Nếu đơn thuần chỉ là người cấp dưới, chắc chắn tôi đã lịm đi vì những lời khen ngợi của thủ trưởng mình. Nhưng tôi cần gì những lời khen ngợi đó trong hoàn cảnh này. Tôi chỉ muốn biết trái tim anh có rộn lời tình? Tôi sốt ruột nhưng không dám ngắt lời anh, tôi nhín đợi.
- Chúng ta đang va đập vào bức tường khó khăn và phải vượt qua. Em là người sát cánh cùng tôi, vì thế tôi không muốn em nản chí, em bất mãn vì bất kỳ lý do gì. Tôi biết những lời vu khống có dụng ý đã xúc phạm em. Nhưng như tôi đã nói với em, chúng ta là người trong cuộc, chúng ta tự biết sự việc là như thế nào. Tôi chỉ mong đừng bao giờ mất lòng tin ở chân lý, ở cái thiện của con người.
Tai tôi ù đi. Anh lội mưa đến đây chỉ để nói những lời này thì thật chẳng bõ. Sáng mai, trong giờ làm việc hay bất kỳ lúc nào khác ở nhà máy, anh nói chẳng được.
- Mưa dai quá.
Tôi xen vào mạch nói của anh bằng lời cảm thán chán nản. Hình như anh cảm nhận được sự chán nản ấy.
- Tôi tới nhà thế này có phiền cho Long?
- Dạ không.
- Má Long có hay về nhà?
- Dạ, thỉnh thoảng má em có lại.
- Ở một mình thế này kể cũng...
- Em đâu còn con nít.
- Chuyện bạn trai thế nào?
Tôi cười. Những lời vào đề quá nhạt. Có lẽ tôi chẳng nên đòi hỏi ở anh sự ào ạt như người trẻ tuổi. Anh còn nhiều mặc cảm. Tuổi tác. Chức vụ. Vợ con. Anh khác Vinh và Nguyên ở những điều ấy. Còn tôi, ngoài mặc cảm là người cấp dưới của anh, tôi không ngán điều gì. Nếu không phải là thư ký của anh, thì chắc chắn tôi đã biết cách đi thẳng vào trái tim anh. Anh nhìn tôi như giục trả lời. Tôi lại cười.
- Cũng có đôi ba anh chàng lượn qua mặt, nhưng em không để ý.
- Chắc là em kén?
- Không phải kén mà là chưa thấy yêu, yêu người mình không yêu hoài phí một đời.
- Như thế nào là không phí? - Anh hỏi cười.
- Em không biết. - Tôi quyết định tấn công trực diện. - Em đang yêu một người đã có vợ.
- Sao?
- Thì em yêu anh ấy.
- Anh ta có biết không?
- Em không biết.
- Anh ta đã nói với em như thế nào?
- Đang vòng vo đạo đức.
- Là sao? - Câu hỏi ngâm ngợi. - Theo anh... Mà thôi, tình yêu không có công thức.
- Em cũng nghĩ vậy. Anh ấy chắc cũng yêu em, nhưng chưa đủ can đảm...
- Ờ, kể cũng khó thật...
Tôi thở dài. Anh nín lặng. Một lát. Anh nói với tôi lời tâm tình như nói với người em gái.
- Bản tính đàn ông tham lam. Họ vừa yêu vợ họ, vừa yêu những cô bồ và còn muốn được yêu thêm. Bảo bỏ một ai trong số những cô bồ họ đứt ruột, nói chi đến bỏ vợ.
Hoàn cảnh này, lúc này với tôi mà anh nỡ thốt những lời này, thì eo ôi... Lạy Chúa, anh hoặc là tên cáo già hoặc tên đạo đức giả. Tôi lảng chuyện tỉnh queo.
- Anh yêu chị nhà lắm phải không?
- Dạo mới lấy nhau thì yêu chỉ là yêu, sau này năm tháng sống bên nhau trong cái tình đã sâu nặng cái nghĩa. Hơn nữa, người đàn ông đã ruồng rẫy được người đàn bà này thì rồi cũng sẽ ruồng rẫy được người đàn bà khác. Nếu anh được phép khuyên em...
Tôi lắc đầu.
- Đừng khuyên em gì cả.
- Anh xin lỗi.
- Cho dù anh có khuyên bảo thì em vẫn cứ làm theo ý em. Em yêu anh ấy. Mặc xác chuyện vợ con anh ấy. Mặc xác chuyện nọ này của anh ấy.
Chứng giận dỗi đột ngột nổi lên trong tôi. Anh tròn mắt vì hình như chưa thấy tôi thế bao giờ. Chẳng lẽ tôi lại huỵch toẹt ra lời rằng anh là kẻ đạo đức giả. Không tình ý với tôi thì trong đêm mưa gió thế này anh lặn lội đến nhà tôi làm gì? Đến chỉ để rao giảng đạo đức vu vơ? Mặt dữ của tôi có làm anh hoảng, anh nhìn trời, đứng dậy cáo từ.
Tôi cầm chiếc áo mưa đưa anh. Anh thận trọng mặc áo mưa, rồi đưa tay vỗ vai tôi, cái vỗ vai người lớn ban cho con trẻ. Phải chi anh nắm tay tôi, lâu hơn cái bắt tay thường tình thì có lẽ tôi đã tha thứ cho anh tất cả. Nhưng không, anh chậm rãi đi ra cửa. Tôi lặng nhìn theo. Mưa chưa tạnh hẳn, những hạt nhỏ vẫn lất phất nghiêng theo bóng đèn đường. Mưa Sài Gòn dè đâu dai dẳng thế. Tôi đứng lặng nhìn mưa. Tâm hồn cũng mắc mưa. Chạnh một liên tưởng vô thức về người đàn bà, như cảnh báo trong truyện Mưa Sài Gòn, trôi ra đường... Đời tôi cũng sẽ như thế thật sao?
*
Tôi bước ra cổng nhà máy, chỉ mong Nguyên sẽ đứng chờ tôi. Tôi sẽ leo lên xe Nguyên, ngồi hai bên, ôm hờ eo, xe cài số lướt nhanh. Nhưng mấy hôm nay Nguyên có ý tránh mặt tôi. Tôi chưa biết nguyên cớ. Chuông đứng nơi cửa, không biết chờ ai, túi xách vung vinh. Thấy tôi bước lại, Chuông nháy mắt cười.
- Đi với nhau một đoạn được không?
Tôi gật đầu.
Chúng tôi sang đường. Sự im lặng của Chuông làm tôi sốt ruột. Tôi hối:
- Nói gì đi chứ?
- Khó nói quá!
- Sao vậy?
- Chúng mình chưa phải là đôi bạn thân, mà câu chuyện này phải thật thân thiết và tin cậy nhau mới nói được.
Tôi chúa ghét những lời rào đón lòng vòng, nhưng vì muốn nghe chuyện Chuông nói nên đành nhịn.
- Trong nhà máy mình không thân ai hơn Chuông.
- Mình biết. - Chuông đáp. - Thế này Long ạ, người ta đồn cậu quan hệ với giám đốc, chuyện ấy thật hư thế nào?
Tôi hơi bất ngờ vì cách vào chuyện của Chuông. Cô đã nói đúng, câu chuyện thật khó nói, nếu tôi không đủ can đảm để nói với Chuông tất cả. Còn chối quanh thì điều đó cô lại không cần nghe. Nhưng tôi đã khôn khéo lật vấn đề theo hướng khai thác những suy nghĩ của Chuông về tôi, về anh, về những người xung quanh trong chuyện này. Tôi cười khan.
- Vui nhỉ? Chuông nghĩ sao?
- Chuông không tin chuyện nhảm này, bởi Chuông biết tính Long, Long là người học thức, chẳng lẽ lại tình ái lăng nhăng.
Tôi điếng người. Sự bênh vực của Chuông như tát vào mặt tôi, thì ra, những người có học thức, không ai lại đi làm cái chuyện mà người đời kêu bằng tranh vợ cướp chồng, ý Chuông nói vậy? Tình yêu không có trong các mối quan hệ dạng này. Trong cơn điếng, tôi tự bênh vực mình bằng cách phun sự thật, không né chối.
- Chuyện đó có thật đấy.
- Sao? Long nói sao?
- Mình yêu anh ấy.
Mắt Chuông tròn vo, nửa tin nửa ngờ. Tôi nhắc lại lần nữa.
- Mình yêu anh Bảy Trọng.
- Cậu đùa?
- Chuyện này sao dám đùa?
- Nghĩa là dư luận đã không vu khống?
- Họ đã nói đúng về mình. Còn tình cảm anh ấy thế nào thì mình không biết.
- Mình cứ nghĩ cậu yêu kỹ sư Nguyên.
- Mình với anh Nguyên là bạn.
- Cậu lãng mạn quá.
- Kể cũng lãng mạn thật.
Tôi đã nói một sự thật, không thêm bớt, không huyễn hoặc. Tôi thở dài.
- Cậu có nghĩ cái cậu gọi là tình yêu tác hại cỡ nào không?
- Không tình yêu nào có hại cả.
- Cái gì?
Chuông lại tròn xoe mắt và tôi nhắc lại nguyên văn câu nói của mình.
- Không tình yêu nào có hại cả.
- Tai hại khôn lường. Giám đốc đã có vợ, thậm chí con anh ấy cũng đã lớn.
- Một Hoàng Tử Bé, đúng không?
- Nó đã lớn.
- Vì thế mình không có quyền yêu?
- Cậu yêu chức giám đốc của anh ấy.
Ai cũng nghĩ tôi yêu anh ấy vì anh ấy là giám đốc. Về lý, tôi thực khó thanh minh. Nhưng về tình, tôi muốn phơi bầy lòng mình, tôi không mê anh ấy vì anh ấy là giám đốc. Từ ngày biết anh ấy đến giờ, anh ấy chưa làm điều gì, với tư cách giám đốc, cho tôi vinh quang, đẹp đẽ, sung sướng hơn. Tôi yêu con người anh ấy, ý chí, nghị lực của anh ấy. Và điều quan trọng là cứ mỗi khi nghĩ về anh ấy trái tim tôi lại đập rộn lên. Tình yêu là thế, còn nếu bắt tôi phải cắt nghĩa, tôi bất lực. Anh ấy không là giám đốc, tôi vẫn yêu.
- Anh Bảy đã có vợ, đó là lằn ranh cấm cản. Long hiểu chứ? Vậy mà cậu đã leo qua. Cậu làm mọi sự rối mù lên, cậu đã làm cho danh dự của anh Bảy bị thương tổn, uy tín của ảnh bị giảm sút, những kẻ không ưa ảnh có thêm chuyện để bôi nhọ và hạ bệ ảnh.
Tôi hiểu là Chuông đã đi xa hơn những lời trách móc, sẽ tới đoạn chửi thẳng vào mặt tôi và biết đâu, với bản tính bộc trực và đơn giản, Chuông chẳng đem chuyện này ra thưa thớt.
- Sỉ vả như thế đủ rồi. Tôi không nhơ bẩn và đáng ghê sợ như mấy người tưởng đâu.
- Nhưng tại sao cậu lại yêu anh ấy mới được chứ?
- Chuông tin?
- Thì Long vừa nói.
Tôi cười. Tấn công cô gái bộc trực và đơn giản này chẳng mấy khó khăn.
- Buồn cười thật. Một cô gái như tôi mà lại đi yêu người đàn ông đã có vợ, có con? Bạn tưởng chức giám đốc to tát lắm sao? Bạn xem thường tôi quá.
- Nhưng chính Long vừa nói…
- Nói cái gì? Lẽ ra, chỉ cần nghe thấy những điều quái gở đó, bạn đã phải chỉ thẳng vào mặt bọn buôn chuyện và quát chúng nín. Đáng tiếc bạn đã không làm như thế, chúng mình còn chưa thực tin nhau.
Chuông lặng điếng. Cô hoàn toàn bất ngờ vì những lý lẽ phản công của tôi. Mặt cô thật tôi nghiệp. Tôi vẫn giữ nguyên gương mặt bực tức, phẫn nộ, nhưng trong bụng thầm cười. Chuông ngô nghê và cả tin. Còn tôi, một đứa con gái đáng khinh, không biết từ khi nào, đã nhiễm đủ mọi thủ đoạn gian ngoan, xảo quyệt.
- Mình xin lỗi, mình thành thực xin lỗi.
Tôi thở dài với gương mặt buồn bã.
- Tội nghiệp Long và anh Bảy, người tử tế mà phải chịu điều tiếng. - Rồi Chuông cười vô tư. - Nhưng dù sao, mình cũng thấy nhẹ cả người.
Chúng tôi chia tay nhau. Tôi nhìn theo Chuông rẽ qua đường khác mà lòng muốn khóc. Tôi ơi là tôi, chỉ trong một khúc thời gian mà phải sắm đến hai vai kịch, viển vông giả thật khôn lường.
Tôi quyết định tạt thăm Trinh.
Trinh mừng gặp tôi. Cái miệng nó tía lia câu chuyện mào đầu mà chắc chắn nó thú vị.
- Lạ lắm mi ạ, từ sau bữa đi Từ Dũ nạo, không hiểu cắc cớ gì mà vú tao nở đầy hoa son.
Tôi đã lợm chuyện nạo thai của Trinh, nên không đả động, mà đùa ngang.
- Mụn ruồi thì nói mụn ruồi còn bày đặt hoa son.
- Ngày nào tao cũng ngắm vú mình, mà tới hôm rồi chàng nói mới té ngửa.
Tôi hỏi lơ đãng:.
- Phán về rồi sao?
- Đâu có.
- Bồ mới?
- Chàng tổng Hà Nội đó. Nhớ chàng quá, tao điện bạo, ai dè chàng bay vào.
- Chiến thuật quần sà lỏn hả?
- Không. Chàng si tau thiệt.
- Lạy Chúa.
- Khỏi cần lạy Chúa của mi. Cứ xem cách chàng vồ vập là tau đo đếm được mức độ tình si. Chàng cắn tau đau điếng. Vừa cắn vừa ăn hoa, anh phải hâm đỏ em, trong anh đầy lửa tình. Tau cười cải lương. Đang nựng vú tau, chợt chàng hỏi sao vú em nhiều hoa son vậy? Tau lườm chàng. Son son cái con khỉ, vết răng anh thì có. Chàng lắc đầu và chỉ cho tau những chấm hồng mới. Ôi, nó mới đỏ, mới đẹp làm sao. Trinh vừa nói vừa tốc chiếc áo thun đang mặc, để lộ bộ ngực trắng hồng. Mi nhìn coi, chẳng hoa son là gì. Trinh rê ngón tay chỉ những nốt ruồi. Quả là nhiều thật. Những nốt ruồi đỏ, như đầu que tăm, lốm đốm, trông thật đáng yêu. Tau hỏi, nhiều hoa son thì sao? Chàng bảo, hoa son là kho tàng, tiền bạc. Tau hỏi, lấy những thứ đó ở đâu? Chàng xoa vú tau và...
- Thôi đi, nhễ quá.
- Mi không thích? - Trinh cười sặc. - Thằng Vinh cởi áo mi chưa? Tau mới dạy nó thuật cởi áo đàn bà.
- Tởm.
- Để tau nói mi nghe, đàn ông nào chẳng thèm đàn bà, nếu mình cũng thích nó thì phải kích tay nó tìm khuy áo mình. Tau muốn khoe những nốt hoa son này với thằng Vinh nhưng cu cậu đạo đức, khiến tau thành con vô liêm sỉ.
- Điếm mới đúng.
- Vậy hả? - Trinh lại cười sặc, rồi tiếng cười lặng đắng, nóng nước mắt nhìn tôi. - Mi biểu tau điếm, vậy mi giống gì? Một lúc mi vờn mấy thằng đàn ông?
- Mi nói bậy.
- Tau không phải dân buôn chuyện. Mi chài thằng Vinh. Mi câu thằng Nguyên. Mi đeo gã giám đốc già. Bộ thế không điếm? Còn tau, tau ngủ với nhiều thằng, tau không thẹn, tau không giấu, tau không chối, tau thừa nhận. Chỉ có điều tau không yêu nhiều đực cùng lúc như mi. Tau cần đàn ông. Phán đi, tau cô đơn.
Tôi đâu dè Trinh nói vỗ mặt những lời như thế. Tôi điếm. Thật vậy sao? Tôi đứng dậy, dợm đi, nhưng Trinh đã nhào tới ôm tôi. Tôi khẽ đẩy nó ra và ngồi lại.
- Tau không phải hạng lăng nhăng như mi nghĩ.
- Yêu tuyệt nhất trần đời. Yêu sao gọi là lăng nhăng? Ngộ nhận yêu mới là vớ vẩn, mới là lăng nhăng.
Tôi xem khinh thứ lý luận nhắng nhít của Trinh, chỉ trề môi, không đáp. Trinh không chấp, nhưng không buông tha tôi.
- Tau không muốn mi khổ sở vì tình ái. Tình ái phải làm ta sướng, hiểu không? Thương thằng Vinh đi, nó tốt người, lại trẻ và có học.
- Đừng nói tới Vinh.
- Bộ nhắc tới jiđi thì mi chịu?
- Tau không biết.
- Ngủ với nhau chưa?
- Tau chẳng tiếc gì với ảnh, nhưng ảnh không đòi.
- Tau mà ở hoàn cảnh đó thì... - Trinh nháy mắt.
Tôi tính hỏi nó, mi có cách gì, thì Trinh đã hỏi tôi điều mà thoạt nghe tưởng lạc sang chuyện khác.
- Trong hai đứa đeo mi, mi thích đứa nào hơn? Vinh hay Nguyên? Hãy ngủ với đứa nào mi thích. Nghe tau đi. Hoặc mi sẽ cuốn vào cuộc tình đó, hoặc cuộc tình đó sẽ làm cho con đực jiđi nổi ghen mà chạy đến quì dưới chân mi van cầu.
- Mi điên mất rồi.
- Yêu người có vợ, có con còn điên hơn nhiều. Tau uế vào cái gọi là yêu đương của mi. Tau nói thiệt, mi còn si gã giám đốc già thì tốt hơn hết đừng hộc chuyện đó với tau.
- Bộ mi không cặp với gã Tổng?
Trinh cười :
- Nếu mi cũng như tau, mi cũng bồ bịch cho vui thì tau đâu có nói. Đằng này mi si nó, lại si lậm, mới khổ. - Trinh bỏ lặng, nhìn tôi, tôi thấy nơi khóe mắt Trinh hai giọt khóc sắp nhòe. - Phận nữ thư ký tụi mình, thời nào cũng vậy, chỉ là thứ gái bao. Vì thế, lột được chúng cái gì thì lột, còn chuyện ái tình nhất định phải tém. Tau đã có chương trình lột gã Tổng, mi cũng nên làm như vậy với Bảy Trọng.
- Nhưng tau yêu ảnh.
Trinh đứng dậy, mặt nó rắn đanh:
- Mi hãy đem mối tình điên khùng đó về nhà mà thờ. - Nó quay ngoắt mặt hàm ý đuổi tôi.
Tôi về nhà với nỗi hoang mang khó tả. Tôi thương anh thì tội lỗi gì mà ai cũng lên án? Nếu coi Chuông là thành viên mới mẻ, trong sáng của chính thể mới đã loại tôi, đã khinh bỉ tôi, thêm cả nguy cơ tôi sẽ bị trừng phạt. Còn nếu coi Trinh là thành viên của chính thể cũ, chính thể ngụy hiện sinh, thì ngay thứ hiện sinh đó cũng xua đuổi tôi. Tôi ơi, phận dơi, không thuộc họ chim cũng không trong họ chuột!
Tôi đứng dưới vòi sen thật lâu, cho tới khi cảm nhận những giọt nước xối vào tôi lạnh rát, người tôi nổi gai ốc, tôi vẫn chưa muốn rời búp sen. Tôi muốn tra tấn mình, muốn đánh bật khỏi trí óc những ý nghĩ si cuồng về anh ấy. Nhưng tôi đã không thể. Tôi lau mình bằng chiếc khăn bông xanh, mặc quần áo, bỏ qua bữa tối, lăn lên giường ngủ. Giấc ngủ nặng trĩu. Và trong nặng trĩu ấy tôi mơ.
Chúng tôi bềnh bồng trên chiếc thuyền tình. Đại dương mênh mông, nước xanh văn vắt. Những con chim nắng từ trời liệng xuống, tôi tung những hạt bánh vò nhỏ trong tay mời chim, còn anh thì hát.
- Bài gì vậy anh?
- Bài Những người yêu nhau.
Tôi khẽ nhịp theo lời ca: Giữa đại dương bao la, chỉ có (có) hai người. Trời xanh, biển xanh, chỉ có môi em (môi em) hồng tươi...
Anh! Tôi giật thót gọi cười. Anh từ sau rón rén lại, ôm tôi. Những cánh vụn bánh trong tay rơi xuống thuyền tình. Cánh áo choàng tắm trên vai rơi xuống thuyền tình. Tôi trong tay anh ngả xuống thuyền tình.
- Anh biết gì không?
- Không.
- Anh vô tâm lắm.
- Vô tâm?
- Anh không thấy gì nơi ngực em sao?
Anh cắn môi tôi trong tiếng thầm thào.
- Anh thấy ngay từ buổi đầu gặp em, em mặc chiếc áo hoa rộng cổ...
Tôi chợt nhớ chiếc áo hoa rộng cổ. Anh hôn mặt, hôn cổ và đậu lại rất lâu nơi ngực trái có nốt hoa son.
Tôi bừng mắt. Anh đâu? Anh đâu? Tôi chơi vơi, chếnh choáng. Vội nhắm mắt, hy vọng tìm lại bóng hình anh. Giấc mơ vỡ vụn. Chẳng có biển, chẳng có thuyền, chẳng có những cánh chim nắng, chỉ còn thoang thoảng đâu đây hương tình nhàn nhạt. Giờ này chắc anh đang ngon giấc bên vợ con anh. Tôi phủ mặt xuống gối, bật khóc.
(còn tiếp)
Nguồn: Ma trận tình. Tiểu thuyết của Nguyễn Nguyên Bẩy. NXB Văn học, 11-2011.
www.trieuxuan.info
|