tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29883193
Tiểu thuyết
11.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

Chương 3


           Lý Trọc tên là Lý Quang. Để khỏi tốn tiền, mỗi năm khỏi phải trả mấy lần tiền cắt tóc, lần nào mẹ Lý Quang cũng bảo bác thợ cạo cạo trọc đầu cho con. Vậy là cậu bé Lý Quang khi còn lẫm chẫm biết đi,đã có cái biệt hiệu Lý Trọc. Từ nhỏ đến lớn, ai ai cũng gọi Lý Quang là Lý Trọc. Ngay đến mẹ đẻ cũng gọi con là Lý Trọc.Khi mẹ cậu gọi Lý Quang, thường hay vô tình gọi thêm một chữ “đầu”thành Lý Quang đầu, hay Lý đầu trọc, sau đó cứ gọi quách là Lý Trọc cho tiện. Mặc dù tóc Lý Quang có để dài và rối như tổ quạ, người ta vẫn quen gọi là Lý Trọc. Sau khi Lý Trọc thành người lớn, thầm nghĩ dù có tóc hay không có tóc, thì cũng đều là cái tên Lý Quang Đầu, cứ gọi luôn mình là Lý Trọc cho chính thống. Lý Trọc thời bấy giờ vẫn chưa phải là siêu tỉ phú của thị trấn Lưu chúng tôi, vẫn còn là thằng bé nghèo của thị trấn Lưu chúng tôi, cậu phát hiện giữ một cái đầu trọc chính thống không dễ dàng, phải chi gấp đôi tiền so với người để tóc. Vì vậy cậu khoe khoang khắp nơi, cậu bảo làm một người nghèo chính thống cũng phải chi lớn! Người anh em Tống Cương của cậu tháng nào cũng một lần cắt tóc, còn cậu tháng nào cũng ít nhất hai lần ra hiệu cắt tóc, để bác thợ cạo cầm con dao sáng loáng như dao cạo râu, cạo cái đầu  cậu  nhẵn bóng như vải lụa, cạo tới mức bóng lộn như con dao cạo, mới thành một  cái đầu trọc chính thống, một cái đầu trọc danh bất hư truyền.


        Mẹ Lý Trọc, bà Lý Lan ra đi năm con trai mười lăm tuổi. Lý Trọc nói mẹ cậu là một người đàn bà sĩ diện, nói bố cậu và bản thân cậu đều là đồ không biết xấu hổ. Lý Trọc dơ một ngón tay lên bảo: Người đàn bà có chồng là tên tội phạm giết người, con trai cũng là tên tội phàm giết người, có thể có vài người trên thế gian , nhưng người đàn bà có chồng nhòm trộm mông đàn bà trong chuồng xí bị bắt, có con trai nhòm trộm mông đàn bà trong chuồng xí cũng bị bắt, thì trên đời này có thể chỉ có một mình mẹ cậu.


        Những năm tháng đó, rất đông đàn ông đều nhòm trộm mông đàn bà trong chuồng xí, rất đông đàn ông bình an vô sự. Khi Lý Trọc nhòm trộm bị bắt quả tang bị đem diễu phố, khi bố Lý Trọc nhòm trộm mông đàn bà bị rơi xuống hố phân chết chìm, Lý Trọc cảm thấy bố mình là người xúi quẩy nhất trên đời. Nhìn mông đàn bà một cái mất tính mạng của mình , đúng là một cuộc buôn bán bị lỗ vốn trăm phần trăm, cho dù là một cuộc buôn bán mất dưa hấu nhặt được vừng,  cũng còn hơn bố cậu. Cậu cảm thấy mình là người xúi quẩy thứ hai, cậu cũng buôn một chuyến lấy dưa hấu đổi vừng, lạy trời lạy đất cậu đã giữ được vốn của  mạng sống, sau đó cậu đã lấy năm, sáu mươi bát mì Tam Tiên chuyển lỗ thành lãi. Chuyện ấy chẳng khác gì câu ví, núi xanh còn, không sợ hết củi đun. Mẹ Lý Trọc không núi xanh không củi đốt, cuôí cùng sự xúi quẩy của hai bố con cậu dồn hết lên người mẹ, bà Lý Lan thanh bạch không có tội tình gì,  đã trở thành người đàn bà xúi quẩy nhất trên thế giới.


         Lý Trọc không biết lần đó bố cậu đã nhòm thấy bao nhiêu cái mông. Theo kinh nghiệm bản thân có thể xác định thân thể bố cậu lúc đó cúi xuống quá sâu. Chắc chắn ông định nhìn rõ hơn  nhiều lông … đàn bà, đã từ từ hạ thật sát người xuống để nhìn, hai chân ông gần như bị hẫng dơ lên, trọng lương toàn thân ông đều dồn lên hai tay, tay ông bám chặt khung gỗ ngồi, chỗ ấy đã có biết bao nhiêu cái mông đã từng ngồi lên, chỗ ấy đã bị mài nhẵn thín. Con người xúi quẩy này rất có thể nhìn thấy những cái lông … mà mình đã từng mơ ước, hai mắt ông chắc là trợn tròn xoe như quả trứng chim. Mùi hôi thối trong hố phân bốc lên ngùn ngụt chắc hẳn đã khiến ông chảy nước mắt. Nứơc mắt chắc chắn khiến ông vừa ngứa vừa cay mắt, lúc đó chắc ông vẫn không muốn chớp mắt. Xúc động và căng thẳng đã khiến tay ông đổ mồ hôi, mồ hôi làm cho bàn tay ông bám khung gỗ mỗi lúc một trơn.


          Giữa lúc ấy, một người đàn ông cao một mét tám mươi lăm vừa cởi cúc quần, vừa hấp ta hấp tấp chạy vào chuồng xí, anh ta không thấy có ai bên  trong, chỉ có hai chân cong lên, liền hét to một tiếng kinh khủng. Tiếng hét khủng khiếp như trong thấy ma, đã làm cho bố đẻ Lý Trọc đang tập trung chú ý, giật nảy  mình, sợ hết hồn, buông hai tay ra,lao đầu xuống hố phân vừa sệt vừa dính như bùn, chỉ trong vài giây , phân người sệt dính như bùn đã nhét đầy mồm và mũi ông, ngay sau đó lại nhét đầy khí quản ông, bố Lý Trọc đã bị chết tươi một cách ắng ặng như thế.


          Người đàn ông kêu thất thanh là Tống Phàm Bình, bố đẻ của Tống Cương, về sau là bố dượng của Lý Trọc. Sau khi bố đẻ Lý Trọc ngã đâm đầu xuống hố phân, bố dượng của cậu đứng tại chỗ hồn xiêu phách lạc, anh cảm thấy chỉ trong nháy mắt, đôi chân cong lên bỗng đã mất hút. Mồ hôi thấm ra trên trán anh lấm tấm, anh thầm nghĩ, lẽ nào còn có ma giữa ban ngày? Lúc này bên nhà xí nữ ngay cạnh vang lên những tiếng kêu the thé. Khi bố Lý Trọc ngã xuống hố phân giống như quả bom nổ, bắn phân bẩn tung tóe lên đầy mông trần của chị em. Bọn họ giật nẩy người đứng lên, quay lại nhìn, trông thấy có một người lóp ngóp trong hố phân.


          Tiếp theo là một cảnh hỗn loạn, mấy người đàn bà cứ réo ầm ĩ lên không dứt như ve sầu mùa hè, khiến đàn ông đàn bà đổ xô đến rất đông. Có một chị quên kéo quần, chạy ra khỏi nhà xí. Trông thấy đám đàn ông cứ hau háu nhìn mình như đói như khát, chị oa oa kêu dãy nẩy, chạy trốn vào nhà xí . Máy người đàn bà bị phân bắn đầy mông thấy giấy lộn mình đem theo không đủ dùng, liền cầu cứu cánh đàn ông ở bên ngoài vặt giúp thêm một ít lá cây, ba anh chàng trèo ngay lên cây ngô đồng, vặt truị cho bằng sạch một nửa cây, rồi đưa cho một cô nghe tin chạy đến đem vào cho chị em.Mấy người đàn bà ở trong cong mông lên, lấy lá ngô đồng lau phân  bám trên mông và cứ chùi đi chùi lại mãi. Trong nhà xí nam ở một bên đã đứng chật đám đàn ông đang xôn xao bàn tán, qua mười một chỗ ngồi đại tiện, họ nhìn xuống thấy bố Lý Trọc. Họ bàn tán liệu ông còn sống hay đã chết, lại bàn xem làm thế nào để vớt ông lên. Có người bảo lấy sào tre vớt lên, lập tức có người gạt đi, bảo lấy sào tre nhiều nhất cũng chỉ vớt nổi một con gà mái, muốn vớt một con người, phải dùng cây sắt, sào tre chắc chắn sẽ gẫy. Nhưng biết kiếm đâu ra một cây sắt dài bây giờ?


          Lúc này người đàn ông có tên là Tống Phàm Bình, bố dượng của Lý Trọc về sau này, đi ra bên hố phân ngoài nhà xí, hố phân ở bên ngoài là để cho công nhân bảo vệ môi trường tiện lấy phân, Tống Phàm Bình đã nghiễm nhiên nhảy xuống. Đây là nguyên nhân vì sao sau này bà Lý Lan yêu quý sâu nặng  người đàn ông này. Khi tất cả cánh đàn ông đều đứng tại chỗ khua môi múa mép, thì người đàn ông này đã nghiễm nhiên nhảy xuống hố phân. Từ ngực anh  trở xuống ngập trong phân người , anh dơ hai tay từ từ rà mò trong phân, dòi bọ bò lổm ngổm trên cổ và mặt  anh, anh vẫn lưa hai tay, chỉ khi nào dòi bọ bò lên miệng, lên mắt, lên mũi và lên tai, anh mới đưa tay búng chúng đi.Tống Phàm Bình rà mò vào trong hố phân, đỡ bố Lý Trọc trên cánh tay, từ từ đưa ra, sau khi đưa ra bên ngoài,  anh nâng  bố Lý Trọc đặt lên bờ , rồi bám mép hố phân leo lên.


          Đám đàn ông đàn bà chen chúc bên hố phân hô hét, lùi  cả về phía sau, họ trông thấy phân và dòi bọ dính đầy người  bố Lý Trọc và Tống Phàm Bình, ai cũng rùng mình nổi gai ốc, họ bịt mũi che mồm, cứ  ái chà, ái chà, ái chà kêu liên tục.  Sau khi Tống Phàm Bình trèo lên, ngồi xổm bên cạnh bố Lý Trọc, thò tay để vào mũi ông một lát, lại đặt lên ngực ông một lát, đứng dậy nói với đám đông:


- Ông ấy đã chết.


           Sau đó con người cao to khôi ngô Tống Phàm Bình đã cõng bố Lý Trọc đi. Cảnh tượng lúc đó còn sôi động hơn khi Lý Trọc đi diễu phố về sau này. Một người sống phân bám đầy người, cõng một người chết cũng đầy người phân bám. Phân trên người họ rơi xuống dọc đường, hơi thối bay, thối um cả hai phố lớn và một ngõ nhỏ. Khoảng trên hai ngàn người đổ xô ra xem, có hơn một trăm người kêu họ bị dẫm tụt giầy, có hơn mười đàn bà kêu bị đàn ông lưu manh sờ mông, còn có mấy tay đàn ông buột mồm chửi to trên dọc đường, thuốc lá thơm trong túi họ đã bị mất cắp. Trong hơn hai ngàn người rầm rầm rộ rộ kéo đi, bố đẻ, bố dượng của Lý Trọc đã về đến cổng nhà Lý Trọc.


          Lúc bấy giờ Lý Trọc hãy còn trong bụng mẹ, người mẹ tội nghiệp của cậu đã biết tin trước, chị vác cái bụng to tướng tựa vào khung cửa, chị nhìn thấy chồng mình từ lưng một người đàn ông tụt xuống, nằm chênh chếch trên đất không nhúc nhích. Chị nhìn người chồng đã chết, giống như một người lạ mặt nằm tại chỗ. Cặp mắt chị khiến người ta có cảm giác trống rỗng, không có thứ gì ở bên trong. Một trận đòn giáng xuống bất ngờ, khiến chị tựa tại chỗ như một bức tượng gỗ, chị không phân biệt rõ lúc này đã sảy ra chuyện gì, thậm chí chị không biết mình đang đứng ở đâu.


          Sau khi đặt bố Lý Trọc xuống, Tống Phàm Bình đi đến cạnh giếng, múc từng gầu nước, xối rửa toàn thân. Lúc bấy giờ còn là thời tiết tháng năm, nứơc giếng lạnh buốt từ cổ anh đổ vào trong quần áo, anh đã rùng mình mấy cái liền. Sau khi xối rửa phân bám trên người trên đầu bằng nước giếng, anh quay đầu nhìn Lý Lan một cái. Mới đầu Lý Lan hình như mất hết cảm giác, khiến anh không lập tức bỏ đi, khiến anh múc nước giếng trong xối rửa bố Lý Trọc. Anh lật đi lật lại xác bố Lý Trọc xối rửa mấy lượt, sau đó đứng tại chỗ nhìn Lý Lan.Dáng vẻ tê dại của Lý Lan khiến anh lắc lắc đầu. Anh bế bổng xác bố Lý Trọc, khi đi đến cửa, Lý Lan vẫn không nhúc nhích, Tống Phàm Bình đành phải nghiêng người bế người chết vào trong nhà.


         Tống Phàm Bình nhìn thấy trên áo gối, trên ga trải giường, trên chăn trong nhà,  cái nào cũng thêu chữ “Hỉ” đỏ tươi, đây là dấu vết của tân hôn. Bế người chết đứng tại chỗ,  anh lưỡng lự một lát, anh không đặt bố Lý Trọc đang ướt rườn rượt xuống nền nhà, mà đặt lên trên giường mới cưới không lâu. Khi anh quay người đi ra, Lý Lan vẫn tựa vào khung cửa không nhúc nhích. Anh trông thấy biển người  núi người ở bên ngoài đông nghìn nghịt, nét mặt ai cũng như đang xem kịch. Anh khẽ giục chị vào trong nhà, mau mau đóng cửa lại. Hình như chị không nghe thấy, chị vẫn không quay mặt nhìn anh một cái, chị vẫn đứng trơ trơ. Tống Phàm Bình người ướt rượt, đành phải tự gật đầu chào, đi ra chỗ đám đông, đám đông đứng vây xem thấy anh đi ra, lập tức tránh, nhường lối cho anh, làm như anh vẫn đầy phân trên người. Họ hớt hơ hơt hải tránh ra, thế là lại có người bị xéo tụt giầy, lại có đàn bà bị cấu véo trộm mông. Nước giếng lạnh buốt vừa giờ, khiến Tống Phàm Bình bị hắt hơi liên tục, anh đi khỏi ngõ nhỏ , đi ra phố lớn. Mọi người laị xúm đông xúm đỏ, tiếp tục nhìn Lý Lan tội nghiệp một cách say sưa không biết mệt.


          Lúc này thân thể Lý Lan đang dựa vào khung cửa từ từ trượt xuống, khuôn mặt luôn luôn tê dại của chị bây giờ đã lộ vẻ đau khổ, chị nằm sóng xoài ra đất, hai chân dạng ra, mười ngón tay chị thọc vào trong bùn đất như cần phải bám chặt lấy trái đất. Mồ hôi thấm ra trên trán chị. Chị trợn tròn mắt, trơ trơ nhìn đám đông vây quanh. Có ai đó phát hiện quần chị bị máu ở bên trong thấm ra nhuốm đỏ, người ấy hốt hoảng kêu lên:


-  Trông kìa, trông kìa, chị ấy chảy máu!


         Một người đàn bà đã từng sinh đẻ biết ngay chuyện gì đã sẩy ra, bà ta kêu toáng lên:


Chị ấy đẻ! Chị ấy đẻ!


 


Chương 4


          Sau khi đẻ Lý Trọc, Lý Lan bắt đầu đau nửa đầu dai dẳng. Từ khi Lý Trọc có trí nhớ, mẹ cậu luôn luôn đội khăn, giống như phụ nữ nông thôn làm ruộng ở ngoài đồng. Những cơn đau ê ẩm và những trận đau dữ dội đột ngột, khiến mẹ Lý Trọc nước mắt quanh năm. Chị thường phải lấy ngón tay cốc cốc vào đầu mình, mà tiếng cốc càng ngày càng dòn càng rõ, gần giống tiếng gõ mõ trong chùa.


        Khi vừa mất chồng, mẹ Lý Trọc y như người mất trí. Sau khi dần dần tỉnh táo lại, chị không bi thương, không phẫn nộ, chỉ thấy nhục nhã. Bà ngoại Lý Trọc từ nhà quê lên trông nom con cháu. Trong ba tháng nghỉ đẻ, Lý Lan đóng cửa không ra ngoài, thậm chí cũng không muốn đứng trước cửa sổ, chị sợ người khác nhìn thấy mình. Khi hết ba tháng nghỉ đẻ, Lý Lan phải đi làm việc ở nhà máy tơ, mặt chị nhợt nhạt, toàn thân run rẩy. Khi chị kéo cửa, bước chân ra khỏi nhà, nỗi hoảng sợ giống như sắp sửa nhảy vào vạc dầu sôi sùng sục. Dù sao đi nữa, chị vẫn phải đi ra, chị cẩn thận bước trên đường, đầu cúi gằm xuống , đi sát mép tường, chị cảm thấy ánh mắt của mọi người trên đường phố như  những mũi kim găm khắp người chị. Một người quen gọi tên chị, chị run rẩy toàn thân như trúng đạn, suýt nữa ngã ra đất. Có Trời biết chị đi đến nhà máy tơ như thế nào, làm việc một ngày bên máy ươm tơ như thế nào, lại từ trên đường phố về nhà như thế nào? Từ đó trở đi, chị chẳng nói chẳng rằng, cho dù ở ngay trong nhà đóng kín cửa chính cửa sổ, chỉ có hai mẹ con, chị cũng rất ít khi nói chuyện.


         Ngay từ khi còn bé, Lý Trọc đã bị phân biệt đối xử, chỉ cần bà ngoại bế cậu ra bên ngoài, đã có người chỉ chỉ chỏ chỏ vào hai bà cháu, còn có người xúm đến nhìn Lý Trọc như xem gương Tây. Họ cứ mở mồm ra toàn là những lời khó nghe, họ bảo Lý Trọc là một kẻ… nhòm trộm mông đàn bà rơi vào hố phân chết chìm, họ thường hay nói những câu cụt lủn không có đầu không có đuôi, cứ làm như đứa trẻ con Lý Trọc nhòm trộm mông đàn bà trong nhà xí không bằng; họ khích bác thằng nhóc giống bố y hệt, Lần nào nói,  họ cũng cố tình bỏ hai chữ “trông giống”, chỉ nói y hệt, khiến bà ngoại Lý Trọc tím tái cả mặt mày, không bao giờ còn muốn bế cháu đi ra ngoài. Bà chỉ thỉnh thoảng bế cháu đứng trước cửa sổ, sưởi  nắng cháu một lúc qua tấm kính , khi đi qua trước cửa sổ, có người thò đầu vào ngó nghiêng,bà vội vàng lẩn tránh thật nhanh. Vậy là lần nào Lý Trọc cũng không được phơi nắng, cậu phải sống suốt ngày này sang tháng khác trong căn nhà u ám, mặt cậu không có nét hồng hào như những đứa trẻ khác.Má cậu cũng không bụ bẫm như những đứa trẻ khác.


           Trong khi đó, Lý Lan đang chịu đựng những  cơn đau nửa đầu hành hạ,khe răng chị lúc nào cũng phát ra tiếng xuýt xoa. Từ sau ngày chồng chết đi một cách nhục nhã, Lý Lan không bao giờ ngẩng đầu nhìn người khác, cũng không bao giờ gọi ai, cơn đau đầu dữ dội cũng chỉ khiến chị nghiến răng kêu xuýt xoa, có lúc trong mơ chị mới rên hừ hừ. Khi bế con vào lòng, nhìn sắc mặt trắng bệch và cánh tay gầy guộc của đứa con, chị lại khóc xướt mướt. Dù vậy chị cũng không dám bế con đi ra phố lúc trời nắng rực rỡ.


          Trải qua hơn một năm do dự, cuối cùng chị đã lẳng lặng bế Lý Trọc ra phố vào một đêm đã khuya trăng sáng, chị cúi sát vào mặt con trai, bước nhanh theo chân tường, chỉ khi nào xác định rõ phía trước phía sau không có người, chị mới đi chậm lại, ngẩng đầu lên, nhìn vầng trăng sáng vằng vặc trên trời, tắm trong gió đêm thổi mát rượi. Chị thích đứng trên cầu trống vắng, chăm chắm nhìn dòng sông lấp loáng , từng lớp sóng nối đuôi nhau trôi đi vô tận dưới ánh trăng. Khi chị ngẩng đầu lên, rặng cây bên sông trong ánh trăng yên tĩnh như rặng cây trong mơ, những ngọn câyvươn lên trời cao treo đầy ánh trăng, phát ra những gợn sóng lăn tăn như nước sông. Còn có cả những con đom đóm bay chấp chới, nối đuôi nhau lao lên sà xuống liên tục trong đêm tối , giống như những tiếng hát cất lên trầm bổng.


          Lúc này, Lý Lan tay phải đỡ con trai, ngón tay trái dơ ra chỉ nước sông dưới cầu,rặng cây bên sông, mặt trăng trên trời, đom đóm đang bay…nói với con trai:


- Đây là sông, đây là cây, đây là mặt trăng, đây là đom đóm...


         Sau đó với niềm sung sướng vô hạn, chị nói với chính mình:


- Ôi, đêm đẹp quá....


         Từ đó về sau, Lý Trọc cớm nắng bắt đầu tắm trong ánh trăng đêm. Khi những trẻ em khác đang trong giấc ngủ say, thì vị thần đi đêm bé bỏng Lý Trọc xuất hiện ở khắp mọi nơi trong huyện lị nhỏ nhoi này.Có một đêm khuya Lý Lan bế con vô tình đi ra ngoài cửa Nam, dưới sáng trăng, cánh đồng rộng bao la trải dài vô tận, Lý Lan bỗng thốt nhẹ lên một tiếng.Sau khi quen thuộc cảnh yên tĩnh thần bí của nhà ở và đường phố trong ánh trăng, chị đột nhiên phát hiện cánh đồng bao la dưới ánh trăng cũng có cảnh tượng tráng lệ thần bí. Lý Trọc bế trong lòng chị cũng tỏ ra xúc động, hai tay cùng một lúc dơ ra cánh đồng rộng bao la như bầu trời, mồm bật ra tiếng kêu “chít chít ”như chuột.


         Rất nhiều năm sau, Lý Trọc trở thành siêu tỉ phú của thị trấn chúng tôi, quyết định đi du lịch trong khoảng không vũ trụ, ông nhắm mắt tưởng tượng khi mình đang ở trên khoảng không vũ trụ bao la cao cao, cúi nhìn xuống trái đất, ấn tượng thời còn bé đã trở về một cách thần kỳ, cảnh tượng tráng lệ của trái đất trong tưởng tượng của ông là cảnh tượng đã nhìn thấy khi lần đầu tiên mẹ bế mình ra đứng ngoài cửa Nam, cánh đồng trải dài vô tận dưới ánh trăng, ánh mắt khi Lý Trọc còn bé bay liệng như con tàu vũ trụ Liên Hợp của Nga.


         Trong ánh trăng thanh lạnh đẹp đẽ, từ lòng mẹ, Lý Trọc đã biết thế nào là đường phố, thế nào là nhà cửa, thế nào là bầu trời, thế nào là cánh đồng… Ngày ấy Lý Trọc chưa đến hai tuổi, cậu ngẩng đầu nhìn thế giới thanh lạnh đẹp đẽ một cách hết sức lạ lùng.


         Lý Lan bế Lý Trọc dưới sáng trăng giữa đêm khuya lưu luyến cảnh đẹp quên về, có lần đã gặp Tống Phàm Bình. Lúc ấy Lý Lan bế con đi trên phố vắng lặng, một gia đình hoàn chỉnh vừa đi vừa nói chuyện ở trước mặt, đó là gia đình Tống Phàm Bình. Người cha cao to bế Tống Cương lớn hơn Lý Trọc một tuổi, vợ anh xách làn trong tay. Trong đêm tĩnh mịch, tiếng họ rõ mồn một như tiếng gõ cửa. Sau khi nghe tiếng Tống Phàm Bình, Lý Lan chợt ngẩng lên, chắc chắn chị biết người đàn ông cao to này là ai. Anh đã từng cõng chồng chị hôi thối ngút trời đến cửa nhà chị một cách cũng hôi thối ngút trời.Lúc bấy giờ hầu như Lý Lan tựa vào khung cửa mất hết tri giác, nhưng chị vĩnh viễn không quên giọng nói của người đàn ông này, vĩnh viễn không quên anh đã múc nước giếng xối rửa thân anh như thế nào, lại xối rửa xác chết của chồng chị như thế nào. Cho nên chị đã ngẩng đầu, khi  nhìn thấy người đàn ông này, có thể mắt chị đã sáng lên. Ngay sau đó chị lập tức cúi xuống, hấp ta hấp tấp vượt lên phía trước, bởi vì người đàn ông này đã đứng lại, anh đứng đối diện đường phố khẽ nói với vợ anh chuyện gì đó.


        Trong những đêm khuya về sau này, khi Lý Lan bế con đi trên phố, đã gặp Tống Phàm Bình hai lần. Một lần cả gia đình, một  lần chỉ có một mình anh.Lần ấy Tống Phàm Bình đột nhiên lấy thân hình cao to của mình chắn lối mẹ con chị, ngón tay to khoẻ của anh sờ mặt ngẩng lên của thằng bé, anh nói với Lý Lan:


-  Cháu gầy quá, chị phải cho cháu tắm nắng nhiều hơn, trong ánh nắng có vi sinh tố.


         Lý Lan tội nghiệp cũng không dám ngẩng mặt lên nhìn anh một cái.Chị ôm Lý Trọc toàn thân run run, trong lòng chị, Lý Trọc cứ đung đưa liên tục, y như trong nhà đang tròng trành động đất. Tống Phàm Bình cười đi qua sát người hai mẹ con.  Đêm khuya ấy, Lý Lan không hưởng thụ sáng trăng đẹp lung linh. Chị bế con về sớm.Tiếng xúyt xoa trong mồm chị cũng khác mọi ngày, lần này có thể không phải  vì cơn đau nửa đầu.


          Khi Lý Trọc lên ba, bà ngoại xa con gái và cháu ngoại về quê. Lúc này Lý Trọc  đã có thể đi đi lại lại, cậu vẫn rất còi cọc, còn còi cọc hơn lúc một hai tuổi. Cơn đau trong đầu Lý Lan vẫn lúc đỡ lúc không, bởi vì cúi đầu trong một thời gian dài,nên  lưng chị hơi gù. Sau khi bà ngoại về, Lý Trọc bắt đầu có cơ hội đi ra chỗ nắng . Khi Lý Lan ra phố mua thức ăn, đã dắt con đi. Chị vẫn cúi đầu hấp tấp đi trên đường phố. Lý Trọc bám áo mẹ lệch tà lệch tệch chạy theo sau. Thật ra bây giờ đã không còn ai chỉ chỉ chỏ chỏ hai mẹ con Lý Lan nữa, thậm chí không còn ai đến nhìn, Lý Lan vẫn cảm thấy ánh mắt mọi người cứ chằm chằm xoi mói nhìn mình như đóng đinh.


         Người mẹ héo hắt của Lý Trọc cứ cách hai tháng lại đến cửa hàng lương thực mua hai mươi ki lô gam gạo. Đây là thời điểm sung sướng nhất của Lý Trọc.Khi chị đeo hai mươi ki lô gam gạo về nhà, cậu không xiêu xiêu vẹo vẹo chạy sau lưng mẹ nữa.Cõng gạo trên lưng, chị thở hổn hà hổ hển, lúc ấy trong lời nói và  hơi thở của chị đã bắt đầu có tiếng khò khè, chị đi đi dừng dừng, dừng dừng đi đi, Lý Trọc có thì giờ ngó ngó nghiêng nghiêng trên phố.


        Một buổi trưa mùa thu, Tống Phàm Bình cao to đi đến trước mặt hai mẹ con, lúc ấy Lý Lan đang cúi đầu lau mồ hôi trên mặt, chị nhìn thấy một bàn tay khoẻ mạnh đột nhiên nhấc bao gạo trên đất, chị ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy người đàn ông đang mỉm cười. Tống Phàm Bình nói với chị:


- Tôi xách về nhà giúp chị.


         Tống Phàm Bình xách hai mươi ki lô gam gạo nhẹ nhàng như xách cái làn không, tay trái anh bế luôn Lý Trọc thồ trên vai, để hai tay Lý Trọc ôm trán mình. Lý Trọc chưa bao giờ ngó nghiêng đường phố ở trên cao như thế, lần đầu tiên cậu cúi đầu nhìn người qua lại trên đường phố, ngồi trên vai Tống Phàm Bình cậu cứ cười khanh khách.


         Người đàn ông có thân hình khôi ngô xách bao gạo của Lý Lan, kông kênh con trai Lý Lan trên vai, nói chuyện oang oang trên đường phố ồn ào nhộn nhịp,. Lý Lan cúi đầu đi bên anh, sắc mặt chị nhợt nhạt, toàn thân vã mồ hôi, chị hận chẳng thể tìm một lỗ nẻ chui xuống đất, chị cảm thấy trên toàn thế giới lúc này người người đều nhìn chị cười hì hì hà hà. Trên đường đi Tống Phàm Bình hỏi hết chuyện này đến chuyện khác, Lý Lan ngoài gật đầu lại gật đầu, trong mồm chị ngoài tiếng xuýt xoa vẫn là tiếng xuýt xoa.


         Cuối cùng họ đã về đến cửa nhà Lý Lan, Lý Phàm Bình đặt Lý Trọc xuống đất, lại đổ gạo trong bao vào thùng, anh nhìn lướt qua giường ngủ, khăn trải giường, vỏ chăn đã nhìn thấy ba năm trước, chữ “Hỉ”trên đó đã phai mầu, chỉ thêu cũng đã sờn đã tuột. Khi đi anh bảo Lý Lan tên anh là Tống Phàm Bình, giáo viên phổ thông trung học, anh bảo những việc nặng như mua gạo mua than tổ ong, có thể  nhờ anh mua giúp.Sau khi anh ra về, lần đầu tiên Lý Lan để con chơi một mình ở ngoài cửa, chị vào trong nhà đóng cửa, không ai biết chị làm gì ở bên trong, mãi đến lúc trời tối mịt chị mới mở cửa, khi ấy Lý Trọc đang ngồi bệt ra đất, tựa người vào cửa ngủ  say sưa..


         Lý Trọc còn nhớ, khi mình lên năm, vợ Tống Phàm Bình ốm chết. Sau khi biết tin , Lý Lan đứng trước cửa sổ rất lâu, mồm xuýt xoa, nhìn ráng chiều lặn ở đằng tây và trăng lên, sau đó kéo tay con trai, lặng lẽ đi đến nhà Tống Phàm Bình dưới ánh trăng đêm. Lý Lan không có gan đi vào nhà Tống Phàm Bình, chị đứng sau một gốc cây, qua ánh đèn u ám trong nhà Tống Phàm Bình, chị thấy  có người ngồi, có người đang đi lại, một cỗ quan tài đặt ở gian giữa. Lý Trọc nắm vạt áo mẹ, nghe tiếng xuýt xoa trong mồm mẹ, khi ngẩng lên nhìn trăng sao, cậu thấy mẹ đang khóc, tay mẹ luôn luôn lau nước mắt, cậu hỏi mẹ:


- Mẹ khóc à, mẹ ơi?


         Lý Lan ừ một tiếng, bảo con, trong nhà ân nhân có người chết. Lý Lan đứng một lúc, lại kéo tay con trai,lặng lẽ về nhà.


         Tối hôm sau,  hết giờ làm việc từ nhà máy tơ về nhà, Lý Lan cứ ngồi trước bàn làm giấy tiền, chị làm rất nhiều tiền giấy và rất nhiều thỏi giấy,lại lấy một sợi dây trắng lần lượt xâu những tiền giấy và thỏi giấy lại. Lý Trọc hớn hở ngồi bên cạnh xem mẹ làm, đầu tiên lấy kéo cắt giấy, sau đó gấp thành từng thỏi, trên một số thỏi chị viết chữ “vàng”, trên một số thỏi khác, chị viết chữ “bạc”. Cầm thỏi “vàng”, chị nói với Lý Trọc, ngày trước dùng thỏi này có thể mua được một ngôi nhà,Lý Trọc chỉ thỏi “bạc”hỏi mẹ có thể mua được gì? Lý Lan bảo cũng có thể mua một ngôi nhà, nhưng nhỏ hơn. Nhìn những thỏi“ vàng”, thỏi “bạc” xếp trên bàn, Lý Trọc thầm nghĩ có thể mua được bao nhiêu ngôi nhà? Lúc ấy cậu vừa học chữ số , cậu đếm từng thỏi, nhưng cậu chỉ đếm được đến mười, sau mười không biết đếm thế nào, lại đếm thành một. Trông thấy số thỏi vàng bạc trên bàn mỗi lúc một nhiều, dù đếm thế nào đi nữa, cứ đếm đến mười là tịt ngóp như đi vào ngõ cụt. Cậu đếm đến vã mồ hôi cũng không ra kết quả, đếm tới mức mẹ cậu không nhịn nổi mỉm cười.


         Sau khi làm một đống tướng thỏi giấy, Lý Lan bắt đầu làm tiền giấy. đầu tiên chị lấy kéo cắt những mẩu giấy tròn, rồi cắt một lỗ nhỏ ở chính giữa, sau đó lại cẩn thận vẽ trên mẩu giấy tròn những đường kẻ,viết chữ lên từng mẩu. Lý Trọc cảm thấy mẹ làm một đồng tiền giấy tròn khó hơn nhiều một thỏi giấy, cậu không biết một đồng tiền giấy tròn có thể mua bao nhiêu ngôi nhà? Cậu hỏi mẹ liệu có thể mua một dãy nhà? Mẹ cậu cầm một xâu tiền giấy bảo, chỉ mua được một bộ quần áo. Lý Trọc lại nghĩ toát mồ hôi, cậu không nghĩ ra tại sao quần áo lại đắt hơn nhà? Lý Lan bảo con, dù có mười xâu tiền đồng cũng không đáng giá bằng một thỏi. Lần thứ ba Lý Trọc lại toát mồ hôi, mười xâu tiền đồng đã không bì nổi một thỏi, thì tại sao mẹ lại mất nhiều công sức làm tiền đồng như vậy? Lý Lan nói những tiền này không thể tiêu ở cõi trần, chỉ tiêu được ở cõi âm, làm lộ phí cho người chết. Vừa nghe hai tiếng“người chết”, Lý Trọc đã run cầm cập, nhìn bên ngoài cửa sổ tối om om, cậu lại run cầm cập. Cậu hỏi mẹ tiền này làm lộ phí cho người chết nhà ai? Lý Lan dừng tay đang làm,nói với con:


- Nhà ân nhân.


          Hôm đưa tang vợ Tống Phàm Bình, Lý Lan đựng những xâu tiền giấy và từng thỏi giấy vào chiếc làn, một tay xách làn, một tay dắt con, đi ra khỏi nhà,đứng chờ trên phố lớn. Trong ký ức của Lý Trọc, buổi sáng hôm ấy lần đầu tiên Lý Lan ngẩng đầu trên phố lớn, mẹ cậu trông đợi dòng người đưa đám tang. Một số người quen Lý Lan khi đi qua bên chị, ai cũng nhìn vào trong làn của chị, có người còn nhấc từng xâu đồng tiền giấy và thỏi giấy khen Lý Lan tâm  sáng tay khéo, sau đó hỏi chị:


 - Gia đình chị lại có người chết à?


         Lý Lan cúi đầu, khẽ trả lời:


- Không phải gia đình tôi…


         Khi đưa tang vợ Tống Phàm Bình, chỉ có hơn mười người đưa tiễn, quan tài đặt trên một chiếc xe đẩy, đi trên đường lát đá tấm, kêu lạch cạch. Lý Trọc trông thấy hơn mười người đưa đám, ai cũng đội khăn trắng trên đàu, thắt lưng người nào cũng buộc một dải vải trắng, họ vừa đi vừa khóc. Trong số người này, cậu chỉ biết có Tống Phàm Bình, cậu đã từng ngồi trên vai người đàn ông cao to này cúi nhìn thế giới đường phố.


         Tống Phàm Bình dắt Tống Cương lớn hơn Lý Trọc một tuổi, khi đi qua bên cạnh hai mẹ con Lý Lan, lưỡng lự một lát, Tống Phàm Bình quay lại gật đầu chào Lý Lan, Tống Cương cũng quay lại gật gật đầu với Lý Trọc như bố. Lý Lan dắt Lý Trọc bám theo sau đội ngũ đưa tang đi theo phố dài dằng dặc, ra khỏi đường lát đá tấm của thị trấn Lưu chúng tôi, đi vào đường đất thôn quê.


         Ngày hôm ấy, Lý Trọc đi theo những người khóc xụt xịt một chặng đường rất xa, cuối cùng đẫ đến trước một cái huyệt đào sẵn. Khi quan tài đặt xuống huyệt, tiếng khóc xụt xịt lập tức gào to lên. Lý Lan xách làn dắt Lý Trọc đứng sang một bên, nhìn những người này vừa khóc vừa xúc đất lấp xuống huyệt, đất lấp đầy và cao dần thành một nấm mộ. Tiếng gào khóc cũng nhỏ dần thành nức nở. Lúc này Tống Phàm Bình quay người đi đến trước mặt hai mẹ con Lý Lan, anh nhìn Lý Lan trong ánh mắt đẫm lệ và nhận chiếc làn từ tay chị, trở về trước mộ, anh lấy giấy tiền và thỏi vàng bạc giấy trong làn đặt lên mộ, bật diêm đốt. Khi giấy tiền cháy bùng lên, tiếng khóc lại nổi dạy. Lý Trọc cũng nhìn thấy mẹ bắt đầu khóc rất đau lòng.Trong giây phút ấy Lý Lan cảm thấy mình bất hạnh.


         Sau đó lại đi một chặng đường rất xa, Lý Trọc mới về đến huyện lỵ. Lý Lan vẫn một tay xách làn, một tay dắt con trai, đi sau cùng. Tống Phàm Bình đi trước luôn quay lại nhìn hai mẹ con Lý Lan. Lúc đi đến ngõ nhỏ nhà Lý Lan, Tống Phàm Bình đứng lại, chờ Lý Lan và Lý Trọc đi tới, anh nói nhỏ với Lý Lan, mời hai mẹ con về nhà anh ăn cơm tối, ăn một bữa cơm đậu phụ tưởng nhớ người chết, đây là phong tục của thị trấn Lưu chúng tôi.


         Lý Lan lưỡng lự lắc lắc đầu, dắt tay con đi vào ngõ nhỏ,về nhà minh. Đi gần một ngày, Lý Trọc nằm xuống giường là ngủ luôn. Lý Lan ngồi một mình trong nhà, mồm cứ xuýt xoa, thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc trời tối có người đến gõ cửa, chị giật mình sửng sốt, đứng dạy ra mở cửa, trông thấy Tống Phàm Bình đang đứng ở ngoài.


         Tống Phàm Bình xuất hiện đột ngột khiến Lý Lan lúng túng. Chị không trông thấy chiếc làn trong tay Tống Phàm Bình, chị quên cả mời anh vào trong nhà, chị cúi đầu đã thành thói quen. Tống Phàm Bình bưng cơm canh trong làn đưa cho Lý Lan. Lúc này Lý Lan mới biết Tống Phàm Bình đích thân đem cơm đậu phụ đến tận nhà. Chị gần như run rẩy nhận cơm canh trong tay Tống Phàm Bình, sau đó chân tay tê dại, chị trại cơm canh sang bát nhà mình, lại ngồi bên vại nước rửa sạch bát của Tống Phàm Bình một cách tê dại.                                                   Khi Lý Lan trả bát sạch cho Tống Phàm Bình, hai tay chị lại run run. Tống Phàm Bình nhận bát để vào làn, khi quay người đi, Lý Lan lại cúi đầu theo thói quen, mãi đến khi tiếng bước chân của Tống Phàm Bình đã mất hẳn, chị mới nghĩ đến việc mình đã không mời anh vào trong nhà. Khi chị ngẩng đầu lên, trong ngõ tối mịt đã không còn bóng dáng Tống Phàm Bình.


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »