Trong đời, có lẽ chưa ngày nào tôi làm việc chăm chỉ như hôm nay. Không thể ngẩng đầu lên được. Những đồng tiền cứ trải theo con đường và tôi không thể ngưng cuộc đuổi bắt những đồng tiền. Khi nó nằm sát lề đường. Khi nó nằm trên đám cỏ bên vệ đường. Khi thì nó nằm ở giữa lòng đường. Tôi bươn ra để lượm. Những chiếc xe ào qua mặt. Tôi nghe có tiếng chửi. Tôi trợn mắt ngước lên toan mắng cho người vừa văng tục kia, nhưng chỉ còn thấy có cái lưng của người ta. Ngu gì mà đi chửi cái lưng. Phí hơi.
Đã bao giờ các bạn đi dạo trên đường như tôi chưa. Chưa chớ gì. Nhất định là chưa rồi. Vì người có đi dạo thì cũng tìm những con đường đẹp đẽ, thoáng mát mà đi. Hoặc một chút buổi sáng, hoặc một chút buổi chiều. Chớ có đâu được như tôi. Cứ lang thang không cần tính giờ giấc. Nhất là như hôm nay, đi dạo với những đồng tiền trải ra. Này hình như ngày xưa vua chúa ra đường, người ta rải hoa hồng theo từng bước chân. Hoa hồng ăn nhằm gì. Tiền. Tiền tung ra trên đường tôi đi. Sao mà tôi muốn hát thế. Thì hát. Thế là tôi hát. Tôi thấy được một mô đất cao nằm ngay bên đường. Tôi ôm cả đống tiền leo lên đó và cất tiếng hát vang trời. Hình như ai cũng nhìn tôi hát. Những người chạy xe đạp. Những người chạy xe mô tô.Có cả những anh lái xe tắc xi, lái xe tải, cũng ngó đầu ra khỏi cửa xe mà nhìn tôi hát. Mấy đứa trẻ bu lại quanh tôi. Hai mắt chúng như những hòn bi ve ngóng nhìn lên tôi. Ô hay, sao từ lâu nay tôi không hề biết tôi lại có thể hát hay như thế chớ. Có cảm giác tiếng hát của tôi xuyên thật sâu vào trời, vào đất. Nếu không những người đi ngang qua tôi, nhìn tôi làm gì. Thật tuyệt vời.Nhưng không được. Hát thế thôi. Còn những đồng tiền. Tôi gạt những đứa trẻ ra và lại bước xuống đường. Vừa hát, vừa lượm tiền, một công đôi việc. Lũ trẻ hình như thấy tôi ngộ lắm thì phải. Chúng cười, líu ríu chạy theo tôi. Có một thằng mất dạy nào đó la lên: “Thằng điên hát hay quá kìa”. Tôi đứng dậy, trừng mắt tìm thằng mất dạy. Nhưng làm sao tìm. Tôi mà điên ư? Ai dám bảo tôi điên. Chưa lúc nào tôi thấy mình sáng suốt và tỉnh táo như hôm nay. Tất cả đang diễn ra hồn nhiên trước mặt tôi. Những đồng tiền. Những đứa trẻ và giọng hát tôi đang vang lên. Thế mà đứa nào dám bảo tôi điên. Nhưng mà thôi, khỏi chấp. Phía trước còn những đồng tiền và tôi đang đang còn phải đi.
Ô kìa, sao trước mặt tôi đông người thế kia. Họ đón tôi. Phải rồi, họ đón tôi. Kẻ tài ba lang thang đến mà. Nhất định là họ đón tôi rồi. Đông quá. Họ đứng chen chúc bên nhau. Nhưng chẳng có ai quay sang phía tôi cả. Họ quay lưng lại phía tôi. Mà còn có nhạc nữa kìa. Những tiếng kèn tò te, tò te. Có tiếng mõ lốc cốc, lốc cốc. Có ai đó hát. Mà không phải hát. Hát gì mà cứ đều đều buồn ngủ muốn chết. Tôi bước lại phía họ. Thôi rồi, đám ma. Chiếc quan tài đỏ đang nằm trên miệng huyệt. Trước quan tài những người đội khăn trắng đang quỳ mọp. Một ông sư đang gõ mõ tụng kinh và những người đội khăn trắng lạy như tế sao. Buồn quá. Buồn quá. Trời ơi sao người ta cứ phải chết. Tôi quỳ xuống. Chết rồi là hết. Chết rồi thì còn cái gì có nghĩa nữa đâu. Cả những đồng tiền. Chết rồi ai cần đến tiền nữa. Tôi bò lại bên mép huyệt, thả từng đồng tiền xuống cái hố lát nữa sẽ chôn người chết. Đồng thứ nhất cho người chết. Đồng thứ hai cho tôi. Đồng thứ ba cho người chết. Đồng thứ tư lại cho tôi. Những đồng tiền xanh đỏ, xanh đỏ bay bay, bay bay… Có ai lôi tôi ra. Có ai đang khóc. Họ khóc cho tôi. Phải rồi, họ khóc cho tôi… thế là tôi oà khóc, khóc thiệt lớn. Lớn hơn cả những người thân có người đã chết sắp xuống huyệt.
Tư xưa đến giờ hình như tôi chưa bao giờ khóc. Hay nói cho thật đúng là tôi chưa biết khóc là gì. Thế mà hôm nay tôi khóc. Nước mắt tôi chảy ra. Miệng tôi cứ hụ hụ giống như có ai móc họng tôi khiến tôi cứ bật ra những tiếng nức nở. Ban đầu tôi khóc cho người nằm trong cái áo quan màu đỏ, có những đường hoa văn sơn vàng choé. Nhưng một lúc sau, tôi chẳng biết vì sao tôi khóc. Hay là tôi đang khóc cho tôi. Khóc cho thân phận trôi dạt, lang thang của chính mình. Phen này nhất định tôi phải làm lại tôi mới được. Tôi bèn nhẩy ngay xuống cái hố sắp chôn người kia. Không biết tại sao người ta níu tôi lại. Níu tôi lại làm gì, để tôi nằm xuống đất, rồi đất sẽ giúp tôi mới lại. Tôi vùng vẫy. Nhưng không lại với người ta. Họ ném tôi vào một bụi cỏ. Tôi lại khóc. Tiếng khóc của tôi chìm đi trong những tiếng cầu hồn của ai đó văng vẳng vang lên. Đều đều. Trầm uất. Đắng đót. Cho ai thế? Cho người chết dưới hố đất kia, hay cho tôi. Không biết nữa.
2.
Một tiếng thét xé toang không gian. Đêm đang tĩnh mịch bỗng nứt toác ra vì tiếng thét ấy. Sau tiếng thét là tiếng khóc. Rồi tiếng tức tưởi:
- Các người là ai? Tôi van các người, tôi lạy các người, xin các người đừng bắt tôi về. Các người bắt tôi về không khác gì giết tôi. Tôi van các người, tôi lạy các người. Không… đừng đụng vào người tôi. Xin tha cho tôi…
Đó là một cô gái mảnh dẻ. Tóc tai bù xù. Áo quần rách bươm. Mặt mũi thâm tím. Tanh tưởi vì những vệt máu nhớp nhúa trên những mảnh vải còn đeo trên người. Những người đi tuần tra phát hiện ra cô ở ven đường. Khúc đường này lâu nay đèn chiếu sáng bị hư chưa ai sửa. Lúc đó cũng đã khuya rồi, người qua lại cũng ít. Cô nằm đó tự lúc nào không ai biết. Khi những người đi tuần phát hiện ra, tưởng đó là một xác chết, nhưng lại gần thấy thân người cô còn nóng, khuôn ngực vẫn còn phập phồng, bèn dìu cô vào một căn nhà ven đường. Chủ nhà là một người đàn bà dễ dãi, thấy vậy, không nề hà gì, mở cửa, xếp chỗ cho cô nằm trên một chiếc ghế bố. Nhưng khi thấy trên người cô bê bết máu thì hoảng quá. Nhưng sự đã rồi bà không thể tránh né. Bà vội vã chạy đi nấu nước nhờ mấy người đỡ cô dậy lau qua loa những vệt máu trên người cô. Khi đụng đến những vết thương, đau quá làm cô bừng tỉnh và đã hét lên. Thấy vậy, một người nói với cô:
- Không sao. Cô yên tâm đi. Chúng tôi đang giúp cô rửa những vết thương thôi. Nhưng cô là ai? Ai đánh cô ra thương tích thế này…
- Không… các ông đừng hỏi. Tôi sẽ không nói gì đâu. Sẽ không nói gì đâu… Nhưng, các ông là ai mới được chớ?
- Cô yên tâm đi. Chúng tôi là công an phường cùng đi tuần tra với mấy anh dân phòng. Lúc đi tuần, chúng tôi đã bắt gặp cô nằm ngất xỉu bên đường. Nhưng cô là ai? Vì sao lại thương tích đầy mình thế này?
- Xin các ông đừng hỏi. Tôi không thể nói được.
Chỉ nói được như thế cô lại tức tưởi khóc. Một người có vẻ bực dọc nói:
- Ít ra thì cô cũng phải cho chúng tôi biết cô là ai, cô ở đâu, chúng tôi mới giúp được cô chớ.
Vẫn chỉ là tiếng khóc. Tất cả những người có mặt ở đó đều lúng túng. Cuối cùng có người lên tiếng:
- Nào, cô hết khóc được chưa? Bây giờ cô có thể đứng lên được chưa? Nếu được, đi với tôi về công an phường.
Cô gái rên rỉ:
- Không! Xin các ông các bà tha cho em. Em không làm gì nên tội, em không lên công an phường đâu.
Một người đàn ông đã luống tuổi vẻ như là người chỉ huy nó với cô:
- Cô đừng sợ. Cứ lên chỗ chúng tôi. Cô nói cho chúng tôi biết ai đã làm cô ra nông nỗi này.
- Nhưng em sợ lắm. Chúng nó giết em mất.
- Không ai dám giết cô. Chúng tôi sẽ bảo vệ cô. Nghe chúng tôi đi. Lên công an phường chúng tôi sẽ có cách giúp cô. Vả lại, cô không thể ở nhà này được. Họ cho cô ở đây từ nãy đến giờ đã là ơn phước lắm rồi. Mà người ngợm thương tích như thế kia, ai dám để cho cô đi. Nghe chúng tôi đi. Ráng lên…
Cô gái ráng ngồi dậy, nhưng vừa đứng lên, cô bỗng sụm xuống, hai chân cô hầu như không thể đứng vững được.
Trong chốc lát, tin một cô gái bị đánh đập dã man và bị ném bên lề đường đã loang nhanh khắp dẫy phố. Người ta mở cửa chạy sang, đứng bu kín cửa nhà người đàn bà tốt bụng, chen lấn xô đẩy nhau để có thể nhìn thấy người bị nạn. Bỗng có người la lên:
- Ủa, ý trời ơi. Cô này làm ở nhà hàng Xuân Đào mà. Sao lại ra nông nỗi này?
Cô gái hốt hoảng:
- Nhà hàng Xuân Đào… Nhà hàng Xuân Đào… Ở đâu?
- Gần đây thôi. Cách đây vài trăm mét. Để chúng tôi đưa cô về bển nghe…
- Tôi xin các ông, các ông đưa tôi đi càng xa càng tốt. Tôi van các ông!
- Ô kìa sao thế? Cô làm việc ở nhà hàng, chúng tôi đưa cô về bển, để họ chăm sóc. Họ đưa cô đi bệnh viện trị vết thương, không tốt sao. Ngày mai, chúng tôi sẽ đến gặp cô, lấy lời khai….
- Không. Xin các ông đừng hỏi gì hết. Thân xác tôi như thế này là vì cái nhà hàng đó đó. Chúng đánh tôi. Chúng cắn xé tôi…
- Trời đất! Người trong nhà hàng đánh cô?
- Nhưng tại sao chúng lại đánh cô?
- Cô có làm gì người ta không mà để người ta hành xác cô vầy nè?
- Làm gì thì làm chớ, ai cho quyền họ hành hạ con người ta như thế này…
- Nó bắt cô đi tiếp khách phải không? Cô không đi chớ gì? Chuyện trong phim không ngờ lại có thiệt… Ghê gớm quá.
- Con người chớ có phải con vật đâu mà hành hạ người ta thế này. Đòn chết người chớ giỡn sao…
Mỗi người một tiếng làm cho cả góc phố ồn ào. Có người bốc máu chửi thề. Có người rên rỉ xót thương. Có người căn vặn hỏi han…
Người đàn ông luống tuổi hỏi cô gái:
- Sao, cô đứng dậy được chưa? Đi với chúng tôi chớ?
Lại tiếng khóc. Khóc nức nở. Lúc thì oà lên, lúc thì nghẹn lại. Lúc chỉ là những tiếng nấc. Thân xác bấy bá của cô gái ban đầu còn run lên bần bật, nhưng rồi từ từ lả đi, rũ xuống, bèo nhèo.
Những người xung quanh hoảng lên. Người hoảng nhất chính là chị chủ nhà. Chị năn nỉ:
- Thôi, thôi, thôi, các ông ơi. Các ông chuyển giúp cổ đi bệnh viện đi. Không thể đưa cổ về nhà hàng Xuân Đào được đâu. Sao lại nên nông nỗi này chớ? Ác đức quá trời vầy nè. Đưa cổ về coi chừng cổ mất mạng đó.
Người đứng tuổi đúng là công an phường. Xem ra anh cũng có vẻ rất bức xúc. Anh hối những người xung quanh:
- Mặc kệ cái nhà hàng Xuân Đào, bây giờ phải đưa cổ lên bệnh viện cái đã. Bọn ấy tính sau. Người hay súc vật mà đối xử với người ta như vầy nè. Không còn ra hồn người nữa.
Chị chủ nhà chạy vào gọi điện thoại kiếm xe cấp cứu. Lát sau chị quay ra:
- Từ ngày cái nhà hàng Xuân Đào này đến đây, thấy cái gì cũng chướng mắt hết á. Dân thì làm ăn đổ mồ hôi hột, mà thấy người ăn chơi nghênh ngang không hà. Mà họ tiền đâu ăn uống dữ vậy chớ. Bước chân vào thì xôn xao, bước chân ra thì chệnh choạng. Từ ngày có được cái hàng rào, rào kín mít lại, đỡ chướng con mắt. Mà bây giờ ai theo cổ lên bệnh viện đây.
Anh công an phường nói ngay:
- Để đó cho tôi. Lên trển, tôi còn ghé sang công an thị xã báo cáo luôn.
Chị chủ nhà can:
- Thôi, chuyện đâu biết đấy, đưa người ta lên viện rồi báo cho nhà hàng lên mà chăm sóc. Họ phải có trách nhiệm chăm sóc cho người ta. Ai đâu đánh đập người ta thế này rồi bỏ sao? Báo cáo làm gì ngại lắm, lỡ có sao tôi lại phải đi làm chứng, lôi thôi lắm.
Nghe chị chủ nhà nói, cô gái như bị kích động, hé mắt nói thì thào:
- Không, không, con xin các ông, các bà. Xin đưa con đi nơi nào cũng được. Nếu không cứ thả con ra đường, con tự đi. Thà chết ngoài đường ngoài chợ, chớ nhất định con không về cái nhà hàng ấy nữa đâu. Về đó, chết cũng chết nhục…
Cô gái đã tỉnh dậy. Cũng lúc đó, tiếng còi ủ của xe cứu thương ào tới. Anh công an xã dìu cô gái lên xe. Anh hỏi:
- Cô tên chi?
- …
- Mấy cô nhà hàng nhiều tên lắm. Chắc cô không muốn nói tên thiệt của mình chớ gì? thôi không sao. Trước sau gì tôi cũng sẽ biết tên cô thôi.
Anh công an phường muốn chọc ghẹo cô để cô bớt đi sự hoảng loạn.
Chiếc xe cứu thương lao đi.
Khúc đường nơi ấy được trở về với tĩnh lặng của những đêm bình thường.
Không ai biết trong số những người tò mò bu quanh nhà người đàn bà tốt bụng kia có một người của nhà hàng Xuân Đào. Hắn bươn bả chạy về đập cửa rầm rầm. Trong nhà có người bước ra, quát:
- Thằng nào mà đập phá rầm rầm vậy bay. Tao thả chó rồi đó nghe.
- Em nè ông chủ. Chết rồi, ông chủ ơi. Con Diễm…
- Con Diễm làm sao. Con Diễm cái gì?
- Người ta đưa nó đi bệnh viện rồi…
Im lặng. Nghe tiếng cánh cổng sập lại một cái rầm. Nhà hàng Xuân Đào!
***
Phòng công an thị xã đêm ấy đèn sáng suốt đêm. Không chỉ là những bóng đèn bảo vệ, mà hầu như các phòng đều có ánh đèn sáng. Anh Ba Phận, trung tá trưởng phòng ngồi trầm ngâm ngay sau khi nghe báo cáo toàn bộ sự việc. Nhà hàng Xuân Đào không chỉ là nơi quen thuộc với anh mà ở một góc nào đó, nhà hàng còn là nơi giúp anh trong vài cuộc đón khách bất ưng. Xét cho cùng, vào thời điểm này, có một nhà hàng làm ăn như nhà hàng Xuân Đào cũng là hiếm. Tất cả làm đúng theo mọi quy định hiện hành, không thể bắt bẻ được bất cứ một điều gì về cái nhà hàng này. Vậy mà khi không sinh chuyện. Anh tưởng tượng ra gương mặt của ông chủ nhà hàng. Tròn, đầy đặn, tóc hớt cao, hai mắt tinh nhanh, sáng. Miệng lúc nào cũng mỉm cười với khách. Khách quen, thế nào cũng bước vào nhấp môi ly rượu hoặc ly bia, hơi cúi người chào trước khi bước ra. Luôn có câu cửa miệng: “Nhà hàng còn nhiều chuyện vụng về nhờ các đại ca góp ý”. Không thể tin được một gương mặt như thế với cách cư xử như thế mà lại có thể nghĩ ra được những trò hành hung con người ác độc đến như vậy. Anh đã kịp liên hệ với bệnh viện qua điện thoại. Cô gái đưa đến bệnh viện đã được kiểm tra sơ bộ những vết thương ngoài da. Nhưng chỉ với những vết thương ngoài da đã thấy nghiêm trọng rồi. Thâm tím toàn thân. Còn hằn rõ những lằn cây đánh vào người. Mặt bị thương sưng vù nhiều chỗ. Có cả những vết thâm tím trên bụng. Nhiều chỗ vết thương hằn sâu vào da thịt và vẫn còn rỉ máu. Chốc chốc cô ta lại bị sốc, lả đi và khó thở. Chưa kiểm tra nội thương song nhất định phải có vì ngay trong khi đưa đến bệnh viện nhiều lúc cô muốn xỉu đi vì mệt mỏi và đau đớn. Cô đã chịu nói ít nhiều về chuyện vì sao nên nông nỗi như thế. Chủ nhà hàng đã hành hạ cô. Anh còn nhớ như in gương mặt căng thẳng của anh công an phường khi trình bày sự việc với anh. Đó là một người đàn ông đã ở độ tuổi ngoài bốn mươi. Cuộc sống chắc không mấy dư giả, nên nét khắc khổ hiện ra trên từng đường nhăn ở đuôi mắt, trên trán và khoé miệng. Thời gian trao đổi không nhiều mà có tới ba, bốn lần anh gằn giọng: “Các anh coi đóng cửa cha nó cái nhà hàng đó đi. Dân người ta ngứa mắt lắm rồi. Đóng cửa rừng cái gì mà thịt thú rừng bán công khai. Tiếp viên thì cả đống. Ăn mặc hở hang, khó coi quá hà. Các anh nói nhà hàng không vi phạm hả? Nói đùa. Các anh có biết vì sao đàn ông mắc tội không? Cái thứ đàn bà con gái gì mà mặc đồ cứ phơi ra. Hở rốn, hở vú, hở lưng. Có đui con mắt cũng phải ráng mà ngó. Ngó rồi nghĩ bậy, nghĩ bạ. Từ nghĩ bậy nghĩ bạ đến làm bậy làm bạ mấy hồi!”. Lúc đó Ba Phận chọc: “Ông có coi phim Tàu không? Có hả. Ngày xưa người ta cũng uống rượu ôm đó. Bây giờ bằng một góc của ngày xưa, ăn nhằm gì?” Anh công an phường trợn mắt: “Anh còn nói vậy, xã hội này tiêu đến nơi rồi”. Ba Phận vội xin lỗi anh ta. Xem ra anh ta có vẻ bảo thủ. Song cũng chẳng trách được. Xã hội mới bắt đầu, cái mới đang hình thành. Có cái mới chấp nhận được, nhưng cũng có cái mới khó mà chấp nhận. Thị xã này không lớn. Vào loại nhỏ nhất nước. Nếu không tách địa giới thì có chỉ vỏn vẹn gần năm chục ngàn dân. Bốn phường, một xã. Dân thị chẳng đáng là bao. Dân thôn vẫn là chính. Ruộng lúa bao kín lấy thị xã. Mấy năm gần đây mới mở mang được chút chút. Trước hết là những công sở đã được xây cất lại bề thế hơn. Những người giàu đã nghĩ đến việc tạo dựng nơi ở cho sang. Nhiều dịch vụ hình thành. Mà chắc không ở đâu như thị xã này. Từ ngày xu thế làm ăn cởi mở người người ra đường làm ăn. Nhiều nhất là những quán tiệm ăn uống. Nói không ngoa, cứ vài chục mét đường lại có một quán. Toàn quán nhậu. Lẩu bò, lẩu lươn, lẩu mắm, lẩu cá, bê thui, dê bảy món, bò nướng, cá lóc nướng, heo mọi quay, gà ác tiềm thuốc bắc… món nào nghe đến cũng thấy ngay những người say xỉn. Tất cả những vị trí thuận lợi đều được tận dụng làm quán nhậu. Ngoài đường chính thì quán nhậu lớn. Trong hẻm thì quán nhỏ hơn. Sâu trong xóm ấp thì nhậu bình dân. Mọi thành phần trong xã hội đều có thể tham gia nhậu tuỳ theo túi tiền của mình. Sang trọng thì khỏi phải nói. Thấp hơn một chút là những công chức nhà nước, những người làm ăn nhỏ. Kể cả những người trước đây tụ tập tại nhà xị rượu với vài trái cóc, trái ổi, nay cũng có những quán đáp ứng để hợp với những túi tiền bèo bèo. Sau nhậu là đến quán cà phê, giải khát. Cũng đủ kiểu quán cà phê. Ngày xưa, ở xứ này người ta uống cà phê “cháo”. Có nghĩa là cà phê được bỏ vào nồi, nấu lên. Ai đến uống chủ quán múc cà phê đổ vào ly, bưng ra cho khách. Sau cà phê “cháo” là đến cà phê “vợt”. Chủ quán đổ cà phê và một chiếc vợt thường được làm bằng vải mùng. Nhúng cái vợt vào nước sôi. Chờ cà phê tan, cũng lại múc cà phê vào ly, trong đó có bỏ sẵn ít đường. Ai uống cà phê sữa thì có chút sữa và không thiếu muỗng đường. Hồi đó ai kêu cà phê phin, được coi là khách sộp. Nay, tất cả những kiểu “cháo”, “vợt” đều đã biến mất. Tất cả là phin. Hình như những người uống cà phê dạo này nhiều thời gian hơn. Họ nhâm nhi cà phê và chuyện phiếm cả giờ đồng hồ. Họ gọi hết ấm trà này sang ấm trà khác. Chủ quán chiều khách, hễ có người kêu là te te, tái tái chạy tới và không phiền hà gì đến chuyện khách ngồi quá lâu. Cà phê cũng đủ loại quán. Có quán rộng rãi thoáng mát, cũng có quán thấp lè tè với những mái nhà lợp lá dừa nước và những chiếc bàn, chiếc ghế con con. Ly cà phê cũng vì thế mà có giá khác nhau. Quán sang giá gấp đôi quán bình dân mặc dù cà phê chỉ do một chủ nào đó bỏ mối. Gần đây có cả những quán kín đáo dành cho những cặp gái trai đang yêu nhau. Đó chỉ là những chiếc lều con con, đủ kê được một cái bàn và hai cái ghế bố. Ánh sáng chỉ cần một ngọn đèn nhỏ xíu chừng năm oát. Tiếp viên chỉ biết mang cà phê vào, nhận tiền rồi quay ra, mặc cho trai gái trong đó ngồi đến bao giờ thì ngồi. Xong chuyện yêu đương là về, khỏi nhìn lại chủ quán. Có người thêm chuyện quảng cáo trên truyền hình nữa mà lập thành một công thức sống của người thị xã này: “Gội đầu cho thơm bằng những loại dầu gội hảo hạng trên truyền hình, tắm cho thật sạch bằng xà bông thật xịn cũng như quảng cáo, rồi đi uống cà phê, sau đó là đi nhậu, thế là hết ngày”. Không biết công thức này có phổ biến hay không, chớ lúc nào các quán cà phê cũng đông vào những buổi sáng và buổi tối, còn quán nhậu thì đông đúc suốt ngày. Quán nhậu, quán cà phê nhiều như vậy nhưng xem ra mỗi ngày một lạc hậu. Lý sự: cuộc sống ngày càng đầy đủ hơn, sự ăn, sự mặc không cần phải lo nữa mà phải lo đến sự chơi. Nói đến sự chơi thì chỉ những người đàn bà là thiệt thòi. Ngày trước còn có nhà hát, còn có rạp chiếu bóng. Bây giờ, nhà hát chẳng mấy khi có những đoàn hát lôi cuốn người xem, rạp chiếu phim thì không thể hoạt động được. Công nghệ băng hình giết chết những thước phim nhựa rồi. Không có nhà hát, không có rạp chiếu bóng các bà chỉ còn có việc đi sắm đồ ở những cửa hàng, sau đó về lo cơm nước cho chồng con và cuối cùng thuê mấy băng hình về đút vào đầu máy ngồi đến nở mông đít ra mà coi. Chỉ sướng cho cánh đàn ông. Cà phê, nhậu, tưng bừng. Nhu cầu ngày càng cao hơn, ít nhất phải được như những công tử, những đại nhân khi nhậu phải có người lau mặt, lau tay, có người rót rượu, có người mớm đút. Và thế là xuất hiện những nhà hàng. Không phải quán, mà là nhà hàng. Ở đó có mọi nhu cầu. Nhu cầu gì thì xin nhường cho những đàn ông tự khai ra. Mà ngu gì khai. Để êm ái mà tận hưởng cho sướng. Chính vì thế thị xã thì không lớn mà công việc của những người giữ trật tự xã hội hình như mỗi ngày một nhiều hơn.
Nên mới có nhà hàng Xuân Đào. Trong tất cả những nhà hàng ở thị xã này, thì nhà hàng Xuân Đào được liệt vào hạng sung mãn. Không ai tính sung mãn ở đồ ăn nữa, nhưng chính nhà hàng này khiến người ta phải nghĩ đến tác dụng của đồ ăn trong cuộc sống mỗi ngày một đòi hỏi cao hơn này. Bò hả? Thường quá nếu chỉ mang xào nấu. Cá hả? Quá bình thường nếu chỉ nấu lẩu, chiên giòn. Dê ư? Cũng bình thường thôi, nếu chỉ làm bảy món như trước đây… Ăn tinh chế mãi rồi, phải ăn như thời kỳ mông muội mới ngon. Thịt bò nướng lụi. Các lóc nướng trui. Bộ dái dê hầm với một thang thuốc bắc với những vị nghe nhắc đến là cánh đàn ông đã nổi gân, nổi cốt. Thế vẫn chưa sung. Nhà hàng Xuân Đào có một nguồn cung cấp thịt rừng hầu như không cạn. Bé thì có… côn trùng: bọ cạp, dế, ve ấu trùng đến ốc núi, thằn lằn núi. Lớn hơn một chút thì cheo cheo, kỳ đà, rắn. Lớn hơn thì heo rừng, mễn… Không kể nhiều, bước chân vào nhà hàng là thấy ngay quầy rượu. Rượu Tây là đồ bỏ. Rượu thuốc, bỏ luôn. Có chừng năm bình chứa cỡ năm chục lít rượu trong đó có những chiếc bao tử nhím còn nguyên. Vài bình cũng ngần ấy rượu, mỗi bình hai bộ chân gấu còn cả lông. Vài bình nữa mỗi bình có một con hổ mang chúa, con nhỏ nhất cũng năm ký. Oai nhất là một bình có chứa một con hơn mười ký. Nhìn cái mang nó bành ra mà khiếp, bằng cái quạt vậy. Có một vài bình nghe chủ nhà hàng nói mọi người còn nghi ngờ đó là những bình rượu cao hổ cốt. Nhưng chủ nhà hàng thề sống thề chết: “ Không tin đại ca thử coi. Ngày hôm nay uống, ngày mai gân cốt cứng ngắc, đi đứng khoẻ mạnh. Còn vụ kia, khỏi nói… êm lắm”. Có người tò mò tính thử, quầy rượu của nhà hàng Xuân Đào vứt đi cũng vài trăm triệu đồng. Nhưng đã nói rồi: sự ăn, sự uống không quan trọng. Sự chơi mới quan trọng kìa.
(còn tiếp)
Nguồn: Kiếp người xuống xuống lên lên. Tiểu thuyết của Nguyễn Đức Thiện. NXB Văn học sắp xuất bản.
www.trieuxuan.info
|