nóng rực oi ả một chiếc xe khách loại xe ca bốn chục chỗ ngồi hai bên sườn kẻ biển quảng cáo bột ngọt đỗ lại ngã ba Kỳ Sơn nhảy xuống một hành khách độc nhất áo thâm da trắng mũ lá tay xách xăm xô nai mà mới chỉ nhìn thoáng qua thôi cũng có thể đoán đó là một thảy cả thày dòng hoặc có thể còn là một cha cố. Sau khi xuống xe ông hành khách người bên đạo đó đứng khuất vào sau cây trứng cá cành lá xum xuê thong thả hút cho bằng hết điếu thuốc rồi ung dung xách xăm xô nai rẽ vào con đường hoang vắng vỡ nát lổn nhổn ổ gà ổ trâu ổ voi con đường khốn nạn chạy vào làng Lũng Bãi đế chế chum vại tiểu sành nổi tiếng một thời nay đang bước vào buổi hoàng hôn suy tàn khánh kiệt.


     Ông khách da trắng áo thâm mũ lá cốt cách người bên đạo đó chẳng phải ai mà chính là cha Tạc.


     Thế là hơn ba năm rồi hơn một ngàn ngày đêm mây gió thời gian vùn vụt trôi qua chẳng chờ đợi ai cha Tạc mới có dịp quay về làng Lũng Bãi. Sau khi từ biệt bác sỹ Chiểu cô Kim Thoa cùng ông bác sỹ Trương Vĩnh Cần ngớ ngẩn ở trại cùi An Nan dòng suối ngọt ngào cha Tạc được bề trên cắt cử tham gia thành viên thường trực một quỹ từ thiện cứu trợ đồng bào lũ lụt sống đời lang thang lặn lội bì bọp  bùn nước mấy tỉnh đồng bằng châu thổ phương Nam nghiên cứu dự án khả thi một kế hoách mang cái tên rất huyền thoại thuỷ cung là “ sống chung với lũ”. Thấy cha làm việc tận tuỵ say mê lại nói được tiếng Mỹ nên bề trên lại quyết định biệt phái cha tham gia đoàn đại biểu lên tận biên giới phía bắc đàm phán xin tiền tổ chức từ thiện quốc tế đang có dự định tài trợ hàng chục triệu đô la xoá đói giảm nghèo cho những vùng bị lũ lụt và cháy rừng. Công viếc xong xuôi trên đường trở về miền Nam cha Tạc bèn xin nghỉ vài ngày ghé vào làng Lũng Bãi. Bao năm trôi qua rồi làng Lũng Bãi vẫn nghèo đói hoang  vắng xơ xác điêu tàn như ngày xưa chẳng có chút gì thay đổi hoạ chăng chỉ có cảnh lạ mắt là dọc hai bên đê con sống Cái chạy vòng vèo men theo rìa làng nổi lên một toà biệt thự khách sạn xanh đỏ vắng ngắt cửa đóng im ỉm phơi mình trong ánh nắng hè ngột ngạt oi bức. Khi cha Tạc vào đến nhà lão Bền thì có bà Bền đang ngồi gọt mấy củ khoai nước cạnh con chó mực già ghẻ lở ở góc bên cạnh cái vại úp lộn ngược vẫn cái vại mà ngày nảo ngày nào nhà nghiên cứu Mỹ thuật Jôn Owen cao gần hai mét đã nhảy lên đứng lò cò một chân để đương đầu với con chó mực già ghẻ lở. Con chó già vẫn chưa quên  mùi của cha Tạc nên nó chỉ khẽ động đậy mẩu đuôi xám xịt trơ da tróc lông chào cha Tạc chứ cũng chẳng thèm bò dậy nữa. Bà Bền mời cha Tạc vào nhà uống nước vối hãm ở trong ấm tích hỏi thăm cha vẫn khoẻ cũng lâu rồi mới về làng Lũng Bãi ông lão nhà tôi đi đò sang bên làng Đới Tít thăm ông bà thông gia có lẽ chiều tối mới về mấy bức tượng sành của cha thì cái ông lão dở người ấy vẫn bọc báo bọc giẻ rách cất ở trên chòi gác để tôi dọn chỗ mời cha nghỉ ngơi. Rồi bà Bền cầm  chổi tre trèo lên chòi gác quét xoèn xoẹt con chó già nghe tiếng chổi uể oải bò lên theo đến khi cha Tạc xách cái xăm xô nai lên thì đã thấy con chó nằm co quắp án ngữ ngay cửa ra vào đúng cái chỗ mà hàng chục năm nay nó vẫnn nằm. Trong chòi quét don sạch sẽ mấy cánh cửa sổ đã mở ra đón ánh nắng chiều quét ngang chênh chếch ánh lên mấy sợi tơ nhện bay phơ phất dưới  xà gỗ xoan cong queo nổi mấu. Giống như mọi lần cha Tạc cám ơn bà Bền rồi hai tay đưa cho bà  phong bì  tiền gạo tiền củi  tiên công. Bà Bền xáyt xoa cũng hai tay nhận pgong bì rồi vận luôn vào cạp váy thong thả đi xuống một lát sau đã thấy bà lục đục trong bếp rồi một làn khói trắng dày đặc ngùn ngụt toả lên từ mái tranh mục nát xám xịt. Cha Tạc ngồi phệt xuống sàn gỗ ngay cạnh cửa sổ cha không nói chuyện với con chó mực già ghẻ lở nữa và mặc dù buổi chiều khô khan nóng nực oi ả cha cũng không lột trần ra ném chiếc áo thâm vào góc phòng cha cũng không tụt phăng quần ra đánh độc cái quần đùi si-líp cha cũng không ham muốn đi lại lồng lộn hể hả đái vào cổ chai bia hoặc là vỏ lon pép-si vỏ lon coca-cola. Cha Tạc điềm đạm ngắn nhìn những pho tượng sành đàn bà đít to cong tếu tròn vo như cái chum và mấy pho tượng đàn ông lúc nào cũng phô ra bộ phận dương vật cứng đờ cong queo như vòi ấm tích sứt sẹo quấn giẻ rách để ở góc chòi giờ đây những pho tượng vô hồn tục tĩu vớ vẩn đó ráo hoảng vẻ cuốn hút bí ẩn mù tối đã âm thầm cám dỗ cha hàng chục năm trời. Những cơn gió bùn khô oi ả tanh nồng thỉnh thoảng thổi qua  chòi gác chạy lụt khiến cho cha Tạc chỉ thấy mỏi mệt buồn ngủ và thế là cha dựa lưng vào bậu cửa sổ chầm chậm tự ru mình voà thế giới hư ảo mộng tưởng chẳng còn có thời gian không gian cha Tạc thấy lòng mình thanh thản bình yên không gợn lên dù chỉ là một chút hồi ức về cô con gái út của vợ chồng lão Bền cũng như cha chẳng nhớ lại được cái cảm giác đau nhức nứt vỡ khắp gân cốt xương thịt đã xãy ra lần đầu tiên đối với cha ở trong cái chòi gác chạy lụt này. Phải chăng sự đau đớn nứt vỡ ấy đã lại lăn sâu vào ngủ vùi trong thân thể cha trong tâm hồn cha cũng giống như sự đau đớn của những pho tượng sành kì dị tục tĩu quái đản khi bị ném vào lồ nung quá lửa nứt vỡ răng rắc thành trăm ngàn mảnh chĩnh mảnh sành trộn lẫn vào bùn tan biến vào bùn lộn nhào lặn sâu trong lòng đất tối tăm yên tĩnh ngủ vùi giấc ngủ hàng triệu năm đất sét đỏ...  Cha Tạc lịm vào giấc ngủ đến khi giật mình mở mắt ra thì ánh chiều đã nhuộm đỏ bầm chòi gác chạy lụt. Trời đất oi ả lạ thường. Dưới nhà vắng tanh vắng ngắt. Cha Tạc tụt xuống sân ngồi vơ vẩn trên cái vại úp lộn ngược hút hết điếu thuốc mà vẫn chẳng thấy bà Bền quay về chỉ thấy con gà trống hoa đang dẫn đàn gà mái ghẹ lúc cúc nhẩy lên nóc chuồng gà kê sát ở đầu hồi. Ngồi đợi thêm một lúc nữa tới khi ánh chiều tắt hẳn cha Tạc mới thong thả đi ra ngoài bến thuyền. Đôi giầy Ytaly cũ móm của cha bước lạo xạo trên mảnh chĩnh mảnh sành thỉnh thoảng lại sục mũi xuống bùn nhão. Thôn làng Lũng Bãi vắng tanh nhà nào cũng đóng chặt cửa  im lặng đến rợn người. Con sông Cái đã dềnh nước lên ngập tràn hàng đống cũi lợn củi xếp thành hàng cạnh hàng đống chất ngất chum vại tiểu sành ngổn ngang sứt sẹo méo mó. Sóng đã đánh vào tới bờ tường gạch nứt nẻ của mấy cái lồ bỏ hoang gần bãi sông. Cha Tạc ngắm nhìn dòng nước đang chảy băng băng ngay trước mặt mà thấy rờn rợn. Hình như có một sức mạnh khủng khiếp độc ác bí ẩn đang náu mình dưới lòng con sông Cái đang quằn quại gầm gừ rình mồi sắp sửa bật tung lên. Đột nhiên cha Tạc quay mình rảo bước gần như chạy về một cái quán nhỏ ở phía trước mặt. Đấy là cái quán cóc của cô con gái tàn tật của vợ chồng lão Bền.


            Cô Luỹ đang tập tễnh đi lại lục đục dọn dẹp giữa một đóng chai lọ vỏ thùng vỏ hộp. Nhận ra cha Tạc cô gái tật nguyền reo lên như cô bé con:


            - Ông trẻ mới về đấy ạ.                    


            Cha Tạc chui vào cái quán sực nức mùi bia rượu bánh trái hoa quả lẫn mùi tương cà mắn muối. Cha Tạc lúng túng chào cô gái và chưa biết đặt đít ngồi đâu. Cô gái vẫn đon đả:


            - Lâu quá rồi ông trẻ mới về làng Lũng. Thày u con cứ nhắc mãi sao ông trẻ đi cứu trợ lâu thế chẳng thấy quay lại Lũng. Nom ông trẻ vẫn trắng trẻo đẹp đẽ chẳng thay đổi gì cả.


            Cha Tạc không biết tiếp lời cô gái thế nào nên đành ngồi thụp xuống cái ghế nhựa lùn tịt ở cạnh cửa ra vào. Cô Luỹ tập tễnh lại gần cha rồi hỏi: “ Cha uống trà hay là uống rượu uống bia để con hầu cha nào. ” Con mắt độc nhất lành lặn của cô gái mở to nhìn cha trìu mến dịu dành đến nỗi cha Tạc sững sờ thấy mình như đang đối diện với một ánh nhìn thiên sứ. Có thể thấy cha cũng chăm chú nhìn vào mắt mình nên cô Luỹ đỏ mặt cúi xuống rót cho cha Tạc một cốc rượu đầy tràn.


            - Mời ông trẻ uống rượu.


            Cha Tạc chầm chậm nâng cốc rượu lên và cũng chầm chậm uống. Rượu đắng và ngọt gắt. Đúng là thứ rượu rẻ tiền cất bằng sắn chỉ bán ở những quán cóc vạ vật.


            - Ông trẻ nhắm với lạc luộc nhé.


            Cô giá tàn tật đẩy dĩa lạc luộc lạnh ngắt tới trước mặt cha. Bộ quần áo ngủ lốm đốm hoa cà hao cải rộng thùng thình mặc trên người đã gian dối giấu đi cánh tay mền oặt tong teo và một cẳng chân quặt quẹo nom cô con gái tàn tật có vẻ giống như một cô gái lành lặn khoẻ mạnh khiến cha Tạc bỗng nhiên thấy nhoi nhói trong lòng. Cha lập cập cắn vỡ củ lạc lạo xạo đất cát trong mồm. Cô Luỹ méo miệng cười vội vàng bóc lấy một bóc để mấy củ lạc đặt xuống cái đĩa cạnh cốc rượu. Cho tới lúc này cha Tạc mới nhìn thấy năm móng tay trên bàn tay còn lành lặn của cô gái bôi son đỏ chót. Cha Tạc mỉm cười hỏi:


            - Thằng cu con đâu ?


            Cô Luỹ vui vẻ:


            - Cháu vừa theo bà ngoại sang sông đón ông ngoại cháu rồi ạ.


            - Nước to thế này mà cũng đi ?


          - Vâng ạ. Cũng vì nước to nên bà cháu sốt ruột sang đón ông ngoại cháu về.


          Rồi cô rót tiếp rượu vào cốc và chẳng biết nói đùa hay nói thật:


          - Lâu lắm rồi mẹ con cháu chẳng được ông trẻ lì xì cho tiền ăn quà.


          Cha Tạc vui vẻ dúi vào bàn tay lành lặn của cô gái một cái phong bì: “Cha gửi cho thằng cu một trăm ngàn”. Cô Luỹ dạ một tiếng giấu biến ngay phong bì vào trong người. Con mắt lành lặn của cô rực lên sung sướng hãnh diện. Cô nói như khoe:


         -Ông trẻ ơi cái Liễu lên thành phố mấy năm nay buôn bán làm ăn vào cầu lửa cầu son tậu được xe máy rồi. Bộ quần áo này là của nó gửi biếu con đấy.


         Cha Tạc lại nâng cốc rượu lên chậm rãi uống. Rượu vẫn đắng lắm gắt lắm và nhọn hoắt. Cô gái tật nguyền tập tễnh đi lại trong quán nhỏ vừa dọn dẹp cô vừa líu ríu nói chuyện với cha Tạc là nếu không bị hỏng chân hỏng tay thì thế nào cô cũng bế thằng cu con ra thành phố buôn bán làm ăn chẳng chịu thua kém ai một miếng rồi cô cũng sẽ tậu ti vi tậu tủ lạnh tậu xe máy. Cô còn nói là cô có duyên bán hàng và cô đang dành dụm vốn để sang năm sửa sang lại  quán này mua thêm tủ kính bàn ghế mây bán thêm cà phê chuẩn bị đón lõng khách du lịch Tây ba lô sẽ về du lịch thăm thú chụp ảnh làng Lũng như lời anh Bường bảo thế. Cha Tạc ngồi yên lặng vừa nhâm nhi cốc rượu vừa nghe chuyện cô gái vừa lắng nghe tiếng sóng ì oạp hung tợn vỗ vào bến thuyền cho đến lúc bên ngoài bóng tối đổ sập xuống thì cha Tạc cũng đứng dậy chào cô gái rồi quay trở về nhà vợ chồng lão Bền. Vừa bước vào ngõ cha Tạc đã nghe tiếng lão Bền oang oang quát bà Bền đặt cho lão siêu nước. Một ngọn đèn điện sáng choáng kéo ra mái hiên soi rõ lão Bền đang ngồi cạnh nhà doanh nghiệp tỉ phú Dục Văn Bường bên mâm cơm rượu tươm tất dọn lên trên chiếc chiếu hoa trải trên nền gạch. Vừa thoáng thấy cha Tạc lão Bền đã lao bổ ra đón rồi chìa bàn tay to tướng thô cứng nguội ngắt như sành ra bắt tay cha tạc một cử chỉ mới mẻ lạ hoắc của lão mà cha Tạc chưa từng gặp còn Dục Văn Bường thì vẫn hệt như ba năm về trước. Gã cười khằng khặc nấc lên mặt dúm lại như cái mặt nạ cao su. Gã vỗ bồm bộp vào lưng cha Tạc thân mật và thản nhiên như mới ngồi uống rượu với cha Tạc ngày hôm qua.


            - Tôi có đọc báo xem ti vi thấy đức cha  họp hội nghị với tổ chức từ thiện của liên hợp quốc oai quá. Tuyệt vời. Làng Lũng lần này có quý nhân phù trợ rồi.


            Gã móc túi nhét vào tay lão Bền mấy tờ giấy bạc rồi nói như ra lệnh:


            - Con nhờ chú chuẩn bị bữa chén thuê một chiếc thuyền tối mai mở tiệc lang thang du thuyền uống rượu ngắm trăng chiêu đãi cha Tạc mừng ngày hội ngộ anh em tâm sự việc đời việc đạo chén tạc chén thù chú có lo chu đáo được không?


            Lão Bền thích thú rú lên:


            - Sao lại không được. Anh cứ vô tư đi. Chơi thế chứ chơi nữa chơi tới ngút ngàn cung mây qua một tay tôi là cũng xong tuốt tuột.


*


            Đêm hôm đi thuyền chơi trăng vào khoảng độ 9 giờ mặt trăng tròn vành vạch đã lên chênh chếch trên mặt sông. Gió từ ngoài bến ù ù thổi vào trong làng Lũng Bãi trời đêm đang lừ đừ sáng lên dần trong ánh trăng trong như ngọc. Từ buổi chiều ông Bền đã mua bán chuẩn bị tươm tất đồ ăn thức uống hai lít rượu đế rá lạc luộc con gà luộc rổ rau sống cũng mắn muối tương ớt dủ cả. Cha Tạc ngồi uống nước vối xuông một mình ngoài ngõ thì thấy lão bền cởi trần áo vắt vai đi vào sau lưng lốc nhốc lũ trẻ con vừa chạy vừa tru tréo van vỉ ông ơi cho cháu đi chơi trăng vớ. Lão Bền vào đến sân đứng lại ngoái cổ thét: “ Cút! Người ta đi để bàn công việc chứ là trò chơi của chúng mày à. Cút!” Lũ trẻ chạy tản ra như đàn gà con bị chó đuổi. Lão Bền bảo cha Tạc: “Mời cha ra bến thằng Bường đợi trên thuyền rồi. ” Thế là hai người đi ra ngõ. Bà Bền ở trong buồng ngó đầu ra cửa sổ nhìn theo rồi chui tụt ngay vào màn. Trời đêm trăng sáng nên đường xuống bãi chẳng cần đèn đóm cha Tạc và lão Bền cò phanh áo đi hàng ngang nom hí hởn như hai gã vừa thắng bạc. Dục Văn Bường cũng cởi trần trùng trục cầm ngang cây sào đứng dạng chân thăng bằng trên mui một con thuyền đứng án ngữ hơn chục thằng cu lớn có bé có cởi trần truồng đang lăm le nhảy xuống khoang thuyền. Thấy cha Tạc và lão Bền tới nơi lũ trẻ tản ra nấp sau những cũi lợn củi chất ngất. Dục Văn Bường quát: “Xuống thôi! Tôi quay thuyền đây”. Chiếc thuyền sắt nổ máy rầm rầm lừ đừ quay mũi loáng cái đã thấy ba thằng cu chui tụt xuống  khoang thuyền tối om. Dục Văn Bường vung cây sào lên thét lớn: “ Trốn hả. Lên ngay không thì ông cho xuống thăm Hà Bá bây giờ”. Ba thằng cu co rúm người lóp ngóp đùn đít nhau chui lên chắp tay vái lấy vái để: “ con lạy bá cho chúng con đi chơi trăng với”. Dục Văn Bường cười nhạt:


            - Con nhà Dụ nhà Vĩnh nhà Doan hả. Đồ mất dạy ai cho phép chúng mày xuống thuyền ăn trộm.


            - Bá ơi.


            - Ai là bá của chúng mày. Cút lên bờ mau tao vụt cho gãy cẳng. Một hai...  


            Dục Văn Bường vừa hét “Một” thì ba đứa trẻ đã ré lên nhảy thốc lên bờ. Một thằng tên là Đích con nhà Dụ cúi nhặt mảnh sành lia vèo qua đầu cha Tạc đang lúng túng ở mũi thuyền thít lên: “Đéo thèm” rồi nó cắm cổ chạy biến. Dục Văn Bường cười khà khà khen: “Có ý chí quật cường thằng này khá”. Cha Tạc cũng bật cười theo. Con thuyền nổ máy rầm rầm xoay tròn lừ lừ lùi xa bờ. Dục Văn Bường đã nhảy lên mui vặn tay lái. Con thuyền bật đèn sáng quắc rào rào rẽ sóng lao ra giữa sông. ánh trăng bàng bạc mờ mịt như khói toả trùm lên 3 người ngồi chồm chỗm như 3 con cá Vược to tướng trên mui thuyền tôn mát lạnh sương đêm. Dục Văn Bường hỏi:


         - Ngược mẹ nó lên mạn cầu Kiều đi.


         Rào rào rào mũi thuyền bắt đầu chẻ sóng ngược dòng. ánh đèn pha quét trên mặt nước mênh mông xô đẩy. Gió lồng lộng mạnh đến ngạt thở. Lão Bền đã thay chân lái thuyền cho Dục Văn Bường. Lão không lái thuyền bằng tay. Lão vớ chiếc gậy buộc vào vòng tay lái rồi nằm khềnh ra mui thỉnh thoảng đạp chân vào cây gậỵ như đạp vào cần lái.


        Trên trời cao mặt trăng tròn như chiếc mâm đỏ ngầu gờn gờn như con mắt ma đang trôi lừ đừ trong một quầng sáng vàng đục lạnh lẽo u ám đầy vẻ huyền bí đe doạ. Một con đường trăng ảo mộng lấp loáng chạy dài trên mặt nước con sông Cái mênh mang đầy ắp cứ dềnh lên từng đợt đẩy sóng vào hai bờ. Gío quạt vào mặt thổi tung tấm bạt rách căng phồng cánh buồm. Rượu thịt đã bày lên mui. Dục Văn Bường rót rượu ra ba cốc vại rồi trịnh trọng:


       -Mời. Cạn chén.


       Ba  cốc rượu đụng mạnh. Con thuyền lảo đảo. Ba người ngửa cổ ba tiếng khà dài khoan khoái. Dục Văn Bường quát vào giữa mặt lão Bền.


       - Chạy chậm lại.


       - Thì chậm.


       Lão Bền bật cười khà khà. Tiếng máy nhỏ dần nhỏ dần rồi rung đều đều con thuyền đã bớt vật qua vật lại mũi thuyền xé nước đỡ gắt hơn. Lão Bền xách con gà lên ngắm nghía rồi cầm cẳng cầm cánh giật mạnh xé con gà ra thành ba miếng thịt lòng thòng gân xương. Rượu lại rót ộc ra cốc nhưng lần này uống nhâm nhi từng hớp vừa uống vừa chấm muối thịt gà cắn nhai gậm nuốt ngon lành. Dục Văn Bường cao hứng quay sang cha Tạc:


       - Trăng thanh gió mát bồng bềnh trên con thuyền giữa dòng sông thế này đáng lý ra thì phải thả thơ có phải không thưa đức cha?


       Lão Bền cò cười khà khà:


       - Ông chủ khách sạn có cao hứng thả ra đây cho chúng tôi vài tờ cụ đỏ thì khoái chí hơn.


       Dục Văn Bường cười nhạt giơ cốc rượu đục ngầu tới trước mặt cha Tạc mặt gã dúm lại như cái mặt nạ cao su:


       - Cha là người theo đạo lại có thần học uyên thâm chắc là cha đồng tình với tôi ở trên đời này thằng người nào cũng chỉ trên răng dưới cát-tút để xổ ra con lợn lòng thì giống hệt như nhau mà thôi có phải không ạ. Mừng hôm nay cha lại về làng Lũng Bãi. Ta cạn cốc này trăm phần trăm cho rượu nó vào đã. Chương trình vui chơi đêm nay chiêu đãi cha còn dài dài.


       Ba người ngửa cổ chầm chậm uống từng hơi cho tới giọt cuối cùng ở đáy cốc. Con thuyền đã ngược dòng tới một vùng bờ bãi hoang vắng bỏ lại đằng sau làng xóm Lũng Bãi tối om trên bờ. ánh trăng tãi trên hai bãi bờ lệt sệt bùn nước tím tái như hai vết thương khổng lồ dài dằng dặc tứa máu mủ. Nước sông phồng lên cuồn cuộn quặn mình trong bóng đêm nghe như  từ đáy sông phọt lên những tiếng thở ồng ộc gầm gào bức bối. Lão Bền bỗng buột mồm kêu lên: “Năm nay lụt lội to lắm đấy” rồi thẫn thờ đặt cốc rươụ xuống mui thuyền. Bàn chân lão vẫn quặp chặt cây sào lão vươn cổ ngắm nhìn  làng Lũng Bãi đen sì đang lùi dần về phía sau. Làng xóm tối om. Đòi lão đã bao đêm nằm úp bụng trên con thuyền thả trôi dọc theo hai bờ con sông này ngắm nhìn những ánh lửa lồ chói lọi phun phì phì như đàn rắn phát sáng quăng mình săn mồi rực rỡ trên những bức tường loang lổ những cũi lợn củi trùng trùng điệp điệp. Ngọn lửa đó là tiếng reo cười là cái vẫy tay là con mắt nhìn là hơi thở và cũng là tiếng hú lên giữa đêm tối thinh không muốn nói với mọi người dân làng Lũng Bãi đang nhào đất trộn đất nung đất chuốt chum vại tiểu sành ganh đua cùng bàn dân thiên hạ.


       Gío sông lồng lộng không đủ quạt mát tấm thân già xác ve những da cùng xương của lão Bền đang nóng rực run lên vì hai cốc rượu rót tràn. Khắp ngưòi lão ngứa ngáy như điên. Gío mạnh quá khiến nước mắt lão ứa ra chảy xuống cái đùi gà lòng thòng gân xương đang gặm dở. Miếng thịt gà mặn chát không phải vì chấm muối mà vì thẫm đẫm nước mắt của lão. Xấu hổ quá thật là xấu hổ đến nỗi lão chỉ còn biết ngồi im như pho tượng sành không dám cựa cụ cựa giơ tay lên chùi nước mắt. Cũng may mà ánh trăng lúc này bỗng nhiên dở chứng tím đen như miếng tiết không đủ sáng đẻ lộ ra bộ mặt thảm hại vô cớ của lão Bền.


        Con thuyền đã táp vào gần bờ bên phải và đang lừ lừ trôi ngang qua mấy lò gạch đen sì lổn ngổn như những lô cốt bỏ hoang. Dục Văn Bường choàng tay ôm chặt vai cha Tạc thân mật suồng sã như ôm người bạn nối khố. Hai cốc rượu gạo đầy tràn dốc tuột vào bụng chẳng ăn nhằm gì gã vẫn tỉnh như sáo và gã cũng biết thừa lúc này cha Tạc chỉ mới hơi chếnh choáng mặc dù cha nhắm tịt hai mắt lại vờ như đang bị ma men bắt mất hồn vía. Đã mấy lần gã chỉ muốn thét toáng vào tai cha Tạc là khắp cả cái làng Lũng Bãi này chỉ có mỗi một mình gã đáng là bạn của cha và chỉ đọc nhất có mình gã đã biết được những điều bí ẩn của cha cái đêm nảo đêm nào lâu lắm rồi cách đây hơn ba năm gã mò lên chòi gác đứng lom khom nhòm vào bên trong nhìn thấy rất rõ bàn tay mềm mại của cô con gái út vợ chồng lão Bền âu yếm mân mó vuốt ve mẩu rốn dài ngoẵng kỳ dị lồi lên giữa ổ bụng nhợt nhạt lép kẹp của cha cũng như gã đã nhìn rất rõ cảnh cha đau đớn quằn quại vục mặt vào vú vào cổ vào lưng vào bụng vào đôi mông tròn vo cong tếu của cô con gái út vợ chồng lão Bền và gã cũng nghe rất rõ tiếng cha rú lên ằng ặc lẫn tiếng gân thịt xương cốt cha nứt vỡ răng rắc y hệt như tiếng nứt vỡ của chum vại tiểu sành ấm tích đất sét đỏ bị ném vào trong lồ lửa ngùn ngụt. Gã cũng rất muốn hét toáng lên vào giữa mặt cha rằng một ngày bốn tháng sau khi dẫn cô em họ lên thành phố gửi thằng bạn nấu cơm quét dọn một năm đợi dịp kiếm một xuất đi lao động Hàn Quốc gã tạt vào ngôi nhà ba tầng cửa sắt mặt tiền hai mét bảy đó trong ngõ hẻm khi cô bé Liễu loẹt quẹt dép lê ra mở cửa gã đã kêu ối lên một tiếng như bị chọc vào mắt bởi vì cô em họ nhí nhảnh đanh đá u sầu ấm ức chân dài ngực nhọn nhu nhú dưới làn áo đôi mông tròn vo cong tếu ra đằng sau như đít bọ ngựa giờ đây đã hoá thành một thiếu phụ trắng nõn trắng nà vú vê to tướng mắt sáng rực và đôi mông cong tếu đã  bè ra to bự  núng na núng nính ngùn ngụt dục tình. Dục Văn Bường tóm chặt lấy vai cha Tạc muốn hét lên kể cho cha Tạc nghe cách đây mới nửa năm thôi một tuần trước cái ngày thằng bạn Vũ Triết của gã bị cảnh sát tới xích tay vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản công dân thì cô con gái út vợ chồng lão Bền đã dẫn gã về ngôi nhà ba tầng cửa sắt mặt tiền hai mét bảy ấy ở trong ngõ hẻm khi đẩy cửa bước vào gã vấp ngay vào một cái thân hình phì nộn mặt đỏ râu mép cởi trần trùng trục mặc độc cái si-líp màu cỏ úa đang nằm ngửa phơi rốn cạnh chai rếch-la-beo cạn tới đáy. Thỉnh thoảng tấm thân béo phị đồ sộ ấy lại giật nảy lên kèm theo những cú khịt mũi rung chuyển. Cô em họ gã di di bàn chân lên phản bụng lầy nhầy thịt mỡ của thằng bạn gã rồi nói thản nhiên: Anh Bường ạ  ông nỡm này khi ngủ nom hiền lành như  trẻ con em đã quen nhìn cái mặt của ông ấy khi ngủ rồi cũng như em đã quen cái kiểu ông ấy hùng hục mỗi khi làm thịt em xong lăn từ trên bụng xuống ngáy o o o rồi có những lần chẳng kịp bò xuống mà cứ ngoeọ cổ rúc đầu vào nách em ngủ ngon lành chảy nước rãi ròng ròng như thằng cu Bờm. Ban ngày ông ấy chạy tới chạy lui kiếm được đồng tiền đổ mồ hôi sôi nước mắt gào thét co quéo cướp giật lừa đảo hung dữ ấy vậy mà ban đêm lại hiền từ như con chó vẫy đuôi rối rít liếm láy khắp cả người em. Dục Văn Bường vẫn ôm chặt hai vai cha Tạc vì gã còn muốn kể lại cho cha nghe nguyên văn những lời thằng bạn Vũ Triết làm ăn lừa đảo đã khoe với gã: “Tao phá trinh cô em họ xinh đẹp của mày đấy. Mẹ kiếp có chồng rồi mà màng trinh vẫn chưa thủng. Tao không nói phét đâu. Tao đã hướng dẫn dạy dỗ cô em họ của mày 34 cách làm tình trong Tố Nữ kinh đến bây giờ thì em đã quá thuần thục thành thạo điệu nghệ còn tuyệt vời hơn cả các em phò”. Gã cũng muốn nói thêm cho cha Tạc rõ là thằng bạn Vũ Triết của gã đối xử với cô bé Liễu rất tốt rất sòng phẳng nhất là về tiền bạc. Tuần trước hứa cho Liễu cái Hon-đa tuần sau mua liền giấy sở hữu xe ghi tên Liễu hẳn hoi lương tháng trả cho Liễu minh bạch không thiếu một xu còn mua sắm cho cô bé Liễu đầy đủ quần áo mũ mãng đồng hồ khuyên tai khi hết tiền Vũ Triết ngửa tay hỏi vay lại vài chục đến hẹn trả rất đàng hoàng tới khi vỡ lở vụ làm ăn môi giới xuất khẩu lao động Hàn Quốc Vũ Triết đã nhờ gã sang tên chính chủ cho cô bé Liễu ngôi nhà và sở hữu nốt cả cái xe vét-pa của Vũ Triết gửi giấu ở nhà Dục Văn Bường. Gã cũng muốn nói thêm cho cha Tạc hay là cô bé Liễu rất quyến luyến rất thương thằng bạn của gã và cô bé đã khóc sướt mướt bụng mang dạ chửa chạy ngược chạy xuôi lo đút tiền đút bạc và đã thề là sẽ đẻ con nuôi con đợi ngày Vũ Triết ra tù.


       Con thuyền đã táp vào bờ sục sâu mũi vào bãi bùn lệt sệt mắc cứng trong bùn khiến đuôi thuyền cứ lừ đừ xoay tròn. Sóng vỗ oàm oạp vào hai mạn. Lão Bền đã nằm vật ra mui thuyền chẳng rõ ngủ hay đang khóc thầm. Xa xa trên bãi lút giữa những ruộng cỏ tranh xiên lên như rừng lập loè mấy lò gạch đang đỏ lửa.


       Dục Văn Bường lắc mạnh hai vai cha Tạc.


       - Mời cha lên bờ đi chơi trăng thưởng toạ mấy món thú vị tít cù đời.


       Cha Tạc chậm rãi đứng lên. Mui thuyền tròng trành khiến cha loạng choạng chút nữa ngã nhào xuống sông. Lão Bền cò vẫn nằm im. Dục Văn Bường bảo: “ông ấy đang tây rồi phận ai người ấy lo”. Cả hai nhảy lên bờ. Bùn bãi lệt sệt thật là mịn màng thật là mát. Gío vẫn thổi rất mạnh. Thoang thoảng trong gió đưa về mùi khét của đất nung. Dục Văn Bường thân mật bá vai cha Tạc:


      - Tôi có thằng bạn thương binh cụt cẳng ông chủ bốn lò gạch. Thằng cha này tanh lắm bọn lưu mạnh ăn cắp ăn trộm quanh vùng cứ trông thấy nó là đái ra quần. Ta đến chơi với nó uống rượu bìm bịp rồi chơi trăng.


(còn tiếp)


Nguồn: Đêm thánh nhân. Tiểu thuyết, tập 1, của Nguyễn Đình Chính. NXB Văn học, 1999.


www. trieuxuan. info


          

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 28.08.2019
Sông Côn mùa lũ - Nguyễn Mộng Giác 23.08.2019
Lâu đài - Franz Kafka 21.08.2019
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 20.08.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 20.08.2019
Gia đình Buddenbrook - Thomas Mann 19.08.2019
xem thêm »