tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 19663989
Những bài báo
13.10.2012
Tư liệu
Nhà văn đói ăn (viết về Mạc Ngôn)

Bài của An Điềm


          Con người này từ khi sinh ra đã phải chịu đói, gặp ngay những năm tháng đại đa số người Trung Quốc đang đói ăn rách mặc.Cả nhà ngồi ăn cơm, anh ta vôị vàng ăn hết suất của mình,  cứ chằm chằm nhìn vào bát  người khác khóc hu hu. Anh ta vừa khóc, vừa ngang nhiên giằng suất cơm trong bát của chị gái, giằng tới mức hai hàng nước mắt chảy dài.


          Mùa xuân năm 1960, những thứ gì có thể ăn được- gốc cỏ , vỏ cây, cỏ trên mái hiên - hầu như đã ăn hết. Một hôm nhà trường chở về một xe than đá tốt, anh ta cầm lấy một hòn bỏ vào mồm nhai lục cục,các bạn học cũng cắn theo, ai cũng bảo càng nhai càng thơm.Khi giảng bài, thầy giáo viết chữ trên bảng đen, các học sinh ở dưới cứ nhai than sần sật,em nào cũng mồm miệng đen sì.


          Năm 1976, anh ta đi bộ đội, từ đó chia tay với đói ăn. Khi từ đại đội tân binh điều sang đợn vị mới, bánh màn thàu  nho nhỏ bằng bột tinh, anh ta ăn một lèo tám cái liền mà bụng vẫn thòm thèm, nhưng xấu hổ anh ta không ăn nữa. Anh nuôi nói với viên quản lý:Bỏ mẹ rồi, đã lấy về một anh chàng to bụng!


          Về sau đời sống khá lên, nhưng mỗi khi có cỗ bàn, anh ta vẫn bức bách  ăn ngay,như chỉ sợ mất phần. Nhiều bạn bè công kích anh ta, họ bảo:Hắn cắm đầu cắm cổ ăn như điên, y như sói.


          Lần nào anh ta cũng tự nhắc nhủ mình, ăn ít, ăn chậm, nhai không thành tiếng, ánh mắt hiền từ, khi gắp thức ăn môĩ lần chỉ gặp một miếng,một cọng rau. Anh  ta cũng muốn  sửa đổi thói hư cũ, nhưng hễ trông thấy món ngon, lại lập tức trở về thói nào tật ấy.Anh ta nói, khi xem vô tuyến truyền hình nhìn,hình dáng đáng ghét của loài cá sấu vừa nuốt vừa khóc, anh ta lại lập tức liên tưởng đến bản thân.


          Đương nhiên, chỉ có thể nghiệm cái đói, chưa hẳn đã có thể trở thành nhà văn.Anh ta có thể trở thành một nhà văn, bắt nguồn từ một lần ngẫu nhiên. Lần ấy có một sinh viên “Phái hữu”  nói, anh ấy quen một nhà văn viết tiểu thuyết được hàng ngàn hàng vạn đồng nhuận bút, nghe nói mỗi ngày nhà văn ăn ba bữa bánh chẻo, mà toàn là loại bánh có nhân thịt mỡ, hễ cắn một miếng, mỡ bắn tung toé cả ra ngoài


Anh ta không tin,thiên hạ lại có người ngày nào cũng ăn ba bữa bánh chẻo, nhưng chàng sinh viên kia nhìn anh ta bằng con mắt khinh miệt nói:


          - Người ta là nhà văn, hiểu không? Nhà văn!


          Lúc đó anh ta liền hạ quyết tâm, sau này lớn khôn nhất định sẽ phải làm nhà văn.


          Anh ta là ai vậy? Chính là nhà văn đương đại Mạc Ngôn!


Vũ Công Hoan dịch


 


Nguồn: Ái nhân số 10 năm 2008.


www.trieuxuan.info


 


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Biển Đông lại sắp…dậy sóng!? - Nguyễn Hồng Lam 22.06.2017
Nhà báo Nguyễn Công Khế nói về những 'điều cấm kỵ' - Nguyễn Công Khế 22.06.2017
Nghề báo lắm hiểm nguy - Nguyễn Công Khế 22.06.2017
‘IS đã chính thức thừa nhận thất bại’ - Nhiều tác giả 22.06.2017
Thủ tướng Hun Sen đi bộ qua biên giới, thăm lại 'đường cứu nước' - Nhiều tác giả 21.06.2017
Kiếp sau tôi vẫn chọn nghề báo - Trần Thị Sánh 21.06.2017
Muôn lần bất diệt con người! - Lưu Trọng Văn 19.06.2017
Tôi là dân Quận 3 - Sơn Trà - Võ Kim Ngân 19.06.2017
Làm báo thuở thanh xuân - Trịnh Bích Ngân 19.06.2017
Từ Trường thi Gia Định đến Nhà văn hóa Thanh niên - Hồ Tường 18.06.2017
xem thêm »