tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20543143
Thơ
17.09.2011
Nguyễn Bính
Chân quê-Mưa xuân-Lòng mẹ-Cánh buồm nâu-Hành phương Nam- Lỡ bước sang ngang

 Chân quê


Hôm qua em đi tỉnh về


Đợi em ở mãi con đê đầu làng


Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng


Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!


 


Nào đâu cái yếm lụa sồi?


Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?


Nào đâu cái áo tứ thân?


Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?


 


Nói ra sợ mất lòng em


Van em em hãy giữ nguyên quê mùa


Như hôm em đi lễ chùa


Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh!


 


Hoa chanh nở giữa vườn chanh


Thầy u mình với chúng mình chân quê


Hôm qua em đi tỉnh về


Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.


 


Mưa xuân


Em là con gái trong khung cửi


Dệt lụa quanh năm với mẹ già


Lòng trẻ còn như cây luạ trắng


Mẹ già chưa bán chợ làng xa


 


Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay


Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy


Hội chèo làng Ðặng đi ngang ngõ


Mẹ bảo: “Thôn Ðoài hát tối nay”


 


Lòng thấy giăng tơ một mối tình


Em ngừng thoi lại giữa tay xinh


Hình như hai má em bừng đỏ


Có lẽ là em nghĩ đến anh


 


Bốn bên hàng xóm đã lên đèn


Em ngửa bàn tay trước mái hiên


Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh


Thế nào anh ấy chả sang xem!


 


Em xin phép mẹ, vội vàng đi


Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe


Mưa bụi nên em không ướt áo


Thôn Ðoài cách có một thôi đê


 


Thôn Ðoài vào đám hát thâu đêm


Em mải tìm anh chả thiết xem


Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh


Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em


 


Chờ mãi anh sang anh chẳng sang


Thế mà hôm nọ hát bên làng


Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn


Ðể cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng!


 


Mình em lầm lũi trên đường về


Có ngắn gì đâu môt dải đê!


Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt


Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya


 


Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay


Hoa xoan đã nát dưới chân giày


Hội chèo làng Ðặng về ngang ngõ


Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày”


 


Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày!


Bao giờ em mới gặp anh đây?


Bao giờ hội Ðặng đi ngang ngõ


Ðể mẹ em rằng “hát tối nay”?


 


Lòng mẹ


Gái lớn ai không phải lấy chồng


Can gì mà khóc, nín đi không!


Nín đi, mặc áo ra chào họ


Rõ quý con tôi, các chị trông!


 


Ương ương dở dở quá đi thôi!


Cô có còn thương đến chúng tôi


Thì đứng lên nào! Lau nước mắt


Mình cô làm bận mấy mươi người.


 


Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía


Này gương, này lược, này hoa tai


Muốn gì tôi sắm cho cô đủ


Nào đã thua ai, đã kém ai?


 


Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái


Nuôi dạy em cô tôi đảm đương


Nhà cửa tôi coi, nợ tôi giả


Tôi còn mạnh chán! Khiến cô thương!


 


Ðưa con ra đến cửa buồng thôi,


Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi!


Con ạ! đêm nay mình mẹ khóc


Ðêm đêm mình mẹ lại đưa thoi.


 


Cánh buồm nâu


Hôm nay dưới bến xuôi đò


Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau


Anh đi đấy, anh về đâu ?


Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm…


 


Hành phương Nam


Đôi ta lưu lạc phương Nam này,


Trải mấy mùa qua én nhạn bay.


Xuân đến khắp trời hoa rượu nở;


Riêng ta với ngươi buồn vậy thay.


 


Lòng đắng sá gì muôn hớp rượu,


Mà không uống cạn mà không say ?


Lời thề buổi ấy cầu Tư Mã[1],


Mà áo khinh cừu[2] không ai may.


 


Người giam chí lớn vòng cơm áo,


Ta trói chân vào nợ nước mây.


Ai biết thương nhau từ buổi trước,


Bây giờ gặp nhau trong phút giây.


 


Nợ tình chưa trả tròn một món,


Sòng đời thua đến trắng hai tay.


Quê nhà xa lắc xa lơ đó,


Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay.


 


Tâm giao mấy kẻ thì phương Bắc,


Ly tán vì cơn gió bụi này.


Ngươi đi buồn lắm mà không khóc,


Mà vẫn cười qua chén rượu đầy.


 


Vẫn dám tiêu hoang cho đến hết,


Ngày mai ra sao rồi hãy hay.


Ngày mai xán lạn màu non nước,


Cốt nhất làm sao tự buổi nay.


 


Rẫy ruồng châu ngọc thù son phấn,


Mắt đỏ lên rồi cứ chết ngay.


Hỡi ơi! Nhiếp Chính[3] mà băm mặt,


Giữa chợ ai người khóc nhận thây.


 


Kinh Kha[4] giữa chợ sầu nghiêng chén,


Ai kẻ dâng vàng kẻ biếu tay?


Mơ gì ấp Tiết thiêu văn tự[5],


Giày cỏ, gươm cùn ta đi đây.


 


Ta đi nhưng biết về đâu chứ ?


Đã dấy phong yên lộng bốn trời.


Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ,


Uống say mà gọi thế nhân ơi!


 


Thế nhân mắt trắng như ngân nhũ.


Ta với nhà ngươi cả tiếng cười.


Dằn chén hất cao đầu cỏ dại,


Hát rằng phương Nam ta với ngươi.


 


Ngươi ơi! Ngươi ơi! Hề ngươi ơi!


Ngươi ơi! Ngươi ơi! Hề ngươi ơi!


Ngươi sang bên ấy sao mà lạnh,


Nhịp trúc ta về lạnh mấy mươi.


 


______


1.Tư Mã Tương Như nhà Hán rời Thành Đô vào kinh đô Lạc Dương, khi đi qua cầu Thăng Tiên đã đề lên thành cầu rằng: “Bất thừa cao xa tứ mã, bất phục quá thử kiều” (Không cưỡi xe cao bốn ngựa, không qua lại cầu này). Cây cầu đó được người sau gọi là cầu Tư Mã. ^


2.Khi Tương Như thành danh, được Lương vương trọng vọng, ban cho quan tước, còn tặng một chiếc áo cừu túc sương. Khi Lương vương mất, Tương Như về quê, gặp Trác Văn Quân là con gái một tay cự phú trong vùng, hai người cùng nhau trốn đi. Tương Như nghèo khó, bèn đem cầm chiếc áo cừu lấy rượu cùng Văn Quân đối ẩm. Sau hai người mở quán nấu rượu, vợ nhóm lò nấu rượu, chồng rửa chén bát. ^


3.Một người anh hùng ẩn thân đời Chiến Quốc. Có người biết chàng, tìm đến xin chàng trả hộ mối thù với Hiệp Lũy, tướng quốc nước Hàn, phi anh hùng không ai làm nổi. Người đó cung phụng mẹ già của Nhiếp Chính rất tử tế như con cái trong nhà, đến lúc chết lại lo ma chay phận sự. Cảm cái ơn đó, lại không còn vướng bận, Nhiếp Chính đến nước Hàn, vào phủ tướng quốc giữa thiên binh vạn mã, đâm chết Hiệp Luỹ, chống cự với ba quân rồi rạch nát mặt, tự vẫn mà chết. Vua nước Hàn đem thây chàng ra giữa chợ trao giải cho ai tìm được tung tích. Chị gái Nhiếp Chính đã đi lấy chồng, nghe tin tìm đến ôm xác em mình khóc thảm thiết, rồi nói với những người xung quanh đại ý rằng: Em tôi là Nhiếp Chính, vì sợ liên luỵ đến tôi và người ơn của nó nên mới phải rạch mặt để không nhận ra mà chết thế này, nay tôi lại tiếc thân để người đời không ai biết đến nó thì còn mặt mũi nào nữa. Nói rồi cũng tự vẫn chết bên xác em. Nhờ đó, tên tuổi của Nhiếp Chính mới lưu danh sử sách như một anh hùng. Chị của Nhiếp Chính cũng là một nữ nhân anh liệt. ^


4.Kiếm khách thời Chiến Quốc, được thái tử Đan của nước Yên thuê hành thích Tần Thủy Hoàng. Khi tiễn biệt nhau qua sông vào đất giặc, Kinh Kha ngậm ngùi ngâm lên:


Gió đìu hiu chừ sông Dịch lạnh ghê


Tráng sĩ một đi chừ không bao giờ về.


Việc hành thích bất thành, Kinh Kha bị thủ hạ của Tần Thủy Hoàng giết chết. ^


5.Phùng Hoan, môn khách của Mạnh Thường Quân lãnh nhiệm vụ đi đòi nợ, khi đến ấp Tiết gọi các con nợ lại và tuyên bố đốt hết văn tự nợ. Sau về nói với Mạnh Thường Quân là đã lấy tiền nợ ấy mua “Đức” hết rồi! Sau Mạnh Thường Quân bị vua Tề phế, khi đi ngang qua ấp Tiết thì toàn dân ra đón linh đình, nhờ thế được vua Tề thu dụng lại.


 


Lỡ bước sang ngang


I


“Em ơi em ở lại nhà


Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương


Mẹ già một nắng hai sương


Chị đi một bước trăm đường xót xa.


Cậy em, em ở lại nhà


Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương


Hôm nay xác pháo đầy đường


Ngày mai khói pháo còn vương khắp làng


Chuyến này chị bước sang ngang


Là tan vỡ giấc mộng vàng từ nay .


Rượu hồng em uống cho say,


Vui cùng chị một vài giây cuối cùng.


(Rồi đây sóng gió ngang sông,


Đầy thuyền hận, chị lo không tới bờ)


Miếu thiêng vụng kén người thờ,


Nhà hương khói lạnh, chị nhờ cậy em.


Đêm nay là trắng ba đêm,


Chị thương chị, kiếp con chim lìa đàn.


Một vai gánh vác giang san…


Một vai nữa gánh muôn vàng nhớ thương.


Mắt quầng, tóc rối tơ vương


Em còn cho chị lược gương làm gì!


Một lần này bước ra đi


Là không hẹn một lần về nữa đâu,


Cách mấy mươi con sông sâu,


Và trăm nghìn vạn nhịp cầu chênh vênh


Cũng là thôi… cũng là đành…


Sang ngang lỡ buớc riêng mình chị sao?


Tuổi son nhạt thắm phai đào,


Đầy thuyền hận có biết bao nhiêu người!


Em đừng khóc nữa, em ơi!


Dẫu sao thì sự đã rồi nghe em!


Một đi bảy nổi ba chìm,


Trăm cay nghìn đắng, con tim héo dần


Dù em thương chị mười phần,


Cũng không ngăn nỗi một lần chị đi.”


Chị tôi nước mắt đầm đìa,


Chào hai họ để đi về nhà ai…


Mẹ trông theo, mẹ thở dài,


Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran.


Tôi ra đứng ở đầu làng


Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa.


 


II


Giời mưa ướt áo làm gì?


Năm mười bẩy tuổi chị đi lấy chồng.


Người ta: pháo đỏ rượu hồng


Mà trên hồn chị: một vòng hoa tang.


Lần đầu chị bước sang ngang,


Tuổi son sông nước đò giang chưa tường.


Ở nhà em nhớ mẹ thương


Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ.


Mẹ ngồi bên cửi se tơ


Thời thường nhắc: “Chị mày giờ ra sao?”


“…Chị bây giờ”… nói thế nào?


Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoang.


Chị từ lỡ bước sang ngang


Trời dông bão, giữa tràng giang, lật thuyền.


Xuôi dòng nước chảy liên miên,


Đưa thân thế chị tới miền đau thương,


Mười năm gối hận bên giường,


Mười năm nước mắt bữa thường thay canh.


Mười năm đưa đám một mình,


Đào sâu chôn chặt mối tình đầu tiên .


Mười năm lòng lạnh như tiền,


Tim đi hết máu, cái duyên không về.


“Nhưng em ơi một đêm hè,


Hoa xoan nở, xác con ve hoàn hồn.


Dừng chân bên bến sông buồn,


Nhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sang.


Đoái thương duyên chị lỡ làng


Đoái thương phận chị dở dang những ngàỵ


Rồi… rồi… chị nói sao đây!


Em ơi, nói nhỏ câu này với em…


…Thế rồi máu trở về tim


Duyên làm lành chị duyên tìm về môi.


Chị nay lòng ấm lại rồi,


Mối tình chết, đã có người hồi sinh.


Chị từ dan díu với tình,


Đời tươi như buổi bình minh nạm vàng.”


Tim ai khắc một chữ “nàng”


Mà tim chị một chữ “chàng” khắc theo.


Nhưng yêu chỉ để mà yêu,


Chị còn dám ước một điều gì hơn.


Một lần hai lỡ keo sơn,


Mong gì gắn lại phím đàn ngang cung.


Rồi đêm kia, lệ ròng ròng


Tiễn đưa người ấy sang sông chị về.


Tháng ngày qua cửa buồn the,


Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa.


 


III


Úp mặt vào hai bàn tay,


Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm.


“Đã đành máu trở về tim,


Nhưng không ngăn nổi cánh chim giang hồ.


Người đi xây dựng cơ đồ


Chị về trồng cỏ nấm mồ thanh xuân.


Người đi khoác áo phong trần,


Chị về may áo liệm dần nhớ thương.


Hồn trinh ôm chặt chân giường,


Đã cùng chị khóc đoạn trường thơ ngây.


Năm xưa đêm ấy giường này,


Nghiến răng… nhắm mắt… chau mày… cực chưa!


Thế là tàn một giấc mơ,


Thế là cả một bài thơ não nùng!


Tuổi son má đỏ môi hồng,


Bước chân về đến nhà chồng là thôi!


Đêm qua mưa gió đầy giời,


Trong hồn chị, có một người đi qua…


Em về thương lấy mẹ già,


Đừng mong ngóng chị nữa mà uổng công.


Chị giờ sống cũng như không


Coi như chị đã sang sông đắm đò.”


 


NB.

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cây bàng cuối thu, Cảm tác - Nguyễn Bính 18.09.2017
Trường huyện, Chân quê, Một trời quan tái, Giời mưa ở Huế - Nguyễn Bính 18.09.2017
Nhớ cha - Hoàng Kim Vũ 18.09.2017
Thu hứng kỳ 1 秋興其一 • Cảm xúc mùa thu (1) - Đỗ Phủ 11.09.2017
Ngẫu đề - Đỗ Phủ 11.09.2017
Thương Mẹ - Hoàng Kim Vũ 10.09.2017
Chân quê - Một trời quan tái - Nguyễn Bính 10.09.2017
Chùm thơ Phạm Sỹ Sáu - Phạm Sỹ Sáu 22.08.2017
Điểm danh đồng đội - Phạm Sỹ Sáu 21.08.2017
Muôn đời đã vậy, không quên! - Phạm Sỹ Sáu 21.08.2017
xem thêm »