tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29458692
Truyện dân gian Việt Nam và thế giới
14.04.2015
Anh em Grimm
Truyện cổ Grimm (107)


201. Thích đi chu du thiên hạ



Ngày xưa có một bà già nghèo khó có một người con trai. Một hôm anh ta nói với mẹ là muốn đi chu du thiên hạ, bà mẹ nói:



- Con làm sao mà đi được, mẹ nghèo không có tiền cho con làm lộ phí.



Người con trai đáp:



- Con sẽ tìm cách xoay xở sống qua ngày, lúc nào con cũng khấn cầu: “Không nhiều, không nhiều, không nhiều”.



Gặp toán thuyền chài đang quăng lưới đánh cá anh ta nói:



- Mong trời phù hộ các người, không nhiều, không nhiều, không nhiều.



- Này, anh nói gì đấy.



Khi họ kéo lưới lên, mẻ lưới ít cá, họ liền lấy sào nện cho anh ta một trận nên thân và nói:



- Đã nhiều chưa hay không nhiều?



Anh ta hỏi:



- Thế tôi phải cầu khấn như thế nào?



- Anh phải nói: “Bắt được nhiều, bắt được nhiều”.



Anh ta lại tiếp tục cuộc hành trình của mình, giờ thì mồm lúc nào cũng lẩm bẩm:



- Bắt được nhiều, bắt được nhiều.



Đi qua chỗ dân làng đang hành hình một tên cướp, họ đang treo cổ nó lên, anh ta lại nói:



- Chúc dân làng bắt được nhiều, bắt được nhiều.



- Này anh nói gì đấy, bắt được nhiều hở? Một thằng chưa đủ khổ hay sao mà còn phải chúc thế?



Thế là dân làng xúm vào đánh cho anh một trận mềm xương sống.



Ngóc đầu lên anh ta hỏi:



- Thế tôi phải cầu khẩn như thế nào?



- Nói thế này này: Xin trời thương kẻ khốn khó.



Đi được một thôi đường anh thấy một tên trộm đang làm thịt ngựa lấy da. Anh ta lại nói:



- Chào anh bạn, xin trời thương kẻ khốn khó.



- Này, nói gì đấy, thằng khốn khiếp kia?



Rồi tên trộm tiện tay quật roi tới tấp vào mặt anh ta, làm cho xây xẩm cả mặt mày.



Anh ta còn hỏi:



- Thế tôi phải cầu chúc như thế nào?



- Chúc thế này này: Đồ chết toi nằm trong hố.



Rồi anh ta lại lên đường, mồm luôn nói:



- Đồ chết tôi nằm trong hố.



Đúng lúc ấy có một chiếc xe ngựa chở đầy khách đi qua, tới gần xe anh ta nói:



- Xin chào mọi người, đồ chết toi nằm trong hố.



Chiếc xe đang chạy bỗng đổ nghiêng xuống hố, người đánh xe ngựa chạy lại quật roi tới tấp vào chân anh ta.



Bị đòn đau quá, anh ta chỉ còn cách lết bò quay trở về nhà, từ đó anh ta không bao giờ mở mồm nói đến chuyện đi chu du thiên hạ nữa.



202. Thỏ và cáo



Ngày ấy thỏ và cáo sống chung, cùng rủ nhau đi kiếm ăn. Nghiệt thay lại đúng mùa đông giá lạnh, khắp nơi chỉ thấy trắng xóa một màu của tuyết, chẳng thấy một ngọn cỏ xanh mọc, một con chuột chạy. Cáo nói với thỏ:



- Trời đất này chắc chết đói chứ không chơi. Tôi cồn cào ruột gan lắm, bụng đau thắt lại vì đói.



Thỏ đáp:



- Thật đấy chứ! Khắp mọi nơi chỉ thấy môt cảnh tiêu điều mùa đông. Nếu tôi kéo được tai tôi xuống để mà gặm sống qua ngày tôi cũng kéo xuống gặm.



Trời rét, bụng đói, chúng kéo nhau đi kiếm ăn. Bỗng nhiên chúng thoáng thấy một cô gái đang đi từ phía xa xa, tay cô xách một cái lẵng, đứng cuối chiều gió nên cáo và thỏ đánh hơi ngay thấy mùi bánh mì mới ra lò. Mùi ấy sao mà dễ chịu thế! Cáo nói:



- Này anh bạn, ta phải đánh lừa cô ta mới được. Anh bạn nằm sóng soài ra nhé, nom cứ tưởng là thỏ chết ấy. Cô gái thế nào cũng để lẵng bánh sang một bên đường, rón rén tới gần để nhặt thỏ, còn gì thú vị bằng có đôi găng tay lông thỏ! Trong lúc cô ấy mải nhặt thỏ thì tớ lấy lẵng bánh mì, rồi co cẳng chạy, chuyện đó có thể an ủi được cái dạ dày của chúng ta.



Nghe theo lời cáo, thỏ nằm thẳng đơ giả tảng chết. Còn cáo thì nằm nấp sau một đống tuyết. Cô gái đi tới, thấy một con thỏ có bộ lông đẹp, bốn chân duỗi cứng đơ như vừa mới chết. Cô gái đặt lẵng ở bên lề đường, rồi tính lại nhặt thỏ. Trong lúc đó thì cáo xuất hiện, tới lấy lẵng bánh và co cẳng chạy băng băng. Cô gái sắp bước tới gần thì thỏ ta cũng bật dậy co cẳng lao đầu chạy theo bạn đồng sự của mình.



Chạy được quãng xa chúng dừng chân. Nhưng cáo ta giữ khư khư lẵng bánh, không muốn chia bánh cho thỏ, đã thế còn dọa đánh thỏ. Chúng lại tiếp tục đi, thỏ cứ thủng thẳng theo sau. Khi tới bên một đầm nước, thỏ nói với cáo:



- Còn gì sướng bằng, nếu chúng ta kiếm chút cá làm bữa ăn trưa. Bánh mì nóng mới ra lò ăn với cá tươi, ăn thế sướng ngang với các lãnh chúa! Cậu hãy thả đuôi xuống nước, thế nào cá cũng bơi lại đớp lông đuôi, lúc ấy cậu nhấc lên thế nào cũng được vài con cá. Mau lên, nước mà đóng băng kín thì không kiếm được nữa.



Cáo nghe thấy cũng có lý, tới chỗ nước chưa đóng băng, thả đuôi xuống. Trời mỗi lúc một lạnh hơn, được một lúc thì nước đóng băng kín, đuôi cáo bị dính chặt vào trong băng. Lúc đó thỏ từ từ lấy bánh ra ăn, ăn hết chiếc này đến chiếc khác, rồi thỏ nói với cáo:



- Này anh bạn, gắng đợi nhé, tới mùa xuân ấm áp băng sẽ tanm gắng đợi đến lúc băng tan nhé!



Thỏ cầm lẵng bánh đi mất. Còn cáo thì sủa theo thỏ chẳng khác gì con chó dữ bị vướng xích.



203. Thỏ và Nhím



Chuyện này nghe như có vẻ chuyện bịa các bạn ạ, nhưng đó là chuyện có thật đấy. Chuyện này do ông nội tôi kể lại, mỗi lần kể ông tôi thường bảo:



- Các cháu thấy không, đó là chuyện có thật ai mà bịa ra chuyện để kể làm gì.



Đầu đuôi câu chuyện như thế này:



Hồi đó là mùa thu, lúa mạch đen đang trổ bông. Vào một buổi sớm, khi mặt trời đã lên cao, ngọn gió ban mai ấm áp thổi lướt qua thân lúa, chim sơn ca hót vang trong không trung, ong bay vo vo trên cánh đồng, mọi người đều mặc quần áo đẹp, ai nấy vui vẻ, kể cả chú Nhím cũng vậy. Nhím đứng trước cửa nhà mình, hai tay buông thõng, đứng hóng gió mát sớm mai, miệng lẩm bẩm hát một bài ca như chúng ta vẫn thường nghe họ hàng nhà Nhím nghêu ngao hát. Chợt Nhím nảy ra một ý là trong khi đợi vợ rửa ráy mặc quần áo cho con, chú thử dạo ra đồng xem hồi này củ cải đã mọc cao chưa. Chả là củ cải mọc ở cánh đồng cạnh nhà, chú và gia đình vẫn thường ra thu hoạch về dùng, lâu dần coi đó là của riêng của mình.



Đã nói là làm.



Nhím đóng cửa lại rồi đi ra đồng. Nhưng chưa đi khỏi nhà bao xa, Nhím định đi vòng qua hai bụi rậm gai để băng tắt sang ruộng củ cải thì gặp ngay Thỏ cũng đang ra thăm đồng, có nghĩa là Thỏ cũng ra xem bắp cải của mình ra sao. Khi đi giáp mặt Thỏ, Nhím thân mật chào hỏi. Nhưng Thỏ tự cho mình là hạng người cao sang, tỏ vẻ kiêu kỳ, không thèm đáp lễ ngay, mà còn vênh mặt lên dáng khinh khỉnh nói:



- Thế nào, mới sớm tinh mơ mà đã chạy quanh đồng làm gì thế chú mày?



Nhím đáp:



- Tôi đi dạo chơi một chút.



Thỏ mỉm cười hỏi:



- Chú mày mà cũng đi dạo chơi à? Có lẽ chú mày nên dùng chân vào việc khác thì tốt hơn.



Cái lối nói ấy làm nhím tức điên người lên, mọi việc chú đều nhẫn nhục chịu đựng được, nhưng nói đến đôi chân khoèo, cái tật vốn bẩm sinh của chú, thì chú không thể nhịn được. Chú bảo Thỏ:



- Có lẽ anh lầm, chắc gì đôi chân anh đã làm nên chuyện hơn người khác?



Thỏ kiêu hãnh nói:



- Tôi nghĩ, nhất định là hơn hẳn.



Nhím nghĩ bụng: “Có giỏi thì hãy thử sức xem sao”, rồi nói:



- Ta thử cái coi, nếu chạy thi thế nào tôi cũng chạy vượt anh.



Thỏ cười nhạo:



- Thật là nực cười chưa! Chú với đôi chân khoèo ấy à?... Thôi được! Chú muốn thế cũng được, nếu chú cao hứng! Thế cuộc cái gì nào?



Nhím nói:



- Một bình sữa.



Thỏ hồ hởi:



- Được, đập tay cuộc nhé, có thể tiến hành ngay được chưa?



Nhím nói:



- Chưa, làm gì mà vội vã thế. Bụng tôi đang đói cồn cào. Trước tiên phải về nhà, ăn chút lót dạ cái đã. Nửa giờ nữa tôi sẽ lại đây.



Nói xong, Nhím đi, còn lại Thỏ rất khoái chí về chuyện này. Dọc đường về nhà, Nhím nghĩ bụng:



- Thỏ cậy chân dài, nhưng mình sẽ có cách để thắng chứ. Thỏ tuy ra vẻ cao sang thế, nhưng vốn là anh chàng ngốc nghếch nên thế nào cũng thua cuộc.



Về đến nhà, Nhím bảo ngay vợ:



- Nhà nó ơi, mặc quần áo nhanh lên, mình phải ra đồng với tôi cái đã.



Vợ nhím hỏi:



- Có chuyện gì thế?



- Tôi đánh cuộc với thỏ lấy bình sữa. Tôi sẽ chạy thi với Thỏ, trong chuyện này mình phải giúp tôi một tay.



Vợ Nhím càu nhàu la lối:



- Ối trời ơi, ông ơi! Ông thông minh để đâu, mất trí rồi hay sao? Ông nghĩ thế nào mà chạy thi với thỏ.



Nhím nói:



- Này bà nó ơi, bà đừng có gào lên thế, đó là chuyện của tôi, bà đừng lo, bà mặc quần áo nhanh lên rồi đi cùng với tôi.



Cô Nhím không biết làm sao, đành đi theo chồng.



Dọc đường Nhím bảo vợ:



- Lưu ý nghe tôi nói nhé! Có nhìn thấy cánh đồng lớn kia không, chúng tôi sẽ chạy trên cánh đồng ấy. Thỏ sẽ chạy trong một luống, tôi trong một luống khác, mà chúng tôi sẽ bắt đầu chạy từ trên xuống. Nhà chỉ việc đứng đây, chỗ cuối luống này. Khi Thỏ chạy từ phía kia tới thì nhà chỉ việc kêu lên gọi: “Tôi ở đây rồi!”.



Đến cánh đồng, Nhím chỉ chỗ cho vợ đứng rồi đi ngược lên. Tới đầu đằng kia đã thấy thỏ đợi ở đấy rồi. Thỏ bảo:



- Chạy được chưa nào?



Nhím đáp:



- Được, nào chạy!



Hai con mỗi con đứng vào một luống. Thỏ đếm: “Một, hai, ba!” rồi chạy như gió bão dọc theo cánh đồng. Nhím chỉ chạy ba bước rồi rúc vào luống cày ngồi im. Khi Thỏ chạy như bay xuống tới đầu cánh đồng thì vợ Nhím kêu lên:



- Tôi ở đây rồi!



Thỏ giật mình, ngạc nhiên lắm. Nó đinh ninh là chính Nhím gọi nó. Vì vợ Nhím giống chồng y hệt, điều đó ai cũng biết.



Thỏ nghĩ bụng: “Có cái gì không ổn đây!”.



Thỏ nói:



- Chạy lần nữa. Lần này chạy ngược lên!



Rồi nó chạy như gió bão, tai đập phần phật vào đầu. Nghe lời chồng, vợ Nhóm vẫn đứng nguyên chỗ cũ. Thỏ chạy lên đến nơi, Nhím lại gọi:



- Tôi ở đây rồi!



Thỏ tức điên, kêu:



- Chạy lần nữa, nào chạy xuống!



Nhím đáp:



- Chẳng sao cả. Theo tôi, anh thích chạy bao nhiêu lần cũng được.



Thỏ chạy như vậy đến bảy mươi ba lần, mà Nhím vẫn đủ sức chạy. Mỗi lần Thỏ chạy tới đầu trên hay đầu dưới thì Nhím chồng hay Nhím vợ lại nói: “Tôi ở đây rồi!”.



Đến lần thứ bảy mươi tư thì Thỏ đành bỏ cuộc, ngã lăn ra đất, nằm ngay đơ giữa đồng. Nhím thắng cuộc liền gọi vợ ra uống sữa rồi cùng nhau vui vẻ về nhà. Nếu hai vợ chồng Nhím chưa chết thì ắt hẳn là còn sống, các cháu ạ!



Như vậy là ở cánh đồng Buxtehud, Nhím đã thắng Thỏ trong cuộc chạy thi và từ đó không có con thỏ nào nghĩ đến chuyện chạy thi với loài nhím Buxtehud nữa.



204. Trí khôn con trẻ



Hai anh em chơi bên bờ giếng, mải đuổi nhau quanh giếng, quá đà cả hai anh em đều bị té rơi xuống giếng. Dưới giếng có một thủy thần, nói:



- Giờ tao mới bắt được tụi bay, giờ thì tụi bây phải ngoan ngoãn làm việc cho tao.



Nói rồi thủy thần dẫn hai đứa bé đi.



Mụ đưa cho bé gái một đống sợi vừa rối, vừa mốc và bắt phải kéo sợi, không những vậy em còn phải xách nước đổ đầy chum. Mụ đưa cho bé trai một cái rìu cùn, bắt phải đốn đổ một cây to. Ăn thì chẳng có gì ngoài những cục bột luộc để lâu rắn như đá. Hai anh em bực mình lắm. Chủ nhật thủy thần đi nhà thờ, đợi cho mụ còn đang mải cầu kinh hai anh em chạy trốn. Tan buổi cầu kinh mụ ra thì thấy chim bay tan tác, mụ vội nhảy chạy theo hướng chim bay.



Hai anh em đi đã được khá xa, ngoảnh lại thấy mụ đang đuổi theo, bé gái ném một chiếc bàn chải về phía sau, lập tức một núi lớn toàn bàn chảy xuất hiện với hàng ngàn, hàng vạn chông gai. Phải khó nhọc lắm mụ mới lên được ngọn núi, cuối cùng mụ cũng xuống tới được chân núi bên kia.



Thấy mụ xuống được tới chân núi để tiếp tục chạy đuổi theo, bé trai ném luôn một chiếc lược về phía sau, lập tức một núi lớn toàn lược là lược xuất hiện, hàng ngàn hàng vạn răng lược chồng lên tưởng chừng không sao đi qua được, nhưng mụ biết cách đi nên cuối cùng mụ cũng qua được núi lược. Giữa lúc đó bé gái ném ngược về phía sau một chiếc gương, lập tức một núi gương xuất hiện, mặt gương trơn, trơn đến nỗi mụ không tài nào đi qua được. Mụ nảy ra ý nghĩ: “Ta phải đi thật nhanh về nhà lấy chiếc rìu để đập tan núi gương”.



Đến khi mụ quay được trở lại, đập vỡ hết được núi gương thì hai đứa bé đã đi quá xa, mụ đành phải quay trở lại giếng cũ của mình.



205. Trò và thầy



Ông Jan muốn cho con theo học nghề. Ông tới nhà thờ cầu khẩn. Người trông coi việc tế lễ của nhà thờ đứng sau bàn thờ, nghe tiếng cầu khẩn, ông ta liền nói nho nhỏ:



- Học nghề ăn trộm, học nghề ăn trộm.



Về nhà, ông Jan bảo con theo học nghề ăn trộm. Thế rồi hai bố con đi tìm thầy để học. Đi cả một ngày đường mới tới được cánh đồng hoang vắng kia, giữa rừng có một căn nhà nhỏ, một bà già đang ngồi trong nhà. Ông Jan cất tiếng hỏi:



- Xin bà chỉ cho biết nhà ông thầy dạy nghề ăn trộm ở đâu?



Bà già đáp:



- Học nghề ấy có thể học tại đây. Con tôi cũng là một người tài ba trong nghề ấy.



Ông Jan dặn con gắng theo học nghề mà thánh đã linh ứng.



Người thầy dạy nghề nói với ông Jan:



- Tôi sẽ dạy con ông thành nghề. Một năm sau mời ông lại đây, nếu ông nhận được ra con trai ông thì tôi không lấy tiền bạc, nếu không ông phải trả tôi 200 Thalơ.



Rồi ông bố quay trở về làng. Đứa con ở lại học nghề.



Thấm thoát đã một năm. Ông Jan lên đường, ông vừa đi vừa đăm chiêu suy nghĩ, tìm cách sao nhận được con mình. Trong lúc ông đang mải nghĩ thì một người tí hon đi tới và hỏi:



- Ông có việc chi mà đăm chiêu vậy?



Ông Jan đáp:



- Trời, cách đây một năm tôi có cho con trai đi học nghề ăn trộm, ông thầy dạy cháu có nói, sau một năm, nếu tôi nhận ra cháu thì không lấy tiền dạy, nếu không thì tôi phải trả 200 Thalơ. Tôi rất lo, không biết có nhận được ra cháu nữa không, nếu không thì gay lắm, lấy đâu ra tiền mà trả.



Người tí hon dặn ông mang theo bánh mì, tới nơi nên đứng bên cạnh lò sưởi. Người tí hon còn nói:



- Ở trên xà nhà có một cái rỏ, nếu con chim ở trong vỏ ngoái cổ ra ngoài thì chính nó là con trai ông.



Tới nhà ông thầy dạy nghề, ông Jan đặt mấy miếng bánh mì đen trước chiếc rỏ, con chim trong rỏ thò ngay đầu ra ngoài, ông Jan gọi ngay:



- Hello, con trai yêu quý, con ở trong đó à?



Con chim vỗ cánh mừng khi cha nhận được ra mình. Thầy dạy nghề bực mình nói:



- Chỉ có quỷ rỉ tai thì ông ta mới biết được.



Đứa con nói:



- Cha con ta về đi.



Rồi hai cha con lên đường về nhà. Dọc đường họ gặp một chiếc xe ngựa chạy ngang qua, đứa con nói:



- Con sẽ biến thành chó săn, bố đem bán đi sẽ có nhiều tiền tiêu.



Người bố vẫy tay gọi xe và nói:



- Này, ông có muốn mua chó không?



Người đánh xe hỏi:



- Thế bao nhiêu thì ông bán?



- Ba mươi Taler.



- Ái chà, thế thì đắt đấy chứ, thôi cũng được, đưa chó đây.



Người đánh xe cho chó vào trong xe và tiếp tục cuộc hành trình. Xe mới chạy được một thôi đường thì chó nhảy phốc ra khỏi xe lao thẳng vào rừng, chạy ngược lại chỗ người cha đang đứng.



Lại một lần khác, đúng hôm chợ phiên, người con nói với bố:



- Hôm nay con sẽ hóa thành ngựa, bố mang ngựa ra chợ bán, mua bán xong xuôi con lại hiện nguyên hình người.



Người bố dắt ngựa ra chợ bán. Ông tổ nghề trộm đi chợ, thấy ngựa đẹp liền mua và trả một trăm Taler.



Người mua dắt ngựa về nhà và nhốt ngựa vào chuồng. Thấy cô gái hầu đi ngang qua, ngựa nói:



- Mở cửa chuồng cho tôi, mở cửa chuồng cho tôi.



Cô gái lại mở cửa chuồng, ngựa biến ngay thành chim sẻ và bay vút qua nóc nhà. Chủ nhà cũng là tay phép thuật, liền biến ngay thành chim sẻ và bay đuổi theo. Một lát sau thì đuổi kịp. Hai con chim thách đố nhau. Ông tổ ăn trộm biến thành cá bơi dưới nước, học trò cũng biến luôn thành cá, hai bên lại thách đố nhau tiếp. Ông tổ ăn trộm biến thành gà trống, trò biến thành cáo và nhảy tới cắn đứt đôi cổ gà. Gà lăn ra chết thẳng cẳng và hãy còn nằm đó cho tới ngày nay.



206. Tuổi thọ



Thượng đế sinh ra muôn loài và ngài cũng muốn ban tuổi thọ cho chúng. Con lừa bước tới hỏi:



- Xin tâu thượng đế, con sống bao nhiêu năm?



Thượng đế trả lời:



- Ba chục năm, thế ngươi đã hài lòng chưa?



Lừa than van:



- Xin thượng đế rủ lòng thương, đó quả thật là một thời gian quá dài đối với cuộc sống đầy vất vả của con: Từ sáng sớm đến tận đêm khuya lúc nào cũng đầu tắt mặt tối, hết thồ lại kéo xe lúa mì đi xay bột để cho những người khác ăn bánh mì, còn mình thì luôn luôn được thăm hỏi, bồi dưỡng bằng roi vọt và những cái đạp chân. Xin giảm cho con ít năm.



Thượng đế động lòng thương, giảm xuống cho còn có 18 năm.



Được an ủi, lừa vừa đi khỏi thì chó tới trình. Thượng đế hỏi:



- Ngươi muốn sống bao lâu? Đối với con lừa ba mươi năm là quá nhiều, nhưng có lẽ như vậy đối với ngươi là vừa.



Chó thưa:



- Xin thượng đế rủ lòng thương, đó chẳng phải là ý con, con suốt ngày chạy, chân con chắc không chạy nổi ngần ấy năm trường, khi răng con không còn nữa, sủa không ra tiếng, lúc bấy giờ con chỉ còn mỗi cách là chạy quanh xó nhà gầm gừ.



Thượng đế nghe thấy chó nói cũng có lý và giảm xuống còn 12 năm.



Tiếp đến là con khỉ. Thượng đế nói:



- Ngươi có thích sống ba mươi năm không? Ngươi chẳng phải làm lụng vất vả như lừa và chó, lúc nào cũng ăn ngon mặc đẹp.



Khỉ đáp:



- Muôn tâu Thượng đế, nhìn bề ngoài thì thế thật, nhưng sự thật lại hoàn toàn khác. Con lúc nào cũng gặp phải rủi ro. Con luôn luôn phải cau mày, nhăn mặt làm trò tiêu khiển mua vui cho thiên hạ. Nếu có được quả táo họ ném cho, cắn ăn thì té ra quả táo chua. Đằng sau những bông đùa ấy thường là những cay đắng buồn tủi. Chắc con chẳng sống được tới lúc ấy.



Thượng đế vốn tính thương người nên tha thứ cho, giảm xuống còn 10 năm.



Trình diện cuối cùng là con người. Với dáng khỏe mạnh, vui tươi, con người xin Thượng đế ban cho tuổi thọ. Thượng đế nói:



- Ngươi sẽ sống ba mươi năm. Thế đã đủ chưa?



Con người kêu phàn nàn:



- Quả là một thời gian ngắn ngủi! Khi con mới xây nhà xong và còn đang nhóm lửa ở trong căn bếp vừa mới làm xong, khi những cây con trồng vừa mới ra hoa kết quả vụ đầu, khi ấy con mới được sung sướng để ngắm sự đời, chính lúc ấy con lại phải từ giã cuộc đời. Xin Thượng đế tăng thêm tuổi thọ.



Thượng đế nói:



- Ta cho người thêm 18 năm của lừa.



- Dạ thế vẫn chưa đủ.



- Cho ngươi thêm mười hai năm của chó.



- Thế vẫn quá ít.



- Được, ta cho ngươi thêm mười năm của khỉ, nhưng hơn nữa thì không được.



Con người ra đi nhưng trong lòng vẫn chưa được thỏa mãn.



Thế là con người sống 70 năm, 30 năm đầu là những năm làm người, những năm tháng ấy trôi qua nhanh chóng, đó là lúc con người còn khỏe mạnh, vui tươi, hay làm việc, biết vui với đời. Tiếp đến là 18 năm lừa, lúc đó phải cáng đáng hết gánh nặng này đến gánh nặng khác. Sau đó là 12 năm chó, lúc bấy giờ chỉ nằm ru rú trong xó nhà mà càu nhàu suốt ngày vì chẳng còn răng mà nhai. Nếu như những năm ấy trôi qua, còn lại đoạn kết cuộc đời là 10 năm của khỉ. Lúc bấy giờ phần lớn đã trở nên lẩm cẩm.



207. Vua Chích Choè



Nhà vua chỉ có một người con gái. Công chúa đẹp tuyệt trần, nhưng vì vậy công chúa kiêu ngạo và ngông cuồng, không một ai vừa lòng nàng cả. Nàng chối từ hết người này đến người khác, không những vậy lại còn chế giễu, nhạo báng họ. Có một lần, nhà vua cho mời các chàng trao ở khắp các nước xa gần tới mở tiệc linh đình để chọn phò mã. Khách đứng thành hàng theo ngôi thứ, đứng trên cùng là vua các nước rồi các công tước, các ông hoàng, các bá tước, các nam tước, cuối cùng là những người dòng dõi quí tộc. Công chúa được dẫn đi xem mặt. Chẳng ai được công chúa tha, người nào nàng cũng có cớ để giễu cợt. Người thì nàng cho là quá mập, nàng đặt tên là thùng tô nô, người quá mảnh khảnh thì nàng nói, mảnh khảnh thế thì gió thổi bay, người thứ ba thì lại lùn, nàng chê: Lùn lại mập thì vụng về lắm, người thứ tư mặt mày xanh xao, bị đặt tên Nhợt nhạt như chết đuối, người thứ năm mặt đỏ như gấc, nàng gọi Xung đồng đỏ, người thứ sáu đứng dáng hơi cong, nàng chê là cây non sấy lò cong cớn, nhìn ai nàng cũng tìm cách nhạo báng, nàng lấy làm khoái chí khi thấy một người có cằm hơi cong như mỏ chim chích chòe, nàng nói giỡn, chà, anh ta có cái cằm chẳng khác gì chim chích choè có mỏ, từ đó trở đi ông vua tốt bụng ấy có tên là vua chích choè.



Thấy con mình chỉ giễu cợt, nhạo báng chối từ và chê tất cả mọi người có mặt trong buổi kén phò mã, nhà vua nổi cơn thịnh nộ và ban truyền, nếu có người ăn mày nào đi qua cung vua, vua sẽ gả công chúa cho người ấy.



Vài hôm sau, có một người hát rong đi qua, đứng ngây dưới cửa sổ cất tiếng hát, mong sẽ được ban thưởng cho vài xu. Nghe thấy vậy nhà vua ban truyền:



- Hãy gọi tên hát rong vào cung.



Với bộ quần áo rách, bẩn thỉu, người hát rong đi vào cung vua, hát cho vua và công chúa nghe, rồi đưa tay xin tiền thưởng. Nhà vua bảo:



- Ta rất ưa tiếng hát của ngươi, vì vậy ta gả con gái ta cho ngươi.



Công chúa sợ hãi, nhưng nhà vua vẫn nói:



- Cha đã thề rằng sẽ gả con cho người ăn mày đầu tiên đi qua cung vua, cha muốn giữ lời thề đó.



Mọi van xin đều không có ích gì. Linh mục được mời ngay tới để làm hôn lễ công chúa lấy người hát rong. Hôn lễ cử hành xong, nhà vua bảo:



- Theo tục lệ, vợ một người hát rong không được ở lâu lại trong cung vua, giờ thì con phải theo chồng ra khỏi cung.



Người hát rong cầm tay nàng, cả hai đi ra khỏi cung vua, nàng phải đi bộ theo chồng. Tới một khu rừng lớn, nàng lên tiếng hỏi:



- Chà, rừng đẹp này của ai?



- Rừng của vua chích choè.



Nàng lấy người đó, rừng kia của nàng.



- Tôi cô gái dịu hiền đáng thương



Đáng ra nên lấy ông vua chích choè.



Một lúc sau họ tới một thảo nguyên, công chúa lại hỏi:



- Thảo nguyên xanh đẹp của ai?



- Thảo nguyên của vua chích choè



Nàng lấy người đó, thảo nguyên của nàng.



- Tôi cô gái dịu hiền đáng thương



Đáng ra nên lấy ông vua chích choè.



Rồi họ tới một thành phố lớn, công chúa lại hỏi:



- Thành phố mỹ lệ này của ai?



- Thành phố mỹ lệ của vua chích choè.



Nàng lấy người đó, thành kia của nàng.



- Tôi cô gái dịu hiền đáng thương



Đáng ra nên lấy ông vua chích choè.



Người hát rong nói:



- Tôi chẳng hài lòng tí nào cả, tại sao nàng lại cứ luôn luôn mong có người chồng khác, thế tôi không xứng đáng hay sao?



Cuối cùng họ tới trước một túp lều nhỏ xíu, công chúa thốt lên:



- Trời ơi, nhà gì mà bé ẩm ương,



Nhà ai mà nhỏ, thảm thương thế này?



Người hát rong đáp:



- Nhà của anh, của nàng



Nơi chàng thiếp sống chung.



Công chúa phải cúi gập người xuống mới đi qua được chiếc cửa ra vào thấp lè tè.



Công chúa hỏi:



- Người hầu của anh đâu?



Người hát rong đáp:



- Người hầu nào? Muốn làm gì thì tự mình làm lấy. Giờ em hãy nhóm bếp nấu ăn đi, anh mệt lắm rồi.



Nhưng công chúa đâu có biết nhóm bếp và nấu ăn, người hát rong đành phải nhúng tay vào làm công việc mới xong. Bữa ăn thật là đạm bạc, ăn xong cả hai mệt mỏi lăn ra ngủ ngay.



Hôm sau, khi trời mới hửng sáng chồng đã đánh thức vợ dậy để làm việc nhà. Cứ như vậy họ sống được với nhau mấy ngày thì lương ăn dự trữ hết. Người chồng nói với vợ:



- Mình ạ, chỉ ngồi ăn không kiếm được thêm gì cả cứ như thế này mãi chắc không được lâu, hay là em đan sọt bán.



Chồng vào rừng lấy tre nứa về, vợ chẻ lạt đan sọt. Nhưng bàn tay mềm mại của nàng bị cạnh sắc của tre nứa cửa rỉ máu. Chồng nói:



- Thế thì không được, có lẽ dệt vải hợp với em hơn.



Nàng ngồi tập quay sợi, nhưng rồi những ngón tay mềm mại của nàng lại bị sợi cứa, máu chảy rơi xuống nền nhà. Người chồng nói:



- Em thấy không, em chẳng được việc gì cả, sống với em thật là khổ. Giờ thì chắc ta phải xoay ra đi buôn nồi và bát đĩa. Em ngồi ở chợ và bán hàng.



Nàng nghĩ bụng:



- Nếu như dân nước mình họ tới đây mua bán, nhìn thấy mình ngồi bán hàng ở chợ chắc họ sẽ dè bỉu nhạo báng mình.



Việc không thể tránh được nên nàng đành phải làm, nếu không thì chắc chắn sẽ chết đói. Thoạt đầu mọi chuyện đều tốt lành, thấy người bán hàng hiền lành dễ thương nên khách mua đông, họ trả tiền hàng mà không hề mặc cả, thậm chí có người trả tiền nhưng không lấy hàng. Với số lời do bán hàng, hai vợ chồng sống cũng sung túc. Có lần hàng bán hết, chồng lấy hàng mới về cho vợ bán ở chợ. Nàng đang ngồi coi hàng thì có một anh chàng hiệp sĩ từ xa phi ngựa lao thẳng vào chợ làm cho đống hàng sành sứ của nàng đổ vỡ hết cả ra thành hàng nghìn mảnh lớn nhỏ ngổn ngang ở chợ. Nàng ngồi ôm mặt khóc nức nở, không biết cuộc đời rồi sẽ ra sao, nàng la khóc:



- Trời, khổ thân tôi thế này, còn mặt mũi nào mà nhìn chồng nữa?



Về nhà, nàng kể cho chồng nghe chuyện chẳng may ấy. Nghe xong chuyện, chồng nói:



- Đời thuở nhà ai lại thế, bán sành sứ mà lại ngồi ngay đầu chợ chỗ người ta qua lại, khóc làm chi nữa. Anh thấy em chẳng làm gì cho đến đầu đến cuối. Lúc nãy anh có đến cung vua hỏi xem nhà bếp có cần người phụ không, họ hứa sẽ nhận em vào làm và nuôi cơm.



Giờ đây công chúa là một chị phụ đầu bếp, thôi thì thượng vàng hạ cám việc gì cũng phải làm. Hai bên tạp dề nàng buộc chặt hai chiếc nồi con, nàng bỏ phần cơm của mình vào đó và mang về nhà để hai vợ chồng cùng ăn.



Lần ấy trong cung vua tổ chức hôn lễ cho hoàng tử con đầu lòng của nhà vua, tò mò chị phụ bếp cũng len vào đứng trước cửa ngõ vào.



Khi đèn lần lượt được thắp sáng, cảnh đẹp lộng lẫy trong cung vua mới hiện lên hết, khách lần lượt bước vào phòng đại tiệc, cảnh cũng như người nom thật huy hoàng, tráng lệ, ai thấy cũng phải vui mắt. Lúc này, chị phụ bếp thấy lòng buồn tủi thay cho số phận của mình, thầm trách tính kiêu căng, ngông cuồng của mình, cũng chính vì những tính ấy đã làm nàng trở nên thấp hèn và khổ cực như bây giờ. Kẻ hầu người hạ ra vào tới tấp, bưng lên cho khách toàn sơn hào hải vị, mùi thơm nức mũi. Thỉnh thoảng kẻ hầu người hạ ném cho ít đồ ăn thừa, nàng cúi nhặt cho vào nồi. Bỗng nhiên hoàng tử bước vào, lụa là châu báu đầy người, cổ đeo dây chuyền vàng. Nhìn thấy người đẹp đứng ngó bên cửa, hoàng tử nắm tay nàng, muốn cùng nàng vui nhảy, nhưng nàng sợ hãi giật tay lại.



Nàng nhận ra đó chính là vua chích choè, người đã từng muốn làm phò mã và bị nàng nhạo báng, từ chối. Nàng cố sức giật tay lại nhưng chẳng ăn thua gì cả, vẫn bị chàng kéo vào tới giữa phòng làm dây buộc nồi đứt, hai cái nồi rơi xuống đất, súp và bánh mì vung ra khắp nền nhà. Khách khứa và những người đứng đó thấy cảnh tượng ấy đều bật cười và chêm pha những lời nhạo báng. Xấu hổ quá, nàng ước gì độn thổ xuống sâu một ngàn sải tay. Nàng giật mạnh một cái khỏi tay vua chích choè, lao thẳng ra phía cửa để chạy trốn, nhưng mới tới được cầu thang lại bị một người đàn ông lôi lại, khi định thần lại được, nàng thấy người đó lại chính là vua chích choè. Chàng vui vẻ nói nhỏ vào tai nàng:



- Em đừng có sợ hãi, người hát rong sống chung với em trong căn lều lụp xụp chính là anh. Vì yêu em nên anh đóng giả người hát rong. Chính anh cũng là kỵ sĩ cho ngựa chạy đổ vỡ hết hàng sành sứ của em. Tất cả những việc đó chỉ nhằm uốn nắn tính kiêu ngạo của em và để trừng phạt tính ngông cuồng thích nhạo báng người khác của em.



Lúc ấy nàng bật òa lên khóc nức nở và nói:



- Em đã làm những điều sai trái, thật không xứng đáng là vợ của anh.



Chàng đáp:



- Em đừng buồn nữa, những ngày cay đắng đã qua, giờ chúng ta hãy làm đám cưới.



Nàng vào thay quần áo, toàn thể triều đình đều có mặt, chúc mừng công chúa kết hôn với vua chích choè. Nỗi vui mừng thật sự cũng bắt đầu từ đây. Tôi tin rằng, tôi và bạn đều có mặt trong buổi lễ cưới.



Nguồn: Hợp tuyển Văn học Đức, tập I. Chủ biên: Lương Văn Hồng & Triệu Xuân. NXB Văn học, 2005



www.trieuxuan.info


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Truyện cổ Grimm (100) - Anh em Grimm 31.05.2019
Thánh Gióng- Phù Đổng Thiên Vương - Nguyễn Đổng Chi 11.01.2019
Đọc Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam tập II của Nguyễn Đổng Chi - Maurice Durand 11.01.2019
Khảo dị về truyện Tấm Cám (1) - Nguyễn Đổng Chi 11.01.2019
Nghìn lẻ một đêm (21) - Antoine Galland 12.11.2018
Nghìn lẻ một đêm (20) - Antoine Galland 06.11.2018
Nghìn lẻ một đêm (19) - Antoine Galland 06.10.2018
Nghìn lẻ một đêm (18) - Antoine Galland 04.10.2018
Nghìn lẻ một đêm (17) - Antoine Galland 01.10.2018
Nghìn lẻ một đêm (16) - Antoine Galland 01.10.2018
xem thêm »