tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21316115
Tiểu thuyết
18.08.2011
Nguyễn Nguyên Bẩy
Linh hồn lang thang

Một


Tới rạp Mê Linh, anh bảo xích lô cho anh xuống. Người xích lô nhìn anh như muốn hỏi lại. Anh cười giải thích là anh muốn đi bộ một quãng. Còn chừng năm trăm thước nữa mới tới dốc Thọ Lão. Lẽ ra cứ thẳng phố Lò Đúc mà đi, là thuận đường. Nhưng tới ngã tư Nhà Rượu anh rẽ phải, vòng lối chùa Hai Bà, đường xa hơn.


Từ bên bờ hồ Hai Bà đã có thể nhìn thấy hai cây dừa cao vút giữa những dãy nhà lá, nhà tôn lúp xúp. Đây không phải giống dừa Thanh, cũng không phải giống dừa Quảng quê anh. Đây là giống dừa của làng dừa Sấu Giá. Anh đã đi nhiều, Nam có, Bắc có, nhưng anh chưa thấy một làng dừa nào đẹp bằng dừa Sấu Giá. Nơi đây, hầu như dân chúng không trồng một loại cây gì khác ngoài dừa. Những thân dừa cao ngỏng, trĩu quả, buông bóng xuống những con đường gạch, những ao bèo tấm chi chít. Cũng ở đây, dân chúng có nghề nuôi tằm dệt vải. Những đêm trăng sáng, nghe tiếng sa quay, tiếng các cô thôn nữ hát, mà được ngồi nhâm nhi những con nhộng béo ngậy, với một chút cay thì thú vị biết bao. Đời đẹp lắm. Anh đã được hưởng cái đẹp đó nhân lên trăm lần, bởi trong khung cảnh ấy, anh còn có Cúc, cô thôn nữ mười tám tuổi, nước da trắng nõn, má lúm đồng tiền, anh đã phải lòng cô ngay từ lần gặp đầu tiên và cô cũng đã xiêu lòng trước anh.


Anh gặp Cúc ở hội Chùa Thầy. Dạo ấy, chuyện Tổng tuyển cử thống nhất đất nước không còn là đề tài nóng bỏng đối với những thanh niên miền Nam tập kết như anh nữa. Đã qua mùa tháng Bẩy năm Năm Sáu. Lại qua mùa tháng Bẩy năm Năm Bẩy. Năm Năm Tám, cả miền Bắc nóng bỏng không khí đấu tranh với địa chủ, cải cách ruộng đất, rồi cải tạo tư sản, rồi Nhân văn giai phẩm. Anh bị cuốn vào cơn lốc đó. Có gì đâu, anh là một nhà báo, lại làm việc ở Đài Tiếng nói Việt Nam, không bận sao được. Vậy mà đám bạn dứt anh ra khỏi công việc, rủ anh đi trẩy hội Chùa Thầy. Âu cũng bởi ông Tơ, bà Nguyệt muốn se duyên anh với Cúc. Tám tháng sau, anh và Cúc nên vợ, nên chồng.


Đã có vợ, phải có nhà. Bạn bè của anh đã nói với anh như thế. Ở miền Bắc, dạo đó, chuyện nhà cửa chưa phải cuộc huyết chiến khốc liệt, nhưng đối với những thanh niên miền Nam tập kết như anh thì vẫn cứ là chuyện hái sao trên trời. Cũng may, chưa có nhiều trai Nam táo tợn lập gia đình như anh. Vì thế việc anh lấy Cúc được coi như một điển hình cần giúp đỡ. Bạn bè dốc túi tiền còm vào tay anh vừa đủ cho anh mua căn nhà lá chừng mười hai thước vuông xập xệ bên bờ ao rau muống. Có nhà, tối nào anh cũng anh và Cúc cũng thay nhau vào nhà máy rượu gánh xỉ than để tôn thêm nền và sân sau, sân trước. Ông già vợ đem từ Sấu Giá ra cho hai vợ chồng trẻ hai cây dừa, anh trồng trước nhà, sát bờ ao.


Mới đó mà hai cây dừa đã cao vọi. Mới đó sao được, cũng đã mười ba năm rồi còn gì. Hai vợ chồng lấy nhau đầy năm thì Mai Vàng chào đời. Anh xin vợ cho anh cái quyền đặt tên cho con gái. Mai Vàng, một mảnh quê hương trong hồn anh. Mai Vàng lớn lên ngoại trừ cái mũi giống anh, còn tất cả là hiện thân sắc đẹp của mẹ, nước da trắng nõn và hai má lúm đồng tiền thật sâu. Lúc Mai Vàng bập bẹ được hai tiếng: Ba ơi, thì anh được lệnh gọi đi chiến trường B. Cũng đã gần mười năm rồi...


Chỉ còn chừng trăm thước nữa là anh về tới nhà.


Cả trăm lần, nếu không muốn nói là ngàn lần, anh đã tưởng tượng thấy cuộc trở về này: Mai Vàng không nhận ra anh, tất nhiên là đôi mắt nó sẽ tròn xoe ngơ ngác. Nó gọi rầm lên kêu mẹ ra có khách. Cúc từ trong bếp tất tả lao ra, hai tay lấm bụi than chùi vào vạt áo. Cúc thấy anh. Một tiếng reo. Rồi nước mắt và tiếng nấc. Cúc lao vào, ôm cứng lấy anh như sợ anh sẽ bay mất. Nước mắt anh tứa ra. Mai Vàng đứng sau mẹ và khóc. Ôi, tội nghiệp con gái ba. Lại đây với ba, ba thương. Anh đã không cầm được nước mắt, ôm con vào lòng.


Anh nhầm nhà chăng? Không thể. Cảnh vật thay đổi làm anh ngỡ ngàng. Hồi anh đi, ao rau muống còn nguyên, những trưa hè oi nồng, anh đã lội xuống bắt ốc nhồi. Trời nóng, ốc không chịu nổi cái nóng hay vì một lý do nào đó, đua nhau bám miệng vào bè rau muống. Còn những ngày rét hanh tháng chạp, nước gần như cạn khô, chỉ còn vài vũng, anh lội xuống bắt cá, một xô đầy những săn sắt, rô ron và cả những chú cá quả bằng cổ tay. Nhưng giờ đây, cái ao rau muống đã biến mất. Người ta đã tôn nền, dựng trên đó san sát những ngôi nhà gạch tường con kiến, lợp ngói đỏ và tôn phibrô. Nhà anh chìm sâu vào phía sau những dãy nhà mới dựng này.


- Mai Vàng!


Anh gọi vang trong mừng rỡ. Hai đứa bé, một trai, một gái đang chơi ô ăn quan, khựng tay lại ngước nhìn anh. Bé gái giống Mai Vàng như đúc, nước da trắng nõn, hai lúm đồng tiền thật sâu.


Mai Vàng! Anh gọi tên bé gái một lần nữa. Bé gái buông những viên sỏi trong tay, đứng dậy, một chút bẽn lẽn, ngơ ngác.


- Thưa Bác, chị cháu mới là Mai Vàng, còn cháu là Mai Duyên.


- Cháu là con mẹ Cúc?


- Mẹ cháu đi làm trưa mới về. Bác là bạn của mẹ cháu hay bạn của ba cháu?


- Ba cháu cũng đi làm?


- Dạ, ba cháu đi công tác Hải Phòng, thứ bảy này ba cháu mới về.


- Bác biết.


Anh cũng chẳng hiểu vì sao anh lại thốt ra hai tiếng ấy. Anh biết cái gì mới được chứ! Đầu óc anh rối mù, ruột gan anh đau quặn, anh cảm thấy như trời sập trước mặt mình. Cũng có thể đây là một cháu bé nào đó, con hàng xóm, và cũng có thể cháu cũng có mẹ tên Cúc và có chị tên Mai Vàng. Một cái tên gọi quá đẹp nên các bà mẹ bắt chước đặt cho con. Nhưng sao cháu gái lại giống Mai Vàng đến thế.


- Cháu có thể cho bác vô nhà đợi mẹ về được không?


- Nhưng bác phải nói cho cháu biết bác là ai.


- Bác là bạn của mẹ cháu.


- Nếu vậy thì được, cháu sẽ mở cửa cho bác vào nhà, nhưng bác phải cam đoan bác là bạn mẹ cháu cơ.


Anh gật đầu.


Cháu gái nắm tay anh, dẫn anh đi tắt qua hiên dãy nhà tôn mới dựng. Căn nhà của anh đây rồi, nằm lọt giữa hai cây dừa. Cầu trời, cháu gái đừng đưa anh vào căn nhà đó. Nhưng cháu gái đã dừng lại trước cánh cửa gỗ có ổ khóa ngoài.


- Bác đợi cháu một tý, cháu mở khóa mời bác vào.


Anh nắm tay cháu gái khi cháu vừa đưa chiếc chìa khóa vào trong ổ.


- Ta đứng ngoài này chờ mẹ cháu cũng được.


- Không nên. Cháu tin bác không thể là kẻ gian. Mẹ cháu bảo khóa cửa để phòng kẻ gian.


- Bác biết, cháu tốt với bác quá, nhưng bác đứng ngoài này cũng được.


Nước mắt anh chảy ngược vào trong, mặn chát. Anh tựa vào tường cố cho khỏi ngã. Vẫn chiếc giường đôi ngày cưới. Vẫn chiếc tủ áo ngày cưới. vẫn cái mắc áo ngày cưới. Chỉ có điều khác là trên đó treo một chiếc nón cối đã sờn mép, bên cạnh chiếc nón lá, chắc là của Cúc, một bộ quần áo đàn ông chưa kịp giặt, vài chiếc áo trẻ con, chẳng biết có chiếc nào của Mai Vàng. Anh ngước nhìn lên nóc tủ. Bàn thờ. Trời ơi, ai thế kia? Anh. Đúng là anh mười năm về trước, hai má mũm mĩm và nụ cười lẩn trong môi. Người anh bỗng run lên. Thì ra anh đã chết, cô ấy đã thờ anh và đã đi lấy chồng.


Cháu gái vẫn nhìn anh không chớp. Hình như sự đau đớn đã hiện đầy gương mặt anh, khiến ánh nhìn cháu gái bắn sang anh có phần thương hại. Anh gượng cười, cố xua đi ánh nhìn giống như đúc cặp mắt bi ve của Mai Vàng khi bập bẹ gọi anh: Ba ơi.


- Cháu mấy tuổi?


- Thưa bác, cháu lên bẩy.


- Lên bẩy? - Anh hỏi lại vì sợ mình nghe lầm.


- Cháu học lớp một trường Hai Bà Trưng, cô giáo cháu tên là Ngọc, cô thương cháu lắm.


- Cháu có em không?


- Dạ có, em cháu tên Mai Quảng, nó mới lên ba, chủ nhật vừa rồi bà ngoại ra chơi, bà ngoại đưa nó về quê rồi.


- Mẹ cháu có khỏe không?


- Hôm rồi bà ngoại cháu mắng mẹ cháu.


- Sao vậy?


- Bà ngoại cháu bảo, mày cứ quần quật suốt ngày, ăn uống kham khổ, người còn bằng cái xác ve ấy. Trận rồi thằng Quảng ốm, mẹ cháu gầy đi ba cân.


- Cháu có thương mẹ không?


- Cháu thương mẹ nhất, mai kia cháu lớn, cháu đi làm cháu sẽ nuôi mẹ.


- Chị cháu học giỏi không?


- Chị Mai Vàng ấy à, chị học dốt lắm bác ạ, năm ngoái chị ấy bị đúp lớp năm.


- Bố mẹ cháu không thương chị Mai Vàng à?


- Tại chị không thương bố nên bố ghét.


- Sao cơ?


- Bố đánh đòn chị luôn.


Chân anh muốn khụy xuống, người lại rét run lên. Anh hiểu là mình lại sắp lên cơn sốt. Cần phải về viện ngay. Ý nghĩ lóe lên giục giã. Không phải anh không tiên liệu được cơn sốt rét này. Có thể về tới nhà anh lại lên cơn sốt, nhưng Cúc và Mai Vàng sẽ chăm anh. Nhưng anh có ngờ đâu cuộc trở về của anh lại phũ phàng thế này.


- Bây giờ bác phải đi đã cháu ạ.


- Bác nói là bác chờ mẹ cháu về cơ mà.


- Rồi bác sẽ trở lại.


Anh định quay ra thì cháu gái đã nắm chặt tay anh:


- Nhưng bác phải nói cho cháu biết bác là ai để lát nữa cháu nói với mẹ cháu.


- Cháu cứ nói bác là bạn mẹ cháu. Nói thế là mẹ cháu biết mà.


Anh vuột tay mình khỏi tay cháu gái, đi loạng choạng rất nhanh ra ngõ. Không thể ngã quỵ ở đây. Không thể ngã ở đây. Anh vừa đi, vừa lẩm bẩm trấn an mình. Tới đầu dốc Thọ Lão, anh kêu xích lô chạy về bệnh viện. Ngồi trên xe, anh rét run, đầu óc lơ mơ quay cuồng. Về tới cổng bệnh viện, mồ hôi đẫm như tắm, anh thực sự không còn biết gì nữa, người ta đưa anh vào phòng cấp cứu.


*


Trăng vằng vặc làm cho đêm bớt phần lạnh lẽo, những tiếng hát ru của Cúc vẫn như dao thái từng khúc ruột. "Mai rồi một mẹ, một con. Biển xa thăm thẳm cánh buồm cha đâu. Những gì gửi lại cho nhau. Một đời tình nghĩa, một câu thề nguyền".


Cúc nấc trong tiếng ru con. Anh như thấy từng giọt nước mắt tứa ra từ đôi mắt đen nhánh của người mẹ mới bước vào tuổi hai mươi. Trái tim anh bấy ra như bã đậu. Trên chiếc chõng tre (anh mua ở chợ Sấu Giá hồi năm ngoái), Thế ngồi như một pho tượng, gương mặt phủ mỏng một lớp sương. Anh với tay lấy chiếc điếu cày (cũng mua ở chợ Sấu Giá) châm đóm vào ngọn đèn Hoa Kỳ, rít sòng sọc một hơi thật dài, phả khói đặc quánh, mờ mịt, làm cho gương mặt Thế biến mất trong làn khói ấy.


- Phải chi anh đừng xung phong.


Tiếng Thế vọng lên từ hang sâu. Anh không đáp lại tiếng vọng ấy.


- Hậu quả của cuộc chiến tranh này chưa thể nào lường được. Nó như miệng núi lửa, mình là vật thí thân.


- Sao chú lại nói vậy. - Tiếng Cúc ru con từ trong buồng lại vẳng ra lành lạnh. - Câu ru buồn quá phải không cậu?


- Buồn quá. Cứ tưởng sẽ thống nhất đất nước, ai dè lại có chiến tranh.


- Có ai muốn chiến tranh đâu. - Anh thở dài. - Nhưng lửa chiến tranh đã cháy lên rồi thì phải dập tắt nó.


Thế không nói không rằng, lẳng lặng đứng dậy. Thế muốn tránh câu ru, hay muốn khỏi phải nghe những lời mà Thế cho là rất sách vở của anh. Thế đi chầm chậm ra đầu ngõ. Câu ru của Cúc đuổi theo.


Để thương, để nhớ cho nhau. Chim bay trời lộng bao lâu chim về. Thương cha lòng mẹ tái tê. Đêm cao vằng vặc tứ bề là trăng.


Anh nói vọng vào nhà:


- Cúc à, anh thích nghe câu gì vui vui một chút.


Cúc hiện ra nơi cửa, chiếc áo cánh phin nõn, chiếc quần lụa đen, gương mặt óng ánh do những tia trăng rọi vào những giọt nước mắt ròng ròng trên má. Cúc bước lại phía anh như trăng đi. Cúc ngồi xuống một đầu chõng, trăng tròn vành vạnh trước mặt anh. Anh nhìn Cúc lòng say ngần ngật.


- Trăng sáng quá. Anh nhớ buổi tối đầu tiên ngồi với bố nhìn em quay sa, trăng cũng đẹp như hôm nay.


- Biết phải xa nhau như thế này thì đừng lấy nhau.


- Chỉ chừng vài ba năm thôi em ạ.


Anh nói câu nhẹ bồng. Ngày anh đi tập kết, người đi kẻ ở đưa hai ngón tay chào nhau, như hẹn cùng nhau hai năm sau gặp lại. Họ đã ấn định ngày Tổng tuyển cử thống nhất đất nước, thế mà họ đã không thể thực hiện được. Còn bây giờ, để có ngày thống nhất đó, phải tiến hành cuộc chiến tranh. Chuyện đào núi và lấp biển đâu dễ dàng trong vài ba năm.


- Xa anh, em sống thế nào được.


Anh gượng cười. Nhớ lại câu nói của Cúc cũng hao hao thế này, khi anh đưa Cúc từ làng ra Hà Nội xin cho Cúc đi bán hàng trong cửa hàng bách hóa tổng hợp, Cúc cũng sợ dúm người, cũng lo là mình không thể làm được công việc đó. Vậy mà chỉ sáu tháng sau, Cúc đã trở thành cô mậu dịch viên xinh đẹp, duyên dáng và rất vừa lòng khách mua hàng.


- Hay là anh nói với các chú cho em đi với.


- Gian khổ lắm em ạ.


- Gian khổ bao nhiêu em cũng chịu được.


- Nhưng còn Mai Vàng?


Bất chợt tiếng khóc của con từ trong buồng vọng ra. Như một phản ứng tự nhiên, anh bật dậy, chạy vào với con.


- Nín đi, ba đây mà.


Anh ngồi xuống mép giường, vỗ nhẹ vào lưng con. Ước gì anh cũng biết hát ru như Cúc. Mai Vàng ngủ ngon lành quá. Hai má mũm mĩm, đầy đặn, không thấy hai đồng tiền, chỉ thấy chúm chím một bông hoa sắp nở.


- Em đã nói với mẹ rồi, mẹ bằng lòng nuôi Mai Vàng cho chúng mình. Nếu anh không muốn thế thì em sẽ gửi Mai Vàng vào trại nhi đồng miền Nam.


- Có nghĩa là em không muốn anh đi?


- Gửi con vào đó rồi em cùng đi với anh.


- Chống Mỹ lần này gay go hơn hồi chống Pháp nhiều lắm. Mai Vàng là tất cả những gì mơ ước của chúng mình. Mai kia khôn lớn nó sẽ không phải hổ thẹn vì ba má nó.


- Em biết, lần này anh đi không phải vài ba năm đâu.


- Anh tin là không lâu. Anh nhất định trở về với em và con.


- Anh...


Cúc định nói gì đó, nhưng chân loạng choạng, anh đưa tay đỡ Cúc, Cúc ngã vào lòng anh. Hai vai Cúc run bần bật, tiếng khóc càng cố kìm nén thì những cơ bắp càng run lên. Anh đặt hai bàn tay mình lên hai bờ vai Cúc. Hai bờ vai tròn lẳn, mát rượi. Cái cổ trắng ngần tương phản với mầu tóc đen nhánh búi ngược lên.


- Vào trong đó anh có nhớ mẹ con em không?


- Không một giây phút nào em và con không ở bên anh.


Anh đưa tay lên ngực, lấy ra từ túi áo hai tấm ảnh, một bức anh và Cúc chụp với nhau ngày cưới, một bức chụp hai mẹ con.


- Mai Vàng giống em quá. Mai kia lớn lên, đẹp như mẹ nó thì khối chàng trai chết với nó.


Gương mặt Cúc rạng tươi sau câu nói của anh. Gương mặt Cúc chiếm toàn bộ khuôn nhìn đôi mắt anh và như một dòng thủy triều dâng ngập lòng anh. Em đẹp quá, Cúc ơi. Anh định thốt lên như thế, nhưng kịp nén. Bởi anh biết, câu nói của anh sẽ làm cho anh loạng choạng và trái tim Cúc lại bật ra tiếng nấc. Cúc yêu anh, tin anh và Cúc đủ can đảm để chờ đợi thủy chung. Vì tấm lòng thủy chung đó, nhất định anh sẽ trở về. Tiếng Thế rít thuốc lào ngoài sân xen ngang vào im lặng đắm đuối của vợ chồng anh. Anh khẽ nhấc vai, kéo Cúc ngồi lên giường.


- Anh còn vài chuyện cần phải nói với Thế.


Anh vừa ngồi xuống đầu chiếc chõng, chỗ khi nãy anh ngồi, đã nghe Thế gieo xuống anh câu hỏi lập lờ, nhưng anh hiểu trọn vẹn nghĩa của câu hỏi đó.


- Anh Mạnh, hay là...


- Mình định mang cái điếu cầy này theo.


- Em sẽ báo cáo với tổ chức về hoàn cảnh của anh.


- Sao? - Anh nghiêm giọng. - Chú định phản bội tình bạn? Chú nên nhớ rằng, chú có làm gì đi nữa, thì tôi cũng nhất định vượt Trường Sơn trở về quê hương. Tôi sẽ chỉ là một thằng tồi, khi nghe tiếng gọi của quê hương mà bưng tai như không nghe thấy.


- Nhưng vết thương nơi chân phải của anh…


- Chú đừng nói nữa, - giọng anh trầm xuống, ấm áp, - vết thương ở chân hồi chống Pháp bây giờ đã lành rồi. Hơn nữa, mấy tháng nay luyện tập, mình đã đủ sức để vượt Trường Sơn.


- Nhưng hoàn cảnh gia đình anh...


- Thế à, ngày mai mình phải xa Cúc, xa Mai Vàng, xa chú, mình cũng buồn lắm, nhưng mình cũng phải đi. Mình sẽ thực sự yên tâm nếu như chú nhận giúp mình một điều.


- Anh cứ nói.


- Đời mình chỉ có Cúc và Mai Vàng.


- Em hiểu.


- Mình trở về Nam chiến đấu cũng là vì mẹ con cô ấy.


- Anh cần gì phải nói điều đó.


- Chú cứ để anh nói. Anh muốn gia đình mình êm ấm hạnh phúc trong một đất nước thanh bình, thống nhất. Mai Vàng sẽ lớn lên với một tương lai đẹp đẽ như nó mong muốn. Thế ạ, chúng mình là bạn, lại đã kết nghĩa anh em.


- Anh khỏi cần xác định quan hệ thiết cốt của chúng ta.


- Chú cầm lấy hai bức ảnh này, Cúc mới đưa cho anh hồi chiều, chú biết đấy, kỷ luật chiến trường không cho phép. Chú hãy giữ dùm anh và thay anh chăm nom cho bé Mai Vàng. Chú có hứa với anh...


Cổ anh bỗng nghẹn đắng, anh không nói được hết câu, hai môi bậm lại.


- Anh hoàn toàn có thể tin ở em.


- Cảm ơn Thế. Anh sẽ chiến đấu cả phần của Thế, của Cúc và của Mai Vàng.


Anh nhìn sâu nặng vào đôi mắt Thế. Nếu lòng anh có cửa, thì anh đã mở cửa tung ra để Thế nhìn thấy tất cả ruột gan anh. Đầu óc anh, trái tim anh rung động điều gì, thì lưỡi anh đã phô bầy bằng ngôn ngữ. Anh nói tiếng nói chân thật nhất của lòng mình. Anh tin là Thế cũng như anh. Cũng trong sáng và chân thành như thế. Thế đã hứa với anh sẽ chăm sóc vợ con anh những ngày anh đi vắng. Lời hứa đó được đảm bảo, anh không mảy may nghi ngờ. Anh muốn xiết mạnh bàn tay Thế với lời cảm ơn. Đôi mắt Thế ươn ướt niềm xúc động.


Trong buồng lại vọng ra tiếng ru của Cúc.


Hoa là con đó, con ơi. Ánh dương lồng lộng mặt trời của cha. Đất quê hương nở muôn hoa mặt trời.


(còn tiếp)


Nguồn: Linh hồn lang thang. Tiểu thuyết của Nguyễn Nguyên Bẩy. NXB Văn học, 11-2011.


www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bác sỹ Jivago - Boris Leonidovich Pasternak 16.12.2017
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 18.11.2017
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 13.11.2017
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
xem thêm »