tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27711787
Tiểu thuyết
22.06.2013
Nguyễn Đình Chính
Đêm thánh nhân

   Bữa tiệc hôm đó khiến mấy ông văn nghệ sĩ vừa thích thú hoang mang lại vừa chán nản thậm chí hơi tự ái phẫn nộ ngầm. Tiệc tàn. Dục Văn Bường chu đáo cho xe ắc cọ máy lạnh đưa mấy ông văn nghệ sĩ về. Gã còn có quà biếu mỗi ông một tút thuốc 3 số 5. Riêng cha Tạc thì Dục Văn Bường giữ lại. Gã mời cha Tạc lên phòng khách uống cà- phê và hút xì-gà Cuba. Gã tặng cha Tạc một cái áo sơ mi chim cò rất đẹp hàng ngoại In-đô-nê-xia. Rồi gã nói:


          -Tôi không đánh đồng cha với mấy ông văn nghệ văn nghẽo dở người vô tích sự kia. Tôi biết cha là người đang che giấu một thân phận kỳ dị phi phàm. Cha yên tâm đi. Anh hùng tương ngộ. Sẽ có ngày chúng ta hợp tác làm ăn ngon lành.


 


*


         Lại nói buổi sáng hôm đó sau khi uống cạn ly nước lọc rửa ruột nhà doanh nghiệp tỉ phú úp cái mũ cối lên đầu rồi tống Jôn Owen lên chiếc xe Sim-sơn cổ lỗ xĩ phóng ù ù gần như là bỏ chạy thoát thân ra khỏi làng Lũng Bãi. Jôn Owen đã quá thất vọng và chán nản vả lại cũng đương bí ỉa bí đái nên gã cũng chẳng thiết gì đi tìm vợ chồng ông Bền cò chủ nhà để mà gút-bai hoặc bai-bai tạm biệt hẹn một ngày nào đó có dịp sẽ ê-gâu-xi-u. Dục Văn Bường phóng một mạch chồm chồm một hơi từ làng Lũng băng qua cánh đồng vượt qua quả đồi Lùm vượt qua gần mười cây số đường đất đá lổn nhổn ổ gà ổ trâu ổ voi ra tới ngã ba Kỳ Sơn nhà doanh nghiệp tỉ phú bèn vẫy một xe ôm mô kích thứ thiệt lại và sang tên Jôn Owen tắp tự cho hắn. Lâu nay cánh xe ôm chuyên nghiệp ở vùng này chẳng còn lạ lẫm gì ông chủ buôn đò gốm đồ sành mũi gãy tóc gai lởm chởm lôi thôi bẩn thỉu Dục Văn Bường nữa. Âý là bọn xe ôm cứ nghĩ thân phận của Dục Văn Bường là như vậy. Khi Jôn đã chễm chệ trên cái yên xe rách bươm lòi cả đệm mút vàng khè ra ngoài Dục Văn Bường cù nhẹ vào nách gã xe ôm vạm vỡ đen búa ria mép mắt trắng dã như mắt chó luộc rồi nửa đùa nửa thật:


        - Cấm không được chở nó ra bờ sông cắt tiết đấy nhá.


        Gã xe ôm rú lên cười:


        - Sếp vui tính quá.


        Dục Văn Bường nghiêm mặt:


        - Tao lạ đếch gì các chú. Nói nghiêm chỉnh. Thằng Mỹ này là bạn tao. Nó là văn nghệ sĩ ăn trạc ngủ nhờ đéo có tiền đâu. Tao gửi chú mày đưa nó về thành phố. Anh em tin tưởng nhau.


        Gã xe ôm gật đầu:


        - Xong phắt. Dù sao em cũng là người biết phải trái. Bác cứ vô tư đi.


        Chiếc mô - kích phóng vù đi rồi Dục Văn Bường bèn quay xe lộn ngược đường. Gã không rẽ vào làng Lũng Bãi. Gã phóng thẳng ra phía bến phà Kiều tìm đến nhà chủ tịch xã Trần Đãi để làm nốt cái thủ tục sang nhượng miếng đất chùa Lũng Bãi để kịp động thổ. Dục Văn Bường không hay biết gã vừa dời khỏi ngã ba Kỳ Sơn vài phút thì một chiếc xe khách long sòng sọc chạy tới và đổ xuống một hành khách mũ lá da trắng áo thâm tay xách xăm xô nai to tướng. Người khách đó chính là cha Tạc.


 


13. Xuống bến xe Kỳ Sơn cha Tạc bèn rẽ vào chợ Kỳ Sơn cạnh ngã ba mua một miếng thịt bò xám ngoét có lẽ là thịt trâu thì đúng hơn. Cha mua thêm nắm hành tỏi mấy mớ rau thơm và chai rượu nếp mới có mùi thơm như cốm tươi và cân đường trắng. Cha xin tờ báo cũ bọc kín tất cả mấy thứ đó nhét gọn vào  túi nhựa bóng loáng in hàng chữ Thượng Đình Foot- wear company. Xong xuôi cha tạt vào sau gốc cây trứng cá xù xì um tùm cành lá hút hết điếu thuốc Vinataba rồi tay túi quà tay xăm xô nai cặm cụi một mình rẽ vào con đường đá vắng vẻ lổn nhổn ổ gà ổ trâu ổ voi chạy về làng Lũng Bãi. Cha Tạc đi một mạch từ gã ba Kỳ Sơn về đến làng Lũng mất khoảng một tiếng rưỡi đồng hồ. Lão Bền đang ngồi vẩn vơ trên cái cối đá thủng ở góc sân nhìn thấy cha Tạc lù lù dẫn xác vào lão cười hà hà chạy vội ra lăng xăng đỡ lấy cái xăm xô nai to tướng. Sướng quá lão Bền ríu cả lưỡi:


       - Khách đi rồi khách lại tới. Lâu quá rồi sao cha không về đùa nghịch với đất cát cho vui. A! mấy pho tượng dở người của cha thì em vẫn ủ bao tải ướt sếp ngay ngắn kín đáo ở xó buồng chưa dám vứt ra sông. Sáng hôm nay thằng Dục Văn Bường có chở một ông người Mỹ ra Kỳ Sơn có gặp cha giữa đường không. Nó hẹn chiều nay lại quay về đây. Thằng Bường khoe với em là cha lại vừa trúng cử thêm chức phó giám đốc quỹ hỗ chợ và phát triển đồng bào nghèo đói. Thế là làng Lũng Bãi lại có quý nhân phù trợ rồi.


      Cha Tạc mỉm cười vỗ vai lão thợ lồ đang hơn hớn như đứa trẻ. Cha dúi cái túi nhựa vào tay lão rồi rành rọt:


      - Cân đường biếu riêng bà Bền bồi dưỡng. Còn cân thịt bò thì xào hành tỏi chiều nay uống rượu.


      Lão Bền nhanh nhẩu:


     - Để em vác cái va-ly vào nhà.


     - Mặc tôi. Tôi về làng Lũng Bãi chỉ thích được lên  ở trên chòi gác nhà ông thôi.


     - Đúng quá rồi. Cái chòi gác chỉ dành riêng cho cha ngự trên đó yên tĩnh một mình tha hồ chơi tượng bọn trẻ con nó đỡ quấy phá.


     Lão Bền thích thú xách cái túi giấy nhựa Thượng Đình Foot-wear company xuống bếp. Lại có thêm bữa rượu thịt vui vẻ nữa rồi. Hãy cứ biết thế đã. Vui được chút nào thì thì cứ vui. ốm đau là mất đi chơi. Tý nữa bà Bền đi chợ về sẽ thích lắm vì lần nào cha Tạc về cũng dúi riêng cho bà mấy chục và đưa tiền chợ tiền củi gạo rất haò phóng chứ không như thằng cháu doanh nghiệp tỉ phú rất đá rất ki bo chặt chẽ hà tiện. Trong khi lão Bền đang lúi húi dưới bếp thì cha Tạc lẳng lặng xách cái xăm xô nai to tướng leo lên chòi gác gần chục thước vuông cất nhô ra trên mái nhà. Đứng ở ngoài đê nhìn vào chòi gác nom giống hệt  chuồng chim câu. Như hầu hết mọi nhà trong làng lão Bền cũng phải cất một cái chòi trên mái nhà để chạy lụt thóc gạo chăn chiếu trên đó. Năm nào cũng vậy mùa lũ nước ngập trắng cả làng đàn bà trẻ con thì chạy lên con đê sông Cái dựng rạp mấy cái lều tre ở tạm chỉ có cánh đàn ông là ở lại làng ban ngày chèo  thuyền đi lại ban đêm trèo lên chòi cất trên mái nhà nằm ngủ co ro. Cũng có nhà chán chường chẳng thiết chạy lụt thế là ông bà bố mẹ con cái rúc cả lên chòi lại còn đèo díu thêm cả lợn gà ngan ngỗng chó mèo. Người và súc vật cứ ăn ở chung đụng loạn xị ngầu như thế cho đến khi nước rút lại rủ nhau tụt xuống đất. Không biết có phải vì cảnh khổ cực như thế nên con chó con gà con lợn con ngan con vịt ở làng Lũng táo tơn khôn ranh dạn dĩ quấn quít với con người lắm nên cứ suốt ngày tha thẩn quấn quít đuổi con gián mổ con kiến con nhện trong nhà ngoài sân trên chòi rồi còn ị lung tung chẳng kiêng nể gì cả. Nhà ông Bền cò mấy năm nay khánh kiệt tàn tạ chỉ còn nuôi được mấy con ngỗng Bắc Kinh và con chó ghẻ lở loà mắt rụng lông từng mảng ở cổ ở mông đít. Khi cha Tạc xách cái xăm xô nai trèo lên chòi thì đã thấy con mực nằm lừ đừ ở đầu cầu thang ghếch mõm lên cái chổi lúa. Vì vẫn thuộc hơi nhớ hơi cha Tạc nên con chó già chẳng buồn ngoái đầu lại chỉ động đậy mẩu đuôi ghẻ lở trụi lông tróc da thay cho lời chào. Cha Tạc thân mật vỗ đầu con mực.


       - Chào cụ. Tối nay ta và cụ lại ngủ với nhau.


        Cha Tạc nói vậy không phải là nói đãi bôi bởi vì lần nào về cái làng Lũng Bãi này dù là mùa đông rét buốt hay mùa hạ nóng nực oi ả cha và con chó già vẫn nằm chung với nhau trên cái chòi gác chạy lụt này.


       Không rõ vì sao mỗi lần về làng Lũng trèo lên chòi  gác thông thống bẩn thỉu dính đầy cứt gà khô cứt chó khô cùng rơm rạ thóc lép này cha Tạc lại thấy sung sướng thoải mái tự nhiên vô chừng ngàn lần hơn ở phòng cha cố sang trọng đầy đủ tiện nghi nhà thờ và cũng ngàn lần hơn căn hộ 28 mét vuông sạch sẽ tươm tất ở thành phố mà cụ cha già họ Bùi đã di chúc lại sang tên cho cha. Điều thú vị nhất là ngồi trong chòi gác này trí óc của cha tha hồ nghĩ ngợi lung tung từ những điều trang nghiêm nhất đến những điều bậy bạ nhất chẳng có gì trói buộc. Cha có thể trút bỏ áo thụng lùng phùng vo viên ném tọt vào góc chòi rồi tụt phăng quần dài phơi ra bộ cẳng chân trắng bợt loăn xoăn lông hung hung đỏ thậm chí nóng quá cha còn tụt nốt cả quần đùi chỉ đánh độc si-líp cho mát. Cha có thể hút thuốc thở khói mù mịt đánh rắm lóp bóp khạc nhổ xỉ mũi hắt xì  hơi ầm ĩ và đái vào cổ chai bia hoặc lon Côca Cô la. Và chẳng cần một lý do gì cả cha có thể cởi tuột nốt cái áo may ô ba lỗ trần trùng trục ngồi bệt xuống sàn gỗ lặng lẽ thanh thản yên tâm mân mê ngắm nhìn hàng giờ đồng hồ  mẳu rốn lồi dị dơm dài gần nửa gang tay lắt lẻo ở bụng. Người ta sinh ra ở trên đời dù hoàn hảo đến mấy cũng bị một dị tật nào đó một cái sẹo ở đuôi mắt một túm lông ở bả vai đốt ngón tay trỏ bị trẹo con mắt lác con mắt lé sống mũi vẹo răng bàn cuốc từ mẩu sương cụt tự nhiên lồi lên cái mấu đuôi lưng gù chân vòng kiềng...  cha Tạc mặt mũi khôi ngô thịt da trắng trẻo chân tay lành lặn thẳng xương thẳng cốt nhưng lại có mẩu rốn lồi rất dài trông chướng mắt dị dợm. Cụ cha cố già họ Bùi nhặt được cha trên đường tàu bảo: “Người đàn bà tội nghiệp nào đó đã để rơi con qua  lỗ chuồng xí trên tàu hoả con bị đứt rốn chứ không được cắt rốn. Chúa đã ban cho con sự sống và ban cho con khúc rốn khác thường này. A men!”. Tóm lại mỗi khi về làng Lũng trèo lên  chòi gác chạy lụt bẩn thỉu trơ trọi này cha Tạc có thể làm bất cứ việc gì nghĩ bất cứ chuyện gì thoải mái tự nhiên tự do giống như một con người tiền sử chui vào cái lỗ hang  hốc của riêng mình. Biết tình ý của cha Tạc với chòi gác chạy lụt như vậy nên mỗi lần cha Tạc về làng Lũng là lão Bền cò không bao giờ đặt chân lên chòi gác nữa. Bọn trẻ con tinh nghịch mất dạy hàng xóm có chui bụi rào cây chó đẻ mò sang chưa kịp mon men tới chân cầu thang đã bị lão Bền vụt què cẳng chửi như té tát vào mặt.


         Nhưng vì sao cha Tạc lại yêu quý thân mật gần gũi cái chòi gác chạy lụt bẩn thỉu hôi hám này như vậy?


 


*


        Vợ chồng lão Bền cò ở làng Lũng Bãi có 3 người con. Anh con trai cả đã chết mất xác trong một lần ngậm ngải tìm trầm ở rừng Lào. Cô con gái thứ hai tên là Luỹ bị tật nguyền từ nhỏ người ngợm ốm yếu xấu xí chập chập mát mát ngơ ngơ nom rất thương tâm. Cô con gái út tên là Liễu thì lại khoẻ mạnh và xinh đẹp bội phần. Chẳng biết cô Liễu nhảy lộn gen đằng nội đằng ngoại ông bà cụ kỵ từ đời tám hoánh nào chứ con gái một ông thợ đốt lồ răng bàn quốc đen như củ súng mà da thịt lại trắng ngần mắt đen như hột nhãn lồng mới mười ba mười bốn tuổi mà đã nẩy nở mông vú thân hình mềm mại thắt đáy lưng ong. Năm cô Liễu 16 tuổi gia đình ông bà trưởng thôn Cầm làng Đỗi Vui bên kia sông xin cô cho cậu con trai út đang là sinh viên năm thứ ba một trường đại học ở đâu mãi thành phố. Cô Liễu chưa thích lấy chồng và cô cũng chê cậu con trai út ông bà trưởng thôn Cầm làng Đỗi Vui chân tay lẻo khẻo mặt xanh đít nhái y hệt thằng nghiện xì-ke. Nhưng vì bố mẹ hai bên nài ép mãi nên cô cũng tặc lưỡi gật đầu chui vào xe hoa lên thuyền sang bên kia bờ sông Cái. Cô con út đi lấy chồng khiến vợ chồng lão Bền cò mừng lắm nở mặt với bà con lối xóm vì gia đình ông bà trưởng thôn Cầm làng Đỗi Vui bên kia sông có tiếng nền nếp gia giáo giàu có. Nhà gạch hai tầng anh con trai cả đi lao động xuất khẩu ở Đức lấy luôn vợ là người Đức anh thứ hai làm bảo vệ cơ quan viện kiểm sát tỉnh hai chị gái đều lấy chồng bộ đội công an chỉ còn cậu con út 21 tuổi sinh  viên đại học ở thành phố. Về nhà chồng được hai tháng một hôm cô Liễu chèo đò về nhà lăn ra đất ăn vạ bắt đền bố mẹ đã lừa cô bán cô cho một thằng nghiện. Thì ra cậu sinh viên 21 tuổi đó đúng là một con nghiện nặng hút hít hê-rô-in đã bị đuổi học hơn một năm rồi. Đón dâu buổi trưa thì buổi chiều chú rể lên cơn nghiện nổi cơn điên sùi bọp mép lăn từ trên giường xuống đất y hệt con chó dại và tối hôm đó xe ô tô trung tâm cai nghiện ma tuý bật đèn hú còi chạy vào tận ngõ xúc chú rể lên chở tuốt vào một trung tâm chữa chạy cai nghiện ma tuý ở tít trong khu Bốn. Lão bền bầm gan tím ruột đã định xách mã tấu bơi thuyền sang nói chuyện với ông bà thông gia ở bên kia sông nhưng rồi cha Tạc khuyên giải mãi nên lão mới chịu nhịn đi. Còn ông bà thông gia chuyện này vỡ lở cũng có ý xấu hổ tránh mặt. Mãi đến tết anh con cả dẫn vợ người Đức về thăm bố mẹ thì ông bà thông gia lấy cớ sang thăm và biếu vợ chồng lão Bền nồi cơm điện Trung Quốc gọi là có chút quà của vợ chồng anh chị cả bên này gửi biếu ông bà thông gia của bố mẹ. Cuộc đời trớ trêu như vậy cuối cùng thì mọi chuyện hay dở tốt xấu cũng phải cho qua. Nhưng thôi chuyện về cô con gái út xinh đẹp của vợ chồng lão Bền cò hãy cứ tạm dừng ở đó bây giờ hãy nói chuyện cô con gái lớn tật nguyền xấu xí hẩm hiu đáng thương tên là Luỹ.


        Đối với 2 cô con gái của vợ chồng ông Bền cò cha Tạc chú ý quan tâm thương xót cô chị bị tậ nguyền nhiều hơn. Mười năm về trước lần đầu xách xăm xô nai ghé vào nhà lão Bền cha Tạc mủi lòng rơi nước mát khi nhìn thấy một cô con gái tàn tật dăth dẹo như cái dẻ khoai đang cố gắng lê bước trên mảnh sân ngổn ngang chum mẻ vại vỡ. Năm đó cô Lũy tròn 20 tuổi cái tuổi mà bất cứ cô con gái nào cũng đẹp đẽ rực rỡ mơn mởn quyến rũ thì than ôi cô Luỹ đã tàn tạ héo khô như bà già. Chân trái bị liệt teo quắt lại vặn ngược ra đằng sau. Cánh tay trái méo mó nhũn nhẽo lạnh buốt lúc nào cũng lẩy phẩy dưới nách. Một nửa gương mặt bên trái bị liệt nên các cơ mặt không cử động được mồm méo kéo tới mang tai mắt trái lác xệch lác xẹo nom rất dị dợm thương tâm. Bà Bền kể là hồi bé cô Luỹ bụ bẫm khoẻ mạnh nhanh nhẹn lắm khóc to đến váng cả nhà thế mà bị ốm có một trận hai tuần lễ mà hỏng cả đời con be đấy. Khốn nạn vô phúc cho cái nhà tôi. Mười năm cha Tạc đi lại làng Lũng Bãi cũng là mười năm đau khổ của đời cô Luỹ. Con người ta sinh ra ở đời có lẽ chỉ có mười năm từ  20 tuổi đến 30 tuổi là của một kiếp người là đẹp nhất  đó cũng là quãng thời gian xương cốt bắt đầu cứng rắn các cơ bắp phát triển căng phồng ở háng ở mông ở vú ở bụng đó cũng là quãng thời gian thân thể căng đầy ứa trào nhựa sống để giao hợp sinh con đẻ cái thời gian hứng tình phát dục động dục mạnh mẽ rực rỡ nhất. Nhưng đó  là với những người khoẻ mạnh. Còn đối với cô Luỹ thì than ôi quãng thời gian 10 năm tuổi xuân tươi đẹp lai láng bóng mỡ nhất này của đời người con gái thì lại là quãng thời gian bi thảm tủi nhục tàn tạ nhất của cuộc đời cô và như  một sự xếp đặt trước của đấng tối cao vô tình cha Tạc lại trở thành một người chứng cho sự đau khổ tủi nhục này. Mười năm trời đi đi về về từng ngày từng tháng từng năm cha Tạc cứ dần chầm chậm tận mắt chứng kiến sự giãy giụa đau đớn tuyệt vọng của một cô gái ngu dốt tật nguyền đang cố chống chọi lại số phận cố giằng lại cho tấm thân tàn tạ thua thiệt của mình để giằng lại cho mình một chút ít hạnh phúc nhỏ nhoi. Ngay từ lúc mới lọt lòng ra cô Luỹ đã bị lão Bền cò ghẻ lạnh. Lão không ghét cô nhưng đòi lão âu yếm chăm chút cô như  đối với anh con cả và cô con gái út thì là điều vớ vẩn. Cũng không phải vì ông giận vợ mà giận lây sang đứa con gái vô tội mà bao năm nay ông vẫn bán tín bán nghi là con gái của một anh bộ đội cao xạ qua làng. Khác máu tanh lòng cái triết lý sống xa xưa đó nhức nhối trong tâm trí của lão nó trổ rễ bám sâu vào tình cảm của lão hiển nhiên chắc nịch rõ ràng như ngày và đêm như  nước với lửa như bóng tối và ánh sáng. Nó đơn giản như chính cuộc đời của lão vậy. Còn đối với bà Bền thì khác. Khi Luỹ còn bé thì bà cũng yêu chiều như đối với anh em nó cho dù bố chúng có là lão Bền hay là một kẻ nào đó. Cái Liễu là máu thịt của bà mang nặng đẻ đau  9 tháng 10 ngày. Khi Luỹ bị ốm đau tật nguyền bà Bền càng xót xa con hơn càng chiều chuộng chăm bẵm nó hơn. Nhưng rồi theo thời gian cô bé Luỹ lớn dần lên đến tuổi thiếu nữ trở thành một cái gai một gánh nặng một nỗi nhức nhối và sự xấu hổ tủi thẹn của cả nhà thì tình cảm của bà Bền đối với cô con gái tật nguyền cũng thay đổi dần. Mặc cảm với cái thân hình tàn tật xấu xí dị dợm của mình càng lớn lên tâm tính cô gái càng thay đổi thất thường. Cô oán hận mẹ cha đã sinh ra cô chẳng chăm nom cô cẩn thận để cô phải thân tàn ma dại thua thiệt khốn khổ tủi nhục thế này. Sự oán hận không bao giờ bật thành lời mà nó lặn vào bên trong như ngọn lửa âm ỉ quái ác thiêu đốt tâm hồn cô tàn phá tình cảm cô cộng với đời sống mù tối chẳng được học hành vì vậy vào những năm ngoài hai mươi tuổi Luỹ đã hoá thành một cô gái chập chập mát mát. Một cô gái vừa tàn tật về thể xác lẫn cả tâm hồn. Cô trở thành một mẩu thịt thừa một gánh nặng một quái thai một bóng ma trong gia đình bỏ cũng chẳng được vương cũng chẳng xong. Cũng vì vậy tình cảm mẹ con của bà Bền đối với cô Luỹ cũng chẳng thay đổi dần theo. Sự xót thương tuyệt vọng bí bách xấu khổ đã khiến bà Bền đâm ra trái tính trái nết gàn gàn dở dở cáu kỉnh thù hận ngay chính bản thân bà. Đã bao lần bà tru lên như chó cái già: “ối giời ơi! kiếp trước tôi có tội tình gì mà giời vật tôi hành hạ tôi như thế này hả giời. ” Rủa xả mình mỏi mồm bà lại quay sang giễu cợt soi mói trì triết cô con gái tàn tật làm như cô không phải do bà đẻ ra mà là do quỷ sứ quăng cô vào cái nhà này cô là nghiệp chướng của đời bà. Tại sao cô không ngã đò ngã sông chết quách đi cho khuất mắt.


         Cha Tạc vô tình đã trở thành người chứng cho cuộc đời đau khổ bất hạnh của cô con gái lớn tàn tật của ông thợ lồ Dục Tức Bền. Tình thương của cha Tạc dành cho cô con gái dịu dàng như tình thương thánh nhân  tít trên trời cao ban xuống cho những số phận chúng sinh chen chúc nơi trần thế. Cha Tạc lặng lẽ chia sẻ nỗi đau khổ với cô gái tàn tật như chia sẻ những nỗi thống khổ bí ẩn của cuộc đời cha. Tâm hồn kín đáo dễ nhạy cảm của cha bị tổn thương cứ run lên mỗi lần cha xách cái xăm xô nai to tướng lần mò về làng Lũng Bãi để nhồi tượng. Mười năm đi về cái làng nghề đang thoi thóp giãy giụa sống dở chết dở này hình ảnh cô gái tật nguyền mặt mũi nhăn dúm mắt xếch ngược lác xệch xẹo trợn trờn lòng trắng với nụ cười méo mó thảm hại như khóc cẳng chân tóp teo cánh tay nhũn nhẽo như dẻ khoai lúc nào cũng giật lẩy phẩy bên lườn ám ảnh cha in dấu vào tâm trí cha u ám nặng nề như những mảnh chum vỡ miếng vại mẻ cái ấm sứt méo mó trệu trạo đã đeo đẳng giằng xé lồng lộn trong những giấc mơ mộng của cha suốt bao năm nay. Cha cất giấu rất kỹ nỗi lòng thương cảm cô gái khốn khổ trong tâm hồn của cha gần như là dấu kỹ  điều gì đó rất thiêng liêng tuy vậy đôi khi nó cũng cứ phát lộ ra âm thầm rụt rè và xấu hổ hệt như một hành động ăn cắp vụng trộm. Thỉnh thoảng cha lại lén dấu cho cô Luỹ một ít tiền. Đôi khi cha mua cho cô gái manh  áo vuông khăn vớ vẩn nào đó của phụ nữ mà tình cờ cha chọn được trong đống quần áo cũ từ thiện. Cũng có lần mùa hanh cha Tạc mua cho cô Luỹ hộp thuốc nẻ để cô gái bôi lên mặt cho đỡ nẻ. Và cha cũng chỉ dám tặng cô Luỹ những món quà nho nhỏ vớ vẩn như thế thôi. Mùa đông cha muốn mua cho cô Luỹ đôi giầy hoặc đôi găng tay nhưng cha giật mình e sợ cô gái tật nguyền lại càng thêm mặc cảm đau khổ với cẳng chân cánh tay bại liệt của cô thừa giầy thừa dép.


  Cho đến một ngày vợ chồng lão Bền cò dọn cho cô con gái tật nguyền ra ở riêng bán quán ngoài bến thuyền làng Lũng Bãi. Gian quán nhỏ như chuồng chó nằm khuất sau một lồ gốm đã nguội lạnh bỏ hoang cách bến lên xuống non ba chục mét. Mảnh chõng tre mấy cái ghế cũ long chân và cái tủ gỗ nứt vỡ xếp dăm gói mỳ hai tôm mấy phong kẹo lạc vài chai bia để lẫn với gói thuốc lá vinataba thuốc lá suvơnia. Cô con gái tật nguyền dọn ra ở riêng mở quán tại bến thuyền được hơn một năm thì có chửa rồi sau chín tháng mười ngày cô sinh hạ được thằng cu rất kháu. Có một điều là chuyện cô Luỹ đẻ con không hề gây ra điều ong tiếng ve ầm ĩ chê bôi rủa xả ở  làng Lũng bãi này. Đó là chuyện hơi trái khoáy vì những chuyện chửa hoang như vậy vẫn thường bị mọi người dè bỉu nói cạnh nói khoé suốt từ đầu làng ra tới ngoài bãi. Cũng có thể vì dân làng Lũng Bãi thương cô gái tật nguyền nên chẳng nỡ lòng nào. Mỗi khi rẽ vào quán cô Luỹ uống chén trà hút điếu thuốc dân làng Lũng Bãi vẫn cười cợt trò chuyện với cô. Có người lại còn kêu lên : “ Bố khỉ nỡm chưa kìa thằng cu bò thoăn thoắn như con chó con. ” Từ khi cô Luỹ đẻ được đúa con thì vợ chồng lão Bền cũng như trút được gánh nặng. Mọi người trong nhà đi lại ăn nói với nhau đỡ nặng nề u ám hơn. Thỉnh thoảng cô Luỹ tập tễnh bế con lết về nhà để cháu nó thăm ông bà. Lão Bền tuy không mặn mà nhưng cũng chẳng nhạt nhẽo thằng bé. Đôi lần lão cầm cái quạt nan đùa với thằng bé rồi gõ nhẹ vào mông nó : “ Con nhà ai mà tợn hai cái cẳng gầy nhẵng chạy nhanh thế khéo ngã vỡ mặt. ” Còn bà Bền thì âu yếm thằng cu ra mặt cứ gặp cháu là  bà lại bế thốc nó lên ạ ơi nựng nợ rối rít. Bà Bền cũng bớt cáu kỉnh trì triết cô Luỹ. Hai mẹ con thỉnh thoảng lại ngồi dúi vào một xó thì thầm to nhỏ. Bà Bền chỉ còn điều băn khoăn là chẳng biết bố thằng bé là ai. Bà hỏi Luỹ thì cô cười méo miệng : Con ông thiên lôi trên giời đấy. Nói rồi cô gái ngồi phệt xuống đất hai mắt lim dim. Một đêm khuya có hai gã lạ mặt ở dưới thuyền củi lên ghé vào quán của cô uống bia với cổ cánh gà. Đó là hai gã thuyền chài hay hai thằng vô lại thất nghiệp ở tít tận xứ nào mò về vùng này kiếm chân chẻ củi thuê. Trời tối đen. Một đèn dầu tù mù. Cô Luỹ không thể nhìn rõ mặt hai ông khách mà chỉ thấy hai cái bóng người to tướng đen sì ngọ nguậy ngả nghiêng trên vách. Hai gã uống say bí tỉ. Một gã còn mò ra sau nhà đái ồ ồ vào chân liếp. Quá nửa đêm mệt quá cô Luỹ ghé lưng xuống mảnh chõng tre sau cái tủ kê khuất ở góc quán. Vừa mới chợp mắt ngà ngà được một lúc thì cô gái thấy buồn buồn ở bụng. Hình như có một cái mặt người nóng hổi đang từ từ chà sát trên bụng cô rồi một bàn tay nặng trĩu đặt lên họng cô gần như là chẹn ngang họng khiến cổ họng cô đau nhói. Cô gái vùng vẫy mở mắt ra. Ngọn đèn dầu đã tắt từ lúc nào. Trong quán tối đen như mực. Một thằng đàn ông trần chuồng nhơm nhớp mồ hôi sặc sụa hừng hực mùi bia mùi thịt gà luộc mùi mắm muối tương ớt không rõ hình hài từ bóng đêm đen kịt trồi ra nặng nề đổ ập lên tấm thân mảnh dẻ ốm yếu méo mó tật nguyền của cô gái. Hai bàn tay thô lỗ cứng như sắt của thằng đàn ông sờ soạng cấu véo nắn bóp da thịt xương cốt cô gái khiến cô đau đến ứa nước mắt. Đau quá cô bật kêu lên thì ngay lập tức có bàn tay bịt chặt miệng cô làm cô sợ chết lặng đi không dám giãy giụa nũa không dám kêu nữa mà chỉ dám rên rỉ ú ớ vài tiếng rồi nằm đờ trên võng như con cá ươn. Hùng hục vần vò cô gái một lúc thằng đàn ông vớ lấy cái gối mây ở đầu chõng ấn xuống dưới mông cô gái. Tình cờ tay nó túm phải cái chân bại liệt tong teo mềm nhũn như dẻ khoai của Luỹ. Thằng đàn ông sững người không hiểu nó ngạc nhiên hay nó rùng mình kinh sợ khi nhận ra hai bàn tay nó đang bóp chặt cái chân người lạnh ngắt như chân ma. Trong cơn say bia rượu đầu óc thằng đàn ông bấn lên lung mung. Nhưng rồi mùi da thịt của người con gái xộc vào mũi khiến nó chợt tỉnh nhận ra là sắp được hành lạc với một cô gái bằng xương bằng thịt hẳn hoi chứ không phải với một thây ma. Cũng như nó bỗng chợt nhớ ra là vừa ban nãy thằng bạn rượu tít trố đã ghé vào tai nó lè nhè : Con què  đang nằm ườn sau cái tủ kia đợi mày đấy. Đừng có chê của què. Chân nó què tay nó què nhưng bím nó không què đâu. Phứa đi. Tạt mù chí bựa đi. Chẳng mấy khi mỡ đến miệng mèo. Tao mà không bị liệt bộ đồ nghề thì tao đã xúc con què này rồi. Cứ gọi là đảm bảo cô em chẳng rú lên như chó cái động đực...  


  Mờ sáng hôm sau Luỹ tỉnh dậy thì cái quán trống trơ không còn bóng người. Hai thằng đàn ông đã biến mất như hai con ma. Vỏ chai bia vất lỏng chỏng trên mặt dất ướt lép nhép toàn vỏ lạc luộc vỏ bao thuốc lá lẫn với một đống xương cổ cánh gà gậm nham nhở. Cô gái tật nguyền loay hoay dọn dẹp và tìm thấy mấy tờ năm ngàn vo viên nhàu nát nhét ở kẽ tủ hàng. Số tiền nhiều gấp đôi tiền bia rượu bữa nhậu. Cô gái vo chặt mấy tờ giấy bạc trong tay tập tễnh lần ra ngoài bến. Con thuyền chở củi đã biến mất cứ y như là nó đã chìm nghỉm xuống tận đáy dòng nước rồi. Cô Luỹ bần thần đứng cạnh đống củi cũi lợn chất ngất nhìn hút ra mặt sông mênh mông buổi sớm đang vỗ sóng lăn tăn trong màn sương mờ mịt như khói. Mấy tờ giấy bạc lạnh buốt trong bàn tay cô. Bụng cô đau lâm dâm và ngay lúc đó Luỹ đã linh cảm nhất định cô sắp được làm mẹ rồi.


                                                                        *


 


  Từ  ngày cô Luỹ ra ở riêng bán quán ở bến thuyền làng Lũng Bãi rồi kiếm được một đứa con thì nỗi lòng thương cảm ái ngại u sầu của cha Tạc dành cho cô gái tật nguyền cũng nhạt dần đi không còn thường xuyên ám ảnh đè nặng lên lòng cha nữa. Và cha lại có thể dành chút thời gian ít ỏi cùng tâm trí thảnh thơi để chuyên tâm mê mải với những pho tượng đàn bà mông to như cái chum và những pho tượng đàn ông lúc nào cũng phô ra bộ phận dương vật cong queo cứng đờ hệt như những cái vòi ấm sứt sẹo xấu xí. Tuy vậy cái sự gọi là yên bình thảnh thơi nhẹ nhõm trong tâm linh này của cha Tạc chẳng kéo dài được bao lâu. Một nỗi đau khổ xót thương ám ảnh mới lại bất ngờ chụp xuống  tâm hồn nhạy cảm của cha Tạc. Hay nói nôm na là như một sự vô duyên cớ cha Tạc lại bỗng dưng chuốc lấy vơ lấy một nỗi khổ tâm hồn mới đấy là hôm tình cờ ngồi trên chòi gác chạy lụt tận mắt cha chứng kiến cảnh cô con gái út xinh đẹp 16 tuổi trăng tròn của vợ chồng lão Bền chạy từ nhà chồng về lăn ra sân giãy đành đạch như con cá mắc cạn khóc lóc gào thét bắt đền bố mẹ đã lừa cô gả bán co cho một thằng chíp hôi nghiện ngập : “ Thày u giết con rồi. Thày u hại đời con gái của thày u rồi. Con bắt đền đấy. Con đéo cần vợ chồng nữa đâu. Thày u lừa con. Mọi người xúm vào lừa tôi. Tôi đéo cần vợ chồng nữa đâu nào nào...  ”. Bao nhiêu năm đi về ngôi nhà này thì bấy nhiêu năm cha Tạc là người chứng cho cuộc đời thua thiệt của đau khổ của cô Luỹ thì cũng bấy nhiêu năm cha cũng là người chứng cho cuộc đời mơn mởn cô con gái út xinh đẹp của vợ chồng lão Bền. Khác hẳn cô chị cô bé Liễu càng lớn lên càng xinh đẹp khoẻ mạnh. Năm mười một tuổi thân thể cô bé liễu đã nổi lên những đường cong mềm mại thướt tha như một thiếu nữ đầy vẻ gợi dục. Mười ba tuổi hai mắt đen nhánh đã biết liếc rang lạc xéo xéo lẳng lơ. Và đến năm mười bốn tuổi thì cô bé Liễu đã thực sự trỏ thành một thiếu nữ da trắng hồng như trứng gà bóc mông tròn vo cong tếu ra đằng sau như đít bọ ngựa và khắp người cô nhất là ở ngực ở bụng ở sau gáy lúc nào cũng toả ra một thứ hơi âm ấm nong nóng ngầy ngậy hừng hực thứ hơi chỉ toả ra ở thân thể những cô gái trưởng thành đang bắt đầu thời kỳ động dục. Những ngày còn bé cô con gái út của vợ chồng lão Bền vẫn thường hay len lén bò lên chòi gác thập thò đứng bên ngoài cửa vừa mút tay vừa mở to đôi mắt lá răm chăm chú nhìn ông cha Tạc quần đùi vê lên tận bẹn đang lồng lộn quắc mắt ngắm mấy pho tượng đất rồi lại quỳ thụp xuống sàn đo vẽ hí húi ghi chép vào những quyển vở dày cộp dính đầy đất sét. Cô bé Liễu cũng thích ngắm cha Tạc như ngắm nhìn những bức tượng đất kỳ dị ở quanh ông và cô rất thích được nhảy phứa vào chòi cùng với cha Tạc chơi trò nghịch ngợm vuốt ve mấy pho tượng kỳ dị tục tĩu. Nếu như tình cảm của cha Tạc dành cho cô chị tật nguyền xấu xí thua thiệt là một thứ tình cảm u sầu thoát tục đầy thương cảm trong vắt như tình của đức mẹ chỉ dành riêng cho những con chiên đau khổ tủi nhục thì tình cảm của cha Tạc dành cho cô em may mắn xinh đẹp mơn mởn là thứ tình cảm đầy lòng mến thương trắc ẩn thánh thiện như tình cảm của đức chúa trời vẫn dành ban thưởng chung cho muôn loài chúng sinh dưới trần thế. Đã bao nhiêu năm nay rồi cha Tạc chẳng để ý tới tình cảm của cha đối với cô con gái út của vợ chồng lão Bền. Cha phó mặc tình này như phó mặc một áng mây bay vơ vẩn trên trời như phó mặc một con đò lãng đãng trôi trên mặt hồ mùa hè phây phây nắng. Cha yên lòng thanh thản ban phát cái tình này như cha yên lòng thanh thản mỗi khi nhìn thấy nụ cười thánh thiện hoang dại mê hồn của cô bé Liễu xinh đẹp mà cha thấy rất gần gũi thương yêu mà cũng lại xa vời dửng dưng. Duy nhất chỉ có một lần do tình cờ cha đọc một quyển truyện kể về ông hoạ sĩ già và một cô bé xinh đẹp. Không rõ vì sao câu chuyện kể về một túp lều lẻ loi đơn côi giữa xứ tuyết mênh mông hoang vắng lại khiến cho cha Tạc cứ liên tưởng đến cái chòi gác chạy lụt cất trên mái nhà vợ chồng lão Bền nơi làng nghề Lũng Bãi cô độc tàn tạ bị bỏ quên và lòng cha bỗng vương vào một nõi buồn nhè nhẹ dịu dàng man mác nhưng rồi nỗi buồn đó cũng chầm chậm tan biến đi như lớp sương mù buổi sáng tháng giêng và cha Tạc lại chuyên tâm mê mải với những pho tượng đàn bà mông to như cái chum và những pho tượng đàn ông lúc nào cũng phô ra bộ phận dương vật cong queo cứng đờ như những vòi ấm sứt sẹo quá lửa. Cho đến đúng ngày cô bé Liễu mặc áo đỏ quần tím loè loẹt bơi thuyền qua sông về nhà bố mẹ rồi lăn đùng ra giãy đành đạch ăn vạ bắt đền thầy u khóc lóc gào thét văng tung toé đéo xíu cóc cần vợ chồng. Ngồi trên cái chòi gác chạy lụt nhìn xuống thấy cô Liễu cứ lăn ra sân đập tay đập chân rồi lại cong cái mông thiếu nữ tròn vo cong tếu lên tự dưng cha Tạc bỗng thấy đau nhói ở ngực bên trái và một nỗi thương cảm đau buồn u ám như làn khói độc từ trên trời xả xuống phủ trùm lấy đôi mắt cha khiến hai con mắt vốn dĩ lanh lợi sắc xảo tinh ranh của cha bỗnh ứa ra những giọt nước mắt to tướng mặn chát. Đêm đó cha Tạc bỗng mơ một giấc mơ rất quái đản hoang tưởng. Thoạt tiên cha mơ thấy mình hoá thành một lão già gù lưng chân thọt tay khèo đeo bị chống gậy lê la mếu máo ăn mày ăn xin ở cổng chợ rồi hấp một cái lão ăn mày hoá thành một con chó đực đẹp trai hùng dũng bốn chân cứng như thép dưới bụng tòi ra một cái vòi ấm sành cong queo đen đúa nứt toác. Con chó đực là cha Tạc ấy đang hí hởn vầy vò tung hứng nô nghịch một khúc xương tổ bố và quái dị thay đâù khúc sương đó lại trồi ra một cặp mông thiếu nữ cong tếu tròn vo thơm phức. Cũng may mà giấc mơ quái đản hoang tưởng đó tan mau. Nửa đêm về sáng cha nằm trằn trọc mãi mà không thể nào ngủ tiếp được. Bực mình quá cha mò dậy ngồi co ro hút hết một điếu vinataba đêm oi ả nóng nực nhớ lại giấc mơ hồ hôi tháo ra đầm đìa ở cổ ngực ở bẹn. Thời gian chầm chậm trôi qua cha Tạc vẫn thường xuyên đi về làng Lũng Bãi chăm chỉ cần mẫn suốt ngày đo vẽ sờ mó ngắm nghía suy ngẫm về những pho tượng đàn bà mông to tướng như cái chum và những pho tượng đàn ông lúc nào cũng phô ra bộ phận dương vật cong queo cứng đờ như những vòi ấm sứt sẹo quá lửa. Những lúc mỏi mệt rỗi rãi cha Tạc lại tụt xuống khỏi chòi gác chạy lụt trống toang toác la cà lê la khắp làng trò chuyện với ông già bà cả cùng lũ trẻ con mất dạy nghịch như quỷ sứ rồi ngồi chúi vào một xó bếp nhà ai đó cắm đầu xì  xụp húp bún sốt chan nước dấm ngâm măng ớt. Lòng thương cảm u sầu thoát tục đối với cô Luỹ tật nguyền đau khổ thua thiệt vợi đi bao nhiêu thì nỗi u buồn bí ẩn ngột ngạt như luồng khí độc ngày một dày đặc hơn u ám hơn loang rộng hơn ứ trào quấn chặt lấy tâm hồn vốn rất nhạy cảm của cha Tạc khiến cho trái tim cha thỉnh thoảng lại nhói buốt như người mắc bệnh nhồi máu cơ tim. Còn cô bé Liễu sau khi thằng chồng chíp hôi mặt xanh đít nhái nghiện hê-rô-in bị lôi cổ vào một trại cai nghiện mãi tít tận khu Bốn thì dĩ nhiên cô bé đã hoá thành một thiếu phụ goá chồng. Mấy tháng đầu cô nhất định đòi bỏ thằng chồng nghiện ngập khốn nạn nhưng rồi bao nhiêu người cứ xúm vào khuyên can. Và nhất là từ sau lần ông bà trưởng thôn thông gia ôm nồi cơm điện Trung Quốc lấy cớ sang quà biếu vợ chồng lão Bền nhân thể cũng có lời xin lỗi ông bà Biền cò về chuyện thằng con út sinh viên nghiện hút hê-rô-in. Con dại cái mang cháu có vốn ngoan nết lắm dại dột bị bạn bè lôi kéo đua đòi mong ông bà bên nhà cũng bỏ quá cho. Vợ chồng lão Bền ngồi nghe những lời ngon ngọt thế lại nhìn cái nồi cơm điện Trung Quốc sáng choang lúng túng chẳng biết nói thế nào. Sau lần đó cô Liễu cũng thôi không đòi bỏ thằng chồng chíp hôi nghiện ngập nữa nhưng cũng từ đó tính nết cô bé thay đổi hay cáu bẳn ăn nói văng đéo xíu rất hay nổi khùng. Vợ chồng lão Bền xót con gái nhưng cũng chỉ tặc lưỡi cam chịu và cũng chỉ còn cách nuôi hy vọng vu vơ mong có ngày nào đó thằng chồng của con Liễu chữa khỏi bệnh nghiện hút trở về nhà đoàn tụ với vợ rồi lại tiếp tục đi học nốt đại học ra đậu kỹ sư bác sĩ. Vạn nhất như nếu không thể học tiếp đại học ở thành phố có ở nhà quê thì cậu ta cũng được hưởng quyền thừa kế sang tên chính chủ ngôi nhà gạch mái bằng mấy sào vườn gia tài của ông bà trưởng thôn. “Anh cả đi làm ở Đức lấy vợ Đức lập nghiệp bên Đức giàu có rồi vì vậy tất cả ruộng vườn bến bãi nhà cửa này là của vợ chồng cháu Liễu chứ còn của ai”. Ông bà trưởng thôn thông gia đã long trọng tuyên bố như vậy với chồng lão Bền. Nhưng đối với cha Tạc thì lại khác. Đối với cha thì những nhà gạch mái bằng vườn tược bến bãi đó chỉ là đống mảnh sành chỉ là xác con chó chết thui khét lẹt vớ vẩn. Cha Tạc chỉ còn nhìn thấy một cô bé Liễu xinh đẹp da trắng như trứng gà bóc mông cong tếu chổng ngược mơn mởn hồn nhiên như cây hoa Trà My ngả nghiêng ngoài cánh đồng giờ đây bỗng bị phạt ngang nhọn nhổ bật gốc ném vào  đống rác rưởi thối khắm tanh tưởi lộn mửa của sự dối trá lừa đảo ti tiện. Cô bé Liễu đang chầm chậm tàn tạ rữa nát ra trộn lẫn vào bùn thối. Cũng từ đó cha Tạc hay nằm mơ những giấc mơ quái đản bạy bạ hoang tưởng hoang loạn đến mức mỗi khi choàng tỉnh dậy mồ hôi toát ra đầm đìa khắp người và dần dần cha rơi vào một chứng bệnh trầm uất. Còn cô bé Liễu tuy không đòi bỏ chồng nữa nhưng tháng nào cũng vậy vào ngày ba ngày bảy ngày chín là cô lại đội nón cắp thúng áo xanh quần đỏ loè loẹt bơi thuyền sang bên này làng Lũng Bãi để đi chợ Lũng. Cô thích đi chợ Lũng mặc dù làng Đớt tít quê gia đình nhà chồng cô có chợ Bòng còn to gấp bảy lần chợ Lũng. Biết vậy nhưng cô bé Liễu chỉ thích đi chợ Lũng ai dám cản cô đến bố mẹ chồng còn chẳng dám nói một lời thì ai dám cản cô. Lần nào về làng Lũng đi chợ cô Liễu cũng ghé vào nhà bố mẹ đẻ nấu nướng cơm nước đùa nghịch chán chê rồi lăn ra ngủ. Có những lần cô ở lại hàng tuần lễ để đi chuốt thuê cho nhà bà Thống nhà bác Đực ở cuối làng. Những lúc rỗi rãi là cô lại trèo tót lên  chòi gác chạy lụt nghênh ngang chống nạnh đứng ngắm nhìn cha Tạc đang mê mải hý hoáy quanh mấy bức tượng sành quái dị tục tĩu. Gìơ đây cô không còn gọi cha Tạc là cha xưng con nữa mà gọi là ông xưng em. Thỉnh thoảng cô còn chui hẳn vào trong chòi gác đứng sát cạnh cha liếc đôi mắt bạo dạn hỏi cha là em đã hỏi bao nhiêu lần rồi mà ông vẫn cứ chẳng cắt nghĩa giảng giải cho em hiểu tại sao bao nhiêu năm nay rồi ông cứ mê mải miên man sờ mó mân mê mấy bức tượng sành quái dị tục tĩu này mãi mà không chán hay là ai bắt ai đày đoạ ông hành xác ông công việc này vậy. Thế rồi một buổi trưa cô Liễu cắp một thúng khoai lang ở bên nhà bố mẹ chồng chèo đò sang vừa bước vào sân nhà bố mẹ đẻ thì cô gái đã nhìn thấy ông anh họ tỉ phú Dục Văn Bường cùng cha Tạc đang ngồi uống rượu cùng với lão Bền trên mảnh chiếu rách bươm trải ngoài hiên nhà. Cả ba mặt mũi phừng phừng quần vê lên tận bẹn nói cười ầm ĩ như một đám bạc. Nhìn thấy Liễu cắp thúng khoai bước vào sân Dục Văn Bường bỗng nhảy thách lên như bị thọc đít :


     - Vứt mẹ nó thúng khoai thối đi.


   Bà Bền bê lên bát canh cá nấu măng. Nghe Dục Văn Bường quát như vậy bà khẽ rít lên.


     - Anh Bường ăn nói điên khùng. Khoai nào mà là khoai thối.


   Dục Văn Bường gân cổ :


     - Không thối thì lại càng phải đổ mẹ nó đi cho lợn ăn. Thông gia đéo gì mà chỉ có thúng khoai chết tiệt. Thưa thím còn lâu cháu Bường này mới say. Em Liễu ơi uống với thằng anh của em một ly rượu cho quên đi nỗi sầu tình ái.


   Cô Liễu cười hi hí quăng thúng khoai xuống đỡ lấy ly rượu rồi ngửa cổ làm một hơi cạn tới đáy chẳng còn một giọt. Lúc cúi xuống đặt cái ly vào mâm chẳng biết vô tình hay hữu ý cái mông cong tếu tròn vo của cô đánh mạnh vào gáy cha Tạc.


   Lão Bền cười khùng khục:


     - Con ranh bố láo. Mày dám gẹo cả bậc cha chú của mày à.


   Cha Tạc tủm tỉm lắc đầu xua tay . Dục Văn Bường  rú lên cười khằng khặc liên hồi khiến mặt gã méo mó xệch xoạc như  mặt nạ cao su. Bà Bền bảo cô con gái út :


     - Mày đứng ở đây làm gì. Xuống bếp đặt cho tao nồi cháo để tí nữa ba ông dã rượu.


   Khi hai mẹ con hí húi dưới bếp bà Bền nói nhỏ vào tai con gái :


     - Thầy mày khoe hình như anh Bường đã xin cho mày đi xuất khẩu lao động ở Hàn Quốc rồi. Nó mang về cả giấy tuyển dụng đóng con dấu đỏ chót có ghi tên mày.


   Cô Liễu nhảy thách lên :


     - Có thật không hả u. Trời ơi ! thoát nợ đời rồi.


   Bà Bền nhìn con :


     - Mày đã hỏi xin ông bà bên nhà chưa. Ngộ nhỡ gia đình người ta không bằng lòng.


   Cô Liễu cong môi :


     - Ai giữ được con.


   Bà Bền thở dài :


     - Mày đã nghĩ kỹ chưa ? ở bên đó có túng đói vất vả gì đâu. Vả lại...  


   Cô gái trừng mắt nhìn mẹ :


     - U không có quyền can thiệp vào đời tôi. Tôi nói trước ai phá tôi chuyện này thì không xong với tôi đâu. Đừng trách con Liễu này du côn mất dạy.


   Nói xong cô gái ném cái thanh cời vào bếp nguẩy đôi mông cong tếu tròn vo đứng lên. Lửa trong bếp cháy phừng phừng. Cả người cô gái nóng bừng bừng không phải vì ngọn lửa mà vì cái tin đi xuất khẩu lao động Hàn Quốc mà cô vừa nghe được. Thế là cái âm mưu bí mật mà Liễu bàn với anh Bường đã  thành công rồi.


   Đám rượu lão Bền cùng với cha Tạc và anh dục Văn Bường đến nhọ mặt mới rã đám. Lúc Liễu xách siêu nước lên nhà cũng để dọn mâm bát thì lão Bền anh Bường ôm nhau nằm lăn quay ra chiếu ngáy khò khò như hai đứa trẻ. Cha Tạc mặt tím tái ngồi ôm đầu im phăng phắc như pho tượng đất sét đỏ phơi già nắng đang đợi đến lượt xếp vào lồ nung lửa. Liễu dọn bát đĩa rào rạo mấy lần định hỏi cha nhưng thấy cha Tạc ngồi im quá khiến cô chờn chợn. Tới khi cô gái bê đống mâm bát ra giếng thì thấy cha Tạc loạng choạng bò lên cầu thang gác lộ thiên ở đầu hồi. Lưng áo cha lấm bê bết lá bún và xương cá. Nom cha Tạc lúc này thảm hại và hèn hạ như một gã ăn mày ăn xin.


        Đêm hôm đó chuyển gió đùng đùng rồi mưa quất xuống rào rào như đổ nước. Trời đất tối đen thỉnh thoảng lại loé lên loằng ngoằng một tia chớp xanh lè. Tấm liếp che cửa đổ ập xuống sân gió ùa vào trong nhà cuốn tung bay phấp phới chiếc màn rách. Lão Bền và nhà tỉ phú Dục Văn Bường vẫn nằm co quắp quặp chặt lấy nhau trên manh chiếu rách trải giữa nhà. Mưa to thế gió dữ thế mà cả hai vẫn nhất định không chịu thức dậy trèo lên phản. Bà Bền ôm cái vỏ chăn cũ nát đắp cho hai ông say rượu. Liễu cũng ôm cái mền chăn rách bươm hôi như cú từ trong chái nhà chạy ra nói với mẹ:


        - Con mang chăn lên đắp cho cha Tạc.


        Bà Bền không nói gì. Gío ngoằng một cái thổi tắt phụt ngọn đèn trên bàn thờ. Một tiếng sét nổ rung chuyển. Ngoài sân bật sáng xanh lè soi rõ mưa đang trút xuống như thác đổ. Liễu lom khom ôm cái mền chăn chạy ra ngoài. Mưa tối tăm mặt mũi trời đất đen kịt. May mà thỉnh thoảng lại có ánh chớp nhánh lên. Nước mưa tháo ào ào trên  bậc cầu thang như tháo cống. Cái chòi gác chạy lụt mười mét vuông bật tung cả mấy cánh cửa. Mưa gió thoải mái quạt ngang quạt ngửa. Nước ri rỉ chảy ngang qua sàn gỗ. Cha Tạc trốn ở đâu đó. Giữa chòi chỉ thấy lù lù một đống điếu nom như cái mả ướt.


         Cái ông cha này lười như hủi nhưng cũng ranh mãnh như ma. Mưa to thế không chịu bò đạy đóng cửa nhưng lại biết vơ lấy manh chiếu đắp lên người. Cô con gái út lão Bền phì cười rồi đóng tất cả mấy cánh cửa lại. Cái chòi gác đang ầm ĩ bỗng nhiên dịu xuống tối om hết cả mưa hắt cũng hết cả gió lùa. Liễu sờ soạng lật manh chiếu lên. Tay cô chạm vào một bờ vai người nóng rực. Liễu gọi: “Ông ơi! đắp chăn này”. Bờ vai người ngọ nguậy đảo qua đảo lại. Cô gái lẩm bẩm: “Ngủ như chết”. Rồi cô rũ  mền chăn. Đúng lúc đó ánh chớp loé sáng ngoài trời. Căn phòng nhoáng lên. Một cái thân người đàn ông trần truồng co quắp vụt hiện ra rồi lại vụt biến đi tan vào màn đêm tối đen hệt như một ảo ảnh. Cô gái giật bắn người. Cái mền chăn rơi xuống như phủ trùm lên thân người trần truồng đang  ẩn náu trong bóng đêm đó...  


                                                                         


                                                                          *


 


         Khi cha Tạc tỉnh dậy thì trời cũng đã gần sáng. Lúc này mưa gió đã tạnh. Trong chòi mờ mờ tranh tối tranh sáng. Khắp người cha đau như dần cổ họng khô cháy mồm đắng ngắt. Khát nước quá. Khát đến không thể chịu nổi. Cha Tạc mắt nhắm mắt mở bò vào góc chòi quờ quạng tìm ấm nước tay cha chạm vào một đống gì mềm mềm. Cha Tạc mở choàng mắt ra há mồm ngạc nhiên. Đống  mềm mềm đó là cô Liễu. Cô con gái út lão Bền đang nằm sõng soài dang rộng hai chân hai tay hai tà áo hất ngược lên ngực để lộ ra khoảng bụng phập phồng trắng đến loá mắt. Bao năm nay cha Tạc đã miên man ngắm nghía đo vẽ sờ mó mân mê ve vuốt không biết bao nhiêu lần  bụng của mấy pho tượng sành mà lão Bền đào lên được ở ngoài bãi sông. Đó là những ổ bụng thẳng căng ăm ắp vẻ đẹp huyền bí u uẩn nhưng tiếc thay lúc nào cũng rắn đanh im phăng phắc lạnh đến sởn gai ốc. Cuộc đời một kẻ truyền đạo mấy chục năm nay giang hồ nay đây mai đó đã khiến cha Tạc thờ ơ với đời sống sinh hoạt tình dục dù cha không phải là một kẻ pê-đê. Đó cũng là bất đắc dĩ mà thôi lâu nay rồi cũng thành thói quen phải cam chịu như đang ép xác. Thật ra thì cha Tạc cũng đã có một lần đụng chạm với đàn bà hay nói chính xác hơn là đã có một lần đàn bà đụng chạm với cha. Chuyện đó xảy ra khi cha mới 15 tuổi còn là học sinh trường dòng trong một lần tập sự theo thày cả lên truyền đạo ở vùng rừng núi Thậm Mé xa xôi. Một  bản nhỏ người Khơ Mú. Sương mù lãng đãng suốt từ sớm tinh mơ đến chiều tà. Mùi cứt trâu cứt bò cứt lợn sũng ra vì ngấm nước. Những ổ ruộng bậc thang bé tí hin. Những cây cột nhà sàn gỗ táu gỗ lim to tướng lừng lững. Những ống bương dẫn nước chảy róc rách suốt ngày đêm và tiếng giã gạo thậm thịch đều đều như thi gan với tiếng bìm bịp khắc khoải lì lợm...  Đêm cuối năm trời tối đen như mực. Mưa rừng rả rích. Bếp củi giữa nhà lờn vờn  ngọn lửa nhỏ bám trên khúc củi gỗ ẩm ướt. Cậu học sinh trường dòng cuộn tròn trong tấm chăn dạ nhà thờ bạc thếch ở góc nhà. Rét quá. Đang mơ màng nửa thức nửa ngủ bỗng nhiên có bóng người nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh. Mùi hơi người là lạ ấm áp ngai ngái như pha trộn lẫn hương mê chứ không phải thứ mùi mốc meo lạnh lẽo hôi hám của những bộ quần áo nhà dòng vẫn cất dưới hầm kho nhà thờ. Bàn tay đầy đặn mơn man cái dái tai cậu học trò trường dòng rồi lần xuống cổ ngực xuống bụng. Cậu học trò trường dòng rùng mình mở mắt ra. Người đàn ba tóc xoã dài  đong đưa ngồi sát bên cạnh. Đùi người đàn bà đè lên đùi cậu. Người đàn bà vẫn đong đưa đong đưa. Dường như chị vừa vuốt ve cậu trai nhỏ vừa thì thầm hát gì đó u u ư ư a a. Điệu hát kể lể than vãn nỉ non tha thiết như van xin như vẫy gọi như chào mời. Lời hát như mật rót vào tai như cơn gió thoảng qua đùa cợt trêu trọc. Hơi thở nóng hổi của người đàn bà như ngọn lửa thổi trên ngực trên bụng trên háng trên đùi cậu học trò trường dòng khiến cậu lịm dần vào một giấc mộng đê mê giống như bị ma rừng chài. Sáng hôm sau cậu học trò trường dòng choàng tỉnh dậy thì chỉ thấy một mình nằm co ro cạnh cái bếp tắt ngúm trắng phớ tàn tro. Có tiếng chân người cọt kẹt đi lại trên sàn nhà và hình như có đôi mắt từ trong góc nhà tối đen đang dõi nhìn ra chăm chăm.


          Trưa hôm đó cậu học trò trường dòng và thày cả vào rừng đẵn củi chặt cành bứa về nấu canh. Khi lội qua con suối cuối bản thì gặp con trâu mộng sừng cong kềnh càng lấm bê bết đất kéo cây gỗ đang ào ào lội suối. Ngồi trên lưng trâu là một người đàn bà vai to lưng rộng bắp chân chắc mập tóc dài bay xoã phơ phất ướt đầm. Thẩy cả vui vẻ gọi to:


         - Chào chị chủ nhà ạ. Vào rừng kéo gỗ về làm gì đấy.


         Người đàn bà tươi tắn gật đầu:


         - Chữa lại cái chuồng trâu đấy mà.


         Con trâu ràn rạt lôi cây gỗ băng qua dòng suối. Khi đi ngang qua hai kẻ bày tôi của chúa đứng trên tảng đá nhường lối. Người đàn bà ngoảnh sang nhìn sói vào mặt cậu học trò trường dòng rồi nhoẻn cười. Nụ cười gần gụi thân mật mà cũng đầy ý nghĩa bí ẩn. Con trâu mộng kéo cây gỗ đi rồi thày cả bèn rủ cậu học trò trường dòng xuống suối tắm. Khi cởi quần ra thày cả bỗng kêu toáng lên làm dấu thánh liên tục. Trên ổ bụng thẳng căng mơn mởn lớp lông tơ còn nhạt hơn cả ánh sương chiều tháng chạp của cậu học trò trường dòng 15 tuổi loang lổ những vệ bùn trắng ngà mỏng tanh chẳng khác gì dấu vết rớt dãi để lại của một con rắn vừa trườn qua...  .


        Cha Tạc ngồi còng lưng cha không quay mặt đi không lùi lại không bỏ chạy. Cha cứ ngồi như thế hệt như pho tượng lẫn vào những pho tượng sành đàn bà mông nở như cái chum và những pho tượng đàn ông lúc nào cũng phô ra bộ phận dương vật cong queo cứng đờ. Cha Tạc cứ ngôì như thế im lặng ngột ngạt đôi mắt tinh ranh thông minh lanh lợi mở trừng trừng gần như rách cả mi mắt. Trong gian chòi im ắng như tờ. Một con chuột nhắt bò tới sát bàn chân trái của ông cha đạo. Con chuột hít hít mấy ngón chân bẩn lem nhem dính mấy mẩu xương cá tanh tưởi lạnh ngắt rồi nó dương đôi mắt đen nhánh lơ láo nhìn thẳng vào mặt cha. Tất cả những sợi ria trên mõm nó động đậy liên tục. Hình như con chuột cũng đang ngơ ngác thẫn thờ không hiểu cha Tạc là người thật hay cũng chỉ là một pho tượng sành. Thời gian cứ chầm chậm trôi qua rồi cuối cùng cha Tạc cũng thò tay ra cầm lấy vạt áo cô gái. Không hiểu tại sao đáng nhẽ phải kéo vạt áo xuống thì cha lại tốc ngược nó lên trên cổ cô gái. Và rồi như một kẻ mộng du cha Tạc cúi xuống lướt nhẹ bộ mặt nóng bừng còn tanh lòm mùi cá mùi dấm ớt hành tỏi mùi mắm lên trên cái ổ bụng trắng ngần thẳng căng đang phập phồng của cô gái. Cũng chính lúc đó cô gái bật dậy hai tay chống xuống sàn nhà mở to đoi mắt đen láy tỉnh như sáo nhìn thẳng vào mắt cha rồi  cô nhoẻn miệng cười dịu dàng xoay người lại đổ vật xuống nền nhà. Nhưng lần này cô nằm úp. Đôi mông cong tếu tròn vo chổng lên trong ánh sáng mờ nom giống hệt như hai quả đồi lùn được chia đôi bởi một khe nước âm thầm sâu hút. Cha Tạc run rẩy ngơ ngác bò giật lùi vào góc chòi chân tay ra quờ quạng vướng víu vào những vỏ bia vỏ lon pép-si lon côca côla và những rác rưởi cùng từng khúc chân cẳng đùi vế mông bướm lạnh tanh của đám tượng sành vô hồn. Có tiếng chuột kêu chít chít ở ngay sau lưng cha và cha nghe thấy tiếng thở dài tiếng động lạ lùng nhẹ nhàng êm mượt như nhung của da thịt người con gái đang trườn trên sàn gỗ về phía cha rồi một bàn tay nóng hôi hỏi ướt nhơm nhớp víu lấy cổ cha một bàn tay khác cũng nóng hôi hổi ướt nhơm nhớp đặt lên ngực cha lần dần xuống ngực xuống bụng bàn tay đó dừng lại run run mâm mó mẩu rốn dài ngoẵng đầy vẻ ngạc nhiên rồi dịu dàng kéo cha từ từ ngả xuống giống hệt như một cây gỗ Trắc-đỏ bật gốc rẽ từ từ đổ rụi xuống. Mắt cha chói sáng hai hàm răng lập cập của cha cắn ngập vào cặp mông cong tếu tròn vo nóng rực như hai mô đất sét đỏ ủ than. Tim cha Tạc thắt lại bụng cha đau xé gân thịt xương cốt ở gáy ở bả vai ở bắp tay ở bắp chân ở eo lưng ở hai háng của cha Tạc giật lên run lên cứng lại rồi chầm chậm rạn ra nứt vỡ của những pho tượng đất sét đỏ kỳ dị tục tĩu đang quằn quại trong bể lửa hừng hừng tận dưới đáy hồ.


        Cả ngày hôm sau cha Tạc nằm lỳ trên cái chòi gác chạy lụt. Vợ chồng lão Bền tưởng cha say rượu ngủ quên nên cũng mặc cho cha ngủ. Nhưng cha Tạc không ngủ. Cha nằm co quắp rúc đầu vào cặp mông sành to tướng bóng nhẫy vô tri vô giác của pho tượng sành. Khắp người cha đau rức. Cô bé Liễu mấy lần lén trèo lên chòi gác đứng bên ngoài liếc xéo đôi mắt đen láy nhìn trộm vào lần nào cô cũng nhoẻn cười dịu dàng kín đáo. Chiều tối hôm đó trời vừa nhọ mặt đợi lúc cô Liễu và nhà doanh nghiệp tỉ phú Dục Văn Bường bỏ đi đâu đó cha Tạc lủi xuống nhà chào vợ chồng lão Bền rồi cun cút xách xăm xô nai rời khỏi làng Lũng Bãi. Cha đi một mạch không ngoái đầu lại lên tới mặt đê cha mới đổi tay xách cặp ngồi xuống mặt cỏ lưng cha bụng cha gáy cha cổ cha chân tay cha và nhất là háng cha vẫn mỏi ê ẩm. Cha không còn nghe thấy tiếng nứt vỡ răng rắc trong gân thịt xương cốt khắp người cha nhưng cha lại nghĩ miên man tới tiếng nứt vỡ của những tảng đất sét đỏ ngủ vùi hàng triệu năm trong lòng đất đã được đào lên nhào trộn thành những pho tượng đàn bà mông to tướng cong tếu tròn vo căng mẩy như những cái chum và những pho tượng đàn ông lúc nào cũng phô ra bộ phận dương vật cong queo cứng đờ sứt sẹo như vòi ấm bất thần bị ném vào lồ lửa phừng phừng nung đỏ tấy lên quằn quại xám đen lại rồi nứt vỡ răng rắc.


                                                                         *


           


        Sau lần đó đi khỏi làng Lũng Bãi cha Tạc được bề trên cử vào tổ chức từ thiện xoá đói giảm nghèo bôn ba lăn lộn liên miên đúng ba năm trời vừa chẵn 1095 ngày lang thang khắp 6 tỉnh đồng bằng Châu Thổ Nam Bộ. Công việc đạo công việc đời bận rộn vất vả sôi nổi cuốn cha Tạc đi như dòng nước lũ cuốn trôi phăng chiếc thuyền khôn chèo không lái không cả những cánh buồm cánh dơi. 3 năm trời 1095 ngày đêm miên man tất bật cha Tạc chẳng có chút thời gian cơ hội nào quay trưở về làng Lũng Bãi. Câu chuyện kỳ dị tội lỗi xảy ra trong đêm hôm nào đó trong chòi gác chạy lụt trên mái nhà vợ chồng lão Bền cò cũng mờ nhạt dần trong tâm hồn dễ nhạy cảm của cha Tạc. Tuy vậy sau những đợt mang vác thuốc men gạo củi quần áo dài ngày cứu trợ khi trở về nằm vật ra trong một khách sạn sang trọng nào đó của giáo dân hoặc của một cơ quan nào đó thỉnh thoảng cha Tạc lại thấy gân thịt xương cốt khắp mình mẩy đau nhức như đang bị nứt vỡ. Cha có đi khám bệnh xét nghiệm nước tiểu thử máu chụp X quang cắt lát thì bác sĩ ghi vào sổ y bạ kết luận là cha đang bị viêm đa khớp thời kỳ thứ hai là thời kỳ chưa lấy gì làm nguy hiểm lắm khiến người bệnh phải nằm liệt giường.


                                                                            *


(còn tiếp)


Nguồn: Đêm thánh nhân. Tiểu thuyết, tập 1, của Nguyễn Đình Chính. NXB Văn học, 1999.


www. trieuxuan. info


                    

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 20.06.2019
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 19.06.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 19.06.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 19.06.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 01.06.2019
Cõi mê - Triệu Xuân 21.05.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 21.05.2019
Đông Chu liệt quốc - Phùng Mộng Long 13.05.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.05.2019
Làng tề - Đỗ Quang Tiến 08.05.2019
xem thêm »