ANH BỎ EM VÀO CÂU HÁT
Người bán rau bỏ sâu vào
cho thành rau sạch
Người nấu rượu bỏ đạm vào
cho thành rượu ngon
Người bán hoa quả bỏ hóa chất vào
cho hoa quả tươi
Người quá lứa bỏ silicôn vào
để thành người trẻ
Người đểu cáng bỏ nụ cười vào
cho thành người thánh thiện
Người trọng bệnh bỏ tư tưởng vào
mong trở thành tráng kiện
Anh bỏ vào em câu hát
Chúng mình cùng ngân nga...
Hà Nội, 25-5-2004
KHÔNG ĐỀ 3
Em chẳng còn ngày xưa
Hoa không còn mùa cũ
Sông đã trôi sang thu
Trời chẳng xanh màu nhớ
Gió hoang ngoài bãi cỏ
Giật mình chuông chùa rơi
Mặt trời như vết nhọ
Quán cóc tiếng ai cười
Ngày hay trang sách trắng
Chữ nghĩa đang ngoại tình
Ông lão ngồi chết lặng
Lục lại thời trường chinh
Gái nhà hàng ngáp vặt
Bác xe ôm lượn lờ
Nhạc nổi toàn giọng gắt
Thi sỹ ngồi làm thơ...
Cái Dăm, 18-5-2004
LỜI NGƯỜI Ở NÚI
Thì ra chúng mày cũng khổ
Đi đâu phụ thuộc vào xe
Điện thoại dắt lưng í ới
Khi buồn chỉ hát ô kê
Được cái lĩnh lương hàng tháng
Tiền kho hạn úng nỗi gì
Họp hành nhiều khi láng cháng
Chỉ nhanh nhảu nhận phong bì...
Nhà cửa nghênh ngang đến sợ
Xây chi cho tổ quét nhà
Tao tưởng mày hai ba vợ
Ôsin như ngọc như ngà...
Thì ra chúng mày cũng khổ
Tiện nghi trói buộc mất rồi
Dài cổ ra ngoài cửa sổ
May ra mới thấy ông Trời
Nhớ hồi với tao trên núi
Mày cười mày hát vui ghê
Cái hôm bắt được con dúi
Rượu ngô cả lũ say nhè
Chúng mày giầu ngang chúa đất
Mà sao như chuột bị hun
Trong đầu đang có sới vật
Ra dáng thế mà hay run
Chúng mày đủ đầy quá thể
Còn lâu mới sướng bằng tao
Mèn mén, con chồn, con dế
Rượu vò uống với trăng sao
Hay là mày lên với núi?
Đã lâu chưa gặp bà con
Lòng mày lâng lâng gió thổi
Thắng cố lạ mồm càng ngon
Nói thôi, chắc mày chẳng dám
Mày như giữa đám dây rừng
Ngày mai tao về với bản
Ở phố đau giần sống lưng...
Đại Lải, 15-8-2001
CHẲNG CÓ GÌ QUAN TRỌNG
Những cuốn sách một thời như sấm trạng
Giờ bán cân bà đồng nát mua về
Những quy phạm một thời như thước ngọc
Thành vết hằn ghi dấu sự ngô nghê.
Dòng sông Đà hùng dũng nhường kia
Giờ ngăn đập sông luồn qua cửa cống
Biển Vũng Tàu cứ tưởng mình dài rộng
Dàn khoan dầu biển hóa mảnh ao quê.
Người quan trọng một thời bao thuộc hạ
Giờ vẩn vơ đợi khách chẳng ai thăm
Em hoa hậu đẹp như nhành lửa ấm
Bếp thời gian để lại chút than hoa!
Em của anh ơi, chẳng gì là quan trọng
Đến tình yêu cũng có thể già
Ta hãy sống vô tư như trẻ nhỏ
Sáng xuân này lối ngõ nở đầy hoa...
Đại Lải, 12-11-2002
MƯA BÓNG MÂY
Bóng mây là cái mưa chi
Đến thì như vỡ mà đi như lành
Trời kia ngằn ngặt vòm xanh
Để em ướt áo, để anh não lòng!
Giữa đường ngỡ thế là xong
Bóng mây một thoáng sao không tạnh... buồn?
Hà Nội, 6-2004
TN.
www.trieuxuan.info
|