tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21044226
Thơ
10.04.2012
Đỗ Phủ
Giai nhân


 


Tuyệt đại hữu giai nhân


U cư tại không cốc


Tự vân lương gia tử


Linh lạc y thảo mộc


Quan Trung tích táng loạn


Huynh đệ tao sát lục


Quan cao hà túc luận


Bất đắc thu cốt nhục


Thế tình ố suy yết


Vạn sự tùy chuyển chúc


Phu tế khinh bạc nhi


Tân nhân mỹ như ngọc


Hợp hôn thướng tri thời


Uyên ương bất độc túc


Ðản kiến tân nhân tiếu


Ná văn cựu nhân khốc


Tại sơn tuyền thủy thanh


Xuất sơn tuyền thủy trọc


Thị tỳ mãi châu hồi


Khiên la bổ mao ốc


Trích hoa bất sáp phát


Thái bách động doanh cúc


Thiên hàn thúy tụ bạc


Nhật mộ ỷ tu trúc


 


Dịch nghĩa


Có người con gái đẹp tuyệt trần,


Sống âm thầm trong núi non vắng vẻ


Nàng kể lể vốn con nhà đàng hoàng,


Mà nay phiêu dạt cùng với cỏ cây.


Vào buổi Quan Trung loạn lạc xa xưa,


Anh em đều bị sát hại .


Quan quyền cao sang mà kể làm gì,


Chết chẳng nhặt nhạnh được thịt xương


Tình đời vốn rẻ rúng, ghét bỏ sự suy vi


Muôn việc tùy cho ngọn đèn nhấp nháy


Anh chồng là phường bạc bẽo,


Ðem về người mới xinh như ngọc


Cây hợp hôn còn biết nở đúng lúc,


Chim uyên ương không sống đơn độc


Chỉ thấy nụ cười của người mới,


Mà không nghe tiếng khóc của người cũ


Ở trong núi, nước suối được trong sạch,


Ra khỏi núi, nước suối bị vẫn đục


Người hầu gái đi bán ngọc trở về,


Bứt dây dại che chắn cho mái tranh


Ngắt đóa hoa mà không cài lên tóc,


Hái lá bách vốc đầy một bụm tay


Trời buốt giá,tay áo màu xanh mong manh,


Chiều chiều đứng tựa khóm trúc dài


 


 


Dịch Thơ


Người đẹp


 


Người đẹp nhất trần gian


Náu mình nơi hang hốc


Rằng thiếp vốn con nhà


Lạc loài nơi sim móc


Quan Trung thuở giặc tràn


Anh em bị giết chóc


Quyền quí nói mà chi


Thịt xương đành bỏ mục


Thói đời ghét vận suy


Đời chao như ngọn đuốc


Ông chồng bạc như vôi


Vợ mới đẹp như ngọc


Uyên ương đậu có đôi


Hợp hoan biết nhớ lúc


Chỉ thấy người mới cười


Nào nghe người cũ khóc


Ở núi, nước khe trong


Khỏi núi, nước khe đục


Hầu gái bán ngọc về


Bứt dây chèn mái nóc


Hái hoa chẳng cài đầu


Nhặt quả cho đầy vốc


Trời rét áo phong thanh


Chiều hôm tựa khóm trúc


 


Người dịch: Tương Như


 


 


Người đẹp


 


Một trang quốc sắc tuyệt đời


Náu thân hiu quạnh ở nơi hang cùng


Kể rằng con cái nhà tông


Sa cơ phải lạc loài cùng cỏ cây


Quan trung loạn lạc những ngày


Anh em bị hại bởi tay hung tàn


Kể chi hiển trật cao quan


Thảm thay đến nổi xương tàn không thu


Tình đời suy có ai phù


Việc đời chi khác đèn cù xoay quanh


Lang quân cũng thói bạc tình


Coi người mới đẹp như hình tiên sa


Biết thời kia dạ hợp hoa


Cặp uyên ương nọ thường là ngủ đôi


Chỉ trông người mới vui cười


Nghe đau tiếng khóc của ai cô phòng


Suối còn trong núi suối trong


Suối ra khỏi núi, suối trông đục ngàu


Sai tì đi bán hạt châu


Lều tranh rác nát phải khâu dây lài


Ngắt hoa mái tóc không cài


Vốc đầy lá Bách, hái hoài không thôi


Lạnh lùng tay áo mỏng tơi


Trời hôm dựa khóm trúc dài thẩn thơ.


 


Người dịch: Trần Trọng Kim


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đà Lạt cuối Thu - Phan Ngọc Thường Đoan 13.11.2017
Hai bài thơ Nguyễn Trọng Luân - Nguyễn Trọng Luân 04.11.2017
Thơ - Yên Thao 04.11.2017
Chùm thơ Diệu Thoa - Diệu Thoa 02.11.2017
Thơ Trúc Thông (5) - Trúc Thông 01.11.2017
Thơ Trúc Thông (4) - Trúc Thông 01.11.2017
Thơ Trúc Thông (3) - Trúc Thông 01.11.2017
Đêm nay gió mùa Đông Bắc - Trần Mạnh Hảo 29.10.2017
Sông Lam - Trần Mạnh Hảo 29.10.2017
Gió Ngàn Hống - Trần Mạnh Hảo 29.10.2017
xem thêm »