tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29972382
Thơ
31.12.2008
Hoàng Trần Cương
Trầm tích (4)

10. Tảo mộ


 Người đã khuất vẫn cưu mang người đang sống


Ngôi mộ là chứng nhân


Những chứng nhân mọc và rụng không bất ngờ với đất


Đất hiến trao


Đất lại nhận về


Lặng im mới dài lâu


Lặng im là màn đêm ngậm một nửa địa cầu


Ngôi mộ là ngôi nhà của những linh hồn sống trong đêm


Ngôi mộ còn là chiếc cầu giúp người sống đi tìm nguồn sáng


Đi tìm và tiêu hết vốn liếng ánh sáng của mình


Trước khi trời dục hoàng hôn đến rước


Trước khi đất vội vàng trải thảm cỏ xanh


 


Những nấm mộ vô danh


Những ngôi mộ như khuôn viên thành phố


Những phần mộ như xác thuyền lật úp


Gió bão cào xô đổ sụp


Rải rác bờ sông


Tản mác rìa làng


Mắc lưng chừng núi


Lút trong cỏ dại cát vùi


 


Ngày tảo mộ cả làng dậy sớm


Ngạt ngào xôi nếp thơm


Mùi cỏ dại cay nồng


Mùi hương bay ríu giọng


Những chi tộc gần xa về hội ngộ


Mơ hồ phấn mưa bay


Vuông đất này xin bái tiến tổ tiên


Vuông đất này xin hiến trao người lạ


Phiến đất mịn nhấc ra từ ruộng mật


Lành nguyên hình bánh chưng xanh


Những ngôi mộ vô danh


Xin nhận cho nén hương này nóng hổi


Thanh minh rồi


Bờ ruộng đã liếc nhau


 


áo đỏ áo xanh cào cào châu chấu


Đuổi trẻ con tán loạn khắp đồng


Nở rộ triền sông


Hoa viếng mộ


Xanh theo ngọn cỏ


Lúa căng đòng


Tiếng chiêng báo đáp chừng không dứt


Chật cứng ngày dài


Khuôn mặt hiền khô


Đêm lảng vảng


Nhà cao tường kín cổng


Ngoài đồng xa


Hương khói mỏi đường trời


 


 


Có những lối mòn mòn theo tháng năm


Sương bạc trắng ánh trăng mùa lạnh


 


Đom đóm tóm nhom


Lập loè cỏ hát


Gầy rộc đêm hè


Cơn gió khát


Cơn gió hoang loạng choạng cổng làng


Thấp thoáng bóng âm hồn phiêu lãng


Mờ xanh


Mờ xanh


Sửa soạn lại dáng hình


Trong điệp khúc của đêm qua ngày tới


 


11. Địa linh


 Mẹ ơi


Mẹ đã cho con trái tim mang hình chóp núi


Chống nắng chọi mưa


Trần trụi dưới trời


Cái chóp núi vừa ngoi lên đã chui qua cát bụi


Nghèo khó niềm vui


Giàu có nỗi buồn


Những nỗi buồn có rễ


Đá hộc tựa vào đá tảng


Sóng ngầm khởi đáy biển sâu


 


Con tựa vào huyết mạch


Tựa vào phúc đức cho ông


Tựa vào miền tâm linh chưa ghi trong sổ sách


Nơi mùa hạ long đầu


Nơi mùa đông lỏng gối


Nơi thiêng liêng thơm thảo tình người


Nơi nước mắt sáng cùng ngọn nến


Lắng tiếng thời gian


Lắng ngọn gió xoi lên từ đất


Lắng giọt mưa lật đật ngang chiều


Lắng bóng nắng những hôm trời đau yếu


Gặp trăng thâm quầng đứng khóc cạn đêm


Gặp những dòng sông thoi thóp nước


Gặp những lối mòn cắt mặt thời gian


 


Con sinh ra mắt ngợp đại ngàn


Rừng rú rậm xui buổi chiều đến sớm


Đất thương người lo trời chóng tối


Những gò đồi tím lịm sim mua


Những bãi hoang loang đầy vọt bổi


Sim chín thay cơm


Lá bổi thay đèn


Suối đã nhỏ còn trườn ngang vách đá


Đất gan gà rỗ hoa


Vực xoáy sông sâu


Nỗi lo xoáy trắng đỉnh đầu


Đôi mắt xoáy trời chín nẫu


Trước mặt


Sau lưng


Không chỗ đi ngang về tắt


Về tắt mắc rừng


Đi ngang vướng biển


Đất và người


Tự soi bóng nhau


 


Thời chiến lên rừng


Thời bình xuống biển


Mặt tháp trùng dương


Lưng dựng đại ngàn


Núi biển sông sâu


Phanh trần tính cách


Đội lửa trên đầu


Dẵm sóng dưới chân


Những khát vọng mọng như ai nấu


Mang đậm sắc trời


Tẩm ngẩm xanh


 


Cơn gió nào áo xống phong phanh


Cơn gió nào đi đêm không lạc


Cơn gió nào thổi cay thổi rát


Cơn gió nào cào lửa vào đêm


Gió Lào


Gió Lào


Thổi khô nước mắm


Mẹ giấu biệt trong buồng mà gió chẳng buông tha


Tội nghiệp chiếc nút lá chuối đã luội teo rồi vẫn khổ


Sáng ngày ra


Mang tiếng mang tai


Sao trong chai lại tròi lên muối trắng


 


 


Chiều chưa nguội nắng


Ngoài đê cỏ hỏn hẻn cười


Đất đã giật mình nghe sấm đuổi


Lòng sông đã co rúm bàng hoàng


Mùa lũ theo con kiến càng


Leo cong ngọn cỏ


Mùa lũ theo đàn kiến đỏ


Men ngược bờ tường


Mùa lũ đuổi bầy kiến đen


Tha rơm vào tổ


Mùa lũ xua đàn kiến gió


Bỏ nhà đi hoang


Mùa lũ đẩy cánh kiến vàng


Sang nhà hàng xóm


Bờ sông lập loè đom đóm


Mẹ bảo năm nay lại lụt to rồi


 


Mẹ ơi


Sau những nhọc nhằn mê lú


Sau những trận đụng đầu nát ngấu với gió mưa


Phút yên bình con mới tỉnh ra


Thôi thì đành tính đường sống chung với lũ


Thôi thì đành nhịn nhường nhau mà dỡ rào mở lối


Sông có phận sông


Người có phận người


Mắc mớ chi mà tính toán hoán đổi


Mắc mớ chi mà sấp mặt tối mày


 


Của rẻ của ôi


Nhà đông con lấy cái no làm chắc


áo anh em mặc


Khoai sắn thương nhau láu táu để dành


Những chiều xanh


Gió lổng đổng tông vào máng xối


Lá vàng rụng khắp nhà kết bạn với buồn lo


Nhọ mặt người mẹ còn lọ mọ


Dé lúa xạc xờ là rớ lại của cơn mưa


Con nói năng nhặt chặt bị mà chi khi nước chảy chỗ trũng


Mẹ cười sống trên đất này


Phải tằn tiện nhưng không bần tiện


Miếng ăn quá khẩu thành tàn


Có điều chi thì cũng nên một vừa hai phải


Bằn bặt, ngày thôi


Năm bồi tháng lở


Hình như sông cũng nằm mơ


Nửa đêm sóng cười trắng xoá


Hình như bến bờ đau đẻ


Khoắt khuya đất vật ùm ùm


Những dòng sông sinh ra như để chuyên làm lụng


Phù sa sa thải phù sa


Lở bồi túm tụm


Chụm sóng vào biển khơi


 


Nhiều lúc con thầm cật vấn mình


Vì sao buổi chiều không trẻ


Cái tươi trẻ của mưa rào mùa hạ


Xả mình vào đất đai


Xả mình xuống những vách đá trơ lì bạc phếch


Hầm hập quanh năm mà lạnh cóng cuối ngày


Cái tươi trẻ của cánh đồng làng ríu ran hương lúa chín


Tóc thôn nữ dài nhấp nhứ bóng trăng


Tóc thôn nữ dài mê mải xanh rải bình yên lên sóng lúa


Lên lớp bùn còn lón tón vết chân cua


 


Vì sao con không có những dòng thơ nằm ngay ngắn trên cùng mặt phẳng


Những dòng thơ tươi tắn như mặt hồ phăng phắc đợi mùa thu


Những ngày thiếu sóng


Nước lóc bóc lọc mái chèo mà sông chẳng sủi tăm


Những trầm tích giữa bộn bề năm tháng


Khuất mình nhưng chưa khuất bóng


Khuất mình nhưng không khuất lặng


Như mây trắng trên trời


Như ngọn sóng dưới sông


Như mưa chưa ngừng rơi


Và gió


Hững hờ hò hẹn với xa khơi


(còn tiếp) 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hành trình cuộc đời này ta có nhau không? - Nguyễn Thế Thiên Trang 24.10.2019
Thượng nguồn/ Chim sáo sang sông/ Tiếng dội của sương chiều - Vũ Hữu Định 24.10.2019
Quán cô hồn/ Mù mù mờ mờ/ Rừng chim - Vũ Hữu Định 24.10.2019
Kỷ niệm/ Ngày xuân ở quán - Vũ Hữu Định 24.10.2019
Năm xưa/ Anh còn đang thở - Vũ Hữu Định 24.10.2019
Mỏi mòn sức lực/ Gãy chiếc cầu tre/ Cũng có khi nào - Vũ Hữu Định 23.10.2019
Bất sá nhớ thằng bạn quê/ Đêm nghe còi tàu/ Lúc em khóc - Vũ Hữu Định 23.10.2019
Luận với đàn bà/ Thấy gái luận với mình/ Luận với anh bạn già/ Đứng ở bờ sông thấy cá nhảy lên bờ luận với mình - Vũ Hữu Định 23.10.2019
Bài thơ năm bốn mươi - Vũ Hữu Định 22.10.2019
Một ngày của gã thất tình/ Màu trời cũ/ Quê rượu/ àu núi vẫn xanh/ Những cánh bèo trên sông Đại Ninh - Vũ Hữu Định 22.10.2019
xem thêm »