tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27661332
Tiểu thuyết
19.07.2016
Lê Văn Trương
Người anh cả




Hôm cuối tháng, Vượng còn mệt lắm, nhưng cũng vẫn phải gượng đi làm. Vấn đề y thực cấp bách bắt buộc chàng.


Ra đến sở, ông chủ trông thấy chàng còn mệt, liền bảo:


- Tôi trông anh còn mệt lắm, liệu anh có thể làm được không? Nếu còn mệt thì anh hãy nghỉ mấy hôm nữa đã.


- Tôi làm được.


Ông chủ trỏ đống sổ sách bừa bộn:


- Thôi anh cố đi, hôm nào xong, tôi sẽ cho anh nghỉ ba ngày.


Không muốn, nhưng tự nhiên một ý nghĩ chua chát đến với Vượng. Đến người chủ mướn mình chỉ cốt để mình làm mà thấy mình, còn nhận ra mình ốm. Còn người em ruột thịt của mình lại không nhận thấy! Tuy thế nhưng điều nghĩ ấy cũng không làm cho Vượng giận Thịnh mà nó chỉ làm cho chàng bồi hồi nghĩ đến Đạt. Chàng không trách Thịnh, bởi vì chàng biết tính tình Thịnh nông nổi chỉ ham vui. Chàng thở dài lẩm bẩm: “Giá chú Đạt không đi!...”.


Vì còn yếu, lại phải làm nhiều, nên buổi trưa hôm ấy, Vượng chóng cả mặt, về đến nhà là nằm. Huệ thấy thế lo lắng:


- Em đã bảo mình đừng đi làm vội mà.


- Không sao. Đã lâu không làm. Bây giờ mới bắt vào làm nó như thế.


Thì cũng vừa may, người chủ nợ đã đến.


Vượng lấy mười lăm đồng đưa cho y, còn bốn mươi lăm đồng đưa cho vợ.


- Số tiền mười lăm đồng hôm giỗ, tôi chịu lại được. Mình trả tiền nhà đi và đến mồng ba nhớ lên Hàng Buồm mua năm cân cam và năm cân nho. Mua thứ tốt ấy, rồi để tôi đóng hòm gửi đi cho chú Huyện. Đừng có quên mà nhỡ cả công việc của chú ấy. Bây giờ mọi sự chi tiêu phải hết sức hà tiện lại. Còn phải để dành tiền cho đến khi mình sinh đẻ.


Vượng nghĩ một phút rồi thở dài:


- Trước kia, các cô chú ấy còn ở với tôi, tôi chẳng ốm bao giờ. Và đi làm vừa được lương cao, lại gặp chủ tốt. Mà khi các cô chú ấy đi ở riêng rồi thì tôi gặp bao nhiêu là cái xui xẻo. Ngày nay tôi mới biết xưa kia được thế là nhờ về cái thần tài của các cô chú ấy.


Tuy mệt, nhưng đến mười hai giờ, Vượng cũng phải cố gượng dậy để ăn cơm.


Huệ muốn cân thêm thuốc bổ cho chàng uống, chàng vội gạt đi:


- Tạng tôi mạnh, mấy hôm nữa thì tôi khỏi, không cần. Uống thuốc hết thì từ giờ đến cuối tháng lấy gì mà tiêu.


Huệ ứa nước mắt:


- Thì lại chạy. Tháng trước lúc mình ốm, mà không có một xu cũng chả sao. Đến đâu hay đó, miễn cho mình mạnh.


- Còn có hai chục bạc, thuốc với thang thì còn gì nữa.


Mặc Vượng không bằng lòng, Huệ cũng cứ đi cắt năm thang. Đến chiều về trông thấy, Vượng gắt:


- Tôi đã bảo mình mà. Đời tôi khổ nhất là sự phải đi vay mượn. Trước kia còn có cái thần tài của cô chú còn dễ vay, chứ bây giờ thì khó vay lắm.


***


Đã thiếu một tháng thì phải thiếu mãi. Đó là một trạng thái đau xót trong đời những người làm công lương ít, chỉ vừa cho sự chi tiêu trong ba mươi ngày. Mặc dầu Huệ đã hết sức dè xẻn, Vượng cũng thấy rằng tháng nào cũng bị thiếu hụt. Tháng nào, Vượng cũng phải chạy, cứ đừng nói để dư ra chờ ngày Huệ đẻ nữa. Trong sự chi tiêu, số tiền thuốc lá của Vượng chiếm một phần lớn: sáu bảy đồng. Lắm lúc chàng muốn chừa nhưng không tài nào chừa được. Đời chàng bây giờ không như trước, nó buồn lắm rồi. Chàng không có một nguồn vui ở bên trong để chống đỡ với sự nghiện ngập.


Lại khổ một nỗi, Nhàn và Thịnh vẫn cứ tưởng anh khá, lâu lâu gửi thư về nhờ mua thứ nọ, thứ kia mà không lần nào hoàn lại số tiền cho Vượng cả. Vượng thà chết đói, chứ không đời nào để cho các em biết cái nghèo của mình.


Chàng nhìn một cách lo sợ cái bụng của Huệ càng ngày càng to. Chàng dự tính thì ít lắm cũng phải mất năm chục, tiền quần áo con, tiền thuốc thang và tiền nhà thương. Số tiền ấy, Vượng không biết xoay vào đâu.


Huệ thấy thế, cứ an ủi:


- Mình đừng lo. Nếu không có thì em về nhà quê đẻ, chỉ tốn chục bạc thôi.


Vượng không thể phó thác con mình cho tay một bà mụ, nên gần đến ngày Huệ đẻ, Vượng liền chịu lại tiền nhà và tiền góp.


Chủ nhà và chủ nợ thi nhau đến làm rắc rối, chàng cứ bấm bụng chịu. Nhưng không may cho chàng, một hôm chàng đi vắng thì Nhàn lên, lên giữa lúc chủ nhà đến đòi.


Nhàn sạn mặt liền trả cho anh, nhưng khi Vượng về thì Nhàn cự ngay:


- Tiền nhà có tám đồng bạc, sao anh để lôi thôi cho nó đến réo như thế, có phải mang tiếng không.


Vượng buộc lòng phải nói dối:


- Mẹ chủ ấy nó nặc nô lắm. Tháng này anh lãnh lương chậm.


Nhàn không chịu:


- Tôi đã biết mà. Lấy những ngữ như thế là nó rút hết ruột hết gan mà.


Vượng tuy nể em, nhưng chàng không bao giờ chịu được những sự bất công:


- Cô đừng nói thế, cô ta không ăn hoang mặc rộng, phá hoại gì tôi cả.


Nói xong, Vượng móc ví lấy ra tập bạc:


- Hôm nay, anh mới lĩnh lương mà.


Rồi Vượng cầm tám đồng bạc đưa giả em, Nhàn từ chối:


- Thôi, anh có túng thì cầm lấy mà tiêu.


- Không, không anh không túng.


Nhàn cầm lấy món tiền:


- Hễ bao giờ anh có cần tiền anh viết giấy xuống cho tôi nhé.


- Cám ơn cô. Được rồi, hễ bao giờ anh túng, anh sẽ hỏi cô. Nhưng cô chắc cũng chả có thừa mấy.


- Không, độ này nhà tôi bổng lểnh cũng khá.


Nhàn đi rồi, Vượng ngồi phân vân nghĩ ngợi. Chẳng những sự chàng lấy vợ cô đầu đã làm phiền lụy cho các em chàng, mà chính cái cảnh nghèo nàn của chàng cũng làm bẽ mặt cho các em chàng nữa.


Chàng muốn dọn biệt đi một chỗ không cho các em chàng biết địa chỉ, nhưng suy đi xét lại, chàng thấy mình không có quyền như thế. Như thế tức là không phải với các em, tức là khai chiến công khai. Vả lại còn ngày giỗ, ngày tết? Ngày tết thì không cần rồi, nhưng còn ngày giỗ?


Một điều làm chàng khổ sở hơn nữa là Nhàn và Thịnh không chịu chào hỏi và nói năng gì với Huệ. Ừ ngày nay, Huệ chưa đẻ con thì không nói làm gì. Nhưng một ngày kia Huệ đẻ con rồi. Dù sao thì Huệ cũng là mẹ đứa con của chàng, vợ của chàng.


Trong nhà có những sự như thế thì bao giờ đời người còn vui vẻ được nữa. Chàng lại khổ một điều là chú, bác chàng ở nhà quê bây giờ lại thường xuống chơi với Nhàn và Thịnh, chứ không bao giờ lên chơi với chàng nữa.


Vì có những ý nghĩ ấy, nên buổi chiều chàng đi làm với bộ mặt đưa ma. Ra đến trước cửa nhà Gô đa thì chàng chạm trán với vợ chồng Quỳ. Quỳ thấy chàng hỏi ngay:


- Độ này anh làm sao mà gầy thế?


Rồi trách ngay:


- Anh Hồ tôi nói anh đã lấy vợ rồi phải không?


Vượng gật đầu.


- Thế mà anh không mời chúng tôi, anh tệ thật.


- Anh chị đổi đi ở tỉnh nào, có ở đây đâu mà bảo mời.


Vượng nói xong liền xin lỗi:


- Thôi anh chị đi chơi nhé. Tôi cần phải đi làm. Đến giờ rồi.


Vượng bước đi, lòng nặng trĩu những buồn khổ. Chàng có cái cảm tưởng rằng mình bị đuổi theo bởi cái nhìn thương hại của Quỳ và của Hải.


***


Sau mấy tháng khổ sở đủ mọi cách, một hôm Vượng vui vẻ đẩy cửa bước vào nhà. Thấy Huệ đang ngồi cho con bú, chàng cúi xuống hôn con, rồi bảo vợ:


- Thôi, chúng ta sắp hết nghèo rồi. Hôm nay, ông chủ cũ đến tìm tôi. Ông ấy mới mở một hãng buôn trong Saigon, ông ấy đến gọi tôi về làm. Chúng ta đi Saigon, chúng ta đi xa đất này.


Huệ nghe chồng nói thế, cũng mừng tíu tít:


- Ừ chúng ta đi xa đất này. Em khổ lắm rồi. Đấy mình coi dù sao thì em cũng là vợ của mình, các cô chú về hỏi con mà chẳng hỏi em lấy một câu. Em vì sợ mình mà không dám rỉ răng.


Vượng lắc đầu:


- Mình lại làm cho tôi mất vui bây giờ. Nếu mình yêu tôi thì mình cứ im đi, có phải càng quý hơn không.


- Thì khổ quá, mình cũng cho em nói một câu chứ.


- Mình nhầm. Khổ mà im đi thì cái khổ ấy mới có ý nghĩa. Thế nào, không biết con đi tàu bè có được không?


- Con mới được có hai tháng, em thấy lo lắm. Đi tàu chen chúc.


- À, không phải chen. Ông chủ này đối với anh tốt lắm. Chúng ta đi tàu bể và tàu hỏa đều được đi hạng ba cả.


Vượng cúi xuống hôn con:


- Con trai cậu đi tàu rồi nhìn bể nghe không?


Vượng hôn mạnh làm cho thằng bé không bằng lòng khóc thét lên. Huệ phải cho nó bú nó mới nín.


- Nhưng mình còn nợ đìa ra thế này, đi thì họ kéo đến đòi, làm thế nào?


- Thì trả. Anh đã hỏi vay trước ông chủ độ bốn trăm, ông ấy hẹn anh sáng mai thì lên lấy. Chúng ta lại cũng còn tháng lương nữa. Tiền tàu đã có sở trả, mình sắm sửa lấy ít quần áo và may cho con cho đủ, chứ anh nghe vào trong ấy đắt lắm.


- Nhưng bao giờ đi. Đi ngay à?


- Không, phải làm hết cuối tháng cho người ta chứ. Nghĩa là bảy hôm nữa.


- Thế mình có cho chú Huyện và cô Huyện biết không?


Vượng lắc đầu:


- Không. Cho cô chú ấy biết làm gì, vô ích. Để hôm nào đi, anh sẽ viết thư cho cô chú ấy. Anh chỉ mong từ nay cho đến hôm đi, cô chú ấy không biết, chứ cô chú ấy biết lại kéo lên thì lôi thôi lắm. Chắc là cô chú ngăn không cho đi.


Huệ nhìn chồng:


- Mình tưởng thế?


Vượng ngước mắt nhìn vợ toan mắng, nhưng đến khi nhìn sự đau đớn nó rành rành trên mặt vợ, chàng lại cúi đầu. Chàng cúi đầu bởi vì chàng cũng cảm thấy rằng các em bây giờ coi mình là một người thừa, chẳng những là một người thừa mà lại còn là một người làm vướng bận cho hạnh phúc của người ta nữa. Chàng có cái cảm tưởng mình như một bà già, suốt đời hy sinh cho gia đình, nhưng đến khi già quá chỉ làm phiền lụy, thì con cháu mong cho chóng chết đi.


Chàng quay đi để giấu những giọt nước mắt nó từ nổi lên trên mí, rồi ràn rụa xuống hai gò má.


***


Thịnh nhận được bức thư từ giã của anh khi cầm vợt sắp sửa ra sân quần. Thịnh xin phép người bạn đến rủ:


- Xin chờ cho một phút.


Thịnh bóc phong thư:


Chú Thịnh,


Tôi có chủ cũ về gọi vào Saigon làm việc. Vì cấp bách quá, nên tôi không kịp xuống chào chú thím và hai cụ, vậy chú nói với hai cụ và thím tha lỗi cho tôi. Chủ giao cho tôi trông coi cả hãng trong ấy, tôi đi chuyến này không biết bao giờ về…


Thịnh chỉ xem đến đấy; rồi liền nhét phong thư vào túi.


- Anh moa đi Saigon, hôm qua, vì vội quá nên không cho moa biết sớm để moa đi tiễn.


- Anh nào? À ông anh lấy vợ cô đầu ấy à? Thôi ông ấy đi thế cũng là phải. Chứ không, một khi vợ toa gặp mặt cô đầu thì biết xưng hô thế nào? Vợ toa lại rất… coi trọng chỗ danh dự lắm. Giá dụ ông anh toa một hôm cao hứng hay là bị bà cô đầu bắt buộc, xuống đây chơi rồi lại gặp những bạn trước kia đã hát ở nhà cô ta thì thật là vỡ lọ cổ.


- Ừ vỡ lọ cổ. Nhưng cũng chẳng sao?


- Ô, sao lại chẳng sao? Ví dụ bà ấy đến trong khi vợ toa đang tiếp khách, trong khi có bà chánh án, bà tuần ở nhà toa chẳng hạn thì…


- Biến thật!


Quan Huyện nói xong thở dài. Người ta không biết cái thở dài ấy là thở dài nhớ anh, hay là thở dài vì khoan khoái.


***


Người đàn bà thật thà hơn. Sau khi đọc xong bức thư từ giã của Vượng, Nhàn bảo chồng:


- Thôi cho bác ấy đi như thế cũng phải. Ở đây thì khó chịu lắm cơ. Mỗi một lần tôi lên, gặp cô ả, mình không còn biết nói thế nào. Anh Huyện là anh ấy khổ lắm, nhất là chị Huyện, chị ấy ghét cay ghét đắng cô ả. Hôm nọ, chị ấy lên thăm cháu, chị ấy chỉ bế cháu, chứ không hỏi cô ả một lời. Tôi lại còn hỏi một câu “bác có mạnh khỏe không?”. May cô ả không gọi mình bằng em mà lại gọi mình bằng bà.


Nhàn nói xong thở dài. Cũng không hiểu duyên cớ sự thở dài này, nhưng có lẽ vì thương anh:


- Kể anh ấy đi xa cũng tội nghiệp. Anh ấy đối với chúng mình cũng tốt.


Tâm gặng hỏi vợ:


- Cũng tốt thôi à? Tôi tưởng quá cái sự tốt. Có lẽ mình với anh Huyện không tốt với anh ấy thì có. Tôi chắc vì mình với chị Huyện có những thái độ khó chịu với vợ anh ấy, nên anh ấy mới bực mình mà đi. Tôi chắc là anh ấy khổ tâm lắm, vì anh ấy thương mình và anh Huyện lắm.


Con Nga lúc ấy vác một con búp bê ở trong buồng chạy ra, Nhàn ôm con:


- Bác đi Saigon rồi con ạ.


Con Nga òa khóc:


- Thế bác đi thì ai mua búp bê cho Nga nữa?


Nhàn bế con lên lòng:


- Đã có thầy con.


Tâm ném điếu thuốc lá thở dài, rồi xoa đầu con:


- Thầy con bây giờ mới có tiền mua búp bê cho con, chứ trước kia…


Tâm cầm con búp bê ở tay con:


- Mà thầy cũng chưa mua. Con này cũng vẫn là của bác mua. Mình có nhớ không, con này anh ấy mua hôm tết Tây khi sở thưởng cho anh ấy một tháng lương. Hình như mười lăm đồng thì phải.


- Ừ mười lăm đồng. Hôm nào rồi mình cũng phải mua trả thứ gì cho con anh ấy.


Tâm nhếch mép không nói. Chàng cúi đầu lặng lẽ nghĩ ngợi một lúc lâu, rồi bảo vợ:


- Mình nhớ sáng mai có viết thư cho bác thì bảo bác thế nào tết cũng ra chơi nhé. Anh có nhiều điều muốn nói với bác. Và mình nhớ phải hỏi thăm chị ấy nữa.


Hết.


Nguồn: Người anh cả. Tiểu thuyết. In trong Lê Văn Trương - Tác phẩm chọn lọc. Nhà văn Triệu Xuân sưu tầm, tuyển chọn, giới thiệu. NXB Văn học, 1-2006.


www.trieuxuan.info




Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 17.06.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 17.06.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 07.06.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 01.06.2019
Cõi mê - Triệu Xuân 21.05.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 21.05.2019
Đông Chu liệt quốc - Phùng Mộng Long 13.05.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.05.2019
Làng tề - Đỗ Quang Tiến 08.05.2019
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 07.05.2019
xem thêm »