tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 18938364
Những bài báo
23.05.2011
Tư liệu
Kẻ bơm thổi, người mạt sát Vũ cà phê

Đặng Lê Nguyên Vũ, kẻ “vĩ cuồng”. Bài của Lưu Trọng Văn trên web anhbasam


Vũ luôn từ chối các cuộc vui chơi, thậm chí hầu như không bao giờ đi du lịch, vì Vũ luôn than quỹ thời gian ít quá. Vậy mà lần ấy Vũ rủ tôi lên Sapa. Dọc đường thấy cảnh dân chúng còn nghèo nàn, Vũ ứa nước mắt, nói: “Đất đai trù phú vậy, sao lại nghèo? Phải quy hoạch lại, phải có tầm nhìn khác đi, phải đưa công nghệ mới vào thì mới giầu được”. Lên Sapa, rảo mấy vòng, len lỏi vào mấy ngõ ngách, tới cả một số bản người H’mông, 3 giờ sáng hôm sau Vũ dựng tôi dậy chỉ để nhìn đỉnh Fanxipan, rồi kéo tôi lên xe về lại Hà Nội. Sau này tôi mới biết ý định của Vũ lên Sapa, chẳng qua chỉ để xem vị trí của người dân tộc ở Sapa thế nào. Vũ nói: “Họ như kẻ ngoài rìa ở khu du lịch này. Sau này xây dựng “Thiên đường cà phê” em muốn đồng bào dân tộc với không gian văn hóa đặc sắc của họ phải là chủ thể, vì họ chính là hồn, là vía của vùng đất đó”. Tôi hỏi: “Thế Vũ ngắm đỉnh Fanxipan làm gì?”. Vũ nói: “Em muốn nhìn thấy đỉnh cao nhất của đất nước khi mặt trời chưa mọc để cảm nhận hết cái khát vọng vươn lên của đất nước mình”.


   Cuộc gặp mặt của một số nhân vật có tên tuổi trong làng kinh doanh với một số người đẹp đang rất “hào hứng”, Đặng Lê Nguyên Vũ xuất hiện. Không chấp nhận những câu chuyện phiếm chỉ để giết thời gian, Vũ “cướp” diễn đàn, say sưa nói về lựa chọn nào cho kinh tế VN phát triển bền vững, về thế mạnh cạnh tranh của VN là gì, về khát vọng đem thương hiệu VN chinh phục thế giời, toàn là những vấn đề vĩ mô cả. Một số “đại gia” đánh bài chuồn, nhưng điều lạ lùng là chính các người đẹp lại tỏ ra thích thú lắng nghe. Một người đẹp thú nhận, chưa bao giờ được nghe những điều như thế, em quá chán ngồi tán dóc về những chuyện ăn gì, mua sắm gì, mua xe gì rồi tự hào vỗ ngực ta là đẳng cấp, ta là nhất rồi. Vũ tranh thủ khuyên các người đẹp, cố lôi cổ các bác “đại gia” kia thoát khỏi cái “giấc mơ con đè nàt cuộc đời con” của mình đi.


    Ở bất cứ đâu Đặng Lê Nguyên Vũ có mặt, Vũ đều tranh thủ tận dụng mọi cơ hội để lôi kéo mọi người vào những điều mà mình đau đáu, khát vọng như thế.


    Đêm của Vũ rất ngắn, hai, ba giờ sáng Vũ tỉnh dậy điện thoại cho bạn bè của mình chia sẻ những ý tưởng mới, những dự án mới, những điều trăn trở về những nguy cơ đang  đe dọa nền kinh tế nước nhà kéo theo sự bấp bênh của đời sống nhân dân. Có lần cùng đoàn doanh nhân tháp tùng thủ tướng đi thăm Trung Quốc, cả đêm Vũ không ngủ được vì thấy nước người ta phát triển nhanh quá trong khi đó nước mình cứ ì ạch. Sáng ra gặp nhiều thành viên trong đoàn, Vũ hỏi: “Đêm qua các anh ngủ ngon không?”. Mọi người bảo: “Ngủ ngon lắm”. Vũ đau đớn: Là giới tinh hoa của nước nhà tại sao họ có thể ngủ ngon được chứ?


    Bất cứ lúc nào rảnh Vũ chui vào thư viện của mình đọc sách, nghiên cứu tìm hiểu những điều gì làm cho các quốc gia khác phát triển hùng mạnh . Vũ đi tìm hiểu ở nhiều quốc gia tiên tiến xem dân khí của họ ra sao. Vũ đúc kết được rằng, không phải do dân đông, giàu tài nguyên, đất đai rộng lớn, lịch sử lâu dài, mà do các quốc gia ấy có khát vọng vươn lên. Vũ soi rọi lịch sử và hiện tại nước nhà để tìm cho ra, điều gì là cái neo kìm hãm dân tộc. Vũ chính là doanh nhân đầu tiên của VN nhận thức và gọi ra cái tên của cái neo ấy, đó là nền “văn hóa âm tính”. Chính nền “văn hóa âm tính” làm người VN dễ dàng bằng lòng với mình, dễ dàng an phận, dễ dàng chấp nhận số phận, tự ru mình trong những khuôn khổ đạo đức nhỏ, đã là sức ì cơ bản nhất làm đất nước chậm tiến. Chỉ mau chóng cải sửa nền “văn hóa âm tính” ấy, chuyển qua nền “văn hóa dương tính” hừng hực niềm đam mê sáng tạo và khát vọng thì đất nước mới phát triển hùng mạnh được. Hiểu điều ấy, Vũ lên cả một kế hoạch hành động, bắt đầu từ việc khởi xướng diễn đàn “Việt Nam nhỏ hay không nhỏ” trên báo Thanh Niên, đến hàng chục cuộc đăng đàn diễn thuyết với lớp trẻ, sinh viên về khát vọng lớn. Bằng tất cả nhiệt huyết, nguồn lực kinh tế của mình, Vũ hăng hái lao vào cuộc cổ vũ quyết liệt cho tinh thần sáng tạo. Hơn ai hết Vũ coi sáng tạo và khát vọng là động lực chính cho đất nước cất cánh. Vũ vận động truyền thông, vận động các học giả, trí thức cổ vũ cho cuộc đổi mới trong giáo dục, lấy “giáo dục động lực” làm chủ thể.


   Nhà điêu khắc Lê Liên ở Hà Nội không hề ngạc nhiên khi Vũ nhờ ông làm 30 bức tượng các vĩ nhân trên thế giới ở mọi thời đại từ chính trị, quân sự, kinh tế, khoa học, văn hóa, tôn giáo. Ông bảo: “Anh biết khát vọng cháy bỏng của chú mày cho đất nước mình rồi, chú mày muốn có tượng các vĩ nhân không để trưng, để ngắm, để làm cảnh đâu mà để hàng ngày đối chất chứ gì?”. Vũ gật đầu. Một trí thức ở ẩn khi biết Vũ thường xuyên làm cái việc đối chất với các vĩ nhân đã nói: “Kẻ luôn đối chất với mình chỉ là kẻ  trên tầm thường một chút, còn kẻ dám đối chất với các vĩ nhân là kẻ không tầm thường, là kẻ “vĩ cuồng”,nhưng đất nước đang rất cần những kẻ vĩ cuồng, những kẻ không tầm thường như thế!”. Ông nói thêm: “Tôi hèn, đến đối chất với chính mình mà tôi còn sợ, nhưng tôi biết nếu một dân tộc không có những con người dám đối chất với các vĩ nhân mà cả thế giới ngưỡng mộ, tôn vinh, thì chẳng bao giờ dám vượt lên chính mình được, chẳng bao giờ có thể hùng mạnh được”. Vũ tâm sự: “Tôi so tôi với các bậc vĩ nhân để tôi luôn biết mình đang ở đâu, đang còn quá nhỏ bé để không bao giờ cho phép mình tự bằng lòng với mình. Tôi đối diện với các vĩ nhân để tôi luôn hỏi “Trước một sự việc, một sự biến khó khăn của đất nước, của nhân loại, tại sao các ngài giải quyết được?”. Tôi đối diện với các vĩ nhân, chăm chăm nhìn ngắm họ, tôi tự hỏi, cởi áo quần ra họ cũng giống tôi thôi, tại sao tôi cứ phải có mặc cảm thua kém họ?”.


     Đặng Lê Nguyên Vũ  “Vĩ cuồng” ư? Đúng! Nhưng chỉ “vĩ cuồng” cái khát vọng làm sao đất nước Việt trở nên vĩ đại. Háo danh ư? Đúng, nhưng không hề háo danh cho mình mà lúc nào cũng hừng hực háo danh cho dân tộc, cho quốc gia.


    Cuộc đời lăn lộn làm dân của tôi, tôi luôn đau đáu tìm kiếm những con người để tôi đặt niềm tin, để tôi hy vọng cho Tổ quốc. Cái Tổ quốc mà cha tôi yêu và viết câu thơ để đời:


Đi giữa vườn nhân dạ ngẩn ngơ


Vì thương người lắm mới say thơ           


   Và nói câu để đời “Ta thà bị lừa còn hơn không tin vào con người”. Cái Tổ quốc mà em trai tôi yêu và giữa tuổi 20, tuổi đẹp nhất một đời người đã hiến dâng máu mình cho nó. Cái Tổ quốc mà tôi yêu với tất cả trái tim dù là trái tim xơ xác vì có quá nhiều những vết xước thời cuộc. Trong hành trình tìm kiếm đó tôi đã sung sướng tìm ra một con người trong số những con người tôi luôn tin là còn đang lẩn khuất đâu đó nữa, đó là Đặng Lê Nguyên Vũ. Tôi không hề ngượng miệng, không hề sượng ngòi bút khi đưa ra sự thật này. Dù ai đó hoài nghi theo cái lẽ thông thường, rằng: “Chắc là gã Văn này được thằng Vũ ấy cho nhiều lắm đây”. Đúng, Vũ đã cho tôi rất nhiều, trong đó có cái quý giá nhất đó là niềm tin cháy bỏng rằng, nếu chúng ta dám ước mơ lớn, dám khát vọng lớn đưa dân tộc chúng ta lên đỉnh vinh quang của nhân loại, chúng ta có ý chí mãnh liệt thì chúng ta sẽ biết cách thực hiện được nó. Và hơn hết Vũ đã cho tôi thấy những việc Vũ đã làm với tư cách một kẻ “vĩ cuồng” nhất ở thời điểm này của đất nước này để tôi thêm vững niềm tin vào thế hệ trẻ của đất nước.


1. Đương đầu với Tập đoàn đa quốc gia khổng lồ hàng đầu thế giới về cà phê, buộc Tập đoàn ấy phải lùi bước chia lại thị phần cà phê của VN cho doanh nghiệp VN.


2. Quảng bá, cổ vũ hết mình cho Thương hiệu Việt, cho Thương hiệu Nông sản Việt, từng bước đưa thương hiệu Cà phê Trung Nguyên thuần Việt ra với thị trường cà phê thế giới.


3. Cổ vũ cho lớp trẻ Tinh thần khởi nghiệp mới, gắn với khát vọng cho một nước Việt vĩ đại, hùng cường.


4. Có ý tưởng táo bạo chưa từng có, đó là xây dựng thành phố Buôn Ma Thuột thành “Thủ phủ cà phê Toàn cầu” và xây dựng “Thiên đường cà phê Toàn cầu” – một Thiên đường cà phê duy nhất trên thế giới ở Đắk Lắk.


5. Mua lại cả một bảo tàng cà phê thế giới với hơn 15.000 hiện vật quý giá của Đức để làm tài sản văn hóa cho VN, từ đó xây dựng Bảo tàng Cà phê thế giới độc đáo nhất ở VN.


6. Xây dựng cả một học thuyết mới có tên là “Học thuyết cà phê” mà nội dung cốt lõi của nó là sự sáng tạo và liên kết sức mạnh nhân văn toàn cầu, vận động các trường đại học trên thế giới ủng hộ nó và cùng biến nó thành giáo trình cho sự thành công của bất cứ ai trong thời đại khủng hoảng toàn cầu hiện nay.


7. Đầu tư mọi nguồn lực để kêu gọi, tập hợp các chuyên gia kinh tế, xã hội, văn hóa, khoa học của VN cũng như thế giới, trong đó có cả các chiến lược gia kinh tế hàng đầu thế giới như Tom Cannon, Peter Tinmer để xây dựng kịch bản cho con đường phát triển bền vững cho VN, cũng như kịch bản cho ngành cà phê thế giới.


8. Bay qua Brazil – đất nước xuất khẩu cà phê lớn nhất thế giới, vận động các nhà kinh doanh cà phê Brazil rồi gặp gỡ các nghị sĩ,các chính khách Brazil, các nhà hoạt động kinh tế Indonesia thuyết phục họ cùng liên kết với VN – đất nước xuất khẩu cà phê lớn thứ 2 thế giới, để tạo sức mạnh đòi lại sự công bằng cho hàng chục triệu người dân trồng cà phê.


9. Đem hết sức mình, kiên trì vận động các chính khách,các nhà kỹ nghệ Israel để giúp VN công nghệ tưới tiêu bảo vệ nguồn nước cho Tây Nguyên. Liên kết với các Tập đoàn của Nauy để hỗ trợ kỹ thuật phân bón hữu cơ tốt nhất cho cây trồng và đất trồng, có thể nhanh chóng đẩy năng suất cây trồng lên hơn 30%.


10. Tập hợp các chuyên gia về đối ngoại, lập ra đề án “Ngoại giao văn hóa”, “Ngoại giao xanh” gửi lên Bộ Ngoại giao. Vận động Bộ Ngoại giao ủng hộ và biến nó thành hiện thực để đất nước có thêm nhiều bè bạn.


11. Đưa ra luận thuyết đảo chiều tư duy, biến quyền lực khổng lồ nước ngoài nào đó đang đè lên đất nước mình thành cái đế, cái bệ đỡ để VN cất cánh.


12. Đưa ra lý luận chiến lược, một nước có nền kinh tế nhỏ như Việt Nam nếu biết vận dụng kinh nghiệm và bài học thành công của Chiến tranh Nhân dân trong chiến tranh tạo nên thế trận Chiến tranh Nhân dân trong thời bình thì có thể chiến thắng trong cuộc cạnh tranh với các thế lực kinh tế hùng mạnh của các cường quốc. Lý luận này được đại tướng Võ Nguyên Giáp và nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt rất ủng hộ.


  13. Không ngừng lại ở những vấn đề quốc gia, Vũ còn vận động cả “Quỹ Hòa bình quốc tế” – một tổ chức uy tín hàng đầu thế giới ủng hộ đề án “Phát triển bền vững toàn cầu ”với cốt lõi là Năng lượng tri thức sáng tạo, tri thức xanh và ngọn cờ của chủ nghĩa nhân văn.Và đã được Ban lãnh đạo của Qũy nhiệt thành đón nhận.


      Bất cứ ai công tâm chắc sẽ không thể phủ nhận được những gì Đặng Lê Nguyên Vũ đã lăn xả, đã hiến dâng vì sự nghiệp chung của quốc gia.


      Một con người như thế của đất nước ở thời đại đang quá thiếu vắng những anh hùng, trớ trêu thay, bi kịch thay lại đang bị tổn thương, đang bị không ít kẻ hẹp hòi, đố kỵ, chĩa đòn roi tấn công không thương tiếc vì những điều ai đó đã cố tình dựng lên. Với lương tâm công dân của mình tôi xin được lên tiếng để làm cái việc rõ ràng, minh bạch đó là bảo vệ Vũ, bảo vệ tư tưởng của Vũ, bảo vệ khát vọng vì một nước Việt hùng cường của Vũ, bảo vệ những giấc mơ tưởng chừng như điên rồ của Vũ nhưng đang từng bước được Vũ biến thành hiện thực. Tôi xin bảo vệ, như người lính sẵn sàng ra chiến trường để bảo vệ những giá trị cao quý của dân tộc.


  Những anh hùng vẻ vang của các cuộc chiến tranh, đất nước ta có quá nhiều, nhưng chiến tranh chỉ là lát cắt của lịch sử và cái đích của nó cũng chỉ vì sự phát triển thịnh vượng muôn đời. Các quốc gia phát triển luôn ý thức được điều đó, vì vậy họ có những anh hùng làm nên niềm tự hào, làm nên sức mạnh dân tộc mình, như nước Nhật có Toyota, Sony, nước Hàn có Sam Sung, LG, Hoa Kỳ có Microsoft vv… Trong khi đó đất nước ta thì chưa có ai. Vì sao vậy? Phải chăng vì chính những mầm mống của nó đang còn phải chịu cái số phận chỉ là những đứa con ghẻ ,đang còn phải chịu biết bao búa rìu của những kẻ có tầm nhìn hạn hẹp, của sự đố kỵ, của những xâu xé lợi ích cục bộ, ích kỷ?


     Với tư cách một công dân yêu đất nước mình, tôi kêu gọi những ai đang đau đáu với khát vọng vinh quang cho dân tộc – một dân tộc phải đổ nhiều xương máu nhất cho sự vẹn toàn bờ cõi, cho sự bình yên bầu trời, hãy có chính kiến của mình, hãy lên tiếng của mình không phải chỉ vì một trường hợp cá nhân Đặng Lê Nguyên Vũ, mà trước hết, trên hết vì đại cục.


     Một đại cục, mà một quốc gia muốn phát triển phải có những con người có khát vọng lớn, phải có những thương hiệu hàng hóa lớn, phải có đội quân doanh nhân là chủ lực và được đặt ở vị trí, vai trò của lịch sử. Một đại cục, ở đó bất cứ ai có ý tưởng mới, lớn lao, đầy khát vọng cao đẹp sẽ được cả dân tộc chung tay biến thành hiện thực. Một đại cục mà mỗi thương hiệu quốc gia làm nên sự phát triển quốc gia  phải được bảo vệ như tài sản vô giá của cả quốc gia.


    Đặng Lê Nguyên Vũ tự nhận biết về mình và tự nhận rằng mình đang rất cô đơn – Đó là số phận của kẻ muốn vượt lên chính mình, luôn phải chấp nhận. Nhưng tôi không tin Vũ sẽ mãi mãi cô đơn khi đất nước đang hình thành, đang xuất hiện một lớp trẻ đông đảo cũng có tầm nhìn, cũng có đầy khát vọng như Vũ, họ đang và sẽ tình nguyện đứng bên Vũ, sát cánh với Vũ, tin tưởng ở Vũ.


“Có niềm tin rồi sẽ có tất cả” đó là câu nói mà Vũ thường tâm niệm.


Lưu Trọng Văn


 


Vụ xếp Đặng Lê Nguyên Vũ cạnh vĩ nhân: Cục xuất bản vào cuộc


(GDVN)-Ngày 18/05, Cục trưởng cục xuất bản (Bộ Thông tin Truyền thông) Nguyễn Kiểm cho biết: Ngày 16/5, Cục xuất bản đã có công văn gửi Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia đề nghị đơn vị này rút kinh nghiệm trong công tác xuất bản, cụ thể là việc xuất bản cuốn sách “nhân tài và đắc dụng”.


Theo đó, thông tin từ cục xuất bản (Bộ TTTT) được biết, cho đến thời điểm cuối ngày 18/5, Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia vẫn chưa có công văn phản hồi chính thức lên Cục xuất bản về sự việc trên.


Trước đó, nhóm đồng chủ biên cuốn sách “Nhân tài và đắc dụng” cho biết, cuốn sách được hình thành từ một đề tài nhánh trong công trình nghiên cứu khoa học của Đại Học Quốc Gia. Nhưng việc này đã bị GS-TSKH Đào Trọng Thi – Ủy viên T.Ư Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa – Giáo dục – Thanh niên – Thiếu niên và Nhi đồng Quốc hội (Nguyên là Giám đốc ĐH Quốc gia, chủ nhiệm chính của đề tài lớn) phản bác và cho rằng: “chủ biên xếp Đặng Lê Nguyên Vũ bên cạnh vĩ nhân là việc làm sai trái”.


Dư luận cho rằng, việc nhóm tác giả này lại đi chọn ra một số người, rồi giới thiệu trong một cuốn sách mà bản thân các nhân vật được giới thiệu không có sự đồng nhất trong tương quan và có những sự khập khiễng trong tiêu chí!. Như vậy có thể gây một sự phản cảm cho dư luận. Và việc dư luận lên tiếng trong trường hợp này là phản ứng rất xác đáng…


GS-TSKH Đào Trọng Thi cho rằng: “Nếu các tác giả ấy là những người dũng cảm thì nên đứng ra chịu trách nhiệm về những chuyện đó, đừng có trốn chạy trách nhiệm và tìm chỗ nọ chỗ kia để “đánh tráo khái niệm”. Đó không phải là sự dũng cảm của những người làm khoa học. Mình có thể có những sai sót, có sự không chuẩn xác nhất định thì có thể cải chính và sửa chữa lại…”.


Không những thế, GS-TSKH Đào Trọng Thi cũng bày tỏ quan điểm: “Tôi rất tiếc một nhà xuất bản tầm cỡ như NXB Chính trị Quốc gia mà lại có thể để “lọt” một tác phẩm như vậy mà không kiểm duyệt một cách kỹ càng. Nhưng ở đây bảo là sai trái thì họ cũng chẳng có gì sai trái cả, nhưng mà nếu như đứng về giá trị khoa học, các giá trị về lịch sử, kiến thức xã hội thì nó có “vấn đề”. Dư luận xã hội cũng không chấp nhận việc này”.


 


Tư Bùi


 


Responses to “Đặng Lê Nguyên Vũ – Kẻ “vĩ cuồng”


BAN CUA VU 20/05/2011 Trích tự thuật của ông Vũ:


“Tôi thi đậu Đại học Y khoa Tây Nguyên năm 1990. Từ xã Madrak hẻo lánh, mẹ tôi bán đi nhiều tạ lúa và nhiều thứ trong nhà để tôi vác ba lô về thành phố Buôn Ma Thuột nhập học.


Lẽ ra tôi không nên thi vào Y khoa hay học Y khoa. Tôi thi Y vì tôi học giỏi”


ÔNG VŨ HỌC K14, KHOA Y, ĐHTN, HỆ NỘP TIỀN (TỨC LÀ THI RỚT). VÀ ĐẾN NĂM THƯ 3 ÔNG NGHỈ HỌC LÀM CÀ PHÊ BỘT BÁN, SAU NÀY GIÀU RỒI MỚI QUAY VỀ TRƯỜNG… LÀM SAO ĐÓ ĐỂ LẤY BẰNG. CHỈ VẬY CŨNG ĐỦ BIẾT CÁI CÔNG TRÌNH KHOA HỌC CẤP NHÀ NƯỚC CỦA 2 ÔNG GS – TS KIA CHÍNH XÁC TỚI MỨC NÀO.


Lãng tử 20/05/2011 Tôi đồng thuận với suy nghĩ trong bài viết này của Lưu Trọng Văn ; và xin bỏ 1 lá phiếu ủng hộ cái khát vọng của Ông Đặng Lê Nguyên Vũ ! Gs Nguyễn Văn Tuấn đặt câu hỏi : “…Có bao nhiêu doanh nhân Việt Nam có cái nhìn như thế ! ? …”


Tại sao chúng ta không ủng hộ và khích lệ những con người có tinh thần như thế !


 


Đinh Vương 21/05/2011 Người An Nam bao giờ mới ‘thôi nôi’, ‘bỏ vú’? Các anh thích ‘bò’ hay ‘quỳ’ thì mặc kệ các anh. Hãy để người khác đứng thẳng lưng nếu họ thích.


Tôi thấy chẳng ai liên quan trong vụ này đáng trách, hay phải lên án cả. Họ chỉ dùng cái quyền tự do tư tưởng, tự do xuất bản, tự do ngôn luận… của họ thôi mà. Có hại chi đến bạn? Có ai xâm phạm quyền lợi chi của bạn đâu. Có ai trong đám Hồng vệ binh kia tổn thất về vật chất hay tinh thần gây bởi ông Vũ đâu? Nếu có xin đưa bằng chứng. xứ này ngày nào chẳng có chuyện động trời, tơ vương làm chi mấy việc cỏn con, vô thưởng vô phạt đó.


Nếu chúng ta không ‘nhớn’ lên thì có ai đó lo việc chăn dắt, bú mớm là chuyện tất nhiên rồi. Thật khó giải thích cho màn lên đồng ‘bị’ chậm trễ (những quyển in đầu tiên nay đã long gáy nếu người ta siêng đọc) của giới ‘có di học’ ở xứ mấy ngàn năm văn hiến. Chuyện này làm tôi liên tưởng đến thái độ bực bội, cau có, khó chịu của đám trẻ con ngủ nướng khi bị người lớn đét cho mấy cái vào mông thức dậy.


Ông Vũ còn giỏi hơn khối kẻ quyền cao chức trọng,áo mão xênh xang mà suốt đời chỉ lo chăm chút cho bộ lông mượt mà của mình. Có người sợ ông Vũ (lại Vũ nữa) không chịu ngồi yên kiếm tiền mà nổi hứng chọc ngoáy hũ mắm nhà họ nên ra tay trước chăng? Đám Hồng vệ binh kỳ này sao đông thế! Chuyện hài ở xứ cộng hòa condom lại dài thêm một tập./.


 


Hạ Vy 21/05/2011 Việt Nam cân những con người như Ông Vũ, nói được và làm rất được.


Việt Nam chúng tai tại sao vẫn con tụt hậu, bởi vì còn có quá nhiêu kẻ ích kỷ hẹp hòi và lại còn có quá nhiều diễn đàn cho chúng mở miệng.


 


trần vũ 21/05/2011 Hiện nay ở Việt Nam có 2 ông Vũ đều tài giỏi, đó là ông Cù Huy Hà Vũ và ông Đặng Lê Nguyên Vũ. Họ đều sống và làm việc theo pháp luật VN. Ai cũng công nhận và ủng hộ họ. Điêu đó miễn bàn.


Điều đáng bàn nhất là những hội đồng liên quan đến họ. Hội đồng làm sách thì lợi dụng ông Vũ Trung Nguyên (bài tự thuật chắc ông Vũ này thuê người viết). Hội đồng xử án ông Vũ Cù thì lấy thịt đè người không biết xấu hổ.


Họ nên học 2 ông Vũ.


 


Người Nghèn 21/05/2011 Hà Vũ bị giam, cháu ngoại Nghèn


Nguyên Vũ háo danh trấn Tây Nguyên


Vũ bị nhốt, “ngông cuồng” dân chủ


Vũ lắm tiền, “vĩ cuồng” đảo điên.


 


Name (required) 21/05/2011 Có hai ông Vũ – một ông đang ở tù, một ông đang tại ngoại. Vậy sao ông Lưu Trọng Văn “thổi ông đang tại ngoại” lên mây xanh, còn ông kia thì trước nay Văn né cho thật xa. Xưa nay người ta chỉ nói ” hy sinh vì quốc gia” nay ông Lưu TRọng Văn mới phát kiến” háo danh vì quốc gia”. Bái phục cho sự xiên xẹo của ngòi bút


 


khach 21/05/2011 Thành công về kinh tế của ông Vũ rất đáng được trân trọng, khích lệ.


Lắm chuyện là vì ông này ưa “nổ”, thực ra điều này chẳng vi phạm pháp luật chi trọi. Kẻ hợp “gu” ổng thì không sao, còn một ít không ưa thì chửi, số đông thì tránh xa và cười mỉm. Vậy thôi. Chuyện có chi là ghê gớm đâu.


Hehe


 


bui gia 21/05/2011 Tôi là nhà khoa học đã nghỉ hưu. Nói thế để rõ là tôi không còn trẻ lắm nữa, cũng có chút gì đó gọi là kinh nghiệm.


Tôi đã từng gặp gỡ, giải quyết một số việc liên quan đến một số <>,một số doanh nhân có những ý tưởng, những suy nghĩ khá lạ lùng, khá <>.Nhiều người trong số họ đều có rất nhiều trăn trở về đất nước, về dân tộc… Nhưng cách hành xử của họ luôn không bình thường,gây bức xúc cho những người bình thường. Và không ít trường hợp người ta đàm tiếu cười cợt.


ĐLN Vũ có lẽ cũng có gì đó na ná như vậy. Là người dân đất Việt đa số chúng ta trăn trở về đất nước, về dân tộc, nhất là khi thấy sự thua kém so với nước khác. Những trăn trở, băn khoăn ấy được nhiều người thể hiện, mỗi người một cách theo sở trường, nghề nghiệp của mình, nhưng ít người giống Vũ. Cách của vũ làm người bình thường thấy không bình thường, thậm chí người ta bức xúc. Việc NXB CTQG cho ấn hành cuốn sách <> càng làm cho dư luận bức xúc, và ai cũng biết chắc rằng Vũ không phải là vô can. Như thế là Vũ trở thành nạn nhân của dư luận, kể cả sự đàm tiếu đã nói ở trên. Có lẽ tính cách ấy của Vũ lần này đã bộc lộ rất rõ ràng.


Điều đáng tiếc ở đây là một NXB tầm cỡ lại làm một việc không đáng làm như vậy. Vì sự việc đã rùm beng đến thế nên NXB cũng cần làm gì đó để dư luận yên đi. Âu cũng là bài học mà trước đây chúng tôi cũng đã trải qua.


Cám ơn nhà thơ, nhạc sỹ NTT. Anh thể hiện những trăn trở của mình về quê hương đất nước làm say đắm lòng người. Thật là tuyệt vời!


 


Dân Trảo Nha 21/05/2011 Xin phép anh Tạo nêu 1 ý kiến:


Tôi rất thích bài viết này. Tôi nghĩ “khát vọng” là điểm khác biệt giữa ông Đặng Lê Nguyên Vũ với phần lớn với các doanh nhân Việt hiện nay. Anh biết không, rất nhiều doanh nhân, đặc biệt là doanh nhân Nhà nước, “khát vọng” của họ chỉ là chụp giật, kiếm chác… Có Tổng giám đốc Tổng công ty Nhà nước phải “chạy” hơn chục “cửa” mới kiếm được ghế TGĐ thì anh thử hỏi còn khát vọng gì hơn là “thu hồi vốn”?


 


A lo 21/05/2011 42 trang trong sách “Tài năng và đắc dụng” không bằng bản tụng ca Đặng Lê Nguyên Vũ – Kẻ “vĩ cuồng” của bác Lưu Trọng Văn: Đặng Lê Nguyên Vũ “Vĩ cuồng” ư? Đúng! Nhưng chỉ “vĩ cuồng” cái khát vọng làm sao đất nước Việt trở nên vĩ đại. Háo danh ư? Đúng, nhưng không hề háo danh cho mình mà lúc nào cũng hừng hực háo danh cho dân tộc, cho quốc gia… Dân nhậu cười khì khì, nói đã “vĩ cuồng” “háo danh” vì dân tộc thì cứ tự mình dựng nghiệp lập danh, sao lại chịu núp bóng cây cao bóng cả, chui vào cuốn sách đó làm gì cho mang tiếng xú danh? Tài giỏi bao nhiêu mà hão tất có ngày hao, háo tất có ngày hỏng. Sự đời xưa nay đều vậy cả, tiếc thay!


trên bàn nhậu NQL


Dân Tây Nguyên 21/05/2011 -Chúng tôi ở Đắc Lắc, ở cạnh nhà ông Vũ, chúng tôi biết rõ ông Vũ lắm các bác ạ. Ông Vũ làm giàu cho cá nhân ông thì giỏi, nói cũng giỏi và giỏi bắt tay với quan chức tỉnh và trung ương có thế lực. Nhưng dân chúng tôi chẳng được nhờ gì ở ông Vũ cả, thậm chí còn bị ông bóc lột, trả lương rẻ mạt, nên công nhân làm cho ông Vũ đã từng phải đình công (2008). Những điều bác Văn (và ai đó) bốc thơm cho ông Vũ chắc là chuyện có thực ở… trên thiên đường. Còn trên mặt đất này – tại chính mảnh đất Đắc Lắc này – thì chúng tôi chưa hân hạnh được thấy.


 


Hoàng Thư 22/05/2011 VĨ CUỒNG và VĨ CUỐNG!


Kính thưa bác Nguyễn Trọng Tạo,


Thưa quý vị,


Tôi đã viết trên một Trang nhà thân hữu: Đọc Anh Ba Sàm để coi TIN, đọc Bác Tạo để xem TÂM (trao đổi suy nghĩ, tâm tình). Phần viết sau đây là nhận xét trên Trang thân hữu đó, về ông Lưu Trọng Văn và ông Đặng Lê Nguyên Vũ. Xin được post lại trên đây để tham gia học hỏi.


Cả 2 ông Văn và Vũ, tôi đều chưa có nhiều thông tin nên khá dè dặt. Đọc tại đây tôi có thông tin thực tế từ bác Dân Tây Nguyên; Vậy xin bổ xung (phải là sung) một ý trước như sau:


Khổng tử nhận xét: Đi đến một địa phương nào mà nhìn cảnh quan thì cũng biết ngay tại đó có „nguời quân tử“ hay không. Một người mà ta chưa được rõ việc „tu thân, tề gia“ (Nếu thông tin của bác BAN CUA VU chính xác thì việc đầu tiên cũng đã rõ!), lại không có đóng góp gì cho chính nơi mình sống, cho bà con láng giềng thì chắc cũng chỉ là „xảo ngôn, lệnh sắc“ chăng?


Ý kiến post lại:


Gớt: Phải hành động; Lênin: Nên biết ước mơ!


[Hình như của anh Lành?]


Tôi đọc bác DONG thì thấy khá lý thú với „phương châm“: Ngủ-Ăn-Làm-Ngủ. Và nhận xét của bác cũng rất „góc cạnh“. Quả là „lịch sử“ thì hơi rộng; Hỏi như ri thì dễ trã lời hơn chăng:


- Ai chịu trách nhiệm với cái đói của những người dân Thanh Hóa?


- Ai chịu trách nhiệm về sự hỗn độn, ùn tắc trong giao thông thành phố?


- Etc.


Nhắc về Nguyễn Anh Tuấn thì đúng rồi; Tôi đã xin kêu Tuấn là „Sinh viên Sỹ phu“ – Đó là những người trong „trường phái“ hành động. Lại vừa đọc về một doanh nhân thuộc trường phái „mơ ước“ do một nhà văn viết, tôi bỗng thấy mông lung với cái „văn hóa âm/dương tính“. Nhà văn (thơ?) dùng nhiều chữ để biện minh cho „vĩ cuồng (dương tính)“ quá, đến nỗi làm người đọc ít như tôi cũng hơi bị chạnh lòng khi thấy viết: „Cái Tổ quốc mà … (con người) … đã hiến dâng máu mình cho nó“. Tôi vừa suy nghĩ về „tứ trọng ân“ trong đó „Quốc gia“ hay „Tổ quốc“ là trên hết. Vậy mà khi tìm học ở người dùng chữ và quen viết lại thấy được kêu bằng „nó“ thì cũng có chút ngỡ ngàng!


Vậy cái văn hóa Việt hiện là gì và tại sao „cơ quan chức năng“ đang „áp dụng pháp luật“ một cách „cẩu thả và tùy tiện“?


Văn hóa tiểu nông nghiệp tạo cho con người tâm lý sống giản đơn và thiếu ước mơ, kém trí tưởng tượng. Xã hội phát triển thì giao thương (buôn bán) phát triển kéo theo nền sản xuất công nghiệp lớn; Sự phát triển đó tất nhiên đòi hỏi con người có những quy định với nhau trong giao tiếp và hành xử mà gói chung thành „luật pháp“. „Dương“ là năng động, và năng động cần quy củ và pháp luật là do đó. Muốn „dương“ lên mà chỉ ước mơ, không có hành động cụ thể thì „VĨ CUỒNG“ rất dễ dẫn đến „VĨ CUỐNG“ (Cuống quýt, quanh co, luẩn quẩn; lại phải dùng đến „luật sư“!).


Khổng tử nói: Luật pháp không rõ thì người dân không biết đặt tay, đặt chân vào đâu. Luật pháp không rõ ràng, các „cơ quan chức năng“ đang „áp dụng pháp luật“ một cách „cẩu thả và tùy tiện “ chẳng qua là NƯỚC có đục thì CÒ và „SÂU“ mới béo, vậy thôi! Cho nên tôi đồng ý một phần với bác DONG là nói „lịch sử“ thì lâu và xa quá; Nhưng hẳn là sai thì không phải.


Cảm ơn quý bác cho cơ hội suy nghĩ và trao đổi.


 


Nguồn: nguyentrongtao.org

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tranh cãi về 'tượng Đức Ông' ở đền Quán Thánh - Tư liệu 24.04.2017
Ngáo đá, lộ hàng, chảnh chó... sáng tạo hay méo mó tiếng Việt? - Vũ Viết Tuân 23.04.2017
Về thị trường sách và việc xuất bản - Hà Thủy Nguyên 18.04.2017
Cảm nhận của một bạn trẻ Ba Lan lần đầu đến Sài Gòn - Szymon Siudak 14.04.2017
Hậu 60 năm Hội Nhà văn VN: Nhật Tuấn, con sói già đơn độc - Nguyễn Văn Thọ 09.04.2017
Khiêm tốn một Nguyễn Hải Tùng, sống và viết - Nguyễn Thanh 08.04.2017
Quyển sách trên mộ ba tôi - Trịnh Bích Ngân 08.04.2017
Nhân kỷ niệm 5 năm ngày mất của nhà báo - Nghệ sỹ Nguyễn Hải Tùng (Út Nghệ) - Nhiều tác giả 07.04.2017
Nhớ ngày xuân gặp nhà văn Xuân Thiều - Nguyễn Hữu Sơn 05.04.2017
Nhớ đồng nghiệp Nguyễn Đăng Na - Trần Thị Băng Thanh 05.04.2017
xem thêm »