tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30184291
Tiểu thuyết
26.05.2013
Nguyễn Đình Chính
Đêm thánh nhân

  Bác sĩ Cần vẫn chẳng biết nói gì. Cụ Phó Thực kính cẩn:


  - Nhờ ông bác mà gia đình bố con tôi mới được đoàn tụ. Ơn đó gia đình tôi không bao giờ dám quên. Ông bác chính là người nhà giời. Tý nữa cơm nước xong rước ông bác cùng đưa cháu Xuân về nơi an nghỉ cuối cùng của cháu mong ông bác nhận lời kẻo tủi vong linh cháu.


  Tất nhiên là bác sĩ Cần nhận lời ngay. Ông còn sốt sắng chạy tọt ngay vào buồng toa-lét


ngay cạnh lát gạch sáng choang như khách sạn để rửa vội cái mặt rồi theo ông cụ xuống nhà.


  Nơi ông Cối Thực mai táng cỗ tiểu đựng hài cốt của anh con trai cả ở trên đỉnh quả đồi lùn lúp xúp cỏ cây ngay cuối thị xã. Đứng ở trong cái phòng sang trọng trên gác 3 ngôi nhà mà bác sĩ Cần đang ở cũng nhìn thấy quả đồi lùn này. Trông xa nó giống một cái vú khổng lồ trồi lên cạnh con đường trải nhựa xám đen chạy xiên lên đỉnh đèo nơi có chôn cây cột mốc biên giới. Kể ra ở những cái năm sáu mươi bảy mươi một cái lễ mai táng tử sĩ như thế này chắc sẽ được tổ c hức trọng thể có đủ mặt bà con làng xóm tới dự cùng đại diện đủ các quan chức chính quền cơ quan đoàn thể. Nhưng bây giờ thì khác rồi. Vả lại anh con trai cả ông cụ Phó Thực đã hy sinh lâu quá rồi. Hơn ba chục năm rồi còn gì nữa. Một quãng thời gian dài như thế cũng khiến người ta lãng quên tất cả. Và nếu không quên thì người ta cũng cho phép quyền được giả vờ lờ đi mà lương tâm cũng chẳng áy náy gì lắm. Vả lại cái thời buổi này mọi người đang điên lên vì tiền còn mấy thời gian mà nghĩ đến những chuyện dĩ vãng lôi thôi như vậy. Ông cụ Phó Thực cũng không báo cho ai ở trong cái phố huyện đồng rừng này biết cái buổi đưa hài cốt của anh con trai lên ở đỉnh đồi lùn. Vì thế buổi sáng hôm đó chỉ có 5 ông con trai cùng với ông cụ đưa cỗ tiểu đựng cột của anh Xuân lên đồi. Bà con gái không đi được vì còn đang nằm ở bệnh viện tỉnh. Nếu như bà phó thực người Thổ không ốm chết cách đây hai năm thì chắc chắn cũng có mặt rồi. Sáng hôm đó cơm nước xong xuôi. Gọi là ăn sáng nhưng cũng dọn ra mâm đầy xôi thịt thịnh soạn lắm. 5 người con của ông cụ phó Thực cũng lục tục kéo nhau đến. Người tới đầu tiên là ông con thứ hai chủ ngôi nhà 4 tầng thò ra thụt vào mà tối hôm qua ông cụ phó Thực và bác sĩ Cần rẽ vào đầu tiên nhưng chỉ gặp vợ ông ta vì ông ta còn lên huyện gặp một cái thằng Thung nào đó bàn âm mưu tính kế kiện cáo. Kiện cáo ai kiện cáo cái gì thì bác sĩ Cần không biết được. Ông Thứ hai năm nay cũng phải ngoài ngũ tuần rồi. Tóc tai xơ xác mặt mũi giống hệt bố nhưng lưng còng hơn. Vào đến nhà ông chào bố chào khách của bố lễ phép rồi lẳng lặng ngồi xuống cái tràng kỷ gỗ trắc im lặng hút thuốc không nói gì nom điệu bộ đầy vẻ đề phòng. Ông con thứ 4 người nhỏ thó mỏng dính như con nhện cũng chính là ông chủ cái cửa hàng sáng choang ánh điện chất đầy phè toàn xoong nồi bếp điện bếp ga mà tối hôm qua cứ túm chặt lấy ông Thực kể lể những gì đấy. Đêm qua ông Tư mặc quần ngủ kẻ sọc. Sáng nay ông mặc com-lê xám  sang trọng nên cũng tôn thêm vẻ uy nghiêm của một ông chủ. Ông tư bước vào sốt sắng chào bố chào khách của bố rồi cũng tìm một chỗ ngồi xuống đọc tờ báo chờ đợi. Ông Tư không hề chào ông hai một tiếng dường như ông không nhìn thấy ông hai đang ngồi thu mình trong cái tràng kỷ gỗ trắc. Rồi đến ông năm ông sáu và ông út lục tục kéo nhau tới. Một người to béo bụng to như bụng bà chửa. Một người gày đét như con cá mắm. Cái ông trẻ nhất nét mặt nhâng nhâng nháo nháo xem chừng là ông út có lẽ là kẻ mà người đàn bà ở cái biệt thự nguy nga cửa đóng then cài có con béc-giê to như con bê đen sì đêm qua đã tru lên: “ối ông ơi ông về mà xem chú Thái chém chết hằng Bình nhà con rồi”. Cả năm người con giai của ông cụ Thực kẻ trước người sau lục tục kéo đến ai cũng lễ phép chào bố chào ông khách của bố rồi tìm một chỗ ngồi làm một việc gì đó như hút thuốc uống chè đọc báo nhổ râu nặn mụn trứng cá mặt mũi lạnh tanh tuyệt nhiên không ai chào hỏi nói chuyện với ai. Cái sự lạ lùng gai gai ngột ngột này  chắc sẽ khiến ai cũng phải bận tâm tò mò để ý tới nhưng đối với bác sĩ Cần thì vô cảm vì ông cũng ngơ ngác co ro như một  con chó lạ đang ngồi thọt lỏm trong một cỗ tràng kỷ gỗ trắc đen bóng. Ai chào thì ông cũng lễ phép chào lại. Cụ Thực mời ông uống chè thì ông cũng chỉ biết vâng dạ cúi đầu xì xụp uống. Ông bác sĩ không dám nghiêng ngó nhìn ai và mở mồm bắt chuyện với ai. Đợi các ông con giai tới đủ mặt rồi cụ phó Thực cắp cái tiểu sành lúc này đã được bọc nhung đen lên. tự tay cụ cắp cái tiểu chứ không đưa cho một ông con trai nào mang hộ rồi quay lại mời bác sĩ Cần  cùng đi. Cụ phó Thực chỉ mời bác sĩ Cần chứ không quay lại nói một lời với ai trong đám các ông con giai của cụ. Đoàn người thong thả đi ra khỏi nhà. Trật tự im lặng lạnh lùng. Vẫn không ai nói với ai một câu xì xào với ai một tiếng dù chỉ là một tiếng thì thầm. ấy chính cái vẻ lạnh tanh như sáp ấy mà khiến đoàn năm ông con giai ông cụ phó Thực lại có vẻ nghiêm trang và uy nghi. Họ đi hàng một kẻ sau nối bước người trước. Dân trong dãy phố huyện đồng rừng có vẻ nể sợ bố con cụ phó Thực lắm vì thế mỗi khi đoàn người đi ngang qua nhà họ đều kính cẩn lặng lẽ gật đầu chào. Tuyệt nhiên không có ai hỏi câu gì nói câu gì khi bố con cụ phó thực không hỏi trước. Vì không báo cho ai biết và với cung cách đột ngột bí mật thế này nên sáng hôm đó không người dân nào ở cái huyện đồng rừng này biết được đoàn bố con cụ phó Thực đang đi đâu. Có lẽ họ chỉ nghĩ rằng bố con cụ chắc lại rủ nhau ra một nhà hàng nào đó để ăn nhậu tiện thể bàn một vụ làm ăn buôn bán nào đó. Và cũng chẳng ai hiểu cái hòm chữ  nhật bọc nhung đen loại nhung tuyết óng ánh mà cụ phó Thực đang khư khư cắp ở nách kia là cái bọc gì. Đi gần hết cái phố huyện thì cụ phó Thực rẽ vào một con đường rừng cây cối um tùm. Buổi sáng cuối năm sương mù giá lạnh. Đi ở trên vỉa hè ngoài phố không nhìn thấy sương nhưng rẽ vào con đường rừng thì như bốc được sương bay lù mù đặc quánh. Bác sĩ Cần húng hắng ho vì trên người chỉ mặc cái áo đã tàng. Cụ phó Thực có vẻ ân hận lắm. Cụ xuýt xoa mấy lần: “Tôi vô ý quá. Tôi vô ý quá. Mong ông bác bỏ lỗi cho. Tý nữa quay về tôi xin được biếu ông bác cái áo dạ buộc dải của Trung Quốc”. Rồi cụ phó Thực lột luôn tấm vài nhung đen quấn quanh cái tiểu khoác lên người bác sĩ Cần. Thấy ông bác sĩ có vẻ lúng túng ngượng nghịu cụ phó Thực tặc lưỡi:


  - Ôi dào người sống quan trọng hơn người chết. Tôi chả mê tín đâu. Cốt ở cái lòng thành. Vả lại ông bác là người giời đấy còn kiêng khem gì nữa.


    Ê à loanh quanh mãi khi cả đoàn người trèo lên đỉnh đồi quả đồi lùn lúp xúp cây thì đã gần chính ngọ. Giữa đỉnh quả đồi một ngôi mộ đắp rất chu đáo. Chân mộ chôn tấm bia đá rửa màu mận chín. Cách không xa ngôi mộ  có cái huyệt nhỏ mới được đào lên. Ông cụ Thực hạ cỗ tiểu xuống huyệt rồi một mình lúi húi lấp đất. Năm ông con giai chỉ đứng giương mắt nhìn  không ai nói cười với ai một câu nào cả. Chỉ có ông Tư người nhỏ thó như con nhện là cúi xuống nhặt vài hòn đất ném xuống miệng huyệt nhưng cũng chỉ vài hòn thôi rồi lại đứng nghễn ra hút thuốc lá. Có lẽ ông tư cũng chỉ làm lấy lệ thôi. Hố huyệt bé con vừa đủ ôm gọn cỗ tiểu sành. Cụ phó Thực lấp ào một lúc là đã thấy nổi lên  nấm đất nho nhỏ. Thế là bây giờ trên đỉnh quả đồi lùn đã có hai ngôi mộ một to một nhỏ nằm song song cạnh nhau.


  Cụ phó Thực đốt bó hương cắm chia đều cho hai ngôi mộ. Mặt cụ nhăn nhúm như mặt con khỉ già bị hun khói. Nước mắt nước mũi cụ phó Thực chảy giàn giụa nhưng điệu bộ cụ vẫn thản nhiên sắt đá thì cũng biết nước mắt nước mũi đấy là do khói xông chứ không phải vì xúc động. Năm ông con giai đứng lố nhố kẻ trước người sau người chắp tay vái kẻ cúi đầu rì rầm kẻ đứng ngây ngô đần mặt trước hai ngôi mộ vậy mà vẫn không ai nói với ai một câu nào. Trời lúc này đã chính ngọ. Trên đỉnh quả đồi lùn gió réo ù ù rất mạnh. Nắng nhợt nhạt. Khí trời dở nóng dở rét ong ong tai tái rất khó chịu. Một lúc sau năm ông con giai lần lượt tới chào bố chào ông khách của bố rồi xin phép về trước. Cụ phó Thực lau nước mắt nước mũi giả vờ ho sù sụ chỉ gật đầu chứ không nói thêm câu nào


với bất cứ ông con nào. Rồi năm ông con giai cụ phó Thực rồng rắn nối nhau đi xuống  chân đồi. Nom năm ông cao thấp béo gầy mỗi ông một vẻ như năm thằng hình nhân lạ hoắc câm nín chỉ có mặt mũi chứ không có mồm mới từ trên trời rơi xuống.


    Đã lâu nay từ  ngày mắc phải bệnh tâm thần phân liệt hoang tưởng ảo mộng bác sĩ Trương Vĩnh Cần lại càng không muốn thóc mói vào chuyện của người khác nữa. Cái sự kỳ quặc câm lặng của đám hôm nay dù có nhân lên gấp mười lần nữa bác sĩ Cần vẫn dửng dưng. Nhưng cụ phó Thực lại hiểu cái sự im lặng dửng dưng đó  của bác sĩ Cần theo cách khác. Ông cụ giữ ông bác sĩ ngồi lại trên đỉnh đồi cạnh hai ngôi mộ đợi cho cả năm ông con giai đi xuống tận chân quả đồi lùn ông cụ bèn chắp tay vái vái ông bác sĩ.


  - Xin ông bác nhận cho mấy vái này là lòng cám ơn của tôi.


  Bác sĩ Cần ú ớ lúng túng không đứng lên hay ngồi xuống.


  Ông cụ Thực rưng rưng:


  - Nói ra thì xấu hổ với giời đất chứ không có mặt ông bác hôm nay thì khó mà cả năm


ông con giai tôi lại chịu yên lành đi cùng với nhau ngồi cùng với nhau như thế. Dù sao thì chúng nó vẫn còn cái sĩ diện.


  Bác sĩ Cần thong thả:


  - Thưa cụ tôi thấy các cậu ấy đều hòa thuận điềm đạm ít nói.


  Cụ Phó Thực cay đắng:


  - Hòa thuận ư. Giá mà xé được xác nhau ra thì chúng nó đã xé rồi đấy ông bác ạ. ối giời ơi không hiểu tại sao tôi cứ phải bộc bạch hết ra cho ông bác ngửi nói vô phép chứ ngửi cái mùi thối khắm của gia đình họ Đinh này. Ông bác là người nhà giời. Có chuyện gì mà ông bác không biết. Người chết thất lạc ở cõi âm mấy chục năm mà ông bác còn tìm được nữa là. Tôi không mê tín đâu ông bác ạ. Nhưng mà tôi tin là có trời có phật có cái ác cái thiện có nhân có quả.


  Bỗng nhiên ông cụ phó Thực quay lại vái lấy vái để ngôi mộ to đằng sau lưng. Bác sĩ Cần nghe rõ tiếng ông cụ rên lên: “Bà nó ơi. Hôm nay tôi đã mang được thằng Xuân về ở bên cạnh bà như ý nguyện của bà trước lúc lâm chung. Mong bà sống khôn chết thiêng phù hộ cho lũ anh em chúng nó vui vẻ hoà thuận với nhau. Tôi đội ơn bà”.


  Gió thổi khiến hương cắm trên bát nhang bốc cháy lên đùng đùng. Bác sĩ Cần hơi lạnh người. Ông cụ phó Thực nước mắt ròng ròng. Ông nấc lên ư ử như con chó ăn phải bả. Lần này thì ông khóc thực rồi chứ không phải bị khói xông cay mắt nữa. Bác sĩ Cần ngồi im thít. Ông cụ phó Thực sụt sùi kể:


  - Khốn nạn cho tôi khi nhặt được cái cục vàng đó. Đúng như các cụ đã nói nhặt được vàng thì quả là độc thật không án mạng chết người thì cũng tan cửa nát nhà khuynh gia bại sản. Giời ơi là giời.


  Gió réo ù ù khiến cả khu rừng đại ngàn chuyển mình rào rào nghe thật rùng rợn. Ông cụ phó Thực bật khóc hưng hức như một đứa trẻ lên ba. Những giọt nước mắt xót xa tủi hổ ân hận rỏ xuống hai ngôi mộ bỏng rộp như nghe rõ cả tiếng xèo xèo như rán mỡ. Và đây là câu chuyện mà ông cụ phó Thực đã dốc bầu tâm sự kể ra cho bác sĩ Cần nghe. Tại sao ông cụ lại kể. Tại vì ông bác sĩ là người giời nên ông cụ phó Thực không còn thấy xấu hổ thấy nhục nữa. Hoặc cũng có thể ông cụ cối Thực phải kể tất cả ra để trút được gánh nặng bế tắc lâu nay ông cụ phó Thực cứ phải nhịn phải cố nuốt vào bụng.


  - Hòn cuội vàng chóe to bằng đốt ngón chân cái mà tôi nhặt được ở ven bờ con suối Lào trong buổi chiều tình cờ mùa đông rét buốt đó chính là cục vàng đấy ông bác ạ. Vàng thật vàng mười hẳn hoi. Sở dĩ lúc đó tôi biết là vàng vì đời tôi cái hồi theo ông thợ cả phó Thuộc đóng cối đi giang hồ kiếm ăn trong thiên hạ cũng có vài lần tôi được cầm vàng rồi. Vàng ròng. Vàng bốn con chín hẳn hoi. Nhặt được cục vàng dù sướng đến vỡ tim sướng đến muốn ngất xỉu đi nhưng tôi cũng đủ trí khôn tự khoá cái mồm mình lại. Ngay cả đến bà vợ Thổ thật thà chất phác của tôi mà tôi cũng không cho biết ngay. Đàn bà họ nhẹ dạ bồng bột lắm. Chuyện này lộ ra chưa kể dân bản dân tứ chiếng ùa đến đào bới phá tan hoang khu rừng này ngay đến cái mạng sống vợ chồng con cái gia đình tôi cũng khó mà giữ được. Sau hôm đó tôi cứ lẳng lặng một mình tới con suối Lào đào bới tìm kiếm nhặt nhạnh. Số tôi là người bắt được vàng. Hơn nửa năm trời bí mật hùi hụi một


mình như con rái cá lặn ngụp mò mẫm hàng cây số suốt dọc con suối Lào tôi đã nhặt được bẩy cục vàng như vậy. Tại sao lại có vàng rơi rải rác dọc con suối Lào ở đoạn chảy qua khu trại của gia đình tôi. Tại sao tôi lại nhặt được đúng bẩy cục vàng trong khi vợ chồng tôi lại có đúng bảy đứa con. Tại sao tại sao thì làm sao tôi biết được. Nhưng cứ nghĩ tới cái sự trùng lặp như vậy thế là tôi đâm ra lú lẫn. Tôi tin là số tôi đã được quỷ thần phù hộ. Tôi đã giàu có rồi mai đây tôi sẽ thành một gã bá hộ khai thiên lập địa cai quản vùng rừng núi hoang vu này. Tôi tin như thế chắc tin như thế đấy ông bác ạ. Mãi đến khi đã cầm bẩy cục vàng chắc trong tay rồi và đã lặn ngụp quần nát đoạn con suối Lào chảy qua cánh rừng này rồi tôi mới chọn ngày nói cho bà vợ Thổ của tôi và dặn dò bà ấy rất rõ rành cẩn thận. Cũng không thể không nói cho bà ấy biết chuyện này. Vợ chồng đầu gối tay ấp với nhau mấy chục năm. như tôi đã nói ông bác hay rồi đấy bà vợ Thổ của tôi chỉ được cái mắn đẻ chứ dại dột cả tin và thật thà lắm. Còn thật thà dại dột hơn cả trẻ con. Ai lừa cũng được. Nhưng được cái rất nghe chồng và biết giữ bí mật. ấy 4


cũng là đức tính đáng quý  của các bà vợ người dân tộc Thổ Mán Nùng Cao Lan Hơ Mông Sán Chỉ. Hai vợ chồng tôi bàn nhau để bẩy cục vàng trong một ấm đất nung rồi chôn xuống dưới gốc cây khế sau chuồng trâu thôi thì cứ coi đó là lộc của trời phật ban cho bảy đứa con. Hãy cứ đào sâu chôn chặt cất giữ cho kỹ đợi khi nào gặp cảnh bĩ cực túng thiếu cần dùng tới thì sẽ đào lên và chia đều cho bảy đứa con để chúng có vốn làm ăn.


  Nói thế này ông bác bỏ qua cho chứ nom bề ngoài ông bác lấm láp ngơ ngơ hiền khô như người bị bệnh tâm thần nhưng có tiếp xúc thì thấy ông bác là một người bí ẩn lạ lùng hơn cả mấy ông làm quan chức tài cao học rộng. Tôi nói thế là muốn nói ông bác cũng chẳng lạ gì vàng đâu có chịu chôn sâu dưới đất. Cái thỏi vàng vô tri vô giác lóng lánh vàng chóe lạnh ngắt mà lại như có ma quỷ nhập vào có đào sâu chôn chặt đến mấy nó vẫn cứ nhất định trồi lên mặt đất. Bảy cục vàng trời ơi nhặt được của vợ chồng tôi cũng chỉ chịu nằm yên trong cái ấm đất dưới gốc cây khế sau chuồng trâu được ba năm thì nó


nhất loạt rủ nhau trồi lên mặt đất  ấy là vào những năm đổi đời thiên hạ bỗng nhiên như sực tỉnh cơn mê ngủ đồng loạt thức dậy ầm ầm rủ nhau bung ra buôn bán làm ăn. Cái phố huyện đồng rừng biên giới phía Tây này mấy chục năm nay chỉ có một đồn cửa khẩu  lèo tèo dăm nóc nhà bỗng rùng rùng nhà ngói nhà xây mở hàng mở quán chen chúc náo nhiệt. Chả là dân tứ chiếng đổ về đây buôn bán quá cảnh qua biên giới thôi thì đủ mọi thứ hàng từ cái quần bò cái ống mút kim chỉ giầy dép Thái Lan đến phân bón u-rê gạo nước mắm gỗ đồng sắt thép và cả thuốc phiện nha phiến bột hê-rô-in. thượng vàng hạ cám đủ thứ.  Bầu không khí buôn bán  làm ăn ầm ĩ ấy từ phố huyện thổi vào trại của gia đình tôi suốt ngày hừng hực như cơn gió lào cháy bỏng. Mấy đứa con của tôi sao nhãng dần công việc lên rẫy đi rừng cày cuốc. Nhiều đêm cả nhà quây quần quanh bếp lửa ngơ ngẩn mơ màng. Chúng nó chỉ dám ngơ ngẩn mơ màng thôi chứ đâu dám bỏ trại ra phố để làm ăn vì có đứa nào có vốn liếng gì đâu. Một lần ra phố uống rượu có ông bạn già rượu vào buột miệng vu vơ ao ước giá có trăm cây vàng sẽ mở một nhà hàng sang trọng cầy tơ bảy món có cả phòng trọ ngủ để đón lõng cánh lái xe quá cảnh. Tôi về vắt tay lên trán càng nghĩ càng thấy cái ý kiến đó của ông bạn già thật đơn giản mà lại vô cùng đắc sách. Vấn đề bây giờ thằng nào có tiền mà lại đi trước thì nhất định sẽ thắng. Tôi bàn với bà vợ Thổ của tôi ba đêm liền. Tất nhiên tôi nói gì bà ấy cũng gật. Các bà vợ Thổ đều như vậy mà. Thế là tôi quyết định đào cái ấm đất chôn dưới gốc khế đằng sau chuồng trâu lên và moi bảy cục vàng ra. Tôi có ngờ đâu việc làm của tôi đêm hôm đó thật là dại dột nguy hiểm  chẳng khác gì đã bóc đi lá bùa trấn áp để thả ra bảy con quỷ hung ác.


   Vợ chồng tôi đối với con cái rất công bằng không trọng không khinh bất cứ đứa nào ấy cũng là phong tục cái tình cái lý của người dân tộc đối với con cái. Moi bẩy cục vàng lên rồi tôi bèn họp cả gia đình lại nói vắn tắt vì sao lại  có số vàng này rồi trịnh trọng chia cho sáu đứa sáu cục vàng. Cũng cần phải nói thêm là bẩy cục vàng này có kích cỡ hình dáng cân nặng giống hệt nhau. Cục vàng thứ bảy dành cho thằng con cả đã hy sinh thì vợ chồng tôi giữ lại làm vốn. Tôi bán cục vàng đó lấy tiền xây một  nhà hàng thịt cày bảy món kiêm nhà trọ ở ngay đầu phố huyện. Đó chính là cái nhà bốn tầng cửa kính sáng choang mà ông bác đang ở đây. Sáu đứa con của tôi cũng đồng loạt rời bỏ trại đồi lùn ra phố huyện mua đất xây nhà cao tầng mở cửa hàng cửa hiệu đứa thì buôn đồ điện. Đứa mở quán Ka-ra-ô-kê. Đứa buôn trầm hương phân u-rê. Đứa  chuyên đánh hàng quần bò mài áo pun quá cảnh. Chẳng cần kinh nghiệm truyền thống gì ráo trọi. Cứ có tiền thật nhiều tiền là biết cách lo buôn bán làm ăn. Đồng tiền nó biết dạy dỗ con người ta mọi thủ đoạn đấy ông bác ạ.


   Cũng vì nhờ mới xông vào thương trường điếc không sợ súng vừa liều lại vừa chưa ăn hết cái lộc cái may của cái nghề này và nhất là tập trung được số vốn kha khá ngay từ đầu nên bảy bố con tôi làm ăn phát tài nhanh phất lên vùn vụt. Chẳng mấy chốc dân tình ở cái phố huyện đồng rừng này và cả khách buôn thập phương tới đây đều kiêng nể bảy bố con họ Đinh chúng tôi đây. Tiền đổ về như nước suối càng làm cho con người danh giá văn minh hiện đại hơn. Vợ chồng tôi không ngồi bếp lửa trong nhà sàn ở rừng xanh núi đỏ nữa mà nằm giường công chúa Trung Quốc hưởng máy lạnh Hitachi Nhật bổn trong phòng lắp cửa kính khung nhôm. Tôi không mặc áo vải diềm bâu nhuộm củ nâu nữa mà mặc đũi vàng thứ đũi thứ thiệt. Bà vợ tôi không quấn váy chàm nữa mà đeo kiềng vàng mặc quần áo Tô Châu Thượng hải. Gia đình sáu ông con bà con tôi suốt ngày nhộn nhịp người ra người vào kẻ ăn người ở. Chúng nó đã hóa thành những ông chủ bà chủ sang trọng mắt lúc nào cũng sánh rực tính toán. Hai bàn tay đã quen đếm tiền nhoay nhoáy thay cho cầm rìu cầm cuốc cầm nỏ. Đấy ông xem cho đến hôm nay thử hỏi ở cái phố huyện này đã có ngôi nhà tư nhân nào to hơn bề thế hơn mấy ngôi nhà của các ông con bà con của tôi.


  Nhưng mà cuộc đời nó chán lắm chán đến không hiểu nổi ông ạ. Tiền bạc càng đổ về nhiều thì tình nghĩa cũng càng đội nón ra đi. Các con tôi ngày xưa thật thà ngây ngô đôn hậu ấm áp là thế thì bây giờ cứ lạnh tanh tàn nhẫn nhạt nhẽo đến ghê cả người. Càng giàu có chúng ít đi lại với nhau càng giữ kẽ đề phòng nhau nghi kỵ nhau. Hơn một năm nay buôn bán làm ăn chững lại. Tiền vốn hao hụt dần và thế là chúng bắt đầu bu lấy vợ chồng tôi. Có lẽ chúng nghĩ rằng vợ chồng tôi phải có bảy chục bẩy trăm cục vàng chứ không phải chỉ có bẩy cục mà thôi. Tôi phân bua nói thế nào chúng cũng không tin. Không moi được vàng của bố mẹ chúng quay sang gầm ghè lẫn nhau. Đứa nào cũng ngỡ đứa kia đã được bố mẹ giúp ngầm. Thế là anh em một nhà lũ chúng bỗng trở thành kẻ thù của nhau như bày chó sói trong rừng hoang. Ông bác ơi hôm nay có mặt ông bác là người nhà giời là khách lạ nên chúng nó mới chịu yên như thế chứ không thì chúng đã nhảy bổ vào nhau xỉa xói xếch mé với nhau rồi. Tôi buồn lắm ông bác ạ. Buồn mà chẳng dám trách ai ngoài trách cái bản thân mình. Tại tôi. Tại tôi hết cả. Ai bảo tôi đã đào cái ấm chôn dưới gốc cây khế sau chuồng trâu lên. Ai bảo tôi đã bóc lá bùa thả bẩy con quỉ hung ác gớm ghiếc xổng ra.


  Ông cụ phó Thực ngồi rũ rượi như thằng bù nhìn rơm. Ông nói ông kể ông lải nhải như người điên. Rồi ông móc trong túi áo ra chai rượu tây đỏ như máu. Ông cắn bật cái nút bấc ra. Ông đưa chai rượu lên miệng tu ầng ậc. Ông ấn chai rượu vào mồm bác sĩ Cần rồi ông lại dằng lấy chai rượu và tu ầng ậc. Rồi ông lè nhè trỏ vào nấm mộ con vừa đắp.


  - Hôm nay tôi gọi cả mấy anh em chúng nó lên đây  chứng kiến cảnh này những mong chúng nó tỉnh ra và nghĩ lại. Nhưng mà ông bác ơi tôi thất vọng quá. Lũ chúng nó trơ như đá câm như đá nhạt như đá và cũng lạnh như đá. Chúng hóa đá cả rồi. Thế là tôi mất sạch cả lũ con tôi rồi ông bác ơi. Có đau cho tôi không. Có hoài công hoài sức bà vợ Thổ của tôi đã bẩy lần mang nặng đẻ đau hay không.


  Tự dưng ông cụ phó Thực lại tru lên khóc. Ông cụ khóc. Ông cụ gào lên như phát cơn điên. Rồi ông cụ nhẩy thách lên. Ông cụ lại quỳ mọp xuống vái lấy vái để hai nấm mồ. Rồi ông từ từ lả đi ngã đập mặt xuống đất. Rồi chân tay ông giật liên hồi trước khi duỗi ra cứng đờ như que củi.


  Bác sĩ Cần thong thả sờ động mạch cổ ông cụ phó Thực. Động  mạch cổ không còn đập nữa. Ông cụ phó Thực đã chết bất đắc kỳ tử bên cạnh đỉnh đồi ngay cạnh ngôi mộ bà mẹ Thổ và anh con trai cả tên là Xuân đi bộ đội đã hy sinh khi tuổi tròn đôi mươi. Hai người mà có lẽ ông cụ yêu quý nhất.


                                                                                      *


  Đám ma ông cụ phó Thực rất lớn. Trừ bà con gái vẫn đang nằm bệt ở bệnh viện tỉnh vì mới cắt lá lách phải còn thì năm ông con giai cụ phó Thực đều tề tựu có mặt đầy đủ. Tất nhiên là ông hai đã ngoài tứ tuần tóc tai xơ xác lưng còng hơn lưng bố đứng ra là người chủ tang. Người ta dựng một cái rạp to tướng quây màn vải ni-lông kẻ sọc xanh xọc đỏ vây kín hè phố và thuê một đội kèn đám ma 3 ca liên tục í e ò e. Rồi người ta lại mở băng cát-sét to hết cỡ tiếng gào khóc thuê khóc mướn váng tai ối ông ơi là ông ơi ông bỏ con bỏ cháu mà đi thế này đau lòng con cháu lắm ông ơi thảm thiết não lòng đau đớn lắm ông ơi… Quan tài cụ phó Thực nằm ngay trong nhà tầng dưới cùng trước một bàn thờ mới lập uy nghi treo đủ phông phiến hương khói nghi ngút nghẹt thở. Một tấm ảnh chụp cụ phó Thực com-lê ca-la-vát đầu chải rẽ ngôi bóng lộn đang mím môi nheo mắt mỉa mai nhìn xuống cỗ quan tài của chính cụ. Dân trong phố và khách buôn lũ lượt  hương hoa đến viếng. Chẳng mấy chốc đã đếm được một lẻ tám  vòng hoa chồng chồng lớp lớp xếp kín từ trong nhà ra ngoài vỉa hè. Nhà hàng 4 tầng cửa kính sáng choang của ông cụ phó Thực nồng nặc mùi hoa tươi mùi lá tươi mùi hương mùi trầm và mùi hơi đủ loại người. Bà con người Thổ họ hàng đằng ngoại của cụ phó Thực cũng cử một đoàn đại biểu tới viếng. Người đông đến nỗi ứ trào cả xuống lòng đường tắc nghẽn lối đi còn náo nhiệt hơn cả hôm vợ chồng cụ phó Thực cắt băng khai trương cửa hàng thịt cày bảy món. Trong ba ngày tang lễ phúng viếng bận rộn đông đúc đó đám năm ông con giai của cụ phó Thực đã quên bẵng mất ông bạn người giời của ông bố mình. Bác sĩ Cần đã bị bỏ quên như một hạt cát bị bỏ quên trong sa mạc. Họ vô tình hay là cố tình bỏ quên ông bác sĩ lờ ông bác sĩ đi. Ai mà biết được. Đang là thượng khách là người nhà giời được trọng vọng cơm bưng nước rót kẻ hầu người hạ thế mà chỉ trong có một thoáng chốc ông bác sĩ bỗng tụt xuống thân phận của một gã lang thang cơ nhỡ bị bỏ đói bị bỏ quên không ai thèm để mắt tới. Vốn là kẻ nhút nhát ít nói lại sợ đám đông lại còn chút ít sĩ diện của kẻ đã từng là trí thức nên đợi đến hết ngày thứ hai không thấy có người mời đi ăn cơm uống nước uống rượu bác sĩ Cần bèn đội mũ ếch-ki-mô dầy xụ lên đầu xách va-ly cũ rích lặng lẽ chuồn ra khỏi nhà hàng 4 tầng sáng choang cửa kính đông nghẹt người và hoa đó. Trước khi đi ông bác sĩ muốn len tới cạnh cỗ quan tài để vĩnh biệt lần cuối cùng ông cụ phó Thực kỳ lạ đó nhưng đông quá nên ông bác sĩ cứ bị chen bật ra cửa. Cuối cùng  bất lực và tuyệt vọng bác sĩ Cần đành bỏ  mũ ếch-ki-mô ra khỏi đầu đứng từ xa nơi góc cầu thang tối om cúi chào vĩnh biệt ông cụ phó Thực đang nằm cứng đờ trong ngôi nhà hàng nhộn nhịp lần chót rồi lủi thủi bỏ đi.


  Rời khỏi ngôi nhà 4 tàn của ông cụ phó Thực bác sĩ Cần đi đâu: Đi đâu ư chính ông cũng chẳng biết. Bụng đói cồn cào trong túi chẳng có một xu bác sĩ Cần biết đi đâu. Ra bến xe ô tô của phố huyện hay đi về phía cây cầu xi-măng vĩnh cửu cuối phố hay là mò mẫm trèo lên quả đồi lùn. Những địa chỉ ấy nhảy múa lộn xộn trong đầu ông bác sĩ đang đói khát. Ông biết đi đâu về đâu trong phố huyện đồng rừng ngất nghểu những ngôi nhà hàng cao tầng xanh đỏ lấp lóa ánh đèn chen chúc những cửa hàng nhộn nhịp tiếng người nói cười ha hả ầm ĩ sực nức mùi thức ăn xào xáo béo ngậy sặc sụa điếc mũi váng óc này? Cuối dãy phố huyện gần cây cầu Vĩnh Cửu xi-măng cốt thép có một con đường mòn rẽ tay trái tạt vào rừng. Con đường mòn này lúc nào cũngđầy cứt trâu cứt bò có khi còn có cả những bãi cứt người thối hoăng nát be bét cạnh những mẩu giấy báo chùi đít của bọn lái xe quá cảnh và bọn buôn lậu vẫn rẽ vào ỉa trộm sau những trận chè chén đập phá lúy túy. Đây là một con đường mòn bẩn thỉu và nguy hiểm vì nó chui qua những bụi cây rậm rạp là nơi rắn độc vẫn thường quyến rũ nhau tới để giao cấu trong những ngày mùa xuân mưa phùn ẩm ướt. Dân ở trong phố huyện đồng rừng ít ai dám rẽ vào con đường mòn kinh khủng này. Tuy nhiên người ta vẫn thỉnh thoảng phải đi qua chúng. Bắt buộc phải đi mà thôi không phải thích thú gì vì một lẽ đơn giản con đường mòn này chạy thẳng vào thung lũng Đá đen đấy cũng là khu nghĩa địa của không những dân ở phố huyện đồng rừng này mà còn của mấy bản người Thổ người Sán Chỉ quanh đây.


  Đêm hôm đó bụng đói mắt hoa túi rỗng tuếch không tiền bạc bác sĩ Cần lang thang thất thểu như một con chó già ghẻ lở vô dụng bị chủ đá ra ngoài đường. Ông bác sĩ chẳng biết đi đâu rẽ vào đâu. Và thế là đúng cái cảnh con chó già bị ruồng bỏ dang tủi hổ chạy trốn cho xa nơi đông đúc ầm ĩ chẳng hứa hẹn gì những điều tốt lành đôi chân già nua của ông bác sĩ đã đưa ông rẽ vào con đường mòn bẩn thỉu và nguy hiểm chạy vào khu nghĩa địa Đá đen. Không biết ông bác sĩ có dẫm vào cứt trâu cứt bò cứt người không nhưng có một điều chắc chắn ông không bị rắn độc cắn. Có thể bọn rắn độc đã giao cáu với nhau chán chê ứa thừa ra rồi và chúng đã trườn sâu vào trong rừng hoặc leo lên những ngọn cây săng lẻ cao vút cuộn mình ngủ mê mệt. Bác sĩ Cần cứ đi đi mãi theo con đường mòn chân bước thấp bước cao mắt lúc nhắm lúc mử đầu óc váng vất nhói buốt tê tê dại dại. Cho tới khi đầu ông va bốp vào một cây gỗ mục chôn giữa một khoảng đất trống trải lởm  chởm cỏ tranh cạnh hai tảng đá đen lừng lững ông bác sĩ mới giật mình như người vừa ra khỏi cơn mộng du và nhậ thấy mình đang lọt thỏm giữa một khu đất đen sì lô nhô mồ nả và những cây mộ bia mục nát. Ví chừng một người nào đó thì chắc hẳn sẽ cuống lên lao đầu chạy bán sống bán chết như bị ma đuổi nhưng bác sĩ Cần thì lại rất dửng dưng. Mấy chục năm làm việc trong nhà xác bác sĩ Cần đã hóa thành một người gần cõi âm hơn là cõi dương. Bơ vơ một mình giữa khu nghĩa địa hoang vắng trong rừng sâu ông bác sĩ lại thấy thản nhiên yên tâm yên ổn hơn là ngồi nhậu nhẹt trong một quán ret-tô-răng ầm ĩ náo nhiệt Hoa Hồng Hoa Nhài Hoa Huệ nào đó. Không biết lúc này là canh mấy trong đêm rồi. Trời tối mờ mờ xung quanh xa gần nhìn đâu cũng chỉ thấy nhờ nhờ trăng trắng như có bóng ma quỷ đang vật vờ bay lượn. Mùi gỗ mục mùi đất ẩm ướt và thứ mùi thối rữa tanh tưởi lạnh ngắt chỉ có riêng ở các khu nghĩa địa bốc lên ngùn ngụt khiến người khác kinh sợ muốn chết ngất nhưng với bác sĩ Cần thì đó chỉ là một thứ mùi đã ngửi quen mũi từ nhiều năm rồi. Ông bác sĩ ngồi xuống một nhô đất nhão nhoét. Mệt và đói gần muốn lả người. Bác sĩ Cần nhủ thầm: “Muốn chạy trốn cơn đói đang cào cấu ruột gan thì chỉ chạy trốn vào giấc ngủ mà thôi”. Nhủ thầm như vậy rồi bác sĩ Cần chán nản nhắm mắt lại. Nhưng chính lúc đó bác sĩ Cần nhìn thấy một ánh đuốc bùng lên từ một tảng đá đen khổng lồ.


  Ánh đuốc nhẩy múa chập chờn như những chiếc cánh rách nát của bày ma quỷ vờn trên thớ đá. Rồi có tiếng một gã trai hét lên:


  - Thoa ơi dí đuốc xuống nữa


  Tiếng một cô gái khẽ hí lên như ngựa hí:


  - Trông gớm ghiếc quá giời ơi.


  Ngọn lửa xà xuống rồi có tiếng xà beng nậy ván ken két ghê cả răng.


  Bác sĩ Cần lững thững đi lại gần. Một lỗ huyệt đen sì vừa được đào bới đất đá lổn nhổn quăng quật vung vãi. Trên miệng huyệt có cô gái tóc cắt tém eo lưng nhỏ thắt đang chổng cặp mông to tướng tròn trĩnh cúi xuống soi đuốc cho một gã trai đang nghiến răng nghiến lợi nhô lên thụp xuống không biết đang làm  trò gì dưới đáy huyệt. Nhìn thấy bóng đen sì của ông bác sĩ lừ lừ hiện ra trên nền đất dưới ánh đuốc cô gái thét lên như bị bóp cổ:


  - Ma. Ma.


  Ngọn đuốc trong tay cô gái rơi xuống hố huyệt. Mặt cô gái méo xệch. Một cái mặt con gái trắng nhởn non choẹt khá xinh xẻo.


  Gã trai cúi nhặt cây đuốc rồi nhô đầu lên. Gã không hề hoảng hốt mà lại reo lên như trẻ được quà.


  - Chào ông bác người giời. Con đợi ông suốt từ chiều đến giờ.


  Bác sĩ Cần nhận ngay ra ông cháu ngoại dái chưa có lông của cụ phó Thực. Anh chàng Hoàng cắm bó đuốc vào miệng huyệt rồi cúi xuống moi lên một cái đầu lâu đen sì dính bê bết đất thản nhiên đưa cho bác sĩ Cần.


  - Ông cầm hộ con nào.


  Bác sĩ Cần giơ hai tay đón cái đầu lâu nhẹ bỗng thản nhiên như đang đón một quả dừa quả bưởi. Gã trai chống tay nhẩy phắt lên miệng huyệt. Quần áo gã lấm như ma vùi. Hai hàm răng nhe ra trắng nhởn. Mặt gã tươi roi rói:


  - Ông không ghê tay à? Đúng là người giời thật rồi. Ông ngoại con báo mộng đâu có sai.


  Rồi gã dí ngọn đuốc lại phía cô gái đang lại hồn dần:


  - Chào ông đi chứ Kim Thoa. Hàng ngày mày táo tợn lắm cơ mà.


  Và gã trai nhăn nhở nói tiếp với cô gái:


  - Ông bác đây đúng là người giời đấy Thoa ạ. Nhân bảo như thần bảo. Tất cả đã được bàn tay định mệnh sắp đặt trước cả rồi. Phen này nhất định chúng ta thắng.


  Cô Kim Thoa cố nhoẻn miệng cười với bác sĩ Cần. Giọng cô vẫn còn hơi run run:


  - Con chào bác ạ.


  Gã trai nhấc lên một can rượu mười lít sáng sánh. Gã bảo: Ông bác đợi con hành sự xong cho đủ lệ bộ rồi hai ông hàn huyên. Con có chuyện lạ lắm sẽ kể cho ông bác nghe. Từ bây giờ ông là quân sư của con là chiến hữu của con. “Nào ông cho con xin báu vật này”. Rồi gã lại quay sang cô gái nói như ra lệnh: Trải tấm vải đỏ ra. Đốt hương lên.


  Cô gái moi trong túi du lịch đen lấy ra vuông vải đỏ trải ra đất rồi đốt một bó hương to.


Gã trai đổ rượu ra một chậu nhựa rồi bắt đầu nâng niu kỳ cọ đầu lâu nhẹ bỗng như gỗ. Gã đặt đầu lâu vào giữa vuông vải đỏ rồi cẩn trọng gói lại không quên chằng buộc dây dù rất chặt. Rồi gã tống luôn đầu lâu vào túi du lịch đen kéo phéc-mơ-tua roạt một cái gọn gàng quả quyết như một dấu chấm hết. Xong xuôi gã lại nhe hàm răng trắng nhởn ra cười với bác sĩ Cần:


  -Ta ra kia làm hớp rượu cho ấm người rồi tâm sự ông nhá. Gập được ông con khoái quá.


  Bác sĩ Cần theo đôi trai gái leo lên một tảng đá đen phẳng phiu nằm gọn lỏn giữa ba nấm đất đen sì. Không biết ai đã bày sẵn trên tảng đá một chai rượu trắng một đĩa lạc rang bao thuốc lá ngoại đầu lọc và một bộ ly cực kỳ sang trọng. Trời tối nhờ nhờ như vậy mà bộ ly vẫn cứ ánh lên lấp lánh. Cô Thoa đổ nốt chỗ rượu còn trong can cho gã trai rửa tay. Gã trai trang trọng rót rượu ra ba cái ly. Rót đầy tràn. Giọng run run vì cảm động.


  - Bây giờ thì con tin là có trời phật thánh thần và ma quỷ rồi. Mời ông. Nâng ly. Ta làm một hơi cạn ông nhá. Nào Kim Thoa cũng nâng ly lên. Cạn nào.


  Bác sĩ Cần cạn ngay ly rượu đầy tràn. Rượu mạnh như xé đôi người ông bác sĩ ra. Dạ dày ông réo ùng ục. Ông vốc cả nắm lạc tống vào mồm nhai trệu trạo. Rồi ông hộc lên như lợn độc đói khát đòi ăn. Gã trai sững người rít lên:


  - Họ bỏ đói ông có phải không ạ. Trời ơi! Biết ngay mà.


  Tay gã thọc vào cái túi du lịch đen. Roạt. Phéc Mơ Tua lại được mở ra. Gã lôi ra một  cái bánh mì kẹp phồng nhân thịt rồi tống ngay vào tay bác sĩ Cần. Mùi bánh mì và mùi thịt rán trộn lẫn tương ớt xộc lên khiến bác sĩ Cần chút nữa ngất đi. Cầm ổ bánh mì mà tay ông bác sĩ run lẩy bẩy. Tuy vậy ông ăn rất chậm chạp từ tốn. Vừa ăn ông vừa khóc vì sung sướng quá. Nước mắt ông chảy giàn giụa trên mặt rỏ xuống ổ bánh mì. Có lẽ vì trời đêm lọ nhọ nên đôi trai gái không nhìn rõ bộ mặt ướt nhoèn của ông. Cô Kim Thoa vuốt vuốt dọc sống lưng ông như sợ ông sắp chết nghẹn. Cô gái hỏi rất ngây thơ:
  - Ngon không hả ông?


  Tất nhiên ông bác sĩ chỉ gật đầu  chứ không đáp lời vì mồm ông đang đầy phè bánh mì


và thịt.


  Gã trai nói như một người từng trải:


  - Ông chỉ là người nhà giời đối với ông ngoại cháu mà thôi. Còn đối với các bác các chú của cháu thì ông chỉ là một lão ăn mày ăn xin lang thang cơ nhỡ đang bày trò bịp bợm để kiếm miếng thịt hớp rượu. Ông chưa biết các chú các bác của cháu đấy thôi. Anh em trong nhà mà còn cư xử với nhau như kẻ thù nữa là người ngoài thì là cái đinh mốc gì cơ chứ. Họ đều là những người tàn nhẫn lạnh lùng và tham lam như chó đói.


  Cô Kim Thoa vội đỡ lời:


  Sao Hoàng lại nói vậy. Phải nói như ông ngoại nói chứ. Chỉ nên gọi họ là những kẻ chỉ biết ăn người.


  Đêm hôm đó bác sĩ Trương Vĩnh Cần đã qua đêm với ông cháu ngoại của ông cụ phó Thực cùng cô Kim Thoa có lẽ là bồ bịch làm ăn của cậu ta. Ông bác sĩ qua đêm với đôi trẻ trên tảng đá rộng như cánh phản trồi lên ở giữa khu nghĩa địa Đá Đen trong rừng thẳm. Được uống rượu cuốc lủi rất mạnh lại được ăn no bụng bác sĩ Cần khoan khoái ngả


lưng trên phiến đá lạnh ngắt. Lúc này cũng phải gần nửa đêm rồi sương rừng xuống lạnh buốt. Gã thanh niên đốt một đống củi to cạnh tảng đá để cho đỡ giá như gã lẩm bẩm. Rồi gã lại ngồi tì tì uống rượu. Thì ra gã là một tay bợm rượu giống hệt như ông ngoại gã. Bác sĩ Cần có cảm tưởng gã đã lớn vọt lên thành kẻ lọc lõi từng trải chứ không còn là thằng thanh niên ngây ngây ngô ngô dái chưa có lông đang hí hởn khoe với ông ngoại: “Ông về rồi ạ. Cháu mua được Em bé Mường La Hò kéo pháo cho ông rồi đấy. Sờ te rê ô. Băng gốc…”. Bác sĩ Cần khoan khoái vươn vai vặn lưng. Ông muốn chợp mắt một lúc nhưng không thể được. Có lẽ quá giấc rồi chăng. Cô bé Kim Thoa đã cuộn mình trong một cái áo bò ngủ ngon lành. Eo lưng của cô bé bằng một chắt tay mà cặp mông thì lại to quá cỡ đang chổng về phía bác sĩ nom đầy vẻ gợi dục. Bác sĩ Cần chỉ nằm yên lặng nghĩ vẩn vơ. Ông không bắt chuyện với gã trai. Từ lúc bắt gặp đôi trẻ ở bên hố huyệt đến giờ ông bác sĩ chưa hề hé răng với chúng một lời. Ông chẳng biết nói chuyện gì với chúng nó cũng như ông chẳng còn khả năng tò mò ngạc nhiên nữa. Cũng như ông đã bắt đầu tin rằng ông đang mắc căn bệnh tâm thần hoang tưởng ảo mộng chỉ còn có khả năng lo sợ kinh hãi hối hận tự phỉ nhổ kinh tởm mình chứ không còn khả năng ngạc nhiên khinh bạc căm thù đối với xung quanh.


  Đêm hôm đó gã trai ngồi gác chân lên túi du lịch đen uống rượu một mình. Gã uống hết nhẵn chai rượu rồi chắt chỗ rượu còn lại trong ca nhựa ra uống nốt. Đống lửa cháy phừng phừng cháy chán chê lụi tàn dần chỉ còn tro than âm ỉ hôi hổi bốc lên một làn khói trắng ngoằn nghèo. Rồi gã say rượu. Trời đêm lạnh buốt mà người gã nóng hầm hập. Gã lè nhè kể chuyện cho ông bạn người giời của ông ngoại gã bắt chấp ông ta đã ngủ hay còn thức. Câu chuyện của gã cũng thật lạ tai bác sĩ Cần.


-          Ông bác người giời ạ - Ông bác bị các bác các chú con đá đít ra ngoài cửa là đúng. Ông bác đừng oán hận gì họ. Chẳng qua ông ngoại con sĩ diện chưa kể hết cho ông bác nghe đấy thôi. Đối với họ ông bác là cái thá gì. Chỉ nguyên cái việc ông bác tìm được hài cốt của bác cả Xuân để ông ngoại con rinh về đây là họ đã chán cái mặt ông bác lắm rồi. Chả là ông ngoại con có tuyên bố nếu đưa được nắm xương của bác cả Xuân về thì ông sẽ mua luôn cả quả đồi lùn làm nghĩa trang liệt sĩ của riêng dòng họ Đinh này tưởng niệm bác cả Xuân. Và như vậy thì chắc chắn ông ngoại con sẽ nhẵn túi còn đâu tiền để chia cho cháu sau khi ông qua đời. Con biết ông ngoại con nhẵn túi rồi. Nhẵn thín. Túi ông rỗng tuếch từ lâu rồi. Một lần con hỏi ông vay hai cây để ôm một bộ dàn thật xịn trang bị cho quán Ka-ra-ô-kê thì ông ngoại đã ôm lấy con mà khóc: “Con ơi ông hết tiền rồi. Chỉ còn có xác nhà hàng ấy thôi. Ông sẽ bán nhà hàng đó đi để mua quả đồi lùn cho bác cả Xuân mày. Nếu lúc đó còn thừa thì ông sẽ lén cho riêng con. Nhưng mày phải kín mồm kín miệng vì ông còn mấy thằng cháu đằng nội kẻo không thì lại chỉ vì tí tiền mà anh em họ hàng lại đâm thù hằn ôm hận cạch mặt tuyệt giao với nhau. Cứ y như các bác các chú mày đấy. Ông buồn ông đau khổ lắm con ơi. Nhưng ông không dám trách ai chỉ trách bản thân mình thôi. Tại ông cả. Tại ông đã bắt được vàng. Tại ông đã moi bảy cục vàng đó lên. Tại ông đã thả bẩy con quỷ khốn khiếp đó ra để chúng nó gieo tai ương cho họ Đinh nhà ta”. Thưa ông bác nhà giời ông có biết không ông ngoại con thiêng lắm nhá. Khéo ông con cũng là người nhà giời đấy ông ạ. Ngay đêm hôm sau hôm ông đột tử trên đỉnh quả đồi lùn. Ông về báo mộng cho con. Ông hiện về đầu cạo trọc lốc răng to như bàn cuốc gớm ghiếc. Tuy vậy ông ngoại lại xoa đầu con rồi bảo thằng Hoàng cháu yêu của ông đâu. Trong các con ông thương mẹ mày nhất. Trong các cháu ông cũng thương mày nhất dù mày chỉ là cháu ngoại của ông. Ông phải hiện về báo mộng cho con đừng có xui mẹ mày dại dột xông vào cái đại hội gia đình họ Đinh mà đòi chia chút của thừa của ông ngoại mày. Rồi đấy con xem các bác các chú mày sẽ bán nghiến ngay cái rét-tô-răng cầy tơ bảy món của ông khi chưa tới 49 ngày của ông cho mà xem. Các bác các chú mày sẽ chia chác cấu xé nhau vì ngôi nhà đấy. Không đến lượt mẹ mày đâu. nhưng mà cóc cần con ạ. Ông sẽ mách cho mày cái bí mật để đi đào của thiên hạ mang về nhà. Hãy vào ngay bãi vàng Hoè Phú. Trước khi đi hãy vào ngay nghĩa địa Đá Đen đào cho được cái đầu lâu của ông thày cúng người Thổ chôn ở gần ba tảng đá đen ở giữa khu nghĩa địa.  Đầu lâu này sẽ yểm phép cho con đào được vàng chôn ở dưới đất đấy. Con nhớ lời ông đừng có quên. Đi ngay đi con ạ. Đi gấp đi sớm ngày nào hay ngày ấy. Khặc khặc khặc… gã trai tự tay bóp cổ mình bật cười khặc khặc điệu c]ời phun hơi của những kẻ đang say mềm. Ông bác nhà giời có biết vì sao con rất cần tiền không. Cần nóng ngay một khoản độ chục cây hai chục cây. Ấy là con muốn tân trang lại nhà hàng ka-ra-ô-kê bẩn thỉu chật hẹp mà tối hôm nọ ông ngoại con đã dẫn ông bác tới chơi. Con cần phải tân trang nó lại hiện đại hóa nó lên để còn kịp cạnh tranh với hơn bốn chục nhà hàng ka-ra-ô-kê ở phố huyện đồng rừng này. ngày xưa khi được ông ngoại cho một cục vàng mẹ con cũng xây dựng một ngôi nhà bốn tầng ngất ngưởng cửa kính sáng choang sang trọng lắm ở ngay đầu phố huyện này. Nó cũng chính là ngôi nhà của chú Tư bán đồ điện máy và đồ nhôm xoong nồi đang ở bây giờ. Nói chuyện này ra thì dài dòng. Nhưng đã nói thì phải nói hết. Mẹ con là người giỏi giang tháo vát và tiết kiệm lắm ông ạ. Chính mẹ con là một trong ba người xây nhà bốn tầng khung nhôm kính mờ đầu tiên trên  phố huyện này. Còn trước cả bác Hai chú Tư chú Sáu. Mẹ con cũng là người mở cửa hàng kinh doanh Ka-ra-ô-kê đèn mờ đầu tiên ở phố huyện rừng rú man rợ đây. Con sẽ còn nhớ mãi thời buổi làm ăn hoàng kim ấy. Tiền đổ vào như rác. Có ngày lãi ròng cũng hơn ba chục triệu. Ngôi nhà bốn tầng của gia đình con từ tầng một đến tầng tư có khi còn lồi cả lên tầng thượng suốt ngày cứ rập rình eo éo “đời tôi cô đơn không biết yêu ai…” Bố con bỏ luôn biên chế cán bộ văn hóa huyện hưởng một cục rồi về làm giám đốc giúp mẹ con quản lý cái nhà hàng Ka-ra-ô-kê Hoa Phượng nổi tiếng ấy. Đáng lẽ ra với tốc độ làm ăn như thế thì gia đình con phải trở thành siêu cường lọt vào tốp tem mười đại gia bậc nhất của phố huyện này. Nhưng rồi bắt đầu tai họa ập đến gia đình con kể từ khi mẹ con ngã bệnh đi nằm ở bệnh viện hết cắt u nang buồng trứng đến cắt lách mổ dạ dày liên miên hết tháng này qua tháng khác. Và cũng kể từ lúc mẹ con lâm bệnh thì bố con mới hiện nguyên hình là một ông  chồng xỏ lá bạc bẽo. Mẹ con đi nằm bệnh viện được hơn tháng ông ta đã cùng với một ả ca-ve tên là Bích Loan mà trước đây ông vẫn lén lút đi lại chung chạ lặng lẽ từng bước chiếm lấy nhà hàng Ka-ra-ô-kê này. Mưu ông ta thâm lắm. Võ ông ta kín lắm. Ông lại làm từng bước thận trọng vì dù sao cũng còn e ngại họ đằng ngoại bên vợ. Thoạt đầu ông ta làm cho doanh số của nhà hàng tụt xuống thảm hại lỗ triền miên không thể chịu đựng nổi rồi ông mới vào bệnh viện bàn với mẹ con bán ngôi nhà cho chú Tư lấy tiền phần nhỏ số tiền mua cái nhà hàng Ka-ra-ô-kê chật chội bẩn thỉu bé tí xíu như cái quán cóc mà ông bác đã đến chơi hôm nọ cùng ông ngoại con. Còn lại phần lớn tiền đáng nhẽ tập trung thuốc thang cho mẹ con thì ông ta tự động đi buôn gỗ rồi nói thác là bị kiểm lâm bắt và bị lâm tặc trán lột nên mất sạch cả vốn lẫn lãi. Nhưng thực ra thì ông ta đem giấu đi mang một nửa về quê ở đâu tít một tỉnh vùng đồng chua nước lợ dưới đồng bằng tậu mấy sào vườn để tính  chuyện lâu dài khi mẹ con chết thì ông ta chạy về đó lấy cô mười tám đôi mươi. Còn một phần tiền khác ông đổi ra vàng giấu biệt đi để dành  có dịp sẽ cùng với cô ả ca-ve Bích Loan vào Sài Gòn buôn bán làm ăn nếu thắng thì sẽ dựng nghiệp ở luôn trong đó không về huyện đồng rừng này nữa. Sở dĩ con biết tường tận chuyện này vì chính mồm ả ca-ve Bích Loan đã phun ra trong một lần ngồi nhậu lúy tuý ở quán tiết canh ngan gần cầu xi-măng. Con có mách ông ngoại con chuyện này thì ông ngoại con tặc lưỡi bảo: “Thôi con ạ. Người ta có số cả. Số mẹ con nó như vậy thì phải chịu. Hồi mẹ mày đòi đi lấy thằng bố mày ông đã can nhưng mẹ mày không chịu nghe nhời ông. Thôi cũng là số cả. Trách gì thằng bố mày. Đồ nhà quê mất gốc nó như vậy đấy cán bộ phòng văn hóa gì thứ nó. Khốn nạn. Học làm người tử tế chẳng học chỉ thích học làm thằng lưu manh đồ khôn vặt đồ dở người”.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Đêm thánh nhân. Tiểu thuyết, tập 1, của Nguyễn Đình Chính. NXB Văn học, 1999.


www.trieuxuan.info

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »