tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29386999
Thơ
28.08.2019
Nguyễn Mỹ
Mười bài thơ nhiều người yêu thích của Nguyễn Mỹ


Cuộc chia ly màu đỏ


Ðó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ


Tươi như cánh nhạn lai hồng


Trưa một ngày sắp ngả sang đông


Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ


 


Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ


Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa


Chồng của cô sắp sửa đi xa


Cùng đi với nhiều đồng chí nữa


 


Chiếc áo đỏ rực như than lửa


Cháy không nguôi trước cảnh chia ly


Vườn cây xanh và chiếc nón trắng kia


Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy.


Không che được nước mắt cô đã chảy


Những giọt lonh lanh nóng bỏng sáng ngời


Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi


Và rạng đông đang bừng trên nét mặt


- Một rạng đông với màu hồng ngọc


 


Cây si xanh gọi họ đến ngồi


Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai


Ngày mai sẽ là ngày sum họp


Ðã toả sáng những tâm hồn cao đẹp!


Nắng vẫn còn ngời trên những lá cây si


Và người chồng ấy đã ra đi...


 


Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế


Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ


Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào


"Khi tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau..."


 


Tôi biết cái màu đỏ ấy


Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy


Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi


Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người


Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp


Một làng xa giữa đêm gió rét...


Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi


Như không hề có cuộc chia ly...


9-1964


 


Hoa khế nở


Bỗng góc vườn xưa ửng tím


Trên cành khế lại đơm hoa


Mái xám mùa thu thêm đậm


Cây khế mỗi năm một già


 


Bạn cũ mươi đàn ong mật


Chuyện xưa say kể rì rầm


Tí tách nỗi buồn thức giấc, mênh mông


Bồi hồi, bồi hồi hoa rụng


Ngày ấy lâu rồi lâu lắm


Lui cui mấy đứa em thơ


Moi đất, nhặt hoa, bẻ táo cất nhà


Loong coong, mẻ sành, khu bát


Từ buổi mẹ thôi không hát


"Chợ chiều nhiều khế, ế chanh"


Tóc mẹ mỗi ngày một bạc


Sợi già. sợi nhớ thương anh


Mùa đông ập xuống mái nghèo


Nhà dột, nợ đòi tới tấp


Thêm lũ côn đồ nay đe, mai dập


Xao xác vườn xưa lá rụng tơi bời


Đêm lặng, nằm nghe bâng khuâng tiếng khế rơi


Nồng sương lạnh, mùi úng chua xa xót


- Đời có đủ hương thơm ngào ngạt


Sao nhà ta chỉ đùm muối ớt


Thân mẹ, em như lát khế quệt vào!


Nó như con ong rung đôi cánh cần lao


Theo bầy lớn, đưa mật hoa về tổ


Thằng lớn đi rồi, tới phiên thằng nhỏ


Thay anh lặn lội, đơm đó, thuyền câu


Con Út chiều qua, rổ khế đội đầu


Ra chợ, với vài xếp lá


Những khi gió mưa tầm tã


Lửa hồng nhen nhúm đêm đêm


Câu chuyện ngày xưa meh lại kể cho em


Trên cây khế con đại bàng sà cánh


Chờ em đến, đất vàng rơi óng ánh...


Em cười, rạng rỡ niềm vui


 


Biền biệt anh đi đã mấy năm trời


Có phải tìm vàng cho em, cho mẹ?


Năm tháng thương đau cuộn tròn gốc khế


Niềm tin vẫn vút bay đi


Mái rạ đêm đêm tiếng mẹ thầm thì


Lấp lánh đôi dòng ánh sáng


- Anh con đi, theo Bác Hồ, theo Đảng


Ngày kia thống nhất anh về


Rồi cả làng ta cũng sẽ no nê


Như đồng bào mình ngoài nớ


 


Gió bấc chừng mang hơi thở


Bỗng quên hết cả lạnh lùng


Có người lính miền Nam trên đất Bắc


Bỗng nỗi buồn thức giấc, mênh mông


Xam xám trời thu ửng tím một vùng


Hoa khế nở


reo vang


lời gợi nhớ


9-1958


Nguồn: Thơ Nguyễn Mỹ, Hội Văn nghệ Hà Nội, 1993


 


Chị tôi


Tặng chị Kim Sâm


Ngày anh lên đường công tác vắng


Cháu thứ ba chị còn mang trong bụng...


 


Tôi trở lại lần này


Hai cháu lớn bắt lấy tôi


Cháu bé cũng sà vào theo tu mồm gọi: - Chú!


Anh bên chị trong tấm hình ngày cưới


Nhìn xuống chúng tôi


Tôi mở hết cỡ tay ra cũng không ôm hết cháu


 


Chị tôi bước vào


Đứng nhìn tôi trong khung cửa


Chị đi làm về, tay xách túi ni lông


Chị sẽ kêu lên, sau một hồi đứng lặng


Chị cười rất vui mà nước mắt lưng tròng


 


Lũ trẻ bỏ tôi, chạy ào về phía chị


Ôi chúng nó như một bầy chim sẻ


Trông chị như cây bưởi được mùa


Mỗi bước đi cành trĩu quả đung đưa...


 


Chị cho tôi xem những bức thư anh gửi


Những lá thư có đóng dấu vuông


Chị cười bảo: chị vừa trong khu bốn


Tấm vải ngụy trang còn mắc trên tường


 


Rồi mở tủ lấy ra chiếc hộp


Cho tôi xem tấm bằng đại học


Ngày anh đi chị đang còn bổ túc


Tôi nhớ xưa anh cũng vừa học, vừa làm


 


Cả anh chị đều là dược sĩ


Anh còn kiêm nghề lục vấn tù binh


Chị bảo chữ La tinh khó nhớ


Và nhắc lại ngày anh treo bảng học tiếng Anh


 


Tôi nhìn chị lòng đầy kính phục


Nghĩ đến bốn năm đã đi qua trong căn nhà này


Ba cháu lớn khôn và tấm bằng đại học


 


Cả niềm vui chị gửi tới cho anh


Không nói hết bao nhiêu hoa đã rụng


Tôi chỉ đếm được trên cây những quả chín trên cành...


Nguồn: Cuộc chia ly màu đỏ (thơ in chung với Nguyễn Trọng Định), NXB Hà Nội, 1979


 


Hơi ấm đường rừng


Bao nhiêu lá rừng trút xuống lối em qua


đã tan ra thành đất bùn dấu dưới bàn chân vô số


Và những dấu chân voi chân hổ


Em bỏ lại đằng sau


Bao ngày nắng đêm mưa bề bộn những lo âu


Lòng anh trải theo những con đường sâu hút


Trên đá nhọn, nơi bàn chân em bước


Con đường sống lại mỗi ngày nối những bàn chân


gùi cõng


hành quân


Tuôn vào chiến dịch bốn mùa xuân, hạ, thu, đông


Con đường mới quen đã lạ


Anh đi với trái tim mình rộn rã


Và hơi ấm bàn chân em làm giao liên


Con đường dài xuyên mưa xuyên nắng


Con đường dài xuyên ngày xuyên đêm


Nhiều dốc lên chênh vênh


Nhiều dốc xuống chơi vơi


Và những bãi bom


vàng hoe khét lẹt


Những khúc ngoặt thoáng tanh mùi biệt kích


Đêm bặt tiếng thở của rừng sâu


Một kiếp cây đã hết tuổi xanh rồi


Ngã xuống


Và thảng hoặc những tiếng gầm ghê rợn


Tất cả bỗng trở nên thân mật, lành hiền


Anh nghe ấm hơi cười trong sắc lục


Anh đuổi theo những vần thơ đang hát về em


Anh đã gặp dọc đường


Thật nhiều cô gái trẻ


Nhiều cô hồng hào khoẻ mạnh


Nhiều cô xanh mét yếu gầy


Có cô cõng hàng nặng trĩu trên vai


Có cô mắc võng nằm lại bên đường chờ lui cơn sốt


Tất cả đều vui vẻ nhắc tên em


Không một thoáng lo âu, sợ sệt


Họ như đang ở nhà


Họ lặng im hay họ hát ca


và mỗi dáng mỗi hình đều nhắc


Đến riêng phần hình dáng của riêng em


Đến riêng phần sức lực của riêng em


Đến một phần cuộc sống của riêng em


Đến một phần mơ ước của riêng em


 


Lòng cảm phục khiến anh trào nước mắt!


Em nhỏ xíu như cây nứa tép


Và mong manh như một chấm nắng thu


Em, nhìn đằng sau chỉ thấy chiếc ba lô


Một nhành lá cũng làm em chậm bước


Một tảng đá còn khó khăn hơn


Đặt chân vào đâu, vào đâu cho khỏi ngã


 


Từ trên yên xe đạp


Giữa đường áo tím bay


Mà nay rẽ lối mây


Bàn chân nhỏ giẫm lên bao đầu núi


Xông vào nơi lửa khói để làm cây chông nhỏ giệt thù


Em đã vượt qua bao thử thách bước đầu


Đi làm người chiến thắng


Bao lo âu đã hoá niềm kiêu hãnh


Anh nhẹ nhàng sao như cánh chim bay


Qua khe qua dốc


Có phải em đã nhặt


Trong những bước đi đầy ý chí của mình


Cái âm u lạnh lẽo của rừng


Bao khó nhọc trên con đường ra trận


Rừng hôm nay như vườn đầy quả chín


Anh chỉ còn nghe rộn rã tiếng chim reo.


5.1968


Bài thơ này được tác giả viết cho người yêu khi cô gái phải tới xa hơn về phía Tây và biết rằng khó có cơ hội gặp lại.


 


Con đường ấy


Con đường nhỏ


Đi giữa hai hàng cây


Cái con đường ấy mình đầy bóng râm


Con huơu sao đã ruỗi nằm


Để nghe những tiếng thì thầm ở trên


 


Đôi bên là nắng


Thu đã đượm vàng


Nắng bay từng giọt - nắng ngân vang


Ở trong nắng có một ngàn cái chuông


 


Họ không sưởi nắng


Họ đến ngồi đây


Họ ngồi cách một gang tay


Để nghe những tiếng lá cây thì thầm


 


Sẽ đến mùa đông


Lá cây sẽ rụng


Xuống chỗ họ ngồi


Bên nhau đằm thắm


 


Nào có hề chi


Con hươu sao ấy sẽ đi


Cũng vì tiếng họ thầm thì hát ca...


Nguồn: Cuộc chia ly màu đỏ (thơ in chung), NXB Hà Nội, 1979


 


Đường Hồ Gươm với chiếc xe lăn


Lửa đã thắp trên những cành hoa phượng


Xe lăn đi làm thức tiếng ve ran


Tiếng chổi quét. Tiếng mưa vui hạt sỏi


Gieo xuống lòng đường như chuông nhỏ ngân vang


 


Hầm trú ẩn quanh hồ bao lớp cỏ đã chen xanh


Bom bọn cướp siêu âm vừa cắt xuống ngoại thành


Và những con thiêu thân đã cháy


Xác rơi tan ngoài cửa ngõ Thăng Long!


 


Thêm bao lượt những chàng trai, cô gái


Giã phố vui, đất nước gọi lên đường


Họ lấy Hồ Gươm làm nơi lượn chào hò hẹn


Làm đường băng của tuổi thanh xuân


 


Em lái xe lăn trên đường Hồ Gươm


Đường xuất phát đến những chân trời lớn


Tuổi khăn quàng cũng náo nức muốn hành quân


Súng quyết tử giữ trời trên sân thượng


Vun vút từng đôi én "Mích" lượn vòng


 


Em trên xe lăn như trên voi thép


Súng tựa thành xe, đạn thắt ngang lưng


Áo em mặc xanh theo màu cỏ úa


Mắt Hồ Gươm chiếu sáng không trung


Em có thấy những ngoái nhìn thân thiết?


Người ra đi nghe ấm lửa sau lưng!


 


Tháp Rùa nhìn em, ơi cô gái đảm


Trên chiếc xe lăn to lớn nặng nề


Đây con đường em vẫn giong xe đạp


Qua những niềm vui trong sáng hội hè!


 


Ta nghe em, tiếng sịch sình chắc nặng


Giữa hôm nào đạn réo, bom rơi


Tưởng như nghe nhịp trái tim đất nước


Tiếng sần sùi sắt thép sinh sôi


 


Ta nghe em mang cả lòng phố cũ


Với hàng sấu tuổi thơ cánh lá vươn che


Nghe sâu xa trong mùi nồng hắc ín


Nắng lửa đang nung trái mật mùa hè


 


Hãy lên xuống đất này em ơi, tấm lòng ta yêu mến


Với sỏi đá hôm nay chất chứa tâm hồn


Cho thêm chắc con đường khi cần thiết cất mình lên trong lửa đạn


Bên bóng Tháp Rùa nghiêm nghị dáng kẻ đứng trao gươm


 


Hà Nội rộn ràng chuyển quanh trục Tháp


Với tiếng xe em cần mẫn tới lui


Đường đẹp Hồ Gươm thơm mùi lửa mới


Nối với bốn bề giặc Mỹ tan, rơi


 


Nối với bốn bề máu căng mạch đập


Đường chiến công như chuỗi hạt trai vui


Sáng rực Hồ Gươm tấm gương lịch sử


Xe lăn đi quanh trục Tháp của loài người


6-1966


Nguồn: Cuộc chia ly màu đỏ (thơ in chung), NXB Hà Nội, 1979


 


Tuy An


Núi Ông lom khom, núi Bà đội nón


Hòn Chiêng hòn Trống chiều sớm ngân nga


Ôi Tuy An, núi với người chen chúc


Nhộn nhịp sắc màu mảnh đất vang ca...


 


Những thung vui sớm chiều nghe biển gọi


Núi khép vòng tay không muốn người đi


Người cưỡi núi thúc chồm ra tận biển


Hòn Yến đỏ ngời giữa sóng xanh say


 


Những làng xóm quây quần trong thung biếc


Sắn, mía, đậu, gai trèo ruộng bậc thang


Làng trên núi, giếng Tiên trên núi


Tiếng hát lô vần vụ những chim đàn


 


Đất Hoà Đa đen mà sinh bông trắng


Rừng cà phê chín đỏ đất An Xuân


Xoài Đá trắng, hồ tiêu Trà Úc


Cá mắm Tiên Châu, nếp Tượng đồng trong


 


Đất vui quá đến sông còn bịn rịn


Sắp tới biển ròi còn mở tay ôm...


 


Biển vào Ô Loan nằm ngủ thiếp


Sò huyết sinh trong đáy chiếc mơ xanh


Hãy nhớ về đầm Ô Loan bạn nhé!


Trời, đất tinh trong cho bạn thấy trái tim mình...


 


Nguồn: Cuộc chia ly màu đỏ (thơ in chung), NXB Hà Nội, 1979


 


Ảnh minh họa (nguồn internet)


Ảnh minh họa (nguồn internet)


10 Lan Huong Nguyen


Bài thơ: Gửi một dòng sông


Gửi một dòng sông


 


 


 


Tôi yêu vì một dòng sông


Nước trong chảy mát như lòng tôi vui


Lụa căng hoa vẽ từng đôi


Gió xoa ngực cát trăng soi tỏ mờ


Con thoi dệt mãi đường tơ


Xe săn chỉ thắm, đôi bờ tre nghiêng


Mái chèo đưa khúc giao duyên


Êm êm sóng vỗ hồn thuyền mênh mông


Đập dừng, cán nước thành bông


Âm vang tiếng hát trầm hùng ra khơi


Bến trong in những nụ cười


Và in mắt biếc một người tôi yêu


10-1958


 


Hoa thiên lý


Nghiêng nghiêng đôi giàn thiên lý


Từ lòng sỏi đá lên xanh


Thơm ngát tình người chiến sĩ


Vươn cao lớp lớp trưởng thành


 


Gió mách bướm ong tìm lại


Khi đoàn xe tung bụi hồng


Nắng ngủ rực vàng ngoài bãi


Vùng xanh từng đợt tiến công


 


Muối trắng những vầng trán sạm


Thấm sâu mạch đất ngày ngày


Hoa lá ngẩng chào ve vẩy


Gió chiều toả ngát hương say


 


Mấy đám "lơ khơ" ầm ĩ


Đôi chàng lẳng lặng hôn hoa


Đâu đấy chuỗi cười hoan hỉ


- Cậu mô vừa được thư nhà?


 


Báo mới in nhà máy mới


Sực thơm mùi gỗ từng trang


Náo nức hàng quân: dòng chữ


Tin vui sóng điệp gió ngàn


 


Bóng đa nào trùm giếng khơi?


Rúc rích từng đôi tri kỷ


Môi thơm ngát tựa tên người


Đẹp tựa lời thơ thủ thỉ


 


Ríu rít từng đàn chim sáo


Qua đồi, sà sát mái tranh


Ngoái vội căn nhà "hạnh phúc"


Dăm cô sóng ngực rập rình


 


Tiếng sáo thương về xóm cũ


Đồng xanh sương lên mơ màng


Như tự tấm lòng cao rộng


- Kẻng rồi. Ý đẹp ngân vang


 


Những con mắt vuông đĩnh đạc


Dõi nhìn xa xa, xung quanh


Người vợ trẻ nào đứng đó


Chỉ cho con những ánh đèn


 


Và một vì sao sáng mãi


Dưới trời trăng sữa mênh mông


Gờn gợn sóng thơm chảy trắng


- Ai đi qua giữa giấc nồng?


9-1958


Nguồn: Thơ Nguyễn Mỹ, Hội Văn nghệ Hà Nội, 1993


 


Đi


Ba lô cõng gọn trên vai


Là đây - cả một gia tài quân nhân


Chân mềm này đã săn gân


Còn đi, đi mãi thôn gần xóm xa


Mặc lòng gió táp mưa sa


Tinh mơ suối hát, chiều tà thông reo


Từ trong chết chóc hiểm nghèo


Mồ xanh, bao kẻ thân yêu ngã rồi!


Ngôi sao vành mũ sáng ngời


Gốc xưa cành gãy, mọc chồi lại tươi


Một con chim nhỏ chơi vơi


Một đàn chim nhỏ tung trời cánh bay


Từ trong lửa đuốc đêm dày


Thênh thênh bước rộng, ban ngày nắng tươi


Là đi, xây đắp cuộc đời


Nước nguồn một giọt, ra khơi sóng trào


Mênh mông bể rộng trời cao


Con tim bé nhỏ, dạt dào yêu thương


Trường chinh từ buổi lên đường


Đời tôi mấy bận vương buồn phân ly!


Mà bao lần sắp ra đi


Là bao ân hận đến day dứt lòng!


Vì bao nhiêu giọt lệ thầm


Vì bao nhiêu kẻ bên sông thẫn thờ!


Dẫu không hời hợt, hững hờ


Vẫn không viết hết bài thơ ân tình


Dù không tên họ đinh ninh


Vẫn còn ôm chặt mái đình, gốc đa


Để yêu thêm một mái nhà


Thêm anh, thêm chị, mẹ cha vui vầy


Ấn sâu thêm một đường cày


Vui thêm một bức tường xây đỏ hồng


Ai làm cách núi ngăn sông


Ta đi nối lại muôn lòng, muôn phương


Tôi mơ người lính biên cương


Thành người sứ giả yêu thương hoà bình


4-7-1958


Nguồn: Thơ Nguyễn Mỹ, Hội Văn nghệ Hà Nội, 1993


 


Vu vơ


Có ai khẽ gọi tên nàng


Một con bướm đẹp nhẹ nhàng lướt qua


Thoáng thôi! Chút gió hiền hoà


Mà hương sắc, tháng ngày xa vẫn còn


 


Chân đưa thoi dệt lối mòn


Lại con chim én vẽ tròn cành xanh


Đường về vướng ngõ bâng khuâng


Và vương mấy nếp trầm luân dặm dài


 


Nghiêng mình, một nhánh hoàng mai


- Mẹ ơi! (giật thót) tiếng ai gọi nàng?


Thế là hi vọng tiêu tan


Thoáng thôi, một thoáng bàng hoàng vu vơ...


19-7-1958


Nguồn: Thơ Nguyễn Mỹ, Hội Văn nghệ Hà Nội, 1993


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Mùa Thu Hà Nội - Trần Chấn Uy 13.09.2019
Chùm thơ Trần Chấn Uy - Trần Chấn Uy 13.09.2019
Khoảnh khắc - Trần Mai Hưởng 12.09.2019
Vế quê cũ/ Tỉnh dậy lại nhớ bác Chế - Chế Lan Viên 11.09.2019
Ngày trống không/ Người nữ tử tù đan áo/ Nhiệm vụ/ Quan niệm thơ - Chế Lan Viên 11.09.2019
Tuy An - Nguyễn Mỹ 01.09.2019
Rượu và biển/ Thiếu phụ Nam Xương/ Nắng và mưa - Trần Mai Hưởng 30.08.2019
Mưa ngâu/ Mong manh/ Thương/ Khoảng trống - Trần Mai Hưởng 30.08.2019
Mùa Thu ở Hàng Châu/ Lá bàng/ Hòn vọng phu ở Odessa - Trần Mai Hưởng 30.08.2019
Gửi người hát then/ KHông thể/ Ngại/ Hoa cỏ lau - Trần Mai Hưởng 30.08.2019
xem thêm »