tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21591639
Tiểu thuyết
06.12.2012
Hà Văn Thùy
Nguyễn Thị Lộ

  Trở về cung, vua Thái tông nằm vật ra long sàng, để mặc cung nữ thay quần áo, lau người rồi chàng trôi vào giấc mộng…


      Buổi chiều mùa đông, đứa bé trai vẫy vùng trong thùng gỗ nước nóng xông hương thơm ngát. Tắm xong, cậu bé được dắt ra khỏi thùng, người dắt cậu ôm cậu trong lòng rồi dùng khăn mềm lau khô người cậu. Vẫn tiếp tục trò tinh nghịch khi tắm, cậu mở mắt nhìn người đàn bà. Cậu sửng sốt gần như cảm thấy rùng mình vì đó là khuôn mặt lần đầu cậu gặp, khuôn mặt trắng hồng đẹp như tiên sa. Trong khi cô tiên mặc áo cho cậu thì bàn tay nghịch ngợm của cậu luồn vào trong cái yếm màu hoa đào, mân mê bầu vú căng cứng rồi cũng bàn tay tội lỗi ấy lật yếm làm lộ ra trái vú trắng hồng. Cô tiên khẽ đẩy tay cậu bé, mũi hơi nhăn lại làm xấu nhưng khuôn mặt bất giác đỏ lựng. Ao quần mặc xong, cậu bé tụt khỏi lòng cô tiên rồi chạy lao đi theo tiếng gọi đâu đó… Suốt bao nhiêu năm từ cái chiều mùa đông ấy, cậu bé đi tìm cô tiên của mình. Có phải mẹ không? Nhiều lần cậu tự hỏi. Trong đầu óc non nớt của cậu chỉ mờ mờ nhớ mẹ mặc quần áo thật đẹp ngồi trên cao giữa khói hương nghi ngút, cậu khóc thét lên đòi đến với người. Rồi từ đó không bao giờ cậu nhìn thấy mẹ nữa… Phải chăng là mẹ hiện về với cậu? Cậu không dám chắc mà chỉ biết rằng khuôn mặt ấy sao gần gũi, sao thân thương? Khuôn mặt ấy cứ ám ảnh cậu suốt trong những tháng năm côi cút đau buồn. Khi lớn lên, cậu biết được rằng, năm ấy cha vây thành Trào Khẩu ở Hưng Nguyên, thần đền Phổ Độ báo mộng với cha:


      - Tướng quân cho tôi một người thiếp, tôi sẽ xin phù hộ tướng quân diệt được giặc Ngô, làm nên nghiệp đế.


    Hôm sau cha hỏi những bà vợ của người:


      - Có ai chịu đi làm vợ vị thần không? Sau này khi ta lấy được nước sẽ lập con của người ấy làm thiên tử!


    Trong khi các người khác im lặng, mẹ đã nói:


      - Nếu minh công giữ lời hứa, thì thiếp nguyện xả thân. Ngày sau làm nên việc lớn chớ phụ con thiếp!


   Và rồi cậu hiểu, buổi chiều mẹ thật đẹp ngồi giữa hương khói ấy là buổi chiều mẹ ra đi! Khói hương và nước mắt làm cho đứa trẻ mới ba tuổi là cậu không nhìn rõ mặt mẹ. Suốt tuổi thơ cậu đi tìm khuôn mặt ấy. Nhưng không nhớ thì biết tìm làm sao? Cho đến hôm bắt gặp khuôn mặt nàng tiên... Phải chăng đấy là mặt mẹ? Rồi như ánh chớp, khuôn mặt ấy cũng biến mất để cậu khắc khoải đi tìm trong hy vọng trong khổ đau. Không phải các bà phi thường vẫn vuốt ve chiều chuộng cậu. Cũng không phải các cô cung nữ… Tìm mãi không thấy tới lúc cậu cho rằng người đàn bà ấy không có thực mà đó là cô tiên trên giời mang khuôn mặt mẹ một hôm nào đó đến với cậu trong giấc mơ. Không còn cách nào khác, cậu đã tin theo lý giải đó. Nhưng rồi khi bình tâm lại, cậu thấy, khuôn mặt ấy, nhất là bầu vú căng tròn cậu đã mân mê là thực chứ không phải mơ. Thực hay mơ – mơ hay thực cậu không hiểu nữa, nhưng cái giấc mơ ấy là điều khắc khoải khôn nguôi trong cậu, nó làm nên niềm vui nỗi buồn của tuổi thơ cậu, một tuổi thơ không yên tìm kiếm nỗi khát khao vô vọng… Lâu rồi, với năm tháng, giấc mơ ấy như cũng chìm lắng vào thế giới lãng quên. Cậu ít mơ mộng hơn, quyết đoán hơn. Hầu như mọi cái đẹp trên đời cậu đã nếm trải: những khuôn mặt xinh xắn, những bộ ngực trinh nguyên thanh khiết hay ngồn ngộn sức sống. Ngay cả vẻ mặt tiên sa ngày nào cũng mù mờ nhạt nhòa phôi pha trong ký ức cậu. Không hiểu sao chính hôm nay, vào cái ngày sinh lần thứ mười bảy của cậu, cô tiên của tuổi thơ lại hiện về trong dung nhan một con người thật. Như tia chớp lóe lên làm rực sáng mọi vật trong đêm, nàng xuất hiện lập tức đánh thức dậy toàn bộ ký ức đã chìm quên đã phiêu linh trôi dạt của cậu. Đêm nay, từ ngoài gió rét bước vào trong đình ấm áp, chàng như đang trong đêm tối bỗng tia chớp loé lên soi tỏ mặt nàng. Và nhanh như chớp ký ức tuổi thơ sống dậy nói với chàng rằng cô tiên ngày xưa là có thật. Rằng chàng đã không vô lý đã không uổng công theo một bóng hình ảo. Bao nhiêu năm rồi, điều kỳ lạ là nàng tiên của chàng không hề già đi không hề xấu đi mà vẫn trẻ trung đằm thắm. Chàng nghĩ, nếu như bữa gặp lại hôm nay mà nàng già đi xấu đi thì hẳn là chàng chẳng thể nhận ra nàng và sẽ chẳng còn gì để nói nữa. Giấc mơ ngày xưa sẽ chết và cô tiên cũng tan cùng mây khói. Nhưng không phải vậy, nàng hiện lên trong buổi tối hôm nay thật sinh động thật rực rỡ đến nỗi bên cạnh nàng, bóng dáng cô tiên trong giấc mơ xưa trở nên mờ nhạt. Nàng hơn tuổi ta! Chàng thoáng nghĩ rồi biện luận, tình yêu không nệ tuổi. Ta đã từng nếm trải nhiều thiếu nữ trẻ. Biết đâu ở tuổi nàng sẽ cho ta hương vị khác mà những cô gái trẻ không có được? Sau những suy tư như thế, trong óc nhà vua hiện lên một kế hoạch.


    Sáng hôm sau tuy nghỉ chầu nhưng vua dậy sớm, giao cho Bộ Lễ soạn tờ chiếu tấn phong bà Nguyễn Thị Lộ vợ quan Hành khiển Lê Trãi vào cung giữ chức Lễ nghi học sĩ.


                                     


                                      *


   


     Run run cầm tờ chiếu trong tay, Nguyễn Thị Lộ bàng hoàng. Nàng không thể hiểu đó là phúc hay họa. Nguyễn Trãi cũng bối rối, không ngờ cơ sự như vậy. Nhưng dù muốn dù không, mệnh vua bất khả kháng. Lại gần vợ, ông nói:


- Nàng đi đi, đừng để nhà vua đợi!


 Biết không còn cách nào khác, Thị Lộ trở vào nhà thay quần áo, trang điểm rồi lên kiệu vào cung. Cúi đầu từ giã chồng, nàng dặn:


- Tướng công yên lòng, thiếp sẽ về sớm!


 Đứng trước cổng phủ, chờ chiếc kiệu son đi khuất, quan Hành khiển lững thững quay vào nhà, lòng phân vân vô định. .*(Bặc thứ  9 trong cung, ở trên các cung tần)


   Theo sau hoạn quan Đinh Thắng, Nguyễn Thị Lộ đi qua dãy hành lang dài có những cột sơn son đến cái sân rộng lát gạch hoa. Hồ bán nguyệt thật rộng, trong hồ cạn là hòn giả sơn lớn. Qua sân lại một hành lang rộng đèn nến lung linh. Đến trước khuôn cửa rộng màu vàng, Đinh Thắng bảo nàng đứng lại chờ. Viên hoạn quan tướng ngũ đoản, nước da nhợt nhạt khẽ mở cửa bước vào, rồi khép lại sau lưng. Lát sau y bước ra nói: “Phu nhân vào đi, hoàng thượng đang chờ phu nhân trong đó.” Thận trọng nàng chậm rãi bước qua ngưỡng cửa. Viên hoạn quan khép cánh cửa vàng son lại phía sau nàng.


   Đúng là nhà vua đang chờ nàng. Người dường như đang đi lại bất an trong gian điện rộng ấm áp, mùi trầm thoang thoảng. Tới gần nhà vua, nàng quỳ xuống thi lễ:


- Dân nữ kính chào bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế!


- Trẫm miễn lễ, khanh bình thân!


 Nàng đứng lên, nhà vua chỉ cho nàng ngồi chiếc ghế bên cạnh. Người cung nữ bưng ra một khay trà. Rót nước nóng thơm hương sen ra chén đặt trước nhà vua rồi sau đó một chén trước mặt nàng.


    - Thiên tử nuôi dân, lấy giáo hóa làm trọng. Nhưng giáo hóa bắt đầu từ đâu? Nhà vua nói như tự nói với mình bằng giọng nghiêm trang sâu lắng thân tình. Bài học đầu tiên trong kinh Thi chẳng phải từ hậu cung của Văn vương mà ra sao? Người ta thường nghĩ giáo dưỡng là chuyện cao xa nhưng suy cho cùng lại chẳng bắt đầu từ cái nôi của đứa trẻ, từ buồng the của bậc nữ lưu mệnh phụ sao? Tiên đế giành nước từ trên lưng ngựa. Trẫm là đứa con mồ côi sớm lo việc nước nên không khỏi có nhiều sơ sót mà điều thiếu sót đầu tiên là ở hậu cung của trẫm. Trẫm không vừa lòng nhưng chưa biết làm thế nào vì thiếu người tài. Từ hôm qua gặp khanh, trẫm nhận ra khanh chính là người tài năng đức độ có thể giúp trẫm việc lớn. Vời khanh vào cung, phong cho chức Lễ nghi học sĩ trẫm muốn khanh giúp trẫm chấn chỉnh nội cung, dạy rèn cung nữ. Người ta thường nói, người mẹ hiền mới có con giỏi. Trẫm muốn rằng, từ hậu cung của trẫm văn đức được thắp lên và tỏa sáng cùng thiên hạ.


    Nghe vua nói một cách nghiêm cẩn, Thị Lộ quỳ  xuống:
     - Muôn tâu thánh thượng, tiếp thánh chỉ dân nữ vô cùng hoảng sợ. Mệnh vua thì phải theo nhưng trong lòng lo lắng bởi ý nghĩ mình có tài cán gì mà được trao trọng trách lớn đến thế? Dân nữ tài hèn đức mỏng trộm nghĩ thánh thượng đã chọn nhầm người. Cúi xin thánh thượng nghĩ lại tha cho, kẻo vì bất tài mà lạm nhận chức cao gây hỏng việc lớn đắc tội với thánh thượng!


    Nhà vua cúi xuống nâng nàng dậy:


    - Nàng hãy bình thân! Trẫm hiểu đức khiêm cung của nàng. Lo lỡ việc của trẫm cũng là ý tốt sẽ khiến khanh cẩn trọng. Vậy thì theo trẫm, được việc hay không, có làm mới biết! Hôm nay khanh hãy đi xem xét mọi nơi chốn khắp tam cung của trẫm rồi sau đó nói cho trẫm biết suy nghĩ của khanh!


    Hoạn quan Đinh Thắng dẫn vào một cung nữ trung tuổi. Nhà vua bảo người ấy :


    - Ngươi hãy đưa quan Lễ nghi học sĩ đi thăm khắp các cung viện và đáp ứng mọi yêu cầu của học sĩ.    


   Rời khỏi điện Kinh Diên, Nguyễn Thị Lộ biết rằng, nàng như người trên lưng cọp, không còn đường khác. Mệnh vua không thể không nghe còn làm người dạy cung nữ cũng là việc vô cùng bất trắc. Lụa là gấm vóc sung sướng đấy nhưng chỉ sa sẩy một bước chân thì sinh mệnh chẳng được toàn, như bao câu chuyện thâm cung bí sử nàng đã từng nghe. Nàng biết nhà vua có năm người vợ. Bà Lê Nguyên phi là con của Đại tư đồ Lê Sát, khi Lê Sát bị tội, bà bị phế làm dân thường. Bà Lê Chiêu nghi là con gái của Đô đốc Lê Ngân, năm Thiệu Bình thứ tư được phong làm Chiêu nghi nhưng sau khi Lê Ngân mắc tội, bà bị dáng làm tư dung. Như vậy, trong cung hiện có ba bà phi mà người được sủng ái nhất là bà phi Dương Thị Bí, mẹ của hoàng tử Nghi Dân. Nghĩ vậy, nàng thấy, trước hết phải tới thỉnh an bà Dương Quý phi, người đàn bà thế lực nhất trong cung.


  Đấy là thiếu phụ trẻ với cặp mắt sắc, vành môi thật mỏng, cằm hơi nhọn. Đứa trẻ mới làm mẹ này tỏ ra kiêu hãnh thái quá về sắc đẹp và quyền uy của mình. Quyền uy của các bà phi được đo bằng mức đô sủng ái của quân vương. Một trong lý do làm nên lòng sủng ái đó là ông vua con mặc áo vàng trong nôi kia. Nàng quỳ xuống khấu đầu, miệng nói nhỏ:


    - Hạ thần là Lễ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ thỉnh an Quý phi nương nương!


    Bà phi ngừng chơi đùa với đứa con trai, ban cái nhìn hạ cố xuống người đàn bà quỳ dưới chân, véo von nói:


    - Ngươi bình thân! Bằng cái liếc mắt, một cung nữ theo lệnh, cầm chiếc đôn đặt ở nơi xa xa cách chỗ ngồi của người đàn bà uy quyền, mời bà Lộ ngồi. Ngươi vào cung bao lâu rồi?