tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21316150
Tiểu thuyết
16.01.2013
Nguyễn Nguyên Bẩy
Linh hồn lang thang

- Chẳng nên nằm bẹp như thế đồng chí ạ. Đàn ông lúc nào cũng phải cứng rắn, tự tin. - Bác sĩ vừa nói vừa nhẹ tay nâng anh dậy. - Nếu đồng chí bằng lòng, chúng ta cùng đi dạo một chút.


Anh miễn cưỡng bước chậm theo.


- Nghe nói trước đây đồng chí viết báo?


Anh gật đầu.


Họ bước lững thững dọc hành lang, ra vườn hoa bệnh viện.


- Đồng chí thích thơ không?


- Thích, nhưng tôi không thụ cảm được hết cái hay của thơ.


- Những lúc buồn đời, tôi thường đọc thơ. - Giọng bác sĩ lặng chuyển. - Đời nếu chỉ toàn niềm vui, có lẽ chán lắm, đồng chí ạ. Phải có nỗi buồn mới cân bằng âm dương. Đồng chí đang buồn phải không? Không ai nói cho tôi biết đâu, tôi đoán vậy. Lúc con vợ tôi nó ngoại tình, gương mặt tôi cũng u ám như gương mặt đồng chí bây giờ. Song, tôi lấy lại được bình tĩnh ngay. Người ta không chung tình với mình thì có gì phải buồn. Đồng chí thứ lỗi cho, tôi quyết định trả đũa con vợ ngoại tình bằng cách ngủ với một con mụ có chồng khác.


Anh thấy gai ốc mình nổi lên. Thế này là thế nào? Anh nheo mắt nhìn vị bác sĩ như không tin vào tai mình.


- Đồng chí có mê thơ Loócca1 không? Nhà thơ Tây Ban Nha ấy thật cừ, cứ như đi guốc trong nỗi đau của mình. Tôi đọc cho đồng chí nghe bài thơ "Cô nàng ngoại tình" của Loócca nhé!


Không cần biết anh có bằng lòng hay không, giọng bác sĩ vang lên đều đều, như không có những dấu phẩy và chấm xuống dòng.


Cô nàng tôi bắt được bên sông. Gái đi vụng chồng tôi tưởng gái son. Hội đêm đợi lúc lửa tàn. Thắp lên tiếng dế ran ran hẹn hò. Đến góc hàng rào tôi chạm vú cô. Dạ hương bỗng mở sững sờ cành thơm. Váy hồ trắng muốt rập rờn. Nghe như lụa xé kêu giòn bên tai. Hàng cây tối ngọn vươn dài. Một chân trời chó sủa ngoài xa sông. Bụi bờ gai góc đã băng. Búi tóc cô nàng lún xuống đất sa. Tôi bỏ khăn, cô vén váy, dây lưng tôi tháo, bốn lần áo lót cô cởi ra. Da đâu da mịn hơn hoa. Pha lê trăng chiếu cũng thua ánh ngời. Đùi cô chạy trốn dưới thân tôi. Như đàn cá sợ quẫy đuôi. Nửa kia lạnh ngắt, nửa này nóng ran. Tôi phi con ngựa tuyệt trần. Xà cừ lấp lánh chẳng cần yên cương. Tôi chẳng kể ra đây lời tâm sự cô nàng. Đàn ông mình phải giữ gìn cho người ta. Đưa cô từ bến nước ra. Mình cô đầy vết hôn và cát dơ. Cành cây như kiếm đung đưa. Trước làn gió nhẹ mơ hồ nửa đêm. Xử sự theo đúng luật gi-tan. Tôi tặng cô nàng một giỏ đồ khâu. Nhưng tôi chẳng có mê đâu. Vì cô nàng là gái đêm thâu vụng chồng. Mà làm ra vẻ còn không. Khi hai đứa đến bên sông tự tình.


Lời thơ ngân nga theo từng bước đi bác sĩ.


- Tôi chợt cảm thấy vui vui. Vợ anh ta đi ngoại tình, anh ta cũng đi ngoại tình, thế là hòa. Đồng chí có thích bài thơ đó không?


- Không. - Anh đáp sống.


- Tôi biết đồng chí thích bài thơ nào rồi. - Không để cho Mạnh hỏi lại, bác sĩ lại cao giọng - Tự do và ái tình. Vì các ngươi ta sống. Vì tình yêu lồng lộng. Tôi xin hiến đời tôi. Vì tự do muôn đời. Tôi hy sinh tình ái.[1]


- Nếu tôi thích bài thơ đó thì sao?


- Chẳng sao hết, vì tôi cũng thích. Có điều mỗi người hiểu nghĩa chữ tình yêu và chữ tự do theo một cách. - Bác sĩ tủm tỉm cười như chẳng có chuyện gì hệ trọng với anh cả. - Ta lại sắp đánh lớn, lần này tổ chức không cho đi, tôi cũng nhất định lên đường.


- Bác sĩ có ý định đi B?


- Trên đời này có một hạng người không đáng bàn, đó là những kẻ không dám ra trận khi đất nước lâm nguy. Tôi đã viết ba lá đơn tình nguyện, lá mới rồi viết bằng máu. Người ta giải thích cho tôi, ở đâu cũng là mặt trận, ở đâu cũng là đánh Mỹ. Buồn cười thật, khi cần mình đi, thì họ bảo chiến trường đang gọi anh. Khi không muốn cho mình đi, thì họ bảo hậu phương cần anh có mặt. Xuôi ngược gì họ nói cũng đúng cả. Đồng chí có biết vì sao tổ chức không chấp nhận cho tôi đi B? Con vợ tôi nó lên tận Ban Thống Nhất[2], khóc lóc trình bày gia cảnh. Tổ chức không cho đi. Tôi ở lại với nó mong vun vén hạnh phúc, nào ngờ nó cắm sừng lên đầu tôi, với một thằng bác sĩ, bạn tôi. Tôi và nó đưa nhau ra tòa ly dị, nó lại không chịu, tòa án lại bênh nó, kêu tôi chưa có bằng chứng cụ thể. Còn cụ thể nỗi gì nữa. Tôi bắt gặp hai đứa hôn nhau ngay trong phòng làm việc. Hai đứa đó, phạm cùng lúc hai sự phản bội ghê tởm nhất của con người ta là phản bội tình yêu và phản bội tình bạn. Lần này, tôi nhất định phải đi, chỉ có cách đó, mới thoát khỏi tình trạng bế tắc này...


Càng nói, giọng của bác sĩ càng lạc đi và trầm xuống. Anh hiểu tâm trạng bác sĩ. Anh ấy đang nói những điều đau đớn nhất của trái tim mình. Cảnh ngộ của anh ấy đâu có gì khác Mạnh. Nếu Mạnh không đi B, Mạnh vẫn sống bên Cúc, liệu Cúc có bỏ Mạnh mà theo Thế không? Người bác sĩ này cũng ở bên vợ, họ đang sống với nhau hòa thuận, hạnh phúc, vậy mà chuyện éo le vẫn cứ xảy ra. Không gian và thời gian không có ý nghĩa gì đối với lòng chung thủy. Nhưng cách nghĩ của bác sĩ thì Mạnh không thể chấp nhận. Không thể lấy cuộc chiến đấu với ý nghĩa cao đẹp của nó làm cứu cánh giải quyết những bi kịch bình thường trong cuộc sống cá nhân. Bác sĩ muốn đi B chỉ bởi muốn thoát khỏi người vợ đã phản bội. Không thể lấy chiến tranh làm cứu cánh cho bất kỳ mục đích nào. Anh định nói với bác sĩ điều đó, nhưng anh không đủ can đảm để cắt ngang dòng tâm sự của người bạn.


- Tôi cam đoan với anh, nếu Giônxơn và Níchxơn ra trận một tuần, thì lập tức vợ chúng sẽ tặng chúng những cái sừng ngay. Chúng có biết điều đó không? Đảm bảo với anh là chúng biết. Nhưng chúng vẫn cứ tiến hành chiến tranh, bởi chúng không phải ra trận, người khác ra trận và chết thay cho chúng. - Bác sĩ cảm thấy mình bị lạc đề, và cách nói của mình có phần bốc đồng, bồng bột. - Anh ráng điều dưỡng cho khỏe rồi trở lại mặt trận, tôi sẽ đi cùng anh. Phải giải quyết cho xong cuộc chiến tranh này, thì mới sắp xếp được mọi trật tự xã hội.


- Bác sĩ thấy sức khỏe tôi thế nào?


- Sốt rét đã dứt cơn. Hy vọng sẽ không tái phát. Nhưng anh cần bình tâm điều trị, đừng bị chi phối bởi những chuyện không cần thiết. Chúng ta là đàn ông, không nên sống ủy mị.


- Cảm ơn bác sĩ.


- Chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên anh có sợ không?


- Sợ gì?


- Tôi nghe nói, ở vùng đó đồng bào sống còn thô sơ, nguyên thủy lắm. Nghe nói họ còn có tục cà răng, căng tai...


Anh cười. Người ta hiểu Tây Nguyên đơn giản như thế đó. Người nào cũng cà răng, căng tai, đàn ông đàn bà chỉ đóng khố, họ sống với nhau trong tình trạng quần hôn. Những tuyên truyền từ thực dân Pháp về một giống người mọi rợ tới bây giờ vẫn còn là một định kiến trong suy nghĩ nhiều người. Họ đâu có biết, những con người ấy sống gần thiên nhiên, họ sống chân thực biết bao. Họ đối xử với nhau tràn đầy tình người, ý nghĩ về sự phản bội hầu như không xuất hiện trong đầu họ.


Trước mắt anh hiện ra hình ảnh Yblem và Hơben đi về phía bờ suối. Bông trang nở vàng. Một vai Yblem đeo nỏ, Hơben xuống suối, Yblem ngồi trên bờ canh cho vợ tắm. Với Hơli trước đây, Yblem cũng làm như thế.


- Đồng chí có tin tôi không?


- Tin.


- Vậy thì đồng chí hãy giúp tôi.


- Chuyện gì?


- Tôi muốn được vào chiến trường Tây Nguyên chiến đấu với đồng chí.


- Về chuyện đó tôi làm sao giúp được.


- Đồng chí vừa ở mặt trận ra, được quyền xin cán bộ.


- Được quyền đó tôi cũng không thể xin cho đồng chí.


- Sao vậy?


- Cuộc chiến tranh của chúng ta không phải là một thiên đường cứu vớt cho mọi nỗi bất hạnh...


- Đồng chí nói vậy là sao?


- Người muốn bỏ vợ, kẻ muốn bỏ chồng, người muốn chạy trốn cuộc sống nghèo đói, chạy trốn pháp luật. Cuộc chiến tranh chúng ta đang tiến hành chẳng hề có những lối thoát cho những mục đích đó.


- Ơ kìa, đồng chí Ama Vàng... Tôi...


- Tôi nói thật đó, bác sĩ đừng giận. Nếu bác sĩ thấy không thể chung sống với vợ, thì nên tìm một giải pháp khác, đừng bao giờ chọn giải pháp đi B. Chiến tranh không phải một cứu cánh, một giải pháp...


Anh bỏ vị bác sĩ đứng chưng hửng một mình, đi ra vườn hoa. Cây cỏ, hoa lá sẽ giúp anh bình tâm trở lại.


 


Sáu


Yngơn từ buôn Drây da chạy về báo tin, Hơben đã bị bọn lính bắt về đồn. Ama Vàng lại thấy Yblem hiện nguyên gương mặt giận dữ như ngày đầu anh gặp. Đôi mắt Yblem long lên như đôi mắt cọp, chiếc ná và giỏ tên trên vai run bần bật. Ngồi họp với Ama Dú, Ama Vàng mà lòng Yblem vẫn không hạ lửa.


- Phải cho tôi dẫn đội du kích đi đánh cái đồn Đrâyda để cứu Hơben.


- Đánh đồn Đrâyda không dễ như đánh cái đồn buôn Mùng đâu. Bọn giặc phòng bị kỹ lắm.


- Ama Dú không muốn cho tôi đi cứu Hơben?


- Tao cũng thương Hơben như mày thương Hơben nhưng phải bàn kỹ để đánh được cái đồn, cứu được Hơben. Ama Vàng thấy tao nói vậy có đúng không?


- Tất cả chúng ta ai cũng thương Hơben cả. Hơben là em gái tao, tao không thương nó sao được. Nhưng phải bình tĩnh Yblem ạ.


- Giàng ơi, làm sao yên cái bụng được. Bọn lính giải Hơben về đồn, chúng nó tra tấn, chúng nó làm nhục Hơben. Tao thà chết cũng phải đánh đồn Đrâyda.


Sau khi mất đồn buôn Mùng, bọn giặc lo xây cất đồn Đrâyda kiên cố hơn. Chúng giăng mắc dây kẽm gai quanh đồn, có chó bécgiê canh gác và có bốn lô cốt bảo vệ trại lính. Muốn tiêu diệt đồn Đrâyda phải có chi viện của chủ lực. Ama Dú quyết định nhân dịp này xin chủ lực chi viện đánh đồn Đrâyda và đồn Dú luôn.


Yblem cũng hiểu là không có cách nào khác.


Nhưng Yblem làm sao yên cái bụng. Yblem ngồi suốt đêm ở bìa rừng, sát với đồn giặc, mắt chong chong nhìn vào chòi canh. Khi Ama Vàng tìm thấy Yblem thì vai áo Yblem ướt đẫm sương.


- Hơben thương tao lắm. Tao thề với Giàng là tao thương Hơben như thương Hơli, tao không bao giờ để Hơben phải khổ. Vậy mà bây giờ Hơben phải khổ, tao nghe tiếng Hơben gọi tao mà tao không thể cứu được Hơben. Giàng ơi, tôi có tội gì mà Giàng trừng phạt tôi thế này.


- Tối mai chủ lực về đánh đồn cứu Hơben.


- Tối mai?


- Ama Dú bảo tao đi tìm Yblem, báo cho Yblem yên cái bụng.


- Làm sao tao yên cái bụng được. Còn cả ngày mai nữa, làm sao Hơben chịu được những đòn tra tấn của thằng giặc.


Yblem nghiến răng ken két, cằm bạnh ra, lông mày dựng ngược.


Anh nhớ, những ngày Hơben chăm nuôi anh ở Quân y viện tỉnh, ngày nào anh cũng nói chuyện với Hơben về Yblem. Hơben chỉ lặng thinh. Anh đã tưởng khó lay chuyển được Hơben. Nào ngờ, khi anh bệnh, trở lại buôn, anh đã gặp Hơben đi soi cá với Yblem. Nhìn anh, Hơben chỉ tủm tỉm cười. Còn Yblem vui như một đứa trẻ.


- Ama Vàng ơi, em gái Ama Vàng yêu Yblem rồi.


Yblem bảo, Yblem cũng không biết vì sao Hơben yêu Yblem. Nhưng khi nghe Yblem kể lại, Ama Vàng mới hiểu là sự tác thành của mình cho hai người không thật quan trọng, mà trái tim Hơben đã cảm Yblem.


- Đêm ấy, hình như Hơben ở buôn Đrâyda về, không hiểu vì nó mệt, hay vì cảnh đêm rủ rê nó, nó ngồi tựa lưng gốc cây bên bờ suối và ngủ. Giàng ơi, nó không biết sợ con ma rừng, không biết sợ con thú dữ sao. Cái gan của nó giống Hơli quá. Yblem muốn đánh thức nó dậy, và nếu nó bằng lòng, Yblem có thể bồng nó về nhà. Nhưng Yblem không dám lại gần nó. Nó sẽ nghĩ Yblem là một thằng đàn ông xấu. Hơli vẫn bảo Yblem thế mà, khi con gái Êđê ngủ, đừng có lại gần, lại gần là muốn làm điều bậy. Yblem đã thức canh cho nó ngủ.


- Hơben có biết không?


- Nửa đêm nó tỉnh dậy, nó biết. Nó hỏi Yblem: Sao Yblem không đánh thức Hơben dậy? Không được đâu. Yblem đã trả lời nó như thế. Nó đứng dậy sửa lại váy và đi xuống suối. Yblem không dám đi theo, chỉ đứng nhìn. Một lát, nó ở dưới suối lên, lại ngồi xuống gốc cây khi nãy. Mắt nó nhìn Yblem đẹp như mắt con hoẵng cái. Ama Vàng, nó bảo Yblem yêu Hơben nhiều lắm, nhưng Hơben biết Yblem không yêu Hơben nhiều bằng yêu Hơli đâu. Yblem lắc đầu: Đừng nhắc tới Hơli, tội nó. Hơben vun những lá khô rải sát chỗ nó ngồi. Yblem ngồi xuống đây, Yblem ngủ đi, Hơben canh cho. Thế là lời cầu của Yblem đã thấu đến Giàng, Giàng đã cho Hơben yêu Yblem.


Hơben không chấp nhận tình yêu của Yblem chỉ bởi Yblem đã yêu Hơli, thế rồi Hơben yêu Yblem vì chợt cảm thấy mình đang được hưởng tình yêu mà mình ghen tuông ấy. Mình còn sung sướng hơn Hơli, bởi Hơli đã chết mà mình thì đang sống và Yblem đang ở sát bên mình. Quá nhiều thử thách, nhưng cuối cùng tình yêu cũng đã tới với Yblem. Biết quý trọng và nâng niu một tình yêu thì sớm hay muộn tình yêu cũng sẽ tới.


Yblem vẫn ngồi lặng, bất động nơi bìa rừng.


Ama Vàng không có cách gì làm thuyên giảm nỗi lo lắng của Yblem.


Cầu Trời, đừng cho bọn lính làm nhục Hơben. Con gái Êđê thích tắm trần dưới suối, thỉnh thoảng phô bầy bộ ngực của mình như trái cam chín trên cành. Nhưng bộ ngực ấy là của chồng mình, của con mình, bất kỳ một kẻ xa lạ nào muốn vọc bàn tay bẩn thỉu lên bộ ngực ấy đều khiến người con gái Êđê cảm thấy nhục nhã, chồng và con của họ phải trả thù, nếu không rửa được mối nhục ấy, thì người con gái Êđê thà chết.


Chẳng phải Ama Vàng đã thấy Hơben tắm bên bờ suối. Chẳng phải Ama Vàng đã thấy vú Hơben đong đưa như hai trái cam trên cành. Không phải con đực trong Ama Vàng không hý lên tiếng hối thúc của ngựa. Nhưng Ama Vàng là Ama Vàng, Ama Vàng chạy trốn sự thèm muốn của mình. Nhưng những thằng lính trong đồn là những thằng lính. Cánh tay trần săn chắc của Hơben, cặp giò khỏe mạnh của Hơben và chỉ cần giật sợi dây buộc mỏng mảnh nơi lưng, là Hơben đã bị biến thành một con cái, hoàn toàn không còn là Hơben đẫm ánh trăng đang tắm suối.


Nếu cái đêm Yblem thức canh cho Hơben ngủ, sự thèm muốn tầm thường con đực của Yblem thức dậy, Yblem có thể chinh phục được Hơben bằng sức mạnh của con đực trước con cái, nhưng Yblem sẽ mất vĩnh viễn Hơben, bởi Hơben không thể yêu một kẻ làm nhục mình. Yblem đã không làm thế, đã nuốt cơn thèm muốn và chờ đợi tình yêu rung động trái tim Hơben.


- Tao đã trông thấy tất cả rồi, Ama Vàng ạ.


Yblem đột ngột quay về phía Ama Vàng, giọng lạc đi.


- Yblem thấy gì?


- Hơben... Nó chết mất.


- Yblem đừng nghĩ tới chuyện xấu.


- Tao biết Hơben, tao biết lũ con gái Êđê mà. Chúng nó không chịu nhục. Tao thề trả thù cho Hơben.


Ama Vàng hiểu rằng, Yblem đã linh cảm thấy cái chết của vợ mình.


Đêm sau, chủ lực về đánh đồn Đrâyda và đồn Dú.


Tiếng súng vừa nổ, Yblem đã lao lên phía trước như một con báo. Từ phút ấy cho tới khi đồn Đrâyda bị tiêu diệt hoàn toàn, Ama Vàng không thấy bóng Yblem.


Chiến thắng. Đuốc thắp sáng rừng, nhưng tiếng reo hò chừng như không nghe thấy.


Ama Vàng linh cảm chuyện dữ. Anh cùng Ama Dú và mấy đồng chí bộ đội chạy lại phía đám người đang đi im lặng một dòng suối đuốc.


Yngơn và Ypang cùng du kích khiêng Hơben và Yblem đi trong dòng suối đuốc ấy. Hơben mặt rách nát, tím bầm, phủ trên người một mảnh vải bê bết máu. Yblem trúng đạn trên trán, máu trong ánh đuốc làm gương mặt như đang cháy.


Ama Vàng lao tới.


- Hơben, Yblem!


Không một tiếng đáp. Anh chợt thấy từ thân xác hai người bay vụt lên trời một đôi chim. Đôi chim bay sóng hàng, cánh xòe rộng, chao liệng trong ánh đuốc, chấp chới như cánh tay vẫy, rồi bay đi. Trời cao vút, chi chít sao, đôi chim bay về phía những vì sao ấy.


*


Anh cứ nghĩ rằng qua ngày thứ hai, thế nào Cúc cũng lên viện thăm anh. Anh đã thấp thỏm suốt một ngày. Sự chờ đợi khiến thần kinh của anh khi căng, khi chùng, khi như người lên cơn sốt giận dữ, chỉ muốn đập phá cái gì đó cho hả, lại khi như người không trọng lượng, chơi vơi. Cho tới khi anh buộc phải lên giường ngủ, Cúc vẫn không tới.


Có lý nào Mai Vàng không nói với Cúc về anh? Anh như tưởng thấy cảnh hai mẹ con ngồi đẩy củi trong bếp và Cúc bắt con gái kể mọi chi tiết về cuộc gặp gỡ với anh. Nhưng anh lập tức bác bỏ sự tưởng tượng ấy. Con bé mải mê chuyện tem phiếu sẽ chẳng nói gì với mẹ nó cả. Không thể. Hay là Cúc bị choáng và ngã bệnh ngay sau khi Mai Vàng nói chuyện gặp anh. Nếu vậy thì tội nghiệp Cúc. Cúc là người đàn bà dễ xúc động, chuyện này đối với Cúc sẽ là cú sốc lớn lắm. Lại lần nữa anh tưởng tượng ra Cúc đang nằm trên giường bệnh, mặt mày hốc hác, nước mắt đầm đìa. Tội nghiệp Cúc, Cúc phải khóc. Những năm tháng xa anh, Cúc đã khóc hết mấy giếng nước mắt, bây giờ anh trở về Cúc lại phải khóc.


Những bênh vực của anh đối với Cúc chẳng đứng vững ngay trong tâm hồn anh. Cúc không còn yêu mình nữa rồi. Chỉ cần nghĩ tới điều này lòng anh đã vữa ra. Anh đã yêu Cúc bằng tất cả tấm lòng. Mãi mãi anh còn yêu Cúc. Vậy mà Cúc lại hết yêu anh. Thật là một trớ trêu. Có phải vì anh đi xa mà Cúc hết yêu anh? Không hẳn. Anh chợt thấy hiện lên hình ảnh người bác sĩ, yêu vợ và lúc nào cũng ở bên vợ, vậy mà vợ còn tìm cơ hội để cắm sừng lên đầu chồng. Mình cũng sẽ rơi vào bi kịch đó. Khi người đàn bà nuôi ý định ngoại tình, thì họ sẽ thực hiện được ý định đó bằng mọi cách. Thời gian và không gian không có nghĩa với họ. Năm mười phút, một gốc cây, một bờ tường đều có thể trở thành giường ngủ vội vàng đầy khoái lạc của họ. Anh rùng mình như trông thấy cảnh chó và gà "lẹo" nhau giữa sân.


Cúc không đốn mạt như thế, nhưng Cúc dễ dãi lắm. Vừa nhìn thấy anh mắt Cúc đã cười say. Nếu anh không phải là anh mà là một thằng đàn ông nham nhở khác, thì chỉ cần sau bữa đi chơi lần thứ hai với Cúc, anh đã có thể đưa Cúc lên giường. Anh bỗng nghe linh hồn lên tiếng. Đàn ông các người thật bẩn thỉu. Tới với người đàn bà nào, các ngươi cũng muốn chinh phục và chiếm đoạt. Gặp phải sự chống trả, các người cũng tìm mọi cách vượt qua. Nhưng khi cởi được khuy áo người đàn bà, các người liền cảm thấy con đàn bà dễ dãi, hư thân mất nết. Ai cho phép ngươi nghi ngờ tình yêu của Cúc? Trước đây, có bao giờ ngươi nghi ngờ đâu?


Mà thôi. Nếu Cúc không còn yêu mình nữa, thì có gì để nói. Tình yêu không một chiều. Có lẽ mặc cảm tội lỗi. Mình đã hơn một lần nói với Cúc rằng, em chẳng có lỗi gì, mọi sự chỉ tại thằng súc vật. Nhưng Cúc bảo rằng, Cúc còn chút liêm sỉ cuối cùng, Cúc không dám tiếp đón tình yêu của mình. Có thật Cúc nghĩ như vậy? Hay chỉ là cách nói, cách thoái thác? Mình có với Cúc một đứa con. Còn Cúc có với thằng súc vật ấy những hai đứa. Con nào chẳng là con. Mẹ nào chẳng là mẹ. Sức níu kéo của hai đứa vẫn mạnh hơn sức níu kéo của một đứa. Chẳng lẽ Cúc lại đem lên bàn cân sự lựa chọn giữa mình và Thế? Thôi! Anh đột ngột quát lên với dòng ý nghĩ của mình. Nhưng dòng chảy không chịu ngừng. Anh quyết định xin cô y tá hai viên thuốc ngủ. Chỉ có ngủ mới giải thoát cho anh khỏi những suy nghĩ đau đớn, dằn vặt.


Thuốc ngủ phát huy tác dụng. Linh hồn rời thân xác anh, bay đi.


Khác với những lần trước, lần này linh hồn không la cà những nơi ghi dấu những kỷ niệm của anh, linh hồn bay thẳng về dốc Thọ Lão, ngồi thu mình trên cành dừa nhìn vào căn nhà thân yêu.


Trong nhà, đèn vẫn sáng. Mai Vàng đang ngồi xếp những tem phiếu vào chiếc ví da nhỏ. Mặt nó bần thần, hình như nó đang nhẩm tính cái gì đó.


Thế ngồi trên ghế bố, nhắm mắt, nhưng không ngủ. Chiếc áo sơ mi ca rô thùng thình che cái bụng phưỡn.


Cúc đang ngồi trong màn quạt cho Mai Duyên, thỉnh thoảng lại đưa tay lên sờ lên trán con. Hình như con bé bị cảm.


Một lát. Mai Vàng thu dọn đồ đạc của mình, treo cái túi xách lên tường, vào buồng, bước lên giường nằm cạnh Mai Duyên. Con quạt cho em, để mẹ... Mai Vàng không nghe hết câu, đáp lại gọn lỏn: vâng, rồi nhận cái quạt nan từ tay mẹ.


Cúc bước ra nhà ngoài.


- Anh tưởng hôm nay em vào bệnh viện thăm...


- Mai Duyên nó ốm.


- Chớ không phải tại anh?


- Không.


- Anh phải xa nơi này một thời gian, nếu không muốn nói là mãi mãi. Mai anh sẽ đi.


- Anh định đi đâu?


- Có lẽ là xa... Mọi chuyện bây giờ do em quyết định. Anh chỉ muốn nói với em về các con.


- Sao?


- Nếu anh phải chăm lo Mai Vàng tử tế hơn, thì bây giờ cũng đỡ ân hận. Nó đi mua bán tem phiếu có kiếm được không?


- Đủ miệng nó ăn.


- Còn Mai Duyên, thằng Quảng khi lớn bằng Mai Vàng, thì cũng tự đi kiếm lấy miếng mà sống. Anh với em có còng lưng cũng không nuôi được chúng nó sung sướng. Mà nếu nhà ta có đào được mỏ vàng, thì cũng bắt chúng nó phải tự kiếm sống.


Mọi ngày, mỗi khi Thế nhắc lại điệp khúc này, thế nào Cúc cũng lớn tiếng với Thế. Nhưng hôm nay, Cúc thấy lòng dịu lắng, có lẽ cũng bởi Thế nói với Cúc bằng tông giọng khác, cách xưng hô cũng nền nã hơn.


- Em thấy thế nào?


Cúc im nín.


- Anh biết là em không đồng tình với quan niệm đó của anh. Em luôn nghĩ anh là thằng thực dụng...


Thế cười nhạt. Chỉ những thằng ngu mới không thực dụng. Mình đang sống, không chịu ý thức sự sống của ngày hôm nay, của chính mình, mà hễ mở miệng là nói sống cho con cháu mai sau. Nếu hôm nay ta không sống đầy đủ, giàu có, thì liệu con cháu mai sau hứng sự đầy đủ, giầu có từ trên trời rơi xuống chăng?


Thế vẫn lớn miệng nói ra điều ấy. Chẳng ai thèm nghe, chẳng ai thèm dây. Người thì cho những lời lẽ đó phản động, kẻ thì bảo nó lạc lõng, xa lạ. Thực ra, đó cũng là những điều phải suy nghĩ. Nhưng cũng bởi tư cách của Thế dơ dáy quá, lúc nào cũng buông tuồng chụp giật, ích kỷ hại nhân, nên những điều Thế vừa nói ra đã bị chính tư cách của Thế làm cho hề, làm cho nhơ bẩn.


- Anh chẳng muốn hứa trước điều gì với em...


- Anh đừng hứa.


- Anh biết, chưa bao giờ em tin anh.


(còn tiếp)


Nguồn: Linh hồn lang thang. Tiểu thuyết của Nguyễn Nguyên Bẩy. NXB Văn học, 11-2011.


www.trieuxuan.info


 


 







1 Federico Garcia Lorca (1898-1936), nhà thơ, nhà soạn kịch Tây Ban Nha, ông còn nổi tiếng là nhạc công và họa sĩ. Thơ của ông được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới, trong đó có tiếng Việt. – NBT.




[1] Thơ của Sándor Petőfi (1823-1849), nhà thơ, anh hùng dân tộc Hungari. – NBT.




[2] Tên đầy đủ là Ủy ban Thống nhất Trung ương, cơ quan chủ trì việc tuyển, cử người đi công tác chiến trường B, tức miền Nam. – NBT.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bác sỹ Jivago - Boris Leonidovich Pasternak 16.12.2017
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 18.11.2017
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 13.11.2017
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
xem thêm »