Đến ngày thứ ba thì vợ Bỉnh hỏi:
- Anh làm saovậy? Ngoài chợ người ta hỏi hoài hà.
Bỉnh trầm ngâm, một lát sau mới lên tiếng:
- Nè, nhà mình còn bao nhiêu tiền?
- Tiền gì? Tiền chợ còn trong tủ đó… anh tính mua cái gì?
- Không, không mua gì hết. Mà tiền chợ làm sao đủ. Tôi hỏi vàng kìa. Còn bao nhiêu?
- Còn vài chục cây…
- Cho tôi một ít đi…
- Anh làm gì mới được chớ?
- Tôi cúng chùa.
- Trời đất ơi. Anh điên rồi!
Cô vợ vội bưng lấy miệng vì biết mình lỡ lời. Ảnh nói cúng chùa mà mình biểu ảnh điên, có khác nào phỉ bángTtrời, Phật. Có tháng nào mà cô không thay anh đi chùa,và tháng nào mà cô không bỏ vào thùng công đức của nhà chùa một vi đồng. Nay anh đòi cúng chùa bằng vàng. Không kêu điên thì không biết gọi bằng gì đây? Hay anh muốn… anh muốn có con, anh muốn cầu tự. Có phải cô không muốn đâu. Đứa con đầu nếu không hư thai, giờ nó cũng gần mười mấy rồi, đã có thể cầm dao thay cha nó rồi. Nó mới có năm tháng, đủ để thành hình hài con người. Nó chưa đủ sức bám lấy cơ thể mẹ nó, thế mà mẹ nó lỡ lượt chân té trong một ngày trời mưa. Từ đó, Bỉnh không muốn vợ có con nữa. Mỗi lần nhắc đến chuyện có con là Bỉnh né tránh. Không lẽ bây giờ anh đổi ý? Cô đến ngồi bên Bỉnh:
- Cần gì phải làm như vậy, anh muốn có con thì có con, đâu cần phải cúng chùa….
- Không phải thế. Cô không hiểu đâu. Tôi muốn làm chút ít việc công đức.
- Chút ít. Chút ít là bao nhiêu?
- Một nửa số cô còn giữ.
- Anh điên thật rồi, điên thật rồi,
Cô vật Bỉnh xuống giường, lột áo Bỉnh ra và cạo gió. Bỉnh mặc cô muốn làm gì thì làm. Khi cô buông ra, Bỉnh ngồi lên và lại lặng câm không nói thêm câu nào nữa.
Đàn bà, nói sao bây giờ. Mà Bỉnh thì không muốn nói cho vợ biết. Những ngày sau, Bỉnh cũng muốn bắt tay vào việc, nhưng cứ bước chân đến lò mổ heo, là con heo con đỏ hon hỏn, nhớt nheo và nhăn nhúm lại hiện ra trước mắt, tay Bỉnh lại run lên, bàn tay cầm con dao của Bỉnh thõng thượt, bất lực.
***
Những người thắc mắc đầu tiên là những bạn hàng của Bỉnh. Trước hết là những ông lái heo. Đường vào nhà Bỉnh đã quá quen thuộc với họ.Trong số đó có cả những người bỏ mối cho cha Bỉnh trước đây. Bỉnh nghỉ mổ heo gần nửa tháng rồi, có ông vẫn quen đường chạy vào cổng nhà Bỉnh. Có ông chở vào đến tận nơi rồi, thấy cánh cửa lò mổ của Bỉnh đóng im ỉm, mới giật mình quay ra.
Những người bán thịt ngòai chợ cũng xôn xao không kém. Họ đã từng nhận từ lò mổ của Bỉnh những súc thịt món nào ra món đó, bây giờ mới thấy Bỉnh là người làm ăn nghiêm túc. Bán thịt từ lò mổ của Bỉnh, gọi nạc ra nạc, gọi mỡ ra mỡ, người bán cũng dễ và người mua cũng dễ.
Rồi những người hàng xóm của Bỉnh cũng xôn xao. Cái lò mổ mấy đời này gắn bó quá chặt chẽ không chỉ với gia đình Bỉnh, mà còn với cả hàng xóm láng giềng nữa. Khi Bỉnh mổ heo, cũng có lúc người này, người kia bực mình, khó chịu. Khó chịu vì những mùi hôi thối từ lò heo bốc ra. Rồi bực mình vì những tiếng heo la. Bực mình vì những tiếng xe lôi, xe ôm nẹt ga vào lúc tảng sáng nữa. Nay Bỉnh nghỉ, xóm hình như vắng đi một cái gì, hàng xóm nhiều người cứ thấy thiếu thiếu một cái gì đó. Những buổi chiều rảnh việc, bên bàn nhậu, người ta bàn chuyện Bỉnh. Có mấy ông quen ăn lòng heo tiết canh vào buổi sáng ngoài đầu hẻm, nay không có, lại thấy thèm.
Bỗng nhiên, Bỉnh có thơ mời đãi tiệc. Mời hết những ông xe lôi, xe ôm đã từng chở heo bỏ mối cho lò của Bỉnh, những ông đến lấy thịt từ lò đi bỏ các chợ. Mời những bà, những cô, những ông bán thịt ở mấy chợ quanh vùng. Tất nhiên là tất cả bà con lối xóm, mời hết. Có khác một điều là lần này chính Bỉnh tự đi mời. Hai vợ chồng Bỉnh ngồi trên một chiếc xe máy mới cảo, đi vòng vòng hai ngày mới đưa hết thơ mời. Chuyện lạ như thế người không bàn tán sao được. Rồi không hiểu bằng cách nào người ta còn biết được cả chuyện Bỉnh đòi vợ mấy lượng vàng đi cúng chùa nữa. Đúng là giấy không gói được lửa.
Chuyện trong buồng kín nhà người, thiên hạ muốn biết là biết. Muốn người ta không biết thì đừng làm gì cả. Vợ Bỉnh không cho Bỉnh tới mấy lượng như người ta nói, song cũng có gì cả. Vợ Bỉnh không cho Bỉnh nói ra được những điều bứt rứt ở trong lòng Bỉnh kể chuyện con nái xề cho vợ nghe vào một đêm khuya khoắt. Khi Bỉnh tả ra cái hình con heo con thì vợ Bỉnh không chịu nổi nữa, giơ tay bịt miệng Bỉnh lại không hiểu sao, cô bỗng nhớ đến đứa con bị xẩy. Hồi đó, cô không thấy được con mình, chỉ được nghe nói lại là con trai, non lắm, mới có năm tháng. Hôm ấy Bỉnh bảo vợ: “ Gần hai chục năm trời làm nghề, hôm nay tôi mới biết ớn mình ạ. Mình có biết gì sao khi cha gần chết nhất định không cho mấy anh, mấy chị vào phòng bệnh của cha không? Chỉ một mình tôi được lại gần cha. Cha biểu: tôi theo nghề cha, nên lại gần cha được. Khi cha bệnh nặng, các anh, các chị ngồi nghe cha dặn chuyện cách một cái liếp bồ, mình còn nhớ không? Hồi đó, tôi còn trẻ, tôi mừng vì được cha tin. Bây giờ hình dung lại tôi mới thấy sợ. Cha đâu có chịu nằm thẳng thớm trên giường, giống y như cảnh con heo chờ thọc huyết. Tỉnh táo thì thôi, thiếp đi là cha gọi đưa dao, đưa chậu cho cha. Có lúc mê sảng, cha la lên: “ Trời đất, thọc huyết heo, sao lại thọc huyết tôi…”. Những chuyện ấy bây giờ nhớ lại, tôi ớn quá mình ơi… Nói thiệt với mình, tôi cũng thích có con lắm, nhưng tôi sợ. Mỗi lần thọc huyết heo, tay tôi vấy đầy máu, tôi sợ mình sinh con ra không lành lặn, như vậy, tội tôi lớn lắm… nay mai làm việc khác, đợi tôi quên mấy con heo đi, mình cũng có con cũng chưa muộn mà. Nghiệp chướng…
Vợ Bỉnh nằm nép hẳn vào người Bỉnh, thân mình cứ run lên từng đợt một. Sáng sau, cô móc hộp nữ trang ra, bốc đại, cùng chồng lên chùa, rồi mấy hôm sau cùng chồng đi mời tiệc.
Bữa tiệc nhà Bỉnh chỉ toàn đồ chay. Đậu hũ, tương hột, bắp cải xào, nấm rơm, nấm đông cô… tiệc không có lấy một miếng thịt. Món chiên, món xào dùng bằng dầu. Hôm làm tiệc, Bỉnh mời mấy người chuyên làm đồ chay trên chùa về phụ giúp. Họ là những chuyên gia đồ chay. Họ bàn nên làm những món như gà hầm, tôm chiên, cúc rô ti… những thứ chế từ đậu hũ ky, nhưng qua tay họ, thành những con vật giống như thiệt.Nhưng Bỉnh không chịu. Đã làm cỗ chay mà còn làm những con vật chẳng quá ra miệng thì ăn chay còn bụng dạ thì vẫn nghĩ đến chuyện sát sinh sao? Lúc từ chối Bỉnh đã nghĩ như vậy. Bất giác Bỉnh lại đưa bàn tay lên. Anh thấy bàn tay mình đỏ tươi những máu.
Hình như không thiếu một ai trong danh sách Bỉnh mời. Trong lúc mọi người người chờ đợi, Bỉnh quỳ trước bàn thờ tổ. Anh quỳ rất lâu mà lẩm bẩm khấn nguyện rất thành kính.
Hương nhang khói vương vấn bay khắp nhà. Lát sau, Bỉnh cùng vợ dắt tay nhau ra với khách. Những vị khách trẻ ồ lên trầm trồ. Có một cập trai gái nào trên đời đẹp hơn thế không? Bỉnh vững chãi trong bộ áo dài khăn đóng. Gương mặt sáng bừng vẻ thanh tú xen lẫn với những nét đàn ông khoáng đạt. Lông mày lưỡi mác, chặn rõ nét trên cặp mắt sáng quắc, tinh nhanh. Sống mũi cao và thẳng. Nhân trung rõ và kẻ mạnh xuống bờ môi trên dầy vừa đủ độ cho người ta xét Bỉnh là người quyết đoán. Đi bên Bỉnh là cô vợ. Từ hồi nào đến giờ, người ta chỉ biết đến cô trong bộ bà ba và cái giỏ xách lúc nào cũng bên mình. Thân hình lực lưỡng của cô thoắt hiện, thoắt ẩn không có nhiều thời gian cho mọi người bình phẩm. Còn hôm nay, cô tươi cười trước mọi người. Chiếc áo dài ai may cho vừa khéo, che hết được vẻ nặng nề thường thấy. Khuôn mặt tròn trịa, xinh xắn và pha một chút hồn nhiên.
Tuy nhiên ở tuổi gần bốn mươi cô còn có thêm chút từng trải mỗi khi cười chào khách.
Bỉnh tìm được một chỗ thich hợp để mọi người có thể nhìn thấy mình, anh bước lên đó và lên tiếng:
- Thưa bạn hàng, bạn thợ và bà con lối xóm. Hôm nay Bỉnh tôi làm mâm cơm chay, trước là cúng tổ tiên, sau nữa mời bà con dùng, để chứng kiến cho tôi kể từ hôm nay chính thức giải nghệ.
Mọi người ồ lên. Những câu hỏi thì thào chuyền nhau suốt các dãy bàn. Bỉnh tiếp:
- Xin bà con đừng hỏi lý do vì sao? Tôi đã kính trước bàn thờ tổ, với tư cách là con cháu đích tôn của lò mổ này, để xin phép dòng họ mấy đời xin được cáo lỗi cùng bạn hàng, bạn thợ, và bà con lối xóm từ đời nào đến giờ, chúng tôi đã quấy quả. Thôi thì cũng vì đường làm, đường ăn, sao chẳng có lúc nắng, lúc mưa, xin tạ lỗi cùng bà con, xin tạ lỗi …
Nước mắt Bỉnh ứa ra. Làm sao tránh được. Bỗng nhiên rời bỏ một nghề theo đuổi mấy đời, lại đang ăn nên làm ra, hỏi sao không luyến tiếc.
Chuyện đêm ấy trong nhà Bỉnh không hiểu sao cũng lọt được ra ngòai. Người ta thêu dệt thành bao nhiêu chuyện về cái chết của cha Bỉnh. Có người kể gần đúng, nhưng lại thêm chi tiết, một hôm, ông đang ngồi bỗng nghe cái ặc, cổ ổng nghẹo nghiêng, rồi cấm khẩu luôn. Những chuyện còn rùng rợn hơn cũng nhân dịp này được truyền tụng. Như chuyện ông thợ giết bò tài ba, chỉ cần một búa là hạ xong một con bò, lọc thịt, lóc xương xong nhất định phải uống một chén huyết tấp, múc thẳng từ trong bụng con bò mới mổ ra. Lúc sắp chết, hễ người ta kéo lên giường, lại lăn xuống đất, bò lổm ngổm, miệng thì rên ò ò, khì khì, giống y như con bò mới bị một búa mà chưa chết hẳn. Người ta cũng còn kể, có một ông làm nghề mổ heo trước khi về chầu tiên tổ mấy ngày còn kịp kể cho con cháu nghe một giất mơ kinh hồn. Ông mơ rằng: khi ông vừa thác xuống âm ty địa phủ đã có một bầy heo chờ sẵn. Vừa thấy ông, chúng đã bu lại đòi mạng. Chúng vồ lấy ông, đè xấn ông xuống, cứ ngang cần cổ mà cắn. Hoảng quá, sau khi kể chuyện về giấc mơ cho con cái nghe, ba hôm sau ông chết. Trước khi chết, ông cứ sặc lên, và ông khóc, những tiếng nức nở giống hệt những tiếng heo rên. Cứ nghe họ kể chuyện có lẽ phải kết luận rằng, hễ người khi sống giết thịt con gì thì khi chết sẽ kêu tiếng đó chắc. Người giết heo kêu eng éc, người giết bò kêu ò ò, người giết gà kêu quang quác, người giết vịt kêu càm cạp… còn giết chuột giết chó, giết mèo… không lẽ cũng kêu những tiếng của con vật đó. Nhưng miệng thế gian, họ nói có ai gang miệng họ ra đâu. Kệ họ. Con người sinh ra mỗi ngày mỗi nhiều hơn càng ngày càng nhiều chợ càng ngày càng nhiều nhà hàng. Bữa ăn người ta đòi nhiều calo hơn, thế thì mất đi một cái lò mổ của Bỉnh có ảnh hưởng gì đến ai, và có thêm người làm nghề mổ heo, cũng chẳng làm thế giới này bận rộn thêm.
Bán toàn bộ tài sản của cái lò mổ, vợ chồng Bỉnh đủ vốn mở một cửa hàng tạp hóa ngoài chợ chính của xứ Trảng. Tắc teng, ngày cũng kiếm đủ hai bữa ăn. Bận rộn mấy thì vợ chồng Bỉnh cũng dành nguyên ngày chủ nhật để đi chùa. Cúng và cầu đủ ba cữ: sáng sớm mai giờ Mão, giữa trưa giờ Ngọ, và chiều hôm giờ Dậu những kỳ tết, lễ Đoan Ngọ, Nguyên Tiêu thì thêm cử nửa đêm, giờ Tý… thành kính dâng mình cho Đức Chí tôn trong những giờ cầu cúng. Một hôm, sau cúng giờ tý nửa khuya về, vừa mở cửa, Bỉnh thấy cha ngồi ngay giữa nhà. Ông ngồi giống như quan lớn ngày xưa ngồi trên ghế thờ. Hai chân xoạc ra vững chắc, một tay gác trên thành ghế tay kia chống một con dao thọc huyết heo, sáng loáng, sắc lẻm và nhọn hoắt. Hoảng hốt, Bỉnh quỳ xuống. Cha Bỉnh quát:
- Nhà ngươi biết tội chưa?
- Dạ thưa,con có tội chi đâu thưa ba.
- Hừ. Tại sao ngươi dám bỏ nghề. Hả? Về dưới kia ta mới biết rằng không chỉ có ta, cha ta ông nội ta, mà cả ông cố, ông sơ, ông tiên sư ta đều làm nghề mổ heo. Ta thương ngươi mới truyền nghề của tổ tiên cho ngươi, vậy mà ngươi khi không bỏ nghề. Ngươi ăn nói sao với tổ tiên đây…
- Thưa cha…
- Không thưa gởi gì hết, từ ngày mai, ngươi phải tái lập nghề tổ…
Bỉnh hét lên:
- Không…
-Tại sao?
- Không lẽ ba, ông nội ba, ông cố, ông sơ, ông tiên sư không thấy một điều, chúng ta thì đè cổ con heo xuống mà giết mổ. Vất vả đêm hôm để có những miếng thịt ngon lành. Người ta làm những món ăn và đặt cho những món ăn đó những cái tên thật đẹp đẽ, thật mỹ miều, còn chúng ta, người ta gọi là gì: đồ tể. Đồ tể, có cái tên nào xấu hơn, độc ác, man rợ hơn cái tên ấy không thưa ba…
Như tiếng sấm nổ giữa thinh không. Nam mô Đại bồ tát, ma ha tát.
***
Ông già Phước Luôn miên man ngẫm chuyện nghề nghiệp. Ông biết ngay cả ông cũng chẳng thể yêu nghề làm lòng heo, nấu cháo lòng heo. Nhưng ông biết chắc rằng nếu không có nghề làm lòng heo, nấu cháo lòng heo thì ông nội ông không nuôi nổi một bầy con trong đó có cha ông. Cha ông không có nghề làm lòng heo, nấu cháo lòng heo thì ông không có cuộc sống như hôm nay. Rồi cả ông nữa, một bầy con, năm đứa cả thẩy, khôn lên, lớn lên cũng nhờ vào những bộ lòng heo và những nồi cháo lòng heo. Thế mà sao thằng con trai, nó không theo nghề, nó nguyền rủa nghề, nó khinh bạc ông, khinh bạc cả dòng họ nhà ông. Giận quá, cay đắng quá, ông hộc lên một tiếng, đấm tay xuống bô ngựa một cái và thề độc: “ Mày không theo nghề, tao từ mày luôn”. Ông chưa nói được điều đó với Phước Luôn, thì Phước Luôn đã làm một chuyện động trời.
***
Mấy đêm sau, khi cả nhà đã ngon giấc, Phước Luôn nhẹ nhàng chui ra khỏi mùng. Tuy nhà ở phố và làm ăn phát đạt, nhưng vẫn chỉ là một căn nhà chữ đinh, rộng rãi. Gian trong dành cho ông bà chủ quán. Gian giữa để thờ. Hai gian hông nhà dành cho những đứa con còn ở nhà chưa lập gia thất. Có một gian để trống. Đó là nơi để ông bà nội của Phước Luôn ở. Nay cả hai người đã quy tiên, căn phòng ấy giống như một gian thờ. Nói là để trống thì không đúng. Trong đó có kê những cái tủ. Cái thì để chứa quần áo. Cái chứa những đồ lặt vặt. Có thêm một cái rương nhỏ chứa những thứ quý hiếm trong nhà. Phước Luôn chẳng lạ gì những thứ được chứa ở trong đó. Nhà lặng câm. Mọi người đã chìm trong giấc ngủ. Việc bán buôn diễn ra suốt ngày, mãi đến gần nửa đêm mới xong hết mọi chuyện. Chừng ba, bốn giờ sáng lại dậy và bắt đầu một ngày bộn bề công việc. Ai cũng ngủ như chết. Nên, Phước Luôn có thức dậy, đi lại trong nhà, cũng chẳng ai biết một mảy may. Gã chui vào căn phòng trống có kê những chiếc tủ. Hắn không đụng đến những cái tủ đó. Thủ sẵn một chiếc búa đinh, hắn đến bên chiếc rương nhỏ. Chẳng cần mất nhiều thời gian, chiếc khoen móc khoá đã bị cậy tung. Chỉ vang lên những tiếng kèn kẹt nho nhỏ, giống như tiếng mọt đục gỗ. Đúng là trộm trong nhà, có trời mới biết được. Gã có sẵn một chiếc bao bố. Gã trút tất cả những gì có trong đó vào bao bố và len lén mở cửa ra ngoài. Gã khoác chiếc bao bố lên vai, đi về phía đầu phố huyện. Ở đấy có một người con gái chờ gã. Gã hất chiếc bao bố xuống đất, ngồi xuống bên cô gái, thở hổn hển:
- Thấy xe đò chạy qua chưa?
- Chưa. Chắc cũng sắp.
Cô gái trả lời, giọng cũng hồi hộp không kém.
Phải gần sáng, mới có chiếc xe đò đầu tiên chạy qua. Hai người leo vội lên xe.
Sáng hôm sau, công an được mời đến. Cả nhà chứng kiến một cuộc kê khai. Toàn bộ số vàng chuẩn bị xây lại ngôi nhà, mở rộng quán; toàn bộ đồ trang sức của người mẹ, của chị gái và em gái, thêm toàn bộ số tiền bán buôn nguyên một tuần chưa kịp chuyển thành vàng. Bà mẹ khóc. Chị gái khóc. Em gái khóc. Ông già tức giận, mặt đỏ phừng phừng. Nhưng khi công an đề nghị phương án truy bắt, thì bà mẹ lại năn nỉ: “Thôi, xin các anh. Dẫu sao nó cũng là con trong nhà. Bắt bớ nó làm gì”. Còn ông già thì ngậm ngùi: “Biết vậy hôm qua nhận lời cho nó một mớ thì làm gì có chuyện thế này”. Các anh công an cũng thở dài nhẹ nhõm. Chuyện trong nhà người ta, người ta không yêu cầu thì thôi.
Người con gái chờ Phước Luôn ở đầu phố là con chị hàng thịt chợ phố huyện có cái tên rất mướt: Xuân Đào. Phước Luôn mới mười mấy tuổi đầu đã ra đó nhận lòng heo về cho quán nhà. Mấy năm đầu con bé còn chạy lon ton giữa những sạp thịt heo phụ mẹ đưa hàng cho khách. Đến lúc Phước Luôn đủ lớn, con bé cũng đến lúc nhổ giò, lớn nhanh như thổi. Hai má phinh phính, lúc nào cũng đỏ dậy. Một khuôn ngực dềnh lên làm chiếc áo nứt căng. Hai bờ vai tròn lẳn tức tối muốn phá rách mảnh áo đắp lên đó. Hai mắt một mí liếc xéo khi thấy anh chàng nhận lòng heo đẹp trai. Mỗi lần bắt gặp ánh mắt ấy anh chàng giống như bị hớp hồn. Mà bị hớp hồn thật. Phước Luôn siêng ra hàng thịt hơn để được gặp con bé nhiều hơn. Hồi ấy chiến tranh đã chấm dứt. Nhiều sinh hoạt công cộng được tổ chức. Điều làm cho lũ trẻ lúc bấy giờ cực thích đó là những hôm có chiếu phim ngoài bãi hát công cộng. Phước Luôn cũng là người mê những cuộc chiếu phim đó. Một hôm, Phước Luôn bắt gặp cô bé bán thịt cũng đi coi. Cô ta không vào ngồi trên những hàng ghế xây bên trong mà cứ lờn vờn đứng ở mé ngoài. Phước Luôn nhìn thấy và rề lại gần bên. Ban đầu gã cũng tính hỏi đôi ba câu cho phải lệ. Nhưng gã run. Gã run đến tận chân tóc. Nên miệng gã chẳng thể thốt ra được lời nào. Gã cố tình nhích sát vào cô bé. Cho đến khi, cảm nhận được thân hình nóng hôi hổi của cô ta ngay sát mình thì gã gần như nín thở. Bất ngờ cô gái quay sang. Bốn mắt long lên trong bóng tối, dưới ánh sáng chớp loé của màn hình chiếu phim. Vốn hắn đã si mê cô gái trong những ngày ra lấy lòng heo. Còn cô gái ngày nào cũng mong được thấy khuôn mặt nhẹ nhõm đẹp trai của anh chàng lấy lòng. Nay bỗng gặp nhau thì còn gì hơn thế. Nên khi bàn tay anh chàng quơ sang, gặp bàn tay cô gái, chỉ thoáng rất nhẹ sự cưỡng lại, nhưng rồi sau đó chịu yên. Không còn thấy gì trên màn hình nữa. Khi bàn tay của gã kéo nhẹ và nhớm chân bước đi, thì cô gái bước theo líu ríu. Chúng đưa nhau ra ngoài bìa ruộng, nơi khuất sau những rặng tầm vông và trước mặt là những cánh đồng lúa đang thì con gái. Chúng ngồi xuống vạt cỏ. Vẫn chưa thốt ra với nhau được lời nào. Cả hai đứa đều run. Khi gã trai đưa tay lên vai cô gái, thì như không còn sức lực gì nữa, cô ta ngả người vào gã, người cứ run lên từng đợt, từng đợt một. Kể ra ông trời sắp đặt cũng hay thực. Chẳng ai dạy chúng khi trai gái ngồi gần nhau nơi vắng lặng thì phải làm gì. Thế mà chúng cũng biết làm hết mọi chuyện. Hai mặt ấp vào nhau. Hai môi ấp vào nhau. Bàn tay đứa này quờ quạng tìm đứa kia. Con bé để mặc gã trai lần mở từng nút áo. Còn giúp gã mở luôn cả cái móc nịt vú, mặc cho cặp vú non tơ thây lẩy phơi ra để bàn tay gã xoa xoa, nhồi bóp. Bàn tay ấy còn thô bạo luồn qua lưng quần, sục xuống. Lẽ ra phải khép chặt lại, thì cô gái lại mở ra cho bàn tay thô bạo ấy. Đến khi gã trai dằn ngửa cô ra bãi cỏ, cô mới rên lên:“Không được… Mẹ giết em chết.” Bàn tay cô ghị chặt, giữ lấy lưng quần, không cho gã trai kéo xuống. Gã trai vẫn hì hục tìm cách gạt tay cô gái ra. Nhưng không được. Cuối cùng, cứ để nguyên như thế gã phủ người lên mình cô và cọ cái phần đàn ông của mình lên phần dưới nhô cao của cô gái. Bỗng hắn giật mạnh. Có một cái gì đó trào bật ra khỏi con người gã, khiến gã phải nghiến chặt răng để khỏi thét lên. Hắn vật ra, nằm dài trên bãi cỏ. Cô gái chồm dậy. Công việc mà gã trai làm, khiến thân xác của cô gái tuổi mười bảy bây giờ mới đủ cảm nhận. Đến lúc cô không còn cần gì nữa. Cô chỉ cần được cái mà người con gái cần. Bây giờ đến lượt cô kéo lưng quần gã trai xuống. Bàn tay cô đầm đìa. Gã trai xuội lơ. Cô hậm hực. Giận. Phải đến tận lúc đó, gã trai mới lên tiếng:
- Anh xin lỗi. Thôi để lúc khác…
Thế là thành lời hẹn hò để chúng có những đêm sau. Những đêm sau cho hết, ào ạt. Không ngờ chúng lại hợp nhau. Gã trai thì chán ngán cái cảnh tối ngày chui ra, chui vào cái bếp khét lẹt khói. Cô gái thì chán ghét cái sạp thịt lúc nào cũng tanh rình của mẹ. Ở nhà rồi cũng thành cô hàng bán thịt mà thôi. Nên Phước Luôn mới đòi tiền cha. Cô gái mới xin tiền mẹ. Hai đứa định ráp lại làm đám cưới rồi tính chuyện làm ăn riêng. Đùng một cái, gã trai bị từ chối. Cô gái chưa kịp ngỏ lời với mẹ. Gã thẳng tuột nói với cô gái rằng gã sẽ chôm đồ nhà và biểu cô gái chuẩn bị, hai đứa cùng bỏ xứ ra đi khi công việc thành.
Và thế là có chuyện đêm ấy.
Chúng đưa nhau xuống thành phố. Vốn liếng đủ để chúng mở được một tiệm cầm đồ trong một căn nhà nhỏ thuê được.
Nhưng dòng nào giống đó. Phải đâu một lúc hai người quên đi cái nghề gia truyền của cả hai bên. Cô vợ ngày ngày ra chợ không cưỡng nổi, phải lân la đến những sạp thịt. Cái mùi tanh tanh của thịt sống khiến cô thấy lòng mình thư giãn. Anh chồng thì lâu lâu cũng ra chợ kiếm hàng cháo lòng ăn cho đỡ nhớ. Tiệm cầm đồ lúc nào cũng vắng hoe. Ăn mãi vào vốn đến núi cũng phải lở. Ai không tin vào tử vi thì hãy gặp họ sẽ biết. Nghề bán thịt, nghề nấu ăn nó dính vào đời họ từ lúc lọt lòng, làm sao bỏ được. Chỉ có điều người bán thịt có lương tâm, có máu nghề bán miếng thịt ngon cho khách vẫn băn khoăn sợ mang về nhà thành món ăn có khi còn bị ngộ độc. Người nấu ăn có khi lo người ăn chột bụng đi ngoài. Còn hai người lúc này, họ chẳng lo bất cứ cái gì. Ở cái tuổi còn đang bồng bột, chưa biết đến những lo toan đời thường, tưởng vào đời là dễ dàng, có tiền là có thể xoay xỏa sống, yên thân. Xuân Đào lo ngay ngáy khi thấy chồng ngày càng cau có, quạu quọ. Còn Phước Luôn, trong đầu nẩy sinh bao nhiêu ý định, ý định nào cũng to tát, nhưng chưa biết bắt đầu từ cái gì? Con người không chịu an phận, cứ muốn vượt ra khỏi mình làm Phước Luôn đêm ngày tính mưu, tính kế.
(còn tiếp)
Nguồn: Kiếp người xuống xuống lên lên. Tiểu thuyết của Nguyễn Đức Thiện. NXB Văn học sắp xuất bản.
www.trieuxuan.info
|