tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21316177
Tiểu thuyết
23.05.2012
Nguyễn Nguyên Bẩy
Linh hồn lang thang

Toàn thân anh rét run. Anh cảm giác bị dẫn tới cửa dòng sông băng giá của Diêm Vương. Cô y tá đã đắp cho anh cùng lúc ba chiếc chăn dạ, mà bốn chân giường vẫn run rẩy. Bên anh lúc này chỉ còn bạn duy nhất là linh hồn anh. Đôi mắt linh hồn mở thao láo, anh giữ không cho bước chân anh chạm vào dòng sông băng giá của Diêm Vương.


Khói lạnh từ dưới sông cuộn lên, phủ mờ mịt mắt anh và khắp thân thể anh. Nước sông dâng lên chầm chậm như kéo dài thời gian tra tấn. Linh hồn giục anh giật lùi lại. Nhưng mỗi bước anh giật lùi, chân nước lại dâng lên theo, chỉ cách bàn chân anh một sợi mong manh. Linh hồn giục anh vụt chạy. Chân nước đuổi theo. Anh chạy nhanh bao nhiêu thì chân nước cũng đuổi nhanh theo chừng ấy. Cho tới khi sức anh đã kiệt, anh ngã bổ nhào xuống đất, chân nước mới dừng lại và tiếng cười của thần chết bỗng vang lên. Anh ôm đầu mà tiếng cười còn xói óc. Tiếng cười chợt lặng nhường cho lời hạch hỏi.


- Mi muốn chết chìm hay chết nổi?


- Là sao?


- Muốn chết chìm thì hãy mở miệng ra uống đầy bụng nước.


- Nếu muốn chết nổi?


- Mi cứ việc nằm đó, ta sẽ cho hơi lạnh hút hết máu mi. Chừng nào mi chết hẳn, ta sẽ cho sóng cuốn mi xuống nước, chừng đó mi muốn chìm cũng không được nữa, thân xác mi sẽ phải trôi lang thang và quạ sẽ rỉa hết thịt mi.


- Không, ta không muốn chết?


- Thằng linh hồn kia, mi được sống, nhưng thân xác mi phải chết.


- Ta không rời thân xác.


- Mi nghĩ rằng mi có đủ sức mạnh để chống lại?


- Ta tin như thế.


- Vậy mi hãy gọi sức mạnh của mi tới đây, ta sẵn sàng giao đấu.


- Mi hãy chờ đó.


Linh hồn lay anh tỉnh dậy, giọng ấm áp và đầy tự tin:


- Chỉ có ngọn lửa tình yêu là đẩy lùi được thần chết.


- Thật không?


- Anh không thấy mắt thần chết hoảng loạn khi nghe chúng ta nói đến sức mạnh tình yêu đó sao.


- Nếu vậy linh hồn hãy đi gọi Cúc dùm tôi. Hãy bay về dốc Thọ Lão, nếu Cúc không ở đó, thì hãy bay về Sấu Giá. Tình yêu của Cúc, sắc đẹp của Cúc nhất định sẽ tiêu diệt được thần chết.


Linh hồn lặng nín. Ta không thể nói cho con người si tình này nghe một sự thật. Anh hy vọng ở tình yêu và sắc đẹp của người vợ, nhưng anh ta đâu biết rằng, giờ này vợ anh đang trần truồng, tấm thân nõn nà, vòng tay mềm mại mà anh hằng tưởng nhớ, đang ôm ấp một thân hình đàn ông khác. Rất có thể, khi nghe ta báo tin anh bị nạn, vợ anh có thể tới, cô ta sẽ mặc quần áo để che đậy cái nhơ nhớp, và cô ta sẽ khóc để che mắt nhìn của người đời, nhưng liệu cô ta có đủ sức mạnh để nghênh chiến với thần chết, cứu anh. Ta hiểu, với một tình yêu như thế, thần chết chỉ cần phả một làn hơi lạnh, vợ anh cũng đủ dúm dó và bỏ chạy.


- Cúc của anh đi vắng.


- Cúc đi đâu?


- Tôi không biết.


- Nếu vậy hãy gọi dùm tôi cháu Mai Vàng.


- Mai Vàng?


- Đúng, linh hồn hãy gọi ngay đi.


Thật chua chát. Linh hồn ứa nước mắt cùng ý nghĩ. Anh ấy đâu có biết, con gái anh ấy vừa bị một trận đòn thập tử nhất sinh của người cha ghẻ, cháu đang ốm liệt giường. Anh ấy thật đáng thương, câu chuyện nào anh nói với Dú cũng đượm đầy hình ảnh Mai Vàng. Con gái của ta đẹp lắm, đẹp như bông Mai Vàng mùa xuân. Ngày ngày nó nhẩy chân sáo tới trường. Nó đón má nó đi làm về mỗi buổi. Nó lao lại phía má nó, ngả đầu vào ngực má nó và nó kể cho má nó nghe đêm qua nó mơ thấy ta. Mai Vàng ơi, ba nhớ con lắm. Mùa này Hà Nội đã vào đông, gió mùa đông bắc tràn về vài ngày một đợt. Con nhớ cài kín cổ áo và quàng khăn vào cổ mỗi khi ra khỏi nhà nghe con. Ngày ba đi, con còn nhỏ xíu, đôi má bụ bẫm thật dễ thương, hai lúm đồng tiền hằn vào ký ức ba như một chạm khắc không phai mờ. Ba vẫn thường ôm con vào lòng mỗi chiều đón con từ nhà trẻ. Thế mà giờ đây, con với ba cách nhau một khoảng trời thăm thẳm. Ngày tháng qua đi, con đã lớn nhiều chưa? Ba vẫn thấy hình dáng con mỗi khi ba băng rừng, vượt suối. Đêm đêm, ngọn gió se lạnh càng làm ba nhớ con hơn. Ước gì ba cũng được ôm con vào lòng những đêm giá lạnh. Ba sẽ gửi Dú, gửi Irít, gửi Lê, các bạn nhỏ Tây Nguyên ra ngoài đó đi học với con. Đất nước một mai thanh bình, tương lai là của các con.


Linh hồn nghĩ mãi mới tìm được lời nói dối:


- Mai Vàng của anh đang tập đàn, chỉ còn hai ngày nữa cháu sẽ tham dự kỳ thi tuyển chọn tài năng.


- Đúng rồi! Tôi đã mơ thấy con gái tôi với cây vĩ cầm trong buổi hòa nhạc lớn. Xin đừng làm náo động con tôi, để cháu bỏ chương trình tập luyện. - Khi nghĩ về con gái, gương mặt anh rạng lên, rồi trở lại trạng thái thẫn thờ. Một lát, anh mới tiếp tục dòng ý nghĩ của mình. - Không hiểu lửa tình bạn có đủ sức tấn công thần chết?


- Anh nghĩ như thế nào về tình bạn?


- Không có tình bạn, con người sẽ sống đời con thú nơi sa mạc. Tôi cố gắng sống tốt với tất cả mọi người, biết điều trong mọi quan hệ, nhưng không phải ai cũng là bạn thiết cốt cả. Bởi bạn và mình chịu chung số phận của nhau, chia bùi sẻ ngọt, khó khăn, kham khổ lúc nào cũng có nhau. Tôi nghĩ, người có ít bạn, bạn mà tốt, còn hơn ai cũng là bạn, một đàn, một lũ, mà khi hoạn nạn chẳng thấy một ai.


- Anh nói lý luận hay quá.


- Tôi không chỉ nói, mà tôi đã hành động như thế.


- Có nghĩa là anh tin vào sự lựa chọn tình bạn của mình?


- Rất tin.


- Vậy thì anh hãy nói đi, người bạn nào sẽ có mặt bên anh trong lúc hoạn nạn này.


- Hãy gọi dùm tôi Vương Thế.


Linh hồn đang nhếch mép cười. Vương Thế. Chắc lúc này anh đang tưởng tượng trước mắt mình cảnh Thế lao vun vút trên đường sắt, với thanh tà vẹt trên vai. Thể lực của con người này thật đáng trọng. Nhưng thể lực có thể cứu được hoạn nạn của anh ấy chăng. Đôi mắt anh ấy đầy niềm tin cậy. Có thể lắm, anh ấy đang thấy Thế hiện ra với gương mặt đầm đìa nước mắt. Thế đã khóc nức nở như một đứa trẻ khi được anh ấy độ trì, cứu vớt. Nếu chỉ nhìn gương mặt chan hòa nước mắt, thật khó có thể nghi hoặc tấm lòng. Ta là linh hồn, ta còn có tên là tâm địa. Ta vô hình cũng như tâm địa Thế vô hình. Ta chẳng có quyền phán xử đồng loại. Ta cứ đi gọi Thế coi sao?


Linh hồn bay đi.


Thế đang ngủ ngồi trên chiếc ghế bố, cái bụng lặc lè phưỡn ra, hơi thở nặng mùi, phập phồng lỗ rốn to như một trái táo tầu, miệng không khép, nhe nửa hàm răng dưới, nửa hàm răng trên, râu mép, râu cằm lởm chởm.


Linh hồn vừa nhìn thấy đã rú lên kinh hoàng. Không phải Thế đang ngủ, mà con chó sói đang ngủ. Có lẽ linh hồn nhầm lẫn hình dáng Thế với một người nào đó. Linh hồn ghê tởm va đụng với linh hồn chó sói. Vì thế linh hồn không dám đánh thức con chó sói ngủ để hỏi thăm Thế.


- Sao?


Vừa thấy linh hồn bay trở lại, anh đã lên tiếng hỏi:


- Tôi không gặp Thế.


- Tiếc thật. Phải như gặp Vương Thế, thần chết sẽ hiểu thế nào là sức mạnh của tình bạn.


Linh hồn ngước mắt nhìn lên, thấy Thần chết ôm mặt cười.


- Việc cứu anh phải gấp lắm rồi, anh hãy nói đi, tôi cần gọi ai.


- Thằng Dú đâu?


- Chẳng phải khi tiếng súng của bọn phục kích bắn lén anh, anh đã lệnh cho Dú chạy đi đó sao.


- Tôi nhớ rồi. Không biết Dú có về tới buôn làng. Linh hồn hãy đuổi theo Dú, che chở cho Dú.


- Tôi đi đây.


Linh hồn vừa vỗ cánh đã nghe ầm vang tiếng chiêng cồng và một đoàn người Êđê. Đi đầu là già làng, rồi tới đội du kích của Yblem, rồi tới Hơben cùng các Ama, Amí.


Linh hồn bay trở lại, nhập vào thân xác anh.


Trong tiếng chiêng tiếng cồng có tiếng khóc của Hơben bay vút tận trời xanh.


- Giàng ơi, đừng bắt Ama Vàng. Hãy trả Ama Vàng cho người Êđê.


Khắp núi rừng âm vang tiếng khóc của Hơben. Nơi nơi dội lại tiếng gọi Ama Vàng.


Anh nghe thấy tiếng gọi ấy. Không thấy thần chết đâu nữa. Con sông âm phủ nước rút rất nhanh, làn khói lạnh cóng tan biến. Anh cảm thấy người mình nóng dần.


Yblem bồng anh lên tay.


Tiếng của già làng sang sảng:


- Hỡi những người con trai, con gái Êđê, thằng Ama Vàng đã vì người Êđê chúng ta mà bị kẻ thù làm cho chảy máu. Người nó chưa lạnh, tim nó còn đập. Người Êđê chúng ta phải cứu sống nó. Tất cả hãy trở về buôn, ai có thuốc gì hay nhất hãy đem tới để cứu Ama Vàng.


Anh đã tỉnh dậy trong một căn buồng vắng vẻ. Không thấy già làng, không thấy Yblem, không thấy Ama Dú. Chỉ nghe âm thanh gió lá và tiếng chim. Anh đưa mắt nhìn khắp buồng, Hơben đang tựa lưng vào tường ngồi ngủ. Mặt Hơben hốc hác, nước mắt còn hoen trên má. Nỗi thương cảm tràn ngập lòng anh, anh bỗng thấy đôi mắt mình ươn ướt. Chắc hẳn anh đã mê man mấy ngày nay rồi, anh cố nhớ lại tất cả, nhưng hình ảnh này chưa qua hình ảnh khác đã chồng lên. Đạn địch nổ. Anh đè Dú sấp xuống gốc cây. Mấy thằng lính tiến lại. Dú, chạy về phía bờ suối. Tất nhiên lúc đó anh không biết là mình đã ra lệnh cho Dú nghiêm khắc như Hơbleng ra lệnh cho anh khi bị phục kích. Bước chân Dú xiêu vẹo. Đạn địch cầy mặt đất. Một tiếng rú của lợn bị chọc tiết. Ba thằng lính vây anh theo hình cánh cung. Anh rờ thắt lưng, còn lại trái lựu đạn. Anh lao từ gốc cây này qua gốc cây khác nhử chúng. Ba thằng lính mắc mưu anh, càng đuổi anh càng gần nhau về khoảng cách. Anh tung trái lựu đạn tiếng nổ vang ầm, bụi khói. Anh thừa cơ lăn mình về phía bãi cỏ, chạy. Hai thằng đuổi theo, hình như một thằng đã chết, tiếng lựu đạn nổ đã át tiếng rú của lợn bị chọc tiết. Chân anh đau nhói, loạng choạng, anh cố gượng. Vai trái cũng đau nhói. Anh biết là mình đã bị thương. Anh dồn hết sức xoay người lăn mình vào gốc cây gần đó. Hai thằng lính khựng lại quan sát. Ngứa quá, anh chỉ kịp thấy như thế. Anh tung trái lựu đạn cuối cùng. Tiếng nổ vang ầm. Người anh cũng bật lên. Và anh liền thấy mình có đôi cánh, anh bay...


Tiếng hót của con chim Krônglay hay tiếng thở của anh đánh thức Hơben dậy.


- Giàng ơi, Ama Vàng tỉnh lại rồi.


Anh đưa bàn tay yếu ớt nắm tay Hơben. Anh thấy những giọt nước mắt của Hơben rơi xuống cánh tay anh.


Hơben vẫn thường nói với anh, Hơben thích bông trang. Hơben có lý, bởi Hơben đẹp như bông trang. Hơben mất ngủ mấy ngày, mấy đêm mà như bông trang chịu nắng suốt cả mùa, chỉ mong một trận mưa. Hơben thương anh, chỉ lo anh chết. Bây giờ anh sống lại rồi, bông trang gặp mưa. Gương mặt Hơben tươi nhuận nhanh đến nỗi chính anh phải ngạc nhiên. Nụ cười lúc nào cũng nở trên môi, giọng nói ríu rít như chim, Hơben lanh lợi, mơn mởn. Trong mắt anh, Hơben xinh đẹp và duyên dáng biết bao.


Tối hôm ấy, anh ăn cháo nấu với thịt gà rừng. Anh ăn ngon miệng quá. Hơben ngồi nhìn anh ăn trìu mến. Anh ăn xong, Hơben bảo anh nằm nghỉ, Hơben đi xuống suối. Anh nằm nghỉ và nghĩ về Hơben. Anh ngồi dậy, lết lại phía cửa sổ nhìn ra suối. Hơben đang hát bên suối.


Giàng ơi! Anh chợt thốt lên và quay mặt đi. Hơben đang tắm. Cả một thân hình trăng sáng rực con suối.


… Anh ơi, cho em xin phích nước, lạnh quá. Tiếng Cúc gọi anh. Mùa đông Hà Nội. Cái nhà tắm tuềnh toàng, không có mái, xây quây ba mặt, mỗi khi muốn tắm phải che tấm chiếu làm cửa. Anh lấy phích nước sôi loại hai lít rưỡi đem ra cho Cúc. Anh lật tấm chiếu, Cúc đang dội nước lên người suýt soa với cái lạnh. Thân hình trắng tươi lóng lánh như ngọc.


- Em có muốn anh kỳ lưng cho không?


Cúc gật đầu, ngồi xuống, mò tay trong chậu nước lấy hòn đá kỳ đưa cho anh. Đã sống đời vợ chồng, đã có Mai Vàng, vậy mà cứ mỗi lần bàn tay anh chạm vào da thịt Cúc, toàn thân anh lại dâng trào một cảm giác uống rượu say. Mái tóc Cúc búi củ hành cho khỏi ướt, để lộ cái cổ cao, trắng ngần. Tấm lưng ong hồng mịn, một nốt ruồi trễ dưới sống lưng.


- Em đẹp quá.


- Thôi, nhanh lên, em đang rét run.


Làn da miết đá kỳ đỏ lưng. Anh run rẩy đặt làn môi mình xuổng bả vai vợ.


Cúc vụt đứng dậy, đổ phích nước nóng vào chậu, hơi nước bốc tỏa lên, anh tham lam đặt tay vào ngực Cúc.


- Cho em tắm đã.


Anh vẫn cứ tham lam.


Cúc hôn phớt lên má anh, dọa bộ:


- Có ai tới kìa.


Anh ra khỏi phòng tắm, chiếc chiếu cửa buông xuống. Anh bước đi ngầy ngật lên nhà. Anh đốt thuốc lá. Điếu Điện Biên thằng bạn mới cho buổi sáng, anh để dành chưa hút. Khói thuốc váng vất đầu óc anh, hiện chập chòa bao nhiêu hình ảnh Cúc. Cúc tắm xong, làm bộ rét run hay thực sự rét run, anh không biết. Anh bồng nghiến vợ bằng đôi tay lực lưỡng của mình, nhẹ đặt xuống giường, phủ lên Cúc chiếc khăn dạ, rồi rón rén bước lên giường và cũng chui vào trong chiếc chăn đó...


Hơben đã tắm xong, bước lại phía anh là một Hơben nồng nàn, còn ướt nước, da thịt thoang thoảng mùi suối. Hơben xõa mái tóc, tung tung trước gió, hai cánh tay ngồn ngộn giơ lên chắc nịch:


- Ama Vàng có thương Hơben không?


Anh gật đầu, mắt dại hẳn đi. Anh hiểu rằng, chỉ cần bàn tay anh nhẹ đưa ra là bàn tay Hơben sẽ đón lấy. Hơben sẽ là Cúc ngày hôm ấy cười rúc rích trong chăn. Nhưng cảm xúc đã không đủ sức mạnh đánh lừa lý trí. Anh ra hiệu cho Hơben lại gần:


- Tôi muốn Hơben giúp tôi một việc.


- Ama Vàng nói đi, việc gì Ama Vàng muốn Hơben cũng làm được.


- Hơben ạ, tôi muốn gặp Yblem.


- Gặp Yblem?


- Tôi muốn hỏi Yblem về đội du kích.


- Hơben không đi gọi Yblem lúc này đâu. Lúc này Hơben chỉ muốn ở nhà chăm sóc Ama Vàng.


- Vậy mà Hơben nói, cái gì tôi muốn Hơben cũng làm được.


- Ngày mai Hơben sẽ đi tìm Yblem.


- Tôi muốn Hơben đi bây giờ, sáng trăng mà...


- Không, Hơben không đi đâu.


- Hơben sợ con thú?


- Hơben chẳng sợ con thú, nhưng Hơben không muốn đi.


Mấy ngày nay, anh mê man bất tỉnh, Hơben ở bên anh, không xa cách phút nào. Nhưng bây giờ anh đã tỉnh. Đêm nay Hơben sẽ ngủ ở đâu? Anh sẽ không tự chủ được mất, anh là đàn ông mà. Cúc ơi, sao không phải là em mà lại là Hơben chăm sóc anh trong lúc hoạn nạn này?


- Có phải Ama Vàng muốn đuổi Hơben?


- Sao Hơben nghĩ vậy?


- Hơben biết cái bụng Ama Vàng rồi. Ama Vàng không thương Hơben. Ama Vàng muốn Hơben đi gọi Yblem để Ama Vàng có đàn ông, Ama vàng khỏi bị Hơben làm khổ. Ama Vàng đừng sợ, Hơben sẽ không ngủ trong nhà nữa đâu, Hơben ngủ ngoài rừng...


Anh bất ngờ vì ý nghĩ chợt tới của Hơben. Anh chưa biết phải xử lý như thế nào, thì Hơben đã vụt chạy đi. Anh gọi với theo, nhưng tiếng gọi của anh tắt hút vào đêm thanh vắng. Anh lết dậy, nhìn qua cửa sổ, gọi ra rừng, không nghe tiếng Hơben đáp lại, chỉ nghe gió rừng thổi rào rào trên cành lá.


Đấy là một đêm kịch chiến trong tâm hồn anh.


(còn tiếp)


Nguồn: Linh hồn lang thang. Tiểu thuyết của Nguyễn Nguyên Bẩy. NXB Văn học, 11-2011.


www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bác sỹ Jivago - Boris Leonidovich Pasternak 16.12.2017
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 18.11.2017
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 13.11.2017
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
xem thêm »