tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20775300
Những bài báo
11.04.2013
Nhiều tác giả
Văn hóa Ẩm thực: Những ý kiến về món thịt cầy trên vanvn.net

Những nước nào ăn thịt chó?


Thịt chó là một món ăn thông thường ở một số nước châu Á, trái ngược với thói quen ẩm thực của nhiều quốc gia khác, đặc biệt là ở phương Tây và thế giới Hồi giáo.


Ở Hàn Quốc, thịt chó là món ăn truyền thống lâu đời. Ngày nay, tại thủ đô Seoul có cả một "phố thịt chó".


Khi Hàn Quốc thành công trong nỗ lực gia nhập OECD (Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế) năm 1996, một làn sóng chỉ trích đã nổi lên nhằm vào văn hóa ăn thịt chó của quốc gia này, xoay quanh những lo ngại về các quyền của động vật. Các nhà hoạt động lập luận rằng, lượng tiêu thụ thịt cá voi đã giảm mạnh ở Nhật Bản sau Olympics Mùa hè 1964 thì người Hàn Quốc cũng nên giảm bớt ăn thịt chó.


Tuy nhiên, một bộ phận đông người dân xứ sở kim chi vẫn cho rằng thịt chó là một trong những món ăn ngon nhất đối với họ.


Tại CHDCND Triều Tiên, thịt chó cũng là món ăn bình thường. Tuy nhiên, hiện nay chưa có thông tin hoặc số liệu nào cho biết mức độ tiêu thụ của loại thực phẩm này ở Triều Tiên.


Tại Trung Quốc, thịt chó là món ẩm thực có lịch sử lâu đời. Tại nước này, có những vùng hàng năm có hẳn một lễ hội giết chó với số lượng khoảng 5.000 đến 15.000 con chó bị giết trong các ngày lễ này.


Ở một số nước châu Phi như Cameroon, người dân khu vực dãy núi Mandara rất thích thịt chó. Chợ Mayo-Plata nơi đây nổi tiếng về các sản phẩm thịt chó được tiêu thụ.


 


Tại Ghana, thịt chó là loại thực phẩm còn đắt hơn thịt cừu và thịt dê. Tallensi, một trong nhiều nền văn hóa của Ghana, còn coi thịt chó là một món cao lương mĩ vị. Hàng năm vào khoảng tháng 9, các cuộc thi đấu được tổ chức giữa hai bộ tộc Frafra và Dagaaba và đầu chó là phần thưởng cao quý cho bên thắng cuộc.


 


Ở Nigeria, thịt chó được nhiều nhóm sắc tộc ưa thích vì loại thực phẩm này được cho là có nhiều tính năng chữa trị bệnh.


 


Thanh Hảo tổng hợp


vanvn.net


 


Buồn cho khách Pháp không biết ăn thịt chó


 


 - Tôi không muốn dùng những từ đao to, búa lớn khi nói về bình luận món thịt chó của vị du khách Pháp khi đến du lịch Việt Nam mà tôi chỉ muốn nói với vị du khách này rằng: Văn hóa là bản sắc, không phân biệt cao thấp.


 


Văn hóa, đặc biệt là ăn uống là cách mà con người thích nghi với điều kiện tự nhiên. Những sản phẩm trồng trọt, chăn nuôi hay khai thác từ tự nhiên được con người sử dụng để chế biến thành nguồn thức ăn phục vụ cho nhu cầu sinh tồn của mình. Ăn uống là một nhu cầu tự nhiên. Nhưng khi phát triển ở mức độ cao hơn thì trở thành một nét văn hóa mà người ta vẫn gọi là văn hóa ẩm thực.


Ăn thịt chó là văn hóa ẩm thực của người Việt nói riêng và cư dân nông nghiệp ở khu vực châu Á nói chung. Món ăn này đã đi vào trong văn hóa dân gian, trở thành một món ngon trong ẩm thực Việt mà khi ai nhớ đến cũng thấy thèm, dân gian ta có câu “Sống trên đời ăn miếng dồi chó / Chết xuống âm phủ biết có hay không”.


Mỗi một dân tộc có một nét văn hóa riêng, và không thể đem chuẩn mực văn hóa của dân tộc này áp đặt cho dân tộc khác. Tôi đồng ý với quan điểm “nhập gia tùy tục”. Khi đến một gia đình nào và rộng hơn là một quốc gia nào đó thì người ta là chủ, còn mình là khách. Những tập tục của chủ thì khách phải tôn trọng dù có thích hay là không thích. Dân tộc nào cũng có những món ăn mà dân tộc khác không thể ăn được, thậm chí kinh tởm. Tuy nhiên, nếu thể hiện thái độ coi thường thì đó là sự kỳ thị văn hóa.


 


Tôi rất buồn vì một du khách Pháp từ một đất nước văn minh, nhưng lại có nhận xét không hề văn hóa như thế. Nếu chỉ vì câu nói của một du khách Pháp và một số du khách nước ngoài mà người Việt chúng ta không ăn thịt chó nữa thì thất buồn cười. Tôi đồng ý rằng một số những lễ hội văn hóa của chúng ta mang nét dã man như: chém lợn, đâm trâu, chọi trâu... thì không nên quảng bá rộng. Nhưng thói quen ăn thịt chó thì chúng ta không có gì phải xấu hổ cả. Điều quan trọng là chúng ta cần phải chế biến món ăn này ngon hơn, văn minh hơn, đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm hơn thôi. Nếu chỉ vì người Việt ăn thịt chó mà vị du khách này không đến Việt Nam du lịch nữa thì tôi cũng không buồn cho việc phát triển du lịch Việt Nam. Tôi chỉ buồn cho vị du khách có cái nhìn quá phiến diện mà đã bỏ qua nền văn hóa đặc sắc ở khu vực châu Á.


 


Độc giả: Dương Ngọc Khoa (Bình Liêu - Quảng Ninh)


 


Nhớ lâu, nhớ đời thịt chó, lá mơ


 


Tôi dăm năm nay không ăn thịt chó, chẳng vì nguyên nhân văn hóa gì gì như mọi người đang bàn cãi. Điều đó có nghĩa là tôi từng ăn, được ăn và tất nhiên là ăn rất ngon lành, hào hứng như bao người khác.


Thời ấy tôi nhớ cả thành phố rộng mênh mông nhưng chỉ có một quán thịt chó rất ngon, rất nổi. Không dễ để vào ăn ở đó, phần vì lương thấp, ăn bữa nay để bữa sau treo niêu à, phần vì khó mà chen chân mỗi bận trời đổ mưa, những ngày sau tuần đầu tháng dịp người ta kiêng kỵ gọi là “đen”. Ông chủ quán ấy tên là Ngọc, bà con thuận miệng gọi cho dễ nhớ là Ngọc chó. Lạ là quán chật chội, lợp tranh, khách chen chân, đến muộn là…nuốt ực cái rồi ra về, hẹn hôm khác.


 


Lạ hơn là dù làm ăn phát đạt, cái quán ấy vẫn không được mở rộng thêm. Vẫn bán hết hàng là nghỉ. “Bác thông cảm, hết mất rồi”, lão Ngọc chó bưng bát chè xanh mời khách dùng tạm rồi quạt lấy quạt để cho mát mẻ cái món thịt chó đi với rượu cuốc lủi vốn nóng và không gian chật chội bức bối ngày này tháng khác.


 


Người ở đó nói rằng, nếu mở rộng quán thì sẽ mất, sẽ hết duyên, sẽ không làm ăn được. Lão Ngọc chó nhất nhất làm theo nhưng rồi thời của cái quán này cũng hết. Thành phố có thêm vài ba quán nữa, rẻ hơn nên hút khách hơn vì nghe đâu nhập được …chó trộm của lũ “cẩu tặc”. Cũng nghe đâu có vị đến quán ăn thịt chó bỗng nhìn thấy…chó nhà mình đang bị nhốt trong chuồng kêu ăng ẳng. Bạn bè vị này cứ thế đùa dai rằng, ăn chó, được chó, còn gì bằng!


Chỗ tôi có mấy anh rất nghiện món thịt chó, ăn uống tụ tập với nhau lâu ngày tự nhiên thành Hội thịt chó lá mơ, gọi tắt là Lá mơ. Cũng là mấy anh có chức, có sắc đầu tỉnh, đầu ngành cả, lèm nhèm không thể chen chân vào được. Tự nguyện, tháng này tôi gọi, tôi trả, bữa sau ông gọi, ông trả. Trời đang nắng bỗng đổ mưa, nghe điện thoại tit tit chả cần xem cũng biết thừa Lá mơ gọi, cứ thế lên đường.


 


Những tưởng Lá mơ sẽ gắn kết bền chặt vì có món ngon nào mà không nhớ lâu, thịt chó chán rồi lại thèm có bao giờ mất đi trong thế giới này. Khổ nỗi, lần ăn thịt chó ấy, nhóm Lá mơ rượu vào lời ra bỗng nhiên lại đi bàn chuyện ông đầu tỉnh ngồi quá ư là lâu ở cái ghế ấy, mất hết cơ hội của cánh trẻ, nhất là cánh Lá mơ.


 


Rồi đòn đau ập đến! Không biết từ đâu mà ông đầu tỉnh nắm được chuyện, hễ cứ phát biểu là ông ấy nọc ra giữa làng mà phán, mà phang không thương tiếc, rằng…, rằng….Đến nỗi, nhóm Lá mơ sau đó không lâu một người rồi hai người xin chuyển công tác. Hôm nay bận nhé, trời mưa mát mẻ quá nhưng hôm khác nhé, thông cảm tớ đang có khách, tớ về quê vợ nhé. Tôi mon men muốn nhập hội Lá mơ, chủ động mời các vị ấy nhưng toàn nhận được những câu trả lời đại loại như thế. Bác Nam Cao phán trẻ con không được ăn thịt chó, mình người lớn đàng hoàng, ăn được, ăn tốt, cớ sao không?


 


Thì mình vẫn ăn được, ai cấm, ai ngăn đâu. Cái ông người Pháp nói là chuyện của ông ấy. Ở đời, nhiều khi không cần ai nói, ai nhắc thì mình cũng tự mình hiểu và quyết. Tôi, đích thị là một kẻ thích ăn thịt chó, từng ăn thịt chó. Nhưng dăm năm nay, tôi chỉ biết ngước nhìn, nuốt ực một cái trước món thịt chó quen thuộc và hấp dẫn.


 


Không phải vì lý do văn hóa hay gì gì đó như mọi người tranh luận, mà đơn giản vì lý do…y tế. Kẻ mắc bệnh gout là tôi đã không dám khà chén rượu, cầm đũa gắp đưa lên miệng miếng thịt chó luộc, chấm mắm tôm, kèm lá mơ và nói chuyện…ông đầu tỉnh. Nhiều đạm lắm, đau một phát là treo chân lên mà rên rỉ, ỉ eo, trên đời chẳng có thứ đau nào quái ác như cái anh gout sưng đỏ bàn chân chết khiếp ấy.


 


Tạm biệt thịt chó, tạm biệt nhóm Lá mơ thân thiết một thời nhé, nhé!


 


Nghĩa Hoàng


 


 


Tâm thư hồi đáp người Pháp về "văn hóa ăn thịt chó"


Thư gửi các bạn nước Pháp!


Việt Nam chúng tôi là quốc gia có số người hâm mộ đạo Phật chiếm tỷ lệ lớn từ cách đây trên ngàn năm, mà nói tới Phật đạo thì thịt chó là điều cấm kỵ. Chúng tôi không muốn sát sinh nhưng chúng tôi buộc phải cầm vũ khí, chỉ cầm vũ khí mà dọa thì chẳng ai sợ nên chúng tôi phải chiến đấu, chiến đấu thì máu đổ, đổ máu nhiều thì có người chết. Đó mới là điều thật sự khủng khiếp. Người chiến sĩ hâm mộ đạo Phật cũng không thể ăn cỏ mà chiến đấu được!


 


Trong chiến tranh, tất nhiên cũng không thể yêu cầu món gan ngỗng hay món ăn có nấm Truffle các bạn à, mà chúng tôi chỉ cần thật nhiều chất đạm nhất nếu có thể, tuy nhiên yêu cầu đơn giản này cũng không có một cách dễ dàng trong cuộc chiến và nói cách khác, chúng tôi thường có rất ít sự lựa chọn về lương thực để bảo vệ Tổ quốc trước nạn xâm lăng của ngoại bang.


 


Khi có ngoại xâm, mỗi người dân đều là chiến sĩ mà bạn biết đấy, thật tệ khi chiến sĩ nhìn thấy máu là buồn nôn, không có sức hoặc giả sức chiến đấu không bằng ngày thường vì thiếu đạm trong khi chất đạm đó chạy lung tung vô chủ vì chiến tranh. Tôi đoán trong trường hợp đó các bạn cũng sẽ tóm lấy chất đạm đó và bằng mọi cách, bắt cơ thể mình tiêu hóa càng nhiều càng tốt để có thêm chút sức lực.


 


Nếu mà sợ hãi không hay kiêng dè không tóm lấy khẩu phần lương thực có tên riêng thì chắc chắn chiến sĩ đó và/hoặc những người tương tự sẽ bị tiêu diệt, thật khắc nghiệt bởi biết đâu, kẻ giết họ là những người không bao giờ ăn thịt “bạn của loài người”.


 


Ở nước chúng tôi, những chú cún xinh xắn rất phàm ăn, chịu được sự khó khăn và khắc nghiệt, không cần chăm sóc nhiều, dễ hòa nhập môi trường ác liệt của chiến sự.


Ngày nay, tôi và đa phần các bạn tôi cũng không ăn món mà nguyên liệu được bản thân đặt tên riêng, còn ngoại lệ thì cũng có nhưng đảm bảo không nhiều và, thú thực chúng tôi chẳng hứng thú tẹo nào với thực đơn là những chú cún có xuất xứ từ các quốc gia không phải châu Á, đó là sự thật trừ khi bị những người bán hàng lừa dối.


 


Và cũng mong các lễ hội không còn cảnh súc vật chết chóc nhằm rèn luyện sự kiên cường trước khổ đau và mất mát của những thứ mà chúng tôi chăm bẵm hàng ngày. Có thể chính phủ chúng tôi sẽ nghiêm cấm trẻ em và phụ nữ dưới 30 tuổi tham gia hay theo dõi cảnh mà theo các bạn là ghê rợn nhưng, những người sẵn sàng chiến đấu và hy sinh cần phải thấy điều đó, phải cảm nhận khổ đau của loài vật để cố gắng không gây chiến tranh cho loài người và/hoặc sẵn sàng hy sinh bảo vệ cho đồng bào mình những khổ đau tương tự.



Thưa những người bạn Pháp, đa phần chúng tôi không thuộc lòng Lịch sử trong khi đa phần các bạn là chuyên gia, nhưng, chúng tôi luôn biết thế nào là chiến tranh, biết những cuộc chiến lớn đến từ đâu, khi nào và, tại sao họ thất bại thảm hại kèm theo những tù binh của họ được đối xử tốt nhất có thể.


 


Cá nhân tôi có thể cam đoan với các bạn rằng, chỉ cần sau một thế kỷ không có nguy cơ chiến tranh, hai phần ba người dân Việt nam sẽ không còn hứng thú với món ăn giàu chất đạm thường được đặt tên riêng đó và tôi chắc tất cả người dân Việt Nam chân chính đều mong mỏi điều đó.


Rất mong được đón tiếp các bạn với với những thứ mà chúng tôi cho là tốt đẹp nhất và chúng tôi cũng sẽ cố gắng hiểu và suy nghĩ về các bạn như vậy.


 


Thân chào!


Độc giả: dangkimbinh@gmail.com


 


Du lịch Việt Nam không phụ thuộc vào thịt chó!


Nói như ông người Pháp này thì tôi cũng sẽ tẩy chay nước Pháp nếu như người Pháp không ngừng ăn món ăn kinh dị - ốc sên!


 


Ông người Pháp quá ngạo mạn và thiếu tôn trọng người Việt. Rõ ràng ông ta đang áp đặt văn hóa. Người Pháp không ăn thịt chó, không có nghĩa người Việt cũng không được ăn!


Từ xưa đến nay, thịt chó là một món đặc sản và là món khoái khẩu của người Việt. Người Việt ta ăn thịt chó cũng giống như thịt lợn, thịt gà, thịt trâu, thịt bò. Nếu nói như ông ta, chó là vật nuôi không đem ra thịt, thì tại sao người Pháp không ăn chay đi, họ cũng nuôi gà, nuôi lợn, nuôi dê, nuôi bò rồi đem ra thịt đó thôi.


Người Pháp còn rất thích ăn ngan ngỗng. Và nếu chứng kiến cảnh họ nuôi ngỗng để lấy gan, chúng ta sẽ thấy họ dã man và vô nhân đạo không kém. Họ chê món tiết canh của ta là máu tươi, tại sao họ không nghĩ đến cái món man rợ của họ - ăn ốc sên?


Ẩm thực là một phần của văn hóa. Mỗi quốc gia trên thế giới đều có văn hóa ẩm thực của riêng mình. Đó là một trong những điểm hấp dẫn du khách, họ đi khắp nơi trên thế giới không chỉ để ngắm cảnh mà còn để thưởng thức những món ăn ngon. Với người Việt, thịt chó là một đặc sản, chính vì vậy khi bạn đến thăm đất nước Việt Nam, muốn tìm hiểu văn hóa ẩm thực người Việt thì đừng chê món nọ món kia.


Chúng ta cũng không nên hùa vào với ông người Pháp này mà lên án nhau, bỏ đi món khoái khẩu thịt chó, một nét văn hóa ẩm thực của chúng ta. Bởi ẩm thực là một trong những yếu tố cấu thành nên sự khác biệt về văn hóa vùng miền. Nếu một du khách nước ngoài nào đó nói sẽ tẩy chay Việt Nam vì việc giết những con trâu trong lễ hội chọi trâu ở Hải Lựu (Lập Thạch, Vĩnh Phúc) hay trong một số lễ hội khác của đồng bào các dân tộc Việt Nam, chúng ta sẽ bỏ đi các lễ hội truyền thống đó sao? Và còn nhiều ý kiến khác nữa của các du khách nước ngoài, nếu theo, chúng ta sẽ thành đẽo cày giữa đường mất.


Du khách đến Việt Nam và ngành du lịch của Việt Nam phát triển hay không không thể phụ thuộc vào thịt chó hay món tiết canh mà phụ thuộc vào những yếu tố khác!


   Độc giả Thanh Hải


 


Nguồn: vanvn.net


 


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chuyện Đông chuyện Tây và chuyện An Chi chưa kể hết - Tư liệu 17.10.2017
Con chim trong tay ta đây còn sống hay đã chết? - Nguyễn Quang Thiều 16.10.2017
Về hệ thống Trường học sinh Miền Nam ở Miền Bắc - Nhiều tác giả 16.10.2017
Xót thương Đinh Hữu Dư – nhà báo trẻ đầy tâm huyết vừa đi xa - Tư liệu 16.10.2017
Tác phẩm: Nhà nước Xích Quỷ từ huyền thoại tới hiện thực - Trương Sỹ Hùng 13.10.2017
Tác phẩm mới cần đọc ngay: Họ Triệu - Mấy vấn đề lịch sử - Nguyễn Khắc Mai 12.10.2017
Kỷ nhà Triệu & Triệu Vũ Đế trong dòng chảy lịch sử - Vũ Truyết 12.10.2017
Cái “tôi” của người Việt - Từ Thức 12.10.2017
Không thể được! Thưa Tổng thống Pháp! - Nguyễn Huy Toàn 12.10.2017
Hãy tha cho hai chữ “nhân dân”! - Ngô Minh 11.10.2017
xem thêm »