tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 19306622
Tiểu thuyết
26.12.2012
Hà Văn Thùy
Nguyễn Thị Lộ

  Giao con cho cung nữ ẵm, Thị Anh mắt ráo hoảnh, tuyệt không còn vẻ sầu thảm lúc trước, đi đi lại lại chờ đợi có vẻ nôn nóng. Đinh Thắng trở về cùng con hình nhân áo vàng trên tay:


   - Bẩm nương nương, nô tài đã tìm thấy bùa trong cung Khánh Phương, trình nương nương.


    Nhận hình nhân cùng đạo bùa, nàng thét lên:


  - Quân ác độc! Chúng trù ẻo con bà đến thế này sao? Giết hết chúng đi! Con ơi là con ơi! Nàng la lối rồi giằng lấy con mềm oặt trong tay cung nữ.


   Đạo bùa cùng hình nhân được đưa cho đạo sĩ. Y nói:


  - Đạo bùa cùng hình nhân thế mạng đã tìm được, bây giờ bần đạo cúng giải bùa để cứu thái tử. Y đặt hai vật trong tay vào chiếc đĩa rồi đưa lên bàn thờ. Chiêng trống rộn lên, đạo sĩ lại cầm gươm múa những đường thuần thục như một võ sư. Múa mấy hiệp như đánh nhau với người vô hình, đạo sĩ ôm ngực như người bị thương, bước loạng choạng, sau đó gượng lại vung gươm chém tiếp. Cuối cùng, đạo sĩ chém một nhát mạnh rồi dừng lại:


  - Con quỷ này rất mạnh, bần đạo suýt bị nó hại. Nhưng cuối cùng cũng diệt được nó. Bây giờ phải nhanh nhanh cứu thái tử.


  Cầm hình nhân và đạo bùa lên, y lấy ngón tay trỏ vẽ những hình trên không phía trên hai vật, phun lên đó một bụm máu rồi ném vào hỏa lò đang rực cháy. Y ném thêm vào đó mớ giấy tiền vàng bạc, nói:


   - Con quỷ này rất thiêng, phải cao tay lắm mới diệt được nó nên bần đạo cũng phải có lễ tiễn nó!


   Thái tử Bang Cơ hết sốt, ngủ ngon trong tay mẹ.


 


                                  *


   Tỉnh lại thấy đang nằm ở nơi lạ hoắc, Tiệp dư Ngọc Dao vô cùng hốt hoảng:


       - Ta, ta ở đâu thế này? Đây là đâu? Sao ta lại ở đây? Nàng từ từ bò dậy, lảo đảo đứng lên nhìn căn phòng vắng lạnh. Vừa lúc đó Xuân Trang từ phía sau chạy tới, dìu nàng ngồi lên ghế.


      - Nương nương, nương nương tỉnh rồi sao? Lạy trời, nương nương đã tỉnh rồi. Người làm em sợ quá. Như vậy là người đã thiếp đi một ngày một đêm rồi đó!


      - Vậy sao, một ngày một đêm? Nhưng điều gì đã xảy ra vậy? À, ta nhớ ra rồi. Có phải đầu tiên là quân cấm vệ kéo đến định xông vào cung, lính gác cự lại. Rồi hoàng thượng đến, người nói: cứ để cho khám, nếu không có sẽ làm rõ sự trong sạch của nàng. Cấm quân ùa vào lục soát, rồi Đinh Thắng mang ra một hình nhân, một đạo bùa. Rồi… rồi ta không biết gì nữa!


      - Lúc đó nương nương ngất đi rồi, làm sao biết được… Xuân Trang lau nước mắt trên má nàng.


    - Nhưng sao chị em ta lại ở nơi này, mà đây là đâu, chị không biết?


    - Nương nương không biết là phải, đây là lãnh cung!


     - Trời, đây là lãnh cung! Vì sao ta lại ở lãnh cung? Ngọc Dao hỏi trong hoảng loạn.


      - Dạ, khi tìm thấy hình nhân cùng đạo bùa, hoàng thượng truyền lệnh giam nương nương vào lãnh cung để hậu xét. Còn người trong cung tất cả cùng bị hạ ngục.


      - Trời, vậy là hoàng thượng giam ta rồi! Nhưng ta bị tội gì đây?


     - Dạ thưa, nương nương bị kết tội yểm bùa mưu hại thái tử!


     - Hoàng thượng cũng tin điều đó sao?


     - Tang vật rành rành bắt được trong cung, bảo người không tin sao được?


     - Vậy ư? Ta mà lại làm điều thất đức đó sao? Em, em gần ta nhất, em có tin là ta làm không?   


     - Em biết chứ, thưa nương nương, người làm gì em chẳng biết sao? Người hiền lành như bồ tát sao lại làm cái việc bạo ngược ấy được. Nhất định có kẻ vu oan giá họa cho nương nương!


    - Tìm thấy bùa ở chỗ ta thì đích thị có người giá họa cho ta rồi! Trời Phật ơi, ta có ăn ở thất đức với ai đâu mà nên nông nỗi này? Hoàng thượng ơi, oan cho thiếp quá!


     - Xin nương nương nén bớt đau buồn vì còn hài nhi trong bụng. Nương nương không nhớ là nương nương đang mang thai rồng do Ngọc hoàng thượng đế sai tiên đồng xuống đầu thai sao? Nương nương tin đi rằng cây ngay không sợ chết đứng. Nỗi oan của nương nương rồi sẽ được sáng tỏ… Lúc này nương nương cần vững tâm để giữ sức khoẻ. Nói rồi cung nữ Xuân Trang đưa đến cho nàng bát cháo vừa nấu và nàng gắng gượng nuốt miếng ăn đầu tiên sau hơn một ngày nhịn đói.


  


                                     *


 


    Đinh Thắng nét mặt hớn hở quỳ trước bệ rồng:


   - Muôn tâu, nhờ hồng phúc của thánh thượng, sau khi giải bùa, thái tử đã bình phục. Sau giấc ngủ ngon, giờ người đã ăn được bát cháo. Thần phi kính mời bệ hạ tới thăm thái tử.


  - Khoẻ rồi sao? Nhanh vậy sao? Được, để trẫm tới thăm thái tử cùng vấn an Thần phi.


  Đón nhà vua trước cửa cung, Thần phi cúi đầu thi lễ. Được nhà vua tận tay nâng lên,  nàng hớn hở báo tin:


   - Nhờ hồng phúc của hoàng thượng, sau khi được đạo sĩ giải bùa, thái tử đã hết bệnh, người đã ăn được bát cháo và bây giờ lại ngủ tiếp ạ.


   - Để trẫm vào thăm con!


   Nhà vua bước vào, nhìn con nằm ngủ ngon lành trên chiếc giường nhỏ, đưa tay sờ lên trán con, vẻ mặt nhà vua dịu lại:


   - Trẫm cảm ơn nàng đã cứu con trẫm. Nếu riêng trẫm, trẫm cũng không biết xoay sở ra sao! Nàng đã trọng thưởng cho đạo sĩ chưa?


   - Đội ơn thánh thượng, thiếp đã mạo muội thay mặt người thưởng cho đạo sĩ. Nhìn nhà vua, nàng tiếp, nay thái tử thoát nạn nhưng thiếp chưa thể yên tâm vì giống mặt người dạ thú còn trong cung, thì mối đe dọa với con thiếp vẫn còn!


  - Nàng nói phải, trẫm đã giam Ngô thị vào lãnh cung, rồi sẽ xét xử sau. Trẫm quyết không tha!


  - Còn xét xử sau gì nữa, thưa bệ hạ, tội của thị đã rõ ràng. Chỉ có voi giày mới xứng với tội của thị. Chỉ khi nào con ác phụ bị phanh thây xé xác, thiếp mới yên tâm và tính mạng của thái tử mới được đảm bảo!


                                        


                                  *


 


     Lòng dạ Thái tông rối như tơ vò. Thái tử bỗng nhiên bị ốm, thái y bó tay. Mười mươi tưởng chết. Nhưng rồi pháp sư đến, như có phép thần, thái tử hết bệnh nhưng lại nảy ra chuyện bùa yểm trong cung Khánh Phương… Thật điên đảo! Phải xử Ngô thị thế nào đây? Nhà vua nghĩ đến việc mình đã phế truất ba bà phi. Chả lẽ lại thêm người nữa với hình phạt ghê gớm như Thần phi vừa tâu? 


   Những ngày qua nhiều lần Thái tông xem xét lại việc làm của mình. Tiên tề gia… cổ nhân dạy, vậy với một thiên tử thì mình đã tề gia ra sao? Phế truất hai bà phi họ Lê là bất khả kháng. Cha họ có tội, họ không còn xứng với vai mẫu nghi thiên hạ. Việc với Quý phi là chẳng đặng đừng. Người đàn bà kiêu căng lăng loàn như thế không thể tiếm vai chính cung và đứa con do người đàn bà ấy sinh ra cũng không thể ở ngôi thái tử… Nói cho cùng thì trong đạo tề gia, mình cũng chưa có gì thái quá. Nhưng dù sao phế lập cũng là việc không hay. Giờ lại xảy ra chuyện bạo thiên nghịch địa này càng khiến cho mình khó xử. Trong thâm tâm, nhà vua không tin Ngô Tiệp dư có bản lĩnh làm cái việc ghê gớm này. Trong các bà vợ nhà vua, nàng là người nhu thuận nhất, hiền lành rộng rãi bao dung như một nữ bồ tát. Nàng chăm đi lễ chùa cầu tự. Nàng cũng không có động cơ hại thái tử. Lẽ nào nàng lại dám mắc tội tru di chỉ vì lo cho đứa con vừa mới hoài thai? Chàng thấy thật hoang đường thật khó tin… Nghĩ thế nhưng rồi  lúc nào đó trong lòng chàng những tiếng nói khác cất lên: Ai đo được lòng người sâu hiểm? Thêm nữa, tang chứng rành rành, và lại phạm cái tội mà mình chúa ghét… Nghĩ ngược nghĩ xuôi đều không yên bề nào khiến nhà vua mất ăn mất ngủ. Ngài tiếc rằng, đây là việc nhà nên không thể nghị luận ở triều đình mà cũng không thể đưa cho hình quan xét xử. Lòng chàng càng bối rối.


 


                                  *


 


      Trước những chuyện xảy ra trong cung, Nguyễn Thị Lộ rất lo lắng. Trong đầu óc nàng, chuyện hệt như một thần thoại. Thái tử đột nhiên mắc trọng bệnh, các thái y bó tay, pháp sư lập đàn cúng lễ, chỉ ra bùa yểm trong cung Tiệp dư, cúng giải bùa, thái tử lập tức khỏi bệnh… Chuyện thần thoại ngoài đời do dân gian đặt, còn thần thoại trong cung này chỉ có thể do con người dàn dựng. Chỉ có bàn tay con người mới dựng được bản kịch hoàn hảo đến vậy! Nhưng chính vì sự hoàn hảo mà nó bộc lộ chân tướng. Ngón đòn này đánh vào ai? Vào Tiệp dư Ngô thị, vốn con của gia đình đến ba đời hầu hạ nhà Lê, giờ lại mang thai mà các thái y đoan chắc là thai rồng. Thêm nữa lại câu chuyện không biết từ đâu đó đưa ra, là Ngọc Dao nằm mơ thấy tiên đồng xuống đầu thai! Việc này đe dọa ai nhất? Chắc chắn là ngôi vị của thái tử Bang Cơ. Có Bang Cơ nên Nghi Dân mới dễ dàng bị phế rồi Quý phi cũng hết thời! Liệu sự việc có thể lặp lại: ông tiên đồng sắp sinh sẽ đẩy Bang Cơ khỏi ngôi vị và kéo luôn Thần phi xuống vực? Ai dám nói có, ai dám bảo không? Nhưng ở đời, có sự gì không thể xảy ra? Tiên hạ thủ vi cường! Lúc này ra tay là thuận nhất. Khả năng Thần phi thủ mưu vụ này là rõ. Nàng cũng hiểu Thần phi, khác Dương thị kênh kiệu lăng loàn nhưng không hiểm độc, Nguyễn thị khôn ngoan, bề ngoài tỏ ra ngọt nhạt thân mật nhưng bên trong là những toan tính sâu xa. Do linh cảm mà ngay từ lần tiếp xúc đầu tiên, nàng đã nhận ra điều này và cảnh giác. Nhưng không ngờ thị lại có gan lớn đến mức này! Nàng đương băn khoăn nghĩ ngợi trong tâm trạng lo buồn thì Thái tông đến. Nhìn vẻ ủ dột của nàng, nhà vua hỏi:


    -  Có điều gì làm nàng lo lắng?


    - Thiếp không lo sao được khi trong cung cấm xảy ra chuyện tầy đình như thế!


    - Cảm ơn nàng đã lo cùng trẫm. Quả thật chưa bao giờ trẫm hoang mang như lúc này! Biết tin ai được đây? Trẫm phế Dương thị vì tội lăng loàn. Nhưng bây giờ hậu cung của trẫm còn xảy ra việc nghiêm trọng hơn cả lăng loàn là yểm đảo mưu giết thái tử, việc đại nghịch vô đạo, muốn tuyệt dòng giống của trẫm! Con đàn bà dám làm cái việc bạo thiên nghịch địa ấy lại vốn là con gia thần tận trung đã ba đời hầu hạ nhà trẫm…


   Nhìn thẳng vào mắt nhà vua trong tình cảm vừa yêu vừa thương mà bao dung như người mẹ, nàng nói:


     - Nguyên Long, chàng tin là Ngô Tiệp dư làm chuyện đó thật sao?


     - Nàng biết đấy, ta đâu muốn tin nhưng sự thật là thế, tang chứng rành rành…


     - Thưa được, cứ cho là tang vật rành rành đi, thì thử hỏi, Ngô thị ra tay nhằm mục đích gì?  Để tranh ngôi thái tử chăng? Nếu có dã tâm ấy thì thị cũng biết ra tay lúc này là quá sớm. Con thị còn chưa ra đời, chưa thực biết là trai hay gái, liệu có sống sót được không vì người ta vẫn nói: chửa là cửa mả… Ai dại dột lo cho cái lợi quá xa xôi ấy mà không nghĩ tới cái họa trước mắt: tội ác chẳng những diệt thân mà còn là họa tru di! Thánh thượng than biết tin ai được đây! Nhưng sống giữa con người mà không tin người thì sao sống nổi? Vậy phải tin nhưng không được mù quáng. Theo thiếp, Tiệp dư chẳng những chưa có động cơ giết người mà về bản lĩnh cũng không phải con người có thể làm việc ác đó. Một con người yếu đuối quen tuân phục lại vốn xuất thân từ gia đình nhiều đời làm tôi tớ của người, được hưởng phúc từ nhà Lê, trung thành hết mực với người. Vì vậy, thiếp có thể cam đoan rằng người làm việc này không phải Tiệp dư…


   -  Không phải Tiệp dư thì ai? Nguyên Long sốt ruột hỏi.


   -  Xin người đừng vội, hãy nghe thiếp đã. Bệ hạ nói đến tang chứng. Đúng là tìm được hình nhân và đạo bùa trong cung Khánh Phương. Nhưng bệ hạ có biết chắc bùa ấy do Ngô Tiệp dư làm không? Bệ hạ không biết chắc chứ gì? Đúng là bệ hạ không biết vì bây giờ tang vật cũng không còn! Nếu tang vật còn, bệ hạ bằng cách xem đường kim mũi chỉ sẽ biết ai khâu, bằng cách tra lại nguồn gốc các loại vải, lụa làm hình nhân sẽ biết được xuất xứ của nó, rồi việc này gọi việc khác sẽ tìm ra nhiều điều khuất tất… Tang vật không còn vì người ta nói rằng phải thiêu hình nhân mới giải được bùa cho thái tử. Nhưng đó là điều xưa nay chưa ai nói, bởi cái linh nghiệm nếu có là ở đạo bùa. Lấy đạo bùa đi rồi, hình nhân vô giá trị, chỉ còn là mớ giẻ rách. Phải chăng biết rằng những vụ án bùa chú trong cung cấm nhà Tống thường bị Bao Công phát giác nên hôm nay, sợ sự xét đoán sáng suốt của thánh thượng mà người ta hủy con hình nhân để phi tang? Như vậy là ngu ý của thiếp nghĩ đến một mưu mô to lớn, có nhiều người tham gia, được sắp đặt công phu. Trong vòng quay mưu mẹo ấy, Ngô Tiệp dư cùng đứa con trong bụng nàng chỉ là vật tế thần, vật hy sinh, là cái đích để trừ diệt!


   Dừng lại một chút nhìn nhà vua đang gục đầu suy nghĩ, Thị Lộ rót ly rượu dâng người, nàng nói tiếp:


     - Xin bệ hạ thứ tội, nếu thiếp có làm phật lòng người! Bệ hạ biết không, mẹ con Tiệp dư nương nương là vật tế thần nhưng người mắc bẫy đau đớn nhất khốn thay lại chính là bệ hạ! Bệ hạ sẽ trở thành kẻ hồ đồ giết oan vợ con mình và mang tiếng trong lịch sử là hôn quân bạo chúa!


     Đặt chung rượu xuống bàn, Thái tông như bừng tỉnh, nói:


    - Nghiêm trọng vậy sao? Quả là ta không nghĩ ra!


    - Thưa, vẫn chưa hết, sau khi Ngô thị bị phanh thây cùng đứa con trong bụng nàng, nhà Lê chỉ còn người nối dõi là Bang Cơ. Xin bệ hạ thứ tội, nhưng thiếp nói thật, lấy gì đảm bảo thái tử không gặp những run rủi bất trắc? Khi đứa trẻ sinh ra, người ta chấm tử vi cho nó nhưng rồi gấp lại, cất đi, chỉ đến năm mười ba tuổi mới đem ra giải đoán vì lẽ, từ tuổi đó đứa trẻ mới thành người. Sinh mệnh con người vốn mong manh mà! Lúc đó bệ hạ tính sao cho cơ nghiệp nhà Lê? Thiếp biết, bệ hạ vốn nhân từ, dù có phế truất mấy bà phi nhưng cũng chưa bao giờ đưa họ vào vòng lao lý… Nhưng nếu bây giờ, theo ý muốn của Thần phi, giết Ngô Tiệp dư thì người sẽ làm một việc thất đức, đường con cái về sau sẽ đầy rẫy oan khiên…


     - Ta hiểu, ta hiểu. Cảm ơn nàng cho ta hiểu hết chiều sâu của sự việc. Vậy thì bây giờ ta làm gì đây?


   - Xin bệ hạ nghe tiếp. Liệu bệ hạ có thể xử nổi vụ án này chăng? Chứng cứ có đó. Nhưng chỉ căn cứ vào một con hình nhân mà kết tội thì sao tránh khỏi hồ đồ, sao tránh mang danh hôn ám? Với bệ hạ, tất cả đều rất khó. Có trọng án không thể không xét xử. Nhưng chỉ căn cứ vào những chứng cứ bề nổi mà xét thì sao cho khỏi oan sai? Thấy khuôn mặt trẻ thơ của chàng suy nghĩ nghiêm trang quá, trông ngộ nghĩnh, nàng bất giác bật cười thành tiếng, làm hoàng đế ngơ ngác. Nàng an ủi, chàng yên tâm đi, thiếp đã nghĩ cho chàng một cách thoát khỏi mê hồn trận này.


   - Nàng nói đi, ta đang muốn nghe đây!


   - Đấy thực sự là âm mưu rất lớn chống lại chính bệ hạ mà có lẽ kẻ tạo ra độc kế cũng chưa lường hết hậu quả. May mà chưa có thiệt hại nào thực sự xảy ra. Theo thiển ý, bây giờ bệ hạ không truy cứu vụ án này nữa. Nếu làm đến tận cùng sẽ không tránh khỏi gây cảnh nồi da xáo thịt. Vậy theo thiếp, chỉ còn cách, là hóa giải vụ án bằng việc không truy cứu Tiệp dư với lý do không đủ chứng cứ. Lấy độc trị độc, dùng gậy của bọn ác đánh lại chúng, bằng cách nói, do hình nhân bị đốt nên không còn chứng cứ buộc tội Ngô Tiệp dư. Chỉ vào việc phát hiện hình nhân trong cung Khánh Phương không đủ kết luận là Ngô thị làm.  Nhưng vẫn để án treo đó, nếu sau này có những biểu hiện gì liên can, sẽ gộp vào trị tội!


     - Trẫm chấp nhận, không truy cứu nữa…


     - Nhưng thưa bệ hạ, thế cũng chưa xong. Mấu chốt của vụ này là có ai đó muốn thanh toán Ngô Tiệp dư cùng thai rồng trong bụng nàng. Không hiểu hoàng thượng đã nghe câu chuyện Tiệp dư nương nương sau đêm hầu hạ người, nằm mơ thấy Ngọc hoàng thượng đế sai tiên đồng đầu thai vào nàng không?


    -  Có chuyện đó thật sao?


    - Thưa có, chính vì chuyện đó lọt ra ngoài mà sinh chuyện. Nhưng cũng chính vì có người rắp tâm diệt tiểu long từ trong trứng nên bệ hạ càng phải cố sức giữ mạng sống của mẹ con nàng Ngọc Dao. Nếu Tiệp dư nương nương còn ở trong cung, sẽ lại có âm mưu khác nhằm hại nàng. Vậy, xin bệ hạ nghe theo kế của thiếp. Kế này do chính phu quân thiếp là quan Hành khiển Lê Trãi nhờ thiếp dâng hoàng thượng.


      - Quan Hành khiển nghĩ giúp ta sao? Nhà vua hỏi lại.


      - Dạ thưa, sau khi nghe tin lôn xộn trong cung, quan Hành khiển rất lo lắng, người đã cho gia nhân chạy thư về bàn với thiếp…


       - Vậy kế của người ra sao?


       - Sau khi trả Tiệp dư về cung Khánh Phương, xin bệ hạ cho thần được đem nàng dấu ở nơi kín đáo, rồi trong cung cho người phao tin là được nhà vua rộng lượng tha cho nhưng Ngô thị vì sợ tội nên bỏ trốn. Nhờ vậy, Tiệp dư không bị truy sát nữa, có thể sống an toàn. Chờ khi nàng mãn nguyệt khai hoa ta sẽ tính sau!


    Trầm ngâm suy nghĩ một lúc, nhà vua gật đầu:


   - Diệu kế! Diệu kế! Ta càng hiểu vì sao nàng yêu Ức Trai. Thị Lộ nhìn nhà vua, dò hỏi. Không, không, đừng hiểu lầm ta. Ta không ghen với Ức Trai đâu vì ta biết nàng cũng rất yêu ta. Oi, tuyệt vời sao, tình yêu của nàng chia sẻ cho hai người đàn ông không những không mất đi mà càng cho lại càng nhiều, lại càng đầy! Vậy nàng hãy yên tâm. Ta càng yêu Ức Trai vì người giúp ta thoát khỏi cạm bẫy lần này. Đúng như nàng nói, vụ án này càng truy cứu càng rối mà truy cứu rồi thì phải xử lý, làm tới cùng sẽ là tù đày giết tróc sẽ là oan khiên mà người bị hại sau cùng lại chính là trẫm! Cảm ơn hai khanh! Thôi được, nghe lời nàng, trẫm không truy cứu vụ này nữa. Trẫm giao Tiệp dư cùng noãn chúa cho hai khanh. Trẫm tin hai khanh. Nếu có gì khó khăn trẫm sẽ giúp sức!


                                     *                                                 


   Trở về cung, nhà vua cho gọi Đô giám trung thừa Lương Đăng vào, ngài truyền:


      - Khanh truyền khẩu dụ của trẫm: thả hết người của cung Khánh Phương bị giam, cho ai nấy về việc cũ. Rước Ngô Tiệp dư trở lại cung, nói rằng, do chứng cứ không rõ ràng nên trẫm không truy cứu nhưng để treo đấy, sau này nếu có tội sẽ xử một thể. Trẫm cấm chỉ không bàn tán gì về việc này nữa!


    Nghe Đinh Phúc báo là Ngô Tiệp dư được xá tội, ra khỏi lãnh cung, trở về cung Khánh Phương, Thần phi Nguyễn Thị Anh rất tức tối:


     - Vậy ta công cốc sao? Mất bao công sức mà không làm gì được ả chết dẫm ấy sao? Sao nhà vua xử gì mà lạ vậy! Tội thân ta làm mệt thái tử, tốn bao công sức cùng tiền bạc! Gái này chẳng chịu để bị xử ức thế đâu! Nói rồi nàng xăm xăm đi tới điện Hội Anh là nơi nhà vua đang phê duyệt văn thư.


    Quỳ trước mặt nhà vua, nàng nói trong tiếng khóc nấc vẻ oan ức:


     - Xin thánh thượng làm chủ cho thiếp, con thiếp…


     - Nàng đứng lên đi, và cũng nín đi, có gì từ từ nói. Một cung nhân lấy ghế cho phi ngồi. Ngồi trên ghế, nàng nói trong tiếng nấc ấm ức:


     - Con thiếp bị người ta hại thập tử nhất sinh, may mà cứu được, tang chứng đã rành rành xin bệ hạ trừng phạt kẻ ác tâm, trả thù cho con thiếp…


     - Khanh muốn ta xét xử thế nào đây? Tìm được hình nhân thế mạng và đạo bùa trong cung Khánh Phương nhưng ai dám chắc là do Tiệp dư làm? Hơn nữa, bây giờ vật chứng ấy cũng bị huỷ rồi, bảo ta lấy gì làm căn cứ mà xử? Đầu óc ngu tối của các khanh không thấy hết mức nghiêm trọng của sự việc đâu. Tiếng là hại thái tử nhưng đây quả là âm mưu nhằm hại Ngô Tiệp dư cùng đứa con trong bụng nàng. Kẻ ác tâm định mượn tay trẫm làm cái việc thất đức ấy, tức kẻ loạn thần muốn bắt trẫm tự tay triệt hạ nòi giống máu mủ của mình. Cái mưu đại nghịch này chính là nhằm vào trẫm… Nhưng môi hở răng lạnh, vì thái tử cuối cùng cũng qua khỏi nên trẫm bỏ qua không truy cứu!


    - Muôn tâu bệ hạ nhưng oan ức quá, oan ức quá, con thiếp…


    - Khanh còn muốn truy cứu sao đây? Nhìn Thần phi với vẻ giận dữ, nhà vua cười mỉm, nói: Nếu truy cứu, trẫm sẽ bắt đầu bằng việc cho bắt gã đạo sĩ. Không biết từ đâu tới mà chuyện trong nhà trẫm y biết rõ như trong lòng bàn tay, cả cái tội y cố tình hủy tang vật vụ án, khanh bằng lòng không?


    Nghe nhà vua nói, mặt Thần phi đang từ bừng bừng tức giận chuyện sang tím tái, tay run run. Nàng quỳ xuống:


     - Muôn tâu thánh thượng, thần ngu muội không nhìn ra cao kiến của thiên nhan, xin người tha tội.


     Ra khỏi điện, thần phi loạng choạng bước về cung, trống ngực đập hơn trống làng, vừa uất ức vừa sợ. Đinh Phúc đi sau thấy lạ không dám hỏi.


    Về cung, ngồi lả người trên ghế, cho đuổi hết người hầu ra ngoài, nàng nói với Đinh Phúc:


   - Nguy quá, suýt nữa thì ta tiêu mạng rồi. Hoàng thượng nói là không đủ chứng cứ nên không truy cứu còn ta nằng nặc đòi người trả thù cho thái tử. Ong có biết hoàng thượng nói sao không? Ngài bảo: nếu truy cứu thì trước hết phải bắt tên pháp sư, làm sao hắn biết việc trong cung như trong nhà hắn, thêm nữa, hắn có tội huỷ tang vật… Ong nghĩ xem? Nếu hoàng thượng làm như vậy thật thì chuyện gì sẽ xảy ra? Ta nghĩ, lời hoàng thượng vẫn còn như cái án treo đó. Vì vậy, trước hết, để tránh mối họa, ông phải bịt miệng gã pháp sư đi! Và tạm thời án binh bất động, đừng làm gì thêm cho rối chuyện. Nhưng nhớ rằng, thù này ta không quên!


 


(còn tiếp)


Nguồn: Nguyễn Thị Lộ. Tiểu thuyết lịch sử của Hà Văn Thùy. NXB Văn học, 2005.


www.trieuxuan.info


 


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Evghenhi Ônheghin - ALEKSANDR Sergeyevich Pushkin 15.05.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 11.05.2017
Nguồn gốc Mã Lai của dân tộc Việt Nam - Bình Nguyên Lộc 08.05.2017
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 05.05.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 06.04.2017
Hà Nội xưa và nay - Bạch Diện Nguyễn Văn Cư 04.04.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 23.03.2017
Đám cưới không có giấy giá thú - Ma Văn Kháng 20.03.2017
Chim gọi nắng - Hoài Anh 16.03.2017
Hòn đất - Anh Đức 14.03.2017
xem thêm »