tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21072791
Tiểu thuyết
01.03.2011
Triệu Xuân
Bụi đời

Vào đúng ngày thằng Hòa không có tiền mua á phiện cho chị nó, thì Tín và Ca tổ chức tìm bằng được á phiện để buộc Phi vô Fatima. Việc không thành. Ca đã tìm rất kỹ ở mọi xó xỉnh trong phòng, dưới tấm nệm, dưới đế dép của Phi..., nhưng vô ích. Không có bằng cớ gì chứng tỏ Phi là người ghiền.


Sáng sớm hôm sau, Phi nằng nặc xin ra viện: “Nếu bác sĩ còn giữ tôi ở lại thì mọi phí tổn bác sĩ phải chịu hết. Tôi không có tiền nộp tiền ăn, tiền thuốc nữa”. Bác sĩ đành phải ký giấy xuất viện.


Phi nằm nhà được năm ngày thì thằng Hòa nhăn nhó bảo chị:


- Hết tiền rồi. Hôm nay không mua thuốc chích được đâu.


- Cho chị một cữ thôi em. Mai mốt khỏe, chị lại đi làm kiếm tiền nuôi em mà. - Phi năn nỉ.


- Thôi đi bà! Tôi lớn rồi, tôi tự nuôi thân tôi. Bà hãy lo cho thân bà.


- Hòa ơi, chị chỉ còn có em...


- Biết rồi! Nhưng tôi cũng phải sống chứ. Cũng phải có đào chứ. Không lẽ đi với đào rồi uống nước mía?


Thằng Hòa bước vào tuổi mười bảy. Nó cao lớn, giọng vỡ ra ồm ồm. Nó hút thuốc lá liên hồi.


- Ráng đi Hòa. Cho chị dăm ngày nữa thôi mà.


- Không một ngày nào nữa! Thời buổi này... chỉ có đi ăn cướp mới có tiền chơi á phiện. Tôi sẽ nuôi chị đàng hoàng, nhưng không có khoản chích choác. Đây, tiền ăn hôm nay của chị đây.


Nó quăng mấy tờ giấy bạc bẩn thỉu, nhàu nát xuống giường Phi, rồi bỏ đi. Tối mịt, bảy giờ mà nó vẫn chưa về. Phi lộc cộc chống nạng lục lọi khắp nơi. Mắt cô sáng lên: Một chiếc sơ mi của Hòa treo ở cái đinh trên cột. Phi lộc cộc lê ra đầu đường. Bên hàng xóm vọng ra tiếng chửi: “Đồ đĩ thối thây! Sao Trời không chặt luôn cái cẳng còn lại của nó cho rồi!”. Phi cúi gằm mặt, ngoắc xích lô về trung tâm thành phố. Leo lên lầu một, Phi nói với Kim Chi:


- Em có cái áo còn tốt! Chị giúp em!


Mụ Kim Chi khinh khỉnh nhìn Phi, nhìn cái áo sơ mi may bằng vải katê sọc Thái Lan. Mụ coi rất kỹ cổ áo, khuỷu tay, rồi bảo:


- Thứ này làm giẻ lau, chứ bán ai mua. Hôi rình à!


- Em không may bị tàn tật, chị giúp em.


- Không! Mang về đi!


- Chị thương em! Em đội ơn chị mà.


- Đã bảo không là không. Con Liễu đâu! Lôi nó xuống!


- Chị thương em... chẳng may bị tàn tật... Hú... Hú... Hú...


Phi ôm mặt nức nở khóc. Có tiếng con gái mụ Kim Chi:


- Thôi má ơi! Cho chị ấy một xê đi.


- Mày có tiền thì cho nó, chứ tao không có. Bộ chùa à?


- Má kỳ ghê! Chị ấy đang tới cữ nè. Má biết thương người ta, mai mốt... có người thương lại má.


- Mày... mày trù ẻo tao hả? Đồ ranh con, mới nứt mắt mà đã bồ bịch cả khiêng. Cút! Lôi con què này xuống luôn!


- Thôi, đi chị. - Liễu cúi xuống cầm tay Phi đỡ dậy.


Phi lấy cái áo sơ mi lau mặt. Nước mắt vẫn chan hòa trên mặt.


Xuống được hai bậc cầu thang, mụ Kim Chi đột ngột đổi ý, bảo con gái:


- Lấy cho nó một xê. Rồi mày ngâm cái áo để giặt cho sạch. Áo gì mà có mùi chuột chết!


Liễu lấy thuốc vào xi lanh, cô xoay người để má cô khỏi nhìn thấy. Nhưng không gì qua nổi mắt mụ:


- Mày lấy tới hai xê lận. Con giặc cái! Mày ăn cắp của má mày cho trai chưa đủ sao? Đưa đây tao! Lấy cái áo xuống dưới nhà giặt đi.


Kim Chi bơm phần thuốc dư vào hũ, chỉ để trong xi lanh đúng một xê. Chích xong mũi thuốc, Phi nói :


- Chị cho em nằm lâu lâu chút, nghe chị .


- Mười lăm phút thôi. Tụi cớm nó đến, nó hốt cả đám vô khám bây giờ.


Phi nằm bất động. Có điều rất lạ là nó chẳng oán thán gì ai, nhất là lúc này. Mụ Kim Chi có khinh bỉ thế, chứ nhiều hơn, Phi cũng chẳng buồn. Có thuốc vô tĩnh mạch là sung sướng rồi. Đời là thế! Làm sao kiếm tiền đây? A, phải rồi! Nhờ mụ Chi, nhờ mấy đứa dắt mối ở công trường Quách Thị Trang đưa khách đến nhà! Phi ngồi bật dậy:


- Chị Hai à?


- Chi vậy? Hết giờ nằm rồi đó!


- Em muốn nhờ chị... dắt khách đến ngủ ở nhà em.


Kim Chi gật gù:


- Cái đó thì được. Nhưng mày cụt giò, đứa nào nó hám!


- Chị giới thiệu là em rất giỏi chiều, em chơi kiểu... Chị mà quảng cáo thì ai cũng nghe à!


Mụ Chi được nịnh, phổng mũi, nhưng mụ vẫn tỉnh:


- Mày chia cho tao bao nhiêu? Năm - năm nghe!


- Tội quá mà chị. Chị thương em!


- Bốn - sáu! Nếu mày không ưng thì stop! Mày đi đi để tao tiếp khách!


Bí quá, Phi phải nhận lời:


- Dạ, em chịu bốn - sáu.


“Mình sẽ chơi thật điệu nghệ để moi thêm tiền puốc boa của khách! Nhất định mình sẽ làm ra tiền!”, Phi nghĩ thầm khi bước xuống cầu thang.


- Chị Phi! - Phi ngạc nhiên khi thấy con gái mụ Kim Chi gọi - Chị vô đây, vô phòng em nè!


Phi vô phòng, Liễu khép cửa lại:


- Má em xử tệ với chị quá.


- Có sao đâu. Đời mà! - Phi chán nản, bất cần.


- Chị cầm lấy cái này. Em có bấy nhiêu thôi! Chị về đi.


Phi xòe bàn tay ra: hai miếng á phiện! Phi run bắn người, đưa lên mũi hít lấy hít để.


- Em... em cho chị à?


- Ừ.


- Có điều kiện gì không?


- Không!


- Thiệt sao?


- Dạ. Em chỉ nhờ chị... Lâu lâu, em có bạn, chúng em đến nhà chị... được không?


Phi mừng rỡ:


- Ồ, được quá đi chớ. Bạn em làm nghề gì?


- Chúng em cùng học với nhau. Chúng em thương nhau, có bầu. Em cho tiêu rồi! Ảnh đòi cưới em. Ba ảnh làm bộ trưởng. Má ảnh làm tổng giám đốc. Ba má ảnh không chịu, ảnh nghỉ học luôn. Em cũng bỏ trường.


- Lớp bao nhiêu?


- Dạ, lớp mười hai, chị ạ. Thời buổi này, có học xong đại học cũng chẳng làm gì đủ sống.


- Phải đó. Thế khi nào em đến?


- Lúc nào tiện.


- Ừ! Liễu này, nếu bạn em hoặc là em có... khách, đàn ông ấy, cứ đưa đến... chị tiếp cho! Điệu nghệ mà!


- Được! Tụi mình canh ty với nhau!


- Ô kê! Chị về nghe Liễu. Cám ơn em!


Sáng hôm sau, thằng Hòa thức dậy, nó không thấy cái áo sơ mi đâu. Nó hiểu ngay sự tình. Đêm qua, chị nó về rất trễ. Nó dựng Phi dậy, hét lên:


- Bà ăn cắp cái áo mới may của tôi!


- Ừ! Chị xin lỗi em. Mai, chị mua lại cho em.


- Mua cái khỉ mốc. Bà đào đâu ra tiền mà mua?


Phi tin là hôm nay mình có khách:


- Mai chị sẽ có tiền. Chị sẽ thưởng em cái áo đẹp hơn.


- Khốn nạn! Hôm nay, tôi ở trần đi làm à?


- Thôi mà, em tha cho chị!


- Tha này! Tha!


Thằng Hòa sấn tới tát vào mặt chị nó liền hai cái. Phi ôm mặt, nằm vật xuống giường, khóc.


Thằng Hòa lầu bầu chửi rủa một hồi, rồi xuống dưới bếp giặt bộ quần áo nó ngâm từ đêm qua, khi đi chơi về. Nó phơi ra nắng và ngồi chờ. Phi đi lấy than bỏ vào bàn ủi, quạt cho đỏ lên rồi ủi quần áo cho nó. Nó chạy tới giằng lấy cái bàn ủi:


- Đưa đây! Ai nhờ chị! Không tìm cách mua áo trả tôi, tôi để chết đói luôn!


Mặc quần áo vào, nó hầm hầm bỏ đi.


Có tiếng gõ cửa. Phi đang nằm, vội vàng ra mở cửa. Phi hỏi cho chắc ăn:


- Anh hỏi ai?


- Phải cô là Phi cụt, em bà Kim Chi?


- Dạ, em đây. Mời anh vô! Chà... đẹp trai ghê!


Phi nhập cuộc rất lẹ. Cô quá quen thuộc những ngón nghề này. Một cái đụng chạm nho nhỏ vào cơ thể người đàn ông của Phi cũng đủ làm cho khách muốn ngất ngây.


Người khách đầu tiên đến với cô gái cụt chính là Tuấn. Hôm qua, Tuấn trúng mánh. Nó lừa được hai người đàn bà từ ngoài Bắc vào thăm người nhà ở Sài Gòn, lấy toàn bộ hành lý của họ. Trong một chiếc xắc du lịch, toàn là que hàn. Nó mang bán được gần chục ngàn đồng. Tuấn leo lên lầu một nhà Kim Chi. Nó chơi từ sáng tới trưa ở đó. Biết Tuấn có tiền, khi nó ra về, mụ Kim Chi hỏi:


- Có cần em út không cậu? Có mồi ngon lắm! Chiều chuộng hết cỡ; trẻ, đẹp như tài tử.


- Quảng cáo dữ dằn quá ta. Coi chừng lại đổ bệnh cho tôi thì khốn.


- Không hề! Gái tơ mà! Chỉ phải một tật...


- Nó mát à?


- Không. Nó bị xe cán cụt mất một giò.


- Nếu vậy thì chán chết.


- Super mà! Tôi đảm bảo với cậu.


- Được. Bao nhiêu?


- Mười. Đặt trước cho chị bốn, nghe cậu! Địa chỉ đây.


- An toàn?


- Nằm cả ngày cũng không ai đụng tới.


Mụ Kim Chi nói đúng. Á phiện làm cho Tuấn dai như đỉa. Nó hành Phi cả giờ đồng hồ, thỏa mãn. Phi nồng nhiệt đáp lại nó. Đầu óc cô chỉ nghĩ đến món tiền mà cô sắp có, nghĩa là cô lại được chích, lại được chu du trên cõi gió mây. Cô sẽ chiều khách hết mình để có tiền, thật nhiều tiền, chích cho đã đời... Suốt thời gian Tuấn hùng hục trên người cô, cô chỉ nghĩ duy nhất điều đó. Tiền, tiền, tiền. Phi nhớ đến bản nhạc của ban Abba: “Money, Money, Money!” mà cô thuộc làu từ khi còn hầu hạ ông chủ Nam Hải trong Chợ Lớn. Thời đó đối với cô qua rồi. Cô đã từ thiên đường rớt xuống trần gian bể khổ. Cô thèm thuốc. Cô ngáp. Cô không kìm nổi cơn ngáp vì đói thuốc. Thấy Phi ngáp, Tuấn xụi lơ tức thì. Nó nằm xuống bên cạnh, mắt lim dim:


- Phi cụt cũng ken à?


- Tại sao biết?


- Thấy cái miệng ngáp của cô là anh hiểu liền. Em bà Kim Chi mà không chích cũng uổng. Con gái bà cũng chích tới số. Nó chịu chơi lắm nghe! Dai... cỡ Phi đó.


- Anh ngủ với nó rồi à?


- Ừ. Má nó kẹo với nó, không cho nó thuốc. Nó đi dù kiếm tiền để chích. Khi giao thuốc cho nó đi chích dạo, má nó đếm từng miếng và tính tiền. Mụ kẹo hết cỡ.


- Anh thường đi nó ở đâu? Ở phòng nó à?


- Đôi khi, lúc vắng má nó; còn đa số là ở ngay trên xe xích lô của anh!


- Tiện nhỉ?


- Sao?


- Đỡ phải mất tiền phòng!


- Em cũng vậy, em có nhà, còn mất tiền phòng cho ai?


- Nhà em xa quá, bất tiện lắm!


- Không sao. Em chiều khách như vậy, xa cũng hóa gần.


- Anh hài lòng em?


- Ừ.


- Vậy thưởng cho em đi.


- Có đây.


Tuấn hào phóng rút tiền đưa cho Phi cụt. Phi cầm mấy tờ giấy bạc, đếm:


- Cho em ít xịt à.


- Nè, thêm nữa nè.


Tuấn cho Phi gấp đôi số tiền mà nó phải trả, rồi ngủ thiếp đi. Phi thấy đầu óc váng vất. Cô đói thuốc. Cái chân cụt đau buốt đến tận óc. Mỗi khi cơn vã ập đến, vết thương lại hành hạ cô. Cô lay mãi, đập hoài Tuấn mới dậy. Phi khép cửa. Tuấn chở cô đi về ga Sài Gòn. Trời về chiều, “chợ” chích choác đã nhóm cả tiếng đồng hồ rồi. Tuấn đưa Phi cụt vào ga, kêu mỗi đứa một xê đúp. Ngọc Liễu chích cho Phi xong, chích cho Tuấn:


- Hôm nay anh trúng mánh à?


- Hả? Em nói gì?


- Anh chơi suốt ngày! Đã chưa?


- Đêm nay anh đi em, được chứ?


- Dù hay đêm?


- Đêm. Tại phòng em!


- Anh đến cỡ tám rưỡi nghe. Giờ đó, bả đang coi tivi. Em để cửa sẵn, anh cứ vô, khỏi gõ cửa lộ bem.


- Số dách!


Sáng hôm sau thức dậy, Tuấn chỉ còn đủ tiền chích một xê nữa. Nó lại cháy túi. Nằm được nửa giờ trên lầu Kim Chi, nó bật dậy đi kiếm mánh. Nó quyết bằng mọi cách kiếm ra tiền. Trong lúc này, quyết tâm ấy lớn lắm, ý chí ấy trong nó là sức mạnh không cùng. Nó tự nhủ, nếu nó biết chắc một kẻ nào đó đang sẵn tiền, nó có thể giết liền!


(còn tiếp)


Nguồn: Bụi đời. Tiểu thuyết của Triệu Xuân. NXB Văn học tái bản lần thứ 10 năm 2009.


www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 18.11.2017
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 13.11.2017
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 17.08.2017
xem thêm »