tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 26703729
Thơ
02.01.2019
Phạm Hồ Thu
Chùm thơ Phạm Hồ Thu


Hà thành cổ điển


Sao ta nhớ một Hà Thành cổ điển


Những mái ngói rêu phong tưởng đã sáo mòn trong bao lời nói cũ


Chiều nay đàn sâm cầm đập cánh


Mang hồn rêu phong trở về…


 


Thảng thốt tiếng leng keng tàu điện


Chở tuổi thơ ta trôi về chợ Bưởi


Trôi về Hà Đông xứ lụa


Rồi trả ta về Hà Nội phố


Hoa lá vương trong hồn


 


Những người đàn bà cổ điển hơn mọi mùa cổ điển


Chớp mắt dịu dàng đắm đuối


Tiếng “ Vâng” nhẹ như gió thoảng


Ai đã từng nghe mà không ngộ ra hạnh phúc


Suốt đời mang theo….


 


Dìu dặt đường chiều


Hương hoa sấu tháng ba, hương sữa nồng tháng tám


Dạ lan hương giấu mặt


Lan theo một tiếng thầm thì…


 


Sao ta nhớ một Hà Thành cổ điển


Người đàn ông ta yêu tận cùng chân thật


Anh tặng ta lời yêu thì thầm như dao chém đá


Không gì có thể đổi thay…


 


Anh có thể thổi vào ta khúc buồn lặng lẽ


Khúc lặng lẽ của rêu phong phố cổ


Vì thế mùa thu ta yêu mùa hè ta nhớ


Mướt mát tình yêu cái đẹp


Để ta mãi là người đàn bà cổ điển


Như giọt sương kia, như nỗi nhớ này…


 Tháng 08 – tháng 10/2012


VƯỜN YÊN TĨNH


Chỉ còn lại hoa thơm và cây trái – trong khu vườn yên tĩnh của ta. Chỉ còn lại những vì sao khuya khoắt. Và hoa lá lặng im đón ánh trăng ngà...


Chỉ còn lại... Tưởng chẳng còn có thể - hàng cây nào, loài hoa nào, tiếng hót nào làm xôn xao náo động khu vườn - khu vườn ta yên tĩnh...


Một ngày bỗng thật buồn - một ngày bỗng xôn xao cây lá - Anh đến miền ta dâng một giấc mơ...


 Bài hát cũ


và anh đã đến…


Em mệt mỏi biết mấy! Những cánh diều đang bay, những con cá đang bơi, những dòng sông vẫn mâĩ miết chảy, những cánh hoa vẫn nở đêm đêm… Sao em mệt mỏi- mệt mỏi biết mấy!


Anh đã đến đấy ư? Bài ca anh gợi nhớ về một phương trời nào xa lắc. Sao ta không gặp nhau từ những ngày xưa ấy?


Em thuở ấy, cô gái thơ ngây có hai bím tóc, đôi mắt to tròn, nhìn gì cũng yêu, thấy gì cũng lạ. Em sẽ cười lanh lảnh nếu nghe lời cầu hôn nghiêm chỉnh… Em bây giờ mệt mỏi biết mấy?


Ngày ấy anh ở đâu -  người đàn ông có


gương mặt buồn bã và biết im lặng của


em? Ngày ấy anh ở đâu, tiếng hát anh


gửi về phương trời nào ru những cánh


chim xa? Sao anh không đến tìm em để


em bây giờ mệt mỏi biết mấy?


Còn gì nữa không trong nụ cười mệt mỏi của thời gian? Sao đôi cánh chim xa vẫn còn chấp chới? Sao tiếng rú con tàu vẫn về ga hối hả? Sao những cơn gió vẫn lang thang trên những cánh đồng chiều. Và tiếng chim hót mải mê vẫn bừng lên buổi sáng đánh thức những giọt sương sa?


Còn gì nữa trong ta, trong anh – gương mặt mệt mỏi? Và hình như tiếng hát đã cất lên rồi. Tiếng hát gọi về phương trời nào xa lắc. Tiếng hát gọi tên một bài hát cũ… Anh đã đến đấy ư trong nhịp mới một bài hát cũ ?


Tháng 8 - 2012


ĐÊM BETTHOVEN


 Viết cho những lứa đôi của thế hệ tôi


Bản giao hưởng Định mệnh đã vang lên. Xin cảm ơn Người – Betthoven, những âm thanh chói sáng của Người đã phủ lên hai ta và bạn bè ta cái giai điệu mãnh liệt ngợi ca sự sống. Phủ lên nụ hôn này tiếng một dòng sông thao thiết chảy, tiếng vỗ cánh của chú đại bàng ngàn tuổi, tiếng núi đổ rền vang xao xuyến, tiếng thinh không lẳng lặng, tiếng thì thầm muôn thuở ngợi ca Con Người…


 


Người đừng hỏi vì sao ta hôn lên đôi mắt buồn này, vầng trán buồn này dành cho ta vĩnh viễn và ta nói rằng: Nụ - hôn - này - vĩnh - viễn - của - anh.


 


Người đừng hỏi vì sao ta trở nên cứng rắn hơn mọi người đàn bà, yếu mềm hơn mọi người đàn bà, dịu dàng hơn mọi người đàn bà, nũng nịu hơn mọi người đàn bà trong vòng tay Người xiết chặt và hóa đá vào nụ hôn Người.


 


Dỗ dành được chăng tiếng guitar chảy bên dòng sông Thu ngày ấy đã giấu của ta biệt tăm tuổi trẻ? Dỗ dành được chăng cái âm thanh lao xao của những người con gái, con trai cùng thời chúng ta, một lần cùng ta cất cao tiếng hát rồi mãi mãi ra đi không trở về.


 


Dỗ dành được chăng nước mắt của người con gái anh yêu và người con trai ta nhớ ngày ấy chia tay ta ra trận rồi không thể nào gặp lại.


 


Đi tìm lại nụ cười xưa, ánh mắt xưa, giai điệu xưa, dịu dàng xưa. Nào ai nói hộ ta tại sao nụ cười này, nụ hôn này, ánh buồn này cũng trở thành di chỉ?


 


Cuộc đời mong manh sao - sự sống và cái chết. Không gào thét nhưng phải yêu nhau nghìn lần hơn nữa để ta còn kịp nói với mai sau rằng ta đã sống, đã yêu, đã yêu cuộc đời này vạn lần thêm nữa trước giờ phút chia xa…


 


Bản giao hưởng Định mệnh đã vang lên, xin cảm ơn Người – Betthoven, những âm thanh chói sáng của Người mừng một ngày Tình yêu trở lại…


 GƯƠNG MẶT BƠ VƠ


Tại sao tôi lại đóng đinh ánh nhìn của mình vào gương mặt ấy


Một gương mặt bơ vơ


Tại sao trái tim tôi quặn thắt khi nhìn gương mặt ấy


Một gương mặt bơ vơ?


*


Từ lúc nào chúng ta đã quen nhìn vẻ đẹp của nụ cười,


vẻ đẹp của những gương mặt tươi sáng


Từ lúc nào chúng ta đã quên gương mặt của Nguyễn Trãi - người từng than: "Hoa thì thường héo, cỏ thường tươi"


Từ lúc nào chúng ta quên những giọt nước mắt đầm đầm


giấu trong vạt áo nâu của Mẹ?


Và những người lính


Những người lính ra đi mãi mãi không về


*


Biết lấy gì dâng tặng?


Tôi chạy về phía quê hương hái hết những bông hoa đồng nội


Quỳ xuống bên đường


Và đợi


Tôi đợi người - gương mặt bơ vơ...


Tháng 3-2012


 


MỘT NGÀY


Một ngày


Làm sao có thể vượt qua một ngày không nghe lời yêu thương


Không nghe tiếng con gái gọi "mẹ ơi, con đã về!"


Con hãy đội đêm mà về, con bé nhỏ!


 


Một ngày


Dòng sông Đuống vẫn vô tư đổ nước về xuôi


Những con tàu lầm lũi đi trong đêm chỉ với một ánh đèn nhấp nháy


 


Một ngày


Thêm một người bạn nhập "Pháp luân công"


Một người quen ngả theo "Hội Thánh Con Đức Chúa Trời


                                về đập bát hương thờ tổ tiên, cha mẹ


Vài người khác tự tin chỉ mình là chân tu khi tìm thấy đạo X - Y - Z


Còn một người khác tự tử vì niềm tin đổ vỡ


Và rất nhiều, rất nhiều người khác


chết dần, chết dần


trong quán rượu mỗi ngày


 


Một ngày


Sao bỗng thèm gặp lại người bạn gái xưa có ánh nhìn trong veo


 


Một ngày


Thèm được đọc một bài thơ hay


Hoặc có thể chỉ là một câu thơ thật hay


Khiến trái tim ta như ngừng đập…


 


Một ngày


Thèm được nhìn thấy gương mặt buồn của người tình đủ hay


                                         khiến ta vứt bỏ ánh nhìn kiêu hãnh


Và kêu to lên rằng:


Người tình ơi, hãy về!


Em thèm  được ngồi trong lòng anh


Bé nhỏ. Lặng im


Ta trong nhau đi qua một ngày tan rữa...


 


Sự tan rữa


Hiện hữu mỗi ngày...


Tháng 5 - 2018


 


ĐÊM BOSTON, ĐỌC THƠ TÌNH YÊU CHỐNG CHIẾN TRANH


 


Đêm Boston thật trong


Trong khu vườn còn ấm dấu chân của Whasington - vị anh hùng nước Mỹ*


Những người lính Việt Nam và lính Mỹ


Gặp nhau và đọc thơ…


 


Những người lính và những thi nhân đã đi qua chiến tranh Việt Nam


Những người lính đã đi qua chiến trận ở Irac, ở Apganis tăng


Tay trong tay, họ đọc thơ và hát


Những lời nguyện cầu xua đuổi chiến tranh…


 


Tôi đã đọc thơ nói về một cuộc chia ly


Thế hệ tôi - nhiều người lính ra đi không bao giờ trở lại


Họ đã mang theo những lời thương nhớ của mẹ già


Và cả những ánh nhìn đắm đuối của những người đàn bà


                                                    chưa kịp nhận tình nhân


 


Đêm Boston thật trong


Tôi đọc thơ và nhớ về người đàn ông của tôi


Có gương mặt thật buồn


Từ chiến trận trở về, anh mang theo những vết thương chảy


                                                          máu và không chảy máu…


 


Đêm Boston thật trong


Tôi đọc thơ nói về những người đàn bà chờ đợi


Với lòng tin: chỉ tình yêu ở lại


Hãy cút xéo đi nào: Sự phản bội, cái ác và chiến tranh!


 


Boston - Massachuset (Hoa Kỳ)


Hà Nội, tháng 7/2015


 


* Boston là thủ phủ của bang Massachuset (Hoa Kỳ); nơi đây hàng năm diễn ra cuộc gặp gỡ các nhà văn đã từng đi qua chiến tranh của Mỹ và Việt Nam. Các nhà văn thường tham dự các cuộc Hội thảo về văn học đề tài chiến tranh, đọc thơ…


*Nhà văn hóa Liên bang Hoa Kỳ đặt tại TP.Boston. Đây từng là ngôi nhà vị anh hùng của nước Mỹ là tướng Whashington đã từng lưu dấu trước khi ra trận và giành chiến thắng. Nơi đây thường diễn ra các buổi đọc thơ.


 


 


Triển lãm sắp đặt


 


Trầm ngân và ưu tư trước những đồ vật


và tượng người


Nữ họa sĩ ngồi sắp đặt ….


 


Bình gốm đặt cạnh hoa sen


Bình pha lê đặt cạnh hoa hồng


Ngôi nhà tranh nằm bên dòng sông


Con thuyền đặt bên cánh buồm mơ mộng ….


 


Còn Con Người?


Nàng đặt đứa trẻ trong dáng lao về phía


          người mẹ có bầu vú nặng đang giang vòng tay đón


Đặt người đàn bà có gương mặt buồn


          bên cạnh dòng sông mang dáng hình


          một giọt nước mặt dài chảy mãi


Và đặt gã đàn ông có vẻ đẹp của kẻ bạc tình


          bên cạnh hình nộm người đàn bà


          không phải là đàn bà


Gần đó là những gương mặt đàn bà khác


          đê tiện hoặc xuẩn ngốc ….


 


- Triển lãm sắp đặt nghe có vẻ hỗn độn?


- Không!


                   Quy luật!


 


Triển lãm sẽ mở cửa


Nữ họa sĩ lặng im


Và khóc …


Mùa ngâu 2018


 


 


MỘT KHÚC THU


 


Một giọt sương rơi thật khẽ sau rèm. Tôi bỗng nhớ mùa thu đã đến: của riêng tôi – mùa thu nhiều mơ mộng. Tôi nâng trên tay một chiếc lá vàng.


 


Tôi đã đi qua những mùa thu tràn ngập đắng cay và hạnh phúc. Không ai thay thế được anh – người đàn ông luôn đứng về nẻo khuất – những ngả thu chi chít dấu chân anh.


 


Một giọt sương rơi thật khẽ sau rèm. Thu lặng lẽ tràn về tôi yên tĩnh. Giá chi được cười, giá chi được khóc, giá chi được gục vào ngực anh lặng im nghe hơi thở thu.


 


Như kẻ mộng du, tôi đưa hai bàn tay ra đón sao trời, đón hạt sương thu không sao nhìn thấy được. Từ lúc nào, hai bàn tay tôi nhòe ướt – hóa ra những giọt nước mắt cùng sương thu thánh thót rơi.


 


Tháng 9/1997


 


Giấc sâm cầm


Có một kinh thành vương bóng anh


Hoa lau trắng cả giấc sâm cầm


Có một sông Hồng mê mải chảy


Mà nên bờ bãi đã nghìn năm


 


Chùa xưa chuông cũ vang đâu đó


Sóng biếc lao xao mặt hồ đầy


Xao xác tiếng chiều rơi chậm chậm


Hoa đào năm ngoái nở đêm nay?


 


 


THẾ GIỚI CỦA HOÀNG TỬ BÉ


Nhân đọc lại Hoàng Tử Bé của nhà văn Pháp A. Saint Exypéry


 


Hãy nhìn lên bầu trời


Nhìn thầm


Những ngôi sao dịu dàng cất tiếng cười


những ngôi sao không gặp hiểm nguy


Thế giới mong manh


Mong manh nụ cười, mong manh ánh mắt


Mong manh những giọt sương


Cẩn thận nào anh yêu


Mong manh đẹp, mong manh dễ vỡ...


*


Thế giới này thật đông những kẻ mình trần mắt thịt


Mải mê với những phép tính cộng


Mặc những bông hoa âm thầm nở


Mặc những vì sao mọc


Mặc ta yêu người đầm đầm nước mắt...


*


Vỡ tan rồi, anh yêu


Thế giới của Hoàng tử Bé


Mặt trời lặn


Tiếng những ngôi sao thì thầm


Những bông hoa bật nở cùng nũng nịu


Xứ sở ta yêu


Những giọt lệ thật vô cùng huyền bí...


 


Viết tháng 5-2010. Sửa tháng 2/2012


PHT


 


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đỗ Phủ viết làm gì… - Nguyễn Phan Hách 22.04.2019
Hoa sữa & Làng quan họ quê tôi: Hai bài thơ nhiều người yêu thích của Nguyễn Phan Hách - Nguyễn Phan Hách 22.04.2019
Thơ Lê Tuân trong Nơi hằng có (2) - Lê Tuân 15.04.2019
Thơ Lê Tuân trong Nơi hằng có (1) - Lê Tuân 15.04.2019
Bút mới: Chùm Thơ tình Ngọc Vân - Ngọc Vân 11.04.2019
Ngủ ở Đền Hùng và hai bài thơ khác - Nguyễn Hưng Hải 11.04.2019
Chùm thơ về Đất Tổ - Nguyễn Hưng Hải 11.04.2019
Hôm qua tôi đi đền Hùng & 2 bài khác - Nguyễn Hưng Hải 11.04.2019
Thơ của ba tác giả về Gạc Ma, biển đảo… - Nhiều tác giả 11.04.2019
Lục bát Phạm Hồ Thu - Phạm Hồ Thu 11.04.2019
xem thêm »