tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 19011387
Thơ
09.09.2012
Nhiều tác giả
Thơ Bạn Thơ (6)

21. HOÀNG XUÂN HỌA


TRẢ NỢ 1


 


Tôi xin trả gió cho mây


trả sông cho suối, trả cây cho rừng


tháng năm xuôi ngược đã từng


trả muối cho mặn, trả gừng cho cay


 


Ðời vơi đong đủ cho đầy


trả tối cho sáng, trả ngày cho đêm


trả thương cho nhớ dài thêm


trả thuyền cho bến, bậc thềm trả trăng


 


Trót vay chút tím bằng lăng


tôi trồng trả phố xanh bằng hàng lim


trả mất cho kẻ đi tìm


trả cành cho lá, cánh chim trả trời


 


Không vay tôi vẫn trả đời


tôi khờ


tôi dại


tôi người


trắng tay


 


Ngày 10- 3- 2000


 


TRÁCH THÁNG NĂM


 


Tháng năm nắng, tháng năm mưa


tháng năm vừa tới lại thừa tháng năm


đợi chờ héo mấy con trăng


buồn vung cá quẫy sủi tăm mặt hồ


 


lộc vừng chín ngọn sóng xô


rắc đầy mặt sóng, đỏ bờ xác hoa


chông chênh ghế đá một ta


đợi người, người mải đi xa hút trời


 


mặt hồ sóng rộn đầy vơi


ta ngồi đếm sóng vời vời dửng dưng


người đông trước mặt, sau lưng


hồn ta xoáy gió vỡ từng bóng mây


 


Tháng năm vơi, tháng năm đầy


tháng năm trống rỗng nhường này… tháng năm!


 


 


KHÚC MƯA NGÂU


 


Cơn gió đẩy chiều xanh mơ mùa gió


sóng Hồng Hà gấp gáp thả hồn trôi


lòng bỏ ngỏ bờ hoang mềm lối cỏ


mây sa đà về miền ấy sa mưa


 


trăng mùa lũ, liềm trăng căng mùa lũ


rót đầy sông lai láng chảy như thừa


em tắt bếp bờ yêu lòng tịnh đợi


anh vội vàng sợi chỉ rối tình xưa


 


bùng binh nhớ ngã năm dài dải nhớ


xe thời gian cuống quýt sục sôi mùa


bao niềm tin gửi bờ hoang cỏ áy


đổ vào đêm tụ bạ mớ tua rua


 


lòng thầm ước đừng ai giăng lời hứa


chút vàng phai nhuộm hoàng yến xơ dừa


đôi bờ lở, tình si đôi bờ lở


sóng nhom nhem vỗ quá độ thêm lừa


 


chuông chùa đổ rung cầu vồng bảy sắc


hàng cây run, con phố lẻ loi gày


tiếng sấm xeo, tháng bảy thầm lại nhắc


anh thôi đành ngâm khúc nhão ngày ngâu.


 


CẮN


 


Cấy thêm răng cho chắc bộ hàm


để cắn vào bể đời rơi nước mắt


cắn nụ hôn em thắm thiết giả vờ


lục xì trái tim si cuồng mối mọt


 


mùa xuân quy y chăn gối


rối niềm đau


mớ bông tái sinh độn thêm làm ấm


“thượng đế” à ơi cứ thế tiêu dùng


em được thể phun nhiều gian dối


những lời diều quạ thờ ơ


ai người tiêu hoá!


 


Ơi biển rộng sông dài


rộng dài đích thực


chớ gồng mình nhắm mắt với chiêm bao


giấc mộng khan chảy tràn gối mộng


mơ ước hoài ngoảnh lại vẫn tình không


tình không tang trống


tình không điệu kèn


 


răng đâu răng


răng hãy cắn


cắn vào nhỏ nhen bủn sỉn


mùa thu


 


THÌ THẦM VỚI GIÓ VỚI CÂY


 


Bâng khuâng đi giữa Thành Loa


tôi và gió với cây đa thì thầm


 


Chuyện trăm năm chuyện nghìn năm


chuyện xưa chuyện mới, gió trăng chuyện đời


đành rằng chuyện đã qua rồi


vết đau còn tím cả trời vết đau


 


Chuyện tình riêng của Mỵ Châu


phế hoang thành quách bạc màu đất đai


khi yêu ai lựa đúng sai


chỉ quân giả trá mới chai mặt lừa


 


Bâng khuâng đi giữa Thành Loa


tôi và gió với cây đa thì thầm…


 


 


Thơ Hoàng Xuân Họa/ Tác giả tự chọn


 


22. TÔ HOÀNG


ĐƯỜNG VÒNG XE ĐIỆN NGẦM Ở MOSKVA


 


Một thiếu phụ Nga, ngồi trước mặt tôi


Trong toa xe điện ngầm


Chị vừa qua một ngày sung sướng hay khổ đau


Tôi không cần biết tới.


Qua khung cửa những tên ga trên đường vòng lướt vội


Tôi nhìn chị tự dưng muốn hỏi:


Chị đã bao giờ đi trọn một vòng quay?


 


Tôi ở thành phố này đã sáu năm nay,


Chẳng một lần được thảnh thơi,


thả hồn trôi theo một đường vòng khép kín


Sẽ xẩy ra điều diệu kỳ gì


khi không cần nhớ tên ga, phố bến


tự thả hồn, tự thả hồn… cứ thế trôi trôi…


 


Ôi, thực hay mơ nếu chẳng phải lo toan mọi thứ trên đời


Tôi và Chị cứ ngồi đối diện nhau


 


Đi hết một đường tròn khép kín


Với máy điện tử tân kỳ ta sẽ tính


1 giờ.


1 ngày…


1 tháng…


1 năm…


không cần uống,


không cần ăn,


không phải nghĩ tới những cuộc chia tay, những lần gặp mặt


không cần phải nghĩ tôi là công dân nước này,


Chị mang hộ chiếu nước khác


không cần nghĩ tới những cuộc chiến tranh hủy diệt


hay nạn nhân khẩu thừa,


thực phẩm sẽ cạn khan…


Nào chị hãy trả lời đi


1 giờ…


1 ngày…


1 tháng…


1 năm…


Ta sẽ có được bao vòng tròn tất cả?


 


Và còn tính đến cả một cuộc đời đằng đẵng


Những đường tròn hẳn sẽ phồng nở, ùn lên, xoắn bện vào nhau


Khiến chúng ta sẽ hoa mắt rức đầu


Khi những vòng tròn cứ nối tiếp nhau


Như những tháng ngày nặng nề, buồn bã


 


Thôi, quên hết đi, Chị ạ


Để tôi được nhìn thêm chút nữa gương mặt Chị chiều nay.


 


Moskva, mùa đông cuối 1985


 


TRONG GIỜ ĐỊA LÝ*


 


Thày giáo địa lý hỏi chúng tôi:


Nước Việt Nam xuất khẩu những hàng gì?


Chúng tôi ngồi nhìn nhau,


Nước mắt ướt hàng mi,


nhẩm tính vài thứ hàng tầm thường, rẻ giá:


vài cục than gầy,


bị cói


làn mây


 xương khỉ, ốc, lươn…


Và còn gì nữa nhỉ?


Quê hương tôi tiền rừng bạc bể,


cánh cò bay qua suốt điệu dân ca,


thậm thịch tiếng chày gieo những buổi chiều tà,


phơ phất tấm lụa đào,


hồng mặt người con gái…


 


Đâu rồi, đâu rồi trong lửa cháy?


Đâu rồi, đâu rồi trong đạn bom?


 


Vợ tôi gày mòn,


con tôi khát sữa khóc đêm đêm,


em gái tôi 30 tuổi đời chưa một lần sinh nở


mẹ tôi giương đôi mắt lòa nức nở:


Tất cả, tất cả đâu rồi?


 


Ba mươi năm nay chúng tôi chỉ xuất một thứ hàng thôi,


Là những chiếc quan tài ra đi trong im lặng…


 


Đầu thu, Moskva năm 1979.


 


Thơ Tô Hoàng/ Tác giả tự chọn


 


23. TRẦN ĐÌNH HOÀNH


GIÁNG SINH ĐẦU


 


Giáng Sinh đầu trên đất lạ


Tay nách con tay xách giỏ


Phố nhỏ lạnh vắng


Tuyết trắng cả trời đêm


Em vượt nghìn dặm tìm


Về anh


Mùa thánh


Mắt em sao trời


Long lanh


Chuyến xe khuya lẻ loi


Mang nỗi mừng hội tụ


Đôi mái đầu xanh


Ngờ nghệch


Yêu nhau nồng nhiệt cả trời đông


Lạc lõng


Giữa ngã tư đời mờ mịt


Hơn ba mươi năm đã trôi qua


Giáng sinh lại đã trở về


Ngồi ôn chuyện cũ


Mang mang tấc dạ


Thật là huyền diệu


 


Làm sao hai đứa khờ


Lại có thể vượt qua nghìn bão tố


Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời


Bình an dưới thế cho người yêu nhau


 


Lake of the Woods Virginia, USA, 2009


 


NHỮNG HOÀNG HÔN TA ĐÃ ĐI QUA


 


Con đường tình ta đi*


Quanh co


Qua những hàng cây rợp lá


Những cánh đồng xanh cỏ mạ


Những đàn bò sữa


Nhẩn nhơ


Nắng hong vàng


Những hành trình bình an


Thân ái


Chỉ hai đứa


Một chiếc xe


Một con đường


Và bầu trời mênh mang


Những hoàng hôn vàng tím


Hồn ta thấm ngập


Mênh mông sắc màu


Từ những hoàng hôn ta đã đi qua...


 


EM


 


Em đã vào đời


Như cánh mây trôi trên gió thoảng


Từ trời


Mang đến tôi


Hơi thở nồng nàn của Tạo Hóa


Để quả tim tôi tuôn chảy mạch sống không cùng


Để tôi biết được


Có một điều kỳ diệu


Gọi là Tình Yêu


Gọi là Nhịp Đập


Gọi là Sự Sống


Cầm tay dẫn tôi đi trong bóng tối


Đỡ chân tôi bên bờ vực thẳm


Mang tôi lên đôi cánh bằng lướt gió


Để tôi có thể


Đến tận đỉnh non cao


Nhìn xuống cuộc đời


Với những đồng cỏ xanh tươi


Những dòng sông lặng lờ uốn khúc


Những đàn nai chạy dài trên những sườn đồi


Những cánh hải âu chơi vơi trên mặt sóng


Để tôi quên những mũi gai đã đạp


Những sước rách vừa đến trong cánh rừng hoang


Để những sa mạc đẹp màu hoang dã


 


Và những rừng già âm u lập lòe đóm sáng


Của những linh hồn vẫn vui trong cõi chết


Và những đáy đại dương sâu thẳm


Tối đen


Vẫn có những chàng cá dài không mắt


Luôn mang giấc mơ trở thành thần điểu


Và tất cả mọi điều


Không thể


Đều như hoa tuyết


Rơi vào biển lửa


Tan biến


Khỏi trái tim nhân loại



Tôi có Em


Vì tôi có


Một điều kỳ diệu đến


Từ Tạo Hóa


Gọi là Tình Yêu


Gọi là


Em.


 


LOW, 9:18, Thứ Bẩy, ngày 06-03- 2010


 


Thơ Trần Đình Hoành/ Tác giả tự chọn


 


24. NGUYỄN MINH KHIÊM


 


CHỊ TÔI


 


Cứ mỗi lần gà gáy


Chị tôi lại giật mình


Tưởng anh về gõ cửa


Nên ngọn đèn rung rinh


 


Chị tôi hay máy mắt


Hay thình lình hắt hơi


Người nhắc nhiều như thế


Chắc chỉ là anh tôi.


 


Chị bảo anh khoẻ lắm


Tóc mượt như cỏ xanh


Chắc khi họ báo tử


Đã viết nhầm tên anh


 


Chị thấy mình thèm khế


Chị thấy mình thèm chanh


Mấy chục năm như thế


Chị tôi ru bóng mình!


 


 


Chị khoe anh về bảo


Em mới thật anh hùng


Một mình vẫn chiến đấu


Đến hơi thở cuối cùng!


 


Rồi chị tôi để lại


Sợi tóc mình bạc phơ


Cạnh huân chương chiến thắng


Của anh trên bàn thờ


 


Chị tôi đi về phía


Ngày anh tôi lên đường


Cả làng lại đưa tiễn


Hệt anh ra chiến trường.


 


Giờ mỗi lần gà gáy


Nghe lá vườn sương rơi


Tôi cứ hình dung thấy


Hai người đang sóng đôi.


 


10-2006


 


CHIỀU LÔNG NGỖNG


 


Lang thang qua đủ miệng người


Đủ màu thật giả đủ lời bán buôn


Chiều cong một ngọn nắng non


Một làn gió cỗi mấy hòn cuội rêu


 


Rách trời một tiếng vạc kêu


Hoàng hôn thả xuống bao nhiêu cầu vồng


Lúc quăng quật xả oi nồng


Bụi tung xé đất quặn lòng đợi mưa


Câu thơ gieo kỷ niệm xưa


Cháy bao nỗi nhớ mà chưa nảy mầm


Trái tim chẻ vụn tìm trầm


Vò đêm ném xuống lại cầm lên say


Cắm sào ghìm phía bão lay


Bao nhiêu rễ bật phía cây đợi chờ


Xòe ra những mảnh xác xơ


Gói vào tơ nhện giăng bờ gió giông


Tìm qua con sóng xé lòng


Hết chiều lông ngỗng vẫn không thấy mình!


 


12-8-2011


 


LỤC BÁT DẦM MƯA


 


Cầm câu lục bát dầm mưa


Nỗi niềm ướt tự ngày xưa ướt về!


 


Bà ta ướt cái nón mê


Mẹ ta ướt cái rổ xề hái dâu


Chị ta ướt chiếc quai thao


Em ta ướt áo qua cầu gió bay


Câu mời ướt lá trầu cay


Trúc xinh ướt chỗ lông mày lá răm


 


Gốc đa ướt mấy đêm rằm


Trái tim ướt mấy lần tằm giăng tơ


Hồn làng ướt đẫm giấc mơ


Ta đem về phố thẫn thờ hong phơi!


Tưởng rằng lòng đỡ mưa rơi


Tưởng câu lục bát đỡ trôi đầm đìa


Ai ngờ chớp giật canh khuya


Thanh bằng thanh trắc vặn lìa chiêm bao!


Lục bát bước thấp bước cao


Bước sa sòng bạc, bước nhào mê cung


Chữ thì nát dưới bê tông


Chữ thì dị dạng, chữ cong phận người


Chữ thì lũ lụt cuốn trôi


Chữ đứng làm tượng, chữ ngồi làm bia!


Thớt dao băm chặt phân chia


Trắng đen cũ mới đầm đìa mồ hôi!


Ta về ngả nón hong phơi


Thương câu lục bát một đời dầm mưa!


 


10-8-2011


 


CHIẾC ĐIẾU CÀY


 


Đời cha một chiếc điếu cày


Đi qua trăm tuổi chẳng hay mình già!


Vũ vần gió táp mưa sa


Sông sâu vực thẳm quỷ ma tàng hình


 


Trước sau thú dữ rập rình


Rít xong điếu thuốc lại lành như không


Bao phen lũ quét trắng đồng


Mồ hôi ngập cả một vùng ca dao


Tóc làng phờ phạc lo âu


Cha ngồi với điếu thuốc lào trắng đêm


Lửa rít vào, khói phà lên


Thác ghềnh, sấm sét lại êm như thường


 


Đạn bom rung mấy chiến trường


Xe tăng, đại bác trăm đường bủa vây


Bên hông vẫn chiếc điếu cày


Vào dinh Độc Lập ngồi say thuốc lào!


 


Huân chương hạng thấp, hạng cao


Cha quên trên vách qua bao tháng ngày


Khi đi xa thế gian này


Tri âm… một chiếc điếu cày theo cha!


 


4-7-2009


 


MẸ ĐỐP


 


Chịu mày đấy, mẹ Đốp ơi,


Váy mình cứ bốc miệng người bỏ vô!


Giữa đình thân độc, thế cô,


Chửi người… mặt cứ tỉnh khô như là…


 


Bụng quan, bụng quỷ, bụng ma


Mày thâu tóm hết. Thật là cao tay!


 


Từ thằng tỉnh đến thằng say,


Tao ngờ cái dải yếm mày nó khôn.


 


Giết người để tiếng cười chôn!


Cái mõ giả vía, giả hồn mày thôi.


 


Nhất mày đấy, mẹ Đốp ơi,


Ngày xưa giá rộng sân chơi đến gìờ


 


Chắc tao cũng chẳng bất ngờ


Thấy từ trong ấy bò ra khối thằng…


 


Mình mày lập một bảo tàng


Với một cái váy vén ngang giữa đình!


 


Thơ Nguyễn Minh Khiêm/ Tác giả tự chọn


(còn tiếp)


Nguồn: Thơ Bạn Thơ. Nhiều tác giả. Chủ biên: Lý Phương Liên - Nguyễn Nguyên Bảy. NXB Văn học, 8-2012.


www.trieuxuan.info


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thưa mẹ, trái tim - Trần Quang Long (liệt sỹ) 29.04.2017
Thơ Czeslaw Milosz - Czesław Miłosz 22.04.2017
Kể chuyện nhà tôi - Nguyễn Trọng Luân 22.04.2017
Khiển hoài - Đỗ Mục 21.04.2017
Cảm hứng Tháng Tư - Hoàng Kim Vũ 17.04.2017
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển - Du Tử Lê 16.04.2017
Bóng trên đèo Cả - Phan Ngọc Thường Đoan 16.04.2017
Năm bài thơ Luân Hoán - Luân Hoán 15.04.2017
Ta may mắn làm thi sĩ nhờ phải lòng con gái Bến Tre - Luân Hoán 15.04.2017
Củ Chi ơi! - Nguyễn Trọng Luân 13.04.2017
xem thêm »