tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29849628
Tiểu thuyết
11.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

Chương 5


           Lý Trọc không biết bố Tống Cương tại sao lại đi với mẹ mình. Khi biết người đàn ông này tên là Tống Phàm Bình, Lý Trọc đã xấp xỉ bảy tuổi.


         Một chiều tối mùa hè, Lý Lan dắt con ra hiệu cắt tóc, cạo cho cậu cái đầu trọc chính tông, sau đó dắt con ra cạnh bãi bóng đối diện rạp chiếu bóng. đây là sân bóng có điện sáng duy nhất của thị trấn Lưu chúng tôi, chúng tôi đều gọi nó là sân bóng ánh đèn. Tối hôm ấy, thị trấn Lưu chúng tôi có một cuộc thi đấu bóng rổ với một thị trấn khác, có hơn một ngàn nam nữ đi dép lê lẹp kẹp kéo đến xem, họ xúm xít vòng trong vòng ngoài  quanh sân bóng sáng đèn xem thi đấu, khiến ta nhìn vào sân bóng giống như một cái hố khổng lồ, con họ thì giống như đất đào lên chất đống bốn chung quanh. Đàn ông hút thuốc, đàn bà cắn hạt dưa, trẻ con leo kín những cây trồng gần  đó kêu chí choé, cánh đàn ông đứng kín trên  tường vây đằng sau luôn mồm nói bậy. Họ đã đứng người nọ sát người kia trên tường vây, gần như không còn khe hở nào, vậy mà người ở dưới vẫn tiếp tục trèo lên. Người ở trên vừa đá vừa hích không cho lên, người ở dưới vừa chửi bới vừa nhổ bọt phì phì , đòi leo lên bằng được.


         Lần đầu tiên Lý Trọc nói chuyện với Tống Cương tại đây. Cậu bé lớn hơn Lý Trọc một tuổi này, mặc quần xoóc áo may ô trắng, mũi thò lò, kéo vạt áo Lý Lan. Lý Lan xoa đầu Tống Cương, sờ mặt, sờ cổ Tống Cương, Lý Lan yêu mến cậu bé y như muốn nuốt cậu vào bụng. Sau đó Lý Lan kéo hai cậu bé lại với nhau, chị cứ oang oang nói rất nhiều, nhưng Lý Trọc và Tống Cương không nghe rõ gì hết, bốn chung quanh tiếng người ồn ào như vỡ chợ, những vỏ hạt dưa  mấy người đàn bà nhổ ra bay qua họ, khói thuốc lá mấy người đàn ông thở ra bay nghi ngút giữa họ. Những người đứng trên tường đã cà khịa đánh nhau, một cành cây  gẫy răng rắc ,hai cậu bé rơi xuống, Lý Lan vẫn gọi hai cậu bé, lần này chúng  nghe rõ.


         Lý Lan chỉ Tống Cương nói với Lý Trọc:


- Đây là anh con, tên là Tống Cương.


         Lý Trọc gật đầu với Tống Cương, nói một tiếng :


- Tống Cương.


         Lý Lan lại chỉ vào Lý Trọc, nói với Tống Cương:


-  Đây là em cháu, tên là Lý Trọc.


         Sau khi nghe biệt hiệu Lý Trọc, nhìn cái đầu trọc long lóc nhẵn thín của lý Trọc, Tống Cương cười khúc khích, cậu bảo:


-  Buồn cười thật, cậu là Lý Trọc.


          Tống Cương vừa cười xong một lát, liền khóc hu hu, tàn thuốc của một người đàn ông rơi làm bỏng cánh tay cậu. Nhìn dáng Tống Cương nhắm mắt khóc, Lý Trọc cũng cảm thấy buồn cười. Cậu đang định cười, thì tàn thuốc của một người đàn ông khác đã làm bỏng cổ cậu. Cậu cũng lập tức khóc hu hu.


         Sau đó cuộc thi đấu bóng rổ bắt đàu. Trên sân bóng sáng choang, trong sóng âm thanh ào ào như nổi cơn gió bão, Tống Phàm Bình nổi bật hẳn lên,vóc người cao to của anh, dáng khoẻ khoắn của anh, tư thế bật người lên của anh, kỹ thuật của anh khiến Lý Lan cứ há mồm ra mãi, chị hò hét đến khản cổ, chị xúc động đến mức đỏ mắt lên.Sau mỗi lần ném trúng bóng, Tống Phàm Bình lại dang hai cánh tay, chạy qua trước mặt Lý Lan và hai cậu bé như muốn bay liệng. Có lần anh nghiễm nhiên từ dưới rổ bật người lên úp bóng vào rổ, cuộc đời anh chỉ úp rổ một lần, đó là lần này. Hơn một ngàn người vây kín vòng trong vòng ngoài, lần đầu tiên được chứng kiến một cú úp rổ, cũng là cú này.Lúc ấy tiếng reo hò ầm ầm lặng hẳn đi, ai cũng há mồm trợn mắt, người nọ nhìn người kia, hình như muốn chứng thực sự việc vừa sẩy ra liệu có thật hay không.Ngay sau đó tiếng người chung quanh sân bóng bỗng nổi lên như sóng thần, khi người Nhật bản tấn công, cũng không có tiếng gào thét khủng khiếp như thế.


          Ngay đến Tống Phàm Bình cũng ngạc nhiên bởi cú úp rổ của mình, anh ngẩn người dưới rổ.,ngay sau đó, khi biết mình vừa làm chuyện gì, anh trợn tròn mắt, sắc mặt đỏ bừng, chạy đến chỗ Lý Lan và hai cậu bé, dang hai cánh tay, đột nhiên dơ Tống Cương và Lý Trọc lên cao hết tầm tay. Anh dơ hai cậu bé chạy đến chỗ tấm rổ, nếu Tống Cương và Lý Trọc không sợ khóc oà lên, thì người đàn ông đắc ý vênh váo này, sẽ  ném chúng vào khung rổ, chứ chẳng phải chuyện chơi. Lạy trời lạy đất, sau khi chạy đến dưới rổ,  anh đột nhiên nghĩ đến hai cậu bé không phải quả bóng rổ, anh cười hì hì chạy trở về, sau khi đặt hai đứa trẻ xuống đất, cơn đắc ý vẫn đang hăng, anh liền ôm chầm Lý Lan. Hơn một ngàn người chứng kiến anh đã nghiễm nhiên dơ Lý Lan lên, trong bãi bóng sáng trưng,  tiếng cười ầm ầm nổi lên, cười ha ha, cười mỉm,cười the thé, cười nhỏ nhẻ,cười dâm đãng, cười gian giảo, cười ngây ngô, cười  gượng, cười ướt át, cười ruồi, rừng đại ngàn, loài chim nào cũng có., người đông, không thiếu tiếng cười nào.


         Thời bấy giờ trông thấy một đàn ông ôm một người đàn bà coi như phim loại ba hiện nay. Sau khi Tống Phàm Bình đặt Lý Lan xuống,lại dang hai cánh tay chạy vào sân đấu. Sau khi Lý Lan đóng vai chính phim loại ba,đã là một người khác, tiếp theo chỉ có một nửa số người xem thi đấu,còn một nửa số khác hớn hở nhìn Lý Lan. Họ xôn xao bàn tán, họ lại nhớ đến người đàn ông nhòm trộm mông đàn bà trong chuồng xí bị toi mạng, họ chỉ chỉ chỏ chỏ, họ ngỡ ngàng  vỡ lẽ, thì ra người đàn bà này đã đi với người đàn ông kia. Lúc đó Lý Lan đang chìm đắm trong niềm sung sướng hạnh phúc, nước mắt chị dàn dụa, môi run run, chị cứ mặc kệ người ta nói gì thì nói.


         Sau khi kết thúc thi đấu, Tống Phàm Bình cởi áo lót ướt sũng mồ hôi, Lý Lan đón chiếc áo, chiếc áo lót sặc mùi mồ hôi dầu, được Lý Lan ôm vào ngực, y như ôm một bảo bối. Hai gia đình bốn người này trẽ vào một cửa hàng giải khát, khi họ ngồi xuống, chiếc áo lót củaTống Phàm Bình đã thấm ướt chiếc áo sơ mi trắng của Lý Lan ở vùng ngực, thấp thoáng trông thấy hai cặp vú của chị, bản thân mình, chị không hề biết gì. Tống Phàm Bình gọi hai cốc kem đậu xanh, hai lon nước ngọt. Tống Cương và Lý Trọc ăn kem đậu xanh, Tống Phàm Bình mở hai lon nước ngọt ướp lạnh, một lon đẩy cho Lý Lan, còn lon kia anh dơ lên tu ừng ực. Lý Lan không uống, chị đẩy lon nước ngọt trở lại cho Tống Phàm Bình, do dự một lát, Tống Phàm Bình lại dơ lên uống ừng ực. Hai người ngồi tại chỗ nhìn nhau hoài, mặc kệ hai đứa con. Tống Phàm Bình nhịn không nổi, cứ liên tục liếc nhìn ngực áo ướt của Lý Lan. Lý Lan cũng nhìn mãi nửa người trên để trần của Tống Phàm Bình, đôi vai vạm vỡ  và cơ bấp chắc nịch của anh khiến toàn thân chị rạo rực,khuôn mặt trái xoan  đỏ bừng.


         Lý Trọc và Tống Cương cũng mặc kệ hai bố mẹ. Lần đầu tiên hai cậu bé được ăn kem trong mùa hè. Trước đó món lạnh mát nhất  chúng đã từng được uống cũng chỉ là nước giếng. Bây giờ chúng được ăn kem đậu xanh lấy từ trong tủ ra, có một lớp đường trắng như hoa tuyết rắc ở trên. Tay bưng cốc, cảm giác mát lạnh trên cốc còn khoan khoái hơn uống nước giếng. Như tuyết đọng đang tan, đường trắng làm ướt mặt kem đậu xanh, ngả sang mầu đen, thìa của chúng cắm vào lại múc ra, mỗi thìa kem đậu xanh cho vào mồm, chúng khoan khoái quá, dễ chịu quá, giữa mùa hè oi ả, mồm chúng đã được đón nhận kem đậu xanh vừa ngọt vừa mát . Sau khi nuốt miếng đầu tiên, mồm chúng như cỗ máy đã nổ, không dừng lại được. Chúng ăn xuỵt xoạt, kem đậu xanh vào mồm xuỵt xoạt, mồm chúng lạnh buốt, đau đau tê tê, chúng  há mồm ra như bị bỏng,chúng  thở hổn hà hổn hển,  lại giống như đau răng, chúng vỗ vỗ tay vào má, sau đó chúng lại xuỵt xoạt ăn, chúng cuốn hết kem đậu xanh vào mồm, lưỡi cứ liếm đi liếm lại, liếm cho sạch sành sanh nứơc cốt đậu xanh còn lại, mà vẫn còn thòm thèm, tiếp tục liếm, chúng liếm cái mát lạnh còn đọng trên cốc, chúng liếm đến nỗi cái cốc nóng hơn lưỡi, mới lưu luyến đặt cốc xuống. Chúng ngẩng đầu lên nhìn Tống Phàm Bình và Lý Lan, nhìn bố Tống Cương và mẹ Lý Trọc, chúng nói:


- Ngày mai lại ăn nữa, được không?


        Tống Phàm Bình và Lý Lan đồng thanh trả lời:


- Được!


 


Chương 6


          Lý Trọc và Tống Cương không biết bố mẹ chúng hai hôm sau sẽ cưới nhau. Lý Lan mua về một ki lô gam kẹo cứng Thượng Hải sản xuất, còn rang một chảo tướng đậu tằm, một chảo tướng hạt dưa. Chị đổ hết các thứ vào một cái thùng gỗ trộn một lúc, rồi bốc cho Lý Trọc một nắm. Lý Trọc để chúng lên bàn, đếm hết lần nọ đến lần kia, chỉ có mười hai hạt đậu tằm, tám mươi hạt dưa và hai cái kẹo cứng.


        Hôm cưới, Lý Lan thức dậy từ lúc trời chưa sáng, chị mặc chiếc áo sơ mi mới và chiếc quần dài mới, còn có cả một đôi dép  xăng đan nhựa mới nguyên. Ngồi trên mép giường, chị nhìn bóng đêm trên cửa sổ tan đi như thế nào, nhìn  mặt trời mới mọc ửng đỏ cửa sổ như thế nào. Mồm chị kêu xuýt xoa, thật ra lúc này chị không đau đầu, chị kêu xuýt xoa là bởi vì chị thở mỗi lúc một gấp gáp. Lễ cưới lần thứ hai sắp sửa diễn ra, khiến chị đỏ mặt tía tai, tim hồi hộp đập thình thình liên hồi.    Lý Lan lúc bấy giờ hận đêm tối đến nghiến răng nghiến lợi, rút cục sau khi rạng đông bừng lên, chị càng trở nên mỗi lúc một xúc động, tiếng xuýt xoa của chị cũng mỗi lúc một rõ, chị đã đánh thức Lý Trọc ba lần trong mơ ngủ. Lần thứ ba sau khi con thức dậy, Lý Lan không cho Lý Trọc ngủ tiếp, giục con mau mau dậy, mau mau đánh răng rửa mặt, mau mau mặc áo may ô mới và quần xoóc mới, còn đi cả đôi dép nhựa mới. Khi Lý Lan ngồi xổm cài khuy dép xăng đan cho Lý Trọc,chị nghe thấy tiếng một chiếc xe đẩy lọc cọc đến trước cửa. Chị đứng vọt dậy, ra mở cửa, đầu như lao đi. Tống Phàm Bình đẩy xe đang tươi cười đứng ngoài cửa,Tống Cương ngồi trên xe đẩy nhìn thấy Lý trọc cười khúc khích, cất tiếng gọi:


- Lý trọc.


         Sau đó cười khúc khích nói với bố:


- Cái tên này buồn cười thật.


         Lúc này, bà con hàng xóm của Lý Lan tụ tập đến, họ ngạc nhiên nhìn Tống Phàm Bình và Lý Lan chuyển đồ dùng trong nhà lên xe đẩy. Trong số hàng xóm này có ba học sinh trung học phổ thông, một cậu tên là Tôn Vĩ để tóc dài, còn hai người kia là Lưu Thành Công và Triệu Thắng Lợi, hai tài tử lớn sau này của thị trấn Lưu chúng tôi, lúc bấy giờ họ còn chưa phải là nhà văn Lưu và nhà thơ Triệu, vẫn chỉ là hai học sinh trung học Lưu Thành Công và Triệu Thắng Lợi. Khi họ trở thành nhà văn Lưu và nhà thơ Triệu, đã tóm Lý Trọc nhòm trộm mông đàn bà đi diễu khắp  phố lớn của thị trấn Lưu chúng tôi. Ba học sinh trung học này hớn hở xúm quanh trước chiếc xe đẩy, chúng chau mày nháy mắt với nhau cười, rồi lại cười với Lý Lan một cách hiếm lạ cổ quái, chúng hỏi:


- Có phải chị lại sắp sửa kết hôn?


         Lý Lan mặt đỏ bừng, chị ôm cái thùng gỗ ra, nắm từng nắm đậu tằm ,  hạt dưa và kẹo cứng,  đưa cho bà con hàng xóm của mình, Tống Phàm Bình cũng dừng công việc đang làm, bám theo Lý Lan, mời cánh đàn ông hàng xóm từng điếu thuốc. Những bà con lối xóm nhai đậu tằm, cắn hạt dưa, ăn kẹo cứng, cười ha ha, nhìn Tống Phàm Bình và Lý Lan xếp đồ đạc lên xe.


         Sau đó, chiếc xe đẩy của họ lăn lọc cọc trên đường phố mùa hè, đây là đường phố rải đá tấm, khi bánh xe lăn qua, có một số tấm đá cập kênh lên xuống, cột điện gỗ kêu ro ro  ở góc phố, như ong mật  đang kêu. Trên xe đẩy chất đầy quần áo, chăn, bàn ghế, chậu rửa mặt và chậu rửa chân nhà Lý Lan, còn có cả nồi, bát, dao, thìa, đũa.Mẹ Lý Trọc tái giá và bố Tống Cương cưới vợ lần thứ hai đi ở đằng trước,Lý Trọc và Tống Cương, hai rơ moóc ăn theo đi đằng sau xe đẩy.


        Lý Lan bốc trong thùng gỗ hai nắm đậu tằm, hạt dưa và kẹo cứng cho Lý Trọc và Tống Cương, hai thằng bé hai tay bưng, đi ở đằng sau, chúng thèm đến mức rãi nhỏ ròng ròng, nhưng bàn tay chúng nhỏ quá, ngay đến hạt dưa và kẹo cứng cũng không đủ chứa, có vài hạt dưa hạt đậu rơi qua kẽ ngón tay, chúng không có bàn tay thứ ba cầm hạt dưa ăn, cầm hạt đậu nhai, cầm kẹo cứng cho vào mồm ngậm. Chúng bưng trên tay, há mồm ngoặm nhưng không được hạt nào.


        Mấy con gà trống gà mái đuổi theo hai cậu bé, chúng cục cục tranh mổ những hạt dưa rơi ra đất, chúng cứ chui luồn qua lại giữa khe chân hai cậu bé, chúng còn vỗ hai cánh định nhảy lên sà vào hai tay các cậu, khi hai cậu tránh đi tránh lại, hạt dưa hạt đậu trong tay càng rơi càng nhiều.


         Tống Phàm Bình kéo xe, Lý Lan ôm thùng gỗ, đi trên phố lớn mỗi lúc một đông người qua lại, nụ cười tươi tắn nở trên môi hai anh chị. Rất nhiều người quen biết Tống Phàm Bình và Lý Lan đều đứng lại, ngạc nhiên nhìn hai người, nhìn Tống Cương và Lý Trọc đi đằng sau bị gà trống gà mái đuổi theo. Họ chỉ chỉ chỏ chỏ,nói với nhau thế này là thế nào?


         Tống Phàm Bình dừng xe, bước tới, lấy thuốc lá thơm mời từng người đàn ông, Lý Lan ôm thùng gỗ đi sau, bốc hạt dưa hạt đậu và kẹo cứng cho trẻ em và đàn bà. Hai anh chị mặt đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại, vừa gật đầu, vừa cười liên tục, giọng nói run run bảo, chúng tôi cưới nhau. Mọi người đều ô ô gật đầu, họ hết nhìn Tống Phàm Bình và Lý Lan, lại nhìn Tống Cương và Lý Trọc, họ luôn luôn cười hì hì, hà hà, họ nói:


- Kết hôn, ồ, ồ, kết hôn...


        Tống Phàm Bình và Lý Lan vừa đi vừa cười, vừa nói chuyện kết hôn của mình, dân dọc phố đều hút thuốc lá, nhai kẹo, cắn hạt dưa và ăn đậu tằm mừng đám cưới của họ. Lý Trọc và Tống Cương đi theo sau, ngay đến cái rắm cưới cũng không ngửi, hai tay các cậu còn phải giữ những thứ ăn trong tay, mấy con gà trống gà mái vẫn bám dai dẳng, mồm các cậu thèm nhỏ dãi, trông người ta ăn tơi tới, còn mình đành phải nuốt nước bọt ừng ực.


        Dân dọc phố nhìn Lý Trọc và Tống Cương xôn xao bàn tán, họ nói hai gia đình gộp làm một như thế này, con của gia đình nào mới coi là ăn theo. Bàn nhau đến cuối cùng họ nói:


- Cả hai đứa đều ăn theo.


        Sau đó họ nói với Tống Phàm Bình và Lý Lan:


- Hai anh chị thật tình rất xứng đôi...


         Cuối cùng đã đến cửa nhà Tống Phàm Bình.Lễ cưới kiểu diễu phố rút cuộc đã đến đích. Tống Phàm Bình dỡ đồ đạc trên xe vào trong nhà.Lý Lan vẫn ôm thùng gỗ đứng ở ngoài cửa, bốc từng nắm trong thùng mời bà con lối xóm nhà Tống Phàm Bình. Thứ ăn trong thùng không còn mấy, Lý Lan bốc ra cũng mỗi lúc một ít đi.


         Lý Trọc và Tống Cương mau chóng leo lên giường trong nhà, chúng để các thứ ăn trong tay lên giường, những hạt đậu hạt dưa đều bị mồ hôi tay thấm ướt, chúng thèm đến nỗi sắp ngất đi, nhét ráo hạt dưa hạt đậu và kẹo cứng vào đầy mồm, nhét tới mức mồm căng phồng lên như mông đít, không nhai nổi,chúng mới nhận ra mình chưa ăn được gì. Lúc này ở bên ngoài Tống Phàm Bình gọi tên hai thằng bé, người đến xem chen kín bên ngoài nhà, họ đã  nhìn đủ hai anh chị đi bước nữa, liền muốn xem hai đứa con riêng  của mỗi người.


         Lý Trọc và Tống Cương mồm căng phồng bước ra, mặt hai cậu sưng lên, mắt nhỏ đi, trông thấy hai cậu bé mọi người cười rộ lên, họ hỏi:


- Mồm nhét sơn hào hải vị gì thế?


        Hai cậu bé vừa lắc đầu vừa gật đầu, chỉ có điều không sao nói được. Trong số người đến xem có ai đó nói:


-  Đừng thấy mồm hai cậu bé còn tròn hơn quả bóng bơm căng hơi, vẫn còn nhét thức ăn vào được đấy.


         Người vừa nói vui cười chạy vào trong nhà, tìm đông tìm tây, cầm ra hai cái nắp cốc sứ trắng, bảo Lý Trọc và Tống Cương ngậm cái núm tròn như đầu vú. Hai cậu bé đã ngậm nắp cốc thật. Đám đông cười ồ lên, họ cười ngặt cười nghẽo, cười đến nỗi toàn thân run rẩy, cười ra nước mắt, cười chảy nước mũi,cười nhỏ cả dãi, cười vãi cả rắm. Lý Trọc và Tống Cương, mỗi đứa ngậm một cái nắp cốc sứ trắng, đối với họ giống như đang ngậm hai núm vú của Lý Lan. Lý Lan ngượng đỏ mặt, chị nghiêng đầu đi tìm chồng mới cưới  của mình,Tống Phàm Bình đầy vẻ lúng túng, bước đến trước mặt hai đứa con, lấy nắp cốc ngậm ở mồm ra, nói với chúng:


- Vào trong nhà.


         Lý Trọc và Tống Cương vào trong nhà,lại leo lên giường, mồm hai cậu vẫn còn nhét đầy thứ ăn, vẫn chật cứng, không nói được. Chúng đau khổ nhìn nhau, mồm nhét đầy thứ ăn, mà không ăn được gì. Lúc này, Lý Trọc là người phản ứng  đầu tiên, cậu biết thò ngón tay vào mồm, moi dần ra từng tí, Tống Cương học theo cũng moi ra. Chúng để hạt dưa hạt đậu và kẹo cứng lên ga trải giường, thức ăn dính dính nhơm nhớp, trăng trắng như nước mũi, làm bẩn ga trải giường hai bố mẹ mới cưới. Mồm hai cậu bé căng lâu quá, khi chúng lại cho hạt đậu hạt dưa vào mồm, đột nhiên không ngậm được. Hai cậu bé tội nghiệp nhìn mồm đối phương há ra như một cái hang núi, chúng không biết đối phó như thế nào với cái mồm rỗng không của mình. Lúc này Tống Phàm Bình và Lý Lan ở bên ngoài lại gọi tên chúng.


         Bà con lối xóm nhà Lý Lan dẫn  con em là học sinh trung học và trẻ em nhỏ tuổi hơn đến đây, họ xuyên qua phố, tắt qua ngõ, hỏi thăm đến nhà Tống Phàm Bình, sự có mặt của họ khiến Lý Lan mừng rỡ, nhưng sự mừng rỡ của chị ngắn ngủi như một cái hắt hơi, sau nháy mắt, chị đã thất vọng. Đâu có phải họ đến chúc mừng đám cưới của chị và Tống Phàm Bình.Họ đến tìm những con gà trống gà mái của họ đi mất. Gà trống gà mái của họ đuổi theo Lý Trọc và Tống Cương ra mãi tận phố lớn, sau đó chẳng ai biết chúng đi đâu. Chủ nhân của những con gà trống gà mái làm ầm ĩ ở ngoài cửa, vừa gọi, vừa hạch sách Lý Lan và Tống Phàm Bình. Họ nói:


- Gà đâu? Gà đâu?Mẹ kiếp gà đâu?


         Hai vợ chồng mới cưới không hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, hỏi lại họ:


- Gà nào?


- Gà của chúng tôi…


          Họ rối rít kể gà của mình dáng dấp như thế nào, họ bảo rất đông người đã trông thấy gà trống gà mái của họ bám theo Lý Trọc và Tống Cương ra phố lớn. Tống Phàm Bình Bình không hiểu, anh nói:


- Gà không như chó, chó biết theo người, gà làm sao bám theo người ra phố lớn được?


          Họ nói rất nhiều người đã nhìn thấy, nhìn thấy hai thằng lỏi con Lý Trọc và Tống Cương khi đi đường, từ kẽ tay, hết rơi xuống hạt đậu, lại rớt xuống hạt dưa, gà trống gà mái của họ cứ bám theo tranh nhau mổ, ra đến tận phố lớn. Tống Phàm Bình và Lý Lan lại gọi hai con ra một lần nữa, hỏi chúng:


- Gà đâu? Gà đâu?


          Mồm hai đứa trẻ há ra còn chưa sao ngậm lại được, chúng đành phải lắc người lắc đầu, để chứng tỏ không biết gì.


          Ba gã đàn ông ba mụ đàn bà và ba học sinh trung học, còn có cả hai đứa nhỏ lớn hơn Tống Cương và Lý Trọc một chút, tổng cộng mười một người xúm quanh Lý Trọc và Tống Cương, nhao nhao hỏi hai cậu bé:


- Gà đâu? Có phải mấy con gà đi theo chúng mày?


         Lý Trọc và Tống Cương gật gật đầu, bọn kia quay lại nói với Lý Lan và Tống Phàm Bình:


- Thấy chưa, hai thằng nhóc mất dậy đã gật đầu.


         Bọn kia lại hỏi Tống Cương và Lý Trọc:


- Gà đâu? Mẹ kiếp, gà đâu?


         Lý Trọc và Tống Cương lắc đầu. Bọn kia vô cùng tức giận, họ nói:


- Hai thằng nhóc mất dậy vừa giờ còn gật đầu, bây giờ lại lắc đầu...


         Bọn họ tuyên bố những con gà trống gà mái to đùng, chứ có phải con bọ, con rận bé tẹo đâu, mà không trông thấy ngay trước mắt. Bọn họ hô hào đi tìm, đi lục soát, vừa nói bọn họ vừa xồng xộc xông vào trong nhà Tống Phàm Bình. Họ mở tủ ra nhìn, cúi xuống gầm giường kiểm tra, mở vung nồi ra xem. TênTôn Vĩ để tóc dài trong số ba học sinh trung học, bắt Lý Trọc và Tống Cương há mồm ra, ngửi xem trong mồm có mùi thịt gà không. Tôn Vĩ ngửi một lát thấy không chắc chắn, bảo Triệu Thắng Lợi đến ngửi. Triệu Thắng Lợi ngửi một lát cũng không thấy chắc chắn, bảo Lưu Thành Công ngửi, Lưu Thành Công ngửi một lát nói:


- Hình như không có…


         Những người vào trong nhà lục soát, ngay đến một cái lông gà cũng không tìm thấy, chúng nói kháy, nói rỉa những lời khó nghe đi ra. Tống Phàm Bình lúc này đã  không còn là một chàng rể vui mừng hớn hở, mà là một chàng rể sắc mặt hằm hằm. Nàng dâu của anh hoảng sợ, mặt tái nhợt, đưa tay kéo vạt áo anh. Lý Lan cứ luôn luôn kéo vạt áo Tống Phàm Bình, chị sợ chồng mới cưới đánh nhau với bọn người này. Tống Phàm Bình luôn luôn nín nhịn, khi bọn họ ra khỏi nhà nói một lô xích xông những lời trái tai, Tống Phàm Bình vẫn nín nhịn, anh không nói một câu, chỉ trợn tròn mắt nhìn bọn chúng.


         Bọn chúng lại  nhìn trước ngó sau chung quanh nhà, ngay đến cái giếng nước cũng không bỏ qua, mấy cái đầu thay nhau thò vào miệng giếng nhìn, chúng không nhìn thấy mặt gà trống gà mái, chỉ trông thấy mặt mình trong giếng nước. Ba học sinh trung học như ba con khỉ, leo lên cây nhìn mái nhà xem có gà trống gà mái của chúng không. Chúng không nhìn thấy gà trống gà mái, chúng bảo chỉ có mấy con chim sẻ nhảy nhót trên mái nhà.


          Bọn người này không tìm thấy gì hết, khi bỏ đi, ngay đến một lời khách sáo cũng không nói, chúng vẫn nói mát, rỉa rói, một đứa bảo:


- Có lẽ rơi xuống chuồng xí chết chìm rồi, chết chìm khi nhòm trộm mông đàn bà.


- Gà cũng nhòm trộm mông đàn bà ư?


- Gà trống mà!


          Bọn chúng cười ha ha, khúc khích, cười ha ha là cánh đàn ông, cười khúc khích là cánh đàn bà. Lúc này Lý Lan toàn thân run rẩy.Chị không dám kéo vạt áo Tống Phàm Bình nữa. Chị cảm thấy mình đã để liên luỵ đến chồng mới cưới. Tống Phàm Bình đã không sao nhịn được nữa, khi bỏ đi, bọn chúng còn kẻ tung người hứng. Bọn chúng hỏi:


- Gà mái đâu?


- Gà mái chờ gà trống chết chìm sẽ đi tái giá.


Tống Phàm Bình hét lên một tiếng, anh chỉ tay vào tên vừa nói bảo:


- Mày quay lại!


          Bọn chúng quay hết lại, ba gã đàn ông, cộng thêm ba học sinh trung học,còn có cả ba người đàn bà và hai cậu bé. Tống Phàm Bình thấy bọn chúng đứng lại cả,liền nói:


- Chúng mày lại cả đây!


         Bọn chúng cười hì hì, ba tay đàn ông và ba học sinh trung học đi đến trước mặt Tống Phàm Bình,vây lấy anh, ba người đàn bà dắt tay hai cậu bé đứng sang một bên nhìn họ như xem kịch. Bọn chúng cậy người đông thế mạnh, cười hỏi Tống Phàm Bình, có phải mời bọn chúng uống rượu ăn cỗ cứơi? Tống Phàm Bình cười gằn bảo, không có rượu cưới cỗ cưới gì hết, chỉ có quả đấm. Anh chỉ vào một tên đứng giữa nói:


-  Mày nói lại câu vừa giờ một lượt.


        Tên kia cười khẩy đáp:


-  Ta vừa nói gì nhỉ?


        Tống Phàm Bình lưỡng lự một lát bảo:


- Mày nói gà mái gì...


        Tên kia ồ một tiếng bảo, cuối cùng đã nhớ ra, hắn hỏi Tống Phàm Bình:


-  Nhà ngươi muốn ta nói lại một lượt chứ gì?


        Tống Phàm Bình nói:


-  Nếu mày dám nói lại lần nữa, tao sẽ vả vỡ mồm.


        Tay kia nhìn đồng bọn bên cạnh, còn có cả ba học sinh trung học, cười hỏi lại:


- Nếu ta không nói thì sao?


        Tống Phàm Bình ngẩn người, sau đó cười gượng, vung tay bảo:


- Chúng mày đi đi.


        Lúc này bọn chúng ha ha phá lên cười, ba học sinh trung học lấy thân chắn Tống Phàm Bình, đồng thanh nói:


- Gà trống chết chìm, gà mái lại lấy người khác phải không?


        Tống Phàm Bình đã dơ quả đấm lên, lại bỏ xuống, anh nhìn ba học sinh trung học lắc lắc đầu, anh đẩy chúng, chuẩn bị đi về nhà. Tên vừa nãy lúc này nói:


- Gà mái lại lấy người khác là thế nào? Gà mái lại lấy gà chứ!


         Tống Phàm Bình quay người, giáng luôn một quả búa bổ. Anh quay người, anh ra đòn,  vừa nhanh, vừa chính xác, vừa mạnh, khiến tên kia ngã quay lơ, y như cái chăn cũ bị vứt đi. Mồm Lý Trọc và Tống Cương há ra đã  rất lâu không sao ngậm vào được, bây giờ nhờ  có cú đấm, đã ngậm vào kêu đánh “bập” một tiếng.


         Khi tên kia lồm cồm bò dậy, thì mồm đã đầy máu, gã nhổ phù phù ra đất, dãi và nước mũi nhổ ra cũng toàn là máu. Đấm xong, Tống Phàm Bình nhảy về phía sau, ra khỏi vòng vây của bọn chúng. Khi bọn chúng xô đến, Tống Phàm Bình ngồi xuống, duỗi thẳng chân phải, rê một phát. Từ lúc ấy, Lý Trọc và Tống Cương biết thế nào là rê chân càn quét. Tống Phàm Bình rê chân một phát, đánh đổ ba gã đàn ông, lại còn khiến ba học sinh trung học vấp ngã dúi dụi.


         Khi bọn chúng bò dậy lại xô tới, chân trái Tống Phàm Bình đá hất lên, đạp vào bụng một tên. Khi tên này gào lên, lăn ra đất, cũng hất ngã  luôn hai tên đằng sau hắn. Ba gã đàn ông và ba học sinh trung học đầy vẻ ngạc nhiên, chúng cứ nhìn nhau, hình như đang nghĩ vừa sẩy ra chuyện gì?


         Tống Phàm Bình nắm chặt tay đứng trước mặt bọn chúng. Một tên trong số đó kêu lên phải bao vây Tống Phàm Bình. Cả sáu tên  lập tức vây chặt anh. Tống Phàm Bình vung nắm tay, thanh đông kích tây, vừa xông ra được, lại bị chúng vây quanh.  Tiếp sau đó là một cuộc ẩu đả hỗn loạn, không ai biết họ đang làm những gì tại đó. Bọn họ có lúc túm tụm laị thành một đống như bánh bao, có lúc lại tung toé ra như hạt nẻ.


         Hai cậu bé lớn hơn Tống Cương và Lý Trọc ba bốn tuổi, lúc này cũng mượn gió bẻ măng, đi đến trước mặt Tống Cương và Lý Trọc, mỗi đứa lôi một cậu, tát vào mặt, đá vào chân, lại còn nhổ bọt nhổ đờm vào đầy mặt hai cậu. Lúc đầu, Tống Cương và Lý trọc cũng không chịu thua, vung tay tát mặt chúng, dơ chân đá chân chúng, nhổ nước bọt nước mũi vào mặt chúng. Nhưng Lý Trọc và Tống Cương tay chân ngắn, tát không tới mặt chúng, đá không tới chân chúng, bởi ít tuổi hơn, ngay đến nước bọt nước mũi cũng ít hơn bọn chúng.Chỉ mấy hợp, Lý Trọc và Tống Cương đã biết thua là cái chắc, hai cậu bé đành oà khóc.


         Tống Phàm Bình nghe thấy tiếng khóc của hai con, một mình anh mải chọi với sáu tên, không có sức chăm nom hai con. Lý Trọc và Tống Cương đành khóc chạy đến cạnh Lý Lan. Lúc này Lý Lan còn khóc to hơn Lý Trọc và Tống Cương. Chị tha thiết cầu cứu láng giềng của Tống Phàm Bình và những người đi đường qua đây kéo đến xem, đứng ra giúp chồng mới cưới của mình. Chị van nài hết người nọ đến người kia. Lý Trọc và Tống Cương níu áo mẹ đi từng bước, hai đứa kia bám theo sau tiếp tục tát vào mặt,đá vào chân Lý Trọc và Tống Cương, tiếp tục  hít mũi khạc đờm, nhổ phì phì vào mặt hai cậu bé. Lý Trọc và Tống Cương vừa khóc vừa gọi Lý Lan cứu mình. Lý Lan vừa khóc, vừa van xin những người vây xem giúp chồng mình.


          Cuối cùng trong đám người xúm lại xem và trong số bà con lối xóm của Tống Phàm Bình, đã có người đứng ra, lúc đầu ba người, sau lên tới hơn mười người, họ xông vào kéo sáu tên vây đánh Tống Phàm Bình ra một bên, kéo Tống Phàm Bình sang một bên, họ đứng chắn ở giữa. Tống Phàm Bình lúc này mắt sưng vù, mồm mũi đều hộc máu, quần áo cũng tơi tả, sáu tên kia cũng tương tự, mắt sưng mũi tím, chỉ có khác là quần áo vẫn chưa bị rách.


          Những người khuyên can bắt đầu khuyên giải hai bên. Họ nói với Tống Phàm Bình, nhà ai mất gà chẳng đau lòng, nhà ai mất gà chẳng chứi bới những lời khó nghe. Họ nói với sáu người kia, hôm nay là ngày vui lớn cưới xin của người ta, không nể mặt Sư thì nể mặt Phật, không nể ngày thường thì cũng phải nể ngày tân hôn. Họ đẩy Tống Phàm Bình vào trong nhà, đấy những người kia ta phố. Họ nói;
-  Thôi, thôi, oan gia nên cởi không nên buộc, Tống Phàm Bình ,anh hãy vào nhà đi , các anh hãy về đi.


         Tống Phàm Bình thâm tím mình mẩy vẫn đứng hiên ngang tại chỗ, những người kia cũng sống chết không chịu về, họ ỉ thế mạnh người đông, không nghe không theo. Họ bảo không thể xong chuyện như thế, dất khoát phải thế nào chứ. Họ nói:


- ít nhất cũng phải xin lỗi...


          Cuối cùng những người đứng giữa khuyên can đã tìm ra một cách, bảo Tống Phàm Bình đưa cho họ mỗi người một điếu thuốc là thơm. Theo lệ của thời đó, đánh nhau xong đưa thuốc lá thơm ra mời, coi như nhận thua, coi như xin lỗi. Những người kia vừa nghĩ, cũng đã đồng ý,ít nhất đã thắng về thể diện, họ nói:


- Thế cũng được,  hôm nay tha cho hắn.


          Những người khuyên can lại đến trước mặt Tống Phàm Bình, không nói mời thuốc lá thơm là xin lỗi, chỉ nói cho họ mỗi người một điếu thuốc mừng đám cưới. Tống Phàm Bình Thừa biết mời bọn này thuốc lá thơm có ý nghĩa như thế nào. Anh lắc đầu nói:


- Không có thuốc lá thơm, chỉ có hai quả đấm.


         Sau khi noí câu này, Tống Phàm Bình nhìn Lý Lan khóc sưng húp mắt, Tống Cương và Lý Trọc nước mắt lưng tròng và bị kẻ khác nhổ bọt sì mũi đầy mặt. Đột nhiên mặt anh đầy vẻ buồn đau, sau khi đứng một lát, anh cúi đầu đi vào nhà, lại cúi đầu cầm ra một bao thuốc lá thơm, vừa bóc vừa bước đến trước mặt ba gã đàn ông và ba học sinh trung học, rút ra từng điếu đưa cho từng người, ngay đến ba học sinh trung học cũng đưa. Khi  đưa thuốc xong, anh quay trở về, mấy tên kia ra vẻ trịch thượng, ầm ĩ lên ở đằng sau:


- Đừng đi, châm thuốc cho bọn ta.


          Nét mặt đau buồn của Tống Phàm Bình lập tức biến thành nét mặt phẫn nộ, anh quăng luôn bao thuốc trong tay xuống đất, khi đang định quay người tiếp tục chiến đấu, thì Lý Lan xô đến ôm chặt anh. Lý Lan vừa khóc, vừa van nài anh. Lý Lan bảo:


- Để em đi, để em đi châm thuốc cho họ, để em đi....


          Lý Lan cầm bao diêm đi đến trước mặt bọn kia, chị đứng tại chỗ, lau khô nước mắt, rồi bật diêm châm thuốc đang ngậm trên miệng từng người. Cậu học sinh trung học Tôn Vĩ để tóc dài, sau khi hít một hơi thuốc lá thơm, đã cố tình nhả khói thuốc vào mặt Lý Lan.


         Tống Phàm Bình trông thấy, lần này anh không phẫn nộ, anh cúi đầu quay người đi vào trong nhà. Lý Trọc nhìn thấy bố dượng khóc khi đi vào, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy nước mắt Tống Phàm Bình,  một người đàn ông lớn mạnh đã khóc.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »