tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 19690164
Tiểu thuyết
20.12.2012
Hà Văn Thùy
Nguyễn Thị Lộ

 Dù quân hầu đã hô vang tới ba lần: “Hoàng thượng đến!” Và lũ thái giám cùng cung nữ quỳ mọp xuống thi lễ thì  bà chủ Đông cung vẫn không thấy bước ra. Viên hoạn quan thưa: “Bẩm hoàng thượng, nương nương hơi khó ở nên không ra tiếp thánh giá được, xin hoàng thượng xá tội!” Nghe vậy, Thái tông bước nhanh vào nội cung. “Ai khanh, ái khanh!” chàng gọi. Trong ánh đèn lồng, Dương Quý phi nằm thiêm thiếp như ngủ. Nhà vua lay nhẹ người nàng. Lát sau nàng từ từ mở mắt, ngồi dậy: “Hoàng thượng người còn nhớ đường về nơi này sao? Tưởng người không tới, thiếp đi ngủ sớm, không nghênh tiếp thánh giá, xin thánh thượng xá tội!” Nghe giọng nàng có ý mỉa mai, Thái tông hỏi lại: “Khanh nói sao? Khanh nói còn nhớ đường về nghĩa là thế nào?” “Thưa, thiếp nghĩ là cung cấm trăm đường khiến hoàng thượng bị lạc!” “Bị lạc? Trẫm mà bị lạc giữa nội cung của mình? Khanh định mỉa mai ta gì đây?” “Thưa, thiếp làm sao mà dám mỉa mai người. Có gì thì người tự biết chứ!” “Nàng… nàng… dừng lại một lúc, nhà vua tiếp, cổ nhân nói không sai, đàn bà và tiểu nhân là khó dạy!” Không nhìn nhà vua, vành môi mỏng của nàng cong lên, giọng chì chiết: “Vậy mà cổ nhân cũng sai đấy!” “Sao? Nàng nói sao? Giọng nhà vua sửng sốt, nàng bảo cổ nhân cũng sai là thế nào?” “Các cụ nói: trai tơ vớ phải nạ dòng, như nước cáy thối chấm lòng lợn thiu. Vậy mà lòng lợn thiu chấm nước cáy thối cũng ngon lắm đấy chứ! Cổ nhân chả sai là gì?” “Khanh khanh dám…” Nhà vua giận tái mặt không nói thêm được nữa, gạt tay hất ấm trà cùng những chiếc chén xuống đất vỡ tan. Ngài giận dữ bỏ đi.


    Người ta bảo con rồng vốn hiền có thể vuốt ve nhưng trên thân rồng có những vảy ngược, vô ý chạm vào sẽ bị nó giết! Dương Quý phi đã chạm vảy ngược của con rồng. Nhà vua yêu nàng, nhiều khi đùa bỡn cợt nhả, nàng quen thói nên cũng buông tuồng không gìn giữ. Thấy nhà vua đi lại với Lễ nghi học sĩ, cũng tưởng chỉ là chuyện trăng hoa thường tình nên hơi làm mình làm mẩy nhắc nhở nhà vua, không dè dụng vào chỗ phạm của người, khiến nhà vua nổi giận. Ngày hôm sau ngài giáng Dương Thị Bí xuống làm thứ phụ, nhân đó bãi ngôi thái tử của Nghi Dân, trong chiếu nói: “Người mẹ kiêu căng lăng loàn thì con đẻ ra chưa chắc đã hiền, không thể ở ngôi thái tử.” 


 


                                    *


                                *       *


 


   Không thể nói hết niềm vui sướng của Thần phi Nguyễn Thị Anh khi mẹ con Dương thị bị phế truất. Như trời giúp, tự nhiên nàng trở thành người đứng đầu hậu cung còn con nàng ngấp nghé ngôi thái tử. Từ gia đình thứ dân xã Bố Vệ huyện Nông Cống tiến cung may mắn được vua yêu, phong làm Thần phi, nàng vô cùng mãn nguyện. Biết thân bíết phận mình, nàng một lòng tuân phục Dương Quý phi. Khi Nghi Dân được phong thái tử, mẹ con bà Quý phi dọn sang Đông cung, nàng càng tỏ ra tôn kính họ. Nàng khôn khéo nuông chiều nết đành hanh ngạo mạn của bà Quý phi. Thấy Thần phi như vậy, trong cung không ai dám ho he phản ứng gì. Được thể Dương Quý phi càng lộng hành, không coi ai ra gì rồi tự mình gây vạ lớn. Học bài học của Quý phi, Nguyễn Thị Anh càng tỏ ra hiền dịu hơn, nàng đối đãi với mọi người ân cần, rộng rãi. Biết nhà vua sủng ái Lễ nghi học sĩ nên nàng cũng muốn làm thân với bà. Biết rằng trong cung, vua là chung của mọi người, dù được vua sủng ái cũng chả ai giành riêng được cho mình. Vì vậy nàng không dại dột ghen tuông như Quý phi mà tập trung vào củng cố địa vị của mình và tạo cơ hội để con nàng được phong thái tử. Nàng nói với bà Lộ:


   - Từ khi phu nhân vào cung, như đưa làn gió xuân đến. Trước đây, các cung nữ chỉ có việc điểm trang rồi ngồi chờ ân huệ của thánh thượng, ngày ngày như thế sao khỏi buồn tẻ vô vị. Bây giờ trong cung vang vang tiếng học chữ, lời ca hát, ai cũng vui. Thánh thượng càng vui hơn, người không ngớt khen ngợi phu nhân và dạy bản cung ráng học theo phu nhân!


   - Cảm ơn nương nương quá khen, thần chỉ làm công việc được thánh thượng phó thác. Nếu có được thành tựu nào, đó cũng là nhờ hồng phúc của thánh thượng và nương nương!


   - Phu nhân quá khiêm nhường rồi. Lời khen ngợi của hoàng thượng với phu nhân là thật. Bản cung cũng rất cảm kích, muốn được phu nhân bảo ban cho. Sau này may nhờ hồng phúc của tổ tiên mà con bản cung được làm thái tử, cũng phải nhờ phu nhân dạy dỗ cho nó nên người!


     - Đa tạ nương nương, thần sẽ hết lòng phò tá  nương nương cùng thái tử!


  Nhìn theo bóng Thị Lộ rời khỏi cửa, Thị Anh nghĩ thầm: “Mụ phù thuỷ, đồ dâm phụ, con yêu tinh. Không biết có bùa mê bả lú gì mà nó hớp hồn nhà vua đến thế. Phải đề phòng ả. Chưa biết lòng dạ ả ra sao. Nếu tuân phục ta thì tốt, còn chống ta, ta sẽ làm cho mụ điêu đứng!”


 


                               *


                           *      *


 


    - Bệ hạ buồn vì việc phế truất quý phi cùng thái tử sao? Đang đàn cho nhà vua nghe, thấy người không vui, Thị Lộ dừng tay hỏi.


   - Vậy nàng bảo ta vui được sao? Quý phi là người trẫm yêu quý, đã dành cho thị nhiều ưu ái. Nhưng sao thị lại vậy? Quả nhân nhìn lầm người sao? Uổng phí công quả nhân đã đem khúc củi mục cố tạc thành ông bụt!


  - Bệ hạ có lầm chăng nữa thì cũng sao đâu bởi nhìn nhận con người chả là việc khó nhất trong trời đất sao? May là bệ hạ đã sửa được lỗi lầm. Đấy là phúc lớn của muôn dân. Kinh Dịch nói: “Vạn vật đều nhờ đức quẻ Khôn.” Đức quẻ khôn là đức của người mẹ. Người mẹ trong một gia đình thường dân đã vậy, người mẹ là mẫu nghi thiên hạ trong cung cấm càng có vai trò quan yếu hơn, vì vậy phải hết sức thận trọng. Đức quẻ Khôn là đức của nước, tức đức nhu thuận mềm mại. Có nhu thuận mới đạt được tứ đức mới theo được tam tòng mới vượng phu ích tử mới sinh con hiền lương. Vậy đức khiêm cung nhu thuận là đức tính hàng đầu của người mẹ!


  - Nàng nói rất phải, quả nhân sớm mồ côi mẹ nên ít hiểu biết điều này vì vậy khi chọn phi cũng chỉ theo cảm tính, nghe nàng nói, trẫm càng hiểu, một người tính nết như Dương thị không thể nào làm người mẹ tốt. Nhà vua cười mỉm, nói tiếp: Vậy mong khanh chọn giúp trẫm người nào có thể làm mẫu nghi thiên hạ?


    Thị Lộ vui vẻ:


  - Thiếp không thể chọn mẫu nghi thiên hạ cho bệ hạ nhưng có thể làm cho hậu cung của người không còn những kẻ như Dương thị để bệ hạ có thể yên tâm bất cứ đứa trẻ nào do bệ hạ sinh ra cũng là người hiền!


   - Vậy khanh giúp trẫm đi!


   - Thưa, thiếp đã có ý về việc này, hẹn hôm nào đó sẽ trình người rõ. Không chỉ muốn hậu cung bệ hạ không còn đàn bà lăng loàn mà thiếp muốn rằng, trong dân dã, loại đàn bà đó cũng sẽ bị thanh trừ!


   - Trẫm không hiểu? Nhà vua nhìn nàng vẻ chăm chú.


   - Thưa, gia đình là gốc của nước. Từng gia đình không yên, cả nước không yên. Trong gia đình, người đàn bà, người mẹ là cái nền. Dân gian có câu: Sẩy cha ăn cơm với cá, sẩy mẹ liếm lá dọc đường. Trong gia đình mà người mẹ hiền lương thì khi chẳng may người cha có mệnh hệ nào, đàn con vẫn được nuôi dạy chu đáo. Muốn có nhiều đàn bà hiền lương, từ xưa đã nêu gương tiết liệt. Nhưng theo thiển nghĩ, vậy chưa đủ, còn cần có biện pháp chế tài với những người đàn bà kiêu căng thô lỗ lăng loàn. Muốn vậy, thiếp xin bệ hạ xuống chiếu trừng trị những hạng đàn bà đó.


    -  Khanh nói rõ hơn xem?


    - Dạ thưa, thiếp thiển nghĩ, mỗi hình phạt đưa ra đều năng nề cho muôn dân, là điều mà bậc minh chúa không muốn. Vì vậy, hình phạt nên đơn giản, dễ thi hành. Thiếp trộm nghĩ, để trong họ trong làng công khai đưa ra những người đàn bà hung hãn lăng loàn rồi tuỳ nặng nhẹ mà phân xử, từ đánh đòn thị chúng, nộp phạt đến bắt giam. Sao cho nghiêm mà đừng khắc nghiệt quá. Có thể cho gia đình hay họ tộc đứng ra bảo lãnh, giúp tội nhân sửa đổi…


  - Được, trẫm chuẩn tấu. Khanh suy nghĩ thêm cho cặn kẽ rồi viết thành tờ chiếu, trẫm sẽ ban hành.


   Từ đấy, chiếu trị tội bọn đàn bà hung dữ lăng loàn ban khắp dân gian.


 


                                     *


                                 *       *


 


    Cung Khánh Phương không lớn nhưng xinh xắn. Có vườn hoa, có bể cạn cùng non bộ với cây si cổ lá nhỏ li ti, cành uốn theo thế nấp bóng tùng quân, những chùm rễ nâu mịn buông tới gần mặt nước thì lún phún trắng. Thấp thoáng trong khe núi giả có những chú tiều phu lom khom, những con nai vàng ngơ ngác. Bên cầu, ông Lã Vọng đội nón, râu dài ngồi câu cá. Tiệp dư Ngọc Dao thích nhất là rặng liễu tơ trồng dọc theo con đường ra đến Ngọc Hồ. Mùa xuân liễu xanh rờn buông mành trông thật thướt tha yểu điệu. Màu xanh liễu, dáng mềm của liễu êm đềm quá khiến nàng cảm thấy thư thái, lòng dịu đi thanh thản. Sáng nay, theo thói quen, nàng lại dạo dưới màn tơ liễu. Nàng nhớ đến cây liễu bên bờ ao nhà ông nội ở xã Động Bàng huyện Yên Định từng che mát tuổi thơ nàng. Ong nội Ngô Kinh là gia thần của Tuyên tổ Phúc hoàng đế, được Thái tổ phong chức Thái phó. Nhờ ông nội mà cha nàng là Ngô Từ được làm gia thần của Thái tổ, có công cung cấp quân lương nên được phong chức Thái bảo. Sau ngày chiến thắng, ông rồi cha nàng được triều đình cấp đất xây phủ nên cả nhà ra Thăng Long sinh sống để hưởng lộc nước. Cha nàng là chỗ thân tình của quan Thừa chỉ đại học sĩ Nguyễn Trãi và bà Nguyễn Thị Lộ. Thông cảm với hoàn cảnh hiếm muộn của bà Lộ nên cha đã cho ông bà đứa cháu gái ba tuổi, con người em ruột, làm con nuôi. Ong bà rất thuơng yêu, đặt tên là Ngô Thị Chi Lan. Vợ chồng quan Thừa chỉ cũng coi nàng như con. Nhờ phúc ấm tổ tiên mà chị Xuân của nàng được vào cung hầu vua. Một bận vì tò mò, nàng theo chị vào nội cung, may mắn được nhà vua cho làm cung tần sau đó phong làm Tiệp dư. Từ ngày vào cung Khánh Phương, nàng như lạc lên tiên cảnh. Nàng chỉ băn khoăn là mình chậm có thai. Nàng năng đến chùa cầu tự. Hình như điều mong ước bấy lâu nay đã kết quả. Đi bên nàng là cung nữ tâm phúc Xuân Trang. Hai người ríu rít trò chuyện. Không giấu nổi niềm vui, nàng nói:


    - Chị đã mơ gì, em biết không? Ngọc Dao nói trong lúc hai gò má hồng hồng lên vì ngượng.


    - Nương nương mơ gì, nói cho em biết với! Người cung nữ hào hứng vẻ tò mò.


   - Ta mơ… ta mơ… nhưng nói ra ngượng chết đi được!


   - Nương nương nói đi mà, em chứ có phải ai đâu mà ngượng?


   - Thôi để ta nói nhá! Hơn tháng trước, sau khi hầu hạ thánh thượng, ta mơ thấy Ngọc hoàng thượng đế dự tiệc bàn đào, có một tiên đồng khôi ngô tuấn tú hầu hạ bên người, dâng người chén rượu. Uống xong, nhìn tiên đồng, ngài nói: Ta cho con đầu thai vào nàng Tiệp dư Ngọc Dao, rồi con sẽ làm vua nước Nam. Sáng nay ngự y xem mạch, nói là ta có mang. Giấc mơ ấy không biết thực hay hư?


    - Nương nương mơ như vậy thật sao? Cô cung nữ hỏi.


   - Thật chứ chị dối em làm gì? Có điều chị thấy giấc mơ lạ quá, không biết lành hay dữ?


   - Hay quá rồi nương nương ơi. Người mơ như vậy sau khi hầu hạ hoàng thượng thì chắc là giấc mơ sẽ ứng nghiệm, nương nương sẽ sinh quý tử, rồi con nương nương sẽ làm vua!


   Ngọc Dao vội đưa tay bưng lấy miệng Xuân Trang, nói nhỏ:


      - Khẽ miệng thôi, người khác nghe thấy thì chết đấy!


     - Sao lại chết ạ? Nô tỳ tưởng như vậy phải vui mới đúng chứ! Xuân Trang mở to mắt ngơ ngác hỏi.


     - Em dại quá! Không như em tưởng đâu. Tin này mà lộ ra thì không yên với Thần phi đâu. Chị nói cho em biết thôi, không được nói với ai nữa, chuyện chết người đấy!


     - Nô tỳ hiểu ạ! Mừng cho nương nương, nhưng em sẽ im như thóc, không hé môi với ai  đâu!


    Đang tưới hoa, nhưng đôi mắt sắc của cung nữ Xuân Thanh luôn dõi theo hai bóng người đi dưới hàng liễu. Thấy Tiệp dư và Xuân Trang trò chuyện vui vẻ đắc ý, cung nữ Xuân Thanh cảm thấy nhức nhói, lòng ghen tỵ nổi lên: “Nó thì được cùng nương nương đi dạo, còn mình phải múc nước giếng sâu lên tưới cây, vừa mệt lại ướt át bẩn thỉu, tức muốn ứa máu. Nhất định phải biết xem họ nói những gì! May mà mình khôn khéo kết thân với nó!” Nghĩ vậy thị mỉm nụ cười bí ẩn.


   Xuân Trang và Xuân Thanh vào cung một lượt. Xuân Trang trúng các cuộc tuyển cung nữ từ phủ huyện rồi lên kinh đô. Xuân Thanh là cháu họ của hoạn quan Đinh Phúc nên việc vào cung dễ dàng hơn. Khi đưa cháu vào cung Đinh Phúc dặn: “Trong cung mọi sự phải cẩn thận đề phòng, không khéo thì mắc tội, có khi mất mạng, lại còn làm tội lây đến cả cha mẹ vì vậy bề ngoài cháu không được tỏ ra quen biết ta, cũng không để cho ai biết là cháu ta. Chỉ có vậy ta mới giúp được cháu.” Khi Ngọc Dao được hoàng thượng sủng ái phong làm Tiệp dư cho ở cung Khánh Phương, Đinh Phúc bố trí cho cháu vào hầu Ngọc Dao. “Trong triều nhiều bất trắc cháu thấy đấy. Dương thị hôm truớc còn là quý phi, là mẹ của thái tử, uy quyền che phủ tam cung. Nhưng chỉ một sớm bị truất phế, thành dân thường. Không những ngôi thái tử của con bị mất mà cả đến những kẻ tâm phúc cũng bị hại. Ngoài đời, ăn cây táo rào cây táo nhưng trong cung, không chỉ rào cây táo mà còn phải rào cây na, cây ổi. Hiện thời Thần phi là chủ hậu cung, ta phải thờ bà ấy. Nhưng nếu chỉ có vậy thì khi chẳng may bà ấy bị phế, biết dựa vào đâu? Vì vậy ta cho cháu vào hầu hạ bà Tiệp dư, cố làm sao thành người thân tín của bà ấy và nắm chắc được mọi ý nghĩ cũng như việc làm của chủ rồi báo cho ta biết. Nếu sau này Tiệp dư được vua sủng ái, cháu sẽ theo, còn nếu có chuyện gì, ta sẽ đựa vào Thần phi mà cứu cháu. Chỉ có cách ấy mới tự cứu được mình mà hưởng phú quý. Điều cốt tử là phải thật kín đáo.” Xuân Thanh rất uất là đã làm hết cách mà không lấy được lòng của bà Tiệp dư trong khi càng ngày bà càng quý Xuân Trang. Vì vậy ả cố làm thân với Xuân Trang để dò xét chủ.


     Đêm, thị bò sang giường Xuân Trang, giả bộ mệt mỏi, nhăn nhó nói: “Em bóp tay chân giúp chị đi, chị tưới hoa cả buổi, đau nhừ người.” Xuân Trang vui vẻ bóp tay chân cho người chị kết nghĩa. Khi hai bàn tay mềm ấm của Xuân Trang đưa lên vai ả, đầu cô ngả gần đầu ả, Xuân Thanh nói: “Em nay có gì mà vui thế, nét mặt cứ tươi như hoa, đã đẹp lại còn đẹp hơn! Biết đâu em tôi gần Ngô tiệp dư, có lúc lọt mắt xanh thánh thượng lại được lên làm phi thì bà chị này được nhờ rồi!” “Chị cứ nói vậy, chứ em có gì vui đâu?” “Không vui sao mặt cứ hơn hớn như bắt được của vậy? Có gì vui cho chị biết để chị vui chung với, dấu chị làm gì? Hay là nương nương thưởng cho em cái gì chăng? Chị thấy nương nương quý em lắm! Nương nương thật tốt. Được hầu hạ nương nương là phúc đức của chị em mình.” Vốn cả tin, nghe những lời đường mật ấy, Xuân Trang không đắn đo nữa, liền kể giấc mơ của Tiệp dư. “Em chỉ kể cho chị nghe thôi đấy, không được nói với ai đâu kẻo hại đến nương nương!” “Em yên tâm đi, đời nào chị lại kể cho ai nữa. Chị em mình có phúc rồi Xuân Trang ơi!” Vui như mở hội, ả vừa nói vừa ôm ghì người em kết nghĩa.   


   Sáng hôm sau, tìm gặp Đinh Phúc, Xuân Thanh liền kể về giấc mơ của Ngô Tiệp dư. Ngay lập tức Đinh Phúc vào bẩm báo với Thần phi.


          - Có giấc mơ như vậy sao? Thị Anh hỏi.


    - Dạ quả là như vậy, người cháu của nô tài nhờ hồng phúc của nương nương, được hầu Tiệp dư. Nó không được Tiệp dư sủng ái nhưng có con bạn được Tiệp dư rất quý. Sáng hôm qua hai người đi dạo, Tiệp dư đã nói ra giấc mơ đó. Đêm qua cháu nô tài phải hết sức gạn hỏi, bạn nó mới nói. Trước khi vào đây, nô tài đã xem lại sổ ghi chép. Đúng là cách đây hơn  tháng, thánh thượng nghỉ đêm ở cung Tiệp dư. Nô tài hỏi, thái  y cũng nói là Tiệp dư có thai rồng ạ!


     Mặt thần phi Nguyễn Thị Anh chuyển từ hồng sang tím tái. Cặp môi hình trái tim mím lại, hai bàn tay cuộn thành nắm đấm. “Thôi được, ông lui ra đi!” Nàng nói với Đinh Phúc.


    Tin Đinh Phúc mang đến như sét đánh ngang tai làm Thần phi choáng váng. Vậy là điều mình lo lắng lâu nay đã thành sự thật, nàng nghĩ. Ả mang thai rồng, thêm giấc mơ tiên đồng đầu thai hẳn sẽ sinh quý tử. Ngôi thái tử của Bang Cơ bị đe dọa. Không như Dương thị, nàng là người biết lo xa. Tuy con nàng được phong làm thái tử, uy của nàng trùm cả nội cung nhưng nàng cũng hiểu, tất cả chỉ là tạm thời, chưa có gì chắc chắn. Trước kia ai chả bảo Dương thị có phúc nhưng chỉ cần một lần làm hoàng thượng nổi giận là mất hết. Nàng biết, lỗi tại Dương thị nhưng cũng còn tại có Bang Cơ. Nếu không có Bang Cơ hẳn là hoàng thượng sẽ cắn răng chịu đựng Dương thị mà chẳng dám ho he. Nay điều đó lại diễn ra với nàng: khi Ngô thị sinh quý tử, biết đâu vì lý do nào đó mà có cần gì lý do, chỉ cần ả khéo nịnh nọt chiều chuộng thì địa vị của con mình không còn, đời mình cũng tàn cuộc! Làm sao đây? Làm sao đây? Nàng oán trách ông giời sao lại cho Ngô thị vào cung? Không được oán trách lung tung nữa, nàng tự nhủ, bây giờ không phải lúc ngồi mà oán trách, phải tính toán cách nào? Tới chiều nàng nghĩ ra một độc kế. Đêm hôm đó nàng khâu một hình nhân con trai hai tuổi mặc áo gấm màu vàng. Khâu xong, nàng lấy bảy chiếc kim cắm vào bảy huyệt quan trọng trên người hình nhân. Sáng ra, nàng cho gọi Đinh Phúc đến:


     - Ong đã nghĩ ra cách gì giúp ta chưa? Nàng hỏi rồi nhìn viên quan hoạn bằng con mắt trách móc.


     Đinh Phúc khúm núm thưa:


    - Bẩm nương nương, nô tài đã bàn cùng Đinh Thắng nhưng chúng thần chưa nghĩ ra kế gì ạ!


   - Không nghĩ ra hay các ông không muốn nghĩ bởi ta sắp thất thế nên các ông cũng tự lo lấy thân?


   Phúc luống cuống:


   - Bẩm nương nương không ạ, chúng thần luôn trung thành với nương nương, số phận của nương nương cùng thái tử cũng là vận mạng của chúng thần. Chỉ vì chúng thần tối tăm chưa nghĩ ra kế gì hay thôi ạ!


   - Được rồi, ông đứng lên đi! Các ông không nghĩ ra thì hãy làm theo kế của ta vậy! Nói rồi Thị Anh lấy ra con hình nhân đặt lên bàn. Đến nước này không dùng độc kế không xong. Nhưng mưu cao thì họa càng sâu, các ông phải cùng ta sống chết làm đến cùng, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Ong có dám làm không?


   - Bẩm nương nương, chúng thần nguyện hết sức khuyển mã hầu hạ nương nương cùng thái tử ạ.


   - Vậy thì đây, các ông phải làm ba việc sau: thứ nhất, tìm một đạo sĩ tin cẩn xin một đạo bùa cho vào ruột hình nhân này, khâu lại rồi sai cô cháu gái ông, cô ta tên gì nhỉ? Xuân Thanh, phải, phải Xuân Thanh đem thằng hình nhân giấu vào chỗ kín đáo trong cung Khánh Phương. Phải nhớ kỹ chỗ dấu để rồi còn tìm. Sau đó, ông đến gặp thái y tin cẩn, bảo ông ta cho hai thang thuốc. Một thang cho thái tử uống vào thì người nóng sốt nhưng không thể đoán ra bệnh gì. Một thang uống vào thì hết bệnh. Phải nhớ là thuốc cho thái tử uống, sao cho thật an toàn cho người. Có gì bất trắc không chỉ các ngươi mà cả ta cũng mang họa. Việc thứ ba: mời đạo sĩ về lập đàn cúng. Ong nói cho đạo sĩ chỗ để hình nhân. Đạo sĩ sau khi cúng sẽ nói là thái tử bị yểm và chỉ ra chỗ giấu bùa. Khi lấy được bùa đem về cúng giải bùa, thì cho thái tử uống thuốc giải và phải đốt ngay thằng hình nhân để tránh họa về sau. Các ông đi làm ba việc đó đi, còn lại ta lo. Nhớ là phải thật cẩn thận, lộ ra là chết cả lũ. Nói xong nàng đưa cho Phúc một gói bạc: Đây là số bạc một trăm lạng, ông mang theo lo công việc!


     Buổi chiều Đinh Phúc đến báo mọi việc đã xong và đưa cho Thần phi hai gói thuốc một gói đề chữ “tiền” một gói đề chữ “hậu”. Nửa đêm về sáng, bỗng nhiên thái tử lên cơn sốt rồi khóc ré lên, phá tan không khí tĩnh lặng của Đông cung. Từ đó đến sáng, thái tử cứ ngằn ngặt khóc, các cung nữ, đến cả Thần phi không sao dỗ được.


     Đang cùng bách quan thiết triều, hay tin thái tử bị bệnh, vua Thái tông lập tức bãi triều trở về Đông cung. Đến nơi, người thấy thái tử Bang Cơ nằm lả đi trong tay mẹ, mặt đỏ bừng, chiếc khăn dấp nước đắp lên trán, còn Thần phi ôm con, đầu tóc rối bù, nước mắt lã chã, vừa khóc con vừa gọi nhà vua.


   - Đặt tay lên trán con, nhà vua hỏi các quan thái y: Thái tử bị bệnh gì? Ba vị quan thái y nhìn nhau rồi một vị già nhất quỳ tâu:


  - Muôn tâu thánh thượng, chúng thần chỉ thấy thái tử sốt nhiều mà không biết là bệnh gì, chúng thần đáng chết!


 - Hồi hoàng thượng, Đinh Thắng xen vào, các vị thái y đã chẩn bệnh cho thái tử rất kỹ nhưng không thể xác định là bệnh gì… Theo thiển ý của thần, có lẽ đây không phải bệnh thông thường mà có thể do quỷ ám hay có người trấn yểm ạ!


    - Ma quỷ? Bùa yểm? Trẫm chúa ghét những trò dị đoan. Trước đây trị tội Lê Ngân cũng vì chuyện đó. Nay lại có chuyện bùa chú quỷ ma trong cung của trẫm. Thật hoang đường!


   Vẫn ẵm con trên tay, Thần phi quỳ xuống sụt sùi:


   - Bệ hạ ơi, xin người cứu lấy con thiếp. Có bệnh thì vái tứ phương. Các thái y giỏi nhất của người bó tay rồi, còn cách nào hay hơn, xin người cứu con thiếp với. Thái tử có mệnh hệ nào thì thiếp sống làm sao? Đến đây, nàng bù lu bù loa: con ơi con, sao mẹ khổ thế này, con nỡ bỏ mẹ mà đi sao?


    Không chịu được tiếng khóc cùng sự lu loa của đám đàn bà, chàng gắt:


   - Thôi, tùy các ngươi muốn làm gì thì làm!


   Nói rồi nhà vua phẩy tay bỏ đi.


 


                                    *


                                *       *


 


      Lâu nay Thái tông có thói quen, mỗi khi có gì buồn bực trong lòng, chàng lại về cung Lễ nghi học sĩ. Về bên nàng, chàng như người đi giữa nắng được ẩn trong bóng râm. Chàng thấy tâm hồn trở nên thanh thản, tâm trí tỉnh táo. Sao lạ vậy, có lúc chàng tự hỏi. Hơn một người vợ. Người vợ chỉ biết tuân phục và nuông chiều. Hơn một người mẹ, từ mẫu chỉ biết thương yêu và răn dạy. Nàng như là người mẹ trong một người tình. Nàng biết khuyên can ta những điều sâu xa, nàng cũng nghiêm khắc như người mẹ với những điều ta chưa phải. Nhưng sau đó, bao giờ ta cũng được hưởng sự vuốt ve chiều chuộng cùng niềm vui ân ái … Chàng nhận ra, từ khi gặp nàng, chàng đã thành người khác, trầm tĩnh hơn chín chắn hơn.


    Nhìn vẻ mặt ủ dột của nhà vua, Thị Lộ hỏi với giọng thương cảm:


          - Nguyên Long, bệnh thái tử sao rồi?


    - Thái y bó tay, còn bà ấy định mời đạo sĩ về giải bùa!


     - Đạo sĩ ư? Phân vân một lúc, nàng tiếp: có bệnh vái tứ phuơng, thôi cũng được, cốt sao cho Thần phi yên lòng!


    Dáng bộ mệt mỏi, nhà vua ngả mình trên giường. Thị Lộ bước lại, bàn tay mềm mại của nàng xoa xoa lên thái dương, lên trán lên má nhà vua, qua hai vai rồi lan đi khắp cơ thể. Chỉ lát sau nhà vua chìm vào giấc ngủ.


   Nhìn nhà vua ngủ, trong lòng Thị Lộ bồi hồi xáo trộn nhiều tình cảm. Chàng ngủ yên lành vô tư như đứa trẻ. Nhưng trên vầng trán thơ trẻ sớm mờ mờ những nếp nhăn in dấu ấn cuộc đời khắc nghiệt. Trong dáng dấp đứa trẻ thơ này lại mang oai phong của con mãnh hổ. Nhưng dù sao, chàng cũng mới qua vòng thơ trẻ. Có thể là thiên tử nhiều người mơ ước nhưng chàng là đứa trẻ bất hạnh! Nhìn chàng ngủ nàng bỗng thấy xót thương như người mẹ xót thương con… Nàng không ngờ có một ngày mình lại là người như thế này! Nhưng thế này là thế nào? Nàng nghĩ. Xấu xa hay tốt đẹp? Hèn hạ hay cao thượng? Không dễ trả lời! Một tập hợp những điều phức tạp. Nàng không bao giờ muốn mắc vào cái nghiệp chướng này. Nàng muốn mình mãi mãi sống cuộc đời thanh bạch cùng Ức Trai, vui với cây cỏ với núi rừng, vui cùng thơ văn của người. Nhưng rồi sự dun dủi của số phận bắt nàng vào cung. Rồi việc gì phải đến đã đến! Nàng không giữ được tiết với chồng. Nàng đã thành dâm phụ. Nhưng trong hoàn cảnh bất khả kháng, nàng đã làm được những việc hữu ích. Trong những việc hữu ích ấy, nàng tự hào là mình đã cải biến được Thái tông. Một ông vua ít học, hành động nông nổi theo bản năng, từ khi yêu nàng, từng ngày một nhà vua trở nên chín chắn hơn, trầm tĩnh, sáng suốt hơn. Giữa công ấy và tội ấy, bên nào nặng bên nào nhẹ? Điều đó nàng không quan tâm lắm. Nàng chỉ  buồn vì đã không phải với Nguyễn Trãi, nàng đã phụ người chồng muôn vàn yêu kính. Và đó là nỗi đau day dứt lòng nàng.


                                                                


                                   *


                               *      *


 


   Chỉ cần chờ có thế, Đinh Phúc lập tức đưa đạo sĩ về. Trong Đông cung lập đàn cúng với  trống chiêng inh ỏi. Đạo sĩ mặc áo vàng thắt khăn vàng cầm kiếm gỗ múa. Đang nhảy nhót, đạo sĩ ngã xuống ngất lịm đi, lát sau ngồi dậy nói với Đinh Phúc:


    - Có kẻ yểm bùa mưu hại thái tử. Kẻ đó rất cao tay nên bần đạo không biết được hắn là ai. Nhưng bần đạo đã biết chỗ giấu đạo bùa. Nói rồi đạo sĩ đưa la bàn ra ngắm nghía một lúc, nói: cứ đi về hướng cấn đúng năm trăm bước sẽ tìm thấy đạo bùa.


    Lập tức Đinh Phúc cùng Đinh Thắng lấy quân cấm vệ chiếu theo la bàn đi tìm. La bàn dẫn đến cung Khánh Phương cũng là lúc vừa đủ năm trăm bước. Quân cấm vệ định xông vào cung, lính gác ngăn lại. Hai bên giằng co không ngã ngũ. Đinh Thắng phải đi mời nhà vua. Nhà vua cùng Thắng đến cung Khánh Phương. Quang cảnh thật rối loạn, lính hai bên sát khí đằng đằng. Tiệp dư Ngọc Dao người xanh xao quỳ xuống:


    - Hoàng thượng, người ta vu cho thiếp làm bùa hại thái tử. Thiếp oan quá, xin bệ hạ giải oan cho thiếp! Nói xong nàng khấu đầu trước chân vua.


    - Nàng hãy đứng lên. Cứ để cho họ khám. Nếu không thấy bùa ngải gì thì mặc nhiên nàng được minh oan, sự trong sạch của nàng được làm rõ. Ngọc Dao  đứng dậy, vừa khóc vừa lủi thủi bước vào cung.


    Được thể, lính cấm vệ tràn vào cung Khánh Phương lục lọi. Nhà vua vào trong cung chờ đợi. Lát sau Đinh Thắng dâng lên nhà vua hình nhân đứa trẻ mặc áo màu vàng, y lôi từ ruột hình nhân một đạo bùa bằng giấy vàng. Vạch áo hình nhân thấy những chiếc ghim sắt nhọn hoắt, nhà vua giận dữ thét lớn:


   - Quân phản loạn! Đồ rắn độc! Không ngờ ngươi mặt người dạ thú táng tận lương tâm đến vậy…


   Nhà vua chưa nói dứt lời, nàng Ngọc Dao vốn yếu đuối, ngất đi như cây chuối bị chặt, bất tỉnh nhân sự.


    - Hạ ngục tất cả bọn người trong cung Khánh Phương, còn Tiệp dư, giam vào lãnh cung, chờ xử sau!


    Nói xong nhà vua giận dữ bỏ đi.


       


(còn tiếp)


Nguồn: Nguyễn Thị Lộ. Tiểu thuyết lịch sử của Hà Văn Thùy. NXB Văn học, 2005.


www.trieuxuan.info


Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 19.06.2017
Tom Jones đứa trẻ vô thừa nhận tập 1 - Henry Fielding 11.06.2017
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 02.06.2017
Tôi kéo xe - Tam Lang Vũ Đình Chí 01.06.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 27.05.2017
Evghenhi Ônheghin - ALEKSANDR Sergeyevich Pushkin 15.05.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 11.05.2017
Nguồn gốc Mã Lai của dân tộc Việt Nam - Bình Nguyên Lộc 08.05.2017
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 05.05.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 06.04.2017
xem thêm »