tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30183445
Tiểu thuyết
09.05.2013
Nguyễn Đình Chính
Đêm thánh nhân

Lại nói về bác sĩ Trương Vĩnh Cần sau khi len lén bò bốn chân ra khỏi nhà thuyền trưởng Mùi cá nghạnh rồi chui lủi như con chó già lẻn xuống tàu thủy dong một mạch từ bến Quảng Phú về bến chó. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần lại lang thang như một gã ăn mày ăn xin không nhà không cửa. Mỗi khi chợt nhớ lại cái cảnh lén lút chuồn khỏi nhà vợ chồng anh thuyền trưởng Mùi cá nghạnh tốt bụng bác sĩ Trương Vĩnh Cần ân hận xấu hổ lắm nhưng ông không hiểu vì sao mình lại cư xử như vậy. Ông chỉ còn nhớ là cái buổi chiều hôm ấy tỉnh lại sau một cơn say túy lúy sao mà ông buồn thế. Nỗi buồn như luồng thuốc độc ngấm dần qua da qua xương thấm sâu vào tim phổi ruột gan khiến ông bải hoải tuyệt vọng chỉ muốn chết đi cho xong đời. Rời khỏi bến chó bác sĩ Cần không đi tầu hỏa nữa mà ông lang thang cuốc bộ. Cứ có con đường trước mặt là ông bước đi. Bất chấp thời tiết nóng lạnh nắng mưa với chiếc mũ ếch-ki-mô dầy xụ xùm xụp trên đầu với đôi giầy há mõm chiếc va-ly da cũ rích trong tay và bộ quần áo bẩn thỉu rách tã trên tay mình bác sĩ Trương Vĩnh Cần lang thang khắp chợ cùng quê ngày ăn cơm bụi tối ngủ vườn hoa nhà ga bến xe bến tầu. Đi đâu về đâu bác sĩ Trương Vĩnh Cần không hề hay biết. Những ngày này bác sĩ Trương Vĩnh Cần rất hay bị đau buốt giữa đỉnh đầu. Hai mắt mờ dần. Trí nhớ giảm sút. Đêm nằm ông hay mơ bị mắc bệnh tâm thần phân lập thể hoang tưởng. Có những lần ông còn mơ thấy mình trần truồng đen  đúa đang ngồi hít bã mía cạnh một đống rác. Cũng may đó chỉ là một giấc mơ. Nhưng bác sĩ Cần buồn lắm và ông cứ nghĩ ngợi miên man lo lắng có lẽ mình đang ủ một căn bệnh gì đó quái ác ở trong đầu.Thế rồi vào một buổi chiều cuối năm rét như cắt da cắt thịt đúng vào cái ngày cách một tháng ông Việt kiều yêu nước Rô be Bảo Quýt cưỡi Toyota máy lạnh ù ù chạy về cái thị xã rợp bóng nhãn lồng này thì đôi chân sưng vù đen đúa bẩn thỉu của bác sĩ Cần cũng thất thểu đi vào ngoại ô thị xã. Và khi chiếc Toyota chở ông Bảo Quýt đỗ xịch trước cửa nhà khách công đoàn thì ông bác sĩ Trương Vĩnh Cần dừng bước trước cái quán nước xinh xắn của cô bé Thương Ơi tóc dài. Trời vừa chớm ngọ. Cái quán nhỏ vắng vẻ nằm thu mình dưới bóng một cây nhãn già cọc cằn. Cô chủ quán Thương Ơi đang ngồi co ro cộng sổ trên chõng.. Nom thấy ông khách già tiều tụy run rẩy cứ lục hết túi trước túi sau bới tung cả va-ly da cũ kỹ lên mà chẳng tìm thấy một đồng tiền. Cô bé Thương Ơi động lòng nhanh nhảu chạy ra kéo tay ra hiệu cho ông bác sĩ Cần vào quán nghỉ chân uống nước. Cô gái còn biếu bác sĩ Cần một chiếc bánh chưng để ông ăn cho đỡ đói lòng. Có lẽ vì đói quá nên bác sĩ Cần vồ ngay lấy cái bánh nuốt lấy nuốt để vội vàng hấp tấp đến nỗi ông bị nghẹn trợn mắt gần tắc thở. Oái ăm thay vừa tống mẩu bánh chưng cuối cùng vào mồm thì bác sĩ Trương Vĩnh Cần bỗng hức lên lảo đảo ngã vật ngay ra giữa nhà miệng nôn trôn tháo cơm bánh cứt đái tung tóe vung vãi rồi ông ngất lịm đi không biết gì nữa. Tất nhiên lúc đó cô bé Thương Ơi chủ quán vội vã vực ông khách ăn mày dậy. Chắc là ông cụ già ăn mày bị trúng gió. Ấy là cô chủ quán nghĩ như thế. Rồi cô rất bình thản thong thả và thành thạo lau chùi chạy chữa cho ông bác sĩ. Thoạt tiên cô lau chùi cổ lau mặt cho ông khách. Rồi cô xoa dầu con hổ vào ngực vào bụng vào trán vào hai thái dương vào hai huyệt sau tai. Rồi cô hòa nước gừng nóng cậy răng đổ vào miệng ông. Rồi cô thản nhiên lột bỏ quần áo ăn mày rách như xơ mướp trên người ông. Cô bê tới một thau nước nóng và kiên nhẫn lau chùi rất cẩn thận cái thân hình còm nhom trần truồng đang mê man vô tri vô giác của ông. Rồi cô mở tủ lấy ra một bộ quần áo ngủ kẻ sọc của đàn ông và mặc vào cho ông bác sĩ. Cô chủ quán Thương Ơi làm tất cả mọi công việc đó rất thành thục và không hề có chút nào e lệ ngượng ngập kể cả khi cô lau chùi những mẩu bánh cứt đái bê bết sau đít ông bác sĩ. Sở dĩ như vậy vì cô đã quá quen những việc hầu hạ chăm sóc cho một người ốm đau bại liệt rồi. Chính vì được chăm sóc cứu chữa kịp thời như vậy nên bác sĩ Trương Vĩnh Cần đã thoát hiểm và ông bình yên tiếp tục ngủ thiếp đi một giấc ngon lành cho đến tận sáng ngày hôm sau.


    Khi ông bác sĩ Trương Vĩnh Cần tỉnh dậy thì ông thấy mình đang nằm đu đưa trên cánh võng gai ngang bụng đắp một tấm chăn mỏng và đầu gối lên một chiếc gối bông sạch sẽ thơm tho thoang thoảng mùi lá sả.


    Cô chủ quán Thương Ơi ngồi trên cái ghế đẩu cạnh võng. Một tay cô cầm cây quạt nan phe phẩy đuổi ruồi cho ông bác sĩ. Tay kia thỉnh thoảng lại đẩy nhẹ cánh võng. Thấy hai mắt ông bác sĩ mở ra thô lố đảo qua đảo lại cô gái cúi xuống nhìn ông chăm chú rồi dịu dàng đặt một bàn tay mềm mại ấm áp lên trán ông. Bác sĩ Cần ngửi thấy mùi thơm như mùi hương quế tỏa ra từ bàn tay của cô gái. Mùi hương quế đó xộc vào mũi ông bác sĩ lan tỏa trên óc rồi chầm chậm truyền xuống dọc theo sống lưng cho tới tận xương cụt thì đẩy nhẹ xuống đan điền. Bác sĩ Cần nín thở rồi từ từ đẩy luồng khí thơm lừng hương quế đó thoát ra cửa miệng và ngay lập tức ông tỉnh táo hẳn. Cô chủ quán Thương Ơi lại cúi xuống nhìn ông rồi mỉm cười không nói gì cả nhẹ nhàng đứng lên đi vào trong buồng trong.


    Bác sĩ Cần nằm rốn thêm một lúc rồi chậm rãi ngồi dậy. Ông ngạc nhiên nhận ra mình đang mặc một cái áo bộ đội bốn túi đã cũ nhưng rất sạch sẽ. Cái áo tuy hơi chật nhưng vì thế lại càng thêm ấp áp. Trời lạnh nhưng ông bác sĩ không còn thấy rét nữa. Bác sĩ Cần đứng lên ngó quanh có ý tìm cô chủ quán để nói lời cảm ơn cô đã không quản ngại cứu giúp chăm sóc ông và còn cho ông ngủ lại qua đêm trong cái quán nhỏ này không lấy tiền trọ lại còn mặc cho ông quần áo sạch sẽ ấm ấp. Nhưng cô chủ quán vẫn đang làm gì lục đục trong buồng chưa ra. Bác sĩ Cần ngồi xuống cái chõng tre lặng lẽ ngồi đợi và chính lúc đó tình cờ ông nhìn thấy ảnh ông y sĩ Nguyễn Văn Sự viền khung đen đặt trên bàn thờ ở một góc nhà. Đó là tấm ảnh chụp y sĩ Nguyễn Văn Sự hơn hai chục năm về trước khi ông y sĩ còn chưa bị đứt mạch máu não khi tóc còn đen nhánh và đôi mắt còn sáng quắc lanh lẹn soi mói như mắt cú vọ. Và cũng chính vì vậy bác sĩ Trương Vĩnh Cần nhận ra người đồng hương cũ của bà Ngót.


    Khỏi phải nói khi nhận ra ông y sĩ Sự thì bác sĩ Cần ngạc nhiên như thế nào. Đôi mắt trong ảnh của ông y sĩ Sự loe lóe như luồng điện thôi miên ông bác sĩ làm ông cứ cuống cả lên khiến ông ngã ngồi phệt ngay xuống đất đờ ra như con chuột sa vào móng vuốt của con mèo. Đúng lúc đó cô chủ quán Thương Ơi ở trong phòng đi ra tay bê cốc sữa nóng bốc hơi nghi ngút. Thấy bác sĩ Cần đang run rẩy ngồi phệt xuống đất ngỡ là ông bác sĩ vẫn đang mệt cô bèn đặt cốc sữa vào tay ông bác sĩ rồi dịu dàng ra hiệu mời ông ngồi lên chiếc chõng ở giữa nhà.


    Nhưng bác sĩ Cần còn bụng dạ tâm trí nào để uống cốc sữa nữa. Ông lập cập cầm lấy tay cô chủ quán rồi khàn khàn kêu lên:


    - Cô ơi người trên ảnh kia là thế nào với cô?


    Cô chủ quán Thương Ơi ngước nhìn ông bác sĩ. Đôi mắt cô trong vắt như đôi mắt thiên sứ. Rồi cô ú ớ chỉ vào tấm ảnh rồi lại chỉ vào ngực mình. Đến lúc này bác sĩ Cần mới nhận ra cô chủ quán Thương Ơi bị câm. Cốc sữa trên tay ông rơi xuống vỡ tan thành trăm mảnh.


    Như bị mắc vào tấm mạng nhện không thể gỡ ra nổi của quá khứ. Suốt buổi sáng hôm đó bác sĩ Trương Vĩnh Cần ngồi lại và cũng ú ớ khua chân khua tay nói chuyện với cô chủ quán Thương Ơi. Và mắc dù cô chủ quán cũng chỉ ú ớ khua chân khua tay nói chuyện lại với bác sĩ Cần nhưng dần dà ông cũng hiểu được những gì đã xẩy ra đối với ông y sĩ Sự và vợ con ông trong suốt hai mươi năm trời đằng đẵng đau khổ tủi nhục đã trôi qua. Thế là bác sĩ Trương Vĩnh Cần lại rơi vào một nỗi buồn khủng khiếp. Nỗi buồn giống như thuốc độc cứ từ từ ngấm vào thịt xương tim óc ông khiến người ông bải hoải đau ê ẩm. Ông bối rối khiếp sợ và chán chường đến nỗi chỉ muốn rúc đầu vào một xó nhà nằm co quắp như con chó già bị ỉa ra máu.


    Bác sĩ Trương Vĩnh Cần không muốn kể lại cho cô bé Thương Ơi những chuyện trớ trêu đau lòng xẩy ra giữa ông và ông y sĩ Sự hai mươi năm về trước khi hai người còn làm việc ở bệnh viện. Dù tất cả đã trôi vào dĩ vãng và nên chôn chặt nó xuống nấm mồ thời gian đừng mất công đào xới lên nữa. Có lẽ tốt nhất là ta nên mau rời khỏi cái quán trọ này và không bao giờ nên gặp lại cô con gái của ông y sĩ Sự. Bác sĩ Cần chân thành nghĩ như vậy. Khi thấy ông khách già loay hoay tìm cái va-ly cũ rích để chuẩn bị ra đi và nhìn mặt ông đang tái xanh vì đau đớn buồn bã xấu hổ thì cô gái dịu dàng cầm lấy tay bác sĩ Cần kéo trở lại. Cô chủ quán Thương Ơi không ú ớ không khua chân múa tay nói với bác sĩ Cần mà chỉ mở to đôi mắt thiên sứ nhìn ông. Đôi mắt ấy còn nói hơn nghìn lời và bác sĩ Cần hiểu tất cả. Râu tóc ông bác sĩ rung rung. Hai mắt ông bỗng dưng mờ lệ. Lòng ông bác sĩ mềm ra. Và ông hiểu rằng ông không thể nào cất nổi chân bước ra khỏi cái quán nhỏ này để chạy trốn đôi mắt thiên sứ đang mở to im lặng nhìn ông.


    Ta sẽ ở lại đây nghỉ ngơi và chuyện trò với cô con gái câm của ông y sĩ Sự. Và ta cũng sẽ chọn ngày nào đó ra nghĩa trang thắp cho ông y sĩ Sự một nén nhang. Rồi đợi một hôm nào đó cô gái tội nghiệp này ngủ quên ta sẽ len lén trốn đi tiếp tục gửi cái thân già này trên chặng đường giang hồ lang thang phiêu bạt nay đây mai đó.


    Thế là bác sĩ Trương Vĩnh Cần quyết định ở lại với cô chủ quán Thương Ơi. Và cũng vì thế mới có chuyện ông Việt kiều yêu nước Rô be Bảo Quýt say rượu đi xích lô tới đẩy cửa xông vào cái quán nhỏ này hung hăng vung tiền ra đòi mua dâm cô chủ quán Thương Ơi thì đụng ngay phải một con hắc tinh tinh già râu ria tua tủa gớm ghiếc đó chính là bác sĩ Trương Vĩnh Cần.


*


    Tiếp tục câu chuyện ông Việt kiều yêu nước Rô be Bảo Quýt sau lần đi ăn đêm mua dâm bị hụt đó về cơn lo sợ hết rồi và nhất là sau khi được gã phó phòng nhà đất kiêm ma cô cung cấp cho biết cái trích ngang của bác sĩ Cần thì ông ta đâm ra cay cú. Cay cú vì không phá được trinh cô chủ quán Thương Ơi. Cay cú vì đã bị một lão già xấu xí như con tinh tinh mau chân nẫng tay trên ngay trước mũi. Ấy là gã suy bụng ta ra bụng người như vậy. Ông ta bèn nghĩ cách trả thù cho bõ tức. Nghĩ là làm. Ông Bảo Quýt bèn gọi gã phó phòng ma cô đến và hai thày trò chui vào phòng 201 đóng chặt cửa lại nhỏ to tính toán. Ngay buổi tối hôm đó trụ sở an ninh tuần tra phường Ven Hồ nhận được một lá thư nặc danh vất vào cái hòm gỗ bảo vệ trị an xin ý kiến nhân dân treo ngay ở cổng ra vào. Nội dung lá thư tố cáo cô chủ quán Thương Ơi ở ven hồ bên ngoài thì bán quán bên trong thì hành nghề bán dâm. Lá thư còn cam đoan nếu lực lượng dân phòng ập vào lúc nửa đêm về sáng thì nhất định sẽ bắt được quả tang cô gái chủ quán Thương Ơi đang lõa lồ hành nghề bán dâm cho khách. Nhận được lá thư đó bà phó chủ tịch phường nửa tin nửa ngờ bèn quyết định cử ông bảo vệ dân phố vốn là một ông bảo vệ gác cổng ty văn hóa đã về hưu cũng là chồng bà Hảo bán bún chả đầu phố cùng với anh Hiếu công an hộ tịch đi cùng bất ngờ đến kiểm tra hộ khẩu ở cái quán nhỏ vào 9 giờ 30 phút ngay tối hôm đó.


    Khi tổ kiểm tra đẩy cửa cái quán nhỏ bước vào thì thấy cô chủ quán đang ngồi lúi húi cộng sổ đếm tiền. Cạnh đó không xa có một ông già râu ria tua tủa đang nằm co ro ngáy khò khò trên cái võng gai kẽo kẹt đu đưa. Rất tiếc là tổ tuần tra không bắt được quả tang cái cảnh trai trên gái dưới vì có lẽ ông khách già và cô chủ quán đã “làm việc” xong rồi. Khi kiểm tra giấy tờ thì phát hiện ra ông khách già không có chứng minh thư cũng như chưa đăng ký tạm trú. Sự việc bỗng trở nên đầy khả nghi và nghiêm trọng hơn nhiều một vụ hành nghề bán dâm mua dâm lậu. Lập tức bác sĩ Trương Vĩnh Cần được mời về công an phường và nghỉ tạm qua đêm ở phòng tạm giam để đợi sáng ngày hôm sau lập biên bản gửi lên quận giải quyết. Vốn đã từng bị tống giam trong chuồng cọp nhốt các tử tù trong trại giam đích thực rồi nên cái phòng tạm giam ở phường công an xem ra chẳng mùi mẽ ăn nhằm gì đối với bác sĩ Trương Vĩnh Cần. “Qua đêm ở trong này thì cũng thoải mái như qua đêm ở nhà ga bến tầu”. Bác sĩ Cần lẩm bẩm như vậy. Vì thế ông thản nhiên leo lên tấm phản ở góc phòng ngả lưng đánh luôn một giấc. Vì không mắc màn nên đàn muỗi có kéo đến vo ve quấy rầy ông đôi chút nhưng ông bác sĩ vẫn phớt lờ gáy khò khò một mạch cho đến 8 giờ sáng ngày hôm sau tới lúc anh hạ sĩ trực ban lộp cộp đi tới mở khóa loảng xoảng bước vào đạp nhẹ vào chân bác sĩ Cần ôn tồn bảo: “Mang tất cả đồ dùng cá nhân lên phòng tiếp dân gặp đồng chi trưởng công an phường”. Bác sĩ Cần vâng dạ nhổm ngay dậy rồi ngoan ngoãn hăng hái xách cái va-ly da cũ kỹ lún cún đi theo anh hạ sĩ quan qua một cái sân gạch rộng rãi vứt trỏng trơ nhiều búi dây thừng to tướng và những quả tạ thép nặng trịch chuyên để tập võ. Đồng chí trưởng công an phường là một trung úy cảnh sát chưa đến 30 da trắng trông rất thư sinh đội mũ đeo quân hàm chỉnh tề đang ngồi hí hoáy ghi chép bên chiếc bàn gỗ mộc. Anh chỉ chiếc ghế đẩu mời bác sĩ Cần ngồi xuống rồi tủm tỉm hỏi đêm qua muỗi có đốt ông không. Rồi không đợi bác sĩ Cần trả lời anh nhẹ nhàng nói tiếp đại để là: Ông bác có tuổi rồi đừng có đi chơi lang thang nữa. Ông nên về nhà để con cháu được chăm nom thuốc men phụng dưỡng ông. Cứ đi chơi lang thang thế này ăn uống thất thường ngủ bậy bạ có ngày dính Sida thì hối cũng chẳng kịp”. Bác sĩ Cần gật đầu vâng dạ rối rít. Anh trưởng đồn công an chỉ ra ngoài cổng vui vẻ nói thêm: “Thôi về nhà đi bố ạ. Đừng có dỗi con dỗi cháu nữa. Thời buổi bây giờ suốt ngày vùi mặt vào công việc kiếm tiền khó lắm cho nên con cháu nó có vô tình có chểnh mảng thì ông bà bố mẹ cũng nên thể tất cho con cháu để nó còn yên tâm làm ăn nuôi con cái và phụng dưỡng bố mẹ ông bà”. Rồi anh lại giục: “Thôi bố về đi. Về nhà ngay đi không ai dám giữ bố ở lại đây đâu”. Bác sĩ Cần kính cẩn cúi chào anh trung úy cảnh sát đẹp trai tốt bụng hứa sẽ không làm điều gì gây phiền phức cho cơ quan pháp luật rồi ông vội vã xách cái va-ly tàng lên lủi nhanh ra khỏi gian phòng.


*


    Cái đêm hôm ông bác sĩ Cần bị mời lên công an phường để lập biên bản cô gái Thương Ơi chẳng lo sợ chút nào. Vì lúc đó đã quá khuya nên cô không đi theo bác sĩ Cần lên đồn. Sau khi bác sĩ Cần bị mời đi rồi cô thu dọn lại nhà cửa gấp sổ sách cất tiền vào cái hộp kẽm rồi bình thản cài then đóng cửa đi ngủ. Sáng hôm sau vào khoảng 5 giờ cô thức dậy không đun ấm nước hãm chè để chuẩn bị mở quán mà nổi lửa nấu một nồi cháo thịt băm thật ngon rồi lấy cái làn nhựa đỏ ở góc bếp xuống lau chùi thật sạch. Sau đó cô múc đầy một cà mèn cháo thịt cẩn thật đặt vào trong cái làn nhựa. Cẩn thận cô còn bỏ vào làn một chai nước Lavi và một cái thìa to cùng khăn mặt bàn chải đánh răng thuốc đánh rằng và nguyên cả một cây Vinataba bọc trong giấy kính. Rồi cô chải đầu đợi đến gần 7 giờ mới xách làn ra khỏi quán đóng cửa khóa lại rất chu đáo rồi thủng thẳng đi về hướng đồn công an phường Ven Hồ.


    Cái vẻ chậm rãi bình thản của cô chủ quán Thương Ơi không phải chỉ là sự vô tình. Mới gặp thoáng qua và trông bên ngoài thì ai cũng ngỡ cô bé Thương Ơi chỉ là một con thỏ non ngơ ngác dại khờ rất dễ bị sa bẫy. Người tốt gặp cô thì xót xa thương cảm. Còn những kẻ xấu xa  thì mới chỉ nhìn thấy cái dáng người mảnh mai yếu đuối kia đang lúi húi một mình trong cái quán nhỏ thì đã nổi tà tâm chỉ muốn cưỡng hiếp ngay cô bé. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần đã nhầm và cả ông Việt kiều yêu nước Rô be Bảo Quýt thì lại càng nhầm to. Cô bé Thương Ơi đâu phải là con bê non ngơ ngác để người đời thương hại hoặc ăn thịt. Ngay từ lúc đầu tiên lọt lòng mẹ cô bé đã có cái gì khác lạ bí ẩn. Tràng hoa quấn cổ. Mầu cứt xu trắng như sữa. Mùi nước đái thơm lừng hương quế và nhất là mớ tóc đen dài óng ả tuôn chảy như nước suối rừng. Không biết có phải vì bị câm từ lúc lọt lòng mà cô được tự nhiên đền bù cho một khả năng rất kỳ lạ. Chỉ cần ngồi đối diện rồi mở to đôi mắt thiên sứ chăm chăm nhìn vào mắt người nào đó là cô có thể đọc được những ý nghĩ đang chạy nhoáng nhoàng trong óc người đó. Phải chăng vì cô gái có dòng điện sinh vật cực mạnh luôn tích tụ trong người và dòng suối tóc óng ả đó chính lại là dàn ăng-ten thu phát cực kỳ nhạy cảm. Lọt lòng ra đã khác người. Suốt 6 năm trời ở tuổi nhi đồng cô bé Thương Ơi suốt ngày chỉ bò một mình lê la trong căn nhà vắng vẻ bố thì nằm liệt giường ở phòng trong còn mẹ thì chạy rông ngoài chợ cá biển. Hơn mười năm trời đằng đẵng 3650 ngày đêm liên tục ngồi bên cạnh tay quạt tay võng hầu hạ cơm cháo cứt đái cho người cha bán thân bất toại nằm ngay đơ như pho tượng nửa sống nửa chết suốt ngày suốt đêm nồng nặc bốc lên mùi thối khắm rữa nát lạnh toát âm âm u u như tử khí dưới đáy mồ. Cô bé Thương Ơi đã sớm được nếm đủ mọi mùi vị đắng chát chua sót sầu thảm của một kiếp người. Tuổi đời cô non nớt nhưng tâm hồn cô sớm từng trải già dặn cứng cỏi. Cô chỉ ú ớ khua khoắng tay chân nhưng lại thấu hiểu tận ruột gan ý nghĩ của người đời. Chính vì vậy mặc dù bác sĩ Cần lờ đi dấu biệt nhưng cô vẫn hiểu được nối buồn thăm thẳm chua xót tận đấy lòng ông. Và cũng chính vì thế mà cô ngước cặp mắt thiên sứ rưng rưng nhìn ông cầu khẩn van nài rồi cô túm chặt lấy tay ông ú ớ khi ông bác sĩ xách cái va-ly lên định tìm cách chuồn khỏi cái quán nước. Phải chăng cô bé Thương Ơi đã thấu hiểu tất cả câu chuyện trớ trêu oan nghiệt giữa ông y sĩ Sự và bác sĩ Cần và cô muốn làm một việc gì đó để chuộc lại phần nào lỗi lầm vong hồn cha cô đang quằn quại bốc mùi dữ dội chẳng chịu tan biến đi ở dưới suối vàng - hay còn vì một lý do nào đó nữa mà chưa ai hiểu nổi. Nhưng thôi đó cũng chỉ là một phỏng đoán mà thôi.


*


    Rời khỏi đồn công an phường Ven Hồ đi được một quãng đường thì bác sĩ Cần nhìn thấy cô chủ quán Thương Ơi xách cái làn nhựa đỏ đang thong thả từ xa đi ngược lại. Cô gái đi trên những vạt cỏ bên kia đường sát ven hồ. Dáng cô nghiêng nghiêng như một tòa tháp sơn trắng lặng lẽ soi bóng xuống mặt nước hồ phẳng phiu xanh ngắt không hề gợn sóng dù chỉ là một con sóng nhỏ. Nhìn thấy ông bác sĩ cô chủ quán Thương Ơi kêu lên một tiếng. Nhưng tất nhiên đó chỉ là tiếng ú ớ của người câm rồi cô tất tả chạy sang đường đón ông bác sĩ. Ánh nắng buổi sớm như tấm lụa vàng tươi ôm choàng lấy khắp người cô gái khiến ông bác sĩ lóa mắt. Trong phút chốc là gió trong lành buổi bình minh thoang thoảng bay mùi lá cây nhãn ngai ngái mùi đất qua đêm mát mẻ trộn lẫn mùi thơm nồng nàn hương quế thổi ù vào mặt bác sĩ Cần khiến ông sững sờ ngơ ngác. Bác sĩ Cần đứng lại hai tay thõng xuống như bị rút hết gân cốt rồi ông ôm choàng lấy cái thân hình mảnh mai yểu điệu và thơm phức của cô gái. Mùi hương quế kỳ diệu từ tóc cô từ bờ vai từ đôi vú nhu nhú dưới làn vải sạch sẽ và nhất là từ cái miệng xinh xắn câm lặng của cô phả ra làm ông bác sĩ choáng váng. Chỉ chút nữa thôi là ông bác sĩ ngã ngồi phệt xuống lòng đường. Cũng may là lúc này chung quanh vắng ngắt nếu không nhìn thấy cảnh tượng đó người ta sẽ ngờ ông bác sĩ đang sắp bị lên cơn co giật Pắc-kinh-sơn.


    Cô gái Thương Ơi mở to đôi mắt thiên sứ rưng rưng nhìn ông bác sĩ già đang bơ phờ run rẩy. Môi cô mấp máy ú ớ. Cô khe khẽ đặt tay lên cái vai còm nhom dơ xương của ông bác sĩ già. Ngay lập tức bác sĩ Cần cảm nhận một luồng điện tê tê chạy suốt từ bờ vai xuống tận 10 đầu ngón tay ngón chân. Luồng điện đó từ người cô gái trẻ truyền sang mau chóng lan tỏa ra khắp cơ thể ông khiến cho tâm hồn ông bác sĩ bỗng dịu xuống thanh thản bình tĩnh trở lại.


    Sau khi được mời lên đồn công an phường được ngủ lại qua đêm trong cái phòng tạm giam có phản gỗ và đàn muỗi kêu nhặng xị. Sớm hôm sau được anh trung úy thả về trên đường gặp cô gái Thương Ơi tóc dài xách cái làn nhựa đỏ đến đón về bác sĩ Trương Vĩnh Cần lại về ở với cô gái Thương ơi trong cái quán nước nhỏ ven hồ. Chẳng biết ông bác sĩ suy nghĩ gì và nói gì với cô chủ quán mà mấy ngày sau bác sĩ Trương Vĩnh Cần quyết định đi thăm mộ y sĩ Nguyễn Văn Sự  Hôm đó là một ngày cuối tiết thanh minh nhưng không rõ vì sao ngay từ sớm tinh mơ trời lại nổi cơn gió mạnh. Vì lỡ một chuyến xe lam và phải cuốc bộ hơn 5 cây số đường rải đá dăm từ đoạn tránh tàu vào nên bác sĩ Cần và cô gái Thương Ơi vào đến cổng khu nghĩa trang thì trời cũng đã gần trưa. Và cũng không hiểu tại sao cái ngày hôm ấy lại không có một ai lai vãng tới cái nghĩa trang này kể cả ông cụ gác mồ lả văn bia cũng cũng bỏ ra ngoài quán chợ uống rượu thịt chó rồi. Tiếp đón bác sĩ Cần và cô gái Thương Ơi chỉ có hàng cây thông già cao vút đang réo u u và đàn chim sẻ đang ra sức mổ nhau chí chóe. Mộ ông y sĩ Sự thui thủi một góc cuối khu nghĩa trang giữa những đám cỏ cháy sém như bị lửa đốt. Càng đi tới gần ngôi mộ ông y sĩ Sự bác sĩ Cần càng ngửi thấy mùi thối khắm bốc lên nồng nặc. Dù là một bác sĩ trông coi nhà xác hơn hai chục năm nhưng bác sĩ Cần vẫn không sao chịu nổi. Ông hắt hơi liên tục cố gắng không khạc nhổ không bịt mũi không nhăn mặt lùi lũi đi theo cô gái Thương Ơi đang lủi thủi câm lặng  đi trước dẫn đường. Không cần quay đầu lại hoặc chạm vào tay bác sĩ Cần mà cô gái Thương Ơi cũng hiểu được tâm trạng ông bác sĩ đang đi đằng sau cô. Chỉ nhìn những bước chân lập cập và đôi vai đang gắng hết sức thu nhỏ lại cùng dáng người cứ chúi về phía trước cũng biết ngay cô gái đang xấu hổ và cay đắng lắm. Có lẽ vì vậy khi tới gần mộ ông y sĩ Sự cô gái vội thắp ngay một bó nhang rồi quỳ xuống cô cứ quỳ như vậy hai tay giơ cao bó nhang cháy đùng đùng mà không hề ngoái lại ú ớ muốn nói một điều gì đó với bác sĩ Cần. Một lời xin lỗi thay cho người chết đang nằm dưới mộ kia. Lời xin lỗi thay cho cái mùi thối khắm kinh khủng đang xông lên ngùn ngụt. Nhìn mấy cây thông già cao ngất ngưởng đang ra sức réo lên những hồi còi bất tận vô nghĩa nhìn vành khăn xô chít xộc xệch trên đầu cô gái câm và cúi nhìn ngôi mộ nứt nẻ sụt lở nằm trơ trọi giữa khu đất cháy sém tự dưng bác sĩ Cần thấy cay cay nơi sống mũi.. Tâm hồn ông tràn ngập một niềm thông cảm xót xa. Ông bác sĩ âm thầm tự hỏi vì đâu mà nên nông nỗi này. Hỏi vậy mà không tìm được câu trả lời. Vẻ cô tịch hoang vắng của khu nghĩa địa buổi trưa. Tiếng hú vô hồn của mấy cây thông già. Cái mùi thối khắm không thể nào hiểu nổi và những giọt nước mắt thiên sứ trong vắt đang lặng lẽ len lén thánh thót rơi xuống cỏ dại khiến bác sĩ Trương Vĩnh Cần cầm lòng không nổi. Ông bác sĩ thấy cần phải làm một cái gì đó để giải thoát cho cô bé câm tóc dài tội nghiệp này giải thoát cho nấm mộ ghê gớm kia và giải thoát cho chính ông nữa. Vì vậy đợi cho bó hương trên tay cô bé câm cháy hết bác sĩ Cần lặng lẽ thắp bảy cây nhang rồi bước tới run run cắm lên mộ ông y sĩ Nguyễn Văn Sự. Khi mấy cái chân hương vừa lún sâu vào đất thì bỗng nhiên có một luồng khí đặc quánh đen sì từ trong ngôi mộ chầm chậm rẽ đất ngoằn nghèo trườn lên y hệt con rắn cụt đầu đang mò mẫm bò dần ra từ trong hang hốc tối đen. Con rắn đen cụt đầu đó oằn oại khó nhọc bay lên khoảng không trước mặt bác sĩ Cần. Cái mùi thối khắm của nó phì vào mặt bác sĩ Cần khiến ông phải bật nôn ọe và lùi lại mấy bước. Con rắn đen cụt đầu đó luồng khí đen hắc ám đó cứ chầm chậm bay lên cao mãi rồi cuối cùng loãng dần ra và tan biến vào khoảng không trong xanh cho đến khi không còn nhìn thấy gì nữa.


    Bác sĩ Trương Vĩnh Cần tin rằng ông vừa nhìn thấy linh hồn ông y sĩ Nguyễn Văn Sự vừa thoát xác hay nói đúng hơn là nó vừa trốn thoát khỏi cái xác đang rữa nát vì sâu dưới ba thước đất đen mà nó đã bị cầm tù lâu nay. Chỉ cần nhìn thấy nó đang oằn oại cuống cuồng lấm lét bò đi như một thằng tù vượt ngục thì cũng biết nó đang khiếp nhược thế nào. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần cũng tin chắc rằng lúc này đây trên thế gian này chỉ có một mình ông là nhìn thấy rõ luồng khí đen đó mà thôi. Nó có thật ư. Nó trườn từ dưới ngôi mộ lên hay nó chỉ có thể nhìn thấy trong tâm tưởng ông bác sĩ Cần. Câu hỏi đó ngoài bác sĩ Cần ra không ai có thể trả lời được. Giờ đây  bác sĩ Trương Vĩnh Cần đang ngửa mặt nhìn lên bầu trời chính ngọ một ngày tiết thanh minh giá lạnh như muốn nhìn hút theo cái luồng khí đen đó đã tan biến vào khoảng không bao la. Ông bác sĩ nhìn thấy những đám mây mầu ốc biêu đang vùn vụt trôi nhanh như thác xối dưới một vòm trời lồng lộng thả sức gió gào hú khiến cho bác sĩ Cần chỉ thấy bùi ngùi và hối tiếc một cái gì đó chính ông cũng không sao hiểu nổi.


    Cô gái Thương Ơi tóc dài ở đằng sau rón rén tới gần ông bác sĩ rồi ngồi bệt xuống đất òa lên khóc nức nở. Những giọt nước mắt thiên sứ trong suốt lã chã rơi xuống ướt đầm một bên ống quần bám đầy cỏ may của bác sĩ.


 


Cần khiến ông giật mình như người vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng. Bác sĩ Cần vội vàng cúi xuống xốc nách cô gái câm đứng lên. Ông ấp úng như kẻ ngậm hột thị. Cổ họng ông xe lại tay run lẩy bẩy như người lên cơn co giật Pắc Kinh Sơn. Cô gái Thương Ơi vẫn khóc như mưa gió khiến tâm hồn ông bác sĩ bỗng tràn ngập một thứ tình cảm mới lạ lùng. Thế rồi đến lượt ông bác sĩ Cần cũng oà lên khóc nức nở. Cô gái Thương Ơi thấy ông bác sĩ già khóc thì cô càng được thể khóc to hơn. Và ngược lại càng thấy cô gái càng khóc to thì ông bác sĩ cũng càng khóc to hơn. Hai người thi nhau khóc ầm ĩ. Tiếng khóc của họ át cả tiếng gió thổi ù ù trên đầu át cả tiếng ríu rít đinh tai của một bày chim sẻ đông tới cả ngàn con không hiểu từ đâu vụt bay về bay lượn như điên loạn. Nếu như bây giờ ông cụ gác nghĩa trang đã ăn xong đĩa dồi chó uống xong cút rượu quay về thì chắc hẳn sẽ ngạc nhiên lắm. Chắc chắn ông ta sẽ len lén chui vào nhà gài chặt cửa lại và tự hỏi vì sao hôm nay ở cái góc khu nghĩa địa hoang vắng cô độc bị hắt hủi ấy lại rộ lên những tiếng khóc gào lẫn trong tiếng chim kêu ríu rít. Ba ngày hôm sau góc khu nghĩa trang có chôn ngôi mộ ông y sĩ Nguyễn Văn Sự bay sạch mùi thối khắm. Bảy ngày sau thì những vạt cỏ chết héo cháy đen đã tươi tốt trở lại đua nhau trổ mầm non xanh mơn mởn. Đàn chim sẻ ngàn con những vị sứ giả những bức thông điệp của khu nghĩa trang đã lại bay về chí choé mổ nhau đùa nghịch trên tấm mộ chí của ông y sĩ Nguyễn Văn Sự. Môi trường ở góc nghĩa trang này đã được thanh lọc trở lại bình thường.


    Vài ngày sau đi viếng mộ ông y sĩ Nguyễn Văn Sự trở về. Vào một buổi sáng sớm đất trời dịu dàng không nắng không mưa chỉ có vài ngọn gió vô gia cư lang thang phe phẩy mấy cành nhãn trên vỉa hè. Cô gái Thương Ơi chủ quán run run huơ hai tay ú ớ ra hiệu muốn được mời ông bác sĩ già một bữa cơm cúng gọi là để tưởng nhớ người cha khốn khổ khốn nạn ông y sĩ Nguyễn Văn Sự của cô. Bác sĩ Cần vui vẻ nhận lời ngay. Và chính ông cũng hăng hái xắn tay áo lên lao vào bếp chuẩn bị. Cô gái Thương Ơi đi chợ mua con gà trống thiến nặng tới gần hai cân. Cô mua cả măng tươi rau dưa và một số gia vị linh tinh khác.Rượu và lạc rang mực khô thì lấy ngay ở quán. Bác sĩ Cần muốn cắt tiết con gà hộ cô gái nhưng  cô lắc đầu tỏ ý không cần nhờ vả. Cô cũng chẳng nhờ ông bác sĩ giữ hộ cánh gà cẳng gà. Cô trói chặt hai cánh và hai cẳng con gà lại rồi đạp chân lên và tự một mình cắt cổ con gà rất thành thạo không chút ghê tay rùng mình. Nhìn cái cảnh cô Thương Ơi cắt tiết con gà thành thạo nhanh gọn ấy nó thật trái ngược với vóc dáng mảnh mai yếu liễu đào tơ và đôi mắt thiên sứ mở to trong vắt của cô. Âu cũng là vì phải sống một mình tự lo bản thân việc gì cũng phải làm nên nó như vậy. Mâm cơm cúng được dọn lên cũng đủ cả đĩa thịt gà luộc đĩa xôi bát canh xáo măng bát nước mắm đĩa nộm chua ngọt và ly rượu trắng. Hết một tuần hương cô gái bê mâm cơm đặt xuống cái chõng để giữa nhà rồi đưa tay ú ớ ra hiệu mời ông bác sĩ ngồi xuống. Bữa cơm cúng chỉ  có hai người ngồi đối diện nhau một già một trẻ. Cô gái Thương Ơi chủ quán rót tràn hai ly rượu rồi nâng một ly lên ngửa cổ uống một hơi cạn tới đáy trước con mắt ngạc nhiên của bác sĩ Trương Vĩnh Cần. Vốn là tay bợm rượu nhưng ít khi bác sĩ Cần uống như vậy trừ lúc quá buồn phiền ông mới uống kiểu đó để nó ngấm ngay lập tức mau say mà được quên ngay nỗi buồn. Thấy cô chủ quán uống kiểu như vậy bác sĩ Cần cũng nâng ly lên và cạn luôn. Rượu mạnh quá như là vừa uống xong chén lửa đốt cháy xé cổ họng. Ngay lập tức bác sĩ Cần đã choáng váng. Tai ông kêu vo vo như có con ong vò vẽ bay vào làm tổ. Hai lỗ mũi ông thở ra luồng khí bỏng rát. Những giọt nước mũi tự dưng ứ ra rỏ tong tóc xuống cái mâm nhôm. Tại sao lại như vậy nhỉ. Ta say ư. Mà lại say ngay sau cốc rượu đầu tiên. Không thể nào lại vớ vẩn như vậy. Ông nâng chén rượu lên trợn mắt nhìn thật lâu cái thứ nước trong vắt đang li ti sủi những bọt tăm nhỏ xíu rồi lại ngửa cổ làm một hơi cạn cốc. Hai mắt ông bốc lửa. Đầu nặng trĩu. Rồi ông bác sĩ cứ thế từ từ đổ gập người xuống cái chõng trước con mắt ngạc nhiên thoáng có vẻ cười cợt của cô chủ quán Thương Ơi tóc dài.


                                                             *


    Đêm đó vào khoảng ba giờ sáng bác sĩ Trương Vĩnh Cần thấy mình mở mắt ra rồi từ từ ngồi dậy. Cổ họng ông khô bỏng. Một cơn khát ghê gớm cào cấu khắp người ông. Bác sĩ Cần lần mò tụt xuống chõng rồi bò tới góc nhà có cái bàn nước. Cả ba chai nước lọc đều cạn khô. Có lẽ ban chiều cô chủ quán đã quên không nấu nước. Trong nhà lúc này tối mờ mờ chỉ có tiếng con thạch sùng đang chặc lưỡi tắc tắc ở lối cửa xuống bếp. Bác sĩ Cần mò mẫm mở cửa lần ra  cái sân nhỏ sau vườn. Một mảnh trăng lờ lợ trơn tuồn tuột đang trôi lơ lửng trong đám mây tím ngắt. Anh trăng đục ngầu nhễu nhại tuôn chảy lai láng trên mấy cái nồi đất tròn vo úp ngược ngay cạnh cái bếp lò than tổ ong nứt toác vất lăn lóc dưới chân hàng rào hoa Râm bụt héo quắt. Bác sĩ Cần loạng choạng lần tới bể nước. Ông bám vào thành bể loang lổ rêu đu  cả người lên vục đầu vào lòng bể uống ừng ực như con ngựa chiến sắp chết khát sau một trận truy phong ngàn dặm đến phát điên phát dại. Nước trong bể lạnh buốt nhưng lạ lùng thay uống vào hụm nào cũng thấy bỏng rát trong cổ họng. Bác sĩ Cần uống mãi uống mãi. Mực nước trong bể tụt xuống vùn vụt cho tới khi lưỡi ông bác sĩ lè ra dài thườn thượt như lưỡi chó mà cũng chỉ còn tớp tớp được vài giọt. Xem chừng nước trong bể đã cạn tới đáy. Bác sĩ Cần trợn mắt nhìn thấy một cái mặt méo mó râu ria tua tủa đang phình to uốn éo đong đưa rồi vỡ độp một cái bắn nước tung toé ngay ở đáy bể. Cơn khát vẫn cào cấu ruột gan ông. Khát quá thể trời ơi. Uống gần cạn bể nước mà vẫn khát. Lạ thế. Có một ngọn lửa đang phun phì phì trong người ông. Bác sĩ Cần thả rơi người ngã phịch xuống nền gạch ẩm ướt. Bụng dưới ông đau tức. Háng rát bỏng như bị than đỏ dí vào. Ông bác sĩ thở hồng hộc lưỡi lè ra như con chó già sắp phát cơn dại. Ngay lúc đó ông nhìn thấy một cái gì đó trắng nhợt mỏng tanh mờ ảo bay lên từ bụi Duối đen sì rậm rạp ở góc cuối vườn. Mảnh trắng đó vật vờ chập chờn uốn éo lúc gần lúc xa lúc lên lúc xuống lúc ẩn lúc hiện như đang chơi trò ú tim với chính nó. Mảnh trăng trắng đó là cái gì vậy. Là con ma ư? Bác sĩ Cần rùng mình trừng trừng hai con mắt. Một cơn gió ào tới khiến cả mảnh vườn ào ào lay động. Mảnh trắng trắng đó cứ vón cục dần lại uốn éo hiện rõ dần thân thể một cô gái trắng lốp trần truồng không vuông vải che thân. Nửa khuôn mặt của cô gái bị che lấp bởi mái tóc đen dài óng mượt lả lướt như nước suối cuộn mình. Hai cái núm vú cô gái nhọn hoắt rực lên như mắt của loài hổ dại hung ác. Eo lưng nhỏ xíu vừa đủ một chắt tay nhưng bù lại bộ mông to nảy nở căng bóng lộn như thoa mỡ. Cô gái đứng cong người vươn cổ ngửa mặt lên há miệng uống ừng ực dòng ánh trăng nhễu nhện đục ngầu lai láng như dòng mủ từ trên trời tuôn xuống. Bất chợt cô gái quay phắt lại mái tóc đen dài xoã xuống cổ xuống ngực để lộ ra đôi mắt mở to trong vắt như mắt thiên sứ. Bác sĩ Cần ngờ ngợ rồi run rẩy lùi lại. Bụng dưới ông căng tức đau tức. Hai mắt ông bác sĩ như lồi ra khi ông đã nhận ra gương mặt đã thành thân quen của cô bé Thương Ơi chủ quán. Đầu óc ông bác sĩ muốn nổ tung và như tê dại đi mụ mẫm khi hai tay ông vươn ra vồ lấy cái thân thể trần truồng trắng lốp trơn tuồn tuột của cô gái. Vật lộn giằng xé gào thét giãy giụa như một con chó đực vày vò một con chó cái. Cuối cùng thì ông bác sĩ cũng đè ngửa được cô gái ra  cái sân gạch bẩn thỉu ướt át tanh nồng mùi rêu non. Và trong cơn khoái cảm tột độ mù loà ông bác sĩ vẫn còn cảm nhận được rất rõ cái tiếng động đùng đục kỳ lạ của sự xâm nhập chiếm hữu. Tiếng va chạm khô khốc mà mềm mại của xương háng va vào xương háng và tiếng lép nhép của da thịt đang vật lên vật xuống nền gạch ướt sũng.


    Mãi cho tới khi mảnh trăng vàng đục trên bầu trời vữa ra hoàn toàn như nắm bùn trộn lẫn vào những đám mây tím đen thì bác sĩ Trương Vĩnh Cần mới chống hai tay lồm cồm bò dậy. Cô gái đã biến đâu mất. Trên nền gạch chỉ còn một bãi mửa tanh tưởi nhầy nhụa lạnh ngắt. Bác sĩ Cần run rẩy cố nhớ lại mọi chuyện vừa xảy ra. Cái mảnh gì trăng trắng nhợt nhạt uốn éo ẩn hiện. Cô gái trắng lốp trần truồng với cặp môi bóng nhẫy và mớ tóc đen như mun dài như suối chảy. Cơn cuồng lạc hay là trận giao hoan điên loạn khủng khiếp.Thực hay mơ.Mơ hay thực. Và giờ đây... bác sĩ Cần bật kêu lên hai tay ôm lấy mặt. Đầu óc ông quay cuồng. Ông rùng mình sởn gai ốc ngã đập mặt vào thành bể nước cứng như thép nguội.


                                                                      


                                                                 *


                                                                   


    Mờ sáng hôm sau cô chủ quán Thương Ơi thức dậy. Người cô đau như dần. Đầu vẫn còn nhức và trong miệng vẫn còn nguyên vị đắng của rượu. Cô gái Thương Ơi nằm một lúc cho đỡ mỏi rồi ngồi dậy mở cửa đi ra phòng ngoài. Đôi mắt thiên sứ của cô bỗng mở to ngạc nhiên. Gian phòng ngoài trống trơn. Chăn chiếu tung toé trên võng. Cái ấm nước lăn lóc trên nền nhà. Cửa quán mở tung và ông bác sĩ già đã biến đâu mất. Cô gái Thương Ơi vội nhìn lên nóc tủ. Cái mũ ếch-ki-mô lông xù và chiếc va-ly da tàng cũ đã không cánh mà bay.                                                                       


                                                                    


 


6


      Trong cơn hoảng loạn mê sảng  bác sĩ Trương Vĩnh Cần ù té bỏ chạy khỏi ngôi nhà nhỏ của cô chủ quán Thương Ơi. Mồm méo xệch nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Lưng áo dính bê bết cơm cháo rau thịt nhớt nhãi tanh lòm của một bãi mửa còn chưa kịp tiêu hoá. Bác sĩ Cần bẩn đến nỗi ông chạy đến đâu là ở đó lũ chó hoang buổi sáng đang nhởn nhơ trên hè phố vội cúp đuôi chạy tán loạn ràn rạt như bị ma đuổi. Ông bác sĩ còn bẩn hơn cả chó. Nhưng bác sĩ Cần chẳng biết đến cảnh ngộ của ông lúc này. Tâm trí ông đang rối bời. Ông vẫn nhớ như in tất cả những gì vừa xảy ra trong đêm qua và ông  chỉ mong rằng đó là một giấc mơ. Nhưng có lẽ không phải là một giấc mơ bởi vì quần áo ông vẫn đang nhầy nhụa đầy cơm cháo nôn ra tanh tưởi. Háng ông vẫn đau ê ẩm và áo quần ông nhất là đũng quần ông ướt sũng dính dớp nhơm nhớp. Hay là đích thực ông đã mắc chứng bệnh tâm thần phân lập rổi. Và đây là những triệu chứng đầu tiên căn bệnh kinh khủng này đang bột phát. Trời ơi nếu mọi chuyện đúng là như vậy thì nhẽ nào từ hôm nay ông bắt đầu bước vào sống trong một thế giới khác. Thế giới của những người điên.


    Hoảng loạn mê sảng và tuyệt vọng như vậy bác sĩ Cần cắm đầu chạy một mạch ra khỏi thị trấn.


    Hôm đầu tiên tới đây ông vào từ hướng Đông. Còn sớm nay rời khỏi đây ông chạy ra hướng Tây ngoại ô thị trấn. Bác sĩ Cần không hề biết rằng ông đang đi về một làng hoa nổi tiếng cách thị trấn khoảng hai chục cây số. Làng hoa này có tên là Cổ Mật nằm ngay sát đường quốc lộ.


    Đầu làng có ngôi đền thờ đức thánh mẫu mái cong lợp ngói tráng men đỏ ối tường ốp gạch men sứ xanh đỏ trắng vàng da cam tím nâu sặc sỡ hoa mắt. Ngôi đền rất thiêng. Quanh năm ngày tháng con nhang đệ tử lũ lượt kéo nhau đến hương khói xùm xụp lễ bái.


Ngôi đền này thuộc làng Cổ Mật quản lý. Trông coi ngôi đền là ông già họ Đỗ tự là Tồ Chi người của làng Cổ Mật.


    Ông Đỗ Tồ Chi không phải là người tầm thường. Ông là thương binh là dũng sĩ diệt Mỹ đã từng được thưởng huân  chương chiến công. Ông còn là trưởng họ đã từng giữ chức  trưởng thôn nhiều năm. Vào đúng ngày tết xá tội vong nhân hai năm trước sau khi đi ăn cỗ ở đình làng về ông Tồ Chi tự dưng lăn đùng ra ốm liệt giường liệt chiếu hơn một tháng trời chẳng biết bị bệnh gì. Tới khi ngồi dậy được thì  ông bị lãng tai rồi đâm ra hơi ngớ ngẩn cứ nhất định mang con dấu củ khoai của thôn lên trả anh cháu họ là chủ tịch xã rồi  nằng nặc đòi ra giữ chân ông từ coi sóc đền Thánh Mẫu. Không phải chỉ cả nhà  cả họ mà cả làng cả xóm xúm vào khuyên can mãi không được. Mọi người chỉ còn biết lắc đầu tắc lưỡi tin là ông đã phát rồ. Anh cháu chủ tịch xã cực chẳng đã đành phải cho ông thôi cái chức trưởng thôn rồi ra quyết định bổ nhiệm ông  chú dở người làm nhân viên bảo vệ canh giữ ngôi đền Thánh Mẫu hưởng phụ cấp bồi dưỡng ba chục ngàn mỗi tháng. Phải giữ chức danh bảo vệ thì mới được hưởng phụ cấp bồi dưỡng. Tuy vậy dân làng Cổ Mật lại gọi ông là ông Từ. Vì từ xưa tới nay người ta quen gọi người trông giữ cửa đền là ông từ chứ không quen gọi là ông bảo vệ.


    Buổi sáng hôm bác sĩ Cần bỏ nhà cô chủ quán Thương Ơi đi hoang thì ông Từ Tồ Chi cũng dậy rất sớm. Mặc dù trời rét ông Tồ Chi vẫn tắm gội sạch sẽ chải đầu mặc áo đi đôi guốc mộc mới tinh rồi ông ra trước cổng đền ngồi khoanh chân chắp tay chờ đợi.


    Ông Từ cứ ngồi như thế bất động như pho tượng đẽo bằng gỗ. Hai mắt nhắm nghiền. Đôi tai nghễnh ngãng vểnh ngược dửng dưng với cơ man đoàn ô tô đang ràn rạt vụt chạy trên đường quốc lộ. Ông dửng dưng với bất kỳ một ai đi ngang qua ngôi đền dù đó là khách vãng lai hay là già trẻ dân làng Cổ Mật.


    Đúng giờ ngọ ông Từ họ Đỗ mới thong thả mở mắt ra thả hai tay xuống.


    Một ông lão ăn mày quần áo xộc xệch thối hoắc đầu xùm xụp chiếc mũ lông ếch –ki-mô dày xụ tay xách va-ly cũ nát thất thểu đi tới ngôi đền.


   Ông Từ họ Đỗ hú lên hớn hở chạy bổ ra chắp tay vái lấy vái để.


. - Vái ngài.Vái ngài. Rước ngài vào ạ.


   Bác sĩ Trương Vĩnh Cần – Vâng lão ăn mày đó chính là bác sĩ Cần giật thót người lùi lại  và cũng vội chắp tay vái lại.


   - Không dám. vái ông ạ.


    Ông Từ lễ phép:


  - Ấy chết. Sao ngài lại vái cháu. Phải tội cháu chết. Rước ngài vào ạ. Rước ngài. Cháu đợi ngài đã mỏi mắt mấy năm nay rồi.


  Mồm nói lắp bắp. Hai tay túm chặt lấy bác sĩ Cần ông Từ lôi tuột ông bác sĩ vào trong cổng đền rồi co chân đóng sập cánh cổng gỗ lim lại.


  Bác sĩ Cần tái mặt bíu lấy cột. Nhưng ông Từ khoẻ quá hăng quá kéo thốc ông bác sĩ đến trước một cái điện tú hụ hoa quả hương khói đèn đóm xanh đỏ tím vàng lập loè như ma chơi. Ông Từ hổn hển:


  -Có thế chứ đêm qua đức Thanh Mẫu đã hiện về báo mộng cho nhà cháu đây được đón ngài tới giải hạn cho cháu. Mừng quá ngài ơi. Cháu ở hiền gặp lành không uổng công mấy năm nay ăn chay tu nhân tích đức sám hối nên đức Thánh Mẫu mới đoái thương đến cho cháu được gặp ngài. Rước ngài ngồi xuống đây để cho cháu được hầu hạ ngài.


   Ông Từ ấn bác sĩ Cần ngồi xuống cái chỗng tre xiêu vẹo lùng phùng đống chăn màn vàng ố hôi sì có lẽ đã lưu cữu mấy năm rồi không giặt giũ phơi phóng. ông Từ lễ mễ bê tới chậu thau đồng đầy nước trong có cái khăn mặt bông mới tinh rồi ông cứ nằng nặc ép cho bằng được bác sĩ Cần rửa mặt rửa tay. Bác sĩ Cần sợ lắm vâng dạ nem nép rửa tay rửa mặt. Vừa rửa vừa lấm lét nhìn ông Từ. Rồi ông Từ lại lễ mễ bê mâm tú hụ xôi thịt rau đậu từ trên điện xuống. Phải nói là mâm cỗ đầy  ê chề chỉ phải tội nguội tanh nguội ngắt. Ông Từ cười nhe hai hàm răng khểnh vàng khè như răng cải mả:


  - Ngài đi đường xa vất vả đói bụng rồi. Rước ngài ngồi vào mâm dùng tạm vài chén rượu nhạt. Xôi này gà này rau này đậu này không dấu gì ngài cũng là lộc Thánh ban cho cả đấy ạ.


   Bác sĩ Cần đã hết hoảng sợ. Ông bác sĩ chỉ còn nửa tin nửa ngờ không hiểu vì căn nguyên gì mà tự dưng ông lại được người đàn ông râu ria tóc muối tiêu răng cải mả này đón rước khúm núm như vậy. Vừa đi vừa chạy một mạch gần hai chục cây số từ sớm đến giờ dù đầu óc hoảng loạn mê sảng nhưng bụng ông bác sĩ đã réo ùng ục đòi ăn từ lâu rồi. Nhìn mâm cỗ đày phè bác sĩ Cần thèm rỏ dãi. Và mặc dù chưa rõ vì sao được ăn nhưng gia chủ đã nồng nhiệt mời thì cứ phải ngồi vào mâm đã. Bác sĩ Cần chợt nhớ ra rằng cả ngày hôm qua ông chưa có hột cơm nào vào bụng vì mới uống cạn hai cốc rượu cùng cô chủ quán Thương Ơi là ông đã lăn quay ra chẳng biết gì nữa rồi. Cứ phải chén một bữa căng bụng rồi tính sau.


    Nhưng thật là khốn nạn cho ông bác sĩ đang đói khát. Cả hai vừa đập chân ngồi xuống bên mâm cơm rượu thì có tiếng đập cửa rầm rầm rất hung dữ rồi tiếng quát to:


     -    Mở cửa mở cửa. Phú chủ tịch đây.


    Ông Từ cuống quít đứng dậy. Nhưng ong chưa kịp chạy ra mở cổng thì cánh cổng đã bị xô bật ra. Người vừa xưng là Phú chủ tịch bước xộc vào. Đó là một gã đàn ông suýt soát tứ tuần. Tầm thước da ngăm ngăm hàm vuông mắt rất tinh khôn. Chẳng thèm để mắt tới bác sĩ Cần Phú chủ tịch vui vẻ oang oang ra lệnh:


-   Có việc quan trọng khẩn cấp đây. Ông quét dọn ngay trong đền thật sạch. Cứ gọi là sạch như lau như li. Chuẩn bị cho tôi xiêu nước vối. Ấm đất bát Chiết yêu chứ  không phải là mấy thứ cốc chén loè loẹt đồ Trung Quốc đấy nhá. Chuẩn bị đón đại diện công ty du lịch Hét đờ Rốc


    Ông vâng dạ líu cả lưỡi. Phú chủ tịch láu lỉnh:


   - Cho mấy ông tây bà đầm uống nước vối ấm đất bát chiết yêu thì khoái bằng chết. Thằng nào không chịu được đắng thì pha đường vào bát cho nó. Đây là đường của xã.


    Anh chủ tịch đặt phịch cân đường kính trắng lên trên chõng. Ông Từ khúm núm:


   - Thế bao giờ thì đón tiếp đại biểu Hét đờ Rốc ạ?


   - Họ đang ngồi uống bia ở ngoài uỷ ban với chú Đỡi chánh văn phòng. Mươi phút nữa sẽ tới cả đây.


    Phú chủ tịch liếc nhìn mâm cơm rồi hạ giọng.


     - Ông bê mâm cỗ cất tạm vào đâu đó tý nữa đợi họ thăm quan về rồi hẵng xơi. Thông cảm cho xã ông nhá. Tất cả chỉ vì cái nhà lạnh ươm hoa thôi.


    Ông từ gật đầu rối rít. Phú chủ tịch xoa vai ông Từ rồi đi ra. Anh chủ tịch vẫn chẳng thèm để ý tới ông Bác sĩ Cần đang dở đứng dở ngồi co ro ở một góc đền.


    Phú chủ tịch bỏ đi rôi ông Từ cuống cuồng bê mâm cỗ tú hụ đặt lên điện trả nó về đúng chỗ cũ. Rồi ông quét nhà xúc ấm rửa mấy cái bát chiết yêu rồi ông hí húi ra sau đền nổi lửa đun nước bỏ mặc bác sĩ Cần vẫn đang nửa đứng nửa ngồi trong góc đền. Ông Từ cũng quên phắt sự có mặt của cái người mà đức thánh mẫu đã sai tới để cứu rỗi ông. Xem chừng ông Từ còn nể và sợ ông cháu họ chủ tịch còn hơn cả đức thánh mẫu. Thế là bác sĩ Cần mất toi bữa chén đã bưng đến tận mồm.


    Phú chủ tịch bảo mươi phút nữa thì có đoàn đại diện công ty du lịch Hét đờ Rốc tới thăm ngôi đền đức thánh mẫu làm ông Từ cuống cuồng cả lên. Cũng cần phải nói ông Từ đây tuy có hơi đồng bóng dở người nhưng ông nhanh nhẹn chu đáo ra phết. Phú chủ tịch đi rồi đúng mươi phút sau sàn điện đã được quét dọn sạch sẽ. Nước vối đã được hãm trong siêu đất một bộ chục bát chiết yêu đã được cọ rửa sạch sẽ. Tất cả được bày biện lên không phải một cái khay mà là một cái nia nhỏ nom rất lạ mắt. Ông Từ cũng đã thay áo mới xoa tay đứng ở cổng đền. Tuy vậy ông cũng phải đợi vêu mặt tới non nửa tiếng nữa thì mới thấy từ trong làng có một tốp người lao xao đi lại. Phú chủ tịch dẫn đầu. Theo sau là mấy người ngoại quốc râu ria xồm xoàm áo quần thùng thình xanh đỏ lôm lốp như mấy con cào cào. Bác sĩ Cần vội lỉnh ra sau một cây cột. Ông Từ te tái chạy ra đón. Mồm ông lắp bắp gút mo rờ ning gút mo rờ ning mời các vị vào xin mời các vị vào thăm đền. Mấy ông tây râu xồm gật đầu chào lại lia lịa. Phú chủ tịch sẽ sàng đuổi khéo ông Từ.


- Ông ra ngoài cổng canh gác dùm tôi. Cấm tiệt không cho bọn trẻ trâu và người lạ lai vãng tới gần. Tôi tranh thủ làm việc với mấy lão cá mập này. Biết đâu cá lại cắn câu. Tất  cả cũng chỉ vì cái nhà lạnh cất hoa của toàn xã. Ông chịu khó chút ít nhá.


    Ông Từ gật gù vui vẻ chạy biến đi quên phứt cả bác sĩ Cần đang trốn ở góc đền. Phú chủ tịch hất hàm ra lệnh cho cậu Phiến phiên dịch của xã mặt non choẹt dày cộm mụn trứng cá nếu đứng về phía họ đằng ngoại phải gọi Phú chủ tịch là ông trẻ.


- Phiến. Mày nói với họ là cái đền này thờ đức Thánh Mẫu. Mẫu tức là mẹ. Các bà mẹ Việt Nam từ cổ xưa đã nêu cao truyền thống bất khuất kiên cường trung hậu đảm đang. Đền này xây đã được ba trăm năm. Là di tích lịch sử văn hoá có bằng xếp hạng. Xã đang rất cần đối tác liên doanh hùn vốn đầu tư để nâng cấp tu sửa biến thành điểm du lịch làngdu lịch kinh doanh hai bên cùng có lợi. Nghe rõ chưa. Dịch ác liệt vào.


  Phiến nhăn nhó.


- Ông trẻ nói khó dịch quá.


     Phú chủ tịch trợn mắt:


- Khó cũng phải dịch. Xã bỏ tiền cho mày về thủ đô ăn học chín tháng trời mấy cái chữ eo eo cũng chỉ dùng mày trong lúc này. Nuôi quân ba năm sử dụng có một giờ. Dịch!


     Cậu phiên dịch nhăn nhó gãi đầu rồi cố méo miệng rặn ra mấy câu tiếng Mỹ kiểu gì đó khiến mấy người ngoại quốc cứ trố mắt há hốc mồm vừa nghe vừa nhún vai rồi một bà mũi lõ tóc xoăn quần vàng áo đỏ thùng thình ăn mặc nom như bà đồng cười vui vẻ bắn ra một tràng tiếng Mỹ nhanh như  khiếu hót. Tóc cậu Phiến dựng đứng cả lên. Mặt cậu tái nhợt ngây thộn ra như bị chẹn họng. Quả thật cậu chẳng hiểu cái bà ngoại quốc này vừa nói câu gì. Bác sĩ Cần đang trốn ở góc đền bỗng nhô đầu ra buột mồm nhắc.


    - Bà ấy hỏi làng này có nghề trồng hoa từ hồi nào.


Phú chủ tịch giật bắn người ra như dẫm phải hòn than. Vẫy bác sĩ Cần lại gần và chẳng thèm để ý tới ông già này từ đâu chui ra. Phú chủ tịch thản nhiên hỏi:


    - Có đúng bà tây hỏi như vậy không?


    - Dạ đúng.


    - Ông bác nói được tiếng Mỹ à?


    - Dạ chút ít ạ.


    - Ít chó gì. Nó nói veo véo như vậy mà nghe được thì ông phải giỏi cái tiếng này lắm. Thế thì được. Dịch dùm tôi. Cái làng này có nghề trồng hoa đã được mười đời nay rồi. Đủ các loại hoa. Ngày xưa mỗi vụ xuất hoa sang Liên Xô cũ tức nước Nga ông Exin bây giờ hàng tàu thuỷ hoa. Hoa ở Cổ Mật là đệ nhất là vô địch khắp một vùng duyên hải này. Xã đang có kế hoạch thu hẹp diện tịch trồng lúa để mở rộng diện tích trồng hoa. Trồng tất cả các loại hoa theo yêu cầu. Rất cần các đối tác hùn vốn cùng kinh doanh sản xuất hoa bảo quản hoa và xuất khẩu hoa...


    Phú chủ tịch sôi nổi như đang diễn thuyết. Bác sĩ Cần dịch đuổi theo veo véo. Mấy người ngoại quốc gật đầu liên hồi. Bà mũi lõ tóc xoăn áo quần lùng phùng có vẻ khoái ông bác sĩ lắm có lẽ ông nói tiếng Mỹ thành thạo. Thế là tình cờ nghiễm nhiên trưa hôm đó bác sĩ Cần làm thông ngôn cho lãnh đạo xã và đoàn khách ngoại quốc vào thăm đền.


    Phú chủ tịch và đoàn khách ngoại quốc tới thăm ngôi đền nhưng lại nói chuyện tới gần một giờ đồng hồ về cái nghề trồng hoa của làng Cổ Mật. Rồi Phú chủ tịch lại hối hả dẫn đoàn khách đi thăm hoa ngoài cánh đồng. Có lẽ vì vội việc nên anh chẳng nhắc gì tới ông bác sĩ Cần nữa. Ông Từ cũng chẳng thấy mò về. Chỉ còn một mình bác sĩ Cần ngồi co ro trong ngôi đền vắng vẻ. Đói quá nhưng ông bác sĩ chỉ đành bấm bụng nhìn mâm cơm rượu bày trên điện chứ không dám ăn vụng. Ông bác sĩ cũng không dám tự ý bỏ đi vì sợ bị vu là ăn cắp. Thế là ông đành ôm cái bụng đói ngồi rũ ra ở trong góc đền. Đói quá mệt quá ông thiu thiu ngủ chẳng còn tâm trí nào mê sảng nghĩ tới cái chuyện xảy ra trong đêm hôm qua rồi tự hỏi mơ hay thật nữa.


    Chiều hôm đó vừa nhọ mặt một người thấp bé nhanh như sóc tự xưng tên là Vòng chánh văn phòng uỷ ban đi một cúp 92 đời mới màu cánh trả đến điện bà thánh mẫu dựng ông bác sĩ Cần đang gần thỉu đi vì đói dậy rồi chở ông thẳng tới ngôi nhà gạch khang trang của Phú chủ tịch ở giữa làng. Phú chủ tịch quần ta áo bông mời bác sĩ Cần ngồi uống nước trên cái xập gụ đen bóng giữa nhà rồi dõng dạc hỏi:


            - Ông bác là người thế nào. Ở đâu tới ?


            Bác sĩ Cần ấp úng còn chưa biết khai ra như thế nào thì Phú chủ tịch đã nói:


            - Lâu nay những kẻ vãng lai tá túc ở cái đền này chỉ rặt toàn những kẻ dốt nát ăn bám lười biếng lừa bịp. Xã không để ý vì xã không chấp. Nhưng tôi xem ông bác không phải thứ người bỏ đi đó.


            Bác sĩ Cần ngồi im thít bụng đã run lắm. Phú nói tiếp:


            - Bỏ chuyện đó nói chuyện khác. Tối nay tôi mời bác tới nhà tôi là có chuyện đứng đắn. Xã có chủ trương mở lớp học tiếng Mỹ cho cán bộ và thanh niên. Nhất là đám thanh niên choai choai cho chúng bớt đánh bạc và rên rỉ suốt ngày đêm đời tôi cô đơn không biết yêu ai. Xã đã cho người ra thị trấn rước thầy về. Nhưng thầy đòi thù lao cao quá. Năm chục ngàn một giờ. Một tuần 4 buổi. Mỗi buổi ba giờ. Một tháng bốn tuần. Vị chi tất cả là hai triệu tư một tháng ấy là chưa kể cơm rượu đưa đón. Giá đó cao quá xã không chịu nổi.


            Phú chủ tịch rót nước đưa tận tay cho bác sĩ Cần rồi ranh mãnh:


            - Nay xã có lời mời ông bác cáng đáng cho cái lớp tiếng Mỹ này. Giáo án thì cứ theo giáo trình Xờ Trim Lai. Xã nuôi ông bác ngày hai bữa cơm rượu. Tiền thù lao một tháng bốn trăm ngàn. Hễ cứ thế đã. Hết chương trình A học sinh đỗ lên lớp trên 50% là xã có thưởng. Mà không chừng xã còn mở tiếp chương trình B cũng của giáo trình Xờ Trim Lai. Ông bác thấy thế nào. Bác sĩ Cần ngồi đực ra như ngỗng ỉa. Phú chủ tịch cuời:


    - Ở xã này đầy dẫy trung cấp kỹ sư cô giáo thầy giáo. Cũng ối anh ối ả nói được cái tiếng eo éo đó. Nhưng bụt chùa nhà không thiêng. Tôi đây là trung cấp thuỷ lợi cũng nói được dăm ba câu gút bai ôkê xi ơ gân. Đấy. Tôi nói vậy ông bác sĩ nghĩ cho kỹ chưa cần vội trả lời ngay. Bây giờ ông bác về đền nghỉ với ông Từ. Sáng mai 7 giờ mời ông bác ra ủy ban ký hợp đồng với ông chánh văn phòng. Nói xong Phú chủ tịch tiễn bác sĩ Cần ra cửa. Phú chủ tịch xoa vai ông bác sĩ thân mật:


    - Một bước lên làm ông giáo sư được trăm người nể mặt trọng vọng có phải chẳng sướng gấp mười lần cái thân phận con nhang đệ tử ăn mày ở các cửa đền không. Tôi và bác có duyên nên mới có chuyện này đấy. Đừng có bỏ lỡ hoài của!


    Thế là ông bác sĩ Cần trở thành thấy giáo dạy tiếng Anh ở làng Cổ Mật.


     Lớp học tiếng Anh mở ngay ở trường cấp 1 của xã. Hôm khai giảng thanh niên nam nữ trong xã kéo đến ngồi kín chỗ. Bác sĩ Cần nói thạo tiếng Pháp tiếng Anh. Ông cũng thích dạy học và muốn tự xem cái bệnh tâm thần phân lập thể nhẹ của mình tiến triển ra sao. Hàng ngày trừ lúc lên lớp oeo oeo với bọn thanh niên bác sĩ Cần ở lỳ trong nhà khách của uỷ ban ngắm nhìn cánh đồng  hoa đỏ rực mênh mông ngoài xa. Mỏi mắt ông lại lăn ra ngủ như chết. Cứ như vậy được mười hôm vào một buổi sáng chủ nhật Phú chủ tịch đi xe cúp 92 đời mới màu cánh chả tới thăm. Anh chủ tịch biếu ông bác sĩ cân chè Thái Nguyên rồi khen:


    - Ông bác dạy giỏi lắm dễ hiểu mộc mạc. Đám choai choai chúng nó khoái lắm. Mọi công việc như vậy là rất thuận lợi. Mong ông bác cố gắng nhá. Gái có công chồng không phụ.


    Rồi anh nhẩn nha:


    - Cái ông Từ ngoài đền là ông cậu tôi đấy. Ngày xưa giỏi giang lắm. Chỉ tiếc khi có tuổi lại đốc chứng chập chập mát mát thành ra người vô dụng. Ấy người già là hay như thế nhiều lúc con cháu không thể nào hiểu nổi.


    Anh nói thêm như sợ ông bác sĩ cả nghĩ:


    - Ông bác có muốn thăm thú nơi đâu hoặc là muốn tạt về thị xã có việc gì thì cứ bảo cậu chánh văn phòng một tiếng tức khắc có ngay 1 thằng thanh niên mang cúp tới rước ông đi. Nhưng có đi đâu cũng phải quay lại đây lo cho xong cái lớp tiếng Anh này đấy nhá.


    Ngồi nói chuyện một lúc Phú chủ tịch dẫn ông bác sĩ ra ngoài nhà chỉ cho ông con đường nhựa phẳng lỳ thẳng tắp chạy giữa làng. Phú nói:


    - Đây là con đường do đích thân tôi ngoại giao chạy vốn tài trợ của e xê. Kế hoạch của xã hết năm nay thì cũng xong 321 cái giếng U ni xép. Quý một đầu năm tới phấn đấu bắt đầu bước một xây dựng khu du lịch đền bà thánh mẫu.


    Bác sĩ Cần chẳng hiểu gì cả. Phú nói tiếp:


    - Ngày mai ông bác cho lớp nghỉ học.


    Bác sĩ Cần rụt rè:


    - Vâng.


    Phú cười:


    - Tối mai xã đặt tiệc mời mấy ông tây công ty Hét Rốc ông bác đi phiên dịch cho tôi.      Đòn quyết định cuối cùng đấy.


    Bác sĩ Cần gật đầu.


    Chiều hôm sau vào lúc 6 giờ một chiếc Toyota màu đỏ lừ lừ chạy tới nhà khách uỷ ban đón bác sĩ Cần. Sáng nay anh chánh văn phòng đã cho ông bác sĩ mượn bộ com-lê màu xám áo sơ mi trắng cà vạt đỏ và đôi giày đen. Nom ông bác sĩ tươm tất đến không nhận ra. Phú chủ tịch Mậu bí thư và Giong chủ nhiệm đã ngồi đợi sẵn trong xe. Cả ba đồng phục com-lê sơ mi xám cà-vạt đỏ giầy da đen chẳng còn giống 3 anh cán bộ xã thường ngày xuề xoà tất bật.


    Chiếc Toyota chạy thẳng một mạch vào thị xã. Ngồi trong xe bác sĩ Cần chỉ thấy loang loáng ánh đèn. Chạy vào phố trung tâm thì chiếc Toyota dắt theo một chiếc ắc coọc màu nâu. Hai chiếc ôtô bám nhau như đôi tình nhân chạy vòng vèo chán chê rồi đỗ xịch trước một nhà hàng ăn sang trọng đỏ rực đèn. Cửa xe vừa mở đã thấy bảy tám cô gái trẻ măng phấn son váy áo  phấp phới nhào tới. Cô nào cũng tươi như hoa ríu rít như chim non.


(còn tiếp)


Nguồn: Đêm thánh nhân. Tiểu thuyết, tập 1, của Nguyễn Đình Chính. NXB Văn học, 1999.


www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »