tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty JOTON

Nhà sản xuất tiên phong trong lĩnh vực sơn và chất phủ bề mặt  tại Việt Nam, đáp ứng nhu cầu đa dạng trong lĩnh vực Xây dựng, Giao thông, Công nghiệp, Dân dụng.

Nhà hàng Việt Phố

Điểm đến lý tưởng của những người sành Văn hóa Ẩm thực, Văn nghệ sỹ, Doanh nhân và giới trẻ…

Khách thăm: 7724699
Tiểu thuyết
12.07.2012
Nguyễn Nguyên Bẩy
Ma trận tình

Cầu Chúa cho đức tin của con nơi người ấy đừng phản bội con. Anh là người như thế nào? Đó là câu hỏi khó nhất mà sớm muộn gì tôi cũng tìm được lời giải đáp. Anh tôn thờ lý tưởng cộng sản như Cha tôn thờ Chúa. Sự tôn thờ của Cha, tôi đã hiểu được ý nghĩa phần nào. Còn sự tôn thờ của anh, với tôi vẫn là điều bí hiểm. Chúa cho tôi sự mẫn cảm, còn luôn ban cho tôi sự may mắn. Rồi tôi sẽ hiểu được bản chất con người anh.


Để hiểu Cha, mà nào đã hiểu hết, tôi đã phải trải qua bao gian nan, vất vả. Một kiếm tìm không ngưng nghỉ giữa hữu thức và vô thức.


Sắc đẹp là con quỉ dữ. Khi Cha nói với tôi lời đó, không chỉ giúp tôi nhận ra mình, mà còn xây dựng trong tôi thần tượng Cha cao vọi. Khi tôi về làm thư ký cho Cha, Cha bảo tôi cần phô khoe sắc đẹp của mình cho sự truyền bá Phúc Âm của Chúa, lòng tôi càng thêm kính yêu Cha. Nhưng tới ngày hai bảy tháng Tư năm một ngàn chín trăm bảy lăm, khi bàn tay Cha run rẩy nắm bàn tay tôi, thì tôi mới nghi hoặc rằng, Cha cũng chỉ là đàn ông như triệu tỷ đàn ông sinh ra từ bụng mẹ. Lẽ ra tôi phải linh cảm được điều đó sớm hơn. Khốn nỗi, tôi không dám đặt những suy nghĩ thường tình cho thần tượng. Nhớ lần, tôi vừa đi đổi gió ở Vũng Tàu về. Tôi tới thăm Cha với nước da đỏ au như cua luộc. Cha nhìn tôi và thở dài. Tôi lo lắng trước thở dài ấy. Một lúc lâu sau đó Cha mới nói, thật chính xác là Cha đã quở mắng tôi, vì tội phô trương thân thể trước bàn dân thiên hạ. Tôi nhắc Cha đó là bãi tắm. Cha sụ mặt. Cha lại nhắc tới con quỉ sắc đẹp sổ lồng tôi lao vào đám đàn ông quyến rũ. Giọng Cha trang nghiêm. Và một lần nữa tôi lại như đứa trẻ lên ba tròn mắt nghe chuyện ngựa bay lên trời. Và tôi lại thấy mình có lỗi với Cha. Chợt có điện thoại. Ai đó mời Cha đi công chuyện gấp. Cha bảo tôi ở lại chờ Cha về. Trong khi đợi Cha, tôi có thể đọc sách báo trên giá. Một sự hỷ bất thường. Tôi hằng thèm lật giở những cuốn sách của Cha, nhưng chưa một lần dám, vì Cha chưa một lần cho phép.


Những cuốn từ điển bách khoa. Những cuốn sách khảo luận tôn giáo. Những cuốn sách công nghệ in. Cuốn nào cũng dầy cộp, đóng gáy mạ vàng. Tôi kéo lần lượt từng cuốn ra khỏi giá, liếc qua loa, rồi xếp trả lại ngay ngắn vào chỗ cũ. Toàn những sách không phải để đọc trong lúc này. Tôi đang định rời giá sách ra bàn Cha tìm mấy cuốn báo hình, chợt tay tôi kéo ra một cuốn sách dày như cuốn tự điển, nhưng hơi nhẹ. Tôi lật tay mở sách. Thì ra đó là một cuốn hộp sách, ruột rỗng, trong đó đựng ba tập album. Tôi bê hộp sách, ngồi xuống ghế, cố trấn tĩnh bản tính tò mò của mình.


Tôi run tay lật giở tờ đầu cuốn album. Hình một cô gái khỏa thân. Tôi vội gập album. Giêsuma! Miệng tôi bật thốt kinh hoàng. Tôi ngồi lặng, tự mắng thầm. Mình đã tưởng tượng ra điều nhảm nhí? Làm gì có hình khỏa thân trên giá sách của Cha? Tôi nhắm mắt, đánh bạo mở album. Khốn nạn, toàn hình khỏa thân.


Thế này là thế nào? Có thể là một Giuđa nào đó đã chơi khăm Cha, hoặc một người tử tế nào đó đã tặng những bức ảnh này để Cha nghiên cứu màu sắc và tạo mẫu in ấn. Biện minh làm tôi bình tĩnh trở lại. Có thể chỉ là vậy. Một con người siêu phàm như Cha không thể sử dụng những bức ảnh này cho một nhu cầu tầm thường nào khác.


Tôi kiểm tra ức đoán của mình bằng việc lại lật giở cuốn album. Một cô gái Âu, mắt xanh mướt, hai cánh tay chống cằm tròn trắng như hai chiếc ngà non đỡ vuốt mái tóc. Những sợi lông tay phớt vàng, mềm nhung. Một vùng ngực được hai cánh tay kéo lên tròn chín. Tôi thấy gai người, nao nao. Kế tiếp là một cô gái khác, chỉ thấy phía sau lưng cô, cô đang chạy chân trần trên cát, ra phía biển. Những đường cong chuyển động trên đôi gót son. Lại cô gái khác. Và cô gái khác. Cô nào cũng phô bày những kín đáo nhất của mình bằng những lượn cong của mây và sóng. So với sự phô bày tay, đùi của tôi trên bãi tắm, thì sự phô bày ở đây táo bạo hơn nhiều, phô bày của tôi chẳng là gì cả. Thế mà chỗ này Cha nhìn ngắm, chỗ khác Cha quở dọa. Như thể Cha là một khối mâu thuẫn của xác hồn, thiên thế.


Chúa ơi, con không hiểu. Tai tôi chợt ran nóng. Tôi cảm như mắt Cha săm soi cơ thể tôi, soi thấy cả nốt ruồi cháy như viên than nơi ngực trái mà tôi nhiều lần vô thức cúi trước mặt Cha. Amen, xin Chúa lòng lành hãy cứu vớt con. Tôi cầu Chúa theo bản năng và gập cuốn album, để vào hộp sách, rồi xếp lại ngay ngắn trên giá.


Tôi ngồi lặng với trái tim khóc. Chẳng lẽ Cha là hai sinh vật khác nhau? Một sinh vật trước mặt Chúa và một sinh vật sau lưng Chúa?


Hình như Cha đã đọc được nỗi nghi hoặc, thẫn thờ trên gương mặt tôi khi Cha về. Cha thản nhiên vào chuyện với tôi về Đức Mẹ Maria, người đàn bà mà theo Cha có sắc đẹp hoàn chỉnh nhất về thân xác lẫn tâm hồn. Cha khao khát một khi nào đó sẽ chụp được hình Mẹ Maria. Để làm được điều đó, Cha giảng giải cần phải có một kỹ nghệ nhiếp ảnh cực tối tân và một kỹ nghệ in ấn tuyệt diệu. Để chuẩn bị cho sự chụp và in ấy, Cha cần thiết phải nghiên cứu mọi đường nét đẹp nhất của những người đàn bà đẹp trên khắp hành tinh. Cha bỏ lửng câu chuyện hoang tưởng đó với lời kết. Khi con người ta, như Cha chẳng hạn, khi đã được Chúa giải thoát cho những ham muốn trần tục, thì dù đứng trước một đàn bà lõa thể, Cha cũng không chao dục, mà chỉ chiêm ngưỡng nét đẹp do Chúa ban thưởng cho con người. Đại loại Cha đã nói với tôi như thế. Lẽ ra tôi chẳng nên tin những mơ hồ ấy. Thế mà tôi đã tin. Bởi đơn giản Cha là thiêng liêng. Tâm thức tôi tự xỉ vả mình đã nghĩ về Cha những điều sai quấy. Cha nhìn ngắm hàng ngàn vạn bức hình khỏa thân cũng là để đúc kết những nét đẹp nhất vinh danh Đức Mẹ Maria.


Chỉ tới khi Cha nắm tay tôi, đột ngột xưng tôi và gọi tôi bằng em, thì tôi mới lờ mờ nhận ra Cha có thể chỉ là sinh vật đứng sau lưng Chúa.


Với jiđi, Chúa sẽ không bắt tôi phải đi con đường gian nan, vòng vèo tới chỗ đích thực anh. Anh không hề làm tôi choáng ngợp như Cha từng làm tôi choáng ngợp. Anh chưa hề là thần tượng như Cha từng là thần tượng. Anh giảng giải cho tôi lẽ sống ở đời, như Cha từng giảng giải. Tôi không vội tin anh như tin Cha. Tư cách anh có xứng đáng với những lời anh giảng giải? Anh là thế nào? Tôi đi tìm lời đáp như đi tìm chính mình. Amen, xin Chúa hãy giúp con, xin cho con tâm lành, mắt sáng...


Tôi từ Vương cung Thánh đường đi ra. Chiều đã hết nắng, mát rười rượi. Tôi chậm rãi bước lại phía tượng Đức Bà, đứng lặng trước Người một giây kín đáo.


Tôi cảm như được xóa sạch phiền muộn. Một cái gì đó như cánh vỗ phơi phới trên đôi chân, tôi lâng lâng cảm giác bay bổng. Trên vườn cỏ, những đứa trẻ nhỏ chạy chân trần. Ước gì tôi được bé nhỏ trở lại như chúng, để được chạy chân trần trên cỏ cho cỏ mơn man gót hồng. Chợt ai đó nhìn tôi. Con trai thì phải. Tôi ngước mắt. Nhận ra anh chàng xe ôm đầu hẻm, hôm nay áo bỏ thùng khá điển.


- Từ xa tôi đã thấy cô Ba. - Một thoáng tần ngần. - Cô Ba đẹp như tiên nữ trong tranh của Rembrandt[1].


Tôi cười thẹn trước câu tán khách sáo.


- Hôm nay anh không chạy xe?


- Trời đẹp quá, nắng như mưa vàng, nên tôi nghỉ xe một bữa để đón nắng.


- Anh nghệ sĩ quá.


- Tôi muốn mời cô Ba ra Duy Tân uống nước dừa.


- Để khi khác. Bây giờ Long phải đi công chuyện.


Tôi nói lời từ chối với gương mặt lạnh. Rồi bỏ mặc anh chàng Honda ôm đuối mắt nhìn theo tôi tản bộ theo đường Nguyễn Du. Tôi quyết định đến nhà Cha. Chiều nay, qua cửa mở hé, tôi được chứng kiến cuộc trò chuyện giữa Cha và jiđi. Bây giờ tôi muốn tới thăm Cha để kiểm nghiệm lại những nhận xét của mình.


*


Hình như Cha không hẹn trước với anh. Cha đang phân vân trước cửa phòng giám đốc, thì anh từ phòng kỹ thuật về tới. Có lẽ anh ấy nhìn thấy Cha. Chào Cha. Lần đầu tiên tôi nghe anh xưng hô với Cha như thế. Anh mở cửa phòng mời Cha vào. Cha lượng sượng giây lát. Tôi bắt gặp ánh mắt Cha quét nhìn khắp gian phòng. Tất cả y nguyên như hồi Cha làm giám đốc. Sàn vẫn lót thảm hoa. Những bức tranh treo tường không cũ hơn. Vẫn bộ sa lông màu huyết dụ. Chiếc bàn làm việc thật rộng, hình cánh cung, gỗ cẩm, nặng tới bốn người khiêng. Vẫn bộ ly tách Nhật Bản. Vẫn chiếc đồng hồ treo tường chạy pin như một nhân chứng vô cảm. Mọi vật đều không thay đổi, chỉ có sự thay đổi duy nhất, là người ngồi sau cái bàn giám đốc kia không còn là Cha. Cha hơi cúp mắt, từ chối mọi khơi gợi của kỷ niệm.


Anh rót nước mời Cha. Cha đưa cả hai tay đón ly nước. Cha trịnh trọng điềm đạm với gương mặt lạnh.


- Tôi có thể chính thức bàn giao những chiếc máy đã hoạt động tốt cho ông.


- Chúng tôi biết ơn Cha nhiều lắm.


- Chết, sao ông giám đốc nói vậy. Xin ông coi đây là một đóng góp vào những nỗ lực chung của ông giám đốc. Những việc làm của ông giám đốc cho phép tôi hy vọng.


- Cha dạy quá lời.


- Tôi tự biết đã bàn giao cho ông giám đốc một nhà máy như thế nào. Việc ông tự lo nguồn nguyên liệu, sửa chữa máy móc, ông đã làm nhà máy khởi sắc trở lại.


Tôi cố ước đoán xem đầu óc Cha đang suy nghĩ gì. Nơi vầng trán như đang bốc cháy ngọn lửa ganh ghét tức tối, nhưng trong ánh nhìn của mắt lại là niềm thán phục. Hai điều đó phải cùng lúc xảy ra trong đầu Cha. Cha ganh ghét tức tối vì Cha buộc phải thừa nhận anh đã làm được những việc mà Cha không thể. Anh vốn liếng quản lý kinh tế là bao mà dám qua mặt Cha? Làm bột giấy, xeo giấy. Tất cả những cái đó có gì khó khăn, vậy mà Cha đã bó tay. Luật lệ cai trị đã trói buộc Cha. Trong mắt nhà cầm quyền Cha là tư sản bạch tuộc. Và tất nhiên những cái vòi phải bị chặt đứt.


- Tôi thành thực mong muốn Cha tham gia công việc với nhà máy.


- Cảm ơn ông giám đốc có lời mời, tôi phải dốc lòng lo phần việc của Chúa. - Cha lặng nhìn Bảy Trọng như thăm dò điều gì đó. - Tuy không có điều kiện cộng tác đều đặn, nhưng nếu có việc các ông cần, khả năng tôi đóng góp được, tôi xin không từ chối.


- Thưa Cha, chúng tôi rất xem trọng những đóng góp của Cha. Nhân đây, chúng tôi cũng muốn tham khảo ý kiến của Cha về máy tách màu điện tử của hãng Hell.


Cha ngước tròn mắt.


- Ông cũng đã nghĩ tới tách màu điện tử?


Nụ cười đáp lời. Cha im lặng. Hình như vấn đề giám đốc đặt ra làm Cha quá sửng sốt. Trước giải phóng ít ngày, trong một lần vui câu chuyện với tôi, Cha bảo, nhà máy cứ đà phát triển này thì chẳng mấy hồi sẽ nhập máy tách màu điện tử. Cứ như ý Cha, máy tách màu điện tử sẽ làm thay đổi toàn diện chất lượng các ấn phẩm. Một vài lần sau đó, Cha còn nhắc lại chuyện máy tách màu điện tử như là một giấc mơ. Giờ đây, nghe anh nói tới việc nhập máy tách màu điện tử bảo sao Cha không bàng hoàng.


- Tôi sẽ suy nghĩ và trả lời sau.


Cha đứng dậy rất nhanh. Lòng Cha đang bị xúc động mạnh không thể nán lại thêm. Mơ ước mà Cha ấp ủ bấy lâu, giờ đang tượng hình trong hiện thực của người khác, Cha không nặng lòng sao được.


Tôi nhìn theo bóng Cha, thầm ái ngại, cảm giác buồn thương lẫn lộn.


*


Tôi vừa nhấn chuông cửa, Cha hiện ra tức khắc. Hình như Cha đang ngồi chờ tiếng chuông cửa.


- Cha biết thể nào con cũng tới.


Hồi tôi còn làm thư ký cho Cha, mỗi khi tới thăm Cha, được nghe Cha nói câu này, lòng tôi gió nắng rạo rực. Có một lần, sau câu nói này, Cha đã mở cửa lòng tâm sự. Chúng ta, Cha và con đều là những hạt bụi. Rồi chúng ta sẽ biến mất trong cõi đời này. Cha chỉ là đứa trẻ mồ côi, chưa bao giờ Cha được hưởng một ngọn roi tức giận của người cha và chưa bao giờ được hưởng cái xoa đầu ấm áp của người mẹ. Từ lúc ra đời, Cha đã trơ trọi một mình. Mãi mãi trơ trọi một mình. Chúa sẽ dành cho Cha một mảnh đất nhỏ nhoi nào nơi thiên đàng? Sao Chúa không chỉ cho Cha thấy, dù trong giấc mơ, mảnh đất nhỏ nhoi ấy, để Cha không phải ngồi tiếc nuối đã để trôi qua cuộc đời? Cha ao ước được làm người bình thường, như là ăn bình thường, ngủ bình thường, khoái lạc bình thường. Nhưng Chúa muốn Cha phải sống một cuộc sống khác thường, cuộc sống siêu phàm, để rồi mai đây lên Nước Trời với Chúa.


- Sáng nay Cha đã kiểm tra tất cả các máy móc do Cha điều chỉnh và sửa chữa. Hồi chiều Cha đã bàn giao cho giám đốc của con.


- Thưa Cha, lúc Cha tới con có biết.


- Vậy sao? Người đàn ông ấy kỳ lạ lắm, đã làm được những việc Cha không ngờ. Con có còn tin Cha? Cha có cảm tưởng là con đã bị người đó mê hoặc.


Giọng Cha líu ríu. Tôi nghe trong líu ríu ấy những điều Cha muốn nói với tôi. Ta giao cho con bổn phận quyến rũ người đàn ông ấy, bắt người đàn ông ấy phải quỳ ngã dưới chân con. Ta hằng tin là sắc đẹp của con, trái tim huyền diệu của con, không đời nào rung cảm trước người đàn ông tầm thường như gã. Đời ta không là bỏ đi, nếu như con vẫn là bạn ta, vẫn như ta đã đào luyện, đã mong đợi.


Tôi lội bộ về nhà, suốt dọc đường không sao lý giải được câu hỏi ấy. Rất lạ là trong suy nghĩ của tôi hòa âm tiếng Honda nổ nhẹ như tiếng nhạc, lại là tiếng nhạc tình. Tôi nghe thấy, cảm thấy, nhưng nhất định không ngoái cổ lại.


Cho dù tức tối hay ganh ghét, thì Cha cũng đã đôi phần nể trọng giám đốc. Còn mình? Tôi chợt hỏi trái tim bỏ ngỏ và thầm cười. Gương mặt giám đốc hiện lên. Mười ba tuổi theo tiếng súng tìm ra bưng. Năm năm tư đi tập kết. Rồi sang Đức du học. Rồi say mê nghề in. Đã có vợ và con trai. Nghe nói vợ cũng đẹp. Anh mắc chứng hen khá nặng. Tôi tình cờ phát hiện thấy những vỏ nhựa bao viên nén hiệu Théophylin. Để che giấu căn bệnh của mình, anh thường chốt cửa trước khi uống thuốc. Tôi đánh thức vùng hồn. Quan tâm đời tư người ta nhiều quá, Long ơi !


Tôi tra chìa vào ổ khóa. Tiếng xe Honda chợt nghe rõ hơn, như là đang lạng tới. Tôi mở cửa và bước vào nhanh. Tôi hé mắt nhìn qua khe, nơi người ta vẫn nhét báo vào cho tôi mỗi sáng, thấy anh chàng xe ôm đầu hẻm, dừng lại, tần ngần một thoáng, gương mặt khó nhận biết vui buồn. Anh nhìn qua cửa đóng. Làm sao anh biết là tôi đang hé mắt nhìn anh. Cửa không là gương mặt, không là lời chào. Thoáng sau, anh rồ ga, xe chầm chậm lăn bánh tiếc nuối. Amen, Cha ơi, lẽ nào Cha thuê mật thám bủa vây con?


Một ngày nhạt thếch, tôi gieo ý nghĩ cùng thân xác xuống giường, nhưng không sao dỗ được giấc ngủ.


*


Suốt tuần qua tôi và anh không giáp mặt. Anh tự sắp xếp lịch làm việc với từng phòng ban và từng xưởng. Từ chiều hôm qua, anh làm việc dưới xưởng giấy. Anh vắng mặt, mọi công văn giấy tờ tôi trình phó giám đốc Khái giải quyết. Nói chung, êm đẹp cả, chỉ thiếu vắng bóng người đã đào hầm hố lòng tôi. Vợ anh ngày nào cũng điện thoại tới văn phòng. Chị than không hiểu anh ríu rít việc gì mà đi suốt từ sớm tới khuya. Tôi hỏi, khuya mấy giờ. Chị bảo, sớm nhất cũng mười giờ khuya. Chị nhấn mạnh từ khuya. Đi đâu cà? Tôi bỗng đồng điệu nỗi thắc mắc cùng vợ anh.


Sáng nay gặp kỹ sư Nguyên nơi cổng nhà máy. Đã non tuần chưa gặp nhau. Anh gầy và đen hơn, vẫn hàm răng trắng nhức. Tôi hỏi anh có xuống xưởng giấy, anh chẳng những gật đầu mà còn rủ tôi đi cùng cho biết. Liều. Tôi leo lên Honda của anh, không ngồi kiểu ôm eo. Chẳng ngại ai, chỉ ngại chính Nguyên hiểu lầm cử chỉ tôi suồng sã.


Tôi trông thấy anh từ xa. Thợ chính hiệu : quần áo bảo hộ, chiếc nón mềm màu jean. Anh đang cùng làm gì đó với một đám người. Nguyên bảo họ đang xúc bột giấy đưa vào máy xeo. Tôi bước lại gần. Anh ngẩng đầu và chợt thấy tôi. Nụ cười lóa sáng. Thưa... Tôi chỉ kịp thốt lên có vậy, vừa như thay lời chào, vừa như lời trình bày về sự xuất hiện đột ngột của mình. Anh lau tay vào chiếc khăn vắt vai, chậm rãi bước lại phía tôi sau khi nói câu gì đó với những người cùng làm việc.


- Tôi cũng tính sáng mai ghé văn phòng đưa cô cùng đi. Cô cần phải biết mùi mồ hôi. - Anh cười hóm, vay mượn lời Gớt[2]. - Lý thuyết màu xám, chỉ cây đời tươi xanh. Nào, lại đây cho mát.


Anh gọi thật tự nhiên.


Kỹ sư Nguyên đã biến vào công việc. Hương nồng của vôi và xenluylô đã ngấu sao thấy thân quen. Khi nãy ngồi sau lưng Nguyên tôi cảm nhận thoang thoảng mùi lạ, nhưng giờ đây, tôi đang thở hít không khí quyện trộn thoang thoảng mùi lạ ấy thành quen.


- Văn phòng có gì đặc biệt?


- Thưa không. – Tôi ngưng một lát. - Em chỉ không rõ tại sao công việc đang khẩn trương thế này, mà anh lại quyết định họp đại hội công nhân viên chức bất thường.


- Cô quên là để có cuộc họp đó, chúng ta đã thu xếp cả tháng nay?


- Quan trọng lắm phải không anh?


- Nhà máy chúng ta đang bước vào thời kỳ làm ăn mới, chúng ta cần phải thống nhất hành động, mọi việc cần được bàn bạc công khai, và tôi sẽ chỉ điều hành nhà máy trên căn bản thống nhất đó.


Tôi hiểu là anh sẽ lại nói với tôi nhiều điều khác về nhà máy, về công nhân, về công việc. Tôi xuống đây đâu phải để nghe những lời chán ngắt. Tôi im lặng như con phốc mừng rỡ khi anh đưa tôi vào khu xưởng đặt máy xeo. Tôi thong thả nghe và quan sát anh. Gầy. Đen. Mắt quầng. Cha chưa từng hóa gương mặt quá sức này. Mặt Cha lúc nào cũng đỏ au, đầy đặn, căng phính. Tôi đã quen thuộc gương mặt no đầy đó. Chỉ mới nghĩ, nếu Cha cũng đột ngột xọp đi, mắt cũng quầng thế này, lòng tôi từng sợi hồn bục đứt. Chắc chắn tôi sẽ sa vào lòng Cha, ôm Cha và khóc. Nhưng với anh thì tôi không thể. Ai đã ngăn cấm tôi?


Kỹ sư Nguyên tới bên anh. Hai người trao đổi với nhau bằng tay điều gì đó và cùng cười. Tôi cũng kịp nhận ra quản đốc Minh, anh đang trên giàn cao của máy xeo, theo dõi guồng giấy chạy, bất chợt nhìn xuống, nở nụ cười. Anh cười với tôi. Tôi gật đầu đáp lại. Tôi vốn là cô gái chỉ thích người khác chú ý tới mình, bất cứ ở chỗ nào cũng muốn thành nhân vật trung tâm, thu hút mọi ánh nhìn. Tôi có thủ thuật lôi cuốn sự chú ý ấy. Bằng một ánh mắt thì thầm. Bằng một câu nói nũng. Bằng một chuỗi cười long lanh âm thanh. Và bằng cả cái nhan sắc trời cho. Những phút giây này tôi tự biết mình là ai. Tôi đang là tâm điểm của mọi luồng nhìn.


Chúng tôi cùng trở về văn phòng xưởng giấy. Một cái bàn kê ngay ngắn. Những chiếc ly uống trà sạch sẽ. Sàn nhà không một mẩu thuốc lá. Hình như trật tự ngăn nắp ở đây mới được sắp xếp lại.


Tôi ngồi ngắm anh.


Anh đang trao đổi công việc với quản đốc Minh và kỹ sư Nguyên. Khuôn hình anh đầy ắp mắt tôi, đến nỗi mắt tôi no ứ phải khép lại, nén cất bớt.


Kỹ sư Nguyên thật tuyệt. Tôi thầm cảm ơn khi anh ngỏ lời đề nghị anh cho tôi quá giang xe về lại nhà máy. Anh gật đầu. Nguyên đưa tôi mảnh giấy nhỏ với cái nháy mắt. Một cái hẹn. Thành thực mà nói lúc này anh muốn gì tôi cũng chiều, bởi anh đang thổi gió cho cánh hồn tôi tung tăng.


Tôi ngồi cùng anh trên ôtô, hàng ghế sau. Xe vừa ra khỏi xưởng giấy, anh vui vẻ hỏi tôi:


- Cô cho biết cảm tưởng?


- Phỏng vấn? - Tôi hóm lại.


Anh coi lời đùa của tôi như cái cớ để bày tỏ mình.


- Phỏng vấn báo chí nhiều khi chỉ là trò hề. Nhà báo nhiều người chỉ là đồ nịnh hót kiếm ăn. Chỉ khi nào mình tự phỏng vấn mình, mới không nỡ tự lừa dối.


Tôi hơi nép về phía anh, nói thật nhỏ, cố không để người tài xế nghe thấy.


- Em đánh liều xuống xưởng để chia vui với anh. Công sức của anh đã thành tựu.


Anh đưa mắt nhìn tôi. Hình như anh ngạc nhiên. Tôi nghe mặt mình nóng ran, vội nhìn xuống đùi, tránh ánh mắt anh. Hai bàn tay hơi run. Tôi hiểu là mình đã đi quá xa trong câu nói ấy. Nỗi nhớ nhung tuy không thốt thành lời nhưng nặng trĩu trong âm thanh ngôn từ. Thật may, anh cười vô tâm.


- Từ nay, chúng ta sẽ hoàn toàn chủ động được kế hoạch sản xuất.


- Cả nhà máy ai cũng vui.


- Cô cho là vậy?


- Anh đã lái nhà máy vượt qua khúc ngoặt của sa lầy và phá sản.


Anh cười. Trước đây tôi thấy nụ cười này đầy màu sắc nghi hoặc. Nhưng bây giờ nụ cười ấy chẳng những không nghi hoặc mà tiềm ẩn ý nghĩa tự tin. Mới đây, tôi thuật lại cho Cha nghe những biến động của nhà máy, Cha cũng nghe với nụ cười. Tôi nếm thấy nụ cười ấy có vị chát. Nghề giám đốc đen bạc. Cha đã nói với tôi như thế. Tôi ngẫm sự đen bạc mà Cha nói là sự đen bạc của tiếc nuối, của hận thù, một đêm thức dậy thấy mình trắng tay. Còn sự đen bạc của nghề giám đốc ứng vào anh là sự đen bạc diễn ra từng ngày, từng giờ, ngay trên chiếc ghế giám đốc. Thời Cha làm giám đốc, mọi sự đơn giản hơn nhiều. Cha chỉ phải lo cạnh tranh ngoài xã hội. Nội dung sự cạnh tranh ấy là dòng chảy đồng tiền, nhiều tiền ắt mạnh, ắt thắng. Còn bây giờ, theo Cha, cạnh tranh ngoài xã hội hầu như không có, nhưng lại xuất hiện những cạnh tranh mới, cạnh tranh trong cơ chế cai trị, trong thế lực phe đảng, trong lòng tham quyền lực, trong thói dối trá. Cạnh tranh này nghĩa đen là đấu đá. Và cũng theo Cha, cạnh tranh đấu đá đó mới thật tội lỗi, nó xô đẩy cả một tập thể, một cộng đồng vào cái hố nghèo đói và tội ác. Khi nghe Cha nói những lời đó, tôi không tin, nói cách khác, tôi chưa hiểu và thực lòng tôi không cần hiểu những điều đó. Tôi suy nghĩ, chia sẻ công việc với anh, đơn giản chỉ bởi lòng tôi nếu không có chia sẻ này thì trống rỗng.


- Mấy hôm rày ngân hàng có làm khó mình không?


- Thưa không. Ngay cả chuyện rút tiền mặt ngân hàng cũng ủng hộ.


Anh cười.


- Những việc làm hợp lý bao giờ cũng có sức thuyết phục.


- Anh sẽ dấn tới?


- Nếu mọi việc chỉ mục đích cá nhân, thì tôi đã dừng lại, vì tôi đã thấm mệt.


- Em chưa hiểu ý anh?


- Mấy trăm con người ở nhà máy này, bình quân mỗi người có ba người sống theo họ, vị chi cả ngàn người, chính họ không cho phép tôi được mệt.


Tôi lặng người. Ý nghĩ của anh chân thành quá. Cha cũng đã từng nuôi ý nghĩ này và đã cố hết sức để những ý nghĩ đó thành hiện thực. Nhưng hiện thực khi Cha bàn giao nhà máy đã không như Cha mong muốn. Anh đã đón nhận và tiếp tục thực hiện ý nghĩ tốt đẹp của Cha. Anh đang làm.


Tôi không còn sự thản nhiên để nối tiếp câu chuyện. Tiếng nói của tôi đã bay ra cùng với tiếng thở gấp của xúc động. Tôi đưa mắt nhìn ra đường, chạy đuổi theo hàng cây trôi trước mặt. Anh cũng nhìn theo tôi. Người anh xô lại phía tôi và chợt nhiên cánh tay anh đang đặt quàng trên thành ghế bỗng rơi xuống bờ vai tôi. Anh giật mình vì sự va đụng. Anh rụt tay lại, ngồi ngay ngắn, lim dim mắt. Còn tôi? Tôi run rẩy. Sao thế này, tôi ơi?


Xe về tới cổng nhà máy. Tôi mở cửa bước vội xuống. Phó giám đốc Vĩnh chẳng biết từ đâu đã hiện ra nơi bàn cô thường trực. Ông cố tình giáp mặt chúng tôi, nhìn xéo với cặp mắt hơi gian, cười nhếch và bỏ đi. Giám đốc sải chân lên cầu thang. Tôi không dám theo cùng, nán lại, nói với cô thường trực lồi thanh minh bâng quơ.


- Văn phòng có việc khẩn mới nhờ kỹ sư Nguyên cho quá giang xuống xưởng rước giám đốc về.


Cô thường trực cười.


(còn tiếp)


Nguồn: Ma trận tình. Tiểu thuyết của Nguyễn Nguyên Bẩy. NXB Văn học, 11-2011.


www.trieuxuan.info


 







[1] Rembrandt Harmenszoon van Rijn (1606-1669), họa sĩ nổi tiếng người Hà Lan. – NBT.




[2] Johann Wolfgang von Goethe (1749-1832), nhà thơ, nhà viết kịch, tiểu thuyết gia người Đức. – NBT.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 23.05.2013
Tôtem Sói (The Wolf Totem) - Khương Nhung 23.05.2013
Nguyễn Thị Lộ - Hà Văn Thùy 17.05.2013
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 17.05.2013
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 16.05.2013
Những linh hồn chết - Nikolai Vasilyevich Gogol 16.05.2013
Anh em nhà Karamazov - FYODOR Mikhailovich Dostoyevsky 15.05.2013
Ái tình miễu - Hồ Biểu Chánh 14.05.2013
Dòng đời - Nguyễn Trung 13.05.2013
Chim gọi nắng - Hoài Anh 12.05.2013
xem thêm »