tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24303230
Tiểu thuyết
23.04.2015
Triệu Xuân
Đâu là lời phán xét cuối cùng

LỜI TÁC GIẢ


(Trích) Cho lần tái bản tiểu thuyết Đâu là lời phán xét cuối cùng. NXB. Hội Nhà văn, 2002. 


 


...Đâu là lời phán xét cuối cùng lấy bối cảnh là miền cao su Đông Nam bộ sau ngày giải phóng. Một đồn điền cao su (tất nhiên chỉ là hư cấu nghệ thuật, không phải một nơi nào cụ thể)  được Nhà nước tiếp quản, mang tên Hoà Bình. Giám đốc là một cán bộ giầu nhiệt tình cách mạng,  nhưng không có tri thức quản lý kinh tế. Nông trường Hoà Bình, sau là Công ty, nhanh chóng lụn bại, công nhân đói, vườn cây kiệt quệ. Những người tài năng, tâm huyết như ông Định và hàng loạt người có tay nghề cao không được trọng dụng. Con trai giám đốc là một kỹ sư trẻ, khuyên nhủ, góp ý với cha nhiều lần nhưng không được lắng nghe… Đến khi giám đốc bị cách chức, người thay thế lại chính là con trai ông. Dưới sự lãnh đạo của Hiếu, Công ty Hoà Bình phục hồi và phát triển với tốc độ nhanh, trở thành một doanh nghiệp mạnh. Thế nhưng, vì nhiều lý do, Hiếu bị cản phá quyết liệt, bị thay thế… Đâu là lời phán xét cuối cùng? Tiểu thuyết có kết thúc bỏ ngỏ.


Con người và những mối quan hệ trong xã hội luôn luôn là vấn đề lớn nhất của văn học. Tôi suy ngẫm nhiều về mối quan hệ giữa con người với con người sau chiến tranh, quan hệ cha con, quan hệ giữa hai thế hệ, cả hai đều nồng nàn yêu nước, giầu tâm huyết, nhưng cái cách yêu nước rất khác nhau, bởi nhận thức, tầm hiểu biết của họ khác nhau. Tôi viết cuốn tiểu thuyết này theo lối tân văn (có người gọi là văn điện ảnh, văn thông tấn…)  nhằm trực tiếp thể hiện sự nhìn nhận con người theo kiểu khác hẳn với kiểu đánh giá con người một cách cứng nhắc, phiến diện, không nhân văn. Hiện nay, chúng ta đang tập trung chống tham nhũng, giải quyết những vấn nạn xã hội làm lành mạnh hoá xã hội, lập lại trật tự, kỷ cương, phép nước. Thiết nghĩ, chỉ có trân trọng, nâng niu nhân tài, tôn trọng và lắng nghe tâm nguyện của con người; loại thải những kẻ bất tài, tà tâm thì xã hội mới yên bình, nước mới giầu, dân mới mạnh. Cuộc sống thôi thúc chúng ta phải nhanh chóng hoàn thiện chu trình giáo dục đào tạo con người. Đất nước đang trên đường công nghiệp hoá, hiện đại hoá, đòi hỏi phải không ngừng đổi mới chính sách cán bộ nhằm quy tụ và phát huy khả năng của những người có tài có tâm...


 


Triệu Xuân


Thành phố Hồ Chí Minh, tháng 6-2002


 


 

Mục lục: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10 
20.04.2015
Tô Hoài
Chiều chiều

Hồi ký của Tô Hoài, NXB Hội Nhà văn in lần đầu năm 1999. Nay, tròn 15 năm sau bản in lần đầu, Chiều chiều được NXB Hội Nhà Văn & Phương Nam tái bản. Cuốn sách gồm 22 chương, được viết xong từ năm 1997. Qua hơn 500 trang sách, Tô Hoài đưa chúng ta về một làng quê Bắc bộ với những câu chuyện từ thời cải cách ruộng đất, đến những năm hợp tác hóa, bao cấp rồi trăn trở đổi mới, chuyển sang kinh tế thị trường... Tô Hoài với nụ cười mỉm cố hữu trên môi như muốn diễu nhại, như muốn chia sẻ, cảm thông, như muốn phản kháng… nhưng chỉ bằng nụ cười mỉm! Ông dùng chữ nghĩa khắc họa số phận nhiều lớp người, đậm nhất là giới văn nghệ sỹ, với những oái oăm, ngang trái, căm hận, buồn vui...



Nhà văn Tô Hoài (trái) và nhà văn Triệu Xuân.

Mục lục: 1  2  3  4  5  6  7 
18.03.2015
Vũ Hùng
Mái nhà xưa

Mục lục: 1  2 
22.01.2015
Hoài Anh
Đuốc lá dừa

Mục lục: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14 
22.01.2015
Stefan Zweig
Thế giới những ngày qua

Là một nhà văn có sức làm việc mạnh, Stefan Zweig đã viết nhiều tập tiểu sử (như quyển Ba bậc thầy bàn về Honoré de Balzac, Charles Dickens  Fyodor Dostoyevsky, xuất bản năm 1920), nhiều tập truyện dài  truyện ngắn. Ông được ca ngợi là có óc phân tích tâm lý độc đáo, và có tài chắt lọc bỏ ra những tiểu tiết khiến cho những tập tiểu sử của ông đọc hấp dẫn như tiểu thuyết. Đến thập niên 1930, ông là một tác giả có tác phẩm được dịch ra nhiều thứ tiếng nhất.




Tháng 2 năm 1942, trong thời gian lễ hội ở Rio de Janeiro (Brasil), vì tâm trạng cô đơn và mệt mỏi, (và chắc chắn còn lý do khác nữa! - TX), Stefan Zweig và vợ Lotte cùng nhau tự sát.

Mục lục: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18 
22.01.2015
Hồ Biểu Chánh
Thầy thông ngôn

Ông Hương sư Trần Văn Sắc, ở Tầm Vu, có một đứa con trai tên là Trần Văn Phong, cho lên Sài Gòn học, tuổi vừa mới hai mươi mà đã thi đậu Đíp lom và được cử về Bạc Liêu làm thơ ký học tập. Cả gia đình ông Hương sư kể cả Trần văn Phong hy vọng qua đó sẽ là bức thang danh vọng cho gia đình; Phong sẽ lấy được con gái nhà giàu có. Cũng vì vậy mà Phong đã bội ước với cô Hai Liền, người mà Phong hứa sẽ cưới sau khi học thành tài.


Về Bạc Liêu làm việc, ngoài dự tính của Phong, thầy thơ ký mới tập sự gặp nhiều khó khăn trong công việc. Trên tình trường, Phong xém bị lừa gạt và bị làm nhục.


Thời may đưa đến, Phong quen với Hội đồng Quản hạt ở Long Xuyên vừa mới đắc cử. Phong được Hội đồng Quản hạt giới thiệu cho cưới cô Như Hoa là con gái của một nhà cực giàu trong tỉnh Châu Ðốc. Do liên hệ của Hội đồng Quản hạt, Phong được chuyển về Châu Ðốc làm thông ngôn cho chủ tỉnh. Trong khi danh vọng được lên cao thì cuộc tình duyên của Phong đưa đến đổ vỡ vì Như Hoa hách dịch và ngoại tình. Cuối cùng xảy ra cuộc án mạng. Như Hoa bị chết để lại một đứa con cho Phong nuôi.


Buồn chán Phong trở về Tầm vu và hy vọng lập lại cuộc tình duyên với cô Hai Liền, nhưng nhiều chuyện lại xảy ra ngoài sự dự tính của Phong…

Mục lục: 1  2 
22.01.2015
Thùy Dương
Kim Cương

... Bốn viên kim cương cất giữ sức mạnh của những chiến binh huyền thoại, bị thất lạc. Chúng giam giữ một phần mảnh linh hồn của kẻ mà những người sống trong thời đại của hắn đồn đại rằng đã gây ra nỗi ám ảnh kinh hoàng cho bao người. Bốn chiến binh từng phong ấn hắn vào những viên kim cương giờ đã tái sinh thành bốn đứa trẻ với tính cách, thân phận và hoàn cảnh sống khác nhau. Bốn đứa trẻ đi tìm những viên kim cương huyền thoại nhằm bảo vệ vương quốc của chúng và sinh mạng của những người dân vô tội. Chúng phải tìm thấy bốn viên kim cương ấy và phá huỷ mảnh linh hồn cuối cùng trước khi lũ thợ săn và đám tay chân của hắn sờ tới những viên kim cương. Thế nhưng, với những tình cách trái chiều và cái tôi của chính mình, bốn đứa trẻ đã phải trải qua một hành trình vô cùng cam go… Liệu chúng có thể hoàn thành sứ mệnh đó hay không?


...


Sẽ là không nên, nếu nói nhiều về văn chương trong tác phẩm đầu tay của một học sinh mới bước vào tuổi mười sáu. Thực tế cho thấy, có không ít tài năng sớm bị thui chột khi được khen quá lố. Nhưng, đọc xong Kim cương, tôi liền nghĩ ngay tới Vũ Bằng khi viết Lọ văn, Nguyên Hồng khi viết Bỉ vỏ, Chế Lan Viên khi viết Điêu tàn, Văn Cao khi viết ca khúc Bến xuân… đều đang ở độ tuổi 16 – 18 tuổi. Thời ấy, khi dân ta lầm than dưới ách nô lệ mà sao nhân tài nhiều thế!


Nhà văn Triệu Xuân

Mục lục: 1  2  3  4 
24.10.2014
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình

Danh tác Chiến tranh và Hòa bình của văn hào Nga: Liép Nhicalaiêvich Tônxtôi (1828- 1910), lần đầu tiên được xuất bản tại Việt Nam, do Nhà xuất bản Văn hóa, tiền thân của NXB Văn học ngày nay. Thuở ấy, tác phẩm in thành bốn tập. Tập 1 phát hành tháng 12-1961. Ba tập còn lại phát hành năm 1962. Những người dịch bộ tiểu thuyết nổi tiếng này gồm: Cao Xuân Hạo (chủ biên), Hoàng Thiếu Sơn, Nhữ Thành (tức Giáo sư Phan Ngọc) và Trường Xuyên, tức Giáo sư Cao Xuân Huy, thân sinh của Giáo sư Cao Xuân Hạo. Sau 46 năm kể từ ngày hoàn thành bản dịch, những người dịch Chiến tranh và Hòa bình hiện nay ra sao? Xin thưa: Giáo sư Cao Xuân Huy, nhà văn Hoàng Thiếu Sơn đã qua đời nhiều năm. Giáo sư Cao Xuân Hạo qua đời ở tuổi 76 tại Gò Vấp thành phố Hồ Chí Minh. Giáo sư Phan Ngọc sống ở Hà Nội, cũng gần tám chục tuổi rồi!


   


Sau 46 năm kể từ khi phát hành lần đầu tiên, Chiến tranh và Hòa bình đã được tái bản hàng chục lần, kỷ lục về tái bản trong số những tác phẩm văn học dịch. Nhưng, thật đáng tiếc đã có sự “tam sao thất bản” đối với tác phẩm! Đặc điểm của tác phẩm này là có tới gần một phần tư số chữ tác giả viết bằng tiếng Pháp, cho nên, để tôn trọng nguyên tác, các dịch giả Việt Nam, vốn là những nhà văn hóa lớn, đã giữ nguyên phần tiếng Pháp để đưa vào phần chú thích. Bởi thế, mỗi khi tái bản, việc sửa lỗi morasse bằng tiếng Pháp là một thử thách lớn đối với những người làm sách mà không thạo ngoại ngữ! Càng về sau này, lỗi morasse càng nhiều, không chỉ ở phần tiếng Pháp mà ở ngay phần tiếng Việt. Thậm chí có đoạn văn của bản in đầu bị biến mất, nhiều câu văn thiếu chữ cho nên thành vô nghĩa. Ở những lần tái bản sau này, Lời giới thiệu do Giáo sư Cao Xuân Hạo biên soạn rất công phu, súc tích, đã bị bóc ra mà không hề được sự đồng ý của dịch giả, thay vô đó là một bài giới thiệu rất dài nhưng...


 


 

Mục lục: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  27  28  29  30  31  32  33  34  41  42  43  44  45  46  47  48  49  50  51  52  53  54  55  56  57  58  59  60  61  62  63  64  65  66  67  68  69  70  71  72  73  74  75  76  77  78  79  80  81  82  83  84  85  86 
06.05.2014
G. G. Marquez
Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi

Viết về cái cô đơn của một con người, một dòng họ, một đất nước chính là để “sáng tạo ra một huyền thoại khác hẳn, một huyền thoại mới, hấp dẫn của cuộc sống, nơi không ai bị kẻ khác định đoạt số phận mình, ngay cả cái cách thức chết, nơi tình yêu có lối thoát và hạnh phúc là cái có khả năng thực sự; và nơi những dòng họ bị kết án Trăm năm cô đơn cuối cùng và mãi mãi sẽ có vận may lần thứ nhất để tái sinh trên mặt đất này”. - Diễn từ nhận giải Nobel văn chương 1982 của G. Márquez

Mục lục: 1  2  3  4 
06.03.2014
Vũ Thư Hiên
Miền thơ ấu

Vũ Thư Hiên: Miền Thơ ấu, câu chuyện về một chú bé trong cuộc gặp gỡ với quê hương của chú đã tìm được độc giả của nó. Thì ra quê hương của một người, nếu nói về nó bằng tình yêu chân thật, từ trái tim mình, thì cũng mang dáng dấp quê hương của bất kỳ ai khác, trong sự đồng điệu của tâm hồn. Tôi bao giờ cũng nhớ về tuổi thơ của mình với tất cả niềm thương yêu dịu dàng, bởi vì tuổi thơ của ai cũng vậy, nó chứa đựng những tình cảm đẹp nhất mà cuộc đời có thế cho ta, khi nắng bao giờ cũng lấp lánh và gió bao giờ cũng ngát hương. Nơi miền đất tuổi thơ, mỗi đám mây bay ngang cũng gợi ta hình dung ra những xứ xở xa xôi từ đó nó bay đến, mặt trăng rằm nào cũng bắt ta phải ngắm nhìn để tìm ra bóng dáng cây đa với chú Cuội cổ tích, thậm chí một con chuồn chuồn ngô cũng có phép màu làm cho ta biết bơi. Bạn đã bao giờ cho chuồn chuồn ngô cắn rốn chưa? Nếu bạn đã được một con chuồn chuồn ngô cắn rốn một lần để được sặc sụa một lần trong dòng sông quê hương thì bạn là người hạnh phúc đấy.


Tôi đã đọc những dòng viết ấm áp và chân thành, và lạ thay, bao giờ cũng đầy nuối tiếc, về tuổi thơ trong sáng của mình nơi Lev Tolstoi, Maxim Gorky hay Paul Vaillant Couturier.


Chúa Giêsu Kirixitô dạy: "Hãy như con trẻ". Tôi chưa được nghe lời nào thông thái hơn!


 

Mục lục: 1  2  3  4  5  6  7  8  9 
   8   
Đọc nhiều nhất
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình
Phan Tứ
Mẫn và tôi
Bình Nguyên Lộc
Nguồn gốc Mã Lai của dân tộc Việt Nam
Ngọc Giao
Cầu sương
Henry Fielding
Tom Jones đứa trẻ vô thừa nhận tập 1
Hoài Anh
Chim gọi nắng
ARUNDHATI ROY
Chúa Trời của những chuyện vụn vặt
Dương Linh
Nguyễn Trung Trực - Khúc ca bi tráng
Phùng Mộng Long
Đông Chu liệt quốc
Diêm Liên Khoa
Tứ thư