tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21085612
Tiểu thuyết
26.05.2011
Triệu Xuân
Sóng lừng (VN. Mafia)

CHƯƠNG BỐN


Vùng rừng núi bao la giáp giới bốn nước gồm phía bắc Miến Điện, bắc Thái Lan, phía tây nước Lào và nam Trung Quốc tạo nên vùng “Tam Giác Vàng” nổi tiếng hoàn cầu, nơi sản xuất một phần lớn ma túy cho hành tinh. Vào mùa xuân năm một ngàn chín trăm tám mươi hai, Thái Lan cho quân đội tấn công vào đại bản doanh của vua thuốc phiện Khunsa. Quân đội San hợp nhất chống cự kịch liệt. Sau ba ngày đêm đương đầu với máy bay ném bom, pháo các loại và gần một ngàn lính Thái, vua thuốc phiện Khunsa hạ lệnh rút lui qua đất Miến Điện. Đô thành thuốc phiện Banhintex trở thành đống gạch nát. Quân Thái chết mười sáu người. Quân của Khunsa chết sáu chục, bị thương hàng trăm người. Nhưng Khunsa và bốn ngàn lính của Khunsa trốn thoát. Giả tỉ như quân đội Thái Lan thông báo và đề nghị Miến Điện phối hợp thì chắc chắn Khunsa đã bị bắt rồi. Chính phủ Thái Lan treo giải thưởng hai mươi lăm ngàn đôla cho ai lấy được đầu của Khunsa. “Cuộc chiến tranh thuốc phiện” tháng hai năm một ngàn chín trăm tám mươi hai như báo chí khắp thế giới đua nhau đưa tin, bình luận, không làm ảnh hưởng đến sản lượng héroine(1) hàng trăm tấn mà vùng Tam Giác Vàng sản xuất mỗi năm. Nhưng cuộc chiến đó đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến nguồn thuốc phiện mà Tam Giác Vàng tuồn về Sài Gòn qua các ngả Thái Lan - Campuchia, Lào - bắc Việt Nam, Lào - Campuchia. Tất cả đều hướng về Sài Gòn. Ma túy về tới Sài Gòn, một phần tiêu thụ tại chỗ, một phần “tái xuất” qua ngả đường biển - tức là qua gia đình Hai Thức. Những hàng hóa do tàu buôn mang tới cho Thức, được đổi lại bằng á phiện, bằng vàng, đôla, nhưng đa phần, thuốc phiện là phẩm vật thanh toán có giá nhất. Đường dây cung cấp á phiện từ Tam Giác Vàng qua ngả Thái Lan - Campuchia về Sài Gòn bị gián đoạn do cuộc chiến vừa nói ở trên. Nhân vật chính của đường dây này đã bị tử nạn trong thành phố Banhintex. Đường dây bị đứt, Thức và giới buôn lậu ma túy ở Sài Gòn chỉ còn biết trông chờ vào nguồn á phiện từ Lào qua bắc Việt Nam vô Sài Gòn. Mãi cho đến khi Tám Đôn qua làm Phó Tổng giám đốc Liên hiệp Vận tải biển, nhờ Tám Đôn sai đám đệ tử đang ở Nam Vang móc nối, tuyến buôn lậu Chiềng Mai(1) - Campuchia - Sài Gòn được khôi phục. Từ đó, mỗi tháng có một chuyến hàng về. Hàng tháng, từ nguồn lợi nhuận thuốc phiện, Thức nộp cho Đôn năm cây vàng.


Mỗi lần nộp vàng, Thức nói: Sản phẩm của Vùng Tam Giác! Thế là Đôn hiểu. Bàn tay to bè của Đôn, trong tích tắc, nhét gói vàng vào túi, rất an tâm. Đôn không cần biết thuốc phiện là cái gì, nó tác hại như thế nào! Mặc xác mấy thằng ghiền! Cho đến một hôm…


Thức hốt hoảng tìm Đôn. Đôn quắc mắt:


- Tao đã biểu mày không được gặp tại phòng làm việc kia mà.


- Xin anh Tám thứ lỗi. Có chuyện gấp quá.


Đôn đóng chặt cửa phòng lại, mở hết cỡ âm lượng máy thu hình đang chiếu phim chương trình của đài Mátxcơva để không cho ai có thể nghe lén.


- Nào, nói mau!


- Công an phường Mười hai đang khám xét nhà một năm một.


- Hàng gì ở đó?


- Héroine!


- Nói mẹ nó tiếng Việt cho dễ hiểu!


- Dạ, héroine là bạch phiến, thứ hàng đặc biệt chế từ thuốc phiện. Bọn phường Mười hai được mật báo là trong nhà một năm một có á phiện!


- Rồi! Bao nhiêu kilô?


- Dạ, hai chục kí. Em để đó vì sáng mai mới đưa xuống tàu!


Tám Đôn suy tính một hồi, rồi quay số điện thoại của Ba Hoành:


- Ba Hoành đấy à! Ra tay gấp nghe! Ừ, á phiện! Hai chục kí. Nhà một năm một. Ừ, “bến cảng” mà tôi đã cho chú cập bến mấy lần rồi, nhớ không? Bọn công an phường Mười hai nó đang xét, chắc là nó sẽ tìm ra. Vậy, chú tức tốc cho người đến, hốt về, cả chủ nhà lẫn hàng. Nhớ cho kiểm tra xác định ngay. Nếu nhầm lẫn, không phải á phiện thì tức khắc thả chủ nhà ra! Nhớ xin lỗi người ta. Rõ chưa?


Đôn cúp máy, thở ra, nhẹ nhõm, rồi hất đầu ra hiệu cho Thức đi.


- Xong rồi!


- Dạ, đa tạ ông chủ! Anh Tám đúng là ông chủ đầy quyền lực.


Nhận được điện báo của phường Mười hai, Lê Dung phóng xe tới nhà 151 thì trưởng công an phường báo cáo với anh rằng Ba Hoành đã lập biên bản và bắt chủ nhà cùng hàng hóa đi rồi.


Ba tiếng đồng hồ sau, xe công an đưa chủ nhà 151 về tận nhà và khuân từ trên xe xuống một bao tải đựng muối, y hệt như chiếc bao tải đã được bắt đi trước đó. Người đọc lệnh bắt bây giờ lại ngỏ lời xin lỗi chủ nhà; và sau đó, khiển trách công an phường rằng hồ đồ, xâm phạm quyền công dân! Người ta mua muối về ăn mà vu cho là buôn á phiện.


Lê Dung rầu rĩ nói với thiếu tướng:


- Đây là một trò ảo thuật!


 


*


*       *


Nguyễn Thanh nhận quyết định làm Tổng Giám đốc. Tám Đôn nộp đơn xin nghỉ hưu.


Đôn chủ động xin nghỉ hưu. Vì không được làm Tổng Giám đốc, Đôn còn thiết gì nữa mà ở lại. Tiền của đầy nhà rồi, ăn chơi thả dàn cho sướng thân, tội gì ngồi ôm cái ghế phó tổng. Vả lại, mạng lưới chiến hữu và đệ tử chắc chắn sẽ phục vụ ta đến mãn đời. Tóm lại, ta chẳng thiệt thòi, chẳng có gì để mất. Chỉ có những kẻ ngu, đến cuối đời vẫn nghèo kiết xác mới cố bám lấy cái ghế để mong bổng lộc. Nghĩ vậy, Tám Đôn quyết định về hưu trước niên hạn một năm và quyết biến việc này thành một sự kiện để tăng thêm - vào phút chót - uy tín của mình. Tám Đôn viết trong lá đơn xin nghỉ hưu: “Xét thấy nhu cầu của tình hình mới, Đảng cần phải có đội ngũ cán bộ lãnh đạo trẻ, có năng lực, có phẩm chất cách mạng để tiếp tục xây dựng Chủ nghĩa Xã hội, tôi xin được về hưu để nhường bước cho lớp trẻ. Tôi đề nghị các đồng chí đồng ý với nguyện vọng của tôi. Tôi cũng hy vọng rằng, các đồng chí lớn tuổi khác cũng tự động rút lui sớm như tôi để tổ chức dễ làm việc! Trước khi rời Liên hiệp, tôi khẳng định rằng tôi rất hoan nghênh việc Bộ đề bạt đồng chí Nguyễn Thanh làm Tổng Giám đốc…”.


Đơn xin về hưu của Tám Đôn được gửi đi khắp nơi. Người ta ngợi khen - có nhiều người khâm phục - cách ứng xử của Tám Đôn, coi Tám Đôn là người có tư duy mới! Bằng những phương cách riêng, Tám Đôn đạt được mục đích: Ở Bộ, người ta yêu cầu Tám Đôn ở lại làm cố vấn cho Tổng Giám đốc Nguyễn Thanh vừa được đề bạt. Nhưng Tám Đôn từ chối. Ông vốn là người kiêu hãnh. Sức mấy mà ông chấp nhận cái phận sai vặt hoặc bù nhìn. Bấy nhiêu năm bon chen, luồn lỏi thế đã quá đủ rồi! Bấy nhiêu năm âm mưu, thủ đoạn thế đã quá đủ rồi! Đã đến lúc dành trọn thời gian để hưởng lạc. Tuổi già sầm sập đến! Rồi sẽ đến cái lúc ăn cũng không được chứ nói gì đến chơi. Lúc đó, thử hỏi, có làm đến tổng thống cũng kể như đồ bỏ.


Tám Đôn về hưu trong tâm trạng thực sự tự thỏa mãn. Bao nhiêu lần sóng gió nổi lên cấp kỳ, toan nhận chìm, toan bỏ Đôn vô tù. Nhưng Tám Đôn đều vượt qua, như có phép màu nhiệm, như có thần hộ mệnh luôn luôn phò trợ. Đôn có cảm tưởng rằng mình là vô địch. Ông chợt nhớ đến Nguyễn Thanh khi Thanh chửi ông là “vô địch trong môn ném đá giấu tay”. Lần ấy, nhân một cuộc họp đảng ủy, khi ông đang cao hứng bình luận về thế vận hội Olympic năm tới sẽ diễn ra ở Xơ-un, thủ đô Nam Triều Tiên, thì Thanh đốp vào mặt ông: “Anh Tám vừa nói Việt Nam mình chẳng thể nào đạt được một chức vô địch ở thế vận hội là lầm! Không phải tại mình không có nhân tài!”. “Vậy đồng chí bảo tại cái gì?”, Tám Đôn hỏi. Thanh đáp: “Tại thế giới chỉ xếp môn ném lao, ném đĩa vào các môn thi đấu, chứ không chịu xếp môn ném đá giấu tay vào. Nếu xếp môn ném đá giấu tay vào thì chắc Việt Nam có nhà vô địch, phải không anh Tám?”. Mọi người cười ồ, coi đó là lời nói đùa có duyên. Nhưng Tám Đôn thì cay lắm! Cay đến độ, cho đến giờ phút này, khi đã quyết định về hưu rồi, nhớ lại chuyện đó, Đôn vẫn giận đến run người. Thanh chửi Đôn, chửi trước mặt toàn thể đảng ủy. Chuyện đó xảy ra sau khi phiên tòa xử vụ án giết thiếu úy Lữ. Đó là trận chiến đấu quyết liệt nhất trong các trận quyết liệt mà Tám Đôn đã trải. Bằng cơ mưu, bằng ô dù, bằng thủ đoạn, Tám Đôn đã thắng trong trận này. Đôn đã bịt được tất cả để ém nhẹm vụ án về ba ngàn cây vàng… Đôn chỉ bị cấp trên cảnh cáo. Một hình thức hết sức vớ vẩn đối với Đôn.


Nguyễn Thanh nhận chức Tổng Giám đốc hai ngày thì Tám Đôn bàn giao công việc và bắt đầu một giai đoạn mới trong đời - như chính Tám Đôn tuyên bố. Lời tuyên bố ấy Đôn nói ở bữa tiệc liên hoan chia tay của cơ quan. Có ai hiểu được ý nghĩa thật sự của lời tuyên bố ấy. Chắc chắn chỉ có Đôn. Đôn noi gương ông Đặng Tiểu Bình ở bên Tàu. Đặng Tiểu Bình tự rút lui, đứng trong hậu trường chỉ huy cả nước Trung Quốc. Còn Đôn, về hưu, nhưng vẫn chỉ huy mặt trận ngầm, thế giới ngầm của Đôn. Hàng ngày, Đôn vẫn làm ra tiền, rất nhiều tiền. Hàng ngày, Đôn sẽ thảnh thơi với gái tơ, hoặc tha thẩn đi săn, hoặc là đi lùng những đồng tiền cổ. Bộ sưu tập của Đôn cả nước này đã dễ ai có được! Tám Đôn coi mình như một ông vua không ngai. Điều này không ngoa chút nào. Ở đất Sài Gòn, có tiền là có tất cả. Vua chưa chắc gì đã sướng bằng Tám Đôn. Tổng thống Mỹ cũng thua luôn. Đôn chắc chắn như vậy.


Nguyễn Thức điều khiển chiếc du thuyền chạy chầm chậm và cập vào một cầu tàu xây dựng kiên cố bằng những tảng đá hộc lớn. Thức nhảy lên bờ. Tám Đôn theo sau. Họ bước vào một khu vực nuôi tôm gồm hai chục vuông tôm nối tiếp nhau. Hệ thống cống lấy nước sông Sài Gòn vào vuông tôm và xổ tôm đều được xây theo đúng tiêu chuẩn của Đài Loan. Kế khu vực nuôi tôm là khu vườn cây ăn trái. Thấp thoáng dưới vòm lá xanh quanh năm ấy là một biệt thự xây dựng rất đẹp và hiện đại, mang tên nôm na là biệt thự Vườn Tôm do Tư Đầy làm chủ. Tư Đầy chẳng xa lạ gì với Tám Đôn. Tư Đầy chính là người chịu ơn Tám Đôn rất nhiều. Trong hồ sơ của CIA để lại thì Tư Đầy mang bí số T20, đeo lon thiếu tá. Nhưng trong đời thường, Tư Đầy là một anh chàng làm nghề gia công vàng bạc ở chợ Thanh Đa. Chính trong vai này, Tư Đầy đã hoạt động tròn mười năm liền từ năm một chín sáu lăm đến một chín bảy lăm để theo dõi hoạt động của một đơn vị biệt động đóng tại Bình Quới Thanh Đa. Mười năm đó, ba lần Tư Đầy đã được trọng thưởng và thăng cấp. Sau giải phóng, Tư Đầy bị bắt đi cải tạo. Chính Đôn là người đã giúp cho Tư Đầy được tự do sau mấy năm chuyển hết trại này tới trại khác. Ra trại, với số của chìm tích cóp được trong những năm là nhân viên CIA, Tư Đầy mua lô đất sình lầy của một người bà con nằm đối diện với Thanh Đa. Trong vòng năm năm trời, Đầy biến vùng đất sình lầy thành một cơ sở nuôi tôm vào loại lớn nhất thành phố. Vườn cây ăn trái ở phần đất cao hơn - có sẵn từ trước - được Đầy cải tạo lại, qui củ hơn và cho giá trị kinh tế cao hơn. Tư Đầy có tham vọng biến khu vực này thành một khu du lịch theo kiểu khách sạn - thiên nhiên mà thế giới đang đua nhau xây dựng. Đúng vào lúc Tám Đôn về hưu thì Đầy tìm Nguyễn Thức báo tin: Đầy và vợ con đi Mỹ - đi hợp pháp. Toàn bộ cơ ngơi bên sông Sài Gòn có người đã trả một trăm năm chục cây vàng, thực ra nó phải đúng hai trăm cây. Nay Tư Đầy mời Tám Đôn đến sử dụng, chỉ lấy năm chục cây để chia cho những người nông dân đã làm thuê cho Tư Đầy. Cho họ, gọi là làm vốn để sống.


Đôn hỏi Thức:


- Giấy tờ gốc của nó, có hợp pháp không?


- Dạ, tất nhiên, thưa anh Tám.


- Được. Chú mày làm thủ tục trước bạ sang tên cho tao.


- Xong liền! Việc đó dễ ợt mà anh Tám.


Chiều nay, Thức đưa Tám Đôn - ông chủ mới - đến thăm trang trại vừa mua. Quan sát cảnh vật, Tám Đôn thán phục:


- Thằng cha Tê hai mươi này có đầu óc làm ăn ghê hỉ! Lúc ra trại, nó hứa với tao là sẽ làm ăn lương thiện. Thằng này đã y lời. Khá quá hỉ.


- Đầu óc gì đâu, anh Tám ơi! Có tiền là có tất! Nó thuê người ta làm cả đấy. Ngôi nhà kia, nó mời ông kiến trúc sư số một của miền Nam này. Khu nuôi tôm, nó thuê một tay kỹ sư thủy sản vừa đi tu nghiệp ở Đài Loan về, đang làm trùm nuôi tôm cho công ty xuất khẩu thủy sản. Ngay cả cái cầu tàu mà ta vừa cập chiếc du thuyền, nó cũng do một kỹ sư thiết kế học ở Mỹ, đang làm thuê cho vợ chồng thằng Tiền. Anh Tám nhớ vợ chồng Kim Tiền chớ?


- Ờ! Vợ nó thì sao quên được mầy? Tao đang thèm nó!


Tám Đôn nháy mắt nhìn Thức và cười khoái trá. Thức tiếp luôn:


- Em quên bẵng đi mất! Thằng Tiền nó xin gặp anh.


- Về vụ gì?


- Nó xin anh… cố vấn cho nó lập công ty tư nhân. Nghe nói Nhà nước sắp sửa cho phép thành lập công ty tư nhân.


- Hừ. Thằng oắt con ấy máu me ghê hỉ? Coi bộ, nó có thể phất lên nhanh không ngờ được đâu.


- Nó đang hy vọng rất nhiều ở anh Tám.


- Được, để coi…


Tám Đôn ngừng câu nói nửa chừng. Trước mặt Tám Đôn là một công trình kiến trúc thực sự. Một mái nhà rông. Một đường cong cổ truyền của chùa Tây Phương miền Bắc. Một thoáng gôtic. Không, Tám Đôn không biết gôtic là cái thứ gì, chỉ nghe Thức nói vậy. Thức nói rằng, biệt thự này không phải là sự pha tạp nghệ thuật kiến trúc cổ kim đông tây một cách hổ lốn, mà là sự cách điệu cái phần tinh túy nhất của truyền thống Á Đông và Tây phương trong kiến trúc. Toàn bộ công trình không ngạo nghễ, tách biệt với thiên nhiên, mà hài hòa với thiên nhiên. Có cảm giác rằng, nếu thiếu đi dòng sông Sài Gòn kia, thiếu đi ánh sáng mặt trời xuyên qua vòm xanh của rừng cây ăn trái bao quanh tòa nhà, thì biệt thự này trở nên một ngôi nhà chết. Ngược lại, ngôi nhà như một cơ thể sống, làm đẹp hơn cảnh quan nơi đây. T20 - tức Tư Đầy - trao chìa khóa ngôi nhà cho Tám Đôn, khom mình lễ phép thưa:


- Dạ, thưa anh Tám, toàn bộ ngôi nhà và đồ đạc nguyên vẹn. Vợ chồng em ra đi chỉ có một cái vali nhỏ. Hy vọng rằng, lối kiến trúc và trang bị nội thất của ngôi nhà sẽ không làm anh Tám khó chịu!


- Chú mày thật… hết sẩy! T20 à.


- Ấy chết! Sao… anh Tám vẫn kêu em bằng cái tên… tội lỗi đó. Em ăn năn hối cải rồi mà! Em đội ơn anh Tám đã cứu em ra trại. Nếu không gặp anh Tám…


Nói đến đó thì Tư Đầy ấp úng vì quá xúc động. Vẻ mặt anh ta chứng tỏ anh ta xúc động thật. Tám Đôn nghĩ thầm: “Thì mày đến chết già trong trại cải tạo. Cái thứ có nợ máu như mày sức mấy được ra”.


Cùng lúc, cả Tám Đôn, cả Tư Đầy, cả Thức đều nghĩ như thế. Tám Đôn và Thức nhìn Tư Đầy. Đầy nói tiếp:


- Bởi vậy, em không bao giờ quên ơn cứu mạng của anh Tám. Dù đi tới góc biển chân trời nào, em cũng…


- Khỏi!… Ơn huệ mà làm gì. Vả lại, chú mày trả ơn anh nhiều rồi, nay còn bán rẻ biệt thự Vườn Tôm. Quá đẹp rồi. Kể như sòng phẳng! Đừng nói ân huệ nữa. Nghe không, Tư Đầy!


- Dạ. Anh Tám nói vậy chớ… Em… suốt đời cũng chưa trả nổi ơn cứu mạng của anh!


- Thôi hỉ? Ta không nói chuyện đó nữa! Nào, cho qua đi coi các phòng hỉ?


- Dạ. Mời anh Tám tự nhiên. Từ giờ phút này, đây là nhà anh mà.


Phòng khách sang trọng đến mức Tám Đôn không hề dám nghĩ tới. Còn phòng ngủ, chà… chẳng kém gì phòng ngủ của vua Nga ở cung điện Mùa Hè. Tám Đôn nhớ mãi cái lần đi Liên Xô được đến thăm nơi vua Nga ở. Hôm ấy, Tám Đôn ước: Ước gì mình được làm vua, dù chỉ một ngày! Nay thì Tám Đôn sẽ làm vua đến mãn đời. Tư Đầy mở cái tủ rượu bằng gỗ cẩm lai đặt trong phòng ngủ ở lầu một, lấy ra một chai Hennessy, trịnh trọng mở nút chai và rót ra những chiếc ly pha lê của Pháp. Ba người cụng ly. Tiếng pha lê lanh canh. Trên chiếc tủ đựng máy nhiều ngăn đứng trên bốn bánh xe, gồm tivi JVC hai mốt inch đời mới nhất, đầu vidéo hiệu Sharp 779, radio cassette cùng hiệu Sharp loại hai trăm oát. Tám Đôn nhìn dàn máy đó, nhìn Tư Đầy. Cho đến lúc này, khi đã đi coi toàn bộ trang trại và các phòng trong biệt thự, thấy toàn đồ đắt tiền, hiện đại nhất, Tám Đôn mới hiểu ra: Tư Đầy đã rất biết ơn mình. Tư Đầy rất biết điều. Nghĩ thế, Tám Đôn hỏi, rất thân tình, như hỏi đứa em ruột:


- Thím ấy đâu, chú Tư?


- Dạ, nhà em đang ở nhờ nhà bà con bên quận Ba. Mọi thủ tục xong cả rồi. Nhưng phải chờ vài tuần lễ nữa mới đến lượt lên máy bay.


- Sao lâu vậy? Chú có muốn đi ngay chuyến bay tuần này không?


- Dạ! Được vậy thì còn gì bằng.


Tám Đôn rút bút ở túi áo ngực, giơ tay xé tờ lịch trên bàn và hí hoáy viết. Viết xong, đưa cho Tư Đầy:


- Chú theo địa chỉ tôi ghi ở đây, đưa mấy chữ này cho người chú gặp. Chú thím sẽ được toại nguyện. Nhớ là không phải quà cáp gì cho vụ này đâu nhé!


- Trời! Anh Tám! Lấy gì trả ơn anh Tám?


- Kìa! Tôi đã nói rồi. Không nói chuyện ơn huệ nữa hỉ. Qua bển, chú thím ở đâu?


- Dạ, chúng em có hai đứa con trai ở ngay Niu Yoóc. Các cháu bảo lãnh cho vợ chồng em qua đó. Chúng có nhà cửa đàng hoàng rồi ạ.


- Mừng cho chú thím! Có dịp, cứ về chơi, trang trại này tuy đã bán cho tôi, nhưng khi nào về, chú thím có thể tùy nghi sử dụng.


Màn chia tay diễn ra. Tư Đầy lấy khăn lau nước mắt. Đôn ra vẻ ngậm ngùi. Thức tỉnh queo. Trong đầu Thức đang phác ra kế hoạch tiếp xúc giữa vợ chồng Kim Tiền với Tám Đôn để thành lập công ty tư nhân. Hơn ai hết, Thức hiểu rằng môi giới là nghề sướng nhất. Không phải bỏ vốn đầu tư nhưng lại hốt bạc rất khẳm.


*


*           *


Biệt thự - Vườn cây ăn trái - Vuông tôm của T20 được đặt tên là biệt thự Vườn Tôm quả là hiếm có ở xứ này. Người khách làm ăn đầu tiên đến biệt thự là Thiên Kim có nhận xét như vậy. Tên của nàng ứng với điều Đôn ao ước. Theo ý của “tham mưu trưởng” Thức, Đôn dọn về nhà mới buổi sáng, cúng kiếng, nhậu nhẹt, nghỉ ngơi xong cũng năm giờ chiều. Vậy bảy giờ Thiên Kim xuất hiện là đúng lúc.


Nàng mặc quần áo như một thiếu nữ con nhà lành chính hiệu. Quần xoa trắng, áo dài màu vàng. Đôi giầy trắng sản xuất tại Tokyo. Nàng mang kiếng cánh dơi màu đen, đúng mốt thời thượng Sài Gòn lúc này. Duy chỉ có đôi mắt kiếng là chứng tỏ nàng sành điệu chơi bời, còn dáng đi của nàng, tà áo dài mềm mại kia, ôi chao! Thục nữ! Thục nữ chính hiệu. Chiếc xe Dream II dừng lại, Thức mở cửa đưa nàng vào phòng khách. Thức đang nóng lòng vì công việc, vẫn không quên thốt lên:


- Em đẹp lắm! Bao nhiêu?


Nàng hiểu ngay câu hỏi ở sau lời khen ấy là nhằm vào cái gì.


- Hai cây. Được không?


- Ờ, được! Quà tân gia, vậy cũng được!


- Ổng đâu?


- Đang tắm trên lầu. Ổng vừa ngủ dậy. Nhậu từ chín giờ tới giờ. Khách khứa về cả rồi.


- Ổng… có một mình?


- Bộ quên sao? Anh kể lai lịch gia cảnh của ổng cho em nghe rồi mà. Căn nhà được cấp lần đầu, con trai lớn ở. Nó làm ở hải quan. Căn nhà được cấp lần thứ hai, con trai út ở. Nó là thằng Bình, máy trưởng tàu viễn dương. Thằng này kỵ tánh anh hai và ông già của nó. Cái biệt thự Vườn Tôm này ổng mua để dưỡng già. Có đứa cháu họ khỏe như trâu, nhưng bị câm, vừa ngoài Trung vô, ở với ổng, lo việc bếp núc. Giữ nhà thì đã có hai con bẹc-giê rồi. Chúng nó to như hai con bê và dữ lắm. Hồi sáng, tiếp khách, ổng đặt nhà hàng chở đến. Tàn tiệc, nhân viên nhà hàng cuốn gói, gọn bâng.


Kim vừa nghe Thức vừa mở gói giấy lấy ra lẵng hoa hồng. Thức nhìn thân thể Kim, nước miếng ứa ra, người bừng bừng.


- Đẹp quá trời!


- Thiệt hả anh Hai? - Nàng liến thoắng - Em đặt trước ở Nguyễn Huệ đó. Bông mới đưa từ Đà Lạt về.


- Ừ. Đẹp lắm! Tuyệt! Cả em và bông hồng!


- Quỉ sứ, chọc người ta hoài! Lát nữa làm sao đây?


- Cứ tự nhiên, và nhất là không được kêu ổng bằng chú. Ổng mê em từ lần gặp trước rồi. Lo gì. Anh vắng mặt để em… tự nhiên!


- Hay là… anh ở lại nghe!


- Lỡ việc bây giờ. Cái gì là việc trọng?


- Dạ, em hiểu.


- Tốt. Em là cô gái thông minh. Hãy chứng tỏ điều đó.


Trước khi có cuộc gặp này, Thức đã báo cho Tiền biết: Tám Đôn chưa có ý định tiếp Tiền. Nhưng nhân dịp mừng tân gia, tốt nhất là Tiền nên cho vợ đến mừng. Thức nói với Tiền: Khi Kim có mặt, tôi sẽ nói giúp cô chú. Ổng sẽ giúp cho! Ổng mà gật đầu là kể như xong việc. Công ty tư nhân chứ muốn lập đảng mới cũng xong! Tiền hỏi: Mừng cái gì? Thức đáp: Đừng có mua tranh sơn mài mấy con ngựa mà quê với ổng. Cứ mang cái  tên của cô ấy đến, vừa gọn nhẹ, vừa đẹp lòng ổng. Tiền hỏi: Bao nhiêu? Thức bảo: Bước đầu cho vụ này thì hãy đưa hai cây. Gọi là quà mừng tân gia. Để cô ấy trực tiếp đưa cho ổng.


Có tiếng bước chân đi xuống. Thức nhìn Kim, vẻ thèm khát đầy trong mắt:


 - Vào cuộc à nghe! Giới thiệu xong, anh đi. Cứ bình tâm. Được việc mới về!


- Dạ!


(còn tiếp)


Nguồn: Sóng lừng (VN. Mafia). Tiểu thuyết của Triệu Xuân. NXB Giao thông Vận tải, 1991.


www.trieuxuan.info







(1) Héroine: bạch phiến, ma túy ở dạng bột, màu trắng.


 




(1) Chiềng Mai, thành phố lớn nhất phía bắc Thái Lan, nằm trong vùng Tam Giác Vàng.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 18.11.2017
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 13.11.2017
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 17.08.2017
xem thêm »