tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20030342
18.02.2011
Tư liệu
Bộ mặt thật của Đặng qua bài nói của Đặng Tiểu Bình chiều 16.3.1979

Xin nhấn mạnh rằng những câu nói như “đánh trả tự vệ”, “trừng phạt có giới hạn”, “Cu Ba phưong đông”, “Việt Nam xâm lược”… chỉ là những lời vu cáo bịa đặt trắng trợn của Đặng, người cầm đầu, chủ trương gây ra cuộc chiến.


Nhân dịp lần thứ 32 năm, ngày Trung Quốc tiến hành cuộc chiến tranh biên giới (17/21979-17/2/2011), xin trích dịch và giới thiệu bài nói trên, để bạn đọc Việt Nam ở trong và ngoài nuớc, già cũng như trẻ thấy rõ thêm bộ mặt thật của kẻ đã từng “vừa là đồng chí vừa là anh em”, để bây giờ và trong tương lai vừa phải “duy trì láng giềng tốt, nhưng không được bao giờ mất cảnh giác với họ”.


Xin lưu ý đây là bản dịch văn nói.


Dương Danh Dy


......


"Đồng chí Vương Thượng Vinh (Phó Tổng Tham Mưu trưởng kiêm Cục trưởng Cục Tác chiến quân giải phóng Trung Quốc-ND) đã báo cáo, tôi không báo cáo mà nói mấy câu thôi.


Lần đánh trả tự vệ Việt Nam này quyết tâm tiến hành một cuộc tác chiến trừng phạt có giới hạn, gọi là giới hạn tức là độ sâu đả kích nông một chút, thời gian ngắn một chút, mục đích là dạy cho, dạy cho tên Cuba phương đông điên cuồng này để đạt được biên giới Trung Việt là đường biên giới tương đối ổn định. Đồng thời cũng là một sự ủng hộ Campuchia chống Việt Nam xâm lược. Tất nhiên xét từ ý nghĩa rộng lớn hơn thấy, đó là một hành động quan trọng của chúng ta mở rộng mặt trận thống nhất quốc tế phản đối bá quyền. Hôm nay trận đánh đó thực sự xong rồi, ngày 5 tuyên bố kết thúc chiến tranh, bộ đội bắt đầu rút về phía sau, đến hôm nay rút hết. Mười một ngày này trên đưòng trở về đã quét dọn một số hang, có một số vật tư giấu ở hang này hang nọ, một số thôn trang, cũng quét dọn mấy ngàn người, trên vạn nguời.


Đồng thời khi kinh doanh chuyện chống đối Trung Quốc, Việt Nam đã đánh nhau nhiều năm, ngay lúc chúng ta tăng cường viện trợ cho chúng, có công sự đã xây bẩy năm, có cái đã được ba năm, chỗ nào cũng thấy công sự, tích trữ rất nhiều vật tư, rất nhiều vật tư là do chúng ta viện trợ, gạo, đạn, vũ khí, lần này lấy về một loạt, Việt Nam cậy có hiệp ước Xô Việt mới dám như thế. Nó cũng nghĩ là cậy hiệp ước này kéo Liên Xô xuống nuớc, cũng cậy có hiệp ước này cho rằng chúng ta không dám áp dụng trừng phạt qui mô tương đối lớn. Ngay trước khi chúng ta ra quân mấy ngày nó còn dự đoán rằng chúng ta chỉ có hành động phạm vi nhỏ hai sư đoàn. Chúng ta hạ quyết tâm này đúng là đã tỉnh táo đánh giá phản ứng của phía Bắc lớn đến đâu. Điều này không chỉ chúng ta suy tính. Mọi người biết trên đường thăm Mỹ, tôi đã nói phải cho Việt Nam bài học, nứớc Mỹ không tán thành chúng ta sử dụng hành động tưong đối lớn, sợ dẫn tới phản ứng lớn của Liên Xô. Mọi người biết, TW đảng, Quân ủy TW hạ quyết tâm này không dễ, trải qua nhiều lần suy ngẫm, trải qua gần hai tháng suy ngẫm mới hạ được quyết tâm đó. Trong đảng, trong nhân dân chúng ta có rất nhiều lo lắng về vấn đề này, liệu có thể đánh tốt hay không, phản ứng dây chuyền lớn đến đâu, liệu có ảnh hưởng tới xây dựng bốn hiện đại hóa không, liệu đánh tốt hay đánh không tốt. Những lo lắng đó là đúng, là vấn đề nghiêm túc. Bây giờ xem ra hạ quyết tâm đó là đúng. Khi hạ quyết tâm mối lo lớn nhất là sợ xét lại Liên Xô có phản ứng mạnh mẽ. Vì vậy khi chúng ta hạ quyết tâm đã tiến hành phân tích nghiêm túc khoa học những vấn đề trên. Vì ảnh huởng tới xây dựng bốn hiện đại hoá của chúng ta, không phải là trận đánh ở phía Nam tốt hay không mà là phía Bắc phản ứng lớn đến đâu, phía Bắc phản ứng không lớn thì ảnh hưởng không lớn. Thế nhưng trong khi đang suy tính vấn đề đó, Việt Nam cậy có hiệp nghị hữu hảo Xô Việt, cậy có hiệp nghị đó tấn công lớn vào Campuchia, cậy có hiệp định đó gây sự tại biên giới Việt Trung, làm cho chúng ta không yên ổn.Tại phía Bắc chúng có hai mươi vạn quân, có 7 sư đoàn bố trí trên đưòng biên giới nuớc ta, còn có đồn công an, đường biên giới dài khoảng một ngàn bẩy trăm km, đội ngũ tập trung đông và Việt Nam dựa vào hiệp ước Xô Việt mới dám làm như vậy... cho rằng chúng ta không dám có sự trừng phạt qui mô tương đối lớn.


Khi thăm Mỹ tôi nói cho Việt nam bài học, nước Mỹ không tán thành. Chúng ta sử dụng hành động tương đối lớn sợ dẫn tới phản ứng lớn của Liên Xô, nước Mỹ một mặt phản đối chúng ta trừng phạt, nhưng mặt khác cũng thông báo cho chúng ta chút tình báo, nói quân đội Liên Xô về căn bản không động đậy, trên mấy ngàn cấy số biên giới (Trung Xô) chỉ có 54 sư đoàn không đầy đủ quân số. ¾ binh lực Liên Xô bố trí tại châu Âu, nên muốn tấn công Trung Quốc qui mô lớn thì phải chuyển dời trọng điểm chiến lược, ít nhất phải điều 1 triệu quân từ châu Âu về, việc này không kịp vì thời gian hành động của chúng ta không dài.


… Trước khi chúng ta xuất quân mấy ngày, bọn chúng (Việt Nam) còn đánh giá chúng ta chỉ có hành động phạm vi nhỏ hai sư đoàn…


Chúng ta nói trận này nhất định phải đánh, có 3 lý do lớn phải đánh:


Một là, mặt trận thống nhất chống bá quyền quốc tế đòi hỏi có sự chế tài cần thiết đối với Cu Ba phương đông để thúc đẩy mặt trận thống nhất chống bá quyền quốc tế. Bởi vì trên thế giới đều sợ Liên Xô và vì thế cũng sợ Cu Ba. Dưới con mắt chúng ta, Cu Ba phương đông đưa mười mấy sư đoàn tấn công Campuchia, gây chuyện ở biên giới nước ta, dùng đánh trả tự vệ lý do càng đầy đủ, nhưng hành động này không chỉ là hành động biên giới, nhỏ thì quan hệ tới tình hình Đông Dương, cục diện Đông Nam Á, nói rộng hơn một chút là quan hệ tới cục diện thế giới cho nên cần phải làm.


Hai là, chúng ta cần phải xây dựng bốn hiện đại hóa. Chúng ta cần môi trường tương đối ổn định, đáng tin, để cho xét lại Liên Xô, Việt Nam ngày ngày ở phía Bắc phía Nam đe dọa chúng ta làm cho tinh thần không yên liệu có được không? Chúng ta thử lợi dụng cơ hội xem sao. Việt Nam tự thổi phồng rất hung, tự coi là “cường quốc quân sự thứ ba trên thế giới”… lại coi chúng ta là kẻ thù số một… nếu chúng ta không đánh trả thì bọn chúng càng hung hăng, thúc đẩy phương Bắc cũng tới… đánh trận này đặc biệt là cảnh cáo Liên Xô một chút.


Lý do thứ ba, là quân giải phóng nhân dân ba mươi năm nay không đánh trận, rốt cuộc quân đội chúng ta liệu có được hay không? Quả thật là chúng ta không có nhiều căn cứ để đánh giá… Đây là cơ hội rất tốt, bây giờ có thể nói quân giải phóng vẫn là quân giải phóng, danh dự được khôi phục một chút. Trên thế giới cho rằng ba mươi năm chúng ta không đánh trận, không nhất định đánh được Việt Nam. Cán bộ cấp tiểu đoàn trở xuống của chúng ta chưa tham gia chiến tranh, cán bộ trung đoàn cũng chỉ có một bộ phận. Cho nên thu hoạch về mặt này là lớn nhất, là một trong những hiệu quả lớn nhất.


Ngoài ra trong đánh trả tự vệ:


- Chúng ta đã nâng cao được uy tín quốc tế của Trung Quốc: chí ít là người Trung Quốc đã nói là làm, bắt đầu từ chiến tranh Triều Tiên là như vậy, nhưng rồi có một thời kỳ Trung Quốc động loạn tương đối dài, người ta không tin Trung Quốc, lần này thì khôi phục danh dự, người Trung Quốc vẫn là đã nói thì làm, có vai trò quan trọng trên mặt trận quốc tế chống bá quyền.


- Yên tâm làm bốn hiện đại hóa.


 


- Rèn luyện quân giải phóng nhân dân


- Trong tuyên bố ngày 5/3 chúng ta đã nói nếu sau này Việt Nam còn gây sự tại biên giới chúng ta bảo lưu quyền dạy cho bài học nữa, quyền đánh trả tự vệ.


- Nhưng có một điều phải đặc biệt đề cập tức là giết gà đã phải dùng dao mổ trâu. Lần đánh này vũ khí, quân số đều gấp mấy lần Việt Nam. Chiến đấu ở Cao Bằng chí ít là năm đánh một, sáu đánh một, chiến đấu ở Lạng Sơn, Lào Cai cũng đều gấp mấy lần, thậm chí sáu đánh một, bảy đánh một. Thương vong của chúng ta là 4 so với 1, thần thoại của chúng bị tiêu diệt.


- Bây giờ còn nhiều công tác tư tưởng phải làm… Những nhân tố không ổn định rất nhiều, hiện tượng gây chuyện ngày một nhiều, nào là vấn đề thanh niên trí thức về làng, lợi dụng phát huy dân chủ để phá hoại ổn định, nào là Bức tường dân chủ (Tây Đơn)… Có người chạy vào đại sứ quán Việt Nam, phản đối đánh trả tự vệ, điều này không nghiên cứu có được không?


…..


Dương Danh Dy (st và trích dịch)


(Nguồn http://club.china.com/data/thread/12171906/2717/35/25/9_1.html


http://www.hudong.com/)


_______


*Toàn văn bản dịch do Nhà nghiên cứu Dương Danh Dy dành gửi riêng Nguyễn Xuân Diện-Blog. Xin chân thành cảm ơn NNC Dương Danh Dy và trân trọng giới thiệu với chư vị. Mọi trích dẫn từ đây đều phải đề nguồn và đường dẫn về bài này. Xin cảm ơn!


Được đăng bởi Nguyễn Xuân Diện vào lúc 06:07, 17-02-2011


 


TraiKhom nói...


«Mưòi một ngày này trên đưòng trở về đã quét dọn một số hang... một số thôn trang, cũng quét dọn mấy ngàn người, trên vạn nguời ».


Câu nói «quét dọn trên vạn người » nghĩa là sao?


Là Trung quốc giết trên vạn người dân của Việt Nam?


06:49 Ngày 17 tháng 2 năm 2011 


Nặc danh nói...


Trung Quốc không bắt tù binh nên đã ra tay tàn sát tất cả tù binh, tất cả dân thường mà chúng bắt được, tàn sát hàng vạn người dân Việt Nam ta. Lãnh đạo Trung Quốc cần phải bị đưa ra tòa án quốc tế xử lí tội ác diệt chủng nhân dân ta. Vậy mà bác TraiKhom còn phải hỏi ư? Mong một ngày gần đây mọi sự thật lịch sử được công nhận và phơi bày ra chứ không bị ém nhẹm như hiện nay, trong khi Trung Quốc lại ăn mừng cái gọi là "đánh trả tự vệ". Chẳng lẽ công tác tuyên truyền của chúng ta kém thế sao!


09:49 Ngày 17 tháng 2 năm 2011 


Nặc danh nói...


"Thương vong của chúng ta là 4 so với 1, thần thoại của chúng bị tiêu diệt." Nếu có thể xin vui lòng giải thích câu này. Thần thoại của chúng bị tiêu diệt? Ai là thần thoại của chúng? Chúng là ai?


09:49 Ngày 17 tháng 2 năm 2011 


Nặc danh nói...


Tại sao đến ngày 17/2 mà không thấy trên các trang báo nước mình nói gì đến cuộc chiến Việt Trung 1979 thế nhỉ?(tôi vưa lướt một vòng các trang báo chính)


Nhiều năm qua tôi đã đọc khá nhiều bài viết ca ngợi Đặng Tiểu Bình (có phê phán thì chỉ phê phán Mao trạch Đông,Lâm bưu, bè lũ bốn tên thôi).Tôi nghĩ, dù ông ta có người giỏi giang đến mấy, thì đối với Việt nam,nên phải coi Đặng là là kẻ thù.


Một bài thơ của anh Bùi minh Quốc,Trần vàng Sao... thì bị cấm đoán, ngăn chặn, bị "soi". Trong khi sách ca ngợi kẻ thù lại được bày bán ,được đăng tải...


Khó hiểu!


10:05 Ngày 17 tháng 2 năm 2011 


Nặc danh nói...


Ngoài 3 lí do và 6 ý nghĩa của Bài học đánh VN, Đặng Tiểu Bình không đề cập luận điểm mấu chốt đó là:


- Cho toàn TG biết TQ và VN không còn là đồng minh, không còn là tiền đồn XHCN của nhau, mà thực chất TQ chỉ rõ cho TG biết mình đã đổi chiều.


- Hé mở cho Mĩ biết trước sẽ đánh VN, là một tin nhắn mà những người kém thông minh nhất cũng hiểu rằng nó sẽ đi với ai trong thời gian tới...


- Chọn việc đánh VN để thay đổi đường lối chính trị, núp sau khẩu hiệu yên tâm thực hiện 4 hiện đại, là thuốc thử, là canh bạc rẻ tiền không lừa bịp được ai kể cả những người dân TQ lương thiện và chân chính.


Tôi từng đi công tác TQ nhiều lần, hỏi những người đồng nghiệp về sự kiện 1979, thì hầu như 100% trả lời rằng không biết hoặc chỉ nghe loáng thoáng...? Phải chăng chính chính quyền TQ cũng phải bưng bít thông tin đó vì sợ phản ứng về cuộc chiến tranh phi nghĩa, vì sợ tổn thương lòng yêu, ngưỡng mộ nhân dân VN tiến hành cuộc kháng chiến chống Pháp, Mĩ mấy chục năm vừa qua mà họ từng hết lòng ủng hộ.


Lịch sử đã đi qua, để lại đau thương, mất mát cho những gia đình, thân nhân 2 nước có con em bị tổn thất vì cuộc chiến tranh không đáng có, đó là tội ác không thể dung thứ, bào chữa cho kẻ cầm quyền. Mối quan hệ hữu hảo, thân thiện của nhân dân 2 nước từng trải qua mấy ngàn năm lịch sử cần được giữ gìn, bảo vệ.


Bất kì cuộc xâm lược phi nghĩa nào cùng phải trả giá thích đáng.


Đằng Giang tự cổ huyết do hồng- Câu nói bất hủ của nhà ngoại giao bất khuất Giang Văn Minh như vẫn còn vang vọng đâu đây.


Vạn Kiếp hữu sơn giai kiếm khí


Lục Đầu vô thủy bất thu thanh...


đã thấm vào từng tấc đất sông núi nước này, tâm khảm con người nước này, làm sao thay đổi được!


Một trong những bài học mà cách đây hơn 500 năm Nguyễn Trãi từng viết:


Chấp nhất kỉ chi kiến dĩ giá họa ư tha nhân


Tham nhất thì chi công dĩ di tiếu ư thiên hạ


Nghĩa là:


Khăng khăng giữ ý của mình sẽ làm giá họa cho người khác


Tham công danh một lúc để thiên hạ mãi mãi cười chê.


Ông Đặng Tiểu Bình, người có công lớn tạo diện mạo TQ hôm nay, nhưng nếu nhớ về cuộc chiến tranh chống VN 32 năm trước mà ông phát động chắc hẳn giờ này cũng khó mỉm cười nơi chín suối.


Đông A


 


10:16 Ngày 17 tháng 2 năm 2011 


BS Hồ Hải nói...


Bài dịch hơi lủng củng về ngôn từ và ý tứ. Nên kiểm tra lại một số đoạn, một số câu còn dịch theo kiểu từ bằng từ, nên một số danh từ ghép hoặc ngữ danh, động, tính từ bị đặt nhầm chỗ trong kết cấu câu tiếng Việt làm người đọc dễ hiểu nhầm.


Ví dụ: cụm từ xét lại Liên Xô trong nhiều ngữ cảnh là gì? trong nhiều ngữ cảnh làm tôi khó hiểu là xem Liên Xô có quan hệ mật thiết với VN như trong hiệp định hay là chỉ giả tạo. Hay là chủ nghĩa xét lại của Liên Xô.


 


10:24 Ngày 17 tháng 2 năm 2011 


Nặc danh nói...


Bao giờ thì chúng ta hay con cháu chúng ta sẽ noi gương người anh hùng dân tộc Lý Thường Kiệt làm một cuộc "đánh trả tự vệ" sang châu Ung, châu Khâm, châu Liêm?


10:32 Ngày 17 tháng 2 năm 2011 


Đoàn Nam Sinh nói...


Đúng là giọng lưỡi của một nhà lãnh đạo quyền biến. Tàn bạo, phản trắc, giả ngụy,...


Rốt cục cũng thấy được mình đã đại bại, chỉ có được một điều duy nhất là mua chuộc được giới tài phiệt hiếu chiến của Mỹ để tiến hành hiện đại hóa.


 


10:36 Ngày 17 tháng 2 năm 2011 


to.quoc.tren.het nói...


Người dân Việt Nam hãy đọc bài này để hiểu được bộ mặt thật của cái kẻ vẫn rêu rao 4 tốt với 16 chữ vàng này, bề ngoài là thế nhưng bên trong bọn chúng vẫn hàng ngày mưu mô thôn tính nước ta, bắt dân ta làm nô lệ cho chúng, vậy mà hiện nay có người vẫn còn ảo tưởng về chúng, vẫn cho rằng chúng là bạn của chúng ta, phải gọi chúng là kẻ thù số 1 của người Việt Nam mới đúng.


 


11:15 Ngày 17 tháng 2 năm 2011 


Nặc danh nói...


Chiến tranh năm 1979 là hậu quả của tầm nhìn kém của lãnh đạo ta từ rất lâu trước đó: Không biết âm mưu của Tàu và quá tin Tàu, tin bọn Tàu nằm vùng hàng ngàn năm, nay tìm về cội nguồn.


 


11:56 Ngày 17 tháng 2 năm 2011 


Nặc danh nói...


Tren bao quoc doanh luc nao noi den Dang Tieu Binh la noi lanh tu DTB nhu the no la bo cua VietNam. Con Toi, Toi chi goi don gian la: Ten giac lun phuong bac.


 


20:45 Ngày 17 tháng 2 năm 2011 


Nặc danh nói...


Con quỷ lùn khốn kiếp nhất mọi thời đại và là cha đẻ của chế độ diệt chủng ở Campuchia.


 


09:56 Ngày 18 tháng 2 năm 2011 


Nặc danh nói...


Cuộc chiến biên giới Việt Trung 1972 là bài học vô cùng lớn của toàn dân tộc. Nhất là đối với những người lãnh đạo đất nước ta hiện nay. Bài học này phải cần có nhà lãnh đạo và sử học dũng cảm trung thực viết ra rõ nét cho con cháu muôn đời không mắc lại nữa. Lãnh đạo Trung quốc tráo trở và dã man xong chúng ta không phải không có thiếu sót dẫn tới họa phương Bắc và họa Ponpot.


10:27 Ngày 18 tháng 2 năm 2011 


Nguồn: nguyenxuandien

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tìm hiểu vụ ám sát Tạ Thu Thâu - Tư liệu 25.07.2017
Những nhà tù “ế ẩm” - Tư liệu 13.07.2017
Nhà thờ Chánh tòa nguy nga nhất Italia: Duomo ở Milan - Tư liệu sưu tầm 13.07.2017
Vành đai và Con đường dưới góc nhìn địa chiến lược - Joseph S. Nye 12.07.2017
30/11/1917: Đức chúc mừng Cách mạng Tháng Mười Nga - Tư liệu sưu tầm 08.07.2017
Ngày 08/07/1918: Ernest Hemingway bị thương trên Mặt trận Ý - Tư liệu sưu tầm 08.07.2017
Nỗi đau của chàng Vecte (Werther) & Faust - Johann Wolfgang von Goethe 07.07.2017
Văn hóa Ẩm thực: 18 địa chỉ ăn ngon, sạch nhất Sài Gòn và vùng phụ cận - Triệu Xuân 07.07.2017
Thần thoại Hy Lạp (14) - Nguyễn Văn Khỏa 07.07.2017
Thần thoại Hy Lạp (13) - Nguyễn Văn Khỏa 07.07.2017
xem thêm »