tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30184100
Tiểu thuyết
07.05.2013
Nguyễn Đình Chính
Đêm thánh nhân

 Bác sĩ Trương Vĩnh Cần ra tù vào đúng ngày thứ ba của một đợt rét rất dữ dội kéo dài liên tục mười bảy ngày. Không hiểu sao giáp tết rồi trời chẳng chịu ấm lên mà lại rét ghê gớm đến như vậy. Suốt 18 ngày gió bấc thổi ù ù như bão. Rét đến nỗi trâu bò chim chóc lợn gà ngan ngỗng và cả ngựa dê đều ỉa cứt táo bón tròn xoe như bi và các đường phố tự dưng vắng tanh văng ngắt như đang bị dịch hạch. Ra khỏi tù bác sĩ Cần đi thẳng ra cái trường bắn ở phía tây ngoại ô thành phố nơi có những quả đồi lùn trọc thủi lủi gối nhai nổi lên cách không xa cái đập nước vĩ đại của ông giáo sư tiến sĩ Bùi Thành Công. Bác sĩ Cần tìm đén trường bắn để thăm mộ Thạch gà gáy. Trời giữa trưa mà âm u như buổi hoàng hôn. Cái cột bắn vẫn chưa nhổ. Ngôi mộ dắp vội chôn xácThạch gà gáy đã kịp lún xuống sau mấy ngày gió mưa sùi sụt. Một chút cỏ dại lá sắc như dao đã kịp bò lên đanh vầng trên đất mộ. Cỏ thì tươi non xanh mơn mởn mà đất thì già cỗi vàng như nghệ. Bác sĩ Cần ngậm ngùi cắm cho Thạch gà gáy nén hương rồi ông ngồi bệt trên hai hòn gạch vỡ ngắm mưa bay ngắm cái mả mới lù lù câm lặng. Nỗi buồn như con giun đất lấm láp cứ từ từ bò từ gan lên phổi lên tim lên óc ông bác sĩ khiến ông nôn nao cả người chỉ mong được nôn thốc nôn tháo một bãi ra cỏ. Ông chợt nhớ tới cậu em bà Ngót tên là Tằng. Thạch gà gáy hơn Tằng 3 tuổi. Có một cái gì đó thật đau lòng thật trớ trêu. Tằng sướng từ nhỏ. Những năm chiến tranh chỉ chuyên cần đi học hiện là kỹ sư trưởng phòng thiết kế một nhà máy cơ khí lớn. Câu em vợ cũ của ông thành đạt. Cách đây vài năm một lần cậu ta tình cờ đi ngang qua khu nhà xác gặp bác sĩ Cần nhưng không hề chào ông một câu mặt cứ lạnh tanh dửng dưng như chẳng hề quen biết mặc dù ông đã nuôi nó như con đẻ. Còn Thạch gà gáy. Nó đã phải ra trận đánh nhau và bây giờ bị xử bắn vì những tội ác giết người dã man của nó. Đời công bằng thôi nhưng vẫn nhận ra sự bất công thiên lệch trong lẽ công bằng dó. Ngồi dưới vòm trời mưa dầm gió rét âm u bác sĩ Cần thương nhớ cả hai thằng thanh niên. Ông không nghĩ nhiều tới sự được thua số phận mỗi đứa mà chỉ thương cảm mủi lòng. Rồi ông ngửa mặt lên trời mơ màng buồn tủi. Rồi ông lom khom bốc mấy tảng đất đắp lên chỗ lún của cái mả Thạch gà gáy. Ba tuần lễ rồi hồn của Thạch gà gáy chắc đã tiêu dao cùng gió mây hoà vào vũ trụ. Chẳng còn hy vọng gì gặp lại cái luồng khí đặc quánh màu da ca sôi sục cuộn réo ở đây. Hai tay lấm đầy đất miên man đứng mãi giữa vòm trời mây bay gió lạnh bác sĩ Cần bỗng giật mình như người vừa tỉnh dậy sau cơn mê. Cây hương đã cháy hết àư lúc nào. Chùi tay vào cỏ ông bác sĩ chắp hai tay vái ngôi mộ ba vái rồi quay gót. Phải về thôi. Nhưng về đâu bây giờ nhỉ. Khi đi ngang qua cây cọc bắn nhìn thấy hai cái lỗ đạn cháy xém xuyên thủng cột bác sĩ Cần bỗng chợt nhớ ra là mình phải về dâu bây giờ và ông lầm bầm suy tính. Từ nay đến tết chỉ còn hơn ba tuần nữa thôi.


              


                                                         *


             Không rõ có cái gì đưa dắt chỉ đường mà bác sĩ Cần lại tìm về đúng ngôi nhà của tướng cướp Thạch gà gáy ở xóm Vân Phù xã Lại Giang. Khi còn sống Thạch gà gáy không hề cho ông biết nhà cậu ta ở đâu. Còn bài báo trên tờ tiền phong cũng chỉ nói quê tướng cướp Thạch gà gáy ở tỉnh Hưng Yên cũ. Rời khỏi cái trường bắn bác sĩ Cần đi thẳng ra ga leo lên một đoàn tàu vừa đỗ lại để uống thêm nước ăn thêm than. Rồi chuyến tàu lại đi. Bác sĩ Câng gục xuống bên khung cửa sổ ngủ như chết cho tới khi hai nhân viên trên tàu đập vai ông nói cho biết là con tàu đã chạy tới ga cuối cùng của nó. Bác sĩ Cần bước xuống tàu. Ông không đi qua lối cửa ga mà tắt ngang qua đường sắt rồi cứ thế lội ruộng vượt đường qua đồi qua suối chạy thục mạng như bị ma quỷ túm áo lôi đi. Ba ngày dêm đầu tóc quần áo ông lúc nào cũng sũng sĩnh nước bốc hơi ngùn ngụt. Sang ngày thứ tư môi ông nẻ toác ra. Ngày thứ năm hai tai ông xám đen teo quắt lại như hai miếng tai chua phơi khô. Sang tới ngày thứ chín ống quần bên phải của ông bỗng dưng bục tung chỗ đầu gối. Tới cuối ngày thứ mười ba thì ông rách tã ra như một lão ăn mày khắp người bốc lên một thứ mùi vừa chua vừa khắm không thể nào chịu nổi. Chạng vàng chiều ngày thứ mười bốn vào lúc 6 giờ 35 phút ông đã tới được thôn Vân Phù xã Lại Giang. Đó là một xóm nhỏ lơ phơ vài nóc nhà nép sát vào chân mấy quả núi đất. Mươi phút sau ông đã đứng trong vườn ngôi nhà lụp xụp của tưóng cướp Thạch gà gáy. Cái gì đã đưa đường dắt lối cho bác sĩ Cần thúc ông đi mười bốn ngày đêm quên ăn quên ngủ như vậy. Chịu! có mà thánh mới hiểu được. Chỉ biết là cuối cùng ông đã tìm được tới đúng địa chỉ. Và khi ông gõ cộc cộc cái đầu gậy dính bê bết bùn đất xuống một phiến đá nhỏ ở góc sân thì có một con chó mực bé con ghẻ lở gày dơ xương từ sau liếp lao ra sủa ăng ẳng mấy cái rồi xán đến bên ông ngoáy đuôi rối rít xin ăn rất ngây thơ  và bần tiện. Một người đàn bà nhà quê che miếng vải xô cáu bẩn ngang mắt nom như người không có mắt ôm một bó lạt ngâm ướt ròng ròng từ dưới cái ao cạnh nhà đi vào sân. Bác sĩ Cần chưa kịp hỏi thì bà ta đã hỏi trước.  


              - Có phải nhà ông ở trên công an huyện về đấy ạ?


        Bác sĩ Cần chưa kịp trả lời thì bà ta lại nói luôn.


  -Thế thì tôi trả lại cái nhà này cho các ông đấy. Tôi còn phải về để gói bánh. Mà các ông cứ cẩn thận quá. Cả cái xóm này có ai muốn dây vào thằng Thạch này đâu cơ chứ. Như thế là ở  công an huyện đã cho người về nghiệm thu  nhà của thằng Thạch rồi đây. Mời ông vào.


        Bác sĩ Cần lẳng lặng theo người đàn bà bước lên thềm. Bên trong nhà tối âm u phả ra mùi mốc meo  lặnh ngắt như nhà mồ. Một ngọn đèn dầu đặt trên bàn thờ gỗ đen bóng đủ soi rõ ảnh của một thiếu phụ trẻ vấn khăn nhung có đôi mắt đang mở to buồn đến nỗi nếu người đang sống nhìn vào lâu một chút thì có thể ngã ngồi xuống và tan biến thành vũng nước mắt tức thì. Người đàn bà thong thả nói.


            -Bà cố ngoại thằng Thạch chết rồi ông ạ. Hôm nghe tin thằng cháu bị sử bắn. Bà cụ đang ngồi ăn cơm bỗng hức lên một tiếng rồi lăn đùng ra hộc máu chết tươi. Khổ thân bà cụ.


            Lặng đi một lúc người đàn bà lại thong thả kể tiếp.


            - Tháng trước ông thân sinh ra thằng Thạch gà gáy có đi một chiếc ô tô đen bóng sang trọng về tận ngôi nhà này. Thế là vừa tròn đúng 24 năm kể từ cái ngày ông đem thằng Thạch về đây gửi bà cố ngoại trông nom bây giờ mới thấy ông ấy quay lai tìm con.Có lẽ ông ấy đã đọc được báo đăng tin đã bắt được thằng tướng cướp Thạch gà gáy khét tiếng  quê ở thôn Vân Phù Lại Giang sắp bị xử bắn và ông đã chợt nhớ ra thằng con bị bỏ rơi của mình.Cái ông gọi là bố thằng Thạch nom phúc hậu dễ mến lắm. Tai to mặt lớn nhân trung rõ là dài đúng tướng người có cốt cách làm quan to. Tối hôm đó tôi sang mượn bà ngoại thằng Thạch cái cối, tình cờ mà nhìn thấy ông bố thằng Thạch đang đứng trước cái bàn thờ kia. Ông đốt một  nén nhang cắm  lên bàn thờ vợ vái hai vái rồi thò tay định phủi lớp bụi bám trên ảnh nhưng bàn tay vừa chạm vào tấm kính thì ông bố thằng Thạch bỗng rú lên một tiếng rụt phắt tay lại. Nói có ngọn đèn kia xoi sét trời tuy tối mắt tôi dẫu có lòa nhưng tối vẫn nhìn rõ hai bàn tay ông bố thằng Thạc xưng phồng lên méo mó rồi rỏ ra những giọt nước vàng nhều nhệu. Thật cũng là quả báo quả báo cả thôi .


          Một cơn gió ùa vào trong nhà lạnh buốt. Bác sĩ Cần quay đầu lại. Người đàn bà không có mắt đã biến mất từ lúc nào. Người hay là ma? Bác sĩ Cần ngồi xuống  bậc cửa nứt toác lạnh như dươi âm phủ. Người ông bải hoải hai cẳng chân tê dại. Đêm 30 tết tối như mực. Cả cái xóm Vân Thù im phăng phắc như đang nín thở đợi đón giao thừa. Thỉnh thoảng mới nghe có tiếng chày giã thì thụp ở đâu đó. Nhà của Thạch gà gáy ở mãi cuối thôn nên càng chơ vơ lạnh lẽo vắng lặng. Cũng phải ba hoặc bốn giờ nữa mới bước sang năm mới. Bác sĩ Cần để tạm bó hương lên bậu cửa rồi ngồi dựa lưng vào cây cột mọt và ngủ thiếp đi lúc nào mà chẳng hay. Giấc ngủ mê mệt chẳng mộng mị sau bao  ngày dài bao đêm thâu mê sảng chạy tế lên như con chó hoang vô chủ không hề chợp mắt. Bác sĩ Trương Vĩnh Cần cũng không thể ngờ được ông đang ngủ đúng cái chỗ mà đêm giao thừa cái tết nào đó Thạch gà gáy lẻn về đốt hương quỳ lạy mẹ trước khi bị công an xông vào đá vào gáy ngã gục xuống rồi đè nghiến lên ngang bụng còng hai tay lại. Bác sĩ Cần ngủ say lắm. Ông ngáy o o đến nỗi con chó mực con ghẻ lở chạy tới rúc đầu hít lấy hít để cái gấu quần rách bươm của ông. Bác sĩ Cần ngủ rất say. Tới quá nửa đêm đột mhiên có một tiếng hổ gầm lên rung chuyển tiếp  sau đó là hàng tràng pháo tép pháo dây pháo đùng thi nhau nổ ròn rã. Bác sĩ Cần cuống cuồng bật dậy mắt nhắm mắt mở châm vội nén nhang rồi lập cập cắm lên cái bát hương mẻ ở trên bàn thờ. Vái xong ba vái chưa kịp nói gì lúc ngẩng lên ông bác sĩ bỗng bủn rủn cả người khi nhìn thấy từ trong đôi mắt buồn đến chết người của người thiếu phụ trẻ trong ảnh bỗng từ từ rỏ ra những giọt nước mắt đỏ ngầu như máu.


 


 


 


                                                                   4


 


          Cho đến mãi sau này người ta cũng chẳng hiểu rõ vì sao mấy ngày tết năm ấy ông trời già lại bỗng dưng dở chứng mưa to gió lớn đến như vậy.  Cả tuần lễ trước tết ngày nào cũng thế từ sang tinh mơ đến chạng vạng trời đất lúc nào cũng âm âm u u mưa bay mờ mịt dịu dàng như khói như sương chẳng mấy lúc tạnh ráo. Tiết trời như vậy nên cỏ cây tha hồ đua nhau đâm trồi nẩy lộc mơn mởn. Đường xá đi lại  bẩn thỉu nhớp nháp làm đau lòng lũ trẻ con bao nhiêu thì người lớn thích thú đắc chí bấy nhiêu gật gù với nhau: Tiết xuân năm nay mới đích thực là tiết xuân. Mưa bay lây rây thế này. Gío rét ngọt rét ngào thế này thì tha hồ mà gói bánh chưng mà xì xụp nấu nướng món nọ món kia chẳng sợ thiu thối. Âý vậy mà đêm 30 vừa gối sang giao thừa được vài phút trời bỗng đùng đùng nổi gió rồi mưa bất chợt ập đến ào ào trút nước xuống như thác như lũ và cứ thế mưa dây gió giật hết cả ngày mồng một kéo sang ngày mồng hai gần hết cả ngày mồng ba tết. Mưa gió to lắm giữ tợn lắm phũ phàng lắm mới kỳ lạ. Đúng phút giao thừa bác sĩ Cần cắm nén nhang lên bát hương trên bàn thờ mẹ tướng cướp Thạch gà gáy đúng cái lúc ông ngửng lên rụng rời chân tay khi nhìn thấy từ đôi mắt buồn đến chết người của người thiếu phụ trẻ chết yểu rỏ ra những giọt nước mắt đỏ ngầu như máu. Đúng cái lúc đó ngoài trời bỗng bật nhoáng lên làn chớp xanh lè rợn người và một tiếng sấm nổ oàng một cái choáng tai ù óc từ trên trời cao dội thẳng xuống chẳng khác gì có một  phát đại bác 155 ly nện thẳng vào nóc nhà. Bác sĩ Cần rú lên hãi hùng quay mình lao vọt ra sân cắm đầu cắm cổ lao chạy thục mạng như bị ma đuổi. Cái cảnh bác sĩ Cần lúc này chẳng khác gì con chó già ghẻ lở cúp đuôi phóng chạy phát điên phát cuồng trong bóng đêm mà đằng sau là hàng tràng pháo tết đua nhau nổ đì đà đì đẹt tống tiễn hăm doạ chế giễu


           Ma đưa lối quỷ dẫn đường dắt ông bác sĩ Cần tới đây thì cũng có lẽ ma quỷ cũng bảo nhau xui nhau đồng loạt tống tiễn ông bác sĩ cút khỏi nơi đây. Bác sĩ Cần cứ cắm đầu cắm cổ chạy như ma đuổi. Ông lội qua mương qua ngòi qua ruộng qua ao. Ông phóng qua những bờ cỏ lúp xúp sắc như dao. Ông nhẩy qua những cái hố đường kính tới 5 mét và có lúc còn lao cả người qua những bụi hàng rào dâm bụt cao hàng thước tâyvà cũng dầy hàng thước tây. Bác sĩ Cần chỉ còn biết chạy chạy và chạy… Ông chạy mãi nhẩy mãi chạy mãi nhẩy mãi chạy mãi cho đến lúc hai cẳng chân tê cứng lại  bị chuột rút cứng đờ rồi ông lăn đùng ra đất sùi bọt mép và thiếp ngay vào một giấc ngủ mê mệt hoảng loạn.


          Bác sĩ Cần không hề biết rằng cái nơi ông lăn đùng ra đấy là một bến tàu thuỷ bẩn thỉu ngay sát bờ một con sông nước mặn sóng gió cuồn cuộn.


          Bác sĩ Cần lăn quay ra ngay giữa cái bến tàu thuỷ bẩn thỉu. Ông ngủ li bì như chết mộng mị loạn xạ hết ngày mồng một thông sang cả ngày mồng hai và kéo sang đến sáng ngày mồng ba. Ông chẳng còn biết nơi này là nơi nào. Chẳng còn nghe thấy tiếng sấm nổ ùng oàng cũng chẳng nghe thấy những tràng pháo ròn rã cũng chẳng hay biết gì cơn mưa dữ dội đang trút nước xuống đầu xuống cổ mặt mũi chân tay ông rồi tạo thành những dòng nước đục ngầu chảy băng băng qua cái bến tàu đổ tháo xuống con sông đang cuộn sóng hung dữ.


          Tới trưa ngày thứ ba tức mồng 3 tết thì có người đàn ông mặc áo mưa vải bạt bộ đội đi ủng đội mũ cối bước tới đá khẽ vào mông ông bác sĩ. Người đó kêu lên.


          - Ô, thì ra  ông lão ăn mày ăn xin này chưa chết.


           Bác sĩ Cần lồm cồm bò dậy ngơ ngác. Người đàn ông cười hai hàm răng nhe ra trắng ởn như răng chó gìa.


           - Bố vẫn chưa nghẻo à. Nhầm!


            Thấy ông bác sĩ run lập cập. Người đàn ông khoát tay.


           - Ta vào cái quán kia làm vài chén. Tôi mời bố.


           Người đàn ông đi trước.  Ong bác sĩ lập cập theo sau. Hai người chui vào cái quán cóc đầy lá bánh và vỏ thuốc lá. Sau khi đã an toạ trên cái chõng ẩm ướt mốc bám xanh lè người đàn ông móc trong áo bạt ra chai rượu trắng đặt xuống trước mặt bác sĩ Cần rồi bỏ  mũ cối ướt sũng nước ra. Đó là một người măt đỏ ria mép đen mũi nở miệng rộng hai con mắt cười cười vừa tử tế lại vưa rất hung tợn. Chỉ nhìn đôi vai nổi u lên như hai quả gò  cũng biết anh ta là một gã đàn ông băm trợn dư thừa sức vóc. Anh ta cười rồi xoè bàn tay chỉ chai rượu.


           - Bố làm một hớp. Mời bố. Cứ tự nhiên.


           Bác sĩ Cần cầm cái chai lên tợp một hớp. Hớp rượu như hớp lửa. Rượu vào đến đâu biết đến đấy. Cổ nóng trước rồi thực quản dạ dày nóng lên và sau đó cả thân người như vừa được sưởi ấm. Người đàn ông cũng cầm chai rượu ngửa cổ làm một tớp rồi lại cười.


           - Sáng nay có việc đi qua đây tôi đã nhìn thấy bố nằm lù lù như đống giẻ rách tẵ tượi trong cơn mưa gió. Tôi ngỡ bố bét nhè ở đâu rồi tới đây lăn ra ăn vạ ông trời. Mặc bố. Nhưng ban nãy quay về vẫn nhìn thấy bố thì tôi  ngỡ bố ngỏm rồi.


           Bác sĩ Cần ấp úng:


           - Tôi ngủ quên.


           Người đàn ông lắc đầu:


           - Nếu trời không mưa gió thế này thì bố đi đứt rồi. Bọn chó hoang ở cái bến này nó sẽ xé tan xác bố ra.


           Bác sĩ Cần rụt rè hỏi:


           - Ơ đây lắm chó hoang lắm hả.


           - Chắc chắn bố mới đến cái bến này lần đầu nên không biết người ta gọi cái bến này là Bến Chó.


           - Thưa anh.Tôi chưa đến đây bao giờ.


           - Xem ra bố cũng là người ở đâu đó.  Giọng bố không phải là người vùng này.


           Bác sĩ Cần ngồi im lúng túng. Người đàn ông cười ôn tồn.


           - Bố ở bang nào. Bang Trệt bang Cùi hay là bang Rổ rá cạp lại.


            Bác sĩ Cần thần mặt xót thầm trong lòng. Thì ra ta bây giờ là lão ăn mày ăn xin đích thực rồi. Ông bác sĩ gật đầu ậm ừ. Người đàn ông dúi chai rượu vào tay bác sí Cần.


           - Làm choác nữa đi.


           Và anh ta tự giới thiệu.


           - Bố chưa biết tôi là ai. Tôi là Mùi thuyền trưởng. Tôi tuổi Mùi. Mùi là con dê nhưng tôi lại là Mùi  cá ngạnh. Tôi mời bố về nhà tôi ăn tết. Dù hôm nay cũng đã mồng ba rồi.


           Mùi tợp một hớp rượu nữa rồi nghiêm giọng.


           - Tôi mời bố chứ không phải rượu mời bố đâu. Về ăn tết với tôi cho vui.


           Và anh ta trỏ con tàu đậu dập dềnh ở cạnh cây cầu gỗ xuống bến.


           - Sáng nay tôi vừa ở Quảng Phú về đây. Mồng ba trời mưa. Chớ đi mồng bảy chớ về mồng ba. Nửa tiếng nữa tàu lại chạy từ bến Chó về Quảng Phú. Cho đến lúc này trên tàu của tôi  chỉ có ba thằng khách buôn lậu. Thêm bố là thứ tư. Bố là khách víp của Mùi thuyền trưởng. Không mất vé đâu.


           Mùi cá ngạnh gật gù:


          - Tuổi bố mà rơi vào cảnh đi ăn mày thì thật ơi giời ơi cơ hàn cơ hàn. Tối nay tôi sẽ chiêu đãi bố bữa Ngán. Bố đã ăn con Ngán bao giờ chưa?


          - Chưa.


          - Vậy thì bố sẽ được xơi. Uống rượu với Ngán thì chết mẹ con đời rồi. Chết luôn.


           Mùi cá ngạnh bỗng bật cười phá lên. Đôi mắt anh ta mới lương thiện tử tế sao. Anh ta khoát tay rất dứt khoát.


          - Nom bố sầu não ưu tư quá. Uống. Nhắm mắt là hết. Cười được thì cứ cười to. Cười to. Ngày mai trời lại sáng.


          Mùi cá ngạnh tu rượu ừng ực. Đúng lúc đó con tàu dưới bến bỗng rú lên hồi còi ò ò ò… nghe như  bò mẹ đang âu yếm gọi  bê con trở về chuồng.


          Ngoài trời lúc này mưa đã ngớt. Bác sĩ Cần theo Mùi cá ngạnh bước xuống con tàu nhỏ. Gío giật ngang thân tàu đùng đùng như đập trống. Sóng to thì gió cả. Nhìn hút ra xa chỉ thấy hàng ngàn con sóng bạc đầu đang chồm chồm tung bọt trắng xoá thật đúng là cơn giận dữ của sông nước đã nổi. Khoamh tàu chật cứng  một núi bao tải căng phồng. Trong bao tải có cái gì thì chỉ trời mới biết được. Ba thằng khách buôn lậu – ba gã trai quần bò giày Adidat áo Nato tóc dài chùm gáy lút tai ngồi ngất ngưởng quanh một két bia Vạn Lực và nửa con dê quay chín vàng. Bọn họ còn trẻ chỉ trên dưới 30 tuổi nhưng nom rõ vẻ phong trần già dặn từng trải của dân buôn lậu thứ thiệt. Một trong ba gã đứng lên cúi chào Mùi cá ngạnh giọng sặc mùi bia.


         - Mời đại ca tới ngồi uống với bọn em.


         Mùi cá ngạnh lắc đầu:


         - Các chú cứ vui. Hôm nay tôi có khách.


         Ba gã buôn lậu nì nèo. Một gã cố dúi vào tay Mùi cá ngạnh bao ba số. Nhưng Mùi vẫn thẳng thừng lôi tay bác sĩ Cần đi vòng ra đuôi tàu rồi chui vào một gian buồng nhỏ bằng sắt nồng nặc mùi dầu máy. Cả hai đỡ nhau leo lên cái giường cũng bằng sắt có 4 chân cao lêu đêu được bắt vít chặt xuống sàn tàu. Mùi cá ngạnh lôi ra một chai rượu trong vắt rồi hể hả:


         - Uống bia chỉ tổ chức đái hại thận. Đã uống thì phải uống rượu. Bố xem phim chưởmg có thấy bọn võ lâm giang hồ vẫn xử lí như thế nào không. Tửu bảo.Mang rươu ra đây. Ta muốn uống rượu.


       Rươụ rót ra. Cả hai cùng cạn ly. Đồ nhắm là một đĩa đỉa biển phơi khô bốc mùi khắm thum thủm. Chai rượu cạn rất mau. Con tàu đã rời bến từ lúc nào chẳng biết. Máy nổ ình ình khiến tất cả các đồ vật kể cả cái giường sắt đều rung nhè nhẹ. Nhìn ra ngoài lỗ cửa sổ bằng sắt hình tròn chỉ thấy nước trôi veo véo nhanh đến chóng mặt.


         Mùi cá ngạnh đặt tay lên vai ông bác sĩ. Cánh tay của anh ta đầy chưởng lực khiến ông bác sĩ thấy một bên vai đang bị ấn xuống rất mạnh. Mùi nói:


        - Thoáng trông thì tưởng bố là lão ăn mày. Nhưng nhìn kỹ thì thấy giống một trí thức. Này tôi hỏi thật. Bố là ai vậy.


        Bác sĩ Cần chống hai tay xuống chiếu xưng danh. Mặt ông đỏ ửng vì rượu và cũng vì xấu hổ.


        - Trương Vĩnh Cần. Bác sĩ nội khoa.Nghề mghiệp trông coi nhà xác. Đã bị đuổi ra khỏi biên chế. Không ăn mày ăn xin. Là người lang thang.


        Mùi cá ngạnh cười hơ hớ:


        - Tôi đoán có sai đâu. Trí thức. Trí thức.Trí thức các bố có rúc ở lỗ  nào thì cuối cùng cũng tòi cái mặt ra..Dấu thế nào được.Hồi còn ở trong quân ngũ ông chính ủy luôn mồm gọi trí thức la cục cứt chó khô. Nhưng xin thưa tôi lại rất kính trọng trí thức. Nào uống. Mời bố trí thức.


        Hai người lại nâng chén. Mùi cá ngạnh thân mật hỏi:


         -  Bố đừng giấu nhá. Có phải bố vừa trốn khỏi bệnh viện tâm thần  ra đúng không. Nhận đi cho khoẻ. Trí thức các bố là chúa hay phát điên.


        Bác sĩ Cần lắc đầu:


        - Không phải. Tôi bị công an nhốt vaò tù rồi công an lại thả tôi ra.Tôi chạy đến nhà chú Thạch cắm lên bàn thờ mẹ chú ấy nén nhang rồi tôi chạy đén đây.Súng nổ đinh tai choáng óc mà tôi không chết đấy.


        Rồi bác sĩ Cần rành rọt kể lại đầu đuôi mọi chuyện đã xảy ra với ông trong mấy ngày qua. Mùi cá ngạnh cười phá lên.


        -  Nói phét. Ông trí thức nói phét. Nhưng mà tôi vẫn tin. Trên đời này thiếu gì thằng nói phét như thật.Uống tiếp.Mời ông trí thức nói phét.


        Một anh thợ máy lấp ló ngoài ô cửa sổ tròn định nói cái gì. Mùi cá ngạnh phất tay đuổi luôn. Rồi anh ta chồm lên ngồi chồm hỗm như cọp ngồi ỉa hai mắt trừng trừng nhìn ông bác sĩ.


        - Hạng người như thằng Thạch gà gáy là hạng người vứt đi. Chết nhục như con chó. Bố thương cảm cho nó là bố hỏng con y xê tình cảm của bố rồi. Thế bố tưởng đời tôi may mắn lắm đấy à.Còn cơ hàn điêu đứng gấp vạn lần thằng Thạch gà gáy. Năm bảy sáu tôi coi một trại tù toàn sĩ quan hạ sĩ quan nguỵ từ cấp thượng sĩ đến trung tá nhốt ở ngoài đảo. Ngày quốc khánh mông hai tháng chín tổ chức cho chúng nó liên hoan thì bọn chó đẻ ấy lại hè nhau cướp súng phá trại định cướp cả ca nô để vượt biên. Tất nhiên là cuối cùng chúng nó chỉ công cốc.Tôi đã bắn chết hai thằng đàu trò. Tưởng rằng đươc thưởng huân chuơng ai dè lại bị kỉ luật nặng. Giáng từ chuẩn  uý xuống hạ sĩ rồi đuổi cổ xuất ngũ về quê. Bố thấy đời tôi có cơ hàn không có khốn nạn không. Cái buổi sáng hôm đầu tiên về đến thị xã Quảng Phú. Từ trên tàu bước xuống. Cũng con tàu này đây.  Cõng cái ba lô con cóc lên vai tôi cứ đứng như ngỗng ỉa ở đầu cầu. Nhìn thiên hạ hò hét chạy đi chạy lại tíu tít như đàn mối vỡ tổ tôi nghĩ thầm: Bỏ mẹ rồi.Hai bàn tay trắng không nghề không nghiệp mà lại rơi tũm vào cái đám đông láo nháo dữ dằn như tổ kiến lửa đói khát kia thì đời mình toi là cái chắc. Toi đặc. Ra bã.


            Từ bến tàu tôi lê bước trở về ngôi nhà của tôi. Ngôi nhà ư. Bố láo. làm sao mà có thể gọi là ngôi nhà được.  Ôi trời ơi. Một túp lều xiêu vẹo dúm dó  rách tã nom hom hệt lão bù nhìn đang ngồi ỉa trên bãi biển toàn cứt. Chui vào nhà hạ ba lô xuống ngước nhìn đếm được một lẻ tám cái lỗ thủng chói chang ánh mặt trời. Cúi mặt nhìn xuống đếm được một lẻ tám cái tổ bọ hung đùn lên thành đống trên nền gạch vỡ toác. Mẹ tôi đang lọ mọ múc nước ở sân sau. Thấy có bóng người  bà ngẩng lên hai mắt hấp ha hấp háy như mắt người loà.Tôi cúi chào thì bà xua tay lạnh lùng bảo:Tao nhận ra mày từ lúc mày vừa đặt chân xuống cái bến cá kia. Tao chưa đén nỗi mù đâu.Thì ra cuối cùng mày cũng mò về cái nhà này. Con ơi là con.Mùi ơi là Mùi. Khốn nạn. Cái nhà này cũng chưa đến nỗi vô phúc. Mẹ tôi là như vậy đấy. Cả đời tôi chưa bao giờ thấy bà than thở mà chỉ thấy bà vác dao chém người chỉ thấy bà cõng trên lưng những bao tải cá nặng hàng tạ chạy huỳnh huỵnh như trâu lồng trên bãi cát bến cá buổi chiều.


            Ngay từ hôm đầu trở về nhà tôi đã hiểu rất rõ cảnh ngộ của tôi. Ông bác sĩ nghĩ xem. Cái cảnh ngộ của đời tôi có chó đẻ không. Cái thằng tướng cướp Thạch gà gáy mà ông than khóc rỏ những giọt nước mắt họ hàng gì với ông. Chắc gì nó khổ hơn tôi. Có đúng không nào.Nói đi.


            Mùi cá ngạnh bốc một nắm Đỉa biển bỏ vào mồm nhai rạo rạo. Con tàu đã ra tới cửa sông. Gió quạt ào ào quanh thân tàu như muốn nhai vụn tất cả. Bác sĩ Cần đã la đà.Đã bao nhiêu ngày chạy như bị ma đuổi lại chẳng được ăn uống gì nên sức khoẻ của ông đã giảm sút rõ rệt. Vì vậy uống mới vài ba chén ông đã thấy sắp bị nốc ao rồi. Hình như có một con giun đũa to tướng đang ve vẩy ngoáy ngoáy cái đuôi nhờn nhờn ở cổ họng ông. Mùi cá ngạnh sốc ông bác sĩ lên. Cả hai lảo đảo leo ngược cái cầu thang sắt trơn như mỡ lên trên mặt bong tàu. Gió biển phả một thứ mùi vừa mặn vừa tanh nồng vào mặt vào mũi mồm vào mặt bác sĩ Cần khiến ông hộc lên như bị trâu húc vào ngực chút nữa thì ông đã nôn thốc ra boong. Mùi cá ngạnh túm gáy dựng ông bác sĩ đứng thẳng người dậy như pho tượng. Hai bàn tay anh thuyền trưởng cứng hơn thép. Và câu chuyện về một cảnh đời chó đẻ chẳng thua gì cơn gió dữ lại ào ào phả vào mặt bác sĩ Cần:


            - Đúng một lẻ tám ngày đêm liền tù tì tôi cởi trần ngồi lỳ trên cái cối đá thủng ở đầu nhà nhìn ra ngoài biển. Một lẻ tám ngày đêm  không ăn không ngủ và cũng chẳng thèm ỉa đái. Hay nói đúng hơn là ngày thứ hai tôi có chạy đi ỉa đúng một lần để tống ra một bãi cứt nhão nhoét to bằng bãi cứt trâu.   Một bãi cứt thôi hoắc khắm lặm đén nỗi chó cũng phải nôn mửa không thèm ăn. Bãi cứt cuối cùng của đời thằng lính. Một lẻ tám ngày đêm tôi ngồi im lìm bất động giống hệt như cái cối đá thủng nhìn ra biển. Trước mặt tôi là bãi biển đầy cứt người và xa hơn là đại dương xanh ngắt mênh mông dào dạt tới tận chân trời. Một lẻ tám ngày đêm đầu óc tôi rừng rực những ý nghĩ. Các nghề kiếm ăn lần lượt xếp hàng duyệt binh qua mắt tôi. Đạp xích lô ư.Đội than.Buôn đồng.Đào vàng. Bán phở. Hay là đi buôn thuốc phiện buôn thuốc lá ngoại quá cảnh Hay là mua hai cái sọt đi buôn cứt người. Đó là những việc kiếm nhiều tiền nhưng  mà tôi thì không ham bởi vì dù thế nào tôi cũng đã từng là một chuẩn uý trông coi một trại giam… Trong một lẻ tám ngày đêm đó hàng trăm hàng ngàn cái nghề tất nhiên là những cái nghề lao động chân tay sức vóc bắp thịt cứ lần lượt diễn binh qua đầu óc tôi ấy vậy mà tôi chẳng lựa chọn được cái nghề nào. Bỗng chốc tôi cảm thấy nỗi cay cú nhục nhã của một thằng lính vừa xuất ngũ tuổi ngoài”băm” mới chỉ học lớp chín chẳng có lấy một cái bằng cấp nào trong tay bỗng dưng bị ném về quê bắt đầu tính kế sinh nhai hướng nghiệp cho suốt cả phần đời còn lại của mình. Mà chắc chắn là cái phần đời còn lại đó cũng chẳng ngắn ngủi gì. Ngồi chồm chỗm trên cái cối đá thủng nỗi đau cứ thấm vào tim óc tôi từng giờ từng phút từng ngày. Tôi đi bộ đội từ năm mười tám tuổi và cứ thế kéo dài mười hai năm liền. Tôi là một thằng lính chiến lọc lõi già dặn nhưng lại là một gã khờ khạo ngô nghê khi trở lại sống đời một gã thường dân. Tôi đau lắm ông bác sĩ ạ. Đau như chó già bị thiến dái. Thú thực với ông trí thức là tôi đã khóc đấy. Tôi đã khóc trong một buổi chiều choạng vạng mưa bụi giăng giăng bay là là trên mặt biẻn như đang chăng dệt màn tơ lụa mỏng cố may tấm áo khoác cho mặt nước. Chẳng nhẽ cuộcđời sắp tới của tôi nó cũng buồn và vớ vẩn như màn sương bụi vô nghĩa kia ư.


           Gío vẫn ào ào quạt qua bong tàu. Những búi dây xích va đập loảng xoảng. Trời đã tối sập xuống. Biển và trời lẫn lộn đen kịt. Sóng gió réo sôi sục chung quanh mạn tàu. Con tàu ngả nghiêng lao đi phăm phăm như đang bị truy đuổi ráo riết. Mùi cá ngạnh bỗng đứng thẳng lên vung tay ném cái vỏ chai rỗng không về phía đuôi tàu và quát vào tai bác sĩ Cần: “Ông trí thức có nhìn thấy cái gì trên kia không. Cái gì. Bác sĩ Cần cũng quát lại. Đi với tôi. Mùi cá ngạnh lôi ông bác sĩ đi về phía đuôi con tàu. Một đàn đom đóm nhung nhúc sáng loe loé đang bay rối rít là là bám trên mặt bước tung toé cuồn cuộn. Cái gì vậy? Bác sĩ Cần trố mắt nhìn. Đàn đom đóm hay là một thúng sao trời rớt xuống hay là hàng trăm ngàn chi chít những mảnh gương vỡ. Không phải. Lân tinh đấy. Mùi cá ngạnh cười khà khà. Lửa của nước đấy ông trí thức ạ. Chắc là lần đầu tiên ông nhìn thấy có phải không. Sướng mắt chưa?.


            Và Mùi cá ngạnh lai thao thao kể tiếp.


          -   Một trăm lẻ tám ngày đêm tôi ngồi trên cái cối đá thủng nhìn ra biển.. Sau lưng tôi là ngôi nhà tã nát xiêu vẹo với một bà mẹ già gàn dở khùng điên. Ngay trước mặt tôi là bãi biển đầy cứt người thối hoắc và xa hơn ở xa xa là đại dương mênh mông xanh ngắt dào dạt vỗ sóng tới tận chân trời. Tôi ngồi như con chó già vênh cái mõm ướt lên mà ngẫm nghĩ về cuộc đời về cái thân phận khốn nạn chó đẻ của mình. Một lẻ tám lần tôi nhìn thấy chiều tà choạng vạng buông xuống buồn đến ứa nước mắt. Một lẻ tám lần tôi  ngồi tan biến vào bóng đêm tối đen ầm ầm tiếng sóng bể tiếng gió bể gầm gừ đe doạ tuyệt vọng và cô độc sợ đến thắt cả ruột gan. Và cũng một lẻ tám lần hai mắt tôi mở to nhìn rõ ánh bình minh từ từ ló lên rạng rỡ chói lọi ngời ngời trên biển quét sạch tất cả. Cứ như vậy ngày nối ngày đêm nối đêm lần lượt trôi qua lạnh lùng kiên nhẫn sòng phẳng cho tới ngày cuối cùng là ngày thứ một lẻ tám thì tôi bỗng hiểu ra rằng. Chà! cái cuộc đời rối mù bát nháo hỗn độn này hóa ra dễ hiểu vô cùng. Nó giống hệt cái bãi biển kia và đại dương mênh mông xa tít dào dạt kia. Trước mũi là cứt đái bẩn thỉu khắm lặm nhưng xa hơn chỉ một chút xa hơn bao giờ cũng là biển xanh mênh mông trong sạch lúc nào cũng dào dạt dào dạt vỗ sóng tới tận chân trời. Có đúng như vậy không hở ông trí thức bác sĩ.


           - Đúng rồi.


           Bác sĩ Cần nhẩy thách lên như một đứa trẻ được quà. Chỉ một chút nữa là ông văng xuống biển.


           - Một lẻ tám buổi bình minh rạng sáng tôi đều nhìn thấy có một con tàu hăm hở lướt trên sóng cả ngoài khơi xa. Đứng trên bờ nhìn con tàu như một con cá trắng đang bơi đi tìm mồi. Toàn thân nó tắm đượm ánh bình minh nên lúc nào cũng như  tự phát ra ánh sáng vậy. Đẹp đến nhức cả rốn ông bác sĩ ạ. Được rồi sáng mai tôi sẽ dựng ông dậy lôi ra bãi biển để ông được nhìn con tàu đang bơi trên biển cả và ông thấy hết vẻ tự do kiêu hùng của nó như thế nào.


           - Vì thế mà anh quyết định trở thành thuyền trưởng.


           - Đúng là tôi đã chọn cái công việc này. Nhưng để đạt được nó tôi đã phải cúi mặt xuống đi học năm năm ở trường hằng hải đấy bố ạ. Nhục nhớ đời.


           Bác sĩ Cần đứng lên. Ông đã dã rượu. Vì lý do gì mà ông dã rượu thì có trời mà biết. Đây là lần đầu tiên sau hơn hai mươi năm tủi nhục đớn hèn ông phát lộ một cử chỉ cực kỳ sang trọng trang nghiêm. Ôm lấy Mùi cá ngạnh hôn lên trán anh rồi ông bật khóc rưng rức. Nước mắt nước mũi nước dãi ông chảy lép nhép lên khắp mặt Mùi cá ngạnh. Ông thầm thì.


          - Chàng trai của ta. Các con ơi. Thạch gà gáy ơi! Mùi cá ngạnh ơi.


          Tất nhiên lúc đó Mùi cá ngạnh không đẩy bác sĩ Cần ra. Ông trí thức bác sĩ này Tây quá rồi. Mùi cá ngạnh nghĩ như vậy. Anh cười khà khà rồi xốc nách bác sĩ Cần lên dìu ông trở lại cái ca bin thuyền trưởng ấm cúng ở tầng dưới gần đuôi tàu.


 


                                                          *


 


           Đêm hôm đó khoảng 10 giờ Mùi cá ngạnh đưa bác sĩ Cần trở về ngôi nhà của anh. Từ bến tàu lên hai người đi qua một dãy phố biển nhộn nhạo sáng choang ứ phè hàng hoá tạp nham rồi rẽ vào một cái ngõ nhỏ lầy cát. Gia đình anh thuyền trưởng ở trong một căn phòng vuông vắn rộng khoảng 20 mét vuông có hai cửa sổ song sắt rất kiên cố. Vợ chồng tôi mới dọn về đây được hai năm để tiện làm ăn. Mùi cá ngạnh khoe như vậy. Đồ đạc trong nhà  xơ xác chỉ có hai cái giường gỗ một bộ xa lông cũ rích bằng gỗ tạp mạt hạng. Một cái tủ ly cũng gỗ hạng bét. Trên nóc tủ có cắm cành đào và bày mâm cỗ tết đủ cả mấy hộp mứt và dăm cái bánh chưng xanh. Bên cạnh còn đặt một cái ti vi màu của Nhật đen bóng mới tinh cực kỳ hiện đại. Sự hiện diện của cái ti vi sang trọng này trong căn phòng tồi tàn giữa đống đồ đạc cũ rích và mâm cỗ sơ sài chỉ làm nó trở nên kệch cỡm và đầy vẻ khả nghi. Kẻ xông ra đầu tiên chào đón Mùi cá ngạnh và bác sĩ Cần là một chú lợn khổng lồ mõm dài tai lớn lông trắng toát rất sạch sẽ. Thứ đến một lũ trẻ con lít nhít bốn năm đứa đủ cả gái cả trai đứa nào cũng mập mạp mũm mĩm xúng xính áo mới quần mới hai má đỏ hây hây. Và cuối cùng là một người đàn bà gày ốm da trắng xanh có đôi mắt sang long lanh nom lương thiện và tử tế hệt như đôi mắt của Mùi cá ngạnh. Thấy khách lạ con lợn khổng lồ chúi mõm xuống kêu ụt ịt ụt ịt. Lũ trẻ con thì chùn cả lại tròn xoe mắt. Còn người đàn bà thì đỏ mặt lúng túng xấu hổ. Bác sĩ Cần lột ngay cái mũ lông ếch- ki- mô xứ tuyết xuống cúi đầu chào khiến chị càng lúng túng ngượng nghịu hơn. Mùi cá ngạnh quăng cái mũ cối xuống giường cười hà hà nói rất to:


         -  Đấy là vợ tôi. Đây là lũ con gà vịt của cái nhà này và đây là chú lợn Y- oóc- sai người bạn lớn của gia đình tôi. Nhìn đây. Tôi xin giới thiệu với cả nhà. Đây là ông bác sĩ tôi mời về ăn cái tết vét với gia đình ta.


           Lũ trẻ con ồ cả lên. Con lợn khổng lồ ngoáy tít cái đuôi lũn cũn còn chị chủ nhà thì càng thêm đỏ mặt càng thêm lúng túng.


           Mùi cá ngạnh mời bác sĩ Cần ngồi xuống ghế. Anh bế lần lượt từng đứa trẻ lên và cũng lần lượt rỉ vào tai từng đứa một điều gì đó bí mật mà chỉ mình anh và lũ trẻ biết. Người đàn bà bưng tới bộ ấm chén sạch sẽ và rất kính trọng đặt xuống trước mặt bác sĩ Cần. Mùi cá ngạnh cười thoải mái âu yếm cầm lấy tay vợ ngay trước mặt ông bác sĩ Cần. Anh thuyền trưởng dịu dàng hỏi.


           - Bây giờ em có thể mua cho anh vài con Ngán được không?


           Chị vợ se sẽ lúc lắc đầu. Mùi cá ngạnh mỉm cười:


           - Gìơ này thì cũng khó đấy. Chợ tan lâu rồi.Nhưng em cứ thử chạy ra chợ xem sao.


           Chị vợ vẫn se sẽ lắc đầu.Tới lúc này thì ông bác sĩ bỗng nhận ra chị vợ anh thuyền trưởng là một người câm.


           Mùi thuyền trưởng âu yếm ôm lấy vai vợ:


           - Hay là em thử  xuống thuyền của  bà Mẫn béo.


          Chị vợ quay ngoắt ra cửa rồi biến đi nhanh như luồng gió. Bác sĩ Cần cởi xong cái áo thì cũng thấy lũ trẻ con và chú lợn đòng loạt lỉnh đi đâu hết cả. Căn phòng nhỏ trống trơn yên lặng. Mùi cá ngạnh rót nước mời bác sĩ Cần.Anh thuyền trưởng khoát tay:


           - Mời bác sĩ uống tạm cốc chè nóng rồi ra sau nhà đi đái và rửa mặt.


           Nhưng bác sĩ Cần không đi đái và cũng chẳng cần rửa mặt. Bê cốc chè nóng lên ông xuýt xoa chiêu từng ngụm nhỏ. Mắt ông lim dim. Lòng ông ấm áp và thanh thản quá. Mùi cá ngạnh đốt một nén nhang cắm lên bàn thờ rồi ngoái lại nói với bác sĩ Cần.


           - Ông bác sĩ có mệt thì lăn ra giường cho dãn gân cốt. Vợ tôi giỏi lắm nhanh lắm. Chỉ loáng nữa thôi là ta sẽ uống rượu với ngán.


           Nở một nụ cười như thách thức. Anh thuyền trưởng hỏi:


           - Đêm nay ta đấu rượu chứ ông bác sĩ?


           Bác sĩ Cần gật đầu nhận lời. Ông tựa kưng vào ghế. Xương ông kêu răng rắc. Mùi cá ngạnh cười to ấn vào tai bác sĩ Cần giục ông lên giường làm một giấc cho đỡ mỏi. Bác sĩ Cần lắc đầu: “Tôi vừa ngủ thông hai ngày hai đêm rồi no mắt rồi”. Vừa lúc đó chi vợ Mùi cá ngạnh cắp cái rổ chạy vào. Mặt chị tươi rói. Chị chìa cái rổ vào sát mặt chồng như khoe. Rồi chị biến ngay xuống cái bếp bé tí xíu ở ngay cạnh nhà. Anh thuyền trưởng khoái lắm co một chân lên nhẩy lò cò hét lên như đứa trẻ: “Ngán muôn năm. Vợ tôi muôn năm” Rồi anh xăng xái quét nhà trải chiếc chiếu hoa ra giữa nhà. “Uống rượu thì phải ngồi bệt mới thú”. Mùi cá ngạnh nói như vậy. Và anh lại mở một nụ cười thách thức với bác sĩ Cần.


          Đêm nay ta quyết đấu ông bác sĩ nhá. Uống rượu với ngán vào đêm mồng ba tết. Sướng rồi cười to.


          Và không hiểu có phải vì thích thú quá hay không Mùi cá ngạnh lắc lư cái đầu tắc lưỡi tóp một cái rõ kêu và thốt lên:


          - Phải uống. Uống thoả thuê. Uống bằng thích. Đã uống là phải uống cho tới khi cho chó ăn chè. Đời là cái chó gì. Nhắm mắt là hết. Cười đựơc là cứ cười to. Cười to! Ngày mai trời lại sáng.


            Trận quyết đấu giữa anh thuyền trưởng và ông bác sĩ bắt đầu từ 17 giờ 37 phút đêm ngày mồng ba tức là chỉ còn 23 phút nữa là bước sang ngày mồng bốn tết. Một mâm cơm rượu đủ hương vị ngày tết bày ngay ngắn trên chiếc chiếu. Có thịt gà nấu canh măng. Có thịt đông.Có bát dưa góp và đĩa bánh chưng. Và đặc biệt còn có thêm một bát ô tô đựng 8 con Ngán to tướng tất nhiên là vẫn còn chưa luộc. Lúc này lũ trẻ con gà vịt đã chui hết vào trong vuông màn vải xô nhuộm xanh buông lùng bùng trên giường. Chú lợn Y oóc sai cũng đã ngáy khụt khịt ngon lành ở một góc nhà. Chị vợ Mùi cá ngạnh bê một vò rượu to có  nút lá chuối khô lễ phép đặt xuống cạnh mâm  rồi lặng lẽ chui nốt vào cái màn lùng bùng cùng với lũ trẻ. Xem ra thì chị cũng quá quen với những trận quyết đấu sống mãi như thế này của ông chồng thuyền trưởng rồi. Đây là lần đầu trong đời ông bác sĩ  Cần ăn thịt con Ngán vì vậy ông hơi giật mình khi thấy Mùi cá ngạnh thả vào bát của ông một con vật có hình thù lạ mắt hay nói đúng hơn là nó chẳng có hình thù gì cả. Nó nhơn nhớt đo dỏ nhầy nhầy như miếng thịt nhão.


ở giữa cái “miếng thịt” đó lại thấy ngổng lên một cái vòi trắng trông đến lạnh cả gáy. Mùi cá ngạnh đổ vào bát của ông bác sĩ một ít rượu rồi nâng bát của mình lên và trịnh trọng:


            - Mời bác sĩ. Bắt đầu.


            Bác sĩ Cần cũng nâng  bát của ông lên. Hai cái bát chạm vào nhau khá mạnh. Thấy Mùi cá ngạnh bỏ con ngán to tướng vào mồm bác sĩ Cần cũng bỏ con ngán vào mồm. Thấy quai hàm Mùi cá ngạnh xiết mạnh. Ông cũng xiết mạnh quai hàm và ngay lập tức trong mồm ông nơi chân răng bỗng thấy ứa ra một thứ nước lờ lợ tanh tanh và lại hơi mằn mặn chua chua. Ông bác sĩ rùng mình mặt biến sắc. Mùi cá ngạnh hất đầu vào bát rượu ra hiệu uống ngay. Chính hớp rượu kịp thời ấy đã đẩy ngay con Ngán sống sít vừa bị cắn vỡ trôi tuột vào cổ họng cứu giúp cho bác sĩ Cần thoát khỏi một cú nôn oẹ là cái chắc. Bác sĩ Cần cúi mặt xuống uống tiếp một hớp rượu nữa. Lúc này ông mới nhận ra rượu trong bát đỏ hồng như pha máu.


           Ngay từ phút ấy bác sĩ Cần bỗng hiểu ngay được là trận quyết đấu này với ông quả là sẽ rất kinh tởm và ác liệt.


           Mùi cá ngạnh cười rất to vỗ vai bác sĩ Cần.


           - Trước lạ sau quen. Ngán là thế. Miếng đầu con đầu thì ngại. Miếng thứ hai con thứ hai thì ngon. Tới con thứ ba thì ối giời ơi! Tuyệt vời. Nhưng chỉ tới con thứ ba thôi. Hết con thứ bốn thì bắt đầu ngán. Chẳng mấy ai ăn tới con thứ năm. Có lẽ vì vậy mà người ta gọi nó là con Ngán! Nhưng ta mới hết con thứ  nhất. Nào... Và anh thuyền trưởng nháy mắt cười to.


          - Mời bác sĩ tiếp tục.


          Lại một miếng thịt to tướng lầy nhầy nhơn nhớt hồng hồng ở giữa có cái vòi trắng ngổng lên được bỏ vào bát của bác sĩ Cần.


          Đúng như anh thuyền truởng đã nói. Đêm hôm đó sau khi chén hết con Ngán thứ tư uống hết bốn bát rượu thì bác sĩ Cần ngán thực sự khi nhìn thấy trong bát ô tô còn sót lại mấy  con vật kinh dị còn chưa tách vỏ. Bác sĩ Cần đã bắt đầu thấy la đà. Phải công nhận là rượu hoà với thứ nước đỏ hồng trong ruột gan con Ngán tiết ra uống rất sướng. Bác sĩ Cần đã say la đà. Mùi cá ngạnh cũng đã say la đà. Đôi mắt lương thiện tử tế của anh đỏ quạch như mắt cá chày. Uống đến bát thứ sáu thì cả hai đấu sĩ đều nhổm cả lên chống tay chồm chỗm như hai con cọp đang ngồi rình miếng vồ nhau. Lúc này đã hơn hai giờ sáng. Căn phòng im phăng phắc. Thỉnh thoảng  nghe thấy tiếng trẻ mê ú ớ cựa quậy ở trên giường. Chú lợn Y oóc sai đã vào sâu giấc ngủ nên không khụt khịt nũa mà thở phì phì như người. Mùi cá ngạnh nghiêng vò rót đầy bát rượu thứ 8 rồi chỉ tay vào cái màn đang buông lùng bùng ề à.


          - Ban nãy lúc mới buớc vào đây nhìn thấy hai con mắt ông thô lố ra là tôi hiểu ngay cái điều làm ông nghi ngờ. Cả cái bày chim chích choè sàn sàn đang ngay kho kho trong cái mùng kia đếch có đứa nào do vợ chồng tôi đẻ ra đâu. Chúng nó là con thiên hạ đấy. Bày trẻ lang thang vô thừa nhận đấy. Vợ  chồng tôi nhặt chúng nó về nuôi cho vui của vui nhà. Lũ trẻ con ăn tốn lắm ông bác sĩ ạ. Tới bữa cơm chúng nó  ăn rào rào như tằm ăn rỗi. Ngồi nghe chúng nó ăn cũng sướng. Sướng. Cười to. Cười rõ to.


           Bác sĩ Cần trợn mắt ề à hỏi lại.


           - Tại sao vợ chồng lại không đẻ. Tịt mất rồi à. Tại anh tại ả hay tại cả đôi bên.


           Mùi cá ngạnh cười khà:


           - Đố ông bác sĩ đấy.


           -  Đố à. Dễ quá. Đoán nhé. Tại cái cô vợ ốm o xanh dớt kia. Trúng phóc chưa?


           - Nhầm. Bác sĩ như ông. Vứt vứt vứt cho chó nhằn. Tại tôi đây này.


           Mùi cá ngạnh phanh áo đập bồm bộp vào ngực.


           - Tại tôi đấy ông bác sĩ ạ. Ông là bác sĩ  thử căng mắt ra nhìn xuyên vào ruột gan tim phổi gân máu của tôi xem lục phủ ngũ tạng của tôi đang nhiễm cái gì không. Nhìn thử  xem. Nhìn đi.


           Bác sĩ Cần lắc đầu. Mùi cá ngạnh lại vỗ bồm bộp vào ngực. Anh bỗng đổi giọng hung dữ.


           - Ông rõ đúng là thứ bác sĩ vứt đi cho chó nó nhằn. Không nhìn thấy gì à. Chất độc. Chất độc màu da cam đấy. Cái thứ bột màu hồng hồng vừa hôi vừa tanh lại vừa hắc vẫn được tưới  như mưa từ trên trời xuống. Cái thứ bột khốn nạn đểu giả ấy nó đã thấm vào lỗ chân lông của tôi nó chui qua lỗ mồm qua lỗ mũi qua lỗ tai lỗ mắt tôi lúc nào tôi cũng chẳng hay. Cái thứ bột mất dạy xỏ lá ấy nó đã ngấm vào gân vào xương vào tim vào phế vào máu tôi lúc nào tôi cũng chẳng rõ. Chỉ đến khi nó đột ngột hiện nguyên hình là một cái quái thai một tai hai mũi ba chân bốn tay tong teo co quắp nhớp nháp tởm lợm khủng khiếp chui qua âm hộ vợ tôi ra ngoài trợn ngược hai con mắt trắng dã lồi hẳn lên như hai cái đít chén nhìn tôi thì tôi mới ngã ngửa người ra thế là đời tôi toi rồi. Toi đặc rồi ông bác sĩ ạ.


            Mùi cá ngạnh ngửa cổ nốc bát rượu thứ mười vào mồm uống ừng ực một hơi. Rượu tràn qua mép xuống cổ xuống ngực. Đôi mắt cá chày của anh thuyền trưởng long lên hung dữ và đau đớn. Bác sĩ Cần ngọ nguậy vặn lưng vặn cổ. Lập tức Mùi cá ngạnh chĩa thẳng cái bát vào mặt ông bác sĩ. Anh cười nhạt dữ dằn.


            - Ngồi im. Ngồi im mà nghe tôi kể tiếp cái cuộc đời chó đẻ của tôi. Ngồi im. Tôi nói thật với ông bác sĩ nhé. Đời tôi khổ nhục cơ hàn gấp mấy lần  thằng tướng cướp Thạch gà gáy con đẻ con nuôi của ông. Tôi biết ông chính là bố đẻ của thằng tướng cướp Thạch gà gáy vừa bị xử tử. Tôi biết. Ban nãy trên boong ông “sưa” ông đã ôm lấy tôi và rống lên. Các con ơi. Con trai ơi. Thạch gà gáy ơi. Có đúng không nào. Tôi biết ông chính là bố đẻ của cái thằng tướng cướp mất dạy vô ơn cướp công cha mẹ đã sinh nó ra làm người ấy. Tôi rất thông cảm với ông thương ông tôi muốn gánh đỡ cho ông một phần nỗi buồn đang đè nặng trong tim gan ông. Nào nốc bát thứ mười đi bố trí thức bác sĩ. Nốc đi. Đừng có ỉu. Đời là cái chó gì. Nhắm mắt là hết. Cười được thì cứ cười to. Cười to. Ngày mai trời lại sáng.


               Bát rượu thứ mười chảy ồng ộc vào cổ bác sĩ Cần. Đến lúc này thì rượu chẳng hơn gì nước lã. Trợn ngược  mắt lên trần trừng trừng nhìn cái móc sắt to tướng treo quạt Mùi cá ngạnh khàn khàn tiếp tục kể - dường như anh đang kể cho chính cái móc sắt cong queo đó nghe phần cuối cùng bi thảm nhất cuộc đời chó đẻ của anh.


                - Sau khi tốt nghiệp lớp  thuyền trưởng tôi được điều về làm thuyền trưởng con tàu này thay cho gã thuyền trưởng cũ tên là Đàm cối đá vừa bị tống vào tù vì tội chở lậu sáu tư tấn đồng. Đời tôi bắt đầu sang trang mới. Lúc này mẹ tôi đã chết. Tôi bán cái nhà tã rách ở bên ven biển đi và lấy vợ.Tôi lấy một cô gái bán cá mới mười bảy tuổi hai má đỏ như hai trái đào và có hai bầu  vú rất to nhất  thị xã Quảng Phú này. À mà ở cái thị xã phố biển này cứ một trăm cô gái thì chín chín cô đi chạy chợ  buôn cá. Mẹ tôi cũng là một người bán cá đấy. Vợ tôi vừa trẻ vừa khoẻ vừa đẹp lại vừa vui tính lại rất nhanh nhẹn lam làm. Hai vợ chồng tôi mua một gian  nhà  ở ngay gần chợ trung tâm thị xã. Tiền mua nhà là tiền của vợ tôi đấy chứ tôi làm đếch gì có tiền. Ông bảo vớ được một cô vợ như thế thì đời tôi có lên tiên không. Chúng tôi sống với nhau khoái lắm sướng lắm  hả hê ấm cúng lắm. Đêm nào cũng vậy hai vợ chồng tôi phải vần nhau ít nhất ba lần. Có đêm hăng lên bốn hoặc năm hoặc sáu lần. Sáng ra năm giờ cả hai cùng dậy ăn xì xụp bát mì rồi vợ tôi vác bao tải cá to tướng năm bảy chục cân chạy ra chợ. Còn tôi thì khoác áo đi giầy mõm nghoé phóng thẳng xuống bến tàu. Đến chiều vào khoảng sáu giờ tôi ở bến tàu về nhà thì cũng là lúc vợ tôi ở chợ bon bon chạy về. Buổi sáng ra khỏi nhà túi rỗng. Buổi chiều quay về nhà túi đứa nào cũng cộm những tiền là tiền. Ông bảo có sướng không hả ông. Sướng quá đi chứ. Hạnh phúc là thế chứ còn là gì nữa. Vợ chồng tôi yêu nhau lắm hả hê lắm bằng lòng nhau lắm. Ngày tháng dần trôi cái bụng của vợ tôi cũng to dần lên. Cuối năm thì cô ấy vỡ chum. Vốn là một người rất khoẻ mạnh nên đến tháng thứ chín rồi bụng to vượt mặt rồi khệnh khạng lắm rồi mà cô ấy vẫn cứ băm băm chạy ngược chạy xuôi sáng bãi chiều chợ mua mua bán bán. Thế rồi một buổi chiều từ bến tàu về đến nhà tôi thấy nhà khoá cửa vợ tôi vẫn chưa về. Đang ngơ ngác thì chị hàng xóm te tái chạy sang cười toe toét miệng khoe: Cô ấy dở dạ rồi. Dở dạ từ trưa. Đến nhà hộ sinh rồi. Bây giờ chú vào thì có khi cô ấy đẻ rồi đấy. Tôi quay gót phóng thẳng đến cái nhà hộ sinh ở cuối phố biển. Cô ấy mặc một cái váy nhàu nát rụng thùng thình màu cháo lòng - đang đứng nhăn nhó trong phòng đợi lên bàn đẻ. Thấy tôi cô ấy kêu a lên một tiếng rồi lò dò bước ra. Tôi cầm lấy tay vợ tôi âu yếm lau mồ hôi đang dịn ra trên trán của cô ấy rồi hỏi: Đau lắm hả. Vợ tôi lắc đầu gượng cười: chỉ hơi tưng tức thôi anh ạ. Tôi nói: “Đố em: con trai hay là con gái nào.” Vợ tôi lại gượng cười hỏi lại “Đố anh đấy”.“Chịu thôi không biết được” tôi trả lời như vậy. Vợ tôi lại hỏi “Anh thích con trai hay con gái”. Tôi đáp luôn “Thằng cu”. Vợ tôi khẽ bấu vào tay tôi rồi thì thầm “Thằng cu đấy”. Bà đỡ vừa bảo em đến lúc này chưa ra máu thì nhất định là thằng cu rồi”. “Nếu vậy thì… sướng !” Tôi thích thú hả hê buông một câu như vậy. Nói chuyện với nhau thêm mươi phút vợ tôi bỗng còng lưng xuống hai tay ôm bụng. Mặt cô ấy nhợt ra. Rồi cô ấy bảo “thằng cu nó sắp chui ra rồi đấy. Em lên bàn đẻ đây”. Cô ấy dúi vào tay tôi quả quít đang ăn dở rồi lò dò đi vào trong phòng đẻ. Tôi đứng ngoài chờ. Cái cảnh thằng đàn ông đứng ngoài chờ vợ đẻ như thế nào thì chắc ông chẳng còn lạ gì. Bồn chồn lo lắng khoái chí sợ hãi mơ mộng thấp thỏm… thôi thì nếm đủ hết cả mọi cảm giác. Tôi đi đi lại lại tới ngàn lần vạn lần quanh cái phòng chờ rộng hai chục mét vuông. Thời gian trôi chậm như ốc bò. Một tiếng hai tiếng rồi ba tiếng bốn tiếng. Hai cánh cửa phòng đẻ vẫn đóng chặt. Đêm dần dần trôi qua. Thêm năm tiếng sáu tiếng bảy tiếng đồng hồ nữa. Tất cả các ông chồng kiên nhẫn nhất cùng cảnh với tôi đều đã bỏ về. Chỉ còn mình tôi nhất định tôi không chịu về. Làm sao mà về được hả ông. Tôi cứ đi đi lại lại tôi chờ đợi chờ đợi đi đi lại lại không biết bao nhiêu vạn lần triệu lần tỉ lần tới lúc mệt rũ người gục xuống cái ghế băng ngủ thiếp đi. Tôi đã ngủ một giấc rất say trong sự chờ đợi yên tâm thanh thản không mộng mị mê sảng. Khi tôi tỉnh giấc mở mắt ra thì cái cảm giác đầu tiên của tôi là thấy mình nằm trơ trọi cô độc lọt thỏm trong một bầu không khí im lặng mênh mông đến rợn người. Tôi nhổm phắt ngay ra khỏi cái ghế băng và tự hỏi: Tại sao chung quanh lại im ắng đến như vậy nhỉ. Một cái nhà hộ sinh sao không nghe thấy tiếng trẻ con khóc không nghe thấy tiếng các sản phụ rên la không một bóng y tá hộ sinh đi lại mà vắng vẻ và im lặng như nhà mồ thế này. Giữa lúc bàng hoàng ớn lạnh như vậy thì tôi chợt nhìn thấy hai cánh cửa phòng đẻ từ từ mở ra. Hai cánh cửa từ từ tự động mở ra không một tiếng động. Không có bàn tay người mở. Từ trong phòng đẻ lừ lừ trôi ra một cái bàn đẻ trắng loá khổng lồ đầm đìa máu người. Quỳ trên cái bàn đẻ đó là vợ tôi tóc tai rũ rượi mồm há ra tê cứng  toàn thân trần truồng hai bầu vú căng phồng to như hai bình vôi đang tong tỏng rỏ những giọt sữa trắng ngần xuống một đứa hài nhi. Không. Đó không phải là một đứa hài nhi mà là một cái bọc lầy nhầy mang hình thù nửa người nửa Sứa bể. Đó là một con quái vật có hai con mắt to tướng trắng dã lồi lên trên đỉnh đầu. Con quái vật đó có một tai hai mũi ba chân bốn tay lòng khòng ngoe nguẩy như bảy cái vòi bạch tuộc. Và thật khủng khiếp chính giữa cái đống  vòi loàng ngoằng chân tay đang mò mẫm quờ quạng ngọ nguậy đó lồi lên một cái dái bé xíu lành lặn xinh xắn đỏ hồng tươi roi rói. Một cái dái  đích thực của một thằng cu.


           Tôi không thét lên không khóc không  rú lên như chó dại không ngất đi. Nhưng tôi đã ngã quị xuống đập mặt xuống cái nền nhà lạnh giá khi nhìn thấy cái cảnh ấy.


           Ngay sáng hôm đó tôi đã đón vợ và con tôi thằng cu con trai đầu lòng nối dõi của tôi ra khỏi nhà hộ sinh.


           Mùi cá ngạnh đứng phắt lên mắt vẫn trừng trừng nhìn cái móc sắt trên trần nhà một tay cầm chặt cái bát rỗng không một tay bóp mạnh vỏ con ngán. Anh thuyền trưởng đứng sừng sững vươn cao như pho tượng đồng đen. Bác sĩ Cần cũng đứng phắt lên. Ông đổ rượu ồng ộc vào cái bát trong tay anh thuyền trưởng. Bát rượu thứ mười một. Bác sĩ Cần thét lên khê đặc:


          - Thằng cháu nội quí tử của ta đâu rồi? Nó đâu rồi? Nó đâu rôì?


          Mùi cá ngạnh ngoảnh lại nhe răng cười. Hàm răng trắng ởn như răng chó.


           - Một trăm linh tám ngày đêm vợ tôi đã bế nó ngồi trên cái giường kia. Một lẻ tám ngày đêm cô ấy đã ru hời âu yếm hôn hít cái con quái vật lầy nhầy ấy. Một lẻ tám ngày đêm liền dòng sữa trắng ngần không lúc nào ngừng cứ tong tong từ hai bầu vú của vợ tôi rỏ xuống thằng bé. Ông tưởng vợ chồng tôi hắt hủi thằng bé à. Nhầm. Làm sao chúng tôi có thể hắt hủi một đứa con khốn khổ tội nghiệp như thế. Một lẻ tám ngày đêm chúng tôi không cần tắm rửa cho nó bởi vì nước mắt của hai vợ chồng tôi chảy ra quá thừa thãi rửa sạch tất cả những nhớp nháp dơ dáy bám trên cái thân hình quái vật dị dợm của nó. Nước mắt của vợ chồng tôi đã tắm rửa sạch sẽ cho thằng con trai đầu lòng của chúng tôi khiến cho cái hình hài của nó dù có quái đản xấu xí đến đâu nhưng vẫn có quyền bốc lên một thứ mùi thơm tho ngầy ngật ngọt ngào trắng trong giống như tất cả những đứa trẻ sơ sinh khác ở trên đời này.


Vợ chồng tôi đã  thề với nhau là sẽ nuôi nó suốt đời nếu như nếu như không có mấy cái thằng bác sĩ uỷ viên thường trực giám đốc chủ nhiệm của cái đề tài khoa học chuyên nghiên cứu những quái thai khốn khổ khốn nạn đó.


            Mùi cá ngạnh ngửa cổ uống ừng ực một hơi hết bát rượu rồi vung mạnh tay ném cái bát bay vút qua cửa sổ. Hai mắt anh thuyền trưởng bỗng đảo lia lịa. Một đám bọt trăng đùn ra từ khoé mép. Nuốt lại đám bọt vào mồm Mùi cá ngạnh gầm gừ như con chó sắp phát cơn dại.


            - Tin vợ chồng tôi đẻ ra quái thai lan nhanh đi dữ dội như một cơn bão từ bể Đông bất ngờ ập vào tràn qua thị xã. Dân tình cứ nháo cả lên như chạy loạn mới lạ chứ. Tổ sư cái đám đông khốn khiếp đó. Suốt cả ngày họ cứ rùng rùng kéo đến vây kín quanh nhà tôi tò mò hớn hở như xem triển lãm. Đã một lẻ tám lần tôi vác xà beng lao ra văng cặc vào giữa mặt cái đám đông đó. Và cũng một lẻ tám lần tôi chắp hai tay quì  xuống lạy cái đám đông đang xúm xít trước cửa nhà tôi họ vẫn chẳng chịu bỏ đi mà mỗi ngày lại kéo đến đông hơn náo nhiệt hơn háo hức hơn tò mò hơn. Rồi đến một hôm hình như là hôm thứ một lẻ chín thì phải hai vợ chồng tôi đang ngồi ôm con trên giường thì có chiếc ô tô in chữ thập đỏ  đèn xanh đèn tím  ve ve chạy tới đỗ xịch trước cổng nhà.  Chín gã bác sĩ đeo kính mặc áo choàng trắng đeo khẩu trang trắng trịnh trọng bước vào.Cả chín gã chào vợ chồng tôi rồi cả chín gã đồng thanh đề nghị vợ chồng tôi cho họ được mang cái quai thái ấy đi. Họ nói: “Đây là một trường hợp rất hiếm hoi cá biệt của khoa học. Có thể nói nó là một không ba  quái thai vô cùng quý hiếm của loài người. Nó cần được ngâm dấm để nghiên cứu vì ngoài giá trị khoa học nó còn có ý nghĩa chính trị to lớn vì cái quái thai ngâm dấm này sẽ là một bức tượng đài hùng hồn nhất lên án vạch trần tội ác dùng chất độc Đi-ô-xin màu da cam diệt chủng trong chiến tranh ở Việt Nam vào cuối thế kỷ hai mươi này. Vừa nghe tới đó vợ tôi đã rú lên nôn thốc ra một chén mật xanh trộn lẫn mật vàng. Con tôi thì gần như tắc cổ chết sặc vì đờm và dãi đùn lên mũi. Tất nhiên là tôi đã dùng xà beng để lùa chín  gã bác sĩ ấy ra khỏi nhà. Nhưng rồi từ sau hôm đó nhà tôi bỗng trở thành một điểm nóng của thị xã. Ty y tế vệ sinh dịch tễ chọn nơi này làm địa chỉ tập dượt thí điểm rải vôi bột và thuốc sát trùng theo sơ đồ mạng Féc để bao vây siêu vi trùng và các gen quái dị cách li tuyệt đối với môi trường xung quanh. Công ty vận tải đường sông đưa xuống một công văn nhắc nhở xa xôi là có thể công ty sẽ không dám gửi con tàu và hơn trăm hành khách vào tay một gã thuyền trưởng vừ chập mạch lại vừa chứa đầy độc tố Đi-ô-xin trong người. Bên sở công an thì rõ ràng và cương quyết hơn nhận định nhà tôi là điểm nóng nhất ở thi xã gây tắc người tắc xe trở ngại giao thông cần phải cấp tốc có biện pháp giải toả. Ông nghĩ xem gia đình bé nhỏ tội nghiệp của tôi làm sao mà chống đỡ nổi chừng ấy hoả lực tập chung cấp tập bắn thẳng trực diện đồng loạt cùng một lúc như vậy. Một buổi sáng tinh mơ khói sương dầy đặc như bưng lấy mắt. Vợ chồng tôi khua chạn khua bát khua nồi ầm ĩ như đang rôn rip chuẩn bị mở đại tiệc trong bếp rồi tắt hết đèn bọc thằng bé vào trong chăn len lén mở cửa sau  cắm đầu cắm cổ chạy một mạch xuống bến tàu. Để tránh khỏi bị nhận mặt tôi đưa mẹ con cháu xuống một con tàu kéo xà lan của thằng bạn thân chuyên chở than đi luồng Quảng Phú- Hòn Mối. Tàu chạy ậm à ậm ì bốn tiếng liền thì vượt khỏi phao số không hơn mười hải lý. Trời vẫn chưa rạng. Chung quanh chỉ thấy rào rào tiếng sóng biển cuộn mình. Thằng bạn tôi túm chặt hai tay vợ tôi.  Tôi bế cái bọc chăn quấn cháu lên boong tàu  rồi đặt xuống cạnh ổ tời quấn cáp. Tôi vái cháu ba vái rồi than rằng con ơi! không phải bố mẹ ác với con tệ với con. Nhưng mà cảnh con thế này thì con đừng làm người nữa còn sướng hơn. Đêm nay bố mẹ sẽ trả con về với biển. Nếu đúng là con có dây mơ rế má họ hàng với loài Sứa bể nào đó thì bố mẹ xin trả con về lại với ông bà cụ kỵ tổ tiên của con. Con ơi xin đừng oán bố mẹ. Đẻ con ra làm người mà để con phải mang một hình thù quái dị thế này không phải là tội của bố mẹ đâu. Hãy hiểu cho lòng bố mẹ lúc nào cũng xót thương con.


          Vái xong tôi nghiến răng tung cái bọc chăn xuống biển. Mặt biển đen ngòm loé sáng đớp gọn lấy thằng bé như đớp một miếng mồi. Cũng lúc đó vợ tôi đứng ở dưới mạn tàu rú lên một tiếng khủng khiếp như tiếng rú của loài chó Sói. Và cũng từ cái phút đó trở đi vĩnh viễn cô ấy không bao gìơ biết   cười biết nói nữa.


         Vò rượu đã cạn tới đáy. Bác sĩ Cần và Mùi thuyền trưởng đã uống cạn bao nhiêu bát rượu. 14 bát 15 bát hay là 20 bát. Ai mà đếm được. Rượu hết thì trận quyết đấu cũng tàn. Hai đấu sĩ say mềm ôm nhau gục xuống sàn nhà. Không ai cho chó ăn chè. Trận đấu không có kẻ thua người thắng. Tới sáng hôm sau chị vợ anh thuyền trưởng lùa đàn con dậy thì thấy cả hai nằm cong queo phơi rốn lên trời há mồm ngáy o o hiền lành như hai đứa trẻ.


(còn tiếp)


Nguồn: Đêm thánh nhân. Tiểu thuyết, tập 1, của Nguyễn Đình Chính. NXB Văn học, 1999.


www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »