tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20563259
Tiểu thuyết
15.02.2015
Triệu Xuân
Bụi đời

Tín Tạczăng đứng trước cửa phòng ông Quang:


- Thưa chú, có tin buồn ạ.


- Chi vậy Tín? - Ông Quang đang viết, đứng bật dậy - Lại có ai nhảy lầu nữa sao?


- Thưa chú, không. Học viên Lễ nhảy lầu hôm qua, vừa chết trong phòng cấp cứu.


Ông Quang ngồi thụp xuống ghế, mi mắt khép lại, tay bóp trán. Ông ngồi yên, không ngẩng lên, không nói năng gì.


Lễ là con trai độc nhất của một gia đình khá giả. Được chiều chuộng, Lễ sinh hư, chơi xì ke từ khi còn là sinh viên trường Phú Thọ. Tốt nghiệp đại học, Lễ cưới vợ. Vợ Lễ là một cô giáo rất dịu hiền. Vì nghiện ngập, Lễ bỏ nhiệm sở, ở nhà sống bám gia đình. Từ năm 1969 đến năm 1980, Lễ đã phá tán cơ nghiệp cha mẹ gây dựng suốt cả cuộc đời. Còn bộ lư hương bằng đồng trên bàn thờ, Lễ cũng ăn cắp đem bán để lấy tiền chích á phiện. Gia đình họ hàng khuyên bảo cách nào Lễ cũng không nghe. Vợ Lễ hết lòng thương chồng, thường dành dụm tiền bạc lén đưa cho Lễ chích. Nếu không có tiền đưa cho Lễ, Lễ đánh vợ, đánh con rất tàn tệ. Năm 1978, vì quá thất vọng về đứa con trai, vì quá thương con dâu, mẹ Lễ cho phép vợ Lễ đi lấy chồng khác. Lễ nhiều lần can tội trộm cướp chỉ vì á phiện. Hai lần Lễ bị bắt vào Fatima, cả hai lần Lễ đều cai được. Đến lúc đi phép Lễ bỏ trốn luôn. Trốn khỏi trường, Lễ càng hung hăng. Lễ đe dọa giết mẹ nếu bà không đưa tiền cho Lễ chích thuốc phiện. Bà mẹ đau lòng quá, chịu đựng hết nổi, đem gửi Lễ vào Fatima. Được ba ngày, Lễ nhảy lầu tự vẫn. Đầu Lễ bị bể, óc văng cả ra ngoài.


Thấy giám đốc ngồi như hóa đá, Tín Tạczăng lặng lẽ rút lui. Anh vừa tính bước đi thì Quang gọi lại:


- Chúng ta tổ chức đám tang cho Lễ thật chu đáo. Đã báo tin cho gia đình cậu ấy biết chưa?


- Dạ rồi, thưa chú.


Mẹ Lễ, vợ và hai đứa con của Lễ có mặt trong đám tang. Vợ Lễ vừa sinh được đứa con trai với người chồng mới. Chị sống rất hạnh phúc. Trong đám tang này, chị không nói nổi một lời. Chị chỉ khóc ròng. Còn má chồng chị, bà khóc con:


- Lễ ơi! Má đã khóc hết nước mắt vì con suốt mười mấy năm qua. Nay thì má không khóc con nữa. Con đã chết rồi. Má khóc đây là vì má thương hai đứa con của con. Tội nghiệp hai cháu nội của tôi! Má khóc vì má xót xa cho con dâu má. Đời má đã quá khổ vì con, Lễ à. Má không nỡ để đời vợ con cũng phải khổ như má. Bởi thế, má cho con dâu đi lấy chồng. Má mừng vì con dâu má gặp được người chồng mới tử tế...


Những người có mặt, không ai cầm được nước mắt trước tấn bi kịch. Diệp cũng khóc. Cô vốn là người đa cảm. Gương mặt cô đã đầy đặn dần, tóc cô đã mọc lại. Những nếp nhăn nhúm trên da cổ, da tay biến mất. Bộ đồ mới -  may bằng tiền của chính cô nhờ làm mành trúc - đã làm nổi rõ những đường cong mềm mại của một thân hình vốn dĩ rất đẹp. Mái tóc rất dày - cắt kiểu sì tôn tém - bết vào hai bên thái dương vì nước mắt. Cô khóc vì xúc động, vì thương người mẹ, người vợ. Cô khóc vì liên tưởng đến chính đời mình.


Người ở Fatima giống nhau ở một điểm là rất hay động lòng trắc ẩn.


- Thôi, về đi em. Trời nắng gắt rồi đó! - Ca sóc đến bên Diệp, giọng anh thật dịu dàng.


- Anh về trước, em muốn ở lại một lát!


- Em lại suy nghĩ vẩn vơ rồi phải không? Đừng có tủi hờn, mệt óc lắm, mau già đó.


- Chết, thế lại hay anh nhỉ?


- Sao em nghĩ thế?


- Em nghĩ sao nói vậy.


- Sống mới khó Diệp ạ. Chết, có gì đáng nói đâu.


- Sống... mệt mỏi quá, cuộc đời khắt khe quá!


- Anh cũng có lúc nghĩ như em. Cũng có lúc anh tính cắn lưỡi cho chết rồi chứ. Nhưng nghĩ lại, thật hèn. Thanh niên, chẳng làm nên trò trống gì, chỉ mỗi việc sống cho ra hồn cũng không làm nổi! Hèn quá!


- Anh là trai, anh khác.


- Khác sao?


- Anh sẽ lấy vợ, sẽ có gia đình, sẽ có hạnh phúc.


- Còn em?


- Ai mà lấy em nữa!


- Đừng nghĩ bậy! Có nhiều người thương em. Cả trường này, ai cũng mến em. Ai cũng khen em đẹp... dễ thương...


- Anh động viên em... Cảm ơn anh. Em tự biết mình lắm chứ! Còn gì là phẩm hạnh nữa mà sống!


- Em bỏ ngay những suy nghĩ, dằn vặt kiểu đó đi. Bây giờ, anh hỏi em điều này nghe.


- Anh nói đi.


- Em có vui lòng trả lời anh không?


- Nhưng anh hỏi gì? Về chuyện gì? Em không có nhận á phiện chơi lén nữa đâu. Đừng mất công điều tra.


- Kìa, Diệp! Anh có nói chuyện đó đâu.


- Anh là đội phó bảo vệ mà!


- Anh là một Con Người! Anh khao khát tình thương yêu. Anh không biết nói với em thế nào để em khỏi hiểu lầm. Anh cũng không muốn nói những lời tán tỉnh. Anh là con trai Hà Nội. Anh đang chuẩn bị thi vô đại học thì bỏ nhà, trở thành “dân bụi thủ đô”. Anh đã chán tất cả. Đắng cay, ngọt bùi anh nếm trải hết rồi. Anh đã sống tuổi niên thiếu cực kỳ sung sướng... Anh đã lăn lộn với thế giới ngầm Sài Gòn đến tận cùng: lừa đảo, thù hận, nghi ngờ, thất vọng, bội phản, v.v. Anh không chịu kém cạnh bất cứ thằng xì ke nào! Vậy mà giờ đây, lúc này đây, bên một nấm mồ vừa đắp, dưới một bầu trời đầy nắng chói chang, anh nói với em lời của con tim anh: Anh yêu em! Anh yêu em đến mức không được nhìn thấy em dù chỉ một phút thôi thì ngày hôm đó anh không thiết gì ăn uống. Hãy tha lỗi cho anh. Anh chỉ nói những gì anh có tự đáy lòng. Đừng giận anh, nghe Diệp.


- Em không xứng đáng với tình yêu. Làm gì có tình yêu nữa!


- Vì sao?


- ...


- Vì sao hả Diệp?


- Em đâu còn là một cô gái nữa! Em mất hết rồi!


- Anh đâu có nói đến chuyện đó? Anh rất thương em, rất trân trọng em. Em là tất cả niềm say mê, hy vọng của anh, Diệp ạ. Nhưng... Nói thế nào nhỉ? À, hôm nay, nói được điều ấy ra là anh sung sướng rồi. Anh chưa cần em trả lời ngay. Em cứ suy nghĩ kỹ. Nếu em đồng ý cho anh được... lấy em làm vợ, em cứ suy nghĩ kỹ. Khi nào trả lời anh, em chỉ cần gật đầu hay lắc đầu là đủ.


Ca cầm hai bàn tay nhỏ nhắn của Diệp và nắm chặt lấy. Diệp mở lớn đôi mắt đen huyền, có hàng lông mi thật dài, nhìn không chớp vào mắt Ca. Môi Ca mấp máy, muốn nói hay muốn hát lên nhưng không thành lời được. Ca âu yếm nhìn Diệp. Trong sự âu yếm đó, hàm chứa nghị lực dồi dào mà Diệp đã nhận ra.


- Thôi, ta về đi anh!


Họ bước sóng đôi. Hoa cỏ may dính đầy ống quần của hai người. Ca sóc cúi xuống:


- Hoa cỏ may dính bết vào quần em.


- Chi vậy anh? Bông cỏ à?


- Ừ. Sài Gòn gọi là bông. Hà Nội gọi là hoa.


Ca ngồi xuống, dùng cả hai tay gỡ bông cỏ cho Diệp. Anh chỉ lo Diệp từ chối. Đầu óc anh lâng lâng niềm vui. Anh bèn kể một câu chuyện vui, cốt để cho người mà anh đang yêu cứ đứng yên cho anh gỡ bông cỏ.


“... Em chưa được ra Hà Nội. Người Hà Nội dễ tin lắm. Hồi anh chưa vô Fatima, có mấy đứa ở ngoài đó vừa bỏ nhà đi bụi. Vô tới Sài Gòn gặp anh, anh lên mặt ma cũ dạy dỗ ma mới. Trong số những điều anh chỉ vẽ cho chúng, bao giờ anh cũng gạt chúng một hai điều để chọc mấy thằng thộn cho vui. Một lần, anh bảo tụi nó:


- Bọn mày được uống sữa Honda bao giờ chưa?


Cả bọn trố mắt ngạc nhiên:


- Có sữa bò, sữa Liên Xô, sữa Ông Thọ, sữa đậu nành, sữa Guigo... chứ làm gì có sữa Honda!


Anh tỉnh bơ bảo chúng:


- Tụi mày đúng là dân tẩm(1). Vô Sài Gòn mà chưa uống sữa Honda thì kể như đếch phải dân chơi. Đây là loại sữa đặc biệt. Uống một ly có thể nhịn ăn năm ngày vẫn khỏe.


Tụi nó nhao nhao:


- Thôi đi ông anh, chỉ cho đàn em nơi bán sữa Honda đi mà!


- Sáng sớm mai, tụi bay dậy sớm, nhớ dậy sớm nghe, đi trễ là hết đó. Đi tới tiệm Tận Tâm, đường Gia Long(2). Tha hồ uống!


Sáng hôm sau, chúng nó kéo nhau, năm đứa cả thảy, đi tới địa chỉ anh ghi cho. Chúng dừng lại trước căn nhà có cửa sắt đóng im ỉm, trên đó có tấm bảng lớn đề: “Tận Tâm - Sữa Honda”. Chúng nó chờ từ năm giờ sáng đến sáu giờ vẫn chưa thấy tiệm sữa Honda mở cửa! Có đứa toan bỏ đi. Mấy đứa kia giữ lại: “Mày tẩm bỏ mẹ. Tiệm nổi tiếng, người ta bán đến khuya nên sáng dậy muộn. Cố chờ đi. Uống một cốc có thể nhịn ăn tới năm ngày cơ mà. Tội gì không uống!”. Thế là cả bọn chờ. Chờ đến sáu giờ ba mươi, chúng nó sốt ruột quá, gõ cửa.


- Bán cho cốc sữa Honda, ông chủ ơi!


- Bán sữa đi nào!


- Sao mở cửa muộn thế?


Lúc đầu, chỉ có một hai đứa gõ cửa. Sau, chúng nó tức quá đập cửa rầm rầm. Chủ nhà là người tin dị đoan, mở cửa tiệm phải coi giờ. Vả lại, có bao giờ tiệm mở cửa sớm! Bảy giờ sáng thợ mới tới, đi cà phê cà pháo có khi tám giờ mới mở cửa. Nghe tiếng đập cửa rầm rập, chủ nhà tức tối chạy ra:


- Các anh làm trò gì vậy?


- Giờ này mà chưa mở cửa à? Cửa quyền thế! Đây là dân thủ đô mới vào! Mở cửa mau, phục vụ dân thủ đô là oách lắm!


- Các anh cần gì?


Cả bọn ngơ ngác nhìn nhau. Tiệm bán sữa Honda, có khách đến mà hỏi lãng xẹt.


- Hôm nay không mở cửa à? Sao không treo bảng thông báo?


- Hôm nay có làm, nhưng thợ chưa đến. Các anh vui lòng mang xe đi tiệm khác.


- Này, đừng có dớ dẩn! Bán cho mấy cốc coi! Khinh tụi này nghèo hả?


- Đâu có! - Thấy giọng anh chị, chủ tiệm xuống giọng - Đâu dám khi mấy anh. Tui nói là thợ chưa đến.


- Trời ơi! Bán sữa mà cần gì thợ?


- Sữa nào? Mấy anh mua sữa gì?


- Sữa chứ còn sữa gì nữa. Uống một cốc nhịn ăn năm ngày vẫn khỏe cơ mà!


- Ở đây đâu có bán sữa!


- Chứ ông kẻ tấm bảng to tổ bố làm gì? Đây này, “Tận Tâm - Sữa Honda”?!


- Dạ đúng. Tôi là Tận Tâm đây. Tiệm của tôi chuyên nhận sửa chữa xe Honda và các loại xe gắn máy của Nhật như Suzuki, Yamaha...


- Con khỉ! Chúng ta bị Ca sóc lừa rồi!


Năm thằng vừa hận vừa bẽ mặt với chủ nhà, hối hả kéo nhau đi. Một thằng còn đứng lại:


- Tôi nói cho nhà anh biết, kéo mẹ cái tấm bảng ấy xuống mà viết lại chữ đi. Đồ ngu! “Sửa” thì phải viết dấu hỏi (?), viết dấu ngã (~) là bố láo. Người ta đọc là “sữa” Honda. Hiểu chưa? Đồ ngu! Đồ con khỉ! Chủ tiệm gì mà chưa sạch lỗi chính tả! Đồ thất học!


Mấy ngày sau, chúng nó gặp lại anh. Tấn kịch hôm trước, anh chứng kiến từ đầu đến cuối, nên anh chủ động mắng át chúng đi:


- Trước khi mắng người khác ngu, tụi bay phải bớt ngu đi một tí. Thấy gì tin đó thì toi mạng. Đó là bài học tao dạy chúng mày. Hôm đó mà gặp mấy thằng thợ sửa xe đến sớm, chúng nó dần cho chúng mày một trận nhừ xương!


Cả bọn quê quá. Chúng nó không dám chửi anh, vì quả là chúng nó khờ thật. Chúng coi anh là sếp sòng...”.


Diệp cười chảy nước mắt. Cô ngồi xuống, cạnh Ca sóc, nghe anh nói bằng tai và mắt. Cô nhận ra trong đời mình, cô chưa gặp người đàn ông nào có cái miệng nói chuyện có duyên đến thế. Hàm răng Ca trắng ngà, mỗi khi cười, trông anh thật hiền.


Thấy Diệp cười, Ca đánh bạo, anh lấy hết can đảm đưa ngón tay trỏ gạt giọt nước mắt vừa lăn trên má Diệp, rồi vuốt mấy sợi tóc mai cho cô. Diệp nhìn Ca như vừa phát hiện ra một thế giới mới:


- Anh kể chuyện nữa đi.


- Em thích nghe à? Anh kể dở òm phải không?


- Dễ thương lắm! Nói nữa đi anh.


“... Có hai vợ chồng dân phe lần đầu vô Sài Gòn cùng đứa con bảy tuổi. Họ gặp anh ở ga Sài Gòn, tay xách, nách mang, toàn hàng hóa chưa bán được, mà trời thì tối rồi.


- Này chú, - người chồng nói - chú giúp anh chị, có chỗ nào tiện ngủ đêm, phòng trọ ấy!


Anh dấm dẳng:


- Ngủ đêm à? Ngủ cả ngày cũng được chứ đêm điếc gì! Sài Gòn thiếu gì khách sạn. Caravelle này, Majestic này, Rex này, Palace này... Ông muốn ngủ khách sạn sang cỡ nào cũng có. Nào, cần thì tôi chỉ cho.


- Thôi mà chú. Chúng tôi đâu có dám bước vào chốn ấy. Là tôi nói phòng trọ... giống như trọ ở bến xe bến tàu ngoài mình ấy mà.


Người vợ chêm vào:


- Chú chỉ giúp cho, chúng tôi đội ơn chú. Đây, có gói Sông Cầu, mời chú!


- Cất đi, bà chị! Ở đất Sài Gòn này có ai mời nhau Sông Cầu! Tôi quen xài ba số(1) không à!


- Ấy chết! - Người chồng nói - Chúng tôi... đâu có thứ ấy. Chỉ có trà Thái, sữa hộp, dép nhựa thôi.


- Không mang hàng lậu à?


- Thưa! Làm gì có! - Người chồng lễ phép như đang nói với nhà chức trách.


Anh phì cười:


- Sao ngốc thế! Buôn bán làm gì mấy thứ vặt vãnh! Chỉ cần mang một kí thuốc phiện là thành triệu phú rồi. Rõ ngớ ngẩn!


- Này chú, chú giúp tôi đi. Thằng Mọc đâu! Coi chừng lạc là bỏ mẹ đấy!


- Nghĩ thương tình, cũng dân Bắc cả, tôi giúp anh chị, giúp không công thôi đấy. Kia kìa! Đi qua cửa chính chợ Bến Thành, không vào chợ, đi ngược lên một tẹo rồi rẽ tay phải, đi chừng mười lăm mét rẽ tay trái, đi chừng hai chục mét nữa là đến phòng trọ. Ở dưới bán cơm bình dân, tha hồ ăn, rẻ thối! Ở trên tầng một là phòng trọ.


- Có đắt không chú? - Người vợ ngắt lời.


- Tôi đã bảo là rẻ thối.


- Cám ơn! Xin cám ơn chú! Vợ chồng tôi tốt phúc lắm mới gặp được người hiền lành như chú.


Anh suýt phì cười, Diệp ạ. Lần đầu tiên có người bảo Ca sóc là người hiền lành! Hai vợ chồng dắt thằng Mọc đi te te, trông đến tức cười. Họ đi vài bước, anh gọi giật lại:


- À quên, tôi dặn cái này hệ trọng lắm. Anh mang con nhỏ vào Sài Gòn, rất dễ bị lạc mất con. Ở Sài Gòn, anh mà nói lạc đường thì không ai người ta giúp đâu! Biết sao không? Anh nói “lạc” tức là anh chửi cha người ta rồi! Ở đây, người ta kiêng nói “lạc” mà nói “đậu phộng”! Bởi thế, con có bị lạc, đi báo, đi hỏi thì phải nói: “Con tôi vừa bị đậu phộng”. Nhớ chưa? Quên là người ta đánh chết đấy!


 - Vâng, vâng! Ối giời ôi! Không có chú, chắc vợ chồng tôi nguy to. Khiếp! Cái đất Sài Gòn này... ghê thật! - Quay sang vợ, người chồng cằn nhằn - Đấy, cho mẹ thằng Mọc đi một chuyến, tởn tới già!


Trưa ngày hôm sau, anh đang phi ở ga Sài Gòn thì nghe mấy người kháo nhau: Có hai vợ chồng người Bắc đi vào chợ Bến Thành, gặp ai cũng túm lấy: “Con trai tôi là thằng Mọc, nó đậu phộng mất rồi!”. Không ai hiểu họ nói gì. Cuối cùng, họ gặp được công an: “Đồng chí ơi, làm ơn làm phúc giúp chúng tôi, con tôi là thằng Mọc, nó bị đậu phộng mất rồi!”. “Mất một bị đậu phộng à? Làm sao tìm được bị đậu phộng cho anh. Thôi, bỏ đi. Thứ đó ở đây rẻ rề!”. “Không phải, con tôi bị đậu phộng mất rồi!”, người vợ khóc rú lên! Người cảnh sát thấy vậy, gắt: “Cái nhà chị này, có bị đậu phộng mà làm như con chết không bằng!”. “Ôi giời ôi! Thì đậu phộng cũng coi như chết mất tích còn gì. Người ta sẽ bắt con tôi chặt chân, chọc mắt cho mù để bắt đi ăn mày! Hu! Hu! Hu! Bố nó ơi, làm sao bây giờ! Mới đi có mấy bước từ nhà trọ ra đã lạc, à quên đã... đậu phộng mất con!... Hu! Hu! Hu!”. Lúc bấy giờ, người cảnh sát mới hiểu ra: “Này, chị nói sao? Chị vừa nói con chị bị lạc phải không?”. “Dạ, thưa anh công an, dạ... là em không dám nói thế ạ. Dạ, em nói con em đậu phộng ạ. Không có lạc ạ!”. Người vợ hoảng hốt sợ người ta đánh vì dám nói “lạc”. “Chứ bây giờ nó đâu?”. “Nó bị đậu phộng từ lúc tám giờ tới giờ! Vợ chồng em tìm mãi không thấy cháu”. “À, tôi hiểu ra rồi. Lạc thì nói là lạc, sao lại nói “đậu phộng”. Người ta chỉ nói “đậu phộng” khi đi mua lạc nấu tức là lạc luộc ấy, hiểu chưa? Nào, bây giờ kể đi, tuổi, hình dáng, quần áo con anh chị mặc lúc bị lạc. Tôi sẽ giúp cho”...


Diệp cười nhiều quá, vội nắm lấy tay Ca sóc:


- Thôi, anh đừng kể nữa, em cười đứt ruột chết giờ!


- Ừ! Thôi nhé. Nói chuyện khác đi!


- Anh nói đi! Anh nói chuyện hay quá trời! Nội một chuyện bông cỏ hoa cỏ mà anh có nhiều chuyện đến vậy!


- Diệp à?


- Sao anh?


- Anh... anh rất thích nhìn ngắm em. Em đẹp lắm! Em thông minh nữa.


Diệp nhớ, đã có lần Ca sóc nói với cô những lời như thế, ấy là lúc anh đưa cô vô bệnh viện thăm Phi. Giờ này, Phi ở đâu? Chân bị cắt cụt, làm sao nó kiếm sống nổi? Có ai đi ngủ với một con mất chân? Em nó làm sao nuôi nổi nó. Tiền chích một cữ bằng tiền ăn mấy ngày.


- Em nghĩ gì vậy? Sao đột nhiên em buồn thế?


- Không có chi đâu.


- Anh thấy em buồn thỉu đi. Những lúc như vậy... anh se cả lòng. Anh lo cho em. Có chuyện gì không em? Hay là... em... có người yêu rồi?


- Thôi, đừng nhắc chuyện đó nữa anh.


- Sao vậy? - Vẻ đau khổ lộ rõ trên mặt Ca.


- Em không muốn nghe nói đến chuyện đó. Tha lỗi cho em.


Diệp thấy thương Ca quá. Cô đã làm anh buồn. Cô vụt ôm chầm lấy Ca, gục đầu vào ngực anh. Ca xúc động, hai tay anh ôm chặt lấy Diệp, môi anh hôn nhè nhẹ lên mái tóc đang hồi sinh của Diệp. Rồi Diệp đẩy Ca ra:


- Thôi, ta về đi anh! Chiều rồi đó!


(còn tiếp)


Nguồn: Bụi đời. Tiểu thuyết của Triệu Xuân. NXB Văn học tái bản lần thứ 10 năm 2009.


www.trieuxuan.info


 







(1)  Tẩm (tiếng lóng): chỉ người quê kệch, ngố.




(2)  Nay là đường Lý Tự Trọng (NBT).




(1)  Ba số: thuốc lá “555”.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 17.08.2017
Cõi mê - Triệu Xuân 17.08.2017
Hãy để ngày ấy lụi tàn - GERALD Gordon 17.08.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 29.07.2017
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
xem thêm »