tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 18526487
Thơ
22.01.2012
Tư liệu
Những vần thơ gửi lại

Bài của Ý Nhi (trích)


… Giữa lúc “Ai cũng như ai bận đón xuân” (Thâm Tâm), xin hãy lắng lại trước những vần thơ họ gửi lại để tỏ lòng ngưỡng vọng, để lòng ta thêm thanh sạch. Mỗi người đọc sẽ có cho riêng mình những cảm nhận, những rung động, bởi lẽ nói như Trần Huyền Trân:


Có những tình thơ như rối tơ


Đời không lời tiếng để cho vừa


Dẫu muôn dòng chữ nghìn trang giấy


Lòng bể làm sao đắp được bờ.


 


Xuân Sách (1932 - 2008) Nụ tầm xuân


Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc


Em có chồng rồi anh tiếc lắm thay


(Ca dao)


 


Làm gì có hoa nở ra xanh biếc


Cái nụ tầm xuân trong câu ca dao


Ấy là bởi lòng người hối tiếc


Nên nhìn hoa cũng thay đổi sắc màu


 


Em lấy chồng rồi thì anh lấy vợ


Điều đơn giản thế mà nghĩ không ra


Nhưng khốn nỗi tình đời rắc rối


Và trái tim vẫn cứ mù lòa


 


Nếu trời cứ xanh và hoa cứ đỏ


Anh yêu em thì nên vợ nên chồng


Không có buồn thì vui không có nữa


Các nhà thơ gác bút chạy lông bông


 


Nụ tầm xuân cứ nở ra xanh biếc


Cho chúng ta một chút ngậm ngùi


Em có chồng rồi thì em vẫn tiếc


Như biết bao luyến tiếc có trong đời.


 


Nguyễn Lương Ngọc (1958 - 2001) Buổi sớm


 


Buổi sớm tôi đưa con tới nhà trẻ


Trên đường, nhiều cái nhìn dịu dàng


Nhiều đôi môi tươi lắm


Ánh mai làm họ sáng trong


Hay họ làm ánh mai lan mãi


Những bước chân nhẹ nhõm


 


Buổi sớm tôi và con dung dăng dung dẻ


Nhiều người nhìn mỉm cười


Nhiều người nhìn nghĩ ngợi


 


Buổi sớm tôi và con tay trong tay


Chợt thấy đôi người tay không lỏng lẻo


Vô tình nắm chặt như sợ rơi gì


Vô tình rũ khẽ như muốn bỏ gì


Bên con cha hồn nhiên và tự tin


Cả khi cây và người thảy đều không bóng.


 


Trần Vũ Mai  (1944 - 1991) Giữa ngày, hồ Tây


 


Không biết hoàng hôn hay ban mai


Lẫn lộn ánh rộng cùng ánh dài


Em ở bên phải hay bên trái


Sau lưng ghế ngồi cây cùng cây


 


Những cây hồi nhỏ nay thành lớn


Anh bé tẹo thôi giờ tay chai


Em có bé không? Chắc không nhỉ


Lẫn lộn nửa ngày vào cả ngày


 


Chiều đã chiều về rồi thật đấy


Vàng rực phía bờ vườn nhà em


Em vừa nói hay sóng vỗ


Anh thì dấu đi làm ra quên


 


Mệt nhọc cũng giấu khổ cũng giấu


Huy hoàng nắng rộ hồ đầy


Bàn tay nắm chặt một cái kẹo


Anh tặng em hay cả bàn tay


 


Cả đôi bàn tay hai cái kẹo


Cây đa Nhật Tân khói ngây hồn


Vì yêu yêu quá anh phải nói


Nghẹn ngùng thầm lặng cũng giấu luôn


 


Không yêu sao được anh biết lắm


Sóng sóng lẫn vào em nói lên


Gió của lá cây đan ta nhẹ


Tóc bay sang Hà Nội đại ngàn


 


Bay sang bay tận hồ Trúc Bạch


Thôi ta về đi về đi em


Anh có riêng em cuộc đời nữa


Ngày mai sang nhà thăm mẹ anh.


 


Vũ Hữu Định (1942 - 1981) Ngày xuân ở quán


 


Con gái ngày xuân như mới tắm


Buổi mai sương ướt cỏ hoa ngời


Lòng đá chợt mềm chao rất nhẹ


Nhớ mình vừa vượt tuổi ba mươi


 


Năm nay ăn tết cùng ông quán


Mồng một đời cay miếng mứt gừng


Chén rượu ngày xuân sao đắng miệng


Giang hồ nghe cũng đã đau lưng


 


Vẫn đi như một anh hành khất


Đuối sức nhưng quê đâu mà về


Ta sống một đời mây nhuốm bệnh


Bồng bềnh sầu đụn màu nhiêu khê


 


Sáng nay nghe pháo ran ngoài phố


Ngòi pháo đời ta cũng cháy ngầm


Thấy gái xuân tươi lòng cũng thẹn


Chuồn chuồn xếp cánh đậu bâng khuâng.


 


Chu Hoạch (1941 - 2007) Một ngày


 


Đưa em ra bến xong anh vòng về quán nước


Ở đấy - với năm xu - anh được thở dài


Mà ngắm những đốm Hè nồng nựcNhấp nháy hiện màu nhấp nháy đổi thay


 


Ngồi hết cái năm xu cũng là kịp vào ngày lao động


Với một chiếc xô tay anh tụt xuống cống ngầm


Thành phố đi trên đầu anh không tiếng vọng


Trừ tiếng thở của mình trầm, chậm, có hồi âm…


 


Ở đầu cống đằng kia cách hai trăm thước


Người thợ cống lâu năm rủ anh vào cuộc chuyện trò


Và trong cõi âm u nửa bùn nửa nước


Mỗi tiếng thì thầm cũng trở nên to


 


Cả hai đã nói gì trong âm u bùn nước ấy


Khi thì nói đến những cô gái đã đến với đời mình để lại ra đi


Khi thì nói về khẩu súng, về con dao, về hòn đá đợi chồng, về lòng


con sông chảy


Về những mùi vị bất ngờ được nếm ở trong mơ khi thức dậy


chẳng còn gì…


 


Nhưng nhiều nhất là nói về những người đi trên phố


Những người đi ôtô những người đi bộ ngược chiều nhau


Những người vội vàng những người hớn hở


Và những người đi im lặng lẫn màu…


 


Thảo Phương (1949 - 2008) Dòng sông


 


Dòng sông không trong không đục


Dòng sông không bến không bờ


Dòng sông không dừng một phút


Thuyền tôi chuếnh choáng tỉnh say


 


Dòng sông đang chảy lên trời


Dòng sông đang tuôn từ đất


Những vì sao xa có thật


Và tôi cũng thật -


Và tôi…!


 


Thuyền trôi không người chèo lái


Tim tôi vụng dại đưa đường


Ngoài tôi vô hình lực hút


Trò chơi tạo hóa khôn lường…


 


Dòng sông - dòng đời mê mải


Tôi cười tôi khóc thơ ngây


Tin vào con tim vụng dại


Chuếnh choáng - nào... sông!


Ta say…


 


Ý Nhi


tuoitre.vn


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Điệu valse xứ núi - Trần Vân Hạc 22.03.2017
Những ngọn sóng tỏa hương - Trần Mai Hường 22.03.2017
Đọc lại vài bài thơ Nguyễn Đình Thi - Nguyễn Đình Thi 18.03.2017
Chùm thơ Hoàng Kim Vũ (9) - Hoàng Kim Vũ 18.03.2017
Gửi… - Lê Khánh Mai 17.03.2017
Chùm thơ Vũ Thanh Tùng - Vũ Thanh Tùng 16.03.2017
Chùm thơ Hoàng Kim Vũ (8) - Hoàng Kim Vũ 16.03.2017
Chùm Thơ PN.Thường Đoan - Phan Ngọc Thường Đoan 16.03.2017
Vang mãi bản hùng ca - Hoàng Kim Vũ 15.03.2017
Cầu thang - Hoài Anh 15.03.2017
xem thêm »