tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21085678
Tiểu thuyết
03.05.2013
Triệu Xuân
Sóng lừng (VN. Mafia)

Thiên Kim gạt Đôn một cái khá mạnh:


- Ai tra tấn anh? Bộ anh quen tra tấn người khác rồi phải không? - Nàng nói và thoăn thoắt bấm nút áo.


- Kìa! Thiên Kim, anh van em! Cái vụ thằng Thức nó nói, cái vụ lập công ty tư nhân, dễ ợt mà em! Để mai anh lo. Một vài cú điện thoại là đâu vào đó thôi mà. Em yên chí đi. Công ty của em sẽ là công ty tư nhân đầu tiên của nước Việt Nam.


- Anh sẽ là…


- Anh sẽ làm cố vấn cho em! - Đôn cướp lời.


- Ô ồ… ông cố vấn! Nào, ta xuống phòng khách đi, ông cố vấn của em!


Tám Đôn tiu nghỉu. Thiên Kim nhìn Tám Đôn, miệng cười thật tươi:


- Anh có diễm phúc lắm mới được nhìn ngắm em no nê như vậy đó. Nào, ta xuống lầu! Mọi chuyện còn dài dài mà anh cố vấn! Anh không thiệt đâu. Em sẽ không để anh thiệt thòi!


Nuốt nước miếng, Tám Đôn cố nuốt cả cơn giận lẫn cơn thèm vào trong lòng. Xuống phòng khách, Thiên Kim rút lược ra chải lại tóc, soi mình trong gương, sửa lại áo quần rồi đứng trước mặt Tám Đôn. Cô nhìn mặt Đôn buồn thiu, cười lên khanh khách:


- Sao buồn quá vậy? Em đã nói là còn dài dài mà!


Cô đưa cho Tám Đôn gói vàng:


- Đây là quà mừng tân gia của vợ chồng em. Xin phép anh Tám nghe. Em về kẻo con em nó trông, nó không ngủ được! Tối mai, em sẽ điện thoại đến hỏi về kết quả. Được chứ, anh Tám?


- Em khỏi gọi. Anh sẽ gọi em!


- Thế à! Tốt quá. Chào anh Tám, em về nghe!


Tám Đôn nhìn đồng hồ. Nàng đến và đi trong vòng một giờ đồng hồ. Một giờ thôi, nàng đã làm ta trẻ lại như hồi mới hai mươi tuổi. Ôi! Con nhỏ này, có lẽ nào ta lại “chết” vì em? Có những khuôn mặt con gái, chỉ cần nhìn vào, ta đã thấy mê mẩn. Mặt con nhỏ này đúng là như vậy. Em đẹp quá! Em ơi!


*


*       *


Cơ hội làm giàu tựa như một khoảnh khắc đối với đời người. Kẻ nào nhạy cảm chụp được thì nên sự nghiệp. Trái lại, như nước chảy mây trôi. Tiền của ùn ùn kéo đến nhà vợ chồng Kim Tiền nhờ chụp được cơ hội hiếm hoi này.


Trong khi toàn bộ hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu đã tan rã về chính trị, kiệt quệ về kinh tế, vì ngủ quên quá lâu trong cõi phi thực tế, cố tạo ra một thế giới giả với những mộng tưởng giả và kết quả giả để đến nỗi dân nghèo nước nhược, thì hệ thống các nước tư bản chủ nghĩa với rất nhiều mâu thuẫn đối kháng quyết liệt, đã tự điều chỉnh, đổi mới để tạo nên đà phát triển không ngừng của nền kinh tế. Cái mà người ta gọi là cơ chế kinh tế thị trường thực chất là sự tự do hóa các chủ thể kinh tế, để cho các qui luật điều tiết và chi phối một cách khách quan, tự nhiên. Ở môi trường mà vợ chồng Kim Tiền đang sống, việc chuyển từ nền kinh tế kế hoạch hóa từ Trung ương dội xuống, sang nền kinh tế thị trường quả là một cơ hội bằng vàng cho những ai muốn làm giàu. Hoàn cảnh mới đã làm thay đổi tận bản chất con người của Ngô Hữu Tiền. Từ một chàng trai quen ăn chơi đàng điếm, Tiền trở nên căn cơ trong công việc, nhạy bén với thị trường, tinh tế trong các mối quan hệ. Ý chí làm giàu từ vợ lây lan sang chồng, trở thành động lực chi phối toàn bộ quá trình tư duy và mọi hoạt động của Tiền. Trường đại học của cuộc sống đã cấp tốc đào tạo Tiền trở nên thích nghi mau lẹ với mọi hoàn cảnh. Khi thì như một nhà ngoại giao sành sỏi, lúc như một công tử ăn chơi sành điệu, khi thì keo bo, cò kè mặc cả từng xu từng chữ trên một văn bản hợp đồng, lúc thì hào phóng ban phát tiền bạc như nước mà không hề đắn đo. Dư luận ở trong nước sửng sốt và thán phục khi Tiền xuất hiện trên trang nhất của các tờ báo lớn, bên cạnh vị nguyên thủ quốc gia, với những câu trả lời sắc sảo, đầy nhiệt tâm với dân với nước. Đó là chuyện xảy ra vào dịp Tết Nguyên đán. Tại Sài Gòn, Công ty Duy Nhất là công ty tư nhân đầu tiên được cấp giấy phép hoạt động. Sự ra đời của Công ty Duy Nhất như một bằng chứng của sự đổi mới của Đảng. Báo chí trung ương, thành phố, đài truyền hình, đài phát thanh... nhất loạt đưa tin, bình luận về sự kiện này. Đặc biệt, sau khi Tổng bí thư Đảng đến thăm, Công ty Duy Nhất phút chốc được cả nước biết đến, quan tâm theo dõi. Tiền cho phóng đại với cỡ lớn nhất mà máy rọi ảnh màu cho phép tấm hình Tiền chụp chung với vị nguyên thủ quốc gia. Tấm ảnh ấy, như một nhãn hiệu đặc biệt, không chỉ trình tòa, mà trình với cả thiên hạ trong, ngoài nước. Công ty Duy Nhất bước vào giai đoạn làm ăn mới với nhiều thuận lợi mà ngay cả các công ty lớn của nhà nước cũng phải ao ước. Trong khi hàng loạt đơn vị xây dựng chuyên ngành của nhà nước không có việc làm - vì không có vốn rót cho công trình, thì trong năm đầu tiên hoạt động, Công ty Duy Nhất đã ký được hơn chục hợp đồng. Hầu hết là những hợp đồng có giá trị lớn. Tiền trở thành tổng thầu, đi thuê các đơn vị xây dựng của nhà nước thi công. Tiền vốn của công trình này đắp đổi cho công trình khác. Lấy lãi của công trình cũ chi cho công trình mới để việc thi công đúng tiến độ. Đài truyền hình liên tiếp phát những phóng sự do Minh Tấn thực hiện, ca ngợi Công ty Tư doanh Duy Nhất đã bỏ vốn riêng ra xây dựng các công trình của nhà nước. Minh Tấn tìm không đủ lời để ca ngợi vợ chồng Tiền. Tiền trở thành nhà doanh nghiệp, nhà ái quốc đáng làm gương cho bao người noi theo. Tiếng tăm, thanh thế của Tiền vang khắp nơi. Tiền bảo vợ bỏ tiền ra cứu trợ tất cả những nơi Nhà nước đang hô hào cứu trợ: lũ lụt ở Trung, ở Bắc, nạn đói ở Nghệ Tĩnh, Thanh Hóa, khu nhà cháy ở quận Ba, quận Năm. Tiền mua tặng đài truyền hình hai máy quay phim đời mới. Và, dư luận ai cũng tin lời Tiền công bố rằng: Tiền hiện có trong tay hai chục triệu đôla, sẵn sàng đầu tư vào các công trình lớn cấp nhà nước, khu chế xuất Sài Gòn, xây dựng cầu Mỹ Thuận, cầu Hậu Giang, xây dựng xa lộ nối Duyên Hải với Bình Chánh, v.v... Ngôi biệt thự Tiền mua bằng của hồi môn của vợ nay đã được đập bỏ để xây dựng tòa nhà ốp đá cẩm thạch nhập từ Italia và được trang bị toàn đồ đắt tiền nhất thế giới - làm văn phòng công ty, đồng thời là tư gia của Tổng Giám đốc Công ty. Tiền có đủ các phương tiện thông tin liên lạc hiện đại, như telex, telefax. Trên nóc nhà Tiền chễm chệ cái ăng ten chảo loại có thể thu tín hiệu truyền hình của đài Mỹ, đài Úc, đài Nhật...


Tất nhiên là khách đến với Tiền nườm nượp. Từ các vị quan chức trung ương, thành phố, đến các vị tổng giám đốc, giám đốc và cả dân mánh mung, áp phe. Tiền đón tiếp khá nhiều nhà báo ngoại quốc cũng như các công ty nước ngoài. Vợ Tiền, cô Thiên Kim - Phó Tổng giám đốc thứ nhất, chuyên về công tác đối ngoại, thật xứng đáng với vai trò của mình. Khách đến với Công ty Duy Nhất dù chỉ một lần, cũng không thể nào quên được đệ nhất Phó Tổng giám đốc Thiên Kim - người đẹp, có tài ngoại giao. Biết bao luật sư, kỹ sư, kiến trúc sư, thuyền trưởng, máy trưởng... đua nhau xin về làm cho Duy Nhất. Tiền công bố với dư luận - bằng văn bản hẳn hoi - rằng tài sản và vốn liếng của mình ngoài hai chục triệu đôla, bốn chục tỉ đồng Việt Nam, còn có chất xám gồm một trăm người từ giáo sư, tiến sĩ đến kỹ sư, thuyền trưởng… toàn những người tài giỏi bấy lâu nay bị lãng quên, nay tự nguyện đến đầu quân cho Duy Nhất. Thế nhưng, ngoài tiền của và chất xám mà Tiền đã khoe khoang, có một thứ Tiền đủ khôn ngoan giấu kín - đó là quyền thế. Người mang quyền thế đến cho vợ chồng Tiền là Hai Banh ở Sở Tư pháp; là các vị quan chức ở ủy ban, ở quân đội, công an, thuế vụ… Nhưng có một người đặc biệt: “Anh đại tá cố vấn” - theo như cách xưng hô của Thiên Kim. Anh đại tá là người tổ chức mọi sự thành đạt của công ty này. Lời đánh giá ấy là của vợ chồng Tiền. Tám Đôn yêu cầu vợ chồng Kim Tiền hai điều: Một là, Đôn không xuất hiện tại văn phòng công ty, bất cứ một cuộc gì, kể cả lễ tiệc. Hai là, không để tên Tám Đôn trong danh sách cố vấn, tham mưu, cộng tác viên… Tóm lại, Tám Đôn sẽ làm tất cả mọi việc mà Kim Tiền yêu cầu, nhờ cậy. Nhưng về mặt công khai, kể như không có Tám Đôn! Trong công cuộc làm ăn của Duy Nhất, cả Tiền, lẫn vợ Tiền, đều hiểu tính đa nghi của Đôn qua chuyện này. Tại sao Tám Đôn phải mai danh ẩn tích? Quyền thế như Đôn, còn sợ ai nữa chứ? Mà có gì để sợ? Một năm qua, Đôn đã giúp cho Công ty Duy Nhất bao nhiêu là việc. Từ việc rút ngắn thời gian nghiên cứu, xét duyệt, phê chuẩn việc thành lập công ty, đến việc ký được hàng loạt hợp đồng rất bở ăn. Công ty Duy Nhất mới ra đời nhưng bước đầu có được vị thế độc quyền ở một số lĩnh vực, chiếm được lòng tin của nhiều vị quan chức lớn. Tiền bạc chảy vào hầu bao của Kim Tiền như nước. Tất cả số lãi ròng, khi chưa sử dụng đến, đều được vợ Tiền cho chuyển đổi thành đôla và kinh doanh đôla. Tiền cho các đơn vị xuất nhập khẩu vay, con nợ trả nợ bằng hàng hóa nhập ngoại - tất nhiên là loại bán chạy nhất. Có được nghệ thuật kinh doanh này, vợ chồng Kim Tiền phải trả ơn Thức. Nhưng công lao lớn nhất vẫn là Tám Đôn. Tám Đôn chỉ cần nói một tiếng, đôla của Tiền sẽ trở thành ngoại tệ hợp pháp. Tiền có tài khoản ở ngân hàng ngoại thương, nhưng Tiền đâu có dại gì gửi hết đôla vô đó. Đôla đẻ ra đôla. Vòng quay đó ở trong tay Kim Tiền, lẹ lắm. Ngay từ khi công ty ra đời, Tám Đôn xác lập nguyên tắc làm việc giữa Kim Tiền với Tám Đôn một cách hết sức khoa học. Nguyên tắc của Tám Đôn là: Chỉ gặp nhau khi thật sự cần thiết, chỉ dùng điện thoại khi thật sự cần thiết. Trong đàm thoại, không nói một cái gì cụ thể, quan trọng. Tóm lại, nguyên tắc của Tám Đôn là: không để lại dấu vết gì. Nếu chỉ có một mình Thiên Kim thì Tám Đôn gặp ở nhà - tức biệt thự Vườn Tôm. Nếu cả hai vợ chồng Kim Tiền (trường hợp này rất ít, vì họ là những người có quĩ thời gian rất hiếm) thì Đôn chọn nhà hàng rồi hẹn gặp. Trong tất cả các cuộc gặp, Thiên Kim luôn luôn là nguồn hứng khởi đối với Tám Đôn. Nhưng Tám Đôn vẫn không xơ múi được chút gì. Thiên Kim đầy khôn ngoan và bản lĩnh. Nàng luôn luôn tự chủ. Càng ngày, Tám Đôn càng mê nàng. Nhưng càng mê nàng bao nhiêu thì Đôn càng phục nàng bấy nhiêu. Bởi nàng… thanh cao quá. Không thể thô lỗ với nàng. Không thể để nàng khinh thường! Để nàng coi thường thì nhục lắm.


Thiên Kim đã thắng cuộc ngay từ keo đầu tiên tại biệt thự Vườn Tôm, cái buổi tối nàng đến mừng tân gia của Đôn, cái buổi tối quyết định cho việc Công ty Duy Nhất sớm ra đời. Vàng, đôla nàng có thể trả ơn cho Đôn rất hào phóng, nhưng thân thể nàng thì không. Nàng biết, nàng còn phải vờn Tám Đôn dài dài trên suốt chặng đường đi tới đích của vợ chồng nàng. Hãy cứ để cho Tám Đôn khao khát nàng, chừng đó, mọi việc sẽ trôi chảy.


Thiên Kim đến nhà Tám Đôn, trao cho Đôn hồ sơ xin đi Nhật tiếp cận thị trường và mua tàu. Ngoài chuyện hệ trọng đó, nàng đến còn để khoe cái xe hơi mới mua. Chiếc xe nàng tự chọn cho nàng, và nàng cầm lái. Chiếc xe Mercedes đời mới nhất, khóa cửa và khóa điện đều bằng loại khóa điện tử, chìa khóa mã số chỉ có chủ nhân mới có thể mở được. Cả Sài Gòn mới có hai chiếc xe loại này. Một chiếc màu đen, nàng chê. Chiếc xe nàng mua có màu rất sang trọng: màu giống như phần nắp trên của vỏ bao thuốc lá ba số năm.


Tám Đôn vừa cho xây dựng lại cổng vào. Trước đây, chủ cũ không làm cổng. Từ ngoài xa lộ, có con đường đi thẳng vào biệt thự khoảng năm phút xe hơi. Hai bên đường là rừng cây ăn trái. Nay Tám Đôn cho lắp cánh cổng sắt, mở bằng điện, nút điều khiển đặt ở trong biệt thự. Khách đến cổng, khỏi cần nhấn chuông, người ở trong biệt thự cũng biết vì có gắn máy thu phát âm thanh cực nhạy. Chủ nhà hỏi, khách trả lời tên họ của mình. Nếu chủ nhà đồng ý tiếp thì nhấn nút điện, cánh cổng tự động mở ra. Nếu chủ nhà không tiếp thì chỉ còn cách đặt mìn mới phá được cổng.


Thiên Kim cho xe chạy rất chậm. Nàng biết Tám Đôn, như mọi lần, ra khỏi nhà hàng chục mét để đón nàng. Kia rồi! Ông ta đang đi rất nhanh, mặt mày tươi rói, háo hức chờ đợi cái giây phút được nắm tay nàng. Rõ ràng là Tám Đôn sửng sốt khi thấy nàng với chiếc xe mới. Nàng dừng xe, cửa bên tay phải tự động mở. Tám Đôn đứng sững nhìn.


- Sao anh không lên xe, còn đứng đó?


- Ôi! Em làm anh ngạc nhiên quá!


Tám Đôn lên xe, Thiên Kim hỏi:


- Đẹp không anh?


- Em đẹp lắm! Em mặc thế này… chồng em không ghen sao?


- Hử! Ghen à? Ha ha! - Thiên Kim cười đắc ý, thay cho câu trả lời.


- Anh hỏi thiệt tình mà.


- Không! Chồng em tin em.


- Ồ… tuyệt!


- Anh vừa khen em, còn cái xe?


- Cái xe thật xứng với chủ của nó.


- Anh biết nịnh đấy. Lần đầu tiên em thấy anh biết dùng ngôn từ! Hai trăm triệu đó, anh cố vấn!


Tám Đôn không biết rằng nàng vừa khen vừa chửi mình. Ông còn biết làm gì khác. Tâm trí ông đang bị thân hình nàng thôi miên. Nàng mặc một chiếc áo liền váy sát nách màu đỏ, thật ngắn, thật bó, cổ khoét rộng. Loại vải thun của Pháp phô hết những đường cong của nàng. Ôi cặp giò của nàng! Nàng ơi! Anh muốn được… nghẹt thở vì cặp giò của em!


Thiên Kim đưa cặp hồ sơ cho Đôn. Đôn xua tay:


- Khoan nói chuyện công việc! Anh đã chuẩn bị bia đợi em. Nào, ta uống mừng cái xe mới nào!


Tám Đôn rót bia từ chai ra ly:


- Bia Đan Mạch, em à. Chắc là em thích loại này?


- Ồ! Thích lắm! Nhưng… anh uống đi.


- Sao vậy?


- Anh uống đi!


- Sao em không uống?


- Không.


Tám Đôn khui chai bia khác, rót cho mình, rồi cầm ly giơ lên mời cụng ly, tay Đôn vẫn run.


Thiên Kim vẫn không đụng tới ly bia.


- Nào! Người đẹp của anh! Cụng ly với anh nào!


- Hãy khui chai bia khác cho em.


- Sao vậy? Cùng một thứ bia Đan Mạch mà!


- Nhưng em không uống chai này. Lý do thì tự anh biết. Anh đừng làm bộ nữa, kỳ quá!


- Em nói sao?


- Có gì lạ đâu! Anh bỏ thuốc kích dâm vô chai bia đó.


Tám Đôn sững sờ… Biết không thể đóng kịch mãi:


- Trời đất… Em có mắt thần?


- Há há há… Có gì đâu mà không đoán ra. Ngay từ hôm em đến mừng tân gia, anh đã đòi ngủ với em. Và em từ chối. Anh nên nhớ, em đến với anh hoàn toàn vì công việc. Ngủ với nhau phải do thôi thúc của tình cảm. Mà tình cảm thì… em chưa có với anh. Chỉ có mấy cô gái làm tiền mới quen ngủ với bất kỳ ai… Một năm qua, làm ăn với nhau, em luôn luôn đề phòng… Bởi vì em hiểu, đàn ông thèm khát của lạ như mèo thèm mỡ. Thế nào cũng có ngày anh tìm cách cưỡng đoạt em. Anh già rồi, sao còn khờ khạo trong chuyện này đến vậy? Sao không ráng chờ đến lúc em tự nguyện? Cái cách anh tiếp em hôm nay: bia mang ra sẵn, bàn tay rót bia mà run bắn lên! Che sao được mắt em? Đàn bà con gái như em, một thân một mình ra vô miệng cọp hang sói, không chủ động để chết à. Khôn ba năm, dại có một ly bia sao?


- Em… thông minh và đáng sợ!


- Vậy mà một tuần trước, anh nói em “dễ thương nhứt thế gian này”.


- Đúng! Và đáng sợ nhất thế gian này. Anh mê em là vì vậy.


Tám Đôn bỏ ly bia có thuốc kích dâm qua cái bàn nhỏ ở góc phòng.


- Sao anh không uống ly bia đó. Bỏ phí à?


- Không! Nhờ trời, anh chưa phải dùng đến thuốc!


- Vậy mà anh tính lừa em. Hèn quá! Anh lừa đàn bà.


Thiên Kim hạ giọng, biến câu chửi thành sự hờn dỗi.


- Tha lỗi cho anh. Tại anh thèm em đến cực độ rồi.


- Anh quen cưỡng bức con gái.


- Đừng nói thế. Hãy thông cảm cho anh. Từ nay… anh sẽ không…


Thiên Kim đắc ý, cắt ngang lời hứa của Đôn:


- Anh sắp hứa đấy phải không? Hứa cuội hay thiệt tâm?


- Thiệt tâm!


- Vậy thì hãy quỳ xuống!


Thảm hại thay những kẻ như Tám Đôn, cả đời sắt máu, vậy mà trước người đẹp lại nhũn như một tên nô lệ.


Đôn quỳ xuống:


- Anh xin thề: Từ nay sẽ không như vậy nữa!


Thiên Kim hiểu: thế là đủ. Không nên dồn đối phương vào chân tường.


- Đã nói rằng còn quan hệ dài dài. Anh đã đồng ý xác lập với vợ chồng em mối quan hệ làm ăn. Vậy thì chỉ nên dừng ở đó. Riêng với em, nếu thật sự mê em, anh phải chờ coi em có bằng lòng, có hưởng ứng hay không. Anh là người quyền thế quá nhiều, tiền bạc quá nhiều, đã già dặn trong trường đời. Vậy, đừng làm điều gì để em… - Thiên Kim toan nói: để em coi thường, khinh rẻ. Nhưng cô đã chọn từ khác - để em thất vọng vì anh!


Tám Đôn cúi đầu nãy giờ. Nghe Kim nói đến đó, ngẩng bộ mặt thiểu não lên, hai tay vẫn đặt trên thảm trải sàn nhà. Thiên Kim cúi xuống, cầm lấy hai tay Đôn đặt trên đùi mình. Chỉ một động tác ấy, đủ làm cho Tám Đôn run lên vì sung sướng.


- Anh ngồi lên ghế đi! Nhưng đừng có thượng cả hai chân lên, kỳ lắm!


Tám Đôn ngồi lên ghế. Thiên Kim cầm ly bia do mình vừa rót, cụng ly với Tám Đôn:


- Anh có vui khi em đến thế này không? Có muốn em đến hoài không?


- Có. Có mà em!


- Vậy, khi nào muốn, anh cứ phôn cho em!


- Coi chừng chồng em! Em không ngán à?


- Không. Em đã nói rồi, ảnh rất tin em. Ảnh biết em là người biết giữ mình.


Thiên Kim rót ly bia thứ hai cho mình và cho Đôn. Cụng ly, nàng nhìn vào mắt Đôn và uống cạn. Nhận ra vẻ hí hửng của đối phương, nàng cầm lấy cặp hồ sơ đặt vào tay Đôn:


- Đây là hồ sơ xin đi Nhật của vợ chồng em. Lý do: xin đi tiếp cận thị trường và đặt mua tàu. Nhân thể cho vợ con đi du lịch. Hồ sơ này đã được gửi đến Bộ Giao thông, Bộ Nội vụ và các cấp thẩm quyền của thành phố. Em hiểu rằng thủ tục ở đất nước này sẽ rất lâu. Nếu không có anh… Việc này tốn kém bao nhiêu, anh cứ nói, để em đưa đến cho anh.


Tám Đôn đã qua cơn mê muội, lấy lại được thế mạnh của mình. Đôn đốt một điếu thuốc lá, thong thả hút và nhả khói. Hút được nửa điếu thuốc, Đôn mới thong thả nhả từng câu:


- Việc này khó đây. Sẽ phải qua rất nhiều cửa, cần rất nhiều chữ ký. Chắc chắn sẽ mất nhiều tháng, thậm chí cả năm.


- Anh sẽ rút ngắn thời gian được chứ?


- Có những việc ở ngoài tầm tay anh. Tỉ như việc này. Người ta sẽ đặt câu hỏi: Cả nhà cùng đi, để rồi sẽ đi luôn sao? Đi công cán thực sự hay chỉ là màn kịch?


- Trời! Anh quên là Công ty Duy Nhất đang được cả nước biết đến, tín nhiệm, qui mô làm ăn đã bao trùm cả khu vực và trên tất cả các lĩnh vực: giao thông vận tải, xây dựng, kiến trúc, thương mại. Chỉ tháng tới, vợ chồng em sẽ xin được kinh doanh tiền tệ - tức là mở ngân hàng tư.


- Anh biết. Nhưng ở trên, có nhiều người họ không tin!


- Vấn đề là anh có làm cho họ tin hay không? Anh dư sức làm được việc này mà!


Thiên Kim đứng lên, đi lại phía sau lưng Tám Đôn. Nàng cúi xuống, vòng tay ôm lấy đầu Tám Đôn kéo về phía mình. Tám Đôn nhắm mắt, căng ngực hít lấy hương vị từ thân thể nàng.


- Sao, anh sẽ làm chứ?


- Tất nhiên.


- Nhưng trước hết, anh có tin là vợ chồng em thiệt tâm hay không?


- Anh tin!


- Không lẽ cơ ngơi và tiền đồ rạng rỡ như vậy mà chúng em bỏ đi để lêu bêu bên xứ người trong kiếp tha hương? Có khùng mới như vậy!


- Đúng. Em có lý! Anh sẽ ráng hết sức!


- Nhớ nghe cưng!


Như một ánh chớp, nàng đặt môi mình vào môi Tám Đôn. Nhanh đến nỗi, Tám Đôn chưa kịp cảm nhận và hưởng thụ nụ hôn đầu tiên nàng ban cho mình.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Sóng lừng (VN. Mafia). Tiểu thuyết của Triệu Xuân. NXB Giao thông Vận tải, 1991.


www.trieuxuan.info

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 18.11.2017
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 13.11.2017
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 17.08.2017
xem thêm »