tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21316114
Tiểu thuyết
11.07.2012
Nguyễn Nguyên Bẩy
Linh hồn lang thang

- Lúc nào anh cũng nói anh yêu em.


- Nếu bây giờ cần nói lại câu đó, thì tôi vẫn nói là tôi yêu em, yêu em cho tới khi tôi không sống trên mặt đất này nữa. Ba má anh đã sinh ra anh, còn em, em đã đem lại hạnh phúc cho anh. Chẳng phải anh đã ngất đi trong tay em buổi trưa hôm ấy, và nếu không có em lay gọi thì anh đã đi vào hư vô rồi sao. Suốt đời em ạ, suốt đời... Dù tình yêu của chúng mình có dìm xuống nước, có thiêu trong lửa, có bị ngàn vạn kẻ thù ám hại thì nó vẫn cứ là tình yêu.


- Anh nói dối.


- Điểm nào?


- Nếu anh bảo anh yêu em, thì sao anh lại để em sống một mình cô đơn...


- Tại sao lại trách cứ anh vô lý thế?


- Không, nhưng em cần tình yêu. Anh bảo anh chỉ đi vài năm, thế mà anh đã đi mãi.


- Chẳng phải, nếu hai năm anh trở về thì mọi sự đã an bài rồi sao?


- Cũng tại anh. Anh đã đưa người đàn ông ấy tới, anh đã phó thác vợ con anh cho người ấy. Em thân đàn bà làm sao chống đỡ được cạm bẫy đàn ông.


- Em sống hạnh phúc chứ?


- Trời ơi, sao anh lại nhẫn tâm hỏi em câu hỏi ấy. Em đang tan nát cả cõi lòng... Đừng làm khổ em nữa...


Linh hồn Cúc tìm về thân xác.


Anh thấy Cúc đứng dậy, loạng choạng, mặt đầm đìa nước mắt.


Hôm ấy, anh Phan rủ anh đi uống bia ở Hội trường Bộ Công nghiệp nặng, đường Hai Bà Trưng, tối mười giờ thì phải. Anh vừa lấy nhuận bút bài viết gì đó. Tửu lượng anh quá tồi, vậy mà hôm đó cao hứng anh uống liền một vại. Ép phê. Mặt đỏ như mặt trời, ruột gan nhộn nhạo, chếnh choáng. Anh tự biết sức mình, cáo lỗi anh Phan, về nhà ngay.


Hôm đó chẳng biết vì sao em cũng về nhà sớm hơn thường lệ. Em đang làm bếp. Chao ơi gương mặt con gái Bắc, mùa đông, da trắng lại hồng rực lên. Em chạy lại bên anh, ngồi xuống cùng lời trách thật yêu.


- Say rồi phải không chàng?


- Say đâu mà say, say em thì có.


- Mặt như gà chọi.


- Em cũng vậy, em đẹp quá...


Cái giống bén rượu mới lạ làm sao, nó làm cho con đực ngầy nguội, hai mắt cứ như cười. Anh đưa hai tay choàng em kéo xuống.


- Em đang làm cơm.


- Cơm cháo cái gì, anh...


- Không được đâu.


- Không được cũng phải được.


Anh hôn nghiến, chi chít lên cái cổ trắng ngần của em. Anh cởi như xé quần áo em và loạng quạng cởi quần áo của mình. Em hiện toàn phần tiên nữ. Anh chỉ cảm giác được có thế, rồi anh xỉu đi. Anh đã chết ba mươi giây, chết với đúng nghĩa của nó. Em hốt hoảng lay gọi anh. Chừng khi anh nghe được tiếng em gọi, mở mắt ra nhìn em, thì đã thấy gương mặt em tái mét, nước mắt đầm đìa, hai vú thõng xuống người anh. Có phải anh đã uống sữa từ hai bầu vú đó mà sống lại?


Nếu không có Cúc, cậu đã chết. Người bạn bác sĩ đã nói với anh như thế. Cậu bị say rượu và trúng gió.


Từ bữa đó, anh càng hiểu, càng tin rằng, anh sinh ra ở cõi đời để yêu em, để trả em nợ từ kiếp trước, nợ yêu em.


*


Bác sĩ đặt chiếc ống nghe lên bộ ngực khô lép của anh. Tiếng thở của anh nằng nặng, không đều. Cặp mắt lờ đờ của anh nhìn bác sĩ không chớp. Anh chờ nghe một phán quyết thật hệ trọng mà vầng trán của vị bác sĩ đã tố cáo với anh. Nhưng bác sĩ vẫn như mọi lần, sau khi khám cho anh, đều nói với anh bằng cái giọng ngọt ngào.


- Tình hình sức khỏe của đồng chí đang tiến triển tốt.


- Tôi không thích nghe những lời an ủi, tôi không phải là trẻ con.


Bác sĩ cười:


- Tôi không nói dối đồng chí, rõ ràng là sức khỏe đang tiến triển tốt. Đồng chí bị những cơn sốt rét tái phát vivax, đang trở thành sốt rét cách nhật lành tính. Đồng chí chỉ phải chịu đựng mười cơn là mọi sự yên ổn cả. Chúng tôi đang cố gắng trị dứt hẳn, không cho bệnh có khả năng tái phát. Đấy là tất cả những gì tôi cần nói với đồng chí.


- Nhưng trái tim tôi đang vỡ ra, đồng chí hiểu chưa?


- Tôi chưa phát hiện thấy triệu chứng bệnh lý đó.


- Tôi hiểu.


Anh giận dữ vô cớ, xoay mặt vào tường. Vị bác sĩ này có lỗi gì để anh phải cư xử trẻ con như thế? Anh đưa tay đặt lên ngực, như sợ chính trái tim mình vỡ thật.


Yblem đã mấy lần thấy anh đưa tay lên ngực, mà cảm nhận trái tim mình đau nhói. Yblem hiểu rằng, anh đang thương nhớ amí Vàng nhiều lắm.


Lựa một đêm trăng sáng nhất tuần trăng, Yblem rủ anh đi săn hoẵng. Giống hoẵng ở đây thật lạ, chúng thường chọn những đêm trăng sáng để rủ nhau ra suối uống trăng. Chúng thường đi từng đôi, nên thợ săn thường bắn nỏ được cả cặp. Anh đi cùng Yblem với nỗi lòng hoan hỉ.


Rừng đêm lộp khộp cành khô rơi. Gió đuổi nhau trên lá rào rào. Một vài chú chim rừng bị gió làm mất ngủ, thỉnh thoảng lại rít lên một tiếng hậm hực. Nhưng mặc kệ, gió vẫn nô đùa.


Trăng soi qua màn rừng, sáng rõ những con đường mòn. Con suối đẫm trăng, phơi mình mềm mại như một giải lụa vàng.


Yblem và anh núp mình trong lùm cây bên bờ suối.


- Một lúc nữa hoẵng mới ra.


- Sao Yblem biết?


- Biết chớ. Nó ra khuya, vì sợ thợ săn.


Yblem ngồi sát lại gần anh, có lẽ Yblem sợ tiếng trò chuyện của hai người vọng động đi xa làm khiếp sợ những con mồi.


- Đàn ông người Kinh thương vợ lắm phải không?


Anh hoàn toàn bất ngờ vì câu hỏi của Yblem.


- Cũng như người Êđê thôi à.


- Mày thương Amí Vàng hơn tao thương Hơli.


Anh cười thầm. Đã thực lòng thương yêu thì làm gì có sự hơn kém. Hơben kể lại với anh rằng: Yblem thương Hơli như chim phụng, chim hoàng, như hai con hoẵng giữa mùa trăng. Yblem lên nương, Hơli khoác gùi đi theo. Yblem trỉa cái lỗ, Hơli gieo bắp. Chúng nó hát cho nhau nghe vui lắm. Giọng Hơli ngọt ngào không con chim rừng nào hát bằng nó đâu. Mẹ chết ta làm hòm bằng gỗ sung. Cha chết, ta làm hòm máng lợn. Chết người nô lệ gái trai bứt lá môn rừng. Hai ta chết nằm chung một cỗ hòm son. Em hóa thành thần chớp trắng. Anh hóa thành thần sét vang trời. Khi Hơli xuống suối tắm, Yblem đi theo. Nó không muốn con chim, con thú nào trông thấy vợ nó tắm. Trước đây, Yblem hay đi săn đêm, nhưng từ khi lấy Hơli nó ít đi săn lắm. Nó bảo vợ nó sợ con ma rừng. Hơli ốm, Yblem trèo lên tận đỉnh núi hái thuốc. Cả buôn Mùng này, ai cũng ước được như Hơli, Yblem tốt với Hơli quá.


Khi Hơben kể tới đoạn này, anh đã buột miệng hỏi Hơben:


- Bây giờ Hơli chết rồi, Yblem thương Hơben, tại sao Hơben không thương?


Hơben lắc đầu:


- Hơben có mái tóc giống Hơli, nên Yblem chỉ thương Hơben sau lưng thôi.


Anh muốn hỏi vặn Hơben điều đó, nhưng Hơben không trả lời. Có lẽ Hơben cho rằng Yblem đã quá thương yêu Hơli thì không thể thương Hơben nhiều thế nữa.


- Phong tục người Kinh có cho đàn ông lấy hai vợ không?


- Trước đây thì có, nhưng bây giờ thì không. Avốc Hồ bảo đàn ông đàn bà chỉ nên một vợ, một chồng.


- Nếu vợ chết như tao?


- Được lấy vợ khác.


- Chắc Amí Vàng đẹp lắm?


- Cũng đẹp như Hơli của Yblem.


- Mày có nhớ Amí Vàng không?


- Nhớ lắm chứ.


- Tao không tin. Tao đã nhớ Hơli thì dù tao có ở trên đỉnh núi, tao cũng về ngay với nó. Có lần tao đi xa nó hai ngày, Giàng ơi, nhớ nó quá, tao bỏ về, tao nằm ôm nó suốt một ngày, một đêm mà không thấy đói. Còn mày, mày nói mày nhớ Amí Vàng, thỉnh thoảng mày đặt tay lên ngực, tại sao mày không ôm Hơben mà ngủ, mày làm như thế mới đúng là mày nhớ chứ. Già làng cho phép mày, những người Êđê chúng tao không bắt vạ mày. Tại sao mày chỉ đưa tay lên ngực?


- Nhưng Hơben không phải vợ tao.


- Nó cũng là đàn bà mà.


- Không được đâu, tao chỉ ôm vợ tao thôi.


- Nếu vậy thì đúng mày thương Amí Vàng hơn tao thương Hơli rồi. Ngày hội đâm trâu nào, tao cũng lừa được một đứa con gái ưng mắt để ôm nó ngủ một đêm.


- Hơli có biết không?


- Tao kể cho nó nghe mà.


- Hơli không ghen?


- Tao có dẫn đứa con gái đó về ngủ cùng nhà đâu mà ghen. Hơli tốt với tao lắm. Ngoài tao ra, nó chẳng chịu cho người đàn ông nào ôm nó đâu. Vì thế tao không lấy thêm vợ, làm thế nó buồn. Nhưng Giàng đã bắt nó về trời. Nó vẫn hát cho tao nghe: Hai ta chết nằm chung một cỗ hòm son. Nhưng tao không có gan để chết chung với nó.


- Mày có định lấy vợ nữa không?


- Có. Tao muốn có thật nhiều con, các buôn làng Êđê chúng tao phải đông đúc, rừng núi rộng lắm mà.


- Mày đã nói với Hơben là mày thương nó chưa?


- Rồi.


- Nó bảo sao?


- Nó không chịu. Nó bảo tao chỉ thương nó vì thấy mái tóc của nó giống mái tóc Hơli.


- Là sao?


- Nó sợ tao không thương nó như thương Hơli.


- Đúng không?


- Tao không biết. Hơli với Hơben là hai đứa con gái đẹp nhất buôn Mùng. Hơli có giọng hát hay, còn Hơben có tài may vá. Hơli ít nói, còn Hơben nói cho nhiều người nghe. Tao ưng cả hai đứa, nhưng tao đã lấy Hơli, vì thế bây giờ Hơben không chịu làm vợ tao.


- Nhưng già làng đã bằng lòng cho nó lấy Yblem.


- Đứa con gái khác già làng ép được, nhưng nó già làng không ép, vì nó là cán bộ của người Êđê.


Yblem ra hiệu cho anh im lặng. Mắt Yblem chong chong nhìn về phía trước. Anh dỏng tai cố nghe, mà chẳng thấy gì, chỉ có tiếng gió rừng và tiếng cành khô gãy. Nhưng anh tin chắc là Yblem đã nghe thấy cái gì đó, tai Yblem thính lắm.


Đột nhiên, trong lùm cây trước mặt, bên kia bờ suối, một đôi hoẵng líu ríu đi ra. Chúng nghênh tai nghe ngóng. Trăng óng như tơ đang chảy dài theo dòng suối lóng lánh.


Con đực bước lên phía trước mấy bước.


Con cái nhẹ bước theo, bước ngắn hơn, cái đuôi ve vẩy, hệt như một cô gái làm duyên.


Suối trăng mời mọc.


Con đực đi tới gần bờ suối. Nó dong chân đứng lại chờ con cái. Khi con cái đi tới ngang với nó, nó quay mặt về phía con cái. Con cái sáp mặt lại. Chúng cạ mõm vào nhau. Chúng hôn nhau hay là nói với nhau điều gì đó. Chúng cứ lặng yên cho trăng choàng áo tơ lên người. Chúng in lên thảm cỏ thành một bóng.


Anh thấy cây ná trong tay Yblem run lên. Rõ ràng, nếu mũi tên bay đi, chắc chắn sẽ xuyên cả hai con hoẵng. Tại sao Yblem chưa bắn?


Hai con hoẵng đi sóng hàng xuống suối. Con đực vươn cổ uống nước. Rồi nó ngoảnh đầu lại như mời con cái. Con cái thong thả bước thêm một bước, rồi cũng vươn cái cổ dài xuống suối.


Lúc này mà bắn là ngon nhất. Anh nghĩ. Nhưng Yblem vẫn ngồi lặng câm, chỉ nghe hơi thở rất nhẹ và bàn tay run run. Yblem là một thợ săn cừ khôi, chắc chắn Yblem phải biết bắn vào lúc nào.


Hai con hoẵng trở lên bãi cỏ. Con cái khụyu chân nằm xuống bãi cỏ, còn con đực đi vòng, chầm chậm quanh con cái. Anh mường tượng như là chúng đang múa hát.


Đừng bắn chúng, Yblem ơi. Anh nghĩ thầm trong bụng. Chúng đáng yêu quá. Chúng là hai linh hồn. Biết đâu, lúc này chúng chẳng vẽ trong đầu nhau những mơ mộng tương lai. Chúng sẽ sinh ra những con hoẵng xinh xẻo và những con hoẵng ấy sẽ lớn lên, sẽ lại yêu nhau, lại ra suối uống trăng như thế này.


Anh quay nhìn Yblem. Yblem vẫn im phắc. Sợi ná đã căng. Chỉ một giây nữa thôi, mũi tên sẽ bay ra khỏi ná và hai con hoẵng kia phải chết. Anh bỗng thấy khắp người nổi gai ốc. Người ta bảo, những người ưa xúc động không thể đi săn được. Cũng đành, anh sẽ không bao giờ đi săn nữa. Nhìn thấy cảnh tượng này lòng anh không đành.


- Về thôi, tao không muốn bắn.


Yblem buông ná xuống, đột ngột quay sang anh, nói thầm, rồi ra hiệu cho anh nhẹ chân rời khỏi lùm cây, theo con đường mòn về buôn.


Phía sau lưng, con suối trăng vẫn chảy và đôi hoẵng vẫn đang múa hát bên nhau.


Đi một quãng khá xa, anh mới lên tiếng:


- Tại sao mày không bắn?


- Từ giờ trở đi tao sẽ không đi săn nữa.


- Sao vậy?


- Tao không biết.


Yblem bước đi lầm lũi.


Anh hiểu là tâm hồn Yblem đang xáo động.


Suốt con đường về buôn, Yblem không nói thêm một lời. Hai ngày sau, trong lúc cùng lên nương làm rẫy, Yblem mới kể cho anh nghe:


- Lúc ấy tao trông thấy Hơli... Tao vẫn thường đưa Hơli ra suối tắm. Lúc Hơli xuống suối, tao ngồi trên bờ. Hơli vùng vẫy trong nước như một nàng tiên. Thế rồi, Hơli từ suối bước lên, hệt như con hoẵng cái, Hơli ngồi xuống tảng đá và tao đứng bên hong tóc cho Hơli. Khi cây ná tao giương lên, tao nghe tiếng Hơli gọi tao trong lửa hôm chúng nó đốt nhà. Hôm đi săn, mày giận tao lắm phải không?


Anh sững người. Làm sao anh có thể giận con người cao thượng và nhân ái như Yblem.


Anh nắm chặt bàn tay Yblem đang cầm cuốc:


- Mày tốt quá, Yblem ạ.


Rồi anh nói cho Yblem biết là chính lúc đó anh đã định nói Yblem đừng bắn hai con hoẵng.


(còn tiếp)


Nguồn: Linh hồn lang thang. Tiểu thuyết của Nguyễn Nguyên Bẩy. NXB Văn học, 11-2011.


www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bác sỹ Jivago - Boris Leonidovich Pasternak 16.12.2017
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 18.11.2017
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 13.11.2017
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
xem thêm »