tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty JOTON

Nhà sản xuất tiên phong trong lĩnh vực sơn và chất phủ bề mặt  tại Việt Nam, đáp ứng nhu cầu đa dạng trong lĩnh vực Xây dựng, Giao thông, Công nghiệp, Dân dụng.

Nhà hàng Việt Phố

Điểm đến lý tưởng của những người sành Văn hóa Ẩm thực, Văn nghệ sỹ, Doanh nhân và giới trẻ…

Khách thăm: 8049297
Tiểu thuyết
22.12.2010
Nguyễn Đức Thiện
Kiếp người xuống xuống lên lên

Trong đời, có l chưa ngày nào tôi làm vic chăm ch như hôm nay. Không th ngng đu lên được. Nhng đng tin c tri theo con đường và tôi không th ngưng cuc đui bt nhng đng tin. Khi nó nm sát l đường. Khi nó nm trên đám c bên v đường. Khi thì nó nm gia lòng đường. Tôi bươn ra đ lượm. Những chiếc xe ào qua mt. Tôi nghe có tiếng chi. Tôi trn mt ngước lên toan mng cho người va văng tc kia, nhưng ch còn thy có cái lưng ca người ta. Ngu gì mà đi chi cái lưng. Phí hơi.


Đã bao gi các bn đi do trên đường như tôi chưa. Chưa ch gì. Nhất đnh là chưa ri. Vì người có đi do thì cũng tìm nhng con đường đp đ, thoáng mát mà đi. Hoc mt chút bui sáng, hoc mt chút bui chiu. Ch có đâu được như tôi. C lang thang không cn tính gi gic. Nht là như hôm nay, đi do vi nhng đng tiền tri ra. Này hình như ngày xưa vua chúa ra đường, người ta ri hoa hng theo tng bước chân. Hoa hng ăn nhm gì. Tin. Tin tung ra trên đường tôi đi. Sao mà tôi mun hát thế. Thì hát. Thế là tôi hát. Tôi thy được mt mô đt cao nm ngay bên đường. Tôi ôm cả đng tin leo lên đó và ct tiếng hát vang tri. Hình như ai cũng nhìn tôi hát. Nhng người chy xe đp. Nhng người chy xe mô tô.Có c nhng anh lái xe tc xi, lái xe ti, cũng ngó đu ra khi ca xe mà nhìn tôi hát. My đa tr bu li quanh tôi. Hai mắt chúng như nhng hòn bi ve ngóng nhìn lên tôi. Ô hay, sao t lâu nay tôi không h biết tôi li có th hát hay như thế ch. Có cm giác tiếng hát ca tôi xuyên tht sâu vào tri, vào đt. Nếu không nhng người đi ngang qua tôi, nhìn tôi làm gì. Thật tuyệt vi.Nhưng không được. Hát thế thôi. Còn nhng đng tin. Tôi gt nhng đa tr ra và li bước xung đường. Va hát, va lượm tin, mt công đôi vic. Lũ tr hình như thy tôi ng lm thì phi. Chúng cười, líu ríu chy theo tôi. Có mt thng mt dy nào đó la lên: “Thằng điên hát hay quá kìa”. Tôi đng dy, trng mt tìm thng mt dy. Nhưng làm sao tìm. Tôi mà điên ư? Ai dám bo tôi điên. Chưa lúc nào tôi thy mình sáng sut và tnh táo như hôm nay. Tt c đang din ra hn nhiên trước mt tôi. Nhng đồng tin. Nhng đa tr và ging hát tôi đang vang lên. Thế mà đa nào dám bo tôi điên. Nhưng mà thôi, khi chp. Phía trước còn nhng đng tin và tôi đang đang còn phi đi.


Ô kìa, sao trước mt tôi đông người thế kia. H đón tôi. Phi ri, h đón tôi. Kẻ tài ba lang thang đến mà. Nht đnh là h đón tôi ri. Đông quá. H đng chen chúc bên nhau. Nhưng chng có ai quay sang phía tôi c. H quay lưng li phía tôi. Mà còn có nhc na kìa. Nhng tiếng kèn tò te, tò te. Có tiếng mõ lc cc, lc cc. Có ai đó hát. Mà không phải hát. Hát gì mà c đu đu bun ng mun chết. Tôi bước li phía h. Thôi ri, đám ma. Chiếc quan tài đ đang nm trên ming huyt. Trước quan tài nhng người đi khăn trng đang qu mp. Mt ông sư đang gõ mõ tng kinh và nhng người đội khăn trng ly như tế sao. Bun quá. Bun quá. Tri ơi sao người ta c phi chết. Tôi qu xung. Chết ri là hết. Chết ri thì còn cái gì có nghĩa na đâu. C nhng đng tin. Chết ri ai cn đến tin na. Tôi bò li bên mép huyt, th tng đng tin xuống cái h lát na s chôn người chết. Đồng th nht cho người chết. Đồng th hai cho tôi. Đồng th ba cho người chết. Đồng th tư li cho tôi. Nhng đng tin xanh đ, xanh đ bay bay, bay bay… Có ai lôi tôi ra. Có ai đang khóc. H khóc cho tôi. Phi ri, họ khóc cho tôi… thế là tôi oà khóc, khóc thit ln. Ln hơn c nhng người thân có người đã chết sp xung huyt.


xưa đến gi hình như tôi chưa bao gi khóc. Hay nói cho tht đúng là tôi chưa biết khóc là gì. Thế mà hôm nay tôi khóc. Nước mt tôi chy ra. Ming tôi c h h ging như có ai móc hng tôi khiến tôi c bt ra nhng tiếng nc n. Ban đu tôi khóc cho người nm trong cái áo quan màu đ, có nhng đường hoa văn sơn vàng choé. Nhưng mt lúc sau, tôi chng biết vì sao tôi khóc. Hay là tôi đang khóc cho tôi. Khóc cho thân phận trôi dt, lang thang ca chính mình. Phen này nht đnh tôi phi làm li tôi mi được. Tôi bèn nhy ngay xung cái h sp chôn người kia. Không biết ti sao người ta níu tôi li. Níu tôi li làm gì, đ tôi nm xung đt, ri đt s giúp tôi mi li. Tôi vùng vy. Nhưng không li vi người ta. H ném tôi vào mt bi c. Tôi li khóc. Tiếng khóc ca tôi chìm đi trong nhng tiếng cu hn ca ai đó văng vng vang lên. Đều đu. Trm ut. Đắng đót. Cho ai thế? Cho người chết dưới hố đt kia, hay cho tôi. Không biết na.


2.


Một tiếng thét xé toang không gian. Đêm đang tĩnh mch bng nt toác ra vì tiếng thét y. Sau tiếng thét là tiếng khóc. Ri tiếng tc tưởi:


- Các người là ai? Tôi van các người, tôi ly các người, xin các người đừng bt tôi v. Các người bt tôi v không khác gì giết tôi. Tôi van các người, tôi ly các người. Không… đng đng vào người tôi. Xin tha cho tôi…


Đó là mt cô gái mnh d. Tóc tai bù xù. Áo qun rách bươm. Mt mũi thâm tím. Tanh tưởi vì nhng vt máu nhớp nhúa trên nhng mnh vi còn đeo trên người. Nhng người đi tun tra phát hin ra cô ven đường. Khúc đường này lâu nay đèn chiếu sáng b hư chưa ai sa. Lúc đó cũng đã khuya ri, người qua li cũng ít. Cô nm đó t lúc nào không ai biết. Khi nhng người đi tun phát hin ra, tưởng đó là mt xác chết, nhưng li gn thy thân người cô còn nóng, khuôn ngc vn còn php phng, bèn dìu cô vào mt căn nhà ven đường. Ch nhà là mt người đàn bà d dãi, thy vy, không n hà gì, m ca, xếp ch cho cô nm trên một chiếc ghế b. Nhưng khi thy trên người cô bê bết máu thì hong quá. Nhưng s đã ri bà không th tránh né. Bà vi vã chy đi nu nước nh my người đ cô dy lau qua loa nhng vt máu trên người cô. Khi đng đến nhng vết thương, đau quá làm cô bừng tỉnh và đã hét lên. Thy vy, mt người nói vi cô:


- Không sao. Cô yên tâm đi. Chúng tôi đang giúp cô rửa nhng vết thương thôi. Nhưng cô là ai? Ai đánh cô ra thương tích thế này…


- Không… các ông đừng hi. Tôi s không nói gì đâu. S không nói gì đâu… Nhưng, các ông là ai mi được ch?


- Cô yên tâm đi. Chúng tôi là công an phường cùng đi tun tra vi my anh dân phòng. Lúc đi tun, chúng tôi đã bt gp cô nm ngt xu bên đường. Nhưng cô là ai? Vì sao li thương tích đy mình thế này?


- Xin các ông đừng hi. Tôi không th nói được.


Chỉ nói được như thế cô li tc tưởi khóc. Mt người có v bc dc nói:


- Ít ra thì cô cũng phi cho chúng tôi biết cô là ai, cô đâu, chúng tôi mi giúp được cô ch.


Vẫn ch là tiếng khóc. Tt c nhng người có mt đó đều lúng túng. Cui cùng có người lên tiếng:


- Nào, cô hết khóc được chưa? Bây gi cô có th đng lên được chưa? Nếu được, đi vi tôi v công an phường.


Cô gái rên rỉ:


- Không! Xin các ông các bà tha cho em. Em không làm gì nên tội, em không lên công an phường đâu.


Một người đàn ông đã lung tui v như là người ch huy nó vi cô:


- Cô đừng s. C lên ch chúng tôi. Cô nói cho chúng tôi biết ai đã làm cô ra nông ni này.


- Nhưng em s lm. Chúng nó giết em mt.


- Không ai dám giết cô. Chúng tôi s bo vệ cô. Nghe chúng tôi đi. Lên công an phường chúng tôi s có cách giúp cô. V li, cô không th nhà này được. H cho cô đây t nãy đến gi đã là ơn phước lm ri. Mà người ngm thương tích như thế kia, ai dám đ cho cô đi. Nghe chúng tôi đi. Ráng lên…


Cô gái ráng ngồi dy, nhưng va đng lên, cô bng sm xung, hai chân cô hu như không th đng vng được.


Trong chốc lát, tin mt cô gái b đánh đp dã man và b ném bên l đường đã loang nhanh khp dy ph. Người ta m ca chy sang, đng bu kín ca nhà người đàn bà tt bng, chen ln xô đy nhau đ có th nhìn thy người b nn. Bng có người la lên:


- Ủa, ý tri ơi. Cô này làm nhà hàng Xuân Đào mà. Sao li ra nông ni này?


Cô gái hốt hong:


- Nhà hàng Xuân Đào… Nhà hàng Xuân Đào… đâu?


- Gần đây thôi. Cách đây vài trăm mét. Để chúng tôi đưa cô v bn nghe…


- Tôi xin các ông, các ông đưa tôi đi càng xa càng tt. Tôi van các ông!


- Ô kìa sao thế? Cô làm vic nhà hàng, chúng tôi đưa cô v bn, đ h chăm sóc. H đưa cô đi bnh vin tr vết thương, không tốt sao. Ngày mai, chúng tôi s đến gp cô, ly li khai….


- Không. Xin các ông đừng hi gì hết. Thân xác tôi như thế này là vì cái nhà hàng đó đó. Chúng đánh tôi. Chúng cn xé tôi…


- Trời đt! Người trong nhà hàng đánh cô?


- Nhưng ti sao chúng lại đánh cô?


- Cô có làm gì người ta không mà đ người ta hành xác cô vy nè?


- Làm gì thì làm chớ, ai cho quyn h hành h con người ta như thế này…


- Nó bắt cô đi tiếp khách phi không? Cô không đi ch gì? Chuyn trong phim không ng li có thit… Ghê gớm quá.


- Con người ch có phi con vt đâu mà hành h người ta thế này. Đòn chết người ch gin sao…


Mỗi người mt tiếng làm cho c góc ph n ào. Có người bc máu chi th. Có người rên r xót thương. Có người căn vn hi han…


Người đàn ông lung tui hỏi cô gái:


- Sao, cô đứng dy được chưa? Đi vi chúng tôi ch?


Lại tiếng khóc. Khóc nc n. Lúc thì oà lên, lúc thì nghn li. Lúc ch là nhng tiếng nc. Thân xác by bá ca cô gái ban đu còn run lên bn bt, nhưng ri t t l đi, rũ xung, bèo nhèo.


Những người xung quanh hong lên. Người hong nht chính là ch ch nhà. Ch năn n:


- Thôi, thôi, thôi, các ông ơi. Các ông chuyn giúp c đi bnh vin đi. Không th đưa c v nhà hàng Xuân Đào được đâu. Sao li nên nông ni này ch? Ác đc quá tri vy nè. Đưa c v coi chng c mt mng đó.


Người đng tui đúng là công an phường. Xem ra anh cũng có v rt bc xúc. Anh hi nhng người xung quanh:


- Mặc k cái nhà hàng Xuân Đào, bây gi phi đưa c lên bnh vin cái đã. Bn y tính sau. Người hay súc vật mà đối x vi người ta như vy nè. Không còn ra hn người na.


Chị ch nhà chy vào gi đin thoi kiếm xe cp cu. Lát sau ch quay ra:


- Từ ngày cái nhà hàng Xuân Đào này đến đây, thy cái gì cũng chướng mt hết á. Dân thì làm ăn đ m hôi ht, mà thy người ăn chơi nghênh ngang không hà. Mà h tin đâu ăn ung d vy ch. Bước chân vào thì xôn xao, bước chân ra thì chnh chong. T ngày có được cái hàng rào, rào kín mít li, đ chướng con mt. Mà bây gi ai theo c lên bnh vin đây.


Anh công an phường nói ngay:


- Để đó cho tôi. Lên trn, tôi còn ghé sang công an th xã báo cáo luôn.


Chị ch nhà can:


- Thôi, chuyện đâu biết đy, đưa người ta lên vin ri báo cho nhà hàng lên mà chăm sóc. H phi có trách nhim chăm sóc cho người ta. Ai đâu đánh đp người ta thế này ri b sao? Báo cáo làm gì ngi lm, l có sao tôi li phi đi làm chng, lôi thôi lm.


Nghe chị ch nhà nói, cô gái như b kích đng, hé mt nói thì thào:


- Không, không, con xin các ông, các bà. Xin đưa con đi nơi nào cũng được. Nếu không cứ th con ra đường, con t đi. Thà chết ngoài đường ngoài ch, ch nht đnh con không v cái nhà hàng y na đâu. V đó, chết cũng chết nhc…


Cô gái đã tỉnh dy. Cũng lúc đó, tiếng còi ca xe cu thương ào ti. Anh công an xã dìu cô gái lên xe. Anh hỏi:


- Cô tên chi?


- …


- Mấy cô nhà hàng nhiu tên lm. Chc cô không mun nói tên thit ca mình ch gì? thôi không sao. Trước sau gì tôi cũng s biết tên cô thôi.


Anh công an phường mun chc gho cô đ cô bt đi s hong lon.


Chiếc xe cu thương lao đi.


Khúc đường nơi y được tr v vi tĩnh lng ca nhng đêm bình thường.


Không ai biết trong s nhng người tò mò bu quanh nhà người đàn bà tt bng kia có mt người ca nhà hàng Xuân Đào. Hn bươn b chy v đp ca rm rm. Trong nhà có người bước ra, quát:


- Thằng nào mà đp phá rm rm vy bay. Tao th chó ri đó nghe.


- Em nè ông chủ. Chết ri, ông ch ơi. Con Dim…


- Con Diễm làm sao. Con Dim cái gì?


- Người ta đưa nó đi bnh vin ri…


Im lặng. Nghe tiếng cánh cng sp li mt cái rm. Nhà hàng Xuân Đào!


***


Phòng công an thị xã đêm y đèn sáng sut đêm. Không ch là nhng bóng đèn bo v, mà hu như các phòng đu có ánh đèn sáng. Anh Ba Phn, trung tá trưởng phòng ngi trm ngâm ngay sau khi nghe báo cáo toàn b s vic. Nhà hàng Xuân Đào không chỉ là nơi quen thuc vi anh mà mt góc nào đó, nhà hàng còn là nơi giúp anh trong vài cuc đón khách bt ưng. Xét cho cùng, vào thi đim này, có mt nhà hàng làm ăn như nhà hàng Xuân Đào cũng là hiếm. Tt c làm đúng theo mi quy đnh hin hành, không thể bt b được bt c mt điu gì v cái nhà hàng này. Vy mà khi không sinh chuyn. Anh tưởng tượng ra gương mt ca ông ch nhà hàng. Tròn, đy đn, tóc ht cao, hai mt tinh nhanh, sáng. Ming lúc nào cũng mm cười vi khách. Khách quen, thế nàong bước vào nhp môi ly rượu hoc ly bia, hơi cúi người chào trước khi bước ra. Luôn có câu ca ming: “Nhà hàng còn nhiều chuyn vng v nh các đi ca góp ý”. Không thể tin được mt gương mt như thế vi cách cư x như thế mà li có th nghĩ ra được những trò hành hung con người ác đc đến như vy. Anh đã kp liên h vi bnh vin qua đin thoi. Cô gái đưa đến bnh vin đã được kim tra sơ b nhng vết thương ngoài da. Nhưng ch vi nhng vết thương ngoài da đã thy nghiêm trng ri. Thâm tím toàn thân. Còn hằn rõ nhng ln cây đánh vào người. Mt b thương sưng vù nhiu ch. Có c nhng vết thâm tím trên bng. Nhiu ch vết thương hn sâu vào da tht và vn còn r máu. Chc chc cô ta li b sc, l đi và khó th. Chưa kim tra ni thương song nht định phải có vì ngay trong khi đưa đến bnh vin nhiu lúc cô mun xu đi vì mt mi và đau đn. Cô đã chu nói ít nhiu v chuyn vì sao nên nông ni như thế. Ch nhà hàng đã hành h cô. Anh còn nh như in gương mt căng thng ca anh công an phường khi trình bày sự vic vi anh. Đó là mt người đàn ông đã đ tui ngoài bn mươi. Cuc sng chc không my dư gi, nên nét khc kh hin ra trên tng đường nhăn đuôi mt, trên trán và khoé ming. Thi gian trao đi không nhiu mà có ti ba, bn ln anh gn ging: “Các anh coi đóng cửa cha nó cái nhà hàng đó đi. Dân người ta nga mt lm ri. Đóng ca rng cái gì mà tht thú rng bán công khai. Tiếp viên thì c đng. Ăn mc h hang, khó coi quá hà. Các anh nói nhà hàng không vi phm h? Nói đùa. Các anh có biết vì sao đàn ông mắc ti không? Cái th đàn bà con gái gì mà mc đ c phơi ra. H rn, h vú, h lưng. Có đui con mt cũng phi ráng mà ngó. Ngó ri nghĩ by, nghĩ b. T nghĩ by nghĩ b đến làm by làm b my hi!”. Lúc đó Ba Phận chc: “Ông có coi phim Tàu không? Có hả. Ngày xưa người ta cũng ung rượu ôm đó. Bây gi bng mt góc ca ngày xưa, ăn nhm gì?” Anh công an phường trn mt: “Anh còn nói vậy, xã hi này tiêu đến nơi ri”. Ba Phận vi xin li anh ta. Xem ra anh ta có v bo th. Song cũng chng trách được. Xã hi mi bt đu, cái mi đang hình thành. Có cái mi chp nhn được, nhưng cũng có cái mi khó mà chp nhn. Th xã này không ln. Vào loi nh nht nước. Nếu không tách đa gii thì có ch vn vn gn năm chc ngàn dân. Bn phường, mt xã. Dân thị chng đáng là bao. Dân thôn vn là chính. Rung lúa bao kín ly th xã. My năm gn đây mi m mang được chút chút. Trước hết là nhng công s đã được xây ct li b thế hơn. Nhng người giàu đã nghĩ đến vic to dng nơi cho sang. Nhiu dch v hình thành. Mà chắc không đâu như th xã này. T ngày xu thế làm ăn ci m người người ra đường làm ăn. Nhiu nht là nhng quán tim ăn ung. Nói không ngoa, c vài chc mét đường li có mt quán. Toàn quán nhu. Lu bò, lu lươn, lu mm, lu cá, bê thui, dê bảy món, bò nướng, cá lóc nướng, heo mi quay, gà ác tim thuc bc… món nào nghe đến cũng thy ngay nhng người say xn. Tt c nhng v trí thun li đu được tn dng làm quán nhu. Ngoài đường chính thì quán nhu ln. Trong hm thì quán nh hơn. Sâu trong xóm ấp thì nhu bình dân. Mi thành phn trong xã hi đu có th tham gia nhu tu theo túi tin ca mình. Sang trng thì khi phi nói. Thp hơn mt chút là nhng công chc nhà nước, nhng người làm ăn nh. K c nhng người trước đây t tp tại nhà xị rượu vi vài trái cóc, trái i, nay cũng có nhng quán đáp ng đ hp vi nhng túi tin bèo bèo. Sau nhu là đến quán cà phê, gii khát. Cũng đ kiu quán cà phê. Ngày xưa, x này người ta ung cà phê “cháo”. Có nghĩa là cà phê được b vào ni, nấu lên. Ai đến ung ch quán múc cà phê đ vào ly, bưng ra cho khách. Sau cà phê “cháo” là đến cà phê “vợt”. Chủ quán đ cà phê và mt chiếc vt thường được làm bng vi mùng. Nhúng cái vt vào nước sôi. Ch cà phê tan, cũng li múc cà phê vào ly, trong đó có bỏ sn ít đường. Ai ung cà phê sa thì có chút sa và không thiếu mung đường. Hi đó ai kêu cà phê phin, được coi là khách sp. Nay, tt c nhng kiu “cháo”, “vợt” đều đã biến mt. Tt c là phin. Hình như nhng người ung cà phê dạo này nhiu thời gian hơn. H nhâm nhi cà phê và chuyn phiếm c gi đng h. H gi hết m trà này sang m trà khác. Ch quán chiu khách, h có người kêu là te te, tái tái chy ti và không phin hà gì đến chuyn khách ngi quá lâu. Cà phê cũng đ loi quán. Có quán rộng rãi thoáng mát, cũng có quán thp lè tè vi nhng mái nhà lp lá da nước và nhng chiếc bàn, chiếc ghế con con. Ly cà phê cũng vì thế mà có giá khác nhau. Quán sang giá gp đôi quán bình dân mc dù cà phê ch do mt ch nào đó b mi. Gn đây có c những quán kín đáo dành cho những cp gái trai đang yêu nhau. Đó ch là nhng chiếc lu con con, đ kê được mt cái bàn và hai cái ghế b. Ánh sáng ch cn mt ngn đèn nh xíu chng năm oát. Tiếp viên ch biết mang cà phê vào, nhn tin ri quay ra, mc cho trai gái trong đó ngồi đến bao gi thì ngi. Xong chuyn yêu đương là v, khi nhìn li ch quán. Có người thêm chuyn qung cáo trên truyn hình na mà lp thành mt công thc sng ca người th xã này: “Gội đu cho thơm bng nhng loi du gi ho hng trên truyền hình, tm cho tht sch bng xà bông tht xn cũng như qung cáo, ri đi ung cà phê, sau đó là đi nhu, thế là hết ngày”. Không biết công thc này có ph biến hay không, ch lúc nào các quán cà phê cũng đông vào nhng bui sáng và bui ti, còn quán nhậu thì đông đúc sut ngày. Quán nhu, quán cà phê nhiu như vy nhưng xem ra mi ngày mt lc hu. Lý s: cuc sng ngày càng đy đ hơn, s ăn, s mc không cn phi lo na mà phi lo đến s chơi. Nói đến s chơi thì ch nhng người đàn bà là thiệt thòi. Ngày trước còn có nhà hát, còn có rp chiếu bóng. Bây gi, nhà hát chng my khi có nhng đoàn hát lôi cun người xem, rp chiếu phim thì không th hot đng được. Công ngh băng hình giết chết nhng thước phim nha ri. Không có nhà hát, không có rạp chiếu bóng các bà ch còn có vic đi sm đ nhng ca hàng, sau đó v lo cơm nước cho chng con và cui cùng thuê my băng hình v đút vào đu máy ngi đến n mông đít ra mà coi. Ch sướng cho cánh đàn ông. Cà phê, nhu, tưng bng. Nhu cu ngày càng cao hơn, ít nht phi được như nhng công t, nhng đi nhân khi nhu phi có người lau mt, lau tay, có người rót rượu, có người mm đút. Và thế là xut hin nhng nhà hàng. Không phi quán, mà là nhà hàng. đó có mi nhu cu. Nhu cu gì thì xin nhường cho những đàn ông t khai ra. Mà ngu gì khai. Để êm ái mà tn hưởng cho sướng. Chính vì thế th xã thì không ln mà công vic ca nhng người gi trt t xã hi hình như mi ngày mt nhiu hơn.


Nên mới có nhà hàng Xuân Đào. Trong tt c nhng nhà hàng th xã này, thì nhà hàng Xuân Đào được lit vào hng sung mãn. Không ai tính sung mãn đ ăn na, nhưng chính nhà hàng này khiến người ta phi nghĩ đến tác dng ca đ ăn trong cuc sng mi ngày mt đòi hi cao hơn này. Bò h? Thường quá nếu ch mang xào nu. Cá h? Quá bình thường nếu ch nu lu, chiên giòn. Dê ư? Cũng bình thường thôi, nếu ch làm by món như trước đây… Ăn tinh chế mãi ri, phi ăn như thi k mông mui mi ngon. Tht bò nướng li. Các lóc nướng trui. B dái dê hm vi mt thang thuc bắc với nhng v nghe nhc đến là cánh đàn ông đã ni gân, ni ct. Thế vn chưa sung. Nhà hàng Xuân Đào có mt ngun cung cp tht rng hu như không cn. Bé thì có… côn trùng: b cp, dế, ve u trùng đến c núi, thn ln núi. Ln hơn mt chút thì cheo cheo, kỳ đà, rn. Ln hơn thì heo rng, mn… Không k nhiu, bước chân vào nhà hàng là thy ngay quy rượu. Rượu Tây là đ b. Rượu thuc, b luôn. Có chng năm bình cha c năm chc lít rượu trong đó có nhng chiếc bao t nhím còn nguyên. Vài bình cũng ngn ấy rượu, mi bình hai b chân gu còn c lông. Vài bình na mi bình có mt con h mang chúa, con nh nht cũng năm ký. Oai nht là mt bình có cha mt con hơn mười ký. Nhìn cái mang nó bành ra mà khiếp, bng cái qut vy. Có mt vài bình nghe ch nhà hàng nói mọi người còn nghi ng đó là nhng bình rượu cao h ct. Nhưng ch nhà hàng th sng th chết: “ Không tin đại ca th coi. Ngày hôm nay ung, ngày mai gân ct cng ngc, đi đng kho mnh. Còn v kia, khi nói… êm lm”. Có người tò mò tính th, quy rượu ca nhà hàng Xuân Đào vt đi cũng vài trăm triu đng. Nhưng đã nói ri: s ăn, s ung không quan trng. S chơi mi quan trng kìa.


(còn tiếp)


Nguồn: Kiếp người xung xung lên lên. Tiểu thuyết của Nguyễn Đức Thiện. NXB Văn học sắp xuất bản.


www.trieuxuan.info


 


 


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Gót sen ba tấc - Phùng Ký Tài 17.06.2013
Sông Đông êm đềm - Mikhail Solokhov 15.06.2013
Nguyễn Trung Trực - Khúc ca bi tráng - Dương Linh 14.06.2013
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 14.06.2013
Những linh hồn chết - Nikolai Vasilyevich Gogol 12.06.2013
Dòng đời - Nguyễn Trung 12.06.2013
Tôtem Sói (The Wolf Totem) - Khương Nhung 11.06.2013
Đông Chu liệt quốc - Phùng Mộng Long 10.06.2013
Anh em nhà Karamazov - FYODOR Mikhailovich Dostoyevsky 08.06.2013
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 06.06.2013
xem thêm »